Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Bao giờ mới cho anh?
Văn phòng chưa bao giờ yên tĩnh đến thế này.
Cánh cửa cứ mở ra rồi đóng lại, cứ như thể ai đó vừa chọc vào một "ổ" cấp S vậy.
Ba người duy nhất sở hữu đặc quyền cấp S trong giới phong thủy đều đã tề tựu về đây, còn có thêm một vị Hiệu trưởng Bách Tân Văn sở hữu bề dày chiến tích lẫy lừng.
Trông ai nấy cũng có vẻ cực kỳ thân thiết với Lâm Túc.
Mà lúc nãy Hội trưởng Bách vừa gọi cái gì cơ... Thầy sao?
Đã vậy còn bảo là cất công đến trường để học ké?
Trong bầu không khí lặng ngắt như tờ, không một ai dám lên tiếng.
Trình Khải Khang đứng đối diện cửa chính, ngọn lửa giận trong lòng bị dập tắt rụi, đứng không được mà ngồi cũng chẳng xong.
Bẵng đi một lúc, một giọng nói thong dong phá vỡ thế bế tắc.
Lâm Túc điềm nhiên mở lời, "Chúng tôi đang thảo luận về đạo đức nhà giáo."
Sắc mặt Bách Tân Văn hơi dịu lại, "Ồ, mỗi ngày tự vấn bản thân ba lần... tốt, tốt lắm..."
Mọi người xung quanh thầm thở phào nhẹ nhõm: May quá, còn biết đường đưa bậc thang cho người ta xuống...
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, lại nghe Lâm Túc cười bảo, "Chẳng hạn như Giáo sư Trình đây cảm thấy, người có tố chất như tôi thì chẳng dạy được thứ gì ra hồn cả."
"..." Mọi người: !!
Bách Giang: ?
Bách Tân Văn: ???
Cả hai cha con họ Bách đồng loạt phóng ánh mắt sắc lẹm về phía ông ta.
Sắc mặt Bách Tân Văn sa sầm. Bách Giang tuy vẫn đang cười, nhưng nụ cười ấy lạnh lẽo như gió tuyết mùa đông, "À, vậy sao? Vậy thì với tư cách là đệ tử chân truyền của thầy... tôi đây là cái thứ gì nhỉ?"
Hạ Chấn Linh cũng hờ hững liếc mắt sang.
Trình Khải Khang bàng hoàng ngẩng đầu lên!
Cái sự thật vừa được chính miệng đương sự thừa nhận còn sốc óc hơn cả lúc nãy.
Mọi người kinh ngạc nhìn qua nhìn lại, cảm thấy không thể tin nổi. Tuy nhiên thần sắc của bốn người có mặt đều không giống như đang đùa, một lát sau, cuối cùng cũng có người ướm lời hỏi:
"Nhưng thầy Lâm, rõ ràng là trông còn trẻ thế này..."
Bách Giang híp mắt cười, "Thầy chỉ là trông còn trẻ thôi." Ánh mắt cậu chậm rãi quét qua một lượt, "Hay là, có ai ở đây từng xem qua hồ sơ của thầy rồi à?"
Cả văn phòng tức thì á khẩu.
Bọn họ vốn không có quyền truy cập hồ sơ của Lâm Túc, nói vậy thì đúng là chẳng ai biết tuổi thật của cậu cả...
Nhưng nếu Lâm Túc là thầy của Hội trưởng Bách... có thể dạy dỗ ra một vị Hội trưởng Hiệp hội Thiên sư, người nắm giữ kỷ lục điểm tích lũy cao nhất trường, thâm niên cỡ này chẳng lẽ còn không đủ tư cách để nhậm chức sao?
Trong lúc im lặng, một vị giáo viên đứng ra hòa giải, "Là chúng tôi đã hiểu lầm thầy Lâm rồi, thầy cứ nói sớm là đã dạy ra một học trò ưu tú như Hội trưởng Bách thì có phải..."
"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao."
Lâm Túc đón nhận hàng loạt ánh mắt, "...Hội trưởng, đã trưởng thành rất cứng cáp."
