Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Mặt trời giới phong thủy
Mọi người đồng loạt nhìn sang, thoáng chốc ngẩn tò te: Hôn ước gì?...Thần tính gì???
Thiếu nữ cũng nghệt ra.
Trái ngược với sự tĩnh lặng trước mắt, đám sinh viên đứng xem xung quanh lập tức bùng nổ!
Giọng nói của thiếu nữ nhỏ nhẹ, lại đồng thanh với thanh âm của Hạ Chấn Linh nên từ đằng xa họ chỉ nghe thấy được đúng hai chữ "hôn ước":
"Hôn ước? Ai cơ!!??"
"Thầy Lâm với Hội trưởng Hạ á? Lần trước có người bảo thấy hai người họ cùng rời trường, cử chỉ thân mật lắm mà..."
"Thầy Lâm có đối tượng, trời sập rồi!!"
"Nhưng mà Hội trưởng Hạ cũng đẹp trai quá, huhuhu..."
Lâm Túc, "......"
Cậu liếc mắt nhìn sang bên cạnh, mím môi bất lực: Nê Mã, Hạ Chấn Linh... còn không thèm nhìn hoàn cảnh.
Tuyết Nê Mã chết lặng: [Anh ta nhắm chuẩn rồi mới nói đấy.]
Mặt Hạ Chấn Linh không đổi sắc, đứng sừng sững một bên.
Trong không khí tĩnh lặng ngắn ngủi, Bách Giang là người lên tiếng trước, "Hì hì... Hội trưởng Hạ có phải là tổ lái hơi xa rồi không." ^^
Có hỏi anh đâu?
Hạ Chấn Linh ung dung, "Thế à, không phải cô bé định nói cái này hả."
Thiếu nữ khoác mái tóc dài bồng bềnh, lẳng lặng nhìn qua.
Những người khác khựng lại một chút, sực nhớ tới chữ bị chèn đi: Thần tính. Hàng loạt ánh mắt mang theo vẻ nghi ngại và suy đoán, cứ lướt qua lướt lại giữa hai người.
Lâm Túc đón lấy những ánh mắt đó, điềm tĩnh đáp, "Là sự thần thánh của nghề giáo ấy mà."
Sau đó cậu chỉ tay, "Còn anh ấy là..." Bách Giang cười tủm tỉm tung hứng, "Hội trưởng Hạ thì thần chỗ nào?"
Hạ Chấn Linh liếc sang, "Người có chuyện vui, tinh thần sảng khoái."
"..." Lâm Túc rụt tay về, "Đúng thế."
Bách Giang: ▼皿▼#
Chủ đề bị cố ý hay vô tình lướt qua, những người khác cũng không truy xét sâu thêm. Thấy Hạ Chấn Linh ở đó, họ bèn chào một tiếng, "Hội trưởng Hạ." Rồi lại nhìn Lâm Túc, gật đầu chào.
Nhà họ Dịch vốn đắm mình trong học thuật, quanh năm chẳng màng thế sự.
Lâm Túc đảo mắt qua một lượt, thấy trong đám người đi cùng không có gương mặt cũ nào nên cũng không trò chuyện nhiều.
Bách Tân Văn xoay gót dẫn đoàn người đi về phía văn phòng hiệu trưởng.
...
Văn phòng Hiệu trưởng vô cùng rộng rãi.
Bên trong có một khu tiếp khách nhỏ đủ chỗ cho cả nhóm người. Lâm Túc gọi Hạ Chấn Linh cùng đi theo, nhóm Bách Tân Văn ngồi trên sofa bàn việc, còn hai người họ ngồi ở bàn làm việc cách đó vài bước chân.
Phía trước dường như đang bàn chuyện làm thủ tục nhập học, "...Do trước đó vừa xử lý xong một vụ án nên bị lỡ mất buổi báo danh."
Bách Giang nói, "Được thì được, nhưng Tiểu Thủy mới 14 tuổi, chắc chắn muốn nhập học sao?"
"Yên tâm, trình độ của con bé đã đạt chuẩn đầu vào rồi."
......
Lâm Túc nghe vài câu rồi dời tầm mắt.
Hạ Chấn Linh ngồi trước mặt cậu, sườn mặt sắc nét lạnh lùng. Cậu khựng lại một chút, dùng đầu gối khẽ chạm vào chân hắn:
"Lúc nãy anh bày trò gì đấy?"
Hạ Chấn Linh quay sang, vờ như không biết, "Gì cơ."
Lâm Túc mím môi, "Chốn đông người, anh đừng có mà tranh thủ tư lợi vã danh phận."
"Tư lợi gì?" Hạ Chấn Linh nghiêm túc nói, "Anh tưởng cô bé nhìn ra chúng ta có nhân duyên."
"Đến cả bát tự còn chưa xem, con bé nhìn ra kiểu gì?"
"Xem tướng."
"..." Lâm Túc lặng đi một giây, thẹn thùng đáp, "Cũng đúng. Em vừa nhìn anh là biết ngay anh sinh ra để làm... người thương của em."
Dứt lời, người trước mặt bỗng im lặng.
Cậu ngước mắt lên thấy Hạ Chấn Linh đang nhìn mình, khóe môi cong lên đầy ẩn ý, "...Người thương? Lúc trước em đâu có gọi thế."
Lâm Túc, "?"
Cậu nhoài người tới, khẽ khàng, "... Bạn đời?"
Hạ Chấn Linh chợt hừ cười một tiếng, không nói gì.
Lâm Túc bắt đầu lục lọi trí nhớ... chẳng lẽ cậu lại rớt mất 17 năm nào nữa rồi hả?
Trong lúc đang suy nghĩ, cách đó vài bước bỗng vang lên một tiếng "lộc cộc".
