Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 96: Khách hàng hội tụ

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Dấu tích cũ của năm tháng

Trên Weibo, hàng loạt tài khoản tích xanh vàng đồng loạt rực sáng, chiếm trọn bảng tin.

Cư dân mạng bàng hoàng mất vài giây, sau đó lập tức thi nhau chụp ảnh màn hình lưu niệm! Họ tràn vào các chủ đề, bắt đầu đào bới lượng thông tin khổng lồ bên trong:

— Người khởi xướng Minh Hội là ông chủ nhỏ hả!?

— Ký ức phủ bụi của tôi sống dậy rồi! Lâu lắm không nghe tin gì về ông chủ nhỏ, hóa ra là đang âm thầm làm việc lớn!

— Á á á á, đại thần "ánh trăng sáng" của lòng em đây mà! [Mắt trái tim]

— Đội hình hoành tráng quá! Chụp chung! Chụp chung!

— Phổ cập kiến thức! Ai chưa biết "ông chủ nhỏ" là ai thì vào đây bổ túc ngay! [Link tổng hợp]

...

Danh tính đột ngột được hé lộ đã thành công lôi kéo một lượng lớn cư dân mạng từng theo chân cậu năm xưa.

Chiếc điện thoại trên tay Lâm Túc liên tục rung bần bật!

Cậu đang cảm thán lướt khu bình luận thì bỗng thấy một cái tên cực kỳ bắt mắt nhảy ra: [Hóa ra đại thần là bạn học của tôi]: [Sốc bay màu]!?

Giây tiếp theo, chiếc điện thoại đặt trên bàn của cậu cũng sáng lên.

[Trần Hữu]: [Sốc bay màu] Cậu...!?

Lâm Túc: "..."

Lâm Túc: "..." Cậu im lặng một chút, nhẹ nhàng gửi lại một cái [Đầu mèo] cho đối phương.

Trên Weibo, cuộc thảo luận về danh tính của cậu diễn ra vô cùng sôi nổi. Giữa bầu không khí náo nhiệt đó, nhiều cư dân mạng thuận tay nhấn vào các tài khoản tích xanh phía trên, hết sức ngỡ ngàng:

— Quỹ Khuyến học Tuệ Dư! Tôi vừa xem qua, hiện tại họ đã tài trợ cho học sinh nghèo ở 24 khu vực rồi, đây là một tổ chức từ thiện uy tín.

— Nghiên cứu Khoa học Thiên Hoàn còn ai mà không biết? Đội ngũ nghiên cứu đỉnh cao hợp tác với đại học H đấy.

— "Tạp chí Dịch Học" là tạp chí uy tín hàng đầu trong giới phong thủy mà!

— Tất cả những tổ chức này đều hỗ trợ thành lập "Minh Hội" mới, thế mà các người bảo đây là xưởng tư nhân sao? [o.0???]

— Không chỉ tích xanh mà các tích vàng cũng cực kỳ chất lượng! [Ảnh chụp màn hình]

Đang là thời điểm lễ trao giải Kim Lộ vừa kết thúc, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào đây.

Fan của Thịnh Linh Ngọc, của đoàn phim và cả chương trình 《Nguyên tắc khám phá tâm linh》năm xưa đều có mặt trên Weibo, đa số họ đều từng trải qua "vụ án chống đạo nhái" năm xưa nên lúc này đồng loạt tràn vào...

Chủ đề #Như Lửa Vĩnh Hằng# lập tức vọt thẳng lên bảng tìm kiếm nóng.

Hạ Chấn Linh liếc nhìn, giọng điệu bình thản, "Tích xanh rơi rụng bên ngoài của em nhiều thật đấy, xem ra không cần dùng đến cái của anh rồi."

"..." Lâm Túc sáp lại gần hắn, "Sao thế được?"

Cậu vừa nói vừa lướt danh sách chia sẻ: Chương trình 《Nguyên tắc khám phá tâm linh》, Kha Giác Tân, Diệp Ngữ Trúc, Trần Khả Thanh...tất cả đều có mặt, "Em cũng không ngờ mấy cái cánh nhỏ lại có thể tạo ra sức gió lớn thế."

