Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Thân phận cấp truyền thuyết!
Âm thanh vừa dứt, tất cả ngỡ ngàng!
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Túc và chiếc tủ kính phía sau lưng cậu, ai cũng biết hệ thống nhận diện mới nhất sẽ tự động đối soát giữa thẻ Thiên sư và chủ nhân của nó.
Vậy mà giờ đây xác thực thành công đồng nghĩa với...
"Hội trưởng Lâm là... đại thần cấp truyền thuyết đó?"
Chẳng biết là ai đã thốt lên trước, bầu không khí đặc quánh trong hội trường bỗng chốc bùng nổ:
"Đù má! Chuyện này là sao?"
"Hội trưởng Lâm và chứng nhận Thiên sư đó khớp lệnh rồi? Cậu ấy là 'Lâm Giác Hiểu' bằng xương bằng thịt sao!?"
"Lâm Túc... Lâm Giác Hiểu, á đù...!"
Giữa những tiếng bàn tán kinh hoàng, mọi người đồng loạt nhìn về phía hàng ghế đầu. Thấy cha con nhà họ Bách và hội trưởng Hạ chỉ khựng lại một chút, tuyệt nhiên không có vẻ gì là ngạc nhiên, "Xem chừng mấy người hội trưởng Bách đều biết cả rồi."
"Thảo nào tứ đại thế gia lại có thái độ khác biệt với hội trưởng Lâm như thế..."
"Vậy là thật hả? Hội trưởng Lâm thực sự là truyền thuyết đó?"
Giữa muôn vàn cảm xúc hỗn loạn, mọi ánh nhìn lại quay về phía khán đài.
Thế nhưng nhân vật chính của câu chuyện lại đang ngoảnh đầu, lặng lẽ nhìn chiếc tủ kính sau lưng, không nói một lời.
Trên khán đài, bài phát biểu mà Lâm Túc chuẩn bị kỹ lưỡng còn chưa kịp thốt ra đã bị tiếng nhận diện thân phận cắt ngang.
Cậu nhìn chằm chằm vào tấm thẻ Thiên sư trong tủ kính, rơi vào trầm tư: "..."
Tuyết Nê Mã cũng đứng hình: [...Thân phận của cậu, lộ sạch.]
Lâm Túc hít nhẹ một hơi, khẽ thở dài: Đúng là rất thông minh.
Trong đầu cậu lướt qua một tràng "gene... ghi chép... công trình... kỹ thuật số" mà Bùi Cận đã nói, hồi lâu sau mới lắc đầu: Đúng là cái tội mù công nghệ, xem ra sau này phải dành thời gian đi tu bổ kiến thức thôi.
Nhưng chuyện sau này để tính sau.
Bây giờ mọi ánh mắt vẫn đang dán chặt vào cậu như đang mong chờ một đáp án.
Lâm Túc chỉ khựng lại một nhịp rồi nghênh đón mọi ánh nhìn, sải bước thẳng tới tủ kính sau lưng, ngón tay thon dài như ngọc ấn lên lớp kính, nhẹ nhàng nhấc lên, nắp kính mở ra...
Cậu đưa tay cầm chứng nhận Thiên sư lên.
Tấm thẻ Thiên sư quen thuộc đã lâu không gặp lại trở về trong tay.
Lâm Túc nhìn nó với ánh mắt hoài niệm rồi đeo tấm thẻ lên trước ngực.
Hành động này chẳng khác nào chính thức thừa nhận thân phận.
Dưới khán đài, ai nấy đều nín thở, giương mắt nhìn Lâm Túc đeo tấm thẻ Thiên sư đó rồi trở lại khán đài.
Lâm Túc đứng vững, quét mắt nhìn quanh.
