Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 94: Khách hàng hội tụ

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Thân phận lộ từa lưa

Cửa thang máy phía trước đúng lúc vang lên tiếng "Ting!".

Cửa mở, Hạ Chấn Linh và cấp dưới bước ra.

Hai người đứng cách nhau vài bước chân, ánh mắt chạm nhau.

Lâm Túc nheo mắt dò xét, "Anh..."

Hạ Chấn Linh bước tới, "Sao vậy?"

Cấp dưới chào một tiếng rồi đi trước.

Hạ Chấn Linh cũng định bước về hướng đó, Lâm Túc lại cứ nhìn chằm chằm hắn rồi cất lời, "Em đột nhiên nhớ ra một chuyện."

Người trước mặt lập tức dừng bước, nhìn sang.

Lâm Túc ướm lời, "Trước khi hôn mê, đáng lẽ em đang ngã ở Long mạch Kỳ Sơn, lúc tỉnh dậy lại thấy đang ở trên giường." Cậu thử liếc mắt nhìn hắn, thở dài, "Hầy... Chẳng biết sao mà em về được nữa."

Hạ Chấn Linh bỗng hừ cười, "Chắc là mộng du về đấy."

"..." Lâm Túc tiến lại gần, hỏi thẳng, "Là anh tha em về đúng không?"

Hạ Chấn Linh mỉm cười nhìn cậu, không nói gì.

Ánh đèn hành lang rọi xuống, hàng mi dài của hắn đổ một quầng bóng râm, đáy mắt như mặt biển sâu lấp lánh những vụn sáng li ti.

Tâm trí Lâm Túc thoáng chao đảo, cậu đưa tay chọc chọc vào eo hắn, "Nói mau, nói mau..."

Hạ Chấn Linh hơi cứng người, chộp lấy bàn tay đang làm loạn kia.

Đáy mắt Hạ Chấn Linh nóng lên đôi chút.

Hắn nhìn cậu vài giây, chợt mỉm cười, cúi người nói nhỏ, "Phải, anh đã bế em về."

Lâm Túc bỗng trợn tròn mắt!

"Anh..." Tim cậu vô thức loạn nhịp.

Cậu nhớ lúc đó trời đất đảo điên, gió cát cuồn cuộn. Vậy mà khi tỉnh dậy lại thấy người ngợm sạch sẽ sảng khoái, cậu cứ ngỡ là Nê Mã chăm sóc mình. Nếu người cậu sạch sẽ như vậy...

Lâm Túc ngượng nghịu giữ lấy cổ áo, "Anh có làm gì em không đấy..."

"Ha!" Lại một tiếng cười trầm thấp vang lên.

Hạ Chấn Linh ẩn ý nhìn cậu, "Ai mới là người làm gì ai đây..."

Lâm Túc: "?"

Cậu định hỏi tiếp thì Hạ Chấn Linh đã đứng thẳng người dậy, bình thản nói, "Chỉ là lau sạch người em rồi thay một bộ quần áo khác thôi."

Mặt Lâm Túc nóng bừng: Chậc... hóa ra cậu đã vẩn đục sớm như thế rồi.

Biết vậy lúc đó cậu chẳng thèm giữ kẽ làm gì.

Cậu không cam lòng kề sát lại, "Anh thực sự không lén hôn em cái nào?"

Hạ Chấn Linh tức đến bật cười, "... Không, có."

Lâm Túc tiếc rẻ, "Có phúc không biết hưởng."

"..."

Im lặng hai giây, Hạ Chấn Linh bóp nhẹ ngón tay cậu, nghiêm túc nói, "Chẳng làm gì cả. Chỉ thỉnh thoảng lại qua xem tình hình của em, dù sao thì cái nhà cũ của em..."

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, "...Trông như sắp bị giải tỏa tới nơi."

Lâm Túc: "........."

Cậu thở dài tiếc hộ hắn, "Nếu em mà bị giải tỏa cùng cái nhà đó, chắc lại phải phiền anh đào em lên rồi lau rửa thêm lần nữa."

Thái dương Hạ Chấn Linh giật nảy, nhìn cậu thật sâu:

"Sao, em muốn..."

Vừa mới mở lời phía bên kia đã có tiếng động truyền qua.

Nhóm Dịch Đại Minh đã nói chuyện xong, bước ra khỏi phòng họp. Hạ Chấn Linh buông tay, đút vào túi quần, đứng thẳng người dậy.

"Hội trưởng Hạ, Túc lão đệ, chúng tôi xin phép về trước."

Dịch Đại Minh và những người khác dừng bước trước mặt họ.

Hạ Chấn Linh gật đầu, Lâm Túc nói, "Phía thế gia còn một số thủ tục, giao lại cho mọi người nhé."

"Yên tâm, nhất định sẽ lo liệu chu toàn."

