Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Cảnh tượng hoành tráng, hào nhoáng, rực rỡ!
Tuyết Nê Mã khựng lại: [Éc, cậu quên fan cứng của mình rồi.]
Lâm Túc cũng đứng hình một thoáng: ...Quả nhiên là lớp trưởng!
Trần Hữu vẫn đứng cách đó vài bước, há hốc mồm nhìn sang.
Lâm Túc thở dài, tự nhiên mà đón nhận, "Lớp trưởng."
Trần Hữu bừng tỉnh, cậu ta bước nhanh đến trước mặt Lâm Túc, nhìn lên nhìn xuống, mắt trợn ngược, "Cậu, cậu..." Cậu ta lắp bắp không thành câu, "...Chắc không phải là cậu đang cosplay đấy chứ?"
"..."
Lâm Túc nhìn cậu ta, cười như gió xuân.
Trần Hữu rùng mình, hít một hơi lạnh, "...Vậy là, cậu thực sự là đại thần mặt nạ sao!!"
Sự im lặng dõi theo như một lời mặc nhận.
Cậu ta lại quay đầu, bắt gặp vẻ mặt bình tĩnh của Bùi Cận, "Bùi thần cũng biết sao!?"
Bùi Cận gật đầu, "Ừm."
Trần Hữu như bị sét đánh ngang tai, cậu ta vò đầu bứt tai, tỉ mỉ nhớ lại từng chút một chuyện cũ... Những lần cậu điên cuồng giới thiệu thần tượng trước mặt Lâm Túc, rồi bao nhiêu lần cậu ta lướt qua sự thật ngay trước mắt...
Hồi lâu sau, cậu ta thất thần lẩm bẩm, "Tớ đúng là vừa mù vừa điếc..."
Lâm Túc: "..."
Bùi Cận: "..."
Chu Lê nhìn qua nhìn lại: Vụ gì vậy?
Trần Hữu hoàn hồn sau cú sốc tận óc, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm Lâm Túc, "Cậu, cậu cứ thế mà đứng nhìn tớ khổ sở tìm kiếm cậu bấy lâu nay ư?"
Lâm Túc hiền từ an ủi, "Nhưng chẳng phải tôi đã nói hai người sẽ gặp nhau ở thủ đô sao?"
Cậu đưa tay chỉ, "Nhìn đi." Chuẩn chưa.
Trần Hữu, "..." Cũng đúng nhỉ.
Cậu ta mím môi, không nói gì nữa.
Tuyết Nê Mã nằm bò trên vai Lâm Túc: [Lớp trưởng sẽ không để bụng chứ?] Lâm Túc nhìn khuôn mặt đang cúi gằm của cậu ta, đang suy nghĩ xem có nên nói thêm gì không thì Trần Hữu đột nhiên ngẩng đầu, mặt thoáng đỏ lên. Cậu ta lau tay vào ống quần, ngượng nghịu chìa tay ra:
"Đại, đại thần, chúng ta có thể bắt tay một cái không?"
Ba người: "........."
Lâm Túc lặng người, giơ vuốt ra.
Trần Hữu dùng hai tay nắm lấy đầu ngón tay cậu ta, vừa căng thẳng vừa thẹn thùng lắc lắc. Sau đó cậu ta thu tay về, nhìn bàn tay mình như đang nằm mơ, "A... đại thần ở ngay bên cạnh mình, đại thần là bạn học của mình! Tớ đã bắt tay đại thần rồi, chắc không bay thẳng lên hạng nhất luôn đâu ha?"
Cậu sùng bái nhìn Lâm Túc, "Có bán đồ lưu niệm gì của cậu không?"
Lâm Túc thân thiện, "...Không có thứ đó đâu."
Tuyết Nê Mã: [Đồ lưu niệm của cậu nằm trong phòng truyền thống của trường và văn phòng hội trưởng Hiệp hội Thiên sư hết rồi.]
Lâm Túc lập tức tắt tiếng nó.
Trần Hữu tiếc nuối, lại tỉ mỉ nhớ lại, "Đúng rồi, còn ảnh tốt nghiệp, khi nào về tớ sẽ cắt cậu ra, thờ riêng trên bàn của tớ."
"..."
Lâm Túc kiên quyết ngăn cản, "Đừng làm thế, lớp trưởng."
