Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Hạ Chấn Linh vốn không cưỡng lại được....
Làn môi mềm mại áp lên làn da hơi lành lạnh.
Vừa nói vừa khẽ khàng cọ qua, mang theo hơi thở nóng bỏng len lỏi xuống dưới cổ áo...
Chiếc khăn lau bảng trong tay Lâm Túc bộp một tiếng rơi vào khay đựng.
Cảm giác như một ngọn lửa dọc theo sống lưng thiêu đốt thẳng xuống tận xương cụt, cả người cậu run lên bần bật, suýt chút nữa là bật ra tiếng r*n r*, "Ưm..."
Cậu vội chộp lấy bàn tay lớn đang đặt bên eo mình.
Bóng người phản chiếu trên bảng đen dưới ánh mặt trời khẽ lay động, dải tua rua đỏ thắm đột ngột trượt khỏi bờ vai.
Lâm Túc thở ra làn hơi nóng, quay đầu lại, "Hạ..."
Vừa ngoảnh đi cậu đã đâm sầm vào đôi mắt phía sau đang ngước lên.
Hạ Chấn Linh cứ thế nhìn xoáy vào cậu, ánh mắt tràn trề tính xâm lược. Ánh nắng xế chiều rọi nghiêng để lại một chút hơi nóng rực rỡ nơi đáy mắt hắn, bàn tay đang ôm eo cậu lại siết chặt thêm một chút, "...Cho không?"
Lâm Túc bị hắn nhìn đến mức cả người nóng bừng, đầu ngón tay quệt qua mu bàn tay gân guốc của hắn, để lại một vệt phấn mịn màng.
Cậu khẽ nín thở, "Anh..."
Sau đó, mặt cậu đỏ ửng, cố tỏ ra bình tĩnh mà dời mắt đi, "Anh đúng là không đợi nổi nữa rồi."
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, khẽ cười, "Phải."
"......"
Bàn tay bên eo nới lỏng một chút, Lâm Túc xoay người lại, nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn tú kia. Ánh chiều tà như nhuộm lên đôi gò má lạnh lùng một lớp hồng nhạt, trông vô cùng đào hoa.
Lưng cậu tựa vào bảng đen, eo được hắn đỡ lấy, cậu nắm lấy cánh tay Hạ Chấn Linh, nhìn nhau hai giây rồi khẽ nghiêng đầu:
"Chẳng lẽ những chuyện đó của chúng ta còn chưa đủ xác nhận sao?"
"Đủ?" Hạ Chấn Linh tỉ mỉ nhìn cậu, "Mấy lời đùa cợt đó mà coi là xác nhận được à?"
Hắn lại khẽ cười, "Mặc dù, anh luôn coi đó là thật."
Trái tim Lâm Túc đột nhiên đập loạn nhịp.
Xung quanh tĩnh lặng như tờ, những hạt bụi li ti nhảy múa trong vầng hào quang vàng óng, cậu nghiêng đầu im lặng hai giây rồi đột nhiên quay lại, ngẩng đầu lên...
Bờ môi Hạ Chấn Linh như đọng lại một chút ánh sáng.
Cậu khẽ nhắm mắt, giữa tiếng tim đập như sấm rền mà hôn lên.
Môi chạm môi, đối phương bỗng chốc bàng hoàng! Hơi thở phả đến tức khắc trở nên dồn dập và hỗn loạn. Bàn tay sau eo cậu men theo sống lưng trượt dần lên trên, giữ chặt lấy sau gáy cậu.
Các đốt ngón tay len lỏi vào phần cổ áo đang mở rộng, hơi nóng tỏa ra thiêu đốt tâm can.
Lâm Túc run eo, hôn lên môi hắn thêm vài giây rồi lại rụt về.
Cả hai đều im lặng một lúc lâu.
Hồi lâu sau, giọng nói hơi khàn nén lại âm cuối đang vút cao, "Cái này xem là gì?"
Lâm Túc mím môi, "Xem... xem là tôi lợi hại."
Hạ Chấn Linh cười khẽ, dùng bàn tay đang khóa sau gáy nhấn nhẹ một cái, "Vậy còn anh xem là gì?"