Mọi người không nán lại lâu, chào hỏi xong là ra về bắt tay vào việc.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cũng rời khỏi hiệp hội.

Hai người lên xe chuẩn bị về nhà. Cửa xe vừa đóng "rầm" một cái, khuỷu tay chạm vào nhau, Lâm Túc chạm phải tay Hạ Chấn Linh, lại ngứa ngáy đào lại chủ đề cũ:

"Thế trước đây, lúc nào thì anh quay về?"

Sườn mặt nghiêng của Hạ Chấn Linh phản chiếu trên cửa sổ xe, "Cảm thấy em sắp tỉnh rồi nên anh về chuẩn bị nhậm chức."

"Ồ..." Lâm Túc hồi tưởng, "Thế mà lần đầu gặp mặt anh còn ra vẻ lạnh lùng kiêu kỳ thế." Cậu e thẹn, "Rõ ràng đã thấy hết cả..."

Miệng bỗng bị bịt chặt, lời nói ngắt quãng giữa chừng.

Hạ Chấn Linh hít một hơi, thoáng liếc nhìn ghế trước một cái rồi quay lại nói khẽ:

"...Đừng có nói lung tung."

Ánh mắt giao nhau, đuôi mắt Lâm Túc nhếch lên như một chiếc móc câu, Hạ Chấn Linh nhìn vài giây, nhịp thở hơi loạn, dùng khẩu hình nói: "Muốn à...?"

Hàng mi Lâm Túc run rẩy, cậu hơi ngẩng cằm lên.

Hạ Chấn Linh chỉ khựng lại một thoáng rồi lẳng lặng hôn xuống, hắn dán nhẹ môi mình lên môi cậu, âm thầm ngậm lấy, đầu lưỡi cạy mở cánh môi, đè nén hơi thở dồn dập hôn thật sâu.

Tiếng rên khẽ và thanh âm ướt át đều bị chặn đứng giữa làn môi.

Nụ hôn không phát ra tiếng động, đôi môi càng được nghiền ngẫm tỉ mỉ hơn, đến khi cánh môi Lâm Túc hơi sưng lên, ửng đỏ đẹp đẽ động lòng, người trước mặt mới cắn một cái không nặng không nhẹ rồi tách ra...

Hạ Chấn Linh rũ mắt, nói khẽ, "Đủ chưa?"

Một tay Lâm Túc chống lên đệm ghế, vòng eo gần như tựa hết vào vòng tay của Hạ Chấn Linh, cậu cố gắng kéo lý trí đang mê man về, mím bờ môi sưng mọng, "...Cũng tàm tạm."

Hạ Chấn Linh cong môi, "Mong là vậy."

Lâm Túc chỉnh cổ áo, ngồi lại ngay ngắn.

Cậu bình tâm lại một chút, bàn tay đang đặt sau eo cậu cũng thu về.

Hạ Chấn Linh vắt chéo đôi chân dài, mím môi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hơi nóng dâng lên từ không gian tĩnh mịch lặng lẽ tan đi, chỉ còn lại sự ám muội quẩn quanh.

Lát sau, Lâm Túc lôi Tuyết Nê Mã ra chia sẻ: Nê Mã, mày có muốn biết lúc chúng ta ngủm củ tỏi đã xảy ra chuyện gì không?

Tuyết Nê Mã liếc mắt nhìn thấy bờ môi đỏ mọng của cậu, đau khổ nhắm mắt: [...Thôi khỏi, dù sao đời Alpaca của tui cũng chỉ là một vòng tuần hoàn.]

Lâm Túc: ?

Tuyết Nê Mã cuộn tròn xổ triết lý: [Mỗi lần nhắm mắt lại, trời đất bên ngoài lại đổi thay.]

"......"

-

Lệnh tập kết của Lâm Túc phát đi.

Hầu như không hề có sự do dự, các phương đều có phản hồi.

Dựa theo thứ tự nhu cầu ưu tiên, cậu liên lạc với Phương Thù Dư đầu tiên.

Trước đây Phương Thù Dư từng thành lập một quỹ khuyến học nhằm hỗ trợ học tập và cuộc sống cho những trẻ em nghèo, đương nhiên, trong tay cô có một danh sách khuyến học rất toàn diện.

Lâm Túc thuật lại cho cô nghe về ý tưởng về Minh Hội.

"Hiện tại đang chiêu sinh. Bản thân Minh Hội sẽ có học phủ riêng, bên cạnh các môn văn hóa sẽ mở thêm các lớp chuyên ngành do đích thân nhà họ Dịch giảng dạy. Tôi sẽ dựa theo ngày tháng năm sinh trong danh sách để chọn ra một số người có duyên nhập môn... Sau đó phiền cô đi hỏi ý của họ."

Phương Thù Dư nhận lời, "Tôi nhất định sẽ đích thân lo liệu."

