Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 97: Khách hàng hội tụ

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Cầu hôn - Chào mừng trở về, Lâm Giác Hiểu tiên sinh.

Lâm Túc chớp mắt: ?

...Ý gì đây? Ướm cái gì, răng của cậu á???

Thấy cậu không nhúc nhích, Hạ Chấn Linh dứt khoát tự vén vạt áo lên, để lộ ra hết vết cắn. Một vòng dấu răng mờ nhạt, tưởng như đã khắc sâu vào xương quai xanh.

Vùng da phía dưới còn hơi ửng đỏ, trông cực kỳ gợi tình.

Lâm Túc nín thở, nhịp tim bỗng chốc tăng nhanh.

Đầu ngón tay Hạ Chấn Linh chạm vào rìa vết cắn, thấp giọng thúc giục, "Chẳng phải vừa hỏi ai cắn sao? Không so thử một chút à."

Lâm Túc sờ tay lên, trong lòng đầy hoang mang nghi hoặc: Là mình sao, không thể nào?

Đối phương vẫn đang vén vạt áo kiên nhẫn đợi cậu.

Cậu nhìn chằm chằm hai giây, rồi từ từ há miệng rộng ngoác như vực thẳm, ướm trái ướm phải rồi ngoạm lấy: Aaaaaaaa.

Hạ Chấn Linh: "..."

Hắn bóp cằm cậu lại, "Há bình thường thôi."

Lâm Túc tiếc nuối khép miệng nhỏ lại một chút, sau đó ấn tay lên ngực Hạ Chấn Linh, nhắm đúng vị trí vết sẹo cũ mà cắn vào. Răng nghiến vào da thịt, cậu day day hai cái không nặng không nhẹ, bỗng nghe thấy phía trên truyền đến một tiếng hừ trầm đục.

Giọng Hạ Chấn Linh khản đặc, "...Mạnh thêm một chút."

Lâm Túc mơ hồ "ừm" một tiếng, nhấn sâu răng vào...

Cắn được hai giây, cậu rời môi lùi ra.

Phía trên xương quai xanh loang loáng vệt nước, ửng đỏ rực rỡ. Vết cắn mới gần như trùng khớp hoàn toàn với vết sẹo cũ, hai dấu vết mới cũ chồng khít lên nhau. Hạ Chấn Linh cũng cúi đầu, như cầm lòng không đặng nước bọt một cái.

Lâm Túc chạm vào hai dấu vết, "...Em cắn à?" Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, tỉ mỉ lục lọi trong ký ức,"Chuyện khi nào thế? Sao em không biết gì hết??"

Hạ Chấn Linh nhìn anh hai giây rồi bật cười, "...Chuyện tốt em làm lúc đang ngủ say đấy."

Lâm Túc: "?"

Cậu cố hiểu, "Ý anh là, em nhân lúc em ngủ để cắn anh thành ra cái dấu này?" Cậu chột dạ liếc mắt đi chỗ khác, "Anh đừng có điêu, em ngủ ngoan lắm."

Hạ Chấn Linh chống người phía trên, rũ mắt nhìn xuống, "Chắc vậy."

Lâm Túc bị hắn bao phủ dưới thân, ngẩng đầu va vào đáy mắt sâu thẳm của người kia. Cả người cậu nóng bừng lên, túm lấy cánh tay Hạ Chấn Linh hỏi, "Em cắn thế nào, sao anh không tránh?"

"Lúc đó vừa đưa em về, định truyền cho em ít niệm lực."

Hạ Chấn Linh nhìn cậu không chớp mắt, "Vừa mới truyền vào một chút... em đã bật cơ chế phòng vệ đẩy anh ra. Anh càng cố truyền vào, em đã há miệng cắn anh một phát ngay... chỗ này."

Hắn cười khẽ, "Cắn đến chảy cả máu, thế mà người thì vẫn không hề tỉnh."

Lâm Túc: "..."