Trần Hữu đành tiếc nuối dẹp bỏ sáng kiến.
Chu Lê đứng bên cạnh nghe muốn ngu người, kinh ngạc cảm thán, "Đàn em, tuy biết em rất thần thông, nhưng... đến mức độ này rồi sao?"
Trần Hữu lập tức áp sát, nhiệt tình giới thiệu, "Đây đây đây, đàn anh, cho anh xem mấy buổi livestream này, xem xong anh sẽ biết cậu ấy thần thánh tới mức nào!"
Chu Lê hào hứng, "Ồ ồ ồ!"
Hai người đã đứng đằng kia bàn tán rôm rả.
Lâm Túc cảm thán nhìn theo, Bùi Cận như khẽ mỉm cười, "Đàn em, đúng là cậu không hiểu rõ mảng thông tin số cho lắm."
Internet luôn có ký ức.
Lâm Túc thừa nhận, "Tôi nông cạn rồi."
Bên kia Chu Lê vẫn đang thốt lên những tiếng trầm trồ, kèm theo một câu hỏi ngây ngô vô hại, "Trong lịch sử chia sẻ của em cũng có đàn em Lâm này!" Trần Hữu khựng lại, lẩm bẩm chửi thề một tiếng.
Bùi Cận không nhìn nổi nữa, cắt ngang, "Chúng ta về thôi."
Chu Lê luyến tiếc lưu video lại.
Mấy người họ chia tay nhau trước quảng trường.
Trần Hữu và hai người Bùi Cận không đi cùng hướng, Lâm Túc đặt một chiếc xe chuẩn bị về. Trần Hữu thấy Lâm Túc quay người định đi, lại gọi giật lại:
"Cậu cũng ở gần đây à? Cậu học trường nào, lúc nào rảnh tớ qua tìm cậu chơi!"
Lâm Túc đáp, "Tôi ở Học viện Thiên sư Thủ đô."
Trần Hữu ngỡ ngàng rồi lại gật đầu, "... Cũng, cũng phải, cậu đẳng cấp như kia, hèn chi đỗ vào Học viện Thiên sư."
Tuyết Nê Mã: [Là đánh chiếm Học viện Thiên sư.]
Lâm Túc thuần thục ấn nó xuống.
Cậu nhìn vẻ mặt như đang trong cõi mộng của Trần Hữu, quyết định không bơm thêm máu gà, "Cũng nhờ chút cố gắng thôi."
Taxi đã dừng bên lề đường.
"Lớp trưởng, hẹn gặp lại."
Trần Hữu vẫy tay, "Hôm nào rảnh tớ qua tìm cậu chơi nhé!"
-
Sau khi về, họ bắt đầu lao đầu vào việc của mình.
Hạ Chấn Linh dứt khoát mua lại bất động sản nhà Chu Lê, Bùi Cận đích thân đến hiện trường khảo sát, liên hệ đội ngũ tiến hành thiết kế cải tạo.
Mọi thứ đều diễn ra một cách hừng hực khí thế.
Ngoại trừ việc Lâm Túc bị lộ một cái "acc phụ" nho nhỏ trước mặt lớp trưởng ra thì mọi chuyện đều suôn sẻ.
Chỉ trong một tuần, các thủ tục cũng đã hoàn tất.
Bách Giang chơi bài tiền trảm hậu tấu cực kỳ điêu luyện, đợi khi thủ tục xong xuôi mới "tuyên bố" thông báo cho các thế gia khác: Giới Thiên sư sẽ thành lập một Minh Hội trung lập.
Không ngoài dự đoán, các thế gia lập tức nháo nhào cả lên!
Những thế gia đang tìm kiếm sự che chở hoặc ủng hộ cạnh tranh lành mạnh thì không có ý kiến gì, nhưng những nhà còn lại đang ấp ủ toan tính riêng đều tìm đến Hiệp hội Thiên sư để đòi lời giải thích:
"Chuyện lớn thế này sao không bàn bạc trước với chúng tôi?"
"Tứ đại thế gia thì muốn làm gì thì làm sao!"
"Có tổng bộ Hiệp hội Thiên sư và Hiệp hội Giám sát là đủ rồi, thành lập thêm bên thứ ba có ý nghĩa gì!?"