Dứt lời, không gian tĩnh lặng vài giây.

Lâm Túc định quay sang an ủi thì bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Hạ Chấn Linh. Khóe môi Hạ Chấn Linh cong lên, chăm chú nhìn ngắm gương mặt cậu, đôi mày thư thái, khí chất thanh tao chính trực.

"Họ đều từng được em giúp đỡ, giờ đây đứng ra ủng hộ, có gì mà không ngờ?"

Ánh mắt Lâm Túc khẽ động, tim hẫng một nhịp.

Bốn mắt nhìn nhau, Hạ Chấn Linh chuyên chú như muốn giữ cậu vào sâu trong đáy mắt. Lòng cậu chợt cảm thấy ấm áp, một lát sau mới ngượng ngùng áp tay lên lồng ngực săn chắc của Hạ Chấn Linh:

"Chỗ này của anh, đột nhiên thấy rộng mở quá..."

Hạ Chấn Linh bật cười, nắm lấy tay cậu, "Chuyện nào ra chuyện nấy."

Lâm Túc lẳng lặng rút tay về, nghiêm túc nói, "Tích xanh của chúng ta đương nhiên là vẫn dùng tới rồi."

Cậu ung dung lướt xem các bình luận bên dưới hashtag.

Dù có một lượng lớn tài khoản tích xanh đứng ra thanh minh cho Minh Hội, nhưng trên diễn đàn vẫn còn những tiếng nói nhảy ngược nhảy xuôi: Có người thà chết cũng không nhận sai, có kẻ lại kiểu "cả thế gian say mình ta tỉnh" và cả một số thế gia không cam lòng chọc gậy bánh xe.

Khu bình luận nhất thời cãi nhau loạn xạ:

— Trên đó toàn là cùng hội cùng thuyền, chỉ dắt được mấy con bò thôi. [Hóng hớt]

— Chưa xem livestream bao giờ, nhưng nhìn cái cậu "ông chủ nhỏ" trẻ măng như kia là chả biết trong đầu chứa cái gì, còn đòi lập Minh hội.

— Ông anh lầu trên ơi, trong đầu ông chứa cái gì thế? Lo mà giấu mấy cái livestream nhạy cảm trong trang cá nhân đi đã. [Nực cười]

— Tự nguyện làm gà cho người ta lùa thì chịu, hết cứu.

— Chắc toàn mấy đứa fangirl, đẹp trai là được~

— Sao, không ngắm đại thần vừa đẹp vừa đỉnh chẳng lẽ ngắm mày à? [Kinh ngạc]

Giữa một rừng bình luận, ID [Hóa ra đại thần là bạn học của tôi] đang "sát phạt" cực hăng, lần lượt đáp trả từng bình luận bảo "vơ vét tiền" hay "xây dựng hình tượng giả": Nghiệp chướng, câm miệng. Ngày hôm qua của Đỗ đại sư chính là ngày mai của các người đấy! [Tạch]

"..." Tuyết Nê Mã ngỡ ngàng: [Lớp trưởng trông thế mà cũng biết ăn nói quá nhỉ.]

Lâm Túc nhướng mày, dùng tài khoản tích xanh của Lăng Thăng ấn like cho Trần Hữu.

Chưa đợi đương sự và cộng đồng mạng kịp phản ứng.

Cậu lại xông thẳng vào quảng trường, đăng một bài Weibo, kèm theo link website chính thức mà Bùi Cận vừa hoàn thiện.

@Tập đoàn Lăng Thăng ⓥ#Như Lửa Vĩnh Hằng# Cảm ơn các bên đã tặng sức nóng truyền thông, Minh Hội đang chiêu mộ nhân tài, ai có ý định xin mời vào: [Link]

Nhân vật trung tâm của chủ đề cuối cùng cũng xuất hiện, bài đăng Weibo lập tức được đẩy lên đầu!

Các bình luận bên dưới ùa tới như ong vỡ tổ:

"Á á á á giọng điệu này! Có phải ông chủ nhỏ không!?"