Ngay sau đó, như để chứng thực suy đoán của mọi người, cậu mỉm cười nói:
"Chứng nhận Thiên sư lúc trước, không ngờ vẫn còn có lúc dùng tới." Phía dưới vang lên vài tiếng hít khí lạnh, cậu đặt tay lên tấm thẻ ánh kim rực rỡ, tiếp tục:
"Vậy xin được giới thiệu lại một chút, tên cũ của tôi, Lâm Giác Hiểu."
Một câu nói như sấm nổ vang trời, cả hội trường sục sôi:
"Á á á là thật! Hóa ra là thật!"
"Được tận mắt thấy đại thần cấp truyền thuyết rồi! Hóa ra không hề mai danh ẩn tích, chỉ là đổi thân phận thôi!!"
"Tôi đã bảo làm gì có nhiều người có toàn S như vậy, ra là cùng một người mà...."
Giữa làn sóng thảo luận sôi trào, Hách Ngưu Bài suýt nhảy dựng lên.
Cô ôm đầu phấn khích, bao nhiêu uất ức kìm nén lúc nãy đều được xả ra hết, "Á á á!! Đỉnh vãi! Đỉnh vỗn lài! Tôi biết ngay là không đơn giản mà... trước giờ Lâm Túc chưa từng nói mình không phải là Lâm Giác Hiểu, nghĩ lại mà nổi da gà...!!"
Giữa hội trường đang ồn ào, vẫn có người nghi ngại, "Nhưng hội trưởng Lâm trông trẻ thế này..."
Người bên cạnh lập tức phản bác, "Trẻ gì mà trẻ? Không nghe Hội trưởng Bách luôn gọi ngài ấy là 'thầy' sao? Tuổi thật chắc chắn không chỉ như vẻ bề ngoài đâu."
"Đã là cấp truyền thuyết rồi, biết thuật trú nhan là chuyện hiển nhiên thôi."
"Suỵt! Chuyện của đại thần đừng có hỏi nhiều!"
Ở khu vực hàng ghế phía sau, bầu không khí cũng sục sôi không kém:
"Mười mấy năm trôi qua, đẳng cấp toàn S vẫn cứ là toàn S!"
"Dãy chữ S chắc chắn không phải do tứ đại thế gia bây giờ đắp lên rồi. Có một vị đại thần như vậy đứng ra chủ trì đại cục, ai dám không phục?"
Gã mặc áo xanh và mấy người đi cùng mặt mũi đỏ bừng như bị lửa đốt.
Kể từ khi tiếng nhận diện vang vọng cả căn phòng, họ đã nghẹt thở. Lúc này nghe những lời bàn tán xung quanh, họ cảm thấy như bị vả chan chát vào mặt!
Những ánh mắt khinh bỉ cứ vô tình hữu ý lướt qua họ.
Cả đám như ngồi trên đống lửa, khóc không ra nước mắt vì không có lỗ nào để chui.
...
Trên khán đài, Lâm Túc không bận tâm đến sóng ngầm phía dưới.
Sau đợt xao động đầu tiên, cậu chỉ đợi một lát rồi khẽ vỗ nhẹ vào chiếc micro trước mặt. Một tiếng "bộp" vang lên, kéo sự chú ý của mọi người trở lại. Hội trường vừa mới náo nhiệt tích tắc đã im phăng phắc.
Những ánh mắt rực rỡ đầy ngưỡng mộ đồng loạt hướng về phía cậu.
Lâm Túc mỉm cười, điềm tĩnh cất lời, "Việc thành lập Minh hội Thiên sư nhằm mục đích bồi dưỡng thêm nhiều hậu bối ưu tú, kế thừa quá khứ, mở lối tương lai, duy trì công bằng và trật tự."
Tấm thẻ Thiên sư đặc cấp lấp lánh dưới ánh đèn.
Cậu đứng thẳng người, bờ vai ngang bằng với lá cờ Minh hội treo cao trên tường phía sau, "Với tư cách là người khởi xướng và cũng là Hội trưởng nhiệm kỳ đầu tiên của Minh hội, tôi xin cam đoan, Minh hội Thiên sư sẽ luôn giữ vững chính nghĩa, đạo đức, như đốm lửa truyền tay nhau, rực sáng trường tồn."