...
Trụ sở Hiệp hội Thiên sư thoắt cái đông như trẩy hội.
Bách Giang bận đến mức cả tuần không đi học ké được.
Mãi đến một tuần sau anh mới gọi điện cho Lâm Túc, trong giọng điệu tươi sáng thanh thoát pha lẫn một chút oán trách, "Thầy ơi~ Mấy thế gia tới kiếm chuyện bị em quét... đuổi đi hết rồi. Hại em cả tuần không được gặp thầy, thật đáng t... tự kiểm mà. ^▽^"
Lâm Túc: "......"
Tuyết Nê Mã vểnh tai: [Ẩn ý dễ hiểu ghê.]
Lâm Túc lờ nó đi, an ủi Bách Giang, "Tiểu Bách, em vất vả rồi. Thầy biết là cứ giao cho em là yên tâm mà."
Đầu dây bên kia lập tức phấn chấn, "San sẻ nỗi lo với thầy là chuyện nên làm mà~*"
Bách Giang đổi tông giọng, nghiêm túc hơn một chút, "Dù tạm thời ép được sự việc xuống nhưng họ sẽ không dễ bỏ qua vậy đâu. Phần còn lại, e là họ sẽ đánh vào dư luận..."
Lâm Túc nói: "Không sao, anh cũng đã từng trải qua sóng to gió lớn rồi."
An ủi Bách Giang xong, cậu cúp máy.
Lúc này cậu đang cuộn mình trên sofa, Hạ Chấn Linh ngồi bên cạnh, quay đầu nhìn sang:
"Bận rộn cả tuần mà vẫn còn sức mò tới chỗ em khóc chít chít cơ đấy."
Lâm Túc chọc hắn, "Đừng có chen. Lần này Hiệp hội Thiên sư coi như đã đứng mũi chịu sào rồi..." Cậu vừa nói vừa quan sát, "Sao chả thấy thế gia nào đến trước cổng Hiệp hội Giám sát gây hấn nhỉ?"
Hạ Chấn Linh cười lạnh: "Đến Hiệp hội Giám sát làm gì, dâng thành tích cho anh à?"
"..." Lâm Túc tán thưởng, "Gừng càng già càng..."
Hạ Chấn Linh nhạy cảm liếc mắt nhìn sang.
Lâm Túc đổi lời, "Em định nói là, càng tốt."
Hạ Chấn Linh cười hừ một tiếng, quay lại chủ đề chính: "Về mảng dư luận, em có dự tính gì không?"
"Không gấp." Lâm Túc bưng chén trà, thở ra một hơi nóng.
Làn khói trà lãng đãng tan trong đôi mắt trong veo, đôi mày cậu thư thái, "Thời đại thay đổi rồi... Em thích kiểu lấy tĩnh chế động, phòng ngự phản công hơn."
"Cứ xem bọn họ định nhảy nhót thế nào đã."
-
Tứ đại thế gia đang bận rộn xây dựng Minh Hội.
Lâm Túc bình thường vẫn phải lên lớp giảng bài, người đầu tiên đem tin tức dư luận đến chỗ cậu lại là Trần Hữu.
Tuyết Nê Mã cảm thán: [Thân phận có thể đổi liên xoành xoạch, nhưng mà cậu ấy vẫn vững như bàn thạch.]
Lâm Túc vỗ nó một cái, bấm vào xem tin nhắn.
[Trần Hữu]: Vừa lướt thấy, chia sẻ cho cậu ngay nè! [Ảnh chụp màn hình] [Link trang web]
[Trần Hữu]: Giới Thiên sư mấy cậu đang có chuyện lớn lao lắm hả? Sao trên mạng bắt đầu đồn ầm lên chuyện thành lập "Minh Hội" gì đó zạ? [Lén ngó]
Mọi việc vẫn chưa chuẩn bị xong, chắc chắn không phải do phía Bách Giang tung tin.
Lâm Túc nhướng mày, nhắn lại một câu: Cảm ơn nhe.
[Trần Hữu]: ??
...Cảm ơn cái gì cơ???
Lâm Túc lại nhắn thêm một câu "Đúng là sắp thành lập", sau đó bấm vào trang web.