"Khi nào đại thần mới mở lại livestream vậy?"

"Đã lưu trang web! Hóa ra là do Nghiên cứu khoa học Thiên Hoàn làm!"

Lâm Túc liếc nhìn bình luận rồi quay lại "chiến trường" quảng trường, đích thân chọn vài anh hùng bàn phím may mắn để đáp trả:

— "Vơ vét tiền" mà bạn nói là đầu tư hơn chục tỷ để xây dựng hội quán rồi dành mười mấy năm để bồi dưỡng thế hệ Thiên sư tiếp theo để rồi đi vặt vài đồng phí ủy thác đó hả? ^u^"

— Bạn cứu who? 0 người quan tâm.

Cậu lại lướt tới bình luận "nói gì cũng tin, ngáo vãi", dứt khoát nhấn thích và gửi kèm một bức ảnh.

Tuyết Nê Mã ghé sát vào: [Cậu gửi gì đó?]

"Ảnh đen, ấn vào là sẽ soi thấy bản mặt của mình trong đó."

[...]

Tài khoản tích xanh lớn đã có một trận sát phạt ra trò trong phần bình luận, dân mạng hóng hớt kéo đến rần rần, để lại hàng loạt bình luận "Đù, hơn chục tỷ!" và "Hahahahaha..." để lưu niệm.

Hashtag #Như Lửa Vĩnh Hằng lập tức leo thẳng lên no1 tìm kiếm.

Những bình luận ô uế bốc mùi ngay lập tức bị chế nhạo đến tắt đài.

Lâm Túc thỏa mãn cơn ngứa tay rồi thoát ra, hài lòng, "Thấy chưa, đã bảo là sẽ đưa nó lên top ngay trong hôm nay mà."

Hạ Chấn Linh nhìn sâu vào cái tích xanh vừa "vượt rào chém tướng" kia:...

Lâm Túc trả điện thoại lại cho hắn. Hạ Chấn Linh hỏi, "Sướng chưa?"

"Sướng rồi." Lâm Túc lười biếng tựa vào ghế, vỗ vỗ vai vị Hội trưởng Hiệp hội Giám sát bên cạnh, quay đầu, "Phần còn lại... phải tra xem là những thế gia nào dám ngậm máu phun vào Hiệp hội Thiên sư rồi."

Hạ Chấn Linh rũ mắt, cong môi, "Tuân lệnh, ông chủ nhỏ."

-

Trở ngại dư luận đã quét sạch hoàn toàn.

Hạ Chấn Linh hành động sấm rền gió cuốn, nhanh chóng điều tra ra các thế gia đứng sau tung tin giả.

Chỉ trong một tháng đã thanh trừng sạch sẽ từ trên xuống dưới.

Bùi Cận cũng hoàn thành việc thiết kế hệ thống, các thiết bị dần được đưa vào hội quán.

Vào ngày hội quán cơ bản hoàn thiện, Lâm Túc đã đến quan sát tiến độ.

Hội quán tọa lạc ở phía Tây thành phố.

Xung quanh cây xanh bao phủ, đường đi vờn quanh, phong thủy cực tốt. Hội quán đồ sộ mang hình dáng nửa vòng cung, ở giữa cao nhất, hai bên là các khối phụ trợ. Nhìn tổng thể giống như chữ "Sơn" (山) trong lối chữ cổ.

Vừa bước vào hội quán, tầm mắt liền trở nên rộng rãi thoáng đãng.

Thiết kế giữ lại bố cục phong thủy tối ưu, đồng thời lồng ghép những công nghệ hiện đại nhất.

Lâm Túc đứng giữa đại sảnh, kinh ngạc nhìn quanh, "Nê Mã, chúng ta cũng coi như là thiên sư cyber rồi."

Tuyết Nê Mã ngẩng đầu thưởng thức: [Nhưng cậu còn chả biết chiếu màn hình, không khéo có ngày bị nhốt trong Minh Hội luôn cũng nên.]

"..."

Lâm Túc cảnh giác quay đầu lại, "Đàn anh, mấy thiết bị này có phức tạp không?"

