Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Cho anh biết mùi
Giảng viên dẫn đoàn vẫn đang bất tuyệt giảng giải, "Mặc dù tiêu chuẩn đánh giá năm xưa khác với bây giờ, nhưng việc vị ấy sở hữu toàn bộ đánh giá cấp S cũng đủ để độc chiếm một nửa giang sơn giới Thiên sư lúc bấy giờ..."
"Tại đây còn ghi lại một số án kinh điển mà vị tiền bối này từng thụ lý, mời các em nhìn sang bên này..."
Đám sinh viên chen chúc xúm về phía trước, hào hứng bàn tán:
"Toàn cấp S sao!?"
"Đỉnh vãi! Đã có đánh giá thế này, chắc hẳn mấy vị máu mặt như hội trưởng với hiệu trưởng phải từng gặp qua rồi nhỉ?"
"Ơ... thầy Lâm cũng chung mâm mà, không biết thầy đã gặp bao giờ chưa? Muốn đi hỏi thử quá."
"Hahaha chắc không đâu, thầy Lâm trẻ thế mà!"
......
Tiếng bàn tán xung quanh dập dìu như sóng triều.
Lâm Túc tạm thời không còn tâm trí đâu mà lắng nghe, ánh mắt cậu chậm rãi tập trung vào trên tấm thẻ Thiên sư đang được vây quanh như sao vây quanh trăng kia: Nê Mã, hóa ra đồ mới thêm vào lại là đồ của tao...
Tuyết Nê Mã cũng cảm thán: [Nhà họ Bách vẫn cứ thích đóng khung lồng kính đồ đạc thế nhỉ.]
Mà toàn là đóng khung đồ của cậu.
Lâm Túc lặng đi một lát rồi thở dài một tiếng. Sau đó, cậu rút điện thoại ra chụp một tấm ảnh, gửi tin nhắn cho Bách Tân Văn:
[Túc]: Lão Bách. 🙂
[Bách lao công cốc]: ?
*Trong raw tên Wechat của Bách Tân Văn - 柏辛文 là "Bạch Tân Khổ - 白辛苦" có nghĩa là "phí công vô ích" (bộ Bạch白 trong chữ Bách 柏), thế nên mình để luôn là "Bách lao công cốc" (làm trăm việc mà cũng công cốc.)
[Túc]: Lão Bách. [Ảnh] 🙂🙂
[Bách lao công cốc]: !!!
[Túc]: Bảo sao ngủ một giấc dậy đã không thấy thẻ đâu, hóa ra là bị đem trưng bày ở đây. ^u^
Phía đối diện hiện lên dòng chữ [Đang nhập...] đứt quãng, "Ông nghe tôi giải thích đã..." Đang gõ được một nửa, Bách Tân Văn bỗng dưng như sực tỉnh: ngủ một giấc dậy là sao cơ?"
Lâm Túc tự động lờ câu đó đi, nhắn lại:
"Đừng có xảo biện, mai lên văn phòng gặp tôi."
"......"
Tuyết Nê Mã "há há há": [Lão Bách cũng có ngày bị mời lên uống trà.]
Lâm Túc cất điện thoại: Ổng tự chuốc lấy.
-
Sau khi bị ép phải ôn lại lịch sử của chính mình suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng hoạt động giảng dạy cũng kết thúc.
Lâm Túc rời trường và đi thẳng về nhà.
Về đến nhà, Hạ Chấn Linh vẫn chưa tới.
Cậu tiếc nuối nhìn quanh một vòng, "Nê Mã, bảo anh ta đến nếm mùi mà chẳng thấy tích cực gì cả." Nói rồi lôi điện thoại ra gửi cho hắn một tin nhắn:
Nằm nghiêng ráo nước chờ người tới nếm rồi đây. [Hoa sen]
[Linh]: ...
[Linh]: Hừ, em tốt nhất là vậy.
Lâm Túc nuốt nước miếng cái ực rồi thoát ứng dụng, ra vẻ tự nhiên hỏi, "Mày nói xem tao có nên đi tắm cái không?"
[— Đã ngoại tuyến —]
"..."
Cậu thở dài một tiếng, bỏ điện thoại xuống rồi đi vào phòng tắm.