Trên trang web và diễn đàn quen thuộc lại là mấy cái gọi là "tin hành lang". Thủ tục lập Minh Hội đã hoàn tất, trên mạng cũng có thể tra được công văn liên quan rồi. Ảnh chụp màn hình công văn, kèm theo vài câu "phát ngôn của người trong nghề" làm tăng độ tin cậy lên rất nhiều...
『Giới Thiên sư sẽ phá vỡ thế cục hai hội song hành, thành lập hội thứ ba?』
『Tổ chức dân gian! Không chính thống!』
『Cái kiểu "xưởng tư nhân" này được có được bao nhiêu sức nặng? Tại sao lại thành lập Minh Hội không trực thuộc chính phủ? Người có tâm trong ngành cảnh báo quần chúng nhân dân hãy cảnh giác bẫy huy động vốn.』
Huyền học trong mắt người ngoài vốn đã bao phủ một lớp màu sắc thần bí.
Dưới sự vô tình hữu ý châm dầu vào lửa, "Minh Hội" mới này nhanh chóng thu hút sự chú ý rộng rãi...
Lâm Túc lướt xuống dưới xem bình luận:
— Cảm giác là một tổ chức rất lớn, nhưng chẳng nghe tiếng gió gì về chuyện thành lập cả. Mấy thứ làm lén lút thế này chắc chắn có vấn đề.
Tuyết Nê Mã lạnh lùng: [Hừ! Vậy giờ cái bọn họ nghe là gì, tiếng cười nhạo của thế giới à?]
Lâm Túc xoa đầu khen ngợi nó rồi xem tiếp:
— Xưởng tư nhân? Có hội chính thống rồi sao phải lập tổ chức tư nhân, có cái gì không tiện đem ra ngoài ánh sáng à? [Ai hiểu thì hiểu] [Đầu chó]
— Người trong nghề nói rồi, hội chính thống sắp đi lừa tiền đấy! [Mong chờ]
— Tẩy chay! XX tẩy chay! XX
......
Cùng lúc đó, tin nhắn của Trần Hữu lại nhảy ra: Vậy rốt cuộc đây là tổ chức gì thế, cậu có tin nội bộ không? [Mèo nhỏ tò mò]
[Túc]: Là một tổ chức duy trì trật tự, không chịu sự chế ước của các thế gia.
[Trần Hữu]: Ồ ồ, đúng là phải hỏi cậu mới được! Loại tin tức này quả nhiên không thể nghe phong phanh bên ngoài, nhưng mà cậu biết nhiều nội tình thật đấy, không hổ là cao thủ đặc cấp... [Hì hì hì]
Người khởi xướng Lâm Túc: "..."
[Túc]: [Hì hì hì]
Cậu nhắn tin xong rồi thoát ra.
Tuyết Nê Mã mài nanh múa vuốt: [Sóng gió đã lâu không gặp, chúng ta có nên bật chế độ chiến đấu không?]
"Cứ từ từ đã." Lâm Túc bấm vào khung chat với Bách Giang, đúng lúc đối phương cũng gửi các tin tức dư luận liên quan qua, "Vì tin tức thành lập Minh Hội đã bị tiết lộ sớm, cứ để Tiểu Bách đăng thông báo đính chính chính thức trước đã."
Cậu gửi chỉ thị đi trong tích tắc... Sau đó thư thả nhắm mắt, cuộn tròn trên sofa, "Đúng lúc lắm, coi như tạo tiếng vang cho Minh Hội của chúng ta."
Tuyết Nê Mã bùi ngùi: [Chiêu mở giao tranh quen thuộc thật đấy.]
Lâm Túc: "Chính là chiêu tay không bắt giặc mà chúng ta hằng yêu thích."
Tuyết Nê Mã bừng tỉnh: [Giống y như cách đối xử với công ty của Tiểu Hạ!]
"..." Bốp! Âm lượng: 0.
...
Bách Giang hành động rất nhanh.
Chỉ trong nửa ngày, tài khoản chính thức của Trụ sở Hiệp hội Thiên sư đã công bố tin tức thành lập Minh hội Thiên sư trên các nền tảng lớn.