Bùi Cận giới thiệu, "Không phức tạp đâu, hầu hết là tự động. Chúng tôi áp dụng 'hệ thống nhận diện xác thực' mới nhất, sẽ phân quyền cụ thể đến từng thành viên..."

Cậu lại nói một tràng dài nào là "gene... ghi chép... công trình... kỹ thuật số".

Lâm Túc hít một hơi sâu, kết luận, "Tóm lại là rất hiện đại và tiện lợi, đúng không?"

Bùi Cận mỉm cười gật đầu, "Ừm, đúng vậy."

Lâm Túc hài lòng, "Vất vả cho anh rồi, đàn anh."

Họ đang nói chuyện thì phía cửa lớn vang lên tiếng bước chân. Quay lại thì thấy Bách Giang dẫn Ngôn Quan Nguyệt đi tới, còn có Dịch Đại Minh và d*ch th**.

Thời gian qua, Tề Vong bận rộn thu phục các phe cánh của nhà họ Tề.

Còn bản gia nhà họ Lục thì không ở thủ đô. Hôm nay Lâm Túc đến hội quán nên đã gọi nhà họ Bách và nhà họ Dịch tới, nhân tiện mời cả Ngôn Quan Nguyệt.

Bùi Cận chào hỏi một tiếng rồi đi trước.

Ngôn Quan Nguyệt vẫn đeo chiếc kính gọng bạc, nét mặt hơi lạnh lùng. Thấy Lâm Túc, anh nở nụ cười nhẹ, "Cuối cùng cũng gặp lại ở thủ đô rồi, Lâm tiên sinh."

Lâm Túc mỉm cười, "Quan Nguyệt."

Cậu chuyển ánh mắt sang d*ch th** bên cạnh.

d*ch th** trông có vẻ rạng rỡ hơn trước rất nhiều, đôi mắt nhạt màu vốn tĩnh lặng nay đã mang theo một tia sáng nhỏ, "Anh thầy giáo."

Bách Giang: ^v^

Lâm Túc đưa tay xoa đầu, "Tiểu Thủy."

d*ch th** nhích lại gần đứng bên cạnh Lâm Túc.

Cô bé không nói gì, Ngôn Quan Nguyệt khẽ đẩy gọng kính, nhìn Lâm Túc hỏi, "Hôm nay Lâm tiên sinh mời tôi đến là để..."

Lâm Túc đi thẳng vào vấn đề, "Chuyện thành lập Minh Hội mới chắc cậu cũng biết rồi, hiện tại tôi đang thiếu nhân lực. Việc quản lý và điều phối Minh Hội, tôi muốn giao cho cậu."

Điều phối quản lý, về quyền lực có thể coi là người đứng thứ hai.

Đáy mắt Ngôn Quan Nguyệt khẽ dao động, "Chuyện lớn thế này, giao cho tôi sao?"

Lâm Túc gật đầu, "Cậu có đồng ý không?"

Đối phương chỉ im lặng hai giây rồi lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, "Tôi sẽ cố gắng hết sức."

Tuyết Nê Mã quay đầu: [Cậu nhắm vào Quan Nguyệt lâu rồi hả?]

Lâm Túc lờ đi cách dùng từ của nó: Quan Nguyệt tỉnh táo lý trí, cũng có đủ thực lực, lại không có bối cảnh thế gia, là người đáng tin cậy, giao cho cậu ấy là tốt nhất.

Cậu nói tiếp, "Ngoài ra, tôi hy vọng cậu có thể giúp liên lạc với những người trước đây từng cùng tham gia hoạt động." Đó đều là những thiên sư có năng lực nhưng không có gia thế, "Xem họ có muốn gia nhập không."

Ngôn Quan Nguyệt nhận lời, "Tôi sẽ đi hỏi thử."

...

Chuyện nhân sự và điều phối đã giao cho Ngôn Quan Nguyệt.