Mọi người, "........." Ai đời lại ngắt câu kiểu đó!!
Trong lúc không ai nói được gì, bỗng nghe Bách Tân Văn lên tiếng.
Ông uy nghiêm quét mắt nhìn một vòng, "Các vị tưởng rằng trường học sẽ dùng bừa một giảng viên mà không khảo sát sao?"
Hết thảy giảng viên trong văn phòng đều nín thở.
Có vài ánh mắt lén lút nhìn về phía Trình Khải Khang.
Bách Tân Văn lại nhìn sang Lâm Túc, "Xin lỗi ông, Lâm lão đệ. Khó khăn lắm mới mời được cậu về dạy mà lại để cậu nghe thấy những lời không ra thể thống gì thế này."
Lâm Túc rộng lượng xua tay, "Không sao, tôi cũng chẳng để ai ăn được trái ngọt gì đâu."
"........." Văn phòng lặng thinh.
Ánh mắt Bách Giang sáng rực, "Không hổ danh là thầy~!"
Bách Tân Văn nhìn mà mí mắt giật nảy, ngay sau đó xoay người lại, "Tôi hy vọng sau này đừng vì mấy lời đồn thổi vô căn cứ mà đi bàn tán sau lưng đồng nghiệp nữa."
Lời này của ông đầy ẩn ý.
Xung quanh đồng loạt cúi đầu, phần lớn các giảng viên chỉ là chỉ hùa theo nghi ngờ đôi ba câu, giờ hiểu lầm đã được tháo gỡ, họ cũng lên tiếng xin lỗi, "Thật ngại quá, thầy Lâm."
"Sẽ không có lần sau..."
Trình Khải Khang đứng sau bàn, gương mặt già nua lúc đỏ lúc trắng đan xen.
Ông ta vạn lần không ngờ Lâm Túc lại có những mối quan hệ cỡ này, mà còn lôi đến cả một dây "ông lớn"! Khốn nỗi ông ta không dám đắc tội bất kỳ ai trong số đó, nhưng lại chẳng tài nào hạ mình xuống xin lỗi được.
Ông ta đành im thin thít, đợi cho sóng gió qua đi.
...
Phía trước, Bách Tân Văn đã cất tiếng gọi, "Đi thôi, Lâm lão đệ."
Lâm Túc quay người, "Ừm."
Trình Khải Khang đang định chuồn êm thì bỗng nghe thấy tiếng người nọ khẽ "À...", "Phải rồi."
Lâm Túc quay đầu nhìn sang, "Giáo sư Trình, ông năm lần bảy lượt muốn đá tôi ra khỏi trường thì cũng đừng có lấy đồng nghiệp ra đỡ đạn chứ."
Mọi người xung quanh sững lại, đồng loạt nhìn về phía Trình Khải Khang.
Trình Khải Khang giật bắn mình! Hoàn toàn không ngờ Lâm Túc lại nói toẹt ra như vậy. Ông ta không màng đến những ánh mắt xung quanh nữa, nhìn chằm chằm vào cậu, "... Cậu đang nói cái gì vậy?"
Lâm Túc chậm rãi đáp, "Tôi đang nói chuyện ông vứt đơn đăng ký của tôi đi đấy."
Trình Khải Khang lập tức hừ lạnh một tiếng, "Vu khống! Tôi vốn chưa từng thấy đơn đăng ký nào của cậu cả."
Trong văn phòng có ai đó nhỏ giọng, "Ờ... đơn đăng ký gì cơ?"
Tim Trình Khải Khang hẫng một nhịp, lại thấy Lâm Túc mỉm cười, "Ông xem, ông có vẻ chẳng ngạc nhiên chút nào khi tôi nhắc đến chuyện mình nộp đơn đăng ký tuyển sinh nhỉ."
Ánh mắt xung quanh đã nhuốm màu nghi hoặc.
Sắc mặt Bách Tân Văn lại sa sầm xuống. Bách Giang cười lạnh lẽo, khoanh tay hỏi, "Giáo sư Trình, còn có chuyện này sao?"