Dòng suy nghĩ bị ngang, Lâm Túc nhìn theo tiếng động.
Chỉ thấy một bóng hình đứng bên bàn làm việc, mái tóc dài nhạt màu che khuất phần lớn thân hình. Một cánh tay trắng trẻo thon dài vươn ra, lăn nhẹ mấy hạt hồ đào trên bàn rồi lại rụt về.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt, d*ch th** quay người lại.
Đôi đồng tử xanh khói chạm vào ánh mắt Lâm Túc.
Đáy mắt trong trẻo của Lâm Túc ánh lên vệt kim quang nhạt, d*ch th** lặng lẽ nhìn cậu một lúc rồi bước tới trước mặt, ngẩng đầu nói, "Anh Bách Giang vừa nói với em, anh cũng là cấp SS."
Lâm Túc gật đầu, khẽ đáp, "Ừ."
"Hiện tại là ba."
d*ch th** hơi ngạc nhiên, giọng nói nhỏ nhẹ, "Đỉnh quá."
Cô bé lại nhìn sang Hạ Chấn Linh bên cạnh, "Anh với cái chú..." Vừa chạm phải ánh mắt của Hạ Chấn Linh, cô bé sửa miệng ngay, "...Anh trai này. Trên người hai anh đều phủ một vầng kim quang."
Lâm Túc khen ngợi, "Em cũng đỉnh lắm."
Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của d*ch th** không vui không buồn, chỉ chớp mắt một cái. Hai giây sau, cô bé lại hỏi, "Anh xử lý xong mấy vụ án đó có thấy mệt không ạ?"
"Cũng tàm tạm." Lâm Túc nói, "Anh ngủ hơi nhiều."
"......" Hạ Chấn Linh liếc nhìn cậu.
d*ch th** suy tư.
Chưa nói được mấy câu thì mấy người bên kia đã đứng dậy. Xem chừng đã bàn bạc xong xuôi, Bách Tân Văn nhận lấy hồ sơ nhập học, nói với người nhà họ Dịch, "Thứ Hai tuần tới cứ đến lớp là được."
"Phiền hiệu trưởng Bách quá."
Thủ tục nhập học đã xong, họ cũng chuẩn bị rời đi.
d*ch th** quay đầu nhìn lại rồi gật đầu chào Lâm Túc và Hạ Chấn Linh rồi cất bước theo.
Nhóm người kia đã đi khuất.
Lâm Túc cũng không nán lại lâu, chào hai cha con nhà họ Bách một tiếng rồi cùng Hạ Chấn Linh trở về.
Cửa văn phòng đóng "cạch" lại.
Bước chân hai người vang lên trong hành lang.
Đi được một đoạn, Hạ Chấn Linh mở lời, "Em nhìn qua thấy có vấn đề gì không."
"Coi như là không."
Lâm Túc nhìn về phía trước, vạt áo khẽ bay, "Khí vận của cô bé có sự thay đổi." Cậu ngừng một chút, "Nhưng cô bé không bị đổi mệnh, cũng không bị cướp vận. Ngược lại, tất cả khí vận tốt nhất của cả gia tộc đều tụ hội trên người cô bé..."
Hạ Chấn Linh nhướng mày nhìn sang.
Lâm Túc giải thích, "Sở hữu đôi mắt âm dương truyền đời của nhà họ Dịch, trực giác và linh cảm rất mạnh, linh lực thông linh mạnh mẽ trên người cô bé đến từ sự kế thừa và ban tặng."
"Ý em là, khí vận của cả gia tộc đều đặt cược hết lên người cô bé."
"Đúng thế..." Lâm Túc khẽ thở dài, "Xem ra nhà họ Dịch vẫn đang mải miết theo đuổi cái gọi là đỉnh cao."
Nhưng dù sao đó cũng là chuyện nhà người ta, nếu đã không vi phạm quy định thì họ cũng không quản được.
Hạ Chấn Linh "ừm" một tiếng rồi quay đi.
-
Buổi trưa hai người ăn cơm ở bên ngoài.
Chiều đến, Hạ Chấn Linh có việc phải qua Hiệp hội Giám sát một chuyến, Lâm Túc về nhà trước. Đến tối hắn quay lại đã thấy hắn mang theo vài bộ quần áo để thay.
Lâm Túc tựa vào cửa phòng ngủ, tấm tắc, "Anh đến nhà em mà cũng như chuẩn bị ra trận thế này à."
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, hừ cười, "Ra trận gì?"
"..." Lâm Túc đứng thẳng người dậy: Nê Mã, anh ấy lại cười cái kiểu gợi tình đó rồi.... Nê Mã?
[Không phản hồi.]
"."
Vừa đúng lúc Hạ Chấn Linh bước vào phòng cậu, Lâm Túc bèn sấn tới, xem hắn treo từng bộ quần áo vào tủ: Áo khoác thì khá nhiều, từ áo kiểu Trung Hoa, áo đồng phục, áo măng tô dài đến vest... món gì cũng có.
Nhưng áo bên trong thì có không ngoại lệ, toàn là áo đen cao cổ.
Lâm Túc đứng bên cạnh sờ sờ, "Sao chẳng bao giờ thấy anh mặc áo cổ thấp thế? Anh có cái gì khuất tất không..." Cậu bẽn lẽn, "Cho em mở mang tầm mắt chút."
Người bên cạnh khựng lại một chút, rũ mắt nhìn xuống.
Hai người đang đứng giữa hai cánh cửa tủ đang mở rộng, cánh cửa che khuất phần lớn ánh sáng khiến không gian càng thêm kín đáo chật chội. Bàn tay đang treo quần áo của Hạ Chấn Linh nâng lên, cứ thế nhìn cậu hai giây rồi