Vậy là mọi sự chuẩn bị cho Minh Hội đã hoàn tất, việc thành lập Minh Hội đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Dịch Đại Minh thu lại vẻ cợt nhả, nhìn Lâm Túc. Hồi lâu sau, ông như hạ quyết tâm, thở dài một hơi thật nặng, "Túc lão đệ, bản kế hoạch cậu đề ra tôi đã thấy rồi, vậy thì theo đúng giao kèo..."

d*ch th** đứng bên cạnh ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên.

Dịch Đại Minh nhìn cô bé, gương mặt già nua đầy nếp nhăn hiện lên vài phần hiền từ và bất lực, "Phiền cậu... thu hồi năng lực của Tiểu Thủy."

Một cây bút trúc hiện ra trong tay, những ngón tay thon dài nắm lấy cán bút.

Ánh nắng vàng nhạt từ cửa lớn hắt vào, để lại hơi ấm dịu dàng trong đáy mắt Lâm Túc, "Đúng như ý nguyện."

Dứt lời, cậu hạ bút...

Tơ vàng xuyên thấu, quỹ đạo giằng co.

Tà áo không gió mà bay, ánh nắng nghiêng nghiêng phủ lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhắm mắt ngước lên của d*ch th**.

Một lát sau, Lâm Túc thu tay, "Xong rồi."

d*ch th** từ từ mở mắt, đồng tử màu xanh khói như sương mù tan biến, chỉ còn lại sắc xanh hồ nước trong veo.

Cô bé đứng yên lặng vài giây, Dịch Đại Minh và Bách Giang đều nín thở nhìn em.

Sau đó, khóe môi cô bé khẽ cong lên, nói khẽ, "Một thế giới thật yên bình."

Không còn những hình ảnh của tiền kiếp và tương lai, cũng không còn đôi mắt âm dương lúc nào cũng nhìn thấy ma quỷ.

Cô bé dùng đôi mắt xinh đẹp của mình nhìn Lâm Túc, "Cảm ơn anh thầy."

Lâm Túc mỉm cười, "Không có gì."

d*ch th** như vừa mở ra cánh cổng dẫn đến một thế giới mới, tò mò nhìn ngó xung quanh rồi chạy bước nhỏ vào vùng nắng ấm nơi cửa.

Dịch Đại Minh kêu "ấy ấy" hai tiếng rồi cũng cười, đuổi theo sau.

Bách Giang nhìn hai ông cháu đằng xa, mỉm cười, "Thầy ơi, vậy là ổn rồi?"

Ánh mắt Lâm Túc cũng hướng về phía đó, dịu dàng đáp, "Vậy là ổn rồi."

"Cô bé nên là một cánh chim tự do."

...

Hai ông cháu đằng kia đang chơi trò dẫm bóng.

Lâm Túc dời mắt, nhìn quanh một vòng hội quán, "Đúng rồi Tiểu Bách, anh cũng có việc nhờ em."

Bách Giang rạng rỡ, "Thầy có việc gì cứ phân phó, sao phải nói là nhờ vả..."

Lâm Túc, "Hội quán mới xây còn trống trải quá, anh định để vài món sưu tầm vào để trấn giữ, anh muốn dời mấy món đồ đang được trưng bày ở chỗ em về đây."

Bách Giang nghe như sét đánh ngang tai! Σ(●口●!!

Lâm Túc hỏi, "Không được sao?"

"........." Trước mặt hiện lên hai quả trứng ốp la, Bách Giang đành đau lòng dứt bỏ vật yêu thích, "Được, được ạ." Anh ngập ngừng một lúc, vẫn không nhịn được, "Nhưng mà, mấy xấp bài thi có thể để lại cho em được không?"

Lâm Túc hiền từ, "...Anh cũng chưa từng nghĩ sẽ lấy mấy thứ đó về."

Bách Giang thở phào nhẹ nhõm, trời lại hửng nắng, "Thế thì được ạ." *^▽^*

Tuyết Nê Mã nhắm mắt: [Cậu ấy lo cái gì thế không biết.]

Họ đang đứng nói chuyện thì đột nhiên nghe phía trước gọi, Dịch Đại Minh nắm tay nhỏ của d*ch th** quay lại, "Đúng rồi, Túc lão đệ."