Trình Khải Khang bình tâm lại, chối phăng, "Chỉ là tôi chưa kịp phản ứng thôi, tôi không hề biết chuyện này."
Dù sao suốt quá trình ông ta cũng không để lại bất cứ dấu vết nào.
Chuyện chưa thành, chẳng lẽ tra ra được sao?
Lâm Túc nhìn ông ta hai giây, bỗng nhiên quay đầu, "Tra được không?"
Trình Khải Khang nhìn theo, thấy người được hỏi là Hội trưởng Hiệp hội Giám sát Hạ Chấn Linh... ngoại trừ lúc đầu hắn mang đồ tới thì sau đó chẳng hé răng nửa lời, làm người ta suýt quên mất sự hiện diện của hắn.
Lúc này, trên gương mặt lạnh lùng ấy chợt nở nụ cười.
Hắn nhìn Lâm Túc, "Em đã nói thế rồi thì có gì mà không được?"
Cả văn phòng đồng loạt lặng người.
Bách Tân Văn: o.0... Hử?
Bách Giang đã quá quen với việc này: Ha hả. ^^
Mặt Lâm Túc hơi nóng lên, cậu nghiêm túc gật đầu, "Vậy thì giao cho anh đấy, Hội trưởng Hạ."
Hạ Chấn Linh cười ẩn ý, ngón tay gõ nhẹ lên thanh Đường đao, "Rõ rồi, thầy Lâm."
"..."
Lâm Túc đoan trang quay đầu lại, nhìn Trình Khải Khang đang sắp không giữ nổi bình tĩnh, "Vậy thì hy vọng ông thực sự trong sạch nhé, giáo sư Trình."
Cậu cong môi, "Dù sao thì... được dạy dỗ bởi một người không có đạo đức nhà giáo, không biết sẽ thành cái thứ gì nữa."
Trình Khải Khang nghiến chặt răng, hít một hơi sâu.
Bách Tân Văn nhìn ông ta hai giây, trầm giọng nói, "Giáo sư Trình, lạm dụng chức quyền trong việc tuyển sinh không phải chuyện nhỏ. Trước khi có kết quả điều tra, ông hãy tạm đình chỉ công tác để chờ kết luận."
Cánh cửa đóng sầm một cái! Cả nhóm rời đi.
Các giảng viên xung quanh cũng chẳng phải người mù, nhìn sắc mặt Trình Khải Khang là trong lòng đã hiểu được đôi phần, họ bắt đầu tế nhị giữ khoảng cách với ông ta.
Trình Khải Khang tạm thời không rảnh để tâm đến bọn họ.
Lồng ngực ông ta phập phồng không định, ngồi xuống để bình tâm lại: ... Đừng hoảng, chuyện này chẳng có lấy một mống bằng chứng.
Huống hồ, nhà họ Trình cũng có tiếng nói.
-
Ra khỏi văn phòng, bốn người đứng ở hành lang.
Lâm Túc nhìn quanh một vòng, hài lòng: Nê Mã, cảnh tượng "ba cha một lời" cuối cùng cũng đến rồi.
Tuyết Nê Mã hiền từ: [Còn có ông nội Tuyết nữa.]
Trong khung cảnh này, chỉ có Bách Tân Văn là hơi gượng gạo.
Lúc này ông mới tìm được cơ hội chào hỏi, "Hội trưởng Hạ." Khựng lại một chút, ông nhìn qua nhìn lại, "... Sao lại đến trường vậy?"
Hạ Chấn Linh thản nhiên đáp, "Em ấy để quên đồ ở nhà."
Bách Tân Văn liếc nhìn, "...?"
Bách Giang cười ha hả, "Xem ra công việc ở Hiệp hội Giám sát cũng không bận lắm ha." ^▽^
Hạ Chấn Linh nhìn cậu ta, nhếch môi, "Trụ sở Thiên sư cũng nhàn hạ không kém."