Thảo nào mỗi lần cậu nhắc đến chuyện ngủ say là Hạ Chấn Linh lại hừ to tiếng thế.

Cậu đưa tay ra, trìu mến v**t v*, "Hóa ra là em cắn thật."

Hạ Chấn Linh mặc cho cậu s* s**ng, nói khẽ, "Không thì sao... Ngoài em ra, còn ai có thể để lại dấu trên người anh."

Động tác của Lâm Túc bỗng khựng lại, trái tim nóng hổi.

"Anh..." Cậu ngẩng đầu, đầu ngón tay m*n tr*n trên làn da nhẵn nhụi, chạm vào phần xương quai xanh nhô lên, "Cái vết này, không xóa đi được sao?"

Hạ Chấn Linh nhìn lại, "Không phải không xóa được."

Đáy mắt sâu thẳm rực cháy khiến Lâm Túc như bị bỏng, cậu hiểu ý của hắn: Không phải không xóa được, chỉ là Hạ Chấn Linh muốn giữ lại dấu vết đó, quanh năm che giấu dưới lớp áo cao cổ kín mít.

Rồi cứ thế gặp lại cậu, nói những lời mập mờ bâng quơ, nửa giả nửa thật.

Gò má Lâm Túc nóng bừng, "Anh nói anh luôn coi là thật, là bắt đầu từ lúc nào?"

Hạ Chấn Linh đáp: "Từ lúc em cắn anh một cái."

Lâm Túc: "..."

Cậu thành thật, "Thế thì hơi sớm quá rồi đó."

Người phía trên bật cười, "Đùa em đấy."

Một bàn tay nâng khuôn mặt đỏ bừng của cậu lên, Hạ Chấn Linh nhìn thẳng vào mắt cậu, sau đó hắn cúi người, vùi đầu vào hõm vai cậu đặt xuống một nụ hôn, "Từ lúc em nói với anh câu đầu tiên."

Đầu ngón tay Lâm Túc run lên, ấm áp trào dâng lắp đầy cõi lòng.

Trong dòng sinh mệnh mênh mang vô tận của cậu, dường như đã có thứ gì đó thực sự hiện hữu. Giữa muôn vàn lữ khách vội vã lướt ngang qua đời, cậu đón được một người duy nhất xem cậu là chốn về.

Hốc mắt cậu bỗng thấy cay cay, nhẹ giọng gọi, "Hạ Chấn Linh..."

Người đang vùi đầu trong hõm vai cậu ngẩng lên, ánh mắt giao nhau vài giây, Hạ Chấn Linh bỗng nắm lấy tay cậu, hôn lên mu bàn tay, nhìn thẳng vào cậu, "Ông chủ nhỏ, quan hệ của chúng ta có thể vững chắc hơn nữa không?"

Hắn v**t v* cánh môi, "Bái đường, thành thân."

Lâm Túc cảm thấy toàn thân như bốc cháy.

"Chẳng phải em đã mời anh..."

"Là thật lòng sao?"

Cậu mím môi, sau đó khẽ nghiêng đầu đi, "Em sẽ mời người mình không thích làm chuyện này chắc?"

Bàn tay đang nắm lấy cậu chợt siết chặt....

Hạ Chấn Linh ôm lấy eo cậu, cúi người hôn xuống, nhịp thở run lên vì rung động, hắn nồng nhiệt m*t mát bờ môi cậu rồi lại hôn lên vành tai, cổ, cứ thế đi xuống.

Ngay sau đó một tay hắn vén vạt áo lên, đảo khách thành chủ.

Lâm Túc bỗng cắn lấy đốt ngón tay, nén lại tiếng rên khẽ.

Tầm nhìn mờ mịt hồi lâu bởi hơi sương, đối phương ngẩng đầu lên, cậu sắp không nhịn được nữa, vươn chân huých nhẹ, "...Không làm tiếp à?"

Hạ Chấn Linh như bị k*ch th*ch, ánh mắt rực cháy đến kinh người.