Lâm Túc ngẩng đầu, chìm sâu vào đáy mắt Hạ Chấn Linh.
Đôi chân mày lạnh lùng của hắn giãn ra, nhuốm màu hoàng hôn ấm áp, giống như ánh nắng rực rỡ phản chiếu trên làn nước xuân đang tan dần.
Cậu ra vẻ tự nhiên, siết chặt ngón tay, "Vậy... xem là người thương của em."
Hai lồng ngực dán sát vào nhau, nhịp tim đập mạnh mẽ va chạm vào cậu.
Dường như nó kéo theo chiếc khuyên tai phía trên, mang lại một luồng tê dại như bị cắn nhẹ lên thùy tai.
Khựng lại một thoáng, Lâm Túc lại quay mặt đi, khẽ nói, "Mấy câu đùa cợt đó, em cũng đâu có nói với ai khác."
Là vì ngay từ lần đầu gặp hắn đã...
Hạ Chấn Linh hiểu ý, bàn tay lập tức siết chặt, cúi đầu chạm nhẹ vào dưới mang tai cậu, "Anh biết."
Những nụ hôn triền miên vụn vặt từng chút một phủ kín bên cổ và vành tai cậu, các đốt ngón tay áp sau gáy khẽ mân mê đốt xương đang nhô ra. Lâm Túc bị chạm đến mức run rẩy từng cơn, vò nát bộ đồng phục dưới tay, "Đợi đã... vẫn đang trong giảng đường. Muốn làm gì thì đợi về nhà rồi..."
Nói đến nửa chừng, cậu đột ngột im bặt.
Chờ chút, bây giờ mà nói thế này, chắc chắn hắn sẽ "muốn làm gì thì làm" thật.
Hạ Chấn Linh đứng thẳng người, nhìn cậu với vẻ buồn cười, "Về nhà rồi làm gì?"
"......Rồi bàn thêm chút nữa."
Một bàn tay nâng lấy khuôn mặt đỏ bừng của cậu cọ cọ rồi mới buông tha cho cậu.
-
Hạ Chấn Linh ngồi lại trong phòng học nửa tiếng đồng hồ để bình tâm lại rồi họ mới rời đi.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học, gió mát ùa vào mặt.
Lâm Túc gọi Tuyết Nê Mã ra, nén lại cơn sóng lòng đang trào dâng, nóng lòng khoe khoang: Nê Mã, báo cho mày một tin động trời, tao và Hạ Chấn Linh đã "xác nhận" đúng nghĩa rồi.
Bộ lông xù của Tuyết Nê Mã như một đóa bồ công anh bung nở. Nó bình thản đến mức vô cảm: [Đoán được.]
"?"
[Lúc chưa bị nhốt, nhìn cái ánh mắt của anh ta là tui đoán được rồi.]
Lâm Túc rũ mắt: Hầy... Hạ Chấn Linh đúng là chẳng kín kẽ gì cả.
Lúc nãy họ đã nán lại trong phòng học một lúc.
Bây giờ đúng vào giờ cơm, hai người cùng nhau đi xuyên qua sân trường, những sinh viên đi ngang qua liên tục đổ dồn ánh mắt về phía họ:
"Kia là thầy Lâm phải không?"
"Người bên cạnh... mặc đồng phục, là hội trưởng Hạ của Hiệp hội Giám sát phải không? Lại còn mang theo cả Đường đao nữa, ngầu đét!"
"Họ quen nhau hả, sao lại đi chung vậy?"
......
Những tiếng bàn tán xung quanh thoắt ẩn thoắt hiện truyền tới.
Lâm Túc liếc nhìn Hạ Chấn Linh, thấy góc nghiêng của hắn vẫn bình thản, đôi môi mỏng khẽ mím lại.
Cậu khựng lại một chút rồi dừng bước, "Hình như tua rua của em bị vướng rồi? Anh xem giúp em với."
Người bên cạnh cũng dừng lại theo.
Hạ Chấn Linh nhìn cậu hai giây, sau đó cúi người lại gần, một bàn tay v**t v* bên tai cậu, tỉ mỉ chỉnh lại.