Hai người nhìn nhau, nụ cười không chạm tới đáy mắt.
Bách Tân Văn nhìn trái nhìn phải, cuối cùng "bộp" một cái vỗ vào con trai mình, "Ăn nói với Hội trưởng Hạ kiểu đó hả?"
Bách Giang, "......"
Hạ Chấn Linh ra vẻ rộng lượng, "Không sao, cậu ấy còn nhỏ."
Lâm Túc thấy ánh mắt Bách Giang oán hận đến mức sắp nhỏ ra nước đến nơi, không kìm được mà dịu giọng lên tiếng, "Được rồi Lão Bách, Tiểu Bách cũng là hội trưởng rồi, đừng có mắng mỏ ngoài đường suốt như thế."
Cậu lại nói với Hạ Chấn Linh, "Anh cũng đừng có nuông chiều cậu ấy quá."
"......" Hạ Chấn Linh.
"......" Bách Giang.
Tuyết Nê Mã quan sát: [Biểu cảm của hai người bọn họ như vừa ăn phải Trình Trác vậy.]
Bách Giang lảng tránh chủ đề này, lấy lại tinh thần sán lại gần, "Thầy ơi~ em đã giải quyết xong công việc rồi, hôm nay có thể nghe anh giảng bài cả ngày. *^▽^*"
Lâm Túc lặng trong thoáng chốc, "Tiết của anh hôm nay vừa mới kết thúc rồi."
Bách Giang tức thì như sét đánh ngang tai...!
Hạ Chấn Linh cười không nể nang, "Ha..."
Bách Tân Văn chợt nhớ ra, "Phải rồi, Trình Khải Khang đang bị đình chỉ công tác, vừa hay đang cần người dạy thay." Ông lấy điện thoại ra lướt xem, "Chiều nay ông ta có một tiết đại cương..."
Cả hai cha con đồng loạt quay sang: 0.0
Lâm Túc, "......"
Cậu thở dài một tiếng, "Thôi, dù sao cũng chẳng có việc gì, để tôi dạy vậy."
"0v0!"
Bách Giang nghiễm nhiên được ở lại.
Lâm Túc lại nhìn về phía Hạ Chấn Linh, vô thức sờ vào chiếc khuyên tai, "Pháp khí đã mang tới rồi, vậy anh..."
Hạ Chấn Linh mím môi, nghiêng đầu thản nhiên đáp, "Tôi cũng không có việc bận, có thể dự thính."
Lâm Túc nói thầm trong ý thức: Nê Mã, quả nhiên anh ấy...
[Muốn gọi cậu là thầy.]
Không thể rời xa tôi.
[......] Trong ý thức lại rơi vào tĩnh lặng.
Ánh mắt Lâm Túc lộ vẻ bất lực: Hầy, Nê Mã nghĩ gì thế không biết, giữa họ là tình yêu cực kỳ thuần khiết.
...
Buổi trưa họ cùng nhau ăn cơm, sau đó nghỉ trưa.
Tiết học buổi chiều bắt đầu lúc 2:10.
Tổng cộng có ba tiết, sinh viên của ba lớp cùng học chung tại giảng đường bậc thang ở tòa nhà Đức Dục.
Giảng đường rộng lớn đông nghịt người.
Sinh viên còn chưa kịp vui mừng vì sự xuất hiện của giảng viên mới trẻ trung tuấn tú trên bục giảng thì đã phát hiện hàng ghế sau cùng - vốn thường kín chỗ đầu tiên - nay lại bị bỏ trống lổng.
Nhìn kỹ lại thì thấy hiệu trưởng, Hội trưởng Hiệp hội Thiên sư và Hội trưởng Hiệp hội Giám sát đang ngồi trấn ở phía sau, "......"
"Vãi chưởng...!"
"Cả ba ông lớn đều tới, tình hình gì vậy?"
"Lần đầu tiên tôi thấy hội trưởng Hạ đấy, khí thế đáng sợ quá... không dám nhìn thẳng luôn."
"Trời ơi, không lẽ tất cả đều đến nghe giảng sao!"