Đến khi tắm xong bước ra, cái nắng gắt gao bên ngoài đã dịu dần, chỉ còn những tia sáng dịu êm rơi vào phòng. Cậu quay về phòng ngủ thay quần áo, vừa mới cài xong hàng cúc bên hông thì nghe thấy tiếng đóng cửa bên ngoài.
Lâm Túc ló đầu ra khỏi cửa, thấy Hạ Chấn Linh bước vào.
Ánh mắt chạm nhau, Hạ Chấn Linh dừng bước.
Trên người hắn vẫn đang mặc bộ đồng phục của Hiệp hội Giám sát, trông có vẻ như đi thẳng từ hiệp hội qua đây. Cổ áo cao che đến tận dưới yết hầu, ánh mắt rơi lên người Lâm Túc bỗng thoáng trầm xuống.
Lâm Túc bước ra, điềm nhiên hỏi, "Sao đó?"
Hạ Chấn Linh rũ mắt nhìn cậu, dường như khẽ cười, "Chẳng phải em mời anh tới đây nếm mùi sao?"
"..."
Cổ họng Lâm Túc hơi thắt lại, cậu quay mặt đi, "Anh... anh tới đi."
Nói xong cậu quay bước đi về phía phòng khách. Phía sau khựng lại một giây rồi sải bước đuổi theo.
...
Đến phòng khách, Lâm Túc ngồi xuống sofa. Hạ Chấn Linh đứng trước mặt cậu, "xoạch" một tiếng tháo thanh Đường đao đặt lên bàn trà bên cạnh.
Hai người một trên một dưới nhìn nhau.
Lâm Túc là người dời mắt đi trước, cậu chống tay lên sofa, "Anh... còn không mau tới đây?"
Hạ Chấn Linh cười khẽ một tiếng, áp sát lại. Một tay hắn luồn qua eo Lâm Túc, tay kia nâng sau gáy cậu, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt hơi ửng hồng lên, "Tới kiểu gì đây?"
Lâm Túc bị buộc phải đối diện với ánh mắt của hắn, cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác, "Đương nhiên là... tùy anh nếm trải thôi..."
Bàn tay đang nâng mặt cậu siết chặt lại, ánh mắt phía trên khóa chặt, "Em nói đấy."
Cậu vừa định nói gì đó thì đầu ngón tay đang m*n tr*n trên má cậu trượt xuống, ấn lên bờ môi cậu, người đối diện ngưng trệ một giây, hơi thở nóng rực hỗn loạn phả tới, "... Mở miệng ra."
Đầu óc Lâm Túc thoáng chốc choáng váng, cậu phối hợp hé môi.
Ngay sau đó, một nụ hôn vừa vụng về vừa chiếm hữu đã ngậm lấy môi cậu, một tiếng rên khẽ bị môi lưỡi chặn đứng, cuốn vào sự nồng nhiệt ẩm ướt. Một tay cậu bám chặt vào vai Hạ Chấn Linh, ngay khoảnh khắc thắt lưng mềm nhũn thì bị một vòng tay siết chặt, giam trong lồng ngực thỏa sức hôn tới.
Kỹ năng hôn của Hạ Chấn Linh tuy còn vụng về nhưng lại vô cùng gợi tình. Hắn hết lần này đến lần khác đòi hỏi đôi môi và đầu lưỡi của cậu, đúng như thể đang nếm vị vậy. Lâm Túc không kịp nuốt nước bọt, tầm nhìn mờ đi trong hơi nóng bao phủ, không biết đã ngã nhào xuống sofa từ lúc nào.
Cậu nhấc gối lên, tì vào vòng eo săn chắc của Hạ Chấn Linh.
Bàn tay cậu túm chặt, kéo phăng cúc áo đồng phục của hắn ra.
Tách... cổ áo lỏng lẻo giống như vừa cởi bỏ được một sự kiềm chế nào đó, bàn tay đang đặt ở eo cậu trượt đi, đầu ngón tay nhấn nhẹ đã dễ dàng tháo được hàng cúc bên hông cậu. Lòng bàn tay nóng hổi dán trực tiếp lên da thịt....
Lâm Túc bỗng rùng mình! Cậu cong người cử động một chút, hai tay chống lên đẩy đẩy, người phía trên mới chịu dừng lại.
Môi rời môi, Hạ Chấn Linh chống người dậy. Lúc này Lâm Túc mới lấy lại được nhịp thở, túm lấy tay áo hắn nhìn lên.
