Miếng Mồi - Đông Nhật Ngưu Giác Bao

Chương 79

Trước Tiếp

Tô Diệp đợi mãi mà chẳng thấy em gái trả lời.

Anh ấy nghĩ em đã ngủ say nên hậm hực chạy ngược vào bếp, tuyên chiến với Từ Thanh Dục: “Anh cứ đợi đấy, đợi em gái tôi tỉnh dậy, tôi sẽ bảo em ấy đừng thích anh nữa. Em gái nghe lời tôi nhất, tôi mà bảo không được thích thì em ấy chắc chắn sẽ không thích nữa đâu.”

Từ Thanh Dục chẳng thèm để tâm đến bộ dạng nhảy nhót của Tô Diệp, anh lẳng lặng rửa bát, khóe môi hơi nhếch lên chưa từng hạ xuống, anh dám chắc cô vẫn chưa ngủ, có những chuyện, nếu không im lặng thì thôi, một khi đã im lặng lại càng khiến người ta phải suy ngẫm sâu xa.

Rửa bát xong, anh lấy khăn lau khô tay rồi quay sang hỏi Tô Diệp: “Có muốn ra ngoài chơi với tôi không?”

Hả? Đi ra ngoài chơi?

Tô Diệp đang định phát động đợt tấn công mới bỗng sững người, anh ấy muốn đi chơi… nhưng anh ấy không muốn đi cùng cái tên Từ Thanh Dục này, có điều, em gái lại không cho phép anh ấy tự đi một mình.

Thật là mâu thuẫn quá đi.

Mất một lúc lâu, Tô Diệp mới ngập ngừng hỏi: “Đi đâu chơi?”

Từ Thanh Dục đáp: “Siêu thị.”

Mắt Tô Diệp sáng rực lên.

Từ Thanh Dục hỏi lại: “Có đi không?”

Tô Diệp gật đầu cái rụp. Đi chứ!

Từ Thanh Dục đi đến cửa phòng ngủ, ghé tai nghe ngóng động tĩnh bên trong, anh nhắn tin để lại lời nhắn cho cô: [Anh đi siêu thị một chuyến, có đưa cả Tô Diệp đi cùng.]

Tô Diệp đã thay xong quần áo, vẫy tay hối thúc Từ Thanh Dục nhanh lên.

Cửa phòng ngủ mở ra, Tô Niệm đứng ở cửa gọi giật hai người đang định ra ngoài: “Tô Diệp không được đi.”

Tô Diệp hễ ra ngoài mà không có người trông chừng là sẽ chơi đến quên trời đất, anh và Tô Diệp vốn chẳng thân thiết gì, cô không tin anh có thể trông chừng nổi Tô Diệp.

Tô Diệp chạy lại, nắm lấy cánh tay Tô Niệm làm nũng vẻ đáng thương: “Em gái, anh muốn đi mà~~”

Từ Thanh Dục cũng bước tới, nửa kéo nửa xách Tô Diệp quẳng sang một bên, anh đứng trước mặt cô: “Anh ta có phải là trẻ con thật đâu, em cứ bao bọc quá mức như trẻ con thế này thì bao giờ anh ta mới khá lên được.”

Tô Niệm cũng hiểu đạo lý này, nhưng cô vẫn không yên tâm.

Tô Diệp từ sau lưng Từ Thanh Dục thò đầu ra, hứa hẹn với em gái: “Em gái, anh chắc chắn sẽ không chạy lung tung đâu, anh sẽ mua đồ ăn ngon về cho em, thật nhiều đồ ngon luôn, em cho anh đi đi mà~~”

Tô Niệm mủi lòng trước bộ dạng tội nghiệp của anh trai, từ nhỏ Tô Diệp đã hiếu động, ham chơi, đến ngồi yên trên ghế sofa còn khó, nói gì đến việc bị nhốt trong nhà mãi thế này, cô xoa mái tóc xù mềm mại của anh ấy, cuối cùng cũng nhượng bộ: “Đi đội thêm mũ vào, quàng khăn nữa, bên ngoài lạnh lắm, mang theo cả điện thoại nữa.”