"Là vì thầy giáo mới hả? Nghe bảo lai lịch của thầy khủng khiếp lắm, xốn xang quá đi mất aaaa..."
Cả giảng đường bàn tán xôn xao, ánh mắt không ngừng liếc qua liếc lại giữa phía trên và phía dưới.
Lâm Túc không quan tâm đến những tiếng xì xào sau lưng.
Cậu giơ tay viết đề mục lên bảng, nét chữ rõ ràng mạnh mẽ. Một tiếng cộp cuối cùng vang lên cũng là lúc chuông vào học reo. Cậu xoay người phủi tay nói:
"Tôi là thầy Lâm, người dạy thay tiết này. Tôi có thói quen dùng bảng đen, các em cứ tùy ý ghi chép lại."
Nói xong, cậu mỉm cười, "Vào học."
Có ba ông lớn ngồi ở phía sau, sinh viên vốn tưởng rằng bầu không khí sẽ căng thẳng buồn tẻ, nhưng theo giọng nói trong trẻo của Lâm Túc vang lên, mọi chuyện lại diễn ra một cách nhẹ nhàng và thú vị đến lạ kỳ.
Ở hàng ghế cuối cùng của giảng đường, tầm nhìn bao quát toàn bộ.
Bách Giang hào hứng nghe giảng, thậm chí còn lôi một cuốn sổ ra ghi chép soàn soạt: "Nhớ quá đi mất~ Đã 20 năm rồi mới lại được nghe thầy giảng bài."
Cậu ta vừa ghi vừa hỏi, "Bố, bố đã từng nghe thầy giảng bài chưa?"
Bách Tân Văn hừ hừ, "Một chút."
Bách Giang, "Chẳng lẽ cũng là ở trong phòng sách nhỏ kia?"
Hạ Chấn Linh bên cạnh khoanh tay liếc mắt nhìn.
Bách Giang như linh cảm được gì đó, lập tức quay đầu lại, "Sao thế Hội trưởng Hạ, anh thầy chưa từng giảng bài cho anh trong phòng sách sao? ^▽^"
Hạ Chấn Linh nhìn anh hai giây, cong môi, "Chưa. Ở nhà chỉ có phòng trẻ em thôi."
"—!"
Ngòi bút rạch một đường dài trên mặt giấy.
Bách Giang bàng hoàng nhìn sang, ngay cả Bách Tân Văn đang âm thầm quan sát cũng phải trợn tròn mắt quay đầu lại. Một lát sau, ánh mắt Bách Giang u uất, "Anh... không được ức h**p thầy quá đáng đâu đấy."
Ức h**p? Hạ Chấn Linh nhướng mày.
Hắn quay đi, nhìn về phía bóng dáng màu trăng sáng phía dưới. Dáng người thanh mảnh thong dong, một dải đỏ thẫm đung đưa theo nhịp quay đầu, mỗi phút mỗi giây đều tung tăng trêu vào những nơi nhạy cảm trong lòng hắn.
Tất cả ánh nhìn xung quanh đều đổ dồn vào Lâm Túc.
Thậm chí cả tiết học chung thế này cũng có sinh viên phá lệ giơ tay, gửi gắm ánh mắt đầy mong đợi.
Hắn mập mờ đáp, "Đành vậy."
Bách Giang nhìn hắn vài cái, rồi lại hậm hực quay đi, tiếp tục hăng say ghi chép.
-
Tiết học chung kết thúc đã hơn bốn giờ chiều.
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Lâm Túc đúng giờ đặt viên phấn xuống.
Giảng đường lại bắt đầu ồn ào trở lại, sinh viên vẫn còn luyến tiếc, vừa đứng dậy dọn dẹp vừa bàn tán chuyện gì đó, cửa ra vào nằm ở phía trên cùng của giảng đường, từng dòng người lần lượt ùa ra.
Hạ Chấn Linh và những người khác vẫn ngồi yên không đi.
Đợi đến khi hầu hết sinh viên đã đi gần hết, họ mới đứng dậy.