Ánh mắt chạm nhau, ánh mắt Hạ Chấn Linh đong đầy tình ý, đôi môi mỏng cũng bị hôn đến đỏ bừng, khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng ấy giờ đây trông vô cùng xiêu lòng người.
Hắn cúi đầu nhìn Lâm Túc vài giây, nhẹ giọng, "...Tiếp tục không?"
Đầu ngón tay hắn ấn trên eo cậu, hơi thở phập phồng.
Lâm Túc bị hắn nhìn đến mức tim đập loạn xạ, nhìn nhau hai giây, cậu nghiêng đầu che đi nửa khuôn mặt, "Đã nói là, tùy anh nếm..."
Hạ Chấn Linh khựng lại một thoáng, chợt cúi xuống.
Ngay giây tiếp theo, vạt áo xếp chồng, trước ngực lành lạnh. Lâm Túc lập tức túm chặt lấy vai hắn! Cậu kinh hãi ngửa người cúi đầu, hốc mắt không tự chủ được mà ươn ướt, "Hạ... Hạ Chấn ..."
Cái tên vừa thốt ra lại đổi lấy một nụ hôn nồng cháy hơn.
Lâm Túc nén giọng bấu víu vào Hạ Chấn Linh một hồi lâu.
Mãi đến khi người phía trước rời ra, cậu thở phào một hơi, nằm vật ra sofa. Hạ Chấn Linh chống người phía trên để bình ổn lại nhịp thở, nhìn khuôn mặt ửng hồng rạng rỡ của cậu, đầu ngón tay khẽ chạm vào khóe mắt:
"......Em bị anh hôn... khóc rồi?"
"......"
Lâm Túc quay lại, hoàn hồn, "Sao có thể?"
Nhìn nhau một lát, cậu lại mím môi nói, "Em bảo tùy anh mà anh chẳng khách sáo chút nào thật luôn."
Hạ Chấn Linh bỗng khẽ cười, "Chẳng phải anh đã nói, anh luôn coi là thật mà."
Tim Lâm Túc đập dồn dập.
Cậu rũ mi, vỗ vỗ hắn, "Được... được rồi, giờ cũng coi như là vui lòng anh đến vừa lòng anh đi, dậy đi thôi."
Hạ Chấn Linh nhìn cậu một cái rồi chống người đứng dậy. Hắn quỳ một gối trên sofa, im lặng hai giây rồi nói, "Cho anh mượn phòng tắm một chút, anh đi tắm."
Lâm Túc liếc mắt: ...À.
Cả hai cùng đứng dậy, Lâm Túc đang ngồi trên sofa sột soạt chỉnh lại quần áo thì nghe thấy người kia hỏi, "Chưa ăn tối đúng không? Em muốn ra ngoài ăn, hay là..."
Lâm Túc không kìm được, "Ăn em chưa no sao~"
Dứt lời, một bầu không khí tĩnh lặng bao trùm. Cậu ngẩng đầu lên thấy Hạ Chấn Linh đang nhìn mình cười như không cười, không nói lời nào.
Cậu giật mình cảnh giác, dịu giọng, "...Mà ăn một miếng cũng không no được, ra ngoài ăn, anh đi tắm đi."
Một lát sau, Hạ Chấn Linh dời mắt tha cho cậu.
Cánh cửa phòng tắm đóng "rầm" một cái.
Lâm Túc cuộn tròn trên sofa một lúc rồi gọi Tuyết Nê Mã ra. Lúc này mặt cậu đỏ bừng, môi nhuận sắc, vạt áo xốc xếch. Tuyết Nê Mã vừa ra tới nơi, hãi hùng tới mức suýt thì xù lông!
Nó run rẩy nhìn trộm: [Cậu... vẫn còn là bạch ngọc đấy chứ?]
Lâm Túc thẹn thùng, "Tao hơi xước rồi."
[!!!]
Tuyết Nê Mã rụng lông lả tả: [Xước cỡ nào?]
"Kha khá đấy..." Lâm Túc hồi tưởng, "Hạ Chấn Linh mạnh bạo thật, tao bị anh ấy hôn..." Cậu khựng lại, dịu giọng, "Đến mức mở cờ trong bụng luôn."
[.........]
[Chỉ hôn thôi á?]
Lâm Túc không đồng tình, "Cái gì mà 'chỉ'? Mày không biết đâu, lúc anh ấy hôn tao rất..."