Hắn hít một hơi sâu, giữ chặt Lâm Túc, "Động phòng phải đợi sau khi bái đường..."

Lâm Túc uất hận, "Chậc, cái đồ cổ hủ nhà anh."

Hạ Chấn Linh bật cười, lại nói, "Anh muốn mọi chuyện phải trịnh trọng hơn một chút."

Lâm Túc say mê lời đường mật, "Thôi được rồi."

Hạ Chấn Linh nhìn cậu vài giây, Lâm Túc đang định ngồi dậy thì nghe thấy hắn hỏi, "Khó chịu à?" Cậu khó hiểu chớp chớp mắt, chưa kịp mở lời, người trước mặt bỗng lùi ra một chút rồi cúi người xuống...

"!!"

Lâm Túc túm lấy tóc hắn, "Hạ... Chấn Linh!"

Một tiếng trầm thấp mơ hồ vọng lại, "Ừm."

......

Tấm rèm bên bệ cửa sổ lay nhẹ theo gió, thời gian dường như cũng trở nên dài đằng đẵng.

Chẳng biết qua bao lâu, tấm chăn bị nắm chặt lại.

Hạ Chấn Linh chống người dậy, Lâm Túc nằm nghiêng trên chăn từ từ hoàn hồn. Phía bên cạnh lún xuống, Hạ Chấn Linh đang chống tay phía trên tỉ mỉ quan sát cậu, "Lại khóc rồi, sau này bái đường xong... phải làm sao đây?"

Lâm Túc chớp mắt cho tan đi những giọt nước vương trên mi, quay đầu lại, "Là nước tắm lúc nãy chưa bốc hơi hết thôi."

Hạ Chấn Linh cong môi, "Em nói sao thì là vậy."

"..." Lâm Túc lườm hắn một cái.

Người trước mặt lại lảng sang chuyện khác như không có gì xảy ra, nghiêm túc nói, "Chuyện hôn lễ cứ để anh lo là được."

"Vậy còn em?" Lâm Túc hỏi xong thì sực hiểu ra, bẽn lẽn, "Em cũng giao cho anh..."

"Đừng có đẩy đưa." Hạ Chấn Linh cười hừ một tiếng ngắt lời, "Chẳng phải em còn bận rộn chuyện khánh thành Minh Hội và lễ nhậm chức sao?"

Lâm Túc quay mặt đi, mặt đỏ như ráng chiều, "Đã là chuyện hôn sự thì cũng có thể cùng nhau bàn bạc mà."

Đáy mắt Hạ Chấn Linh nóng lên, cúi đầu hôn một cái, "...Được."

Lâm Túc liếc nhìn ra sau lưng hắn: Lại xòe đuôi rồi kìa, chậc chậc~

-

Hôn lễ được định vào ba tháng sau, do hai vị thần quan đích thân chọn ngày lành tháng tốt. Chuyện cưới hỏi có rất nhiều hạng mục cần chuẩn bị, cũng may là dư dả thời gian.

Nhưng ngay trước đó là ngày diễn ra lễ khánh thành Minh Hội.

Ngày khánh thành Minh Hội cũng là một ngày đẹp trời.

Tiết trời thu mát mẻ, vạn dặm không mây, lá cờ biểu tượng của Minh hội Thiên sư tung bay phấp phới trên bầu trời hội quán. Các thế gia lớn và những nhân vật có tiếng tăm trong giới Thiên sư đều được mời đến tham dự.

Dòng người tấp nập tiến vào hội trường.

Phía đằng xa hội trường có một chiếc xe đang đỗ.

Cửa xe bị gõ nhẹ rồi hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt rạng rỡ tươi tắn, Bách Giang túm lấy ống tay áo trắng muốt ló đầu vào, "Thầy ơi, em biết ngay là thầy ở trong này mà~"

Lâm Túc ngồi cạnh Hạ Chấn Linh, mặc đồ trang trọng hơn thường ngày một chút.