Ông nghiêm túc nói, "Chuyện Minh Hội, nội bộ chúng tôi đã nhất trí bầu cậu làm Hội trưởng, chuyện này cậu đừng từ chối đấy."

Lần này Lâm Túc không khiêm nhường, "Đương nhiên là không rồi."

Quyền lực đi đôi với trách nhiệm. Minh Hội là do cậu khởi xướng, ít nhất trong giai đoạn đầu thành lập, cậu sẽ gánh vác trách nhiệm này.

Dịch Đại Minh mỉm cười, Bách Giang và d*ch th** cũng mong chờ nhìn sang:

"Vậy thì Hội trưởng Lâm, nửa tháng nữa chúng tôi sẽ chuẩn bị tổ chức lễ khánh thành Minh Hội và lễ nhậm chức của cậu."

-

Ủy thác của d*ch th** coi như đã được giải quyết êm đẹp.

Mọi việc của Minh Hội cũng đã được sắp xếp đâu vào đó, cuối cùng Lâm Túc cũng có tí thời gian rảnh rỗi.

Cậu nằm ườn trên sofa phòng khách như sợi bún, thẫn thờ ngắm nhìn trần nhà một hồi rồi không nhịn được lấy điện thoại ra: "Dạo này bận tới mức chẳng được ăn bữa nào ra hồn."

Tuyết Nê Mã đang bơi lội trong bể bóng: [Ngày nào cậu chẳng ăn...]

Nói được nửa chừng nó chợt nhận ra điều gì đó, quay ngoắt đầu lại: [Hớ!]

Lâm Túc đã ngồi dậy, lòng ngứa ngáy gửi tin nhắn cho Hạ Chấn Linh: Đến phủ đệ của em tụ họp đi.

[Linh]: ......

[Linh]: Lời mời của em, đúng là tr*n tr** thật đấy.

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Không đến sao? [Vẫy đuôi]

[Linh]: Hừ, đợi đấy.

Cậu cất điện thoại, "Nê Mã, anh ấy bảo tao đợi đấy."

Bể bóng vang lên tiếng "ào": [Phắn đây.]

...

Hạ Chấn Linh đến rất nhanh.

Lâm Túc vừa tắm xong thì hắn đã tới.

Trụ sở tập đoàn Lăng Thăng gần đây đã dời đến thủ đô, rất gần nhà. Lúc bước vào cửa, Hạ Chấn Linh vẫn đang mặc bộ âu phục chỉnh tề, có lẽ là đi thẳng từ công ty qua.

Lâm Túc vừa bước ra khỏi cửa phòng tắm.

Hai người đối mặt nhau giữa hành lang, tóc cậu còn hơi ướt, để lại một vệt nước trên vai.

Ánh mắt Hạ Chấn Linh dừng lại ở đó, yết hầu khẽ chuyển động. Ngay sau đó hắn bước tới trước mặt Lâm Túc, cầm lấy chiếc khăn lông trên vai cậu nhẹ nhàng lau tóc, nghiêm túc hỏi, "Xong việc của Minh Hội rồi?"

Lâm Túc nheo mắt, "Ừm, hòm hòm rồi. Họ bảo em làm hội trưởng."

Hạ Chấn Linh khựng lại một chút, rũ mắt, "Ồ... Hội trưởng Lâm."

Lâm Túc bị hắn gọi như vậy thì hơi ngượng, "Xa lạ quá."

Động tác của Hạ Chấn Linh chậm lại, nhìn cậu, đầu ngón tay cách một lớp khăn lông nhẹ nhàng xoa qua da đầu, mang lại cảm giác tê dại từng cơn.

Hắn cười khẽ, "Hội trưởng Khốn Khốn."

"..."

Lâm Túc ngước mắt nhìn hắn.

Hai người đang đứng trong hành lang nhập nhòe sáng tối, trong lúc nhìn nhau, đáy mắt Hạ Chấn Linh đã nhuốm màu tình tứ ám muội. Hơi thở của Lâm Túc nóng lên, không nhịn được kéo nhẹ vạt áo vest của hắn...