Tuyết Nê Mã một cái vuốt bóp lấy môi cậu, lạnh lùng: [Từ nay về sau mấy chuyện từ cổ trở lên không cần báo cáo, lui xuống đi.]
Lâm Túc, "......"
-
Buổi tối cơm nước xong, Hạ Chấn Linh ngủ lại.
Trong nhà vẫn còn một phòng cho khách.
Hạ Chấn Linh rút một chiếc gối từ chỗ cậu, Lâm Túc vốn còn định định "quậy" một chút, nhưng ngay sau đó bị một luồng điện nhẹ xẹt qua làm tê rần cả người nên đành ngồi im trên giường.
Hạ Chấn Linh quay đầu lại ở cửa, ngầm cảnh cáo, "Đừng nghịch nữa."
Nói rồi đóng rầm cửa lại.
Lâm Túc không thể tin nổi, "Nê Mã, anh ấy vì không muốn hôn tao mà phóng điện với tao."
Tuyết Nê Mã cuộn tròn ngáp một cái: [Dù sao thì cũng làm cậu thấy rất sung sướng mà.]
"...Cũng phải."
Lâm Túc hân hoan chấp nhận, vỗ nhẹ vào nó bật đèn ngủ rồi đắp chăn lên giường.
...
Hôm sau là thứ Bảy. Lúc cậu ngủ dậy, Hạ Chấn Linh đã ngồi ở bàn ăn. Trên bàn bày bữa sáng đơn giản, đối phương nghe thấy tiếng động thì nhìn sang, "Dậy rồi à."
Lâm Túc ngồi xuống, nhấp một ngụm cà phê cho tỉnh táo, "Ừm."
Thấy cậu đã thay quần áo đi ra ngoài, Hạ Chấn Linh liếc nhìn, "Hôm nay em định ra ngoài?"
"Đến trường một chuyến, có hẹn với Lão Bách."
Hạ Chấn Linh lạnh lùng, "Sao nhà họ lắm chuyện thế không biết."
"..." Lâm Túc đặt cốc xuống, "Đừng có tị nạnh. Anh có muốn đi cùng không?"
Hạ Chấn Linh suy nghĩ một giây, thản nhiên nói, "Dù sao cũng không bận gì, đi thì đi."
Lâm Túc biết thừa thu tầm mắt: Hầy.
Hai người ăn sáng xong thì ra ngoài.
Vì là thứ Bảy nên trường không có tiết học, vẫn có lác đác sinh viên thong dong đi dạo trong khuôn viên trường.
Lâm Túc đến văn phòng, đẩy cửa vào.
Chỉ thấy bên trong đã có hai bóng người ngồi đó, cả Bách Tân Văn và Bách Giang đều có mặt. Bách Tân Văn chột dạ giơ tay, "Chào." Bách Giang vẫn rạng rỡ như thường lệ, "Anh thầy giáo, em tới rồi nè~"
Sau đó liếc mắt thấy Hạ Chấn Linh đi vào theo: ....Ơ.
Lâm Túc bước vào, "Sao hai người tới sớm vậy?"
Bách Tân Văn u uất, "Mười giờ rồi, là ông dậy muộn quá thì có."
Ông vừa nói xong thì bỗng nghe thấy tiếng người bên cạnh thản nhiên lên tiếng, "Ừm, xin lỗi nhé." Hạ Chấn Linh vờ như vô tình nói, "Tối qua tôi ở lại đây qua đêm, sáng nay lại bận làm bữa sáng."
Bây giờ hắn đã có danh phận, nói xong còn cố ý nhìn qua Bách Giang.
Bách Giang: ?
...▼皿▼ Hả? Đang nói chuyện bình thường, sao tự dưng khoe khoang cái gì thế. Đồ hâm.
Bách Tân Văn hoàn toàn không nhận ra, "Ồ ồ, không sao không sao, dù sao cũng là cuối tuần mà..."
Lâm Túc thu hết tình hình trong phòng vào mắt, khẽ thở dài bỏ qua chủ đề này, ngồi xuống.
"Chuyện thẻ Thiên sư, giải thích đi."
Bách Tân Văn lập tức ngồi ngay ngắn lại, "Khụ... chuyện là thế này. Năm đó khi sự việc xảy ra, cả trong lẫn ngoài hiệp hội đều là một mớ bòng bong. Thẻ Thiên sư của ông rơi lại hiệp hội, bị người của tứ đại gia tộc chúng tôi nhân lúc hỗn loạn mang ra ngoài. Vốn định trả lại cho ông nhưng sau đó ông đã mất tích mà..."