Giọng nói thanh thoát vang vọng khắp đại sảnh.
Đôi mày Lâm Túc giãn ra, thu trọn lấy những tia sáng rạng rỡ.
Cậu chỉ cần đứng đó đã tựa như một cán cân không bao giờ nghiêng lệch, thực lực áp đảo còn có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời nói nào.
Đại sảnh im lặng trong giây lát rồi tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy.
......
Lễ khánh thành và phát biểu nhậm chức kết thúc.
Lâm Túc bước xuống đài trong tiếng vỗ tay như triều dâng.
Hạ Chấn Linh và người của tứ đại thế gia đang đứng chờ ở hàng ghế đầu.
Lâm Túc đi thẳng đến trước mặt Hạ Chấn Linh, nhìn hắn: "Em thể hiện thế nào?"
Hạ Chấn Linh khẽ cong môi, mấp máy môi thì thầm hai chữ đầu, "Khốn Khốn...Hội trưởng vẫn vô cùng phong độ."
Lâm Túc hơi thẹn thùng mím môi: "Đương nhiên rồi."
Nhóm Bách Giang cũng tiến lại gần.
Mặt Bách Giang rạng rỡ như hoa, "Anh thầy vẫn luôn tỏa sáng và khí chất ngời ngời~ Mặc dù lúc mở màn có xảy ra chút nhạc đệm ngoài ý muốn..."
Nói đoạn, anh khựng lại, Lâm Túc cũng khựng lại theo, "..."
Phải rồi, thân phận siêu cấp chống gió của cậu.
Bách Giang chuyển tầm mắt, xuyên qua đám đông mà nhìn chuẩn xác vào một chỗ, cất giọng oanh vang, "Nhưng cũng vừa khéo, bịt được lời ra tiếng vào của một số người."
Mọi người trong sân đều đồng loạt quay đầu theo hướng nhìn của anh.
Đám đông như tự động rẽ lối, để lộ ra mấy tên áo xanh đang đứng phía sau.
Người xung quanh cũng tránh ra, tạo thành một khoảng trống không, để mặc bọn họ trơ trọi giữa thanh thiên bạch nhật.
Lâm Túc nhướng mày, "Ồ, lời ra tiếng vào gì cơ?"
Bách Giang cười híp mắt thuật lại, "Đại loại là chê cấp S của thầy ít quá, hàng giả, đạt được thành tựu hôm nay đều là nhờ ô dù chống lưng, không đủ... năng... lực~"
Mọi người: "..."
Lâm Túc: "..."
Ban đầu người nghe thấy họ nói xấu không nhiều, nhưng bây giờ Bách Giang nói ra, cả thế giới đều biết sạch, đủ loại ánh mắt khinh bỉ, coi thường dồn về phía họ...
Lâm Túc thiện chí giải vây, "Không trách được. Trước đó họ không biết anh là Lâm Giác Hiểu, thấy tam S có vẻ không đủ tầm cũng là chuyện bình thường thôi."
Mọi người: "........."
Hách Ngưu Bài đứng cách đó không xa: ...Đúng là răng sắc miệng bén!
Mặt mấy gã áo xanh nóng bừng vì nhục nhã.
Họ không thể nán lại thêm giây nào nữa, quay người định chuồn thẳng, vừa mới lẻn ra khỏi cửa đại sảnh đã nghe hệ thống nhận diện ngoài cửa liên tục xướng tên: "Tít! Thiên sư cấp B, Kim Phương. Tít! Thiên sư cấp B, Lưu Nghĩa Phàm..."
Tuyết Nê Mã nhìn theo: [Ra là 2B...]
*2B đọc là /Èr bī/ đồng âm với 二逼 /Èr bī/ (đồ ngu)
Lâm Túc bịt cái miệng nhỏ của nó lại.