Nhìn xuống dưới vẫn thấy Lâm Túc còn đứng trước bục giảng, bị vài sinh viên vây quanh hỏi bài.
Bách Giang cười híp mắt chạy xuống dưới, "Thầy ơi~"
Vài sinh viên bên cạnh giật mình quay lại: ...Là Hội trưởng Bách!!
Bách Giang thân thiện gật đầu với họ, rồi nói với Lâm Túc, "Thầy vẫn đang giải đáp thắc mắc hả? Vậy em..." Lời còn chưa dứt đã bị ai đó túm lấy gáy xách lên, Bách Tân Văn xuất hiện ở phía sau anh.
"Con phải về hiệp hội."
Bách Giang: QuQ
"Lâm lão đệ, hôm nay vất vả cho ông rồi, bọn tôi đi trước đây."
Nói rồi Bách Tân Văn xách Bách Giang rời đi.
Lâm Túc cảm thán thu hồi tầm mắt, tiếp tục giảng bài cho đám nhóc con đang vây quanh mình.
Giảng thêm khoảng mười phút nữa, cuối cùng cũng kết thúc.
Mấy sinh viên hào hứng rời đi.
Lâm Túc nhìn lên phía trên, thấy bóng dáng quen thuộc vẫn đang chờ ở hàng ghế sau. Cậu vẫy vẫy tay với hắn, dùng khẩu hình nói:
Đợi tôi một chút.
Nói rồi cậu quay người lau sạch những dòng chữ trên bảng đen.
Vài sinh viên ôm sách đi về lối ra phía trên, giảng đường gần như đã trống không. Họ nén giọng, vừa cười nói vừa bước lên các bậc thang:
"... Nhìn gần trông còn đẹp hơn nữa."
"Chắc là chưa có người yêu đâu nhỉ? Trẻ thế kia mà."
Một nữ sinh huých tay bạn, trêu chọc, "Gì thế, cậu định chơi trò tình thầy trò à?"
"Thế chẳng phải rất k*ch th*ch sao! Ha ha ha ha..."
Tiếng bàn tán lướt ngang qua bên cạnh Hạ Chấn Linh, vài bước sau đã ra khỏi giảng đường, xa dần.
Hàng mi hắn khẽ động, nhìn xuống phía dưới.
Lúc này giảng đường đã vắng lặng, chỉ còn lại hai người bọn họ, một trên một dưới cách nhau cả khoảng phòng trống trải. Ánh nắng ban chiều rọi nghiêng qua khung cửa sổ trên giảng đường, đổ từng ô nắng lên những bậc thang.
Yên lặng một thoáng, hắn đứng dậy đi xuống.
Lâm Túc đang lau đến góc cuối cùng, phần cổ áo sau để lộ một đoạn gáy trắng ngần như sương. Nghe thấy tiếng động, cậu quay đầu lại, "Hầy, anh đúng là không đợi được mà."
Nói xong lại quay đi, "Đợi tôi lau xong nốt chỗ này..."
Phía sau không có tiếng đáp lại.
Cậu định quay đầu lại thì đã bị một bàn tay siết lấy eo kéo ngược về phía sau, bịch một cái dán chặt vào một lồng ngực vững chãi.
Đầu ngón tay dính bụi phấn trắng bất giác run lên.
Hạ Chấn Linh cúi người áp sát vào đoạn gáy ấy, "Thầy Khốn Khốn."
Đốt ngón tay móc vào mép cổ áo sau kéo xuống. Chiếc cúc áo lỏng lẻo bất ngờ bung ra, một nụ hôn áp thẳng vào phía dưới gáy, "...Danh phận, bao giờ mới cho anh?"
—
[Lời tác giả]
Hạ Đại Điểu: Sau này còn có những thứ cậu không biết đâu.
Khốn: ......Cái này thì đúng là tôi chịu rồi.
Khốn: (Vẫy đuôi) Hạ Đại Điểu: (Tóm)
—
Wine: Tận dụng triệt để lợi thế của tiếng Việt 😋