Người trước mặt hạ mi mắt, cúi người xuống.

Một tay cách lớp khăn lông đỡ lấy sau gáy cậu, Hạ Chấn Linh thuần thục cạy mở đôi môi cậu, m*t mát lấy đầu lưỡi.

Lâm Túc vòng hai tay qua cổ hắn, rên khẽ.

Đầu lưỡi đột ngột bị quấn lấy mãnh liệt hơn. Hạ Chấn Linh rời ra, nheo mắt nhìn, "Muốn tiếp tục ở đây?"

Hàng mi Lâm Túc run rẩy, "...Lên giường đi."

Từ ngữ nhạy cảm k*ch th*ch dây thần kinh, ánh mắt người trước mặt trầm xuống.

Giây tiếp theo, cậu bị bế thốc lên...

Lâm Túc vội bám lấy vai Hạ Chấn Linh, chiếc khăn lông rơi xuống đất. Hạ Chấn Linh nghiêng đầu chặn lấy môi cậu, hai chân cậu quấn chặt lấy hông hắn, cả hai cứ thế đi thẳng về phía phòng ngủ.

Cánh cửa phía sau đóng "rầm" lại.

Giữa nụ hôn nồng cháy mê muội, Lâm Túc chỉ thấy tầm mắt chao đảo, lưng đã chạm xuống giường. Hạ Chấn Linh chống tay hai bên, áp sát xuống. Bộ vest phẳng phiu bị hắn vứt sang một bên, vùng cổ lộ ra bên trên cổ áo hơi ửng đỏ.

Hơi thở và tiếng nước khẽ khàng tràn ra từ kẽ môi.

Lâm Túc vẫn còn nhớ thương quả ngọt, một tay nắm lấy vạt áo người kia kéo ngược lên trên. Nhịp thở của Hạ Chấn Linh nặng nề, hắn rời môi, "Đừng nghịch..."

Lâm Túc ghé sát vào hôn chụt chụt, "Em chỉ ăn một miếng thôi mà..."

Gân xanh trên mu bàn tay Hạ Chấn Linh khẽ giật, hắn hít sâu một hơi, cứ thế chống tay để mặc cậu làm gì thì làm.

Dáng người hắn cao lớn hơn hẳn.

Lâm Túc trượt xuống dưới một chút, một tay kéo vạt áo lên, độ cao vừa khớp. Vòng kim loại đung đưa, cậu thuần thục ngẩng đầu lên thì cổ tay đột ngột bị giữ chặt lấy, lực tay vừa đủ để khống chế cậu.

Hạ Chấn Linh cúi đầu, lẳng lặng nhíu mày.

Trong bầu không khí nồng cháy, chẳng ai còn tâm trí để nghĩ ngợi nhiều, nhiệt độ nóng rực khó lòng kiểm soát đang lượn lờ bủa vây. Lâm Túc rời môi, nhìn lên phía trên, bắt gặp yết hầu đang chuyển động của đối phương, đường nét rõ ràng.

Cậu khẽ nuốt nước bọt, lại kéo vạt áo lên cao hơn...

Vừa định cắn lên, cậu đột nhiên khựng lại.

Ánh mắt Lâm Túc đờ ra: Phía trên xương quai xanh hơi ửng đỏ thấp thoáng có vết... dấu răng? Giống như một vết sẹo cũ từ nhiều năm trước, đã hơi mờ đi.

Thấy cậu không cử động, Hạ Chấn Linh hoàn hồn chống người dậy, "Sao thế, em..." Lời nói của hắn khựng lại khi bắt gặp ánh mắt như bắt gian tại trận của Lâm Túc.

Hạ Chấn Linh: ?

Lâm Túc chồm lên, ánh mắt rực lửa, "... Ai cắn đây?"

"..."

Hạ Chấn Linh cúi đầu nhìn cậu hồi lâu, bỗng nhiên bật cười: "Em có muốn há miệng ướm thử không?"

—-----------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Khốn (há cái miệng rộng ngoác): Aaaaaaaaaa

Hạ Đại Điểu:......Há bình thường thôi.

Trước Tiếp