Những bóng dáng xám xịt chạy mất dạng, cậu đang định thu hồi tầm mắt thì sau lưng lại có tiếng gọi:
"Đúng rồi, còn một câu chưa nói."
Lâm Túc quay lại, nhìn thấy Bách Tân Văn, Lục Diễn Chu, Tề Vong cùng Dịch Đại Minh đang dắt tay d*ch th**, cả một vòng người vây trước mặt cậu. Hạ Chấn Linh đứng bên cạnh như cảm nhận được gì đó, khóe môi khẽ cong lên.
Bách Giang đứng phía trước, rạng rỡ chắp tay:
"Thầy ơi, chào mừng trở về!"
-
Lễ khánh thành kết thúc, Minh hội cũng vào guồng hoạt động.
Những học viên do Phương Thù Dư đích thân tuyển chọn đã được giao cho nhà họ Dịch bồi dưỡng.
Những thiên sư từng tham gia hoạt động "Hành trình tâm linh" đều đã gia nhập Minh hội, những Thiên sư dân gian có thực lực này chính thức trở thành lứa thành viên nòng cốt đầu tiên.
Danh sách thành viên được giao đến tay Lâm Túc vào ngày hôm sau. Cậu lật xem qua, kinh ngạc, "... Nê Mã, hóa ra Hách Ngưu Bài là tên thật !"
Tuyết Nê Mã cũng sốc: [Tên thật của Đường Doãn là Đường Lăng! Tên thật hay tên giả nghe đều như nói ngọng ấy nhỉ.]
"..." Một người một linh buông danh sách đầy rẫy những cái tên khó đỡ xuống.
Lúc này Lâm Túc đang cuộn tròn trên sofa.
Trời đã vào cuối thu, lá cây ngoài cửa sổ đã chuyển sang màu vàng kim pha chút sắc đỏ, ánh nắng nhạt màu rơi trên góc sofa, mang theo phong vị của những năm tháng bình yên.
Cậu đang nhìn ra ngoài thì cửa phòng tắm mở "cạch" một tiếng.
Hạ Chấn Linh đẩy cửa bước ra, mái tóc hơi ướt rủ xuống chân mày, dù dấu vết dưới cổ đã bị cậu nhìn thấy hết nhưng hắn vẫn giữ thói quen mặc áo cao cổ, che chắn kín mít.
Hắn bước tới ngồi xuống bên cạnh Lâm Túc, "Em đã xem các phương án hôn lễ chưa, thích cái nào?"
Lâm Túc cầm xấp phương án dày cộp lên, "Xem rồi, mấy cái này đều được cả." Cậu lại lật xoành xoạch, "Kiểu hiện đại và kiểu truyền thống, anh thấy nên chọn cái nào?"
Bên cạnh im lặng một lát, không biết Hạ Chấn Linh nghĩ đến điều gì, "Kiểu truyền thống hợp với em hơn."
Lâm Túc cúi đầu nhìn lại mình, "Vì em luôn mặc phong cách này hả?"
Dứt lời, bàn tay cậu bỗng bị nắm lấy. Hạ Chấn Linh cúi đầu áp lên, nhìn thẳng vào mắt cậu, "Không, vì em mặc màu đỏ rất đẹp."
Mặt Lâm Túc bỗng đỏ bừng, cậu thở dài, "... Chậc, thân thể ngọc ngà này của em mặc gì mà không đẹp?"
Hạ Chấn Linh mỉm cười, "Cũng đúng."
Lâm Túc trợn mắt nhìn hắn, "..."
Hạ Chấn Linh không đấu khẩu, phiên bản giới hạn trước hôn nhân.
Hai người chốt phương án hôn lễ truyền thống.
Lâm Túc xem qua phương án tiệc cưới, sực nhớ ra, "Nhưng bây giờ phải đeo nhẫn đúng không, chúng ta có cần chuẩn bị một cặp không?" Cậu nghĩ ngợi, "Hay là anh thích ngọc hơn?"