"Cho nên nhà họ Bách chúng tôi tạm thời bảo quản."
"Sau này ông mãi không xuất hiện..." Bách Tân Văn gãi gãi mũi, "Tôi nghĩ cứ để không thế cũng phí, hay là mang ra triển lãm để khích lệ hậu thế."
Lâm Túc nghe mà thấy thú vị, "Sau đó thì sao?"
Bách Tân Văn nói, "Sau đó ông thấy đấy, ông trở lại với một cái tên khác. Chúng tôi nghĩ, đương nhiên là phải phối hợp với ông để giấu kín danh tính cũ chứ! Thế nên cứ để trong tòa triển lãm chưa mang ra."
Lâm Túc khen ngợi, "Ông thật chu đáo."
Bách Tân Văn, "Ha ha... ^o^"
Bách Giang ngồi một bên cười híp mắt, thẳng thừng bóc phốt, "Thầy ơi, anh đừng nghe bố em bịa chuyện. Thật ra là tụi này quên béng mất đấy, ha ha ha~ ^▽^"
Bách Tân Văn vỗ một cái vào người con trai, "Suỵt!"
Bộp! Bách Giang: Úi da. >▽0
Lâm Túc: "..."
Bách Tân Văn lại quay sang, cố vớt vát thể diện, "Vậy... ông còn cần nó không? Chưa xóa chip trên đó đâu, chắc vẫn có thể xác thực được đấy."
Lâm Túc lắc đầu, "Tạm thời không cần."
Tấm thẻ hiện tại cũng đủ dùng rồi.
Bách Tân Văn nở một nụ cười nhẹ nhõm như vừa giữ được cả tỉ bạc.
...
Phân giải xong xuôi, chủ đề cũng được khép lại.
Dù sao mọi người cũng rảnh rỗi nên ở lại văn phòng Lâm Túc uống trà sáng. Vai vế Bách Giang nhỏ nhất nên tự giác đứng một bên đun nước pha trà.
Lâm Túc cực kỳ hài lòng: Nê Mã, không khí một nhà bốn người ngày càng thân thuộc rồi.
[Là một nhà năm người, còn a ba nữa.]
"Thiếu sót của tao."
Đang nói chuyện lại chợt nghe Bách Giang hiền hòa hỏi, "Hội trưởng Hạ có uống không? Tôi nhớ hội trưởng Hạ từng nói buổi sáng không uống trà đặc." ^▽^
Hạ Chấn Linh ngồi cạnh Lâm Túc, đôi chân dài vắt chéo, "Khẩu vị của tôi và em ấy giống nhau."
"..." Bách Giang.
"..." Lâm Túc.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng hai giây. Bách Tân Văn bỗng nhiên nhìn sang hai bên, vỗ vỗ con trai, "Ồ! Con cũng quan tâm đến hội trưởng Hạ gớm nhỉ, tốt đấy."
Ba người khựng lại, đồng loạt quay đầu nhìn ông.
Lâm Túc nhẹ nhàng nói, "Uống trà đi, Lão Bách."
Bách Tân Văn lại ngơ ngác cúi đầu: Húp, húp.
Húp chưa được hai ngụm, cửa văn phòng đã bị gõ vang. Bên ngoài vọng vào một giọng nói, "Hiệu trưởng Bách, ngài có trong đó không?"
Bách Tân Văn đáp, "Ừ, vào đi."
Cửa mở, một nữ giảng viên đứng ở cửa.
Cô thấy cả một phòng toàn sếp lớn thì giật mình thon thót, sau đó vào thẳng vấn đề chính, "Người nhà họ Dịch đến rồi ạ, đúng mười giờ rưỡi như đã hẹn. Ngài... vẫn chưa xong việc sao?"
Bách Tân Văn vỗ trán, "Ây da, suýt nữa thì quên mất!" Ông bảo giảng viên kia cứ đi trước, sau đó đứng dậy.
Lâm Túc nhìn theo, "Người nhà họ Dịch tới à?"
Nhà họ Dịch, gia tộc cuối cùng trong tứ đại thế gia phong thủy.