Tiếng động xung quanh bỗng chốc lặng đi.
Thoang thoảng vang lên vài tiếng thốt lên khe khẽ, "...Vãi đạn!"
Hạ Chấn Linh chỉ vuốt nhẹ một cái rồi đứng thẳng dậy, "Xong rồi."
Lâm Túc quay mặt đi, chạm chạm vào vành tai, "Vui lòng chưa?"
Yết hầu bên cạnh khẽ chuyển động, "Ừ."
...
Ra khỏi cổng trường, chiếc xe quen thuộc đã đỗ sẵn ở đó.
Hạ Chấn Linh mở cửa xe, Lâm Túc ngồi vào trong, bắt gặp một gương mặt đã lâu không gặp: "Ông Trương?"
Khổng Phất mỉm cười qua gương chiếu hậu, "Cậu Lâm."
Cửa xe đóng sầm một cái!
Hạ Chấn Linh ngồi vào, "Đưa em ấy về khu chung cư trước, sau đó đến Hiệp hội."
Lâm Túc liếc mắt, "Anh còn phải đến Hiệp hội à?"
Cậu không kìm được mà trêu chọc một câu, "Không định đến nhà em để làm cho mối quan hệ này thêm vững chắc sao?"
Hạ Chấn Linh cười như không cười, "Ha... muốn vững chắc thêm kiểu gì đây?"
Lâm Túc hỏi ngược lại, "Anh muốn làm vững chắc kiểu gì?
Hạ Chấn Linh thản nhiên đáp, "Đương nhiên là muốn làm gì thì làm, quá phận với em."
"........."
Lâm Túc bị dọa tới mức tim đập thình thịch!
Cậu im lặng hồi lâu, thành tâm thỉnh giáo, "Lúc trước khi em nói mấy lời mặt dày này, lòng anh cũng liêu xiêu thế này sao?"
Hạ Chấn Linh cười khẩy, "Biết thế là tốt."
Lâm Túc khẽ thở dài, rụt đầu lại.
Vài giây sau, người bên cạnh lại lên tiếng, "Chẳng phải ông chủ nhỏ có chuyện muốn giao cho anh sao?" Một bàn tay từ bên cạnh lân la mò tới, đầu ngón tay lướt qua kẽ tay cậu. Lâm Túc quay đầu, thấy đôi lông mày thâm trầm của Hạ Chấn Linh đang giãn ra, "Làm xong nhiệm vụ anh sẽ lại đến đòi phần thưởng."
Hắn rũ mắt quan sát, khẽ hỏi, "Cho không?"
Hầy. Lâm Túc nóng mặt quay đi chỗ khác, "Làm xong rồi thì... tùy anh thưởng thức vậy."
"......"
Đầu ngón tay hắn co rụt lại, nhấn mạnh vào tay cậu một .
Hạ Chấn Linh nhìn sâu vào cậu, "Anh sẽ cho là thật, em cũng không phải nói cho vui... Nhớ kỹ lời em vừa nói."
Lâm Túc: .
Cậu điềm nhiên, "Tất, tất nhiên."
-
Ngày hôm sau vẫn phải tiếp tục lên lớp.
Lâm Túc đến văn phòng, Trình Trác và mấy sinh viên kia đã đến nộp bản kiểm điểm.
Có lẽ do biết giáo sư Trình đang bị đình chỉ công tác để điều tra, mấy người này không còn nghe lời Trình Trác nữa, tất cả đều nộp bản kiểm điểm với thái độ rất tốt, cúi chào một cái rồi vội vàng chuồn thẳng.
Lâm Túc tựa vào lưng ghế, lật xem vài trang.
Ngẩng đầu lên mới thấy Trình Trác vẫn đang đứng thù lù trước mặt....
Trình Trác nén uất hận viết bản kiểm điểm suốt cả đêm, lại nghe tin chú hai mình bị đình chỉ công tác. Cả nhà họ Trình bao trùm trong mây mù u ám, hắn ta còn bị bố gọi điện mắng chửi một trận tơi bời.
Lúc này khuôn mặt hắn tiều tụy, quầng thâm hiện rõ, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ oán hận và không phục.