“Tuân lệnh em gái!” Tô Diệp suýt nữa thì nhảy cẫng lên, vội vàng chạy về phòng tìm bộ mũ khăn mình thích.

Từ Thanh Dục nhìn chằm chằm vào mặt cô không rời mắt, có lẽ dáng vẻ của cô khi ở trước mặt Tô Diệp mới chính là con người thật của cô.

Tô Niệm liếc xéo anh: “Nhìn em làm gì, rốt cuộc khi nào anh mới đi?”

Từ Thanh Dục thong thả đáp: “Em nói xem, nếu mẹ anh biết em mang thai thì bà ấy sẽ thế nào?”

Tô Niệm khựng lại, nếu mẹ anh mà biết, có khi ngày mai bà đã bay sang đây luôn không chừng.

Từ Thanh Dục gạt lọn tóc hơi rối trên trán cô: “Bây giờ anh có nên nói với mẹ không nhỉ?”

Tô Niệm tức nghẹn: “Đồ hèn hạ.”

Từ Thanh Dục chẳng màng mình có hèn hạ hay không: “Tạm thời anh sẽ chưa nói với mẹ, đổi lại, em phải cho anh ở nhờ đây một thời gian.”

Tô Niệm không chịu khuất phục: “Anh cứ đi mà nói, dù sao em cũng đặt lịch phẫu thuật rồi, đợi đến ngày mai—”

Từ Thanh Dục bịt miệng cô lại: “Em bé sẽ nghe thấy đấy, con sẽ buồn.”

Tô Niệm im bặt, gạt phắt tay anh ra, cái thai trong bụng bây giờ mới chỉ bằng hạt đậu nhỏ xíu, làm sao mà nghe thấy được.

Từ Thanh Dục hỏi: “Em biết mình mang thai từ lúc nào?”

Tô Niệm đáp: “Không mượn anh lo.”

Từ Thanh Dục nói khẽ: “Nếu em thật sự không định giữ lại thì em đã không đợi đến tận bây giờ, em do dự chứng tỏ em không nỡ, em lừa được người khác chứ không lừa được chính mình đâu.”

Tô Niệm bảo: “Cho dù có giữ lại thì cũng là con của mình em, chẳng liên quan gì đến anh cả.”

Từ Thanh Dục hỏi vặn: “Nếu đã không liên quan đến anh, vậy sao tối qua em lại gọi điện cho anh?”

“Hồi nào, hôm qua em gọi cho anh lúc—” Tô Niệm đột ngột dừng lại, hôm qua trên xe cấp cứu, vì quá đau nên trong cơn mê man cô đã bấm một số điện thoại, cô cứ ngỡ đó là một giấc mơ.

Từ Thanh Dục nhìn cô: “Nhớ ra rồi à?”

Tô Niệm phản bác: “Hôm qua em mất ý thức nên bấm bừa một số thôi.”

Nhìn gương mặt tái nhợt của cô, Từ Thanh Dục xót xa vô cùng, anh đã biết chuyện xảy ra hôm qua từ chỗ dì giúp việc, anh đưa tay ôm cô vào lòng, trầm giọng nói: “Xin lỗi em, hôm qua anh đã không thể ở bên cạnh em.”

Mắt Tô Niệm hơi cay, cô đẩy anh ra: “Em không cần anh bên cạnh.”

Từ Thanh Dục v**t v* khóe mắt cô, giọng nói mang theo sự dịu dàng đầy dẫn dụ: “Lúc em mệt mỏi nhất, người đầu tiên em nghĩ đến lại là anh, em nghĩ điều đó nói lên điều gì?”

Tô Niệm sững người trong giây lát rồi lạnh lùng đáp: “Chẳng nói lên điều gì cả.”

Từ Thanh Dục nói khẽ: “Anh lại thấy nó nói lên rất nhiều điều đấy.”

Tô Niệm thẹn quá hóa giận, đá một phát vào chân anh: “Anh thấy thế nào chẳng có tác dụng gì đâu.”