Một bộ Đường trang đen huyền thêu vân hạc bằng chỉ bạc, hàng khuy cài chỉnh tề đến tận cổ. Trước ngực đeo một miếng ngọc dương chỉ, tua rua đỏ thắm rũ xuống vai, trông vừa vững chãi vừa thanh thoát, khí chất cao quý thoát tục.

Cậu cười cười, "Tiểu Bách, sao em lại ra đây?"

"Đến chào thầy một tiếng ạ." Bách Giang vỗ tay tán thưởng, "Hôm nay thầy đúng là tỏa sáng lấp lánh! *^▽^*"

Hạ Chấn Linh ngước mắt, "Cậu nên vào rồi đấy."

Bách Giang: "Còn hội trưởng Hạ thì sao?"

Hạ Chấn Linh cầm lấy thanh Đường đao, "Tôi cũng đang chuẩn bị vào."

Lâm Túc quay đầu, "Anh không vào cùng em à?"

Hạ Chấn Linh ghé lại gần, mỉm cười, "Hôm nay em là nhân vật chính, anh vào trước đợi em." Nói đoạn, hắn đẩy cửa xe, lại nhắc nhở, "Đúng rồi, nhớ mang theo thẻ Thiên sư, đừng để lúc đó... tân hội trưởng lại bị nhốt ngoài cửa."

Lâm Túc: "Hửm?"

Bách Giang chỉ tay về phía cổng lớn, "Hôm nay hệ thống bắt đầu đi vào hoạt động, mang thẻ Thiên sư vào cửa sẽ tự động khớp dữ liệu, nhận diện thân phận, như vậy sẽ không xảy ra chuyện mạo danh."

Lâm Túc khen ngợi, "Đúng là trí tuệ toàn năng."

Thời gian đã gần kề, hai người kia cũng không nán lại lâu, đi vào hội quán trước.

...

Hội trường mới được xây sáng sủa rộng rãi.

Lúc này trong sân đã có người qua lại, chỉ có khán đài trung tâm ở phía trước vẫn còn trống, tĩnh lặng chờ đợi tân hội trưởng đến. Trước khán đài tiếng người ồn ào, chen chúc xô bồ.

Hai cái hồ lô quen thuộc nhấp nhô.

Hách Ngưu Bài kinh ngạc xuyên qua đám đông, nhìn ngó xung quanh.

Cô được Ngôn Quan Nguyệt liên lạc và mời gia nhập Minh Hội, khi nhận được lời mời cô còn giật nảy mình: Cô biết thân phận của "Lâm Khốn" không đơn giản, nhưng không ngờ lại là quan lớn đứng ra thành lập Minh Hội...

Cô không chút do dự chọn gia nhập, lúc này đương nhiên là đến tham gia lễ khánh thành.

Xung quanh đa số đều là người của các thế gia.

Hách Ngưu Bài vừa lách đến một góc ít người thì nghe thấy tiếng bàn tán bên cạnh. Mấy người thuộc thế gia đang đứng cùng nhau, liếc nhìn khán đài trung tâm với vẻ bất mãn:

"...Lại là cái tay Lâm Túc đó."

"Nghe nói thành lập Minh Hội là do nó đề xuất, tứ đại thế gia trực tiếp chốt hạ luôn, bây giờ lại để nó làm hội trưởng."

"Lại là tứ đại thế gia, nó toàn nhờ quan hệ mới được tâng bốc lên ấy chứ."

Hách Ngưu Bài nghe thế, tính nóng bốc lên!

Cô dứt khoát bước tới, lớn tiếng phản bác: "Lâm... Lâm Túc là cấp đặc quyền tam S, làm Hội trưởng là danh xứng với thực! Quan hệ cái gì? Chính cậu ấy mới là 'quan hệ' của người khác!"

Mấy người kia bị ngắt lời, quay đầu nhìn lại.

Một kẻ trong đó đánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, cau mày, "Mẹ, lại một đứa fan cuồng à?"

Họ vừa trải qua trận càn quét dư luận cách đây không lâu.