Lâm Túc nhướng mày, "Cậu còn chuyện gì muốn nói?"
Trình Trác nghĩ đến tình cảnh gia đình, vừa giận vừa sợ. Hắn ta đã quen thói coi trời bằng vung, lại đang ở cái tuổi ngựa non háu đá. Nén nhịn vài giây, hắn ta nói với giọng đe dọa:
"Lợi ích giữa các thế gia liên kết chặt chẽ với nhau. Cho dù có nhà họ Bách chống lưng, cậu... động vào nhà họ Trình chúng tôi, các thế gia khác cũng sẽ không để cậu yên đâu!"
Lâm Túc ngạc nhiên, "Còn có chuyện đó sao?"
Trình Trác nén giận, "Đúng thế. Cho nên chuyện điều tra..."
Lâm Túc gật đầu, "Thiếu sót của tôi, đáng ra cũng nên tra hết một lượt các thế gia khác mới phải."
Trình Trác suýt nghẹn thở, "Cậu!"
Hắn ta trừng mắt nhìn Lâm Túc một lúc, bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ: Thế cũng được, để hắn đắc tội càng nhiều thế gia càng tốt.
Hắn ta bình tâm lại, nói giọng mỉa mai: Vậy thì thầy Lâm hãy tra cho thật kỹ."
Nói xong, "rầm" một tiếng đóng cửa bỏ đi.
Tuyết Nê Mã già dặn lắc đầu: [Trẻ hư khó bảo.]
Lâm Túc gõ một cái lên đầu nó.
Vừa hay nhắc đến chuyện này, cậu gửi tin nhắn cho Hạ Chấn Linh: Tiến triển đến đâu rồi? [Vẫy đuôi]
[Linh]: Nhanh thôi.
[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Cho em xem với?
Vài phút sau, một đống tài liệu được gửi tới.
Lâm Túc lướt qua, kinh ngạc: Nê Mã, đúng là Tiểu Hạ làm việc rất kín kẽ.
Tuyết Nê Mã sán lại gần: [Chuẩn luôn.]
Lâm Túc thoát ra, đột nhiên nảy ra ý tưởng quái đản, nhắn lại cho Hạ Chấn Linh: Sau này nếu có chuyện cần giục anh, có thể giật giật hoa tai một cái được hông?
Đối phương gửi lại một chuỗi dấu chấm lửng, điện thoại lại rung lên.
[Linh]: Đừng nghịch.
Lâm Túc vẫn còn thòm thèm cất điện thoại đi.
Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Cậu quyết phải đấu võ mồm thắng mới chịu được hả?]
Lâm Túc bỗng nhớ ra gì đó, mặt đỏ ửng: Đúng là miệng tao đỉnh lắm đó. Mày biết không? Nụ hôn đầu là tao chủ động đấy, Hạ Chấn Linh vốn không cưỡng lại nổi...
Tuyết Nê Mã: [......]
Nó định lấy móng vuốt bịt miệng cậu nhưng lại khựng lại, chuyển sang bóp môi cậu: [A ba không muốn biết đâu, suỵt.]
Lâm Túc tiếc nuối dừng chủ đề này lại.
...
Hạ Chấn Linh bảo "nhanh" là thực sự rất nhanh.
Kết quả điều tra liên quan đến Trình Khải Khang đã có vào ngày thứ ba.
Lúc công bố vừa vặn là chiều thứ Sáu.
Nhà trường tổ chức một hoạt động giảng dạy, do giảng viên dẫn đoàn tân sinh viên đi tham quan toàn diện trường học, tìm hiểu lịch sử trường, nội quy cũng như các bộ sưu tập danh dự.
Lâm Túc dẫn một lớp sinh viên đi tham quan cùng.
Đây không phải là hoạt động quá nghiêm túc nên không khí cả đoàn rất thoải mái. Không ít sinh viên trong hàng xì xào bàn tán, có người còn lôi điện thoại ra chụp ảnh.
Đang xem thì đột ngột nghe thấy tiếng thốt lên, "Vãi chưởng!"