Khác với ba nhà còn lại thường xuyên hoạt động sôi nổi trước công chúng, nhà họ Dịch xưa nay luôn đắm mình trong nghiên cứu học thuật và khám phá đỉnh cao huyền học, không màng thế sự.
Nhưng nhờ vị thế học thuật của mình, họ vẫn chiếm giữ một vị trí không thể lay chuyển trong tứ đại thế gia.
Lâm Túc hoài niệm, "Cũng lâu rồi chưa gặp lại họ."
Hồi trước cậu vốn ham mê du ngoạn, ở ba nhà kia toàn là ăn sung mặc sướng, chỉ có ở nhà họ Dịch là bị lôi đi cắm đầu làm nghiên cứu học thuật, cuối cùng lại bị "ép" nhận một khoản thù lao kếch xù...
Từng là nguồn thu dồi dào của cậu.
Bách Tân Văn nói, "Vậy có muốn cùng đi gặp không? Vừa hay, ông vẫn chưa gặp nhóc con nhà họ Dịch nhỉ, thần đồng vang danh trong giới Thiên sư đấy, thiên phú còn cao hơn cả Tiểu Giang năm đó."
Lâm Túc liếc nhìn Bách Giang. Bách Giang không hề phủ nhận, cười hì hì, "Thật ra là một đứa trẻ rất đáng yêu."
Lâm Túc gật đầu, nói với Hạ Chấn Linh, "Đi xem thử."
-
Cả nhóm vừa đi vừa nói.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đi sau cùng, tiếng bước chân vang vọng trên dãy hành lang sáng bóng.
Lâm Túc hỏi, "Sao lại gọi là thần đồng?"
"À..." Bách Tân Văn phía trước quay đầu lại, "Năm nay 14 tuổi đã có một cấp S rồi."
Lâm Túc khựng bước, hơi ngạc nhiên.
Chờ Bách Tân Văn quay đi, cậu lặng lẽ ghé sát Hạ Chấn Linh, "Anh biết chuyện này không?"
Hạ Chấn Linh rũ mắt, "Biết."
"Có gì vấn đề không?"
"Hợp lệ."
Lâm Túc nhướng mày, không nói gì thêm.
Cả nhóm rời khỏi tòa hành chính, băng qua trung đình.
Từ xa đã thấy một đám sinh viên tò mò vây quanh đằng kia. Một nhóm người đang dừng chân bên ngoài sân vận động, những người tháp tùng nhà họ Dịch đều mặc vest trang trọng, chỉ có một bóng hình trong số đó là trông hơi nổi bật.
Khi mấy người Lâm Túc tới nơi, bên rìa sân vận động lại rộ lên những tiếng trầm trồ:
"Đù đù đù, hoành tráng quá!"
"Kia là thiếu nữ thiên tài nhà họ Dịch hả... Hiệu trưởng Bách và cả hai hội trưởng đều tới, còn có cả thầy Lâm nữa!"
"Có ai đếm thử chỗ này có mấy chữ S không!"
"Á á á đẳng cấp quá...!!"
Lâm Túc không bận tâm đến âm thanh xung quanh, ánh mắt cậu hướng về bóng dáng phía trước.
Họ bước tới gần rồi dừng lại.
Đứng giữa một nhóm người lớn là một thiếu nữ có vóc dáng mảnh mai, làn da trắng sứ, mặc bộ váy dài không tay. Mái tóc dài nhạt màu gần như bao phủ cả thân hình nhỏ nhắn, như một vầng mây phiêu lãng.
Đôi hàng mi dày lặng yên rũ xuống.
Đồng tử tựa như bầu trời vạn dặm không mây, mang một màu xanh khói rất trong trẻo.
Hai bên đang bắt tay chào hỏi.
Lâm Túc đang nhìn thiếu nữ nọ thì đối phương như cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Thiếu nữ nhìn cậu hai giây rồi lại nhìn sang Hạ Chấn Linh bên cạnh. Ánh mắt đảo qua đảo lại, cô bé bỗng cất lời:
"Trên người hai người có..."
Hạ Chấn Linh thản nhiên, "Đúng, hôn ước."
Thiếu nữ, "Thần tính."
Lâm Túc, "..."
Những người xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn hắn, "..."
—-----------
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ Đại Điểu (vô tình): Đúng vậy, chúng tôi có hôn ước. Chúng tôi yêu nhau rồi. Chúng tôi hôn nhau rồi.
Mọi người:...