Lâm Túc nhắc nhở, "Quá trình sàng lọc sẽ vô cùng rườm rà và đồ sộ."

"Không phiền đâu." Phương Thù Dư dịu dàng mà kiên định nói, "Có được nguồn tài nguyên giáo dục phù hợp và chất lượng vốn dĩ đã là chuyện tốt rồi. Tiểu tiên sinh yên tâm, cứ giao cho tôi là được."

Lâm Túc vui vẻ, "Vậy trăm sự nhờ cô."

Chuyện học viên giao cho Phương Thù Dư.

Cậu lại hẹn gặp Bùi Cận và Chu Lê vào một ngày cuối tuần nắng ấm.

Lần này họ hẹn nhau ở gần khu đại học.

Từ khi đến thủ đô, Lâm Túc không ở trường thì cũng tới lui giữa các thế gia và hiệp hội, chưa bao giờ đến một nơi đông đúc và náo nhiệt như thế này.

Bùi Cận tìm một quán cà phê bên đường.

Lâm Túc đẩy cửa bước vào, chuông gió kêu "đinh linh...".

Hai người ngồi bên cửa sổ đồng loạt ngẩng đầu.

Dáng người Bùi Cận thẳng tắp, nét mặt điềm tĩnh, giữa đôi mày đã bắt đầu lộ rõ sắc sảo, Chu Lê thì ngồi sau bàn húp cà phê, thấy cậu đến lại phấn khích vẫy tay:

"Đàn em! Ở đây, ở đây nè..."

Lâm Túc bước tới ngồi xuống, "Đàn anh Bùi, đàn anh Chu." Cậu nói đoạn, hơi khựng lại, nhìn Chu Lê, "Bây giờ anh tên..."

Chu Lê xua tay, "Ồ, vẫn là Chu Lê thôi. Đổi tên thì mọi thứ ở trường đều phải đổi theo, phiền phức lắm. Đợi tốt nghiệp rồi đổi lại sau."

Lâm Túc tán thành, "Cũng đúng. Nhất là lúc sửa tên trên sổ điểm danh, rất dễ bị giảng viên gọi."

"..." Hai người trước mặt sững lại.

Chu Lê nhạy bén, "Đàn em, góc nhìn của em kỳ khôi thật đấy."

Lâm Túc cũng khựng lại, lái sang chuyện khác, "Vào việc chính thôi."

Trước đó cậu đã từng hé lộ chuyện Minh Hội cho hai người biết.

Lúc này, Bùi Cận đi thẳng vào vấn đề, "Đàn em, bên cậu cần làm trang web, hệ thống, thiết bị thông tin... cứ tìm tôi, tôi chuyên mảng này."

Hắn mỉm cười, "Ngoài ra, đội ngũ nghiên cứu mà tôi tham gia đang phát triển công nghệ trí tuệ số mới nhất, cậu muốn gì tôi cũng có thể giúp cậu liên hệ."

Tuyết Nê Mã an lòng: [Tiểu Bùi đúng là trưởng thành thật rồi~]

Lâm Túc ấn nó xuống, gật đầu, "Mảng trí tuệ thông tin này tôi không thạo lắm, đúng lúc cần đến anh."

Bùi Cận nói, "Chỉ cần cung cấp bản vẽ mặt bằng hội quán, phần còn lại cứ để tôi thiết kế."

Nhắc đến bản vẽ hội quán, Lâm Túc liếc mắt sang bên cạnh.

Chu Lê chống hai tay trên bàn ngồi đối diện, đã há hốc mồm chờ nãy giờ. Lúc này vừa nhận được tín hiệu, anh tức thì hớn hở, "Đúng rồi! Mấy cái mặt bằng anh gửi cho em ấy, em ưng cái nào chưa? Bố mẹ anh bảo rồi, em cứ chọn thoải mái."

Lâm Túc lấy bản vẽ ra, chỉ vào một tấm, "Cái này đi."

Bất kể là về vị trí, phong thủy hay diện tích, chỗ này đều rất hợp ý cậu. Với lại nó còn trùng hợp tạo thành một tam giác đều với trụ sở Hiệp hội Thiên sư và Hiệp hội Giám sát...

Chu Lê lập tức nhận lời, "Được!"

Anh nhanh chóng phản hồi thông tin cho vợ chồng Tống Khiếu Thiên, "Đàn em, ý của bố mẹ anh là, trước đây em đã giúp nhà anh một việc lớn như vậy, cái mặt bằng này cứ để em dùng luôn..."

Lâm Túc lắc đầu, "Không cần đâu, mọi người cung cấp địa điểm phù hợp thế này đã là giúp đỡ lắm rồi." Thấy đối phương định kiên trì thêm, cậu nhanh chóng bổ sung:

"Dù sao thì tiền của Tiểu Hạ cũng xài không hết."