Một sinh viên đang dán mắt vào điện thoại, không kìm được tiếng. Giảng viên dẫn đoàn bên cạnh nhìn sang, đang định lên tiếng quở trách thì nghe thấy ở cách đó vài bước chân, đồng nghiệp của mình cũng thốt lên, "Vãi... chưởng!"
Mấy giảng viên: ????
Vị giáo viên kia nhanh chóng bước tới, nói khẽ, "Xem thông báo của trường đi."
Thông báo bất ngờ của nhà trường khiến cả đoàn tạm thời dừng lại, sinh viên và giáo viên đồng loạt lôi điện thoại ra.
Lâm Túc cũng dừng lại xem thử...
Thì ra là quyết định bãi nhiệm chức vụ của Trình Khải Khang.
Trên thông báo ghi rõ từng khoản tội trạng: Thật bất ngờ, lý do bãi nhiệm không liên quan đến "đơn đăng ký nhập học", mà là giáo sư Trình Khải Khang bị nghi ngờ nhận hối lộ, phân biệt đối xử trong việc chấm điểm giữa sinh viên thế gia và sinh viên bình thường.
Thậm chí những sinh viên từng xung đột với Trình Trác đều bị ông ta âm thầm trừ điểm.
Những điểm số này đều có hồ sơ ghi lại, bằng chứng xác thực.
Sinh viên xung quanh đã bắt đầu sôi sục, "Vãi thật, điểm học tập! Ai mà trừ điểm của tôi là tôi sẽ..."
"Sao thế được chứ? Sinh viên bình thường là có thể để mặc người ta ăn h**p hả?"
Một giảng viên cũng không nhịn được, "Quá đáng thật!"
Vài giảng viên khác kịp thời trấn an, "Các em yên tâm, trường chúng ta tuyệt đối không có sự phân biệt này, giáo sư Trình đã bị cách chức rồi. Điểm học phần cũng sẽ được tính toán lại minh bạch!"
Lúc này các sinh viên mới bình tĩnh lại.
Nhưng rất nhanh sau đó, những ánh mắt lại đổ dồn về phía Lâm Túc, "Hóa ra là thầy Lâm vạch trần à..."
"Giáo sư Trình còn định đá thầy Lâm đi, ai ngờ đá trúng tấm sắt, đáng đời!"
Lâm Túc: ...Hả??
Cậu vừa mới đọc xong phần thông báo bên trên, lướt xuống dưới mới thấy "dưa" của mình nằm ở cuối cùng.
Sau những tội trạng có bằng chứng xác thực là một đoạn đính kèm: Hai đoạn camera giám sát cảnh Trình Trác gặp Trình Khải Khang ngay sau khi gặp cậu vào ngày đăng ký nhập học.
Mặc dù không ghi lại được nội dung cuộc trò chuyện, nhưng căn cứ vào lời cáo buộc ban đầu của Lâm Túc và thói quen lạm dụng tư quyền của Trình Khải Khang, sự thật đã rõ mười mươi.
Trình Khải Khang bị cách chức và đưa đến Hiệp hội Giám sát, Trình Trác cũng bị ghi một bản án lớn, nhà họ Trình coi như thảm bại nặng nề.
Tuyết Nê Mã ấm lòng: [Lần này con rể ném đá giấu tay, mượn gió bẻ măng, dương đông kích tây... oách thật]
Lâm Túc cúi đầu nhìn nó:...
Sau đó búng một cái, "Lần tới mày thử gọi như thế trước mặt anh ấy xem."
Tuyết Nê Mã: [=0w0=]
Đang nói chuyện, bỗng nghe thấy có người gọi, "Thầy Lâm."
Lâm Túc ngẩng đầu, thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Thầy An đẩy gọng kính đen, len qua đám đông đi tới, "Chúng tôi đều thấy thông báo rồi, không ngờ lại có chuyện như vậy. Để thầy chịu thiệt rồi."
Lâm Túc lắc đầu, "Không thiệt đâu, suốt cả quá trình tôi đều thấy rất tận hưởng."
Thầy An khựng lại một chút, "...Cũng phải."
Sau vài câu xã giao, đoàn người lại tiếp tục tiến về phía trước.