[Tổng bộ Hiệp hội Thiên sư ⓥ]: Được sự thống nhất bàn bạc của tứ đại thế gia, hai hiệp hội lớn và những người có chí hướng trong ngành, giới Thiên sư sẽ thành lập "bên thứ ba" mới.
Minh hội hướng đến việc bồi dưỡng thêm nhiều nhân tài ưu tú, che chở cho các Thiên sư dân gian ngoài thế gia. Khi quyền lực của hai hiệp hội lớn bị nghiêng lệch, Minh hội sẽ trở thành một biểu tượng của sự công bằng và chính nghĩa!
Đính kèm: [Công văn chính thức]
Tin tức chính thức vừa đăng tải đã nhanh chóng lan truyền rộng rãi, các bình luận bên dưới cũng dần xoay chuyển:
— Tuy là dân gian, nhưng cái dân gian này là "dân" trong "Vì dân"! Cảm giác độ uy tín không hề thua hội chính thống.
— Kiềng ba chân mới là bền vững nhất, rất hợp lý.
— Là người làm trong ngành, tôi phải nói một câu: Hiện nay các học viện giới Thiên sư đa phần con em thế gia vẫn chiếm ưu thế. Việc lập ra một học phủ cho người bình thường là vô cùng cần thiết.
Tuy nhiên, trong đó cũng xen lẫn một số bình luận mang tính thành kiến và chọc gậy bánh xe:
— Bị bóc phốt rồi mới nhớ ra mà lên tiếng à [Cười]
— Nói gì mà công bằng chính nghĩa, mấy lời đao to búa lớn ai mà chẳng nói được? Lại mượn danh nghĩa để ra ngoài vơ vét tiền của dân chúng chứ gì?
— Nói gì cũng tin, ngáo vãi. [Lườm]
...
Trước màn hình, tay Lâm Túc ngứa ngáy, "Nê Mã, tao thật muốn nhấn like cho cái bình luận cuối cùng này quá."
Móng vuốt của Tuyết Nê Mã cũng run lên: [Đồng ý.]
"Tiếc là tích xanh đang nằm trong tay Tiểu Hạ rồi."
Lâm Túc tiếc nuối thoát khỏi trang web, một lát sau, cậu không cam lòng gửi tin nhắn cho Hạ Chấn Linh.
[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Bao giờ anh về, nhớ anh [Tim]
[Linh]: ?
[Linh]: ......
[Linh]: Đừng quậy, chẳng phải anh đã bảo với em là anh đi công tác rồi sao.
Tuyết Nê Mã nằm bò bên cạnh cậu: [Chắc chắn anh ta đang thầm sướng trong lòng, đúng là trao nhầm lòng tin rồi.]
Lâm Túc lại gửi một đống tim qua, nghiêm túc nói, "Tích xanh cũng là một phần của anh ấy. Tao chỉ nhớ cái tích xanh của anh ấy, không nhớ tích xanh của người khác, sao lại không phải là nhớ anh ấy?"
Tuyết Nê Mã kinh ngạc liếc nhìn, chợt hiểu ra: [...Hừ, mặt đỏ lựng lên rồi kìa, cứ cứng miệng đi.]
Lâm Túc bóp lấy cái miệng nhỏ của nó.
Nó phát ra tiếng xì xì: [Vậy không có tài khoản thì tính sao?]
"Không có thì thôi, dù sao tao cũng chỉ định cho đỡ ngứa tay thôi."
Lâm Túc đặt điện thoại xuống, tựa vào lưng sofa, "Cứ để sóng gió thêm hai ngày nữa, coi như tiết kiệm được một khoản phí tuyên truyền. Còn về chuyện phản công... hai ngày nữa Tiểu Hạ về rồi, vừa khéo chờ anh ấy."
-
Hai ngày trôi qua.
Tin tức giới Thiên sư thành lập Minh hội truyền đi xôn xao, trên mạng ý kiến khen chê đủ cả.
Còn có vài thế gia thừa cơ chọc gậy bánh xe để gây sức ép.
Nhưng vì Minh hội vẫn chưa chính thức thành lập, cộng đồng mạng vẫn chưa nhận được một lời giải thích rõ ràng nào.
Từ khóa cứ treo lơ lửng trên top tìm kiếm suốt ba ngày.
Không vọt lên tầm cao mới, cũng không biến khỏi tầm mắt của quần chúng nhân dân.