Cậu vừa nói vừa định đứng dậy đi lục lọi, "Em có một đống ở..."
"..." Hạ Chấn Linh giật giật thái dương, kéo người về, "Không cần đâu."
Lâm Túc quay đầu, "?"
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, chậm rãi nói, "Em nghĩ thứ anh đưa cho em là cái gì?"
"... Cái gì cơ?"
Một bàn tay xoa vành tai cậu.
Đầu ngón tay vừa ấn xuống, Hạ Chấn Linh đã tháo chiếc vòng bạc nhỏ ra, gài lại lần nữa. Sau đó anh kéo tay Lâm Túc, đeo nó vào ngón áp út của cậu...
Kích cỡ vừa khít.
Trên ngón tay thon dài, họa tiết lông hạc sống động như thật, tựa hồ như sắp vỗ cánh bay đi.
Lâm Túc ngẩn người, "Anh..."
Cậu khẽ nuốt nước bọt, "Cái này là cố ý hay là vô tình vậy?"
Hạ Chấn Linh cười một tiếng, bóp nhẹ đốt ngón tay cậu, "Em nói xem?"
Ánh mắt Lâm Túc hạ xuống, "Nhưng đây chẳng phải là pháp khí dự phòng của anh sao? Anh..." Cậu chợt khựng lại, đầu ngón tay lướt qua những vân chạm khắc, "... Anh đã gắn linh thức vào đây."
Đối phương "ừm" một tiếng, "Thế nên có thể điều chỉnh được kích cỡ."
Đa số thần quan đều chọn gắn linh thức vào pháp khí của mình, chỉ có Lâm Túc là biến linh thức thành một "Tuyết Nê Mã" chuyên tấu hài tung hứng, còn Hạ Chấn Linh thì chia linh thức làm hai nửa gắn vào hai món pháp khí.
Giờ đây, hắn chia một nửa cho Lâm Túc.
Như thêm một lớp bảo vệ, lại như tín vật định tình.
Lâm Túc nhìn chiếc vòng trên ngón tay, trái tim chợt ấm áp. Một lúc sau, cậu "trả ơn một dòng" nâng lấy gương mặt tuấn tú của Hạ Chấn Linh, bẽn lẽn nói, "Sau này, anh có thể nặn Nê Mã giống anh khoảng tám phần."
Tuyết Nê Mã của chung: [?]
Yết hầu Hạ Chấn Linh khẽ động, nén nụ cười nơi khóe môi, "Được."
Ngày cưới và hình thức hôn lễ đều đã quyết định xong.
Lâm Túc buông Hạ Chấn Linh ra, ngồi lại chỗ cũ lật xem phương án rồi suy ngẫm, "Thiệp mời ở dương gian thì dễ, nhưng trên trời dưới đất nhiều quỷ thần quá, nhất là các thần quan..."
Hầu hết thần quan đều mỗi người trấn giữ một phương, thực thi chức trách riêng.
Cậu tập trung nhớ lại, "Em không nhớ hết có những thần quan nào..."
"Không sao, anh lo xong cả rồi."
Lâm Túc: "?"
Hiệu suất cao vậy sao?
Mặt Hạ Chấn Linh vẫn bình thản như không, "Hôm qua lúc em đang ngủ say, anh đã thông báo cho Hắc Bạch Vô Thường rồi." Hắn điềm tĩnh nhìn sang, "Yên tâm, đảm bảo không sót một ai."
"..."
—------
[Lời tác giả]
Hạ Đại Điểu: Thông báo hôn sự thì phải dùng loa lớn nhất.
Chức thần của Đại Điểu là Quan giám sát, còn Hội trưởng Hiệp hội Giám sát chỉ là chức vị ở nhân gian thôi. Thân phận của Khốn và Điểu vẫn còn một chút xíu "râu ria" nữa, sẽ bật mí ở chương sau.