Thầy An không rời đi mà đi ngay bên cạnh Lâm Túc.
Đi được một đoạn, thầy như đang cân nhắc gì đó, ghé sát lại nói nhỏ, "Thầy Lâm này, tuy giáo sư Trình đã bị cách chức nhưng nhà họ Trình vẫn còn đó. Thầy nên cẩn thận kẻo đắc tội với người của thế gia khác..."
Lâm Túc liếc mắt nhìn, Tuyết Nê Mã lên tiếng: [Lo bò trắng răng.]
Cậu bóp miệng nó lại, "Cảm ơn thầy nhắc nhở."
Thầy An gật đầu, không nói gì thêm.
-
Đoàn người nhanh chóng rời khỏi khu vực ngoài trời để tiến vào tòa triển lãm của trường.
Thiên sư được coi là một ngành nghề đặc thù nên tòa triển lãm được xây dựng giống như một viện bảo tàng.
Bước vào trong, ánh sáng tổng thể khá mờ ảo.
Chỉ có từng dãy đèn chiếu tập trung vào lịch sử thành lập trường, các pháp khí được trưng bày và một số hiện vật lưu giữ.
Giảng viên dẫn đoàn ở phía trước đang giới thiệu.
Lâm Túc vốn đã quá quen thuộc với những thứ này nên không nghe kỹ lắm.
Cậu lôi điện thoại ra định nhắn tin cho Hạ Chấn Linh: Nê Mã, Tiểu Hạ lần này làm việc năng suất thật đấy.
Tuyết Nê Mã cuộn tròn: [Chắc là đang vội nếm cậu.]
"..."
Cậu đoan trang nói: Thế mày bảo tao có nên mời anh ấy không?
[Hờ hờ, chẳng phải cậu đã bắt đầu gõ chữ rồi sao.]
Lâm Túc bị nhìn thấu tâm can, thẹn thùng một tin nhắn đi: Tối nay đến phủ đệ của em, cho anh biết mùi [Tim].
[Linh]:....
[Linh]: Hờ, anh nghe mà thấy lạnh sống lưng.
Lâm Túc định cất điện thoại thì phía đối diện bỗng nhiên hiện lên một dòng khác: Tan học chưa?
Cậu bất lực: Nê Mã, anh ấy vẫn cứ nôn nóng như thế.
[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Chưa, đang tham gia hoạt động giảng dạy.
[Linh]: Thế mà còn chơi điện thoại à?
[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Tham quan cả vạn lần rồi, vẫn y như ngày xưa, chẳng có gì hay để xem.
Tin nhắn vừa gửi đi, phía trước vừa hay rẽ qua một khúc quanh.
Lâm Túc ngẩng đầu nhìn lên thì phát hiện có một phòng triển lãm mới mở. Ngẫm lại cũng đã 17 năm trôi qua rồi, cũng nên thêm chút đồ mới mẻ chứ...
Cậu cất điện thoại, hào hứng theo đoàn vào trong.
Vừa bước vào phòng triển lãm, cậu nhìn thấy một chiếc lồng kính đặt ở trung tâm.
Giáo viên dẫn đoàn thuyết minh, "Đây là một truyền thuyết danh chấn bí ẩn của giới Thiên sư, đã biệt tích sau cuộc biến động 17 năm trước. Nhưng thẻ Thiên sư của vị ấy đã được kịp thời bảo quản và trưng bày tại trường chúng ta..."
"Tất cả các vụ án của vị ấy đều giữ vững đánh giá toàn cấp S!"
Xung quanh dấy lên một tràng trầm trồ thán phục.
Lâm Túc cùng mọi người nhìn vào trong.
Chỉ thấy trong lồng kính đặt một tấm thẻ Thiên sư, ánh đèn phía trên chiếu rọi rực rỡ kim quang.
Phía trên đề tên: Lâm Giác Hiểu.
—--------------------------
[Lời tác giả]
Khốn giác ngộ: Sau này mất đồ cứ vào viện bảo tàng, triển lãm, chỗ sưu tập mà tìm, thế nào cũng thấy...
Điểu giác ngộ: Tối nay mình được ăn quả ngọt rồi!