Cư dân mạng hóng hớt dường như đều đang âm thầm quan sát, xem liệu có xuất hiện điểm đột phá nào mới không.
Đúng sáu bảy giờ tối.
Bách Giang cố ý gọi điện tới, "Thầy ơi, cần làm gì không ạ? Từ khóa đang hạ nhiệt rồi, nếu trong ngày hôm nay không làm gì đó..."
Anh khựng lại, "E là nó sẽ mập mập mờ mờ mà nhạt nhòa khỏi tầm mắt công chúng."
Lâm Túc cười, "Vậy thì để nó vọt lên trong hôm nay."
Đang nói chuyện thì cửa lớn vang lên tiếng "cạch".
Hạ Chấn Linh đi công tác hai ngày đã trở về.
Bộ đồng phục chỉnh tề dường như vẫn còn vương chút bụi đường, ánh mắt khi nhìn vào Lâm Túc hơi sâu thẳm hơn.
Lâm Túc cúp máy, nhìn hắn, "Anh về rồi."
Hắn bước tới vài bước. Hạ Chấn Linh "ừ" một tiếng, ngồi xổm xuống trước mặt cậu. Lâm Túc đang ngồi trước sofa, vừa định nói gì đó đã bị ôm eo hôn một cái. Giữa đôi môi quấn quýt truyền đến tiếng nói trầm thấp, "Nhớ anh sao?"
Cậu: "........."
Nhịp thở của cậu loạn đi một giây rồi ghé sát vào: Chụt chụt.
Sau khi hôn nhau hai cái bù lại những ngày xa cách, Lâm Túc đỏ mặt lùi ra, cậu vỗ vỗ chỗ bên cạnh bảo hắn ngồi xuống, "Nói chính sự."
Hạ Chấn Linh hiểu ý, "Chuyện dư luận?"
Lâm Túc ngạc nhiên, "Hóa ra anh cũng có lướt mạng."
Người bên cạnh cười khẽ một tiếng, "Không thì sao?" Nói rồi, hắn đưa điện thoại qua cho cậu, "Cầm lấy đi, cuộc phiêu lưu ký của tích xanh."
Lâm Túc: "..."
Cậu bẽn lẽn nhận lấy, "Hầy, chỉ có anh hiểu em."
Tài khoản tích xanh lâu rồi mới về tay, Lâm Túc như cưỡi sóng đạp gió lướt qua các bình luận trước. Hạ Chấn Linh thấy cậu cả buổi trời vẫn chưa xuất chiêu, bèn nhướng mày, "Không đăng gì à?"
"Lát nữa đi, xem lễ trao giải trước đã."
"?"
Lâm Túc vừa nói vừa bật tivi lên.
Cậu chuyển đến một kênh, nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng trên sân khấu rực rỡ ánh đèn.
Sân khấu trao giải "Kim Lộ" đang phát sóng.
Là một giải thưởng dành cho phim ảnh và âm nhạc bốn năm một lần, giải Kim Lộ có giá trị rất cao. Và lúc này, hai hạng mục vinh dự đều rơi vào cùng một người...
Thịnh Linh Ngọc đứng dưới ánh đèn sân khấu lung linh, tay cầm một chiếc cúp. Vẫn là chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ phối với quần tây trưởng thành sang trọng. Giống như một viên mỹ ngọc được mài giũa tỉ mỉ, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, trong trẻo sáng ngời.
Màn hình lớn phía sau viết:
Đạt giải ca khúc vàng: "Nghe tiếng Ngọc", sáng tác: Thịnh Linh Ngọc.
Tuyết Nê Mã kinh ngạc: [Bài hát đó được giải rồi!]
Lâm Túc đặt điều khiển xuống, tựa vào sofa, "Hôm nay là lễ trao giải Kim Lộ. Bộ phim mà Tiểu Thịnh đóng chính đoạt giải, và cả ca khúc chủ đề do cậu ấy sáng tác nữa."
Hạ Chấn Linh liếc nhìn, "Nên em muốn..."
"Em đã đánh tiếng với Tiểu Thịnh, tối nay ké chút độ hot của cậu ấy. Đợi cậu ấy trao giải xong sẽ giúp chúng ta đăng một bài đăng đính chính trên Weibo."