Tuy không bị xử lý mạnh tay như mấy nhà trực tiếp nhúng tay nhưng trong lòng vẫn còn ôm cục tức, họ bất mãn với việc thành lập Minh Hội, càng không cam tâm để Lâm Túc làm hội trưởng...

Lúc này Hách Ngưu Bài đứng trước mặt, trên người không đeo huy hiệu thế gia, nhìn là biết Thiên sư dân gian.

Một kẻ mặc áo ngắn màu xanh lam mỉa mai thẳng mặt, "Đặc cấp tam S thì? Với cả đánh giá vốn là của Tổng bộ ban xuống, ai biết được có đủ trình cấp S thật không?"

Một kẻ khác phụ họa, "Chả thế, biết đâu cũng là do tứ đại thế gia đắp lên cho thôi."

Hách Ngưu Bái tức xì khói, "Mấy người ngậm máu phun người..."

Kẻ mặc áo xanh lam đắc ý, "Con gái con lứa thì đừng có ra vẻ ta đây, cô thì biết cái gì..."

"Vậy anh thì biết cái gì?"

Một giọng nói ôn hòa như gió xuân vang lên.

Mấy kẻ kia rùng mình quay đầu lại, lúc này mới phát hiện hội trưởng Bách Giang đã ở phía sau từ lúc nào, gương mặt mỉm cười nhưng đáy mắt lại hiện lên vẻ lạnh lẽo uy nghiêm.

Phía sau còn có Hội trưởng Giám sát Hạ Chấn Linh, tay hắn đã đặt lên chuôi đao.

Hách Ngưu Bài hớn hở, "Hội trưởng Bách! Hội trưởng Đại... Hạ!"

Hạ Chấn Linh hờ hững liếc nhìn một cái, Bách Giang cười híp mắt gật đầu rồi nhìn mấy kẻ vừa mới tắt đài trước mặt, "Hóa ra là thầy cậy vào quan hệ ha, vậy sao các anh không cậy vào đi, không muốn hả?"

Từ lúc cuộc tranh cãi bắt đầu, ánh mắt xung quanh đã đổ dồn về phía này.

Lúc này chẳng biết ai đó phát ra tiếng cười nhạo, mặt những kẻ kia liền đỏ bừng như gấc chín.

Tên mặc áo xanh lam vội chống chế "Chúng tôi chỉ đùa với cô bé chút thôi" rồi nháy mắt ra hiệu cho đồng bọn nhanh chóng chuồn lẹ trước khi Bách Giang truy cứu.

Mấy bóng người đó khuất xa, ánh mắt xung quanh dần tản đi.

Bách Giang cười lạnh, "Hừ... nếu không phải vì không muốn làm hỏng lễ nhậm chức của thầy..."

Anh quay sang nhìn Hách Ngưu Bài, "Không sao chứ?"

Hách Ngưu Bài gật đầu, "Tôi không sao, chỉ tức thôi! Sao họ có thể nói về Lâm... Lâm hội trưởng như thế. Rõ là thiển cận..."

"Không phải là không biết." Bách Giang túm lấy ống tay áo, "Chỉ là một người dù có làm tốt đến đâu cũng luôn có kẻ mang thành kiến, phớt lờ sự ưu tú của người đó mà quy hết cho yếu tố bên ngoài. Huống hồ, mấy thế gia đó vốn đã không tán thành việc thành lập Minh Hội."

Anh lại cười một tiếng, "Loại người... khuất mắt trông coi đó, mặc kệ họ đi." ^^

Hách Ngưu Bái: "Vậy họ đi rêu rao khắp nơi như thế, chúng ta không cần quan tâm sao?"

"Không cần quan tâm." Hạ Chấn Linh đột ngột lên tiếng, không biết nghĩ đến điều gì, hắn cười một cái, một tay luồn qua cổ áo chạm vào vị trí xương quai xanh, "Hội trưởng Lâm... răng sắc miệng bén, ai nói lại được em ấy?"