Tô Diệp từ trong phòng đi ra, thấy em gái đang đá Từ Thanh Dục liền chạy lại vây quanh anh ta, nhìn Tô Niệm hỏi: “Em gái, có cần anh giúp em đánh anh ta một trận không? Anh ta bắt nạt em à?”

Nhìn vẻ hung hăng giả vờ của Tô Diệp, Tô Niệm không nhịn được mà mỉm cười, có Tô Diệp ở đây, dù anh ấy có trở nên thế nào đi nữa, lòng cô vẫn cảm thấy vững chãi, giống như có một chỗ dựa vậy.

“Không bắt nạt em đâu,” cô kiễng chân chỉnh lại chiếc khăn quàng chưa thắt kỹ cho anh ấy, “Đến siêu thị rồi thì mua ít kẹo với đồ ăn vặt linh tinh thôi, phải nghe lời Từ—” cô khựng lại rồi đổi giọng, “Phải ngoan đấy.”

Tô Diệp ngoan ngoãn gật đầu, cúi thấp người xuống theo tay em gái để cô chỉnh đồ cho thuận tiện.

Từ Thanh Dục nhìn cảnh này mà không khỏi ghen tị, trước đây, anh cũng từng được hưởng đặc ân này, mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà, nếu cô không quá vội, cô sẽ giúp anh thắt cà vạt.

Tô Diệp đọc được sự ngưỡng mộ trong mắt Từ Thanh Dục, anh ấy kiêu ngạo ngẩng cao đầu, dùng ánh mắt như muốn nói: Anh không có em gái đúng không, tôi thì có đấy.

Từ Thanh Dục quyết định, đợi lát nữa ra khỏi cửa, anh phải dụ cái tên ngốc này vào một con hẻm vắng rồi cho một trận rồi mới tính tiếp.

Lên xe rồi Tô Diệp vẫn không chịu im lặng, anh ấy khoe khoang với Từ Thanh Dục: “Em gái thích tôi nhất đấy, em gái không chỉ thắt khăn, sấy tóc cho tôi mà còn nấu đồ ăn ngon cho tôi nữa, em gái nấu ăn cực kỳ ngon luôn.”

Từ Thanh Dục không muốn chấp nhặt với một kẻ ngốc, như thế vừa hạ thấp chỉ số thông minh của mình vừa là bắt nạt người khác, nhưng nhìn cái ánh mắt đáng đòn kia, Từ Thanh Dục đáp: “Cô ấy cũng từng nấu cho tôi rồi.”

Tô Diệp không phục: “Em ấy cũng từng làm món thịt kho tàu cho cậu à?”

Từ Thanh Dục nắm chặt vô lăng, mặt không biến sắc gật đầu.

“Món tôm rim cũng làm rồi?”

Từ Thanh Dục tiếp tục gật đầu.

Tô Diệp đảo mắt, quyết định đổi sang “chiến trường” khác: “Quần áo của tôi đều do em gái mua hết, mũ này, khăn này, găng tay cũng thế.”

Từ Thanh Dục rút chiếc bật lửa từ trong túi ra cho anh ấy xem: “Vậy cô ấy đã từng mua bật lửa cho anh chưa?”

Tô Diệp khựng lại, bật lửa thì đúng là chưa mua, nhưng bật lửa thì tính là cái gì chứ, Tô Diệp định nói tiếp: “Em gái còn…”

Từ Thanh Dục ngắt lời, chỉ hỏi đúng một câu: “Có phải cô ấy chưa từng mua bật lửa cho anh không?”

Tô Diệp há miệng mấy lần nhưng không cách nào phản bác được, em gái mua cho anh ấy rất nhiều thứ, duy chỉ có bật lửa là chưa từng mua.

Từ Thanh Dục liếc nhìn anh ấy một cái: “Vậy nên anh thua rồi.” Nói xong, anh còn bồi thêm một câu đầy tự tin: “Cô ấy thích tôi hơn anh.”

Tô Diệp tức giận quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, cái tên Từ Thanh Dục này thật đáng ghét, lát nữa về anh ấy phải bảo em gái mua cho một cái bật lửa, để xem tên này còn đắc ý được nữa không.

 
Trước Tiếp