"Em biết cậu ấy sẽ đoạt giải."
Lâm Túc rũ mắt, "Cũng xem qua một chút."
Trong lúc nói chuyện, trên sân khấu đã bắt đầu phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải.
"... Cảm ơn đạo diễn Sầm đã nâng đỡ và cho em cơ hội, cảm ơn tất cả các nhân viên đã vất vả làm việc, và còn phải cảm ơn anh Hi quản lý của tôi, đã cùng tôi đi qua những tháng ngày vực thẳm dài đằng đẵng."
Ống kính lướt qua anh Hi đang khóc mếu máo.
"Thiếu bất kỳ một ai, tôi cũng không thể đứng ở đây ngày hôm nay."
Lâm Túc đang vui vẻ xem chăm chú thì ống kính quay về Thịnh Linh Ngọc, ánh sáng rực rỡ rơi trên đôi mày cậu, "Cuối cùng, tôi còn muốn cảm ơn một người."
Thịnh Linh Ngọc dừng lại một chút, đột nhiên nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt chân thành và rực sáng:
"Ông chủ nhỏ của tập đoàn Lăng Thăng."
"Vào thời kỳ tăm tối nhất của cuộc đời tôi, chính người đã một tay kéo tôi ra khỏi vũng bùn. Không cần bất kỳ sự báo đáp nào, chỉ tặng tôi một câu: Tiền đồ rực rỡ."
Nói rồi, cậu cúi người thật sâu trước màn hình....
...
Cùng lúc đó, tay Lâm Túc rung lên một cái!
Cậu cúi đầu, lại thấy cái rung là điện thoại của Hạ Chấn Linh.
Chỉ thấy trên đó hiện lên một thông báo Weibo, tài khoản lớn của tập đoàn đã được tag vào. Có lẽ là đã soạn sẵn nội dung từ trước, lúc này phòng làm việc căn đúng thời gian để đăng lên.
@Singing Ngọc ⓥ: Nguyện kế thừa ý nguyện của ông chủ nhỏ @Tập đoàn Lăng Thăng ⓥ, để "Minh Hội" mới của giới Thiên sư giúp đỡ thêm nhiều người đang lâm vào khốn cảnh, như lửa vĩnh hằng, công chính, liêm minh.
Đúng lúc giải Kim Lộ được trao, sức nóng đang ở mức cao nhất.
Một bài đăng Weibo lập tức khiến toàn mạng nháo nhào!
"...Chờ chút, ông chủ nhỏ!?"
"Đây chẳng phải là cái Minh hội Thiên sư đang được bàn tán hai ngày nay sao?"
Nhưng còn chưa đợi cư dân mạng kịp thảo luận kịch liệt về lượng thông tin khổng lồ trong đó, đã thấy một loạt tài khoản tích xanh nối đuôi nhau chia sẻ lại bài Weibo này: @Tổng bộ Hiệp hội Thiên sư ⓥ, @Tập đoàn nhà họ Tống ⓥ, @Quỹ khuyến học Tuệ Dư ⓥ, @Nghiên cứu Khoa học Thiên Hoàn ⓥ...
Bấm vào xem, toàn là tài khoản tích xanh chính thức được chứng nhận.
Ngoài ra còn vô số các tài khoản tích vàng xuất hiện trong danh sách chia sẻ. Có tổ chương trình, đạo diễn, diễn viên, cũng như các học giả trong lĩnh vực học thuật phong thủy, tạp chí... tất cả đều tham gia vào.
*Tích vàng: Cá nhân đã xác minh (người nổi tiếng, KOL, chuyên gia).
Tích xanh: Tài khoản của tổ chức, doanh nghiệp, cơ quan chính phủ (như của Tập đoàn Lăng Thăng hay Hiệp hội Thiên sư).
Từng tài khoản ⓥ như những đốm lửa truyền thừa được thắp sáng, nối thành một dải rực rỡ. Tất cả cùng chia sẻ với một nội dung duy nhất:
Như lửa vĩnh hằng, công chính, liêm minh.
—--------------
Tác giả có lời muốn nói:
Vây: Cánh của tui! (rải hoa)
Hạ Đại Điểu: Hóa ra em còn có tích xanh khác......( nhìn chằm chằm )