Hách Ngưu Bài: 0.0?

...

Giờ lành đã cận kề.

Các quan khách đều đã tìm được chỗ ngồi trước khán đài, hội trường náo nhiệt cũng đã yên tĩnh lại phần nào, tất cả cùng chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.

Tại một góc phía sau hội trường.

Mấy kẻ lúc nãy cũng đã đứng yên vị, hội trưởng và người của tứ đại thế gia đều đứng ở hàng đầu tiên. Chỗ của họ cách xa hàng ghế đầu, chỉ nhìn ngó một cái rồi lại hằn học lẩm bẩm:

"...Thì bảo là chống lưng mạnh mà lị."

"Bảo là tam S, hồ sơ thì bảo mật, ai biết được làm sao mà đoạt được tam S."

"Mà nói nha, gương mặt của nó đúng là..."

Một người của thế gia ở hàng phía trước không nhịn được quay đầu lại: "Lời này không nói bậy được đâu. Vả lại xưa nay đánh giá của Tổng bộ luôn công bằng, các người có thể xem lại livestream ở Tam Thanh Yển."

Mấy kẻ đó chưa xem livestream bao giờ, nghe vậy thì tịt ngòi.

Người hàng trước lại nhìn họ, ẩn ý, "Nếu tam S còn không đủ tư cách làm hội trưởng thì ai đủ?"

Tên mặc áo xanh bị sấy cứng họng.

Gã cứng miệng, "Thì có gì ghê gớm đâu..." Gã vừa nói vừa nhìn quanh một lượt, bỗng khựng lại, chỉ tay ra sau khán đài trung tâm, "Đằng kia còn một tấm thẻ Thiên sư S nhiều không đếm xuể đấy thây?"

Mọi người nhìn theo hướng gã chỉ.

Chỉ thấy phía sau khán đài trung tâm trưng bày vài món bảo vật trấn giữ hội quán, một trong số đó là chứng nhận Thiên sư của vị tiền nhân "cấp truyền thuyết" từng được đặt trong phòng truyền thống của Học viện Thiên sư...

Gã áo xanh lập tức tự tin trở lại, "Nếu là đại thần thế này đứng ra chủ trì đại cục thì mới khiến người ta tâm phục khẩu phục được, chứ hạng tam S trẻ măng thì lấy đâu ra kinh nghiệm?"

Chứng nhận Thiên sư toàn chữ S đó đúng là áp đảo ở đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.

Có điều, ai mà tìm được vị đại thần đó chứ?

Những người xung quanh nghe vậy đều không nói thêm gì nữa.

Đúng lúc này, trong sân bỗng xôn xao rồi nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

Giờ lành của lễ khánh thành đã đến...

Cánh cửa lớn của đại sảnh mở ra, một bóng người bước vào.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó, Lâm Túc trong bộ Đường trang đen huyền, gương mặt trầm tĩnh như ngọc, dáng vẻ thanh tú rẽ đám đông mà đi, ánh hào quang của cả căn phòng dường như đều tụ lại nơi mắt mày cậu.

Hội trường rộng lớn bỗng chốc lặng thinh.

Lâm Túc đón nhận hàng loạt ánh mắt xuyên qua đại sảnh, bước lên khán đài trung tâm.

Cách vài bước chân là chiếc tủ kính trưng bày tấm thẻ Thiên sư toàn chữ S kia.

Cậu vừa yên vị trên đài, hệ thống nhận diện trên tủ kính bỗng vang lên một tiếng: Tít! Khớp lệnh thân phận thành công.

Giọng nói xác thực vang dội khắp hội trường yên tĩnh: [Chào mừng trở về, Lâm Giác Hiểu tiên sinh.]

—---

Tác giả có lời muốn nói:

Bùi Cận: Hệ thống của chúng ta rất thông minh, áp dụng "hệ thống nhận diện xác thực" mới nhất, sẽ phân quyền cụ thể đến từng thành viên... bla bla bla...

Túc:......  

Trước Tiếp