Dứt lời, phía đối diện im phăng phắc, "........."

Trên mặt Chu Lê thoáng hiện lên một khoảng trống mênh mông, "Đây là thế giới của người giàu sao?"

Bùi Cận nhắc nhở, "...Mày cũng đang ở trong thế giới đó."

Chu Lê nhắm mắt cảm nhận, "Hình như tao ở đó, mà hình như cũng không ở."

"..."

Cuộc giằng co chi phí kết thúc vì Hạ Chấn Linh quá nhiều tiền.

Việc xây dựng cơ sở hạ tầng cứ thế quyết định xong xuôi.

...

Ba người uống cà phê xong, đứng dậy ra ngoài.

Đang là một buổi chiều nắng ráo, bầu trời xanh thẳm trong vắt, ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt đất.

Khu phố đi bộ sầm uất, người qua kẻ lại tấp nập.

Cả ba người họ đều có ngoại hình xuất chúng.

Đặc biệt là Lâm Túc, trong bộ đồ kiểu Trung Hoa thêu vân kim chìm phối cùng một chiếc hoa tai tua rua đỏ thắm, khí chất thoát tục ấy dù đứng giữa Bùi Cận và Chu Lê cũng cực kỳ bắt mắt.

Dọc đường đi đã thu hút vô số ánh nhìn.

Lần đầu tiên Lâm Túc đến khu đại học, cậu đội Tuyết Nê Mã, vừa đi vừa bị các cửa hàng ven đường thu hút. Chu Lê cũng nhe răng cười hì hì, chẳng mảy may nhận ra những ánh nhìn xung quanh.

Chỉ có Bùi Cận là hơi khựng lại khi phát hiện có người giơ điện thoại lên, hắn lách người chắn sang một bên....

"Đàn em Lâm."

Lâm Túc quay đầu, "?"

Bùi Cận ngập ngừng, "Cậu... bình thường ra ngoài đều thế này sao?"

Lâm Túc cúi đầu tự kiểm tra, "Chưa đủ trang trọng hả?"

"..." Bùi Cận, "Không phải."

Hắn giải thích, "Khuyên tai của cậu, trước đây từng xuất hiện trong buổi phát sóng trực tiếp mà? Cậu cứ đeo ra ngoài thế này không vấn đề gì chứ?"

Lâm Túc sực nhớ ra, sờ lên tai: À, đúng là có chuyện đó.

Cậu ngẫm nghĩ một lát, "Cũng qua lâu rồi mà, tôi cũng hết thời rồi, chắc chẳng còn ai nhớ đến đâu."

Chu Lê ngạc nhiên, "Ơ? Em còn lên cả livestream cơ à?"

Lâm Túc chỉ tay, "Thấy chưa." Chẳng ai để ý cả.

Bùi Cận há miệng, hồi lâu mới thốt ra được, "...Chắc là vậy."

Dù nói thế nhưng họ vẫn đi về phía ít người hơn.

Băng qua phố đi bộ là một quảng trường nhỏ.

Xung quanh không quá nhiều người, hơi vắng vẻ. Ba người đứng trước quảng trường, Chu Lê mua một túi đồ ăn vặt to đùng, đang chia cho hai người ăn:

"Bùi Cận một miếng, tớ một miếng. Đàn em một miếng, anh một miếng..."

Tuyết Nê Mã ló đầu ra: [...Thấy quen quen.]

Lâm Túc: Mày cũng từng đối xử với quản gia y như vậy.

Họ đang đứng đó thì bỗng nghe thấy phía sau vang lên một tiếng gọi quen thuộc, "Bùi thần!?"

Lâm Túc nhạy bén khựng lại, Bùi Cận ngẩng đầu nhìn lên.

Trần Hữu không ngờ lại có thể tình cờ gặp được Bùi Cận ở đây.

Cậu ta vừa mừng rỡ gọi một tiếng, định bước lên chào hỏi thì nhìn thấy bóng lưng bên cạnh. Bộ đồ kiểu Trung hoa, lúc quay đầu lại lộ ra một vệt tua rua đỏ rực...

Trần Hữu lập tức nín thở, mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, "Đại thần mặt nạ!? Bùi thần? Hai người quen..."

Lâm Túc đang ôm đồ ăn vặt, quay đầu nhìn lại.

Tiếng nói phía đối diện im bặt.

Trần Hữu ngây người hồi lâu, như đang ở trong cõi mộng, "...Mình cũng quen."

—----------------------

Lời tác giả:

Trần Hữu: ...Tỉnh ngủ chưa ta!

Lời chúc của Khốn: Cậu sẽ gặp đại thần mặt nạ ở thủ đô. (Chắp tay)

Nhiều thân phận quá, lộ trước một cái nho nhỏ đã~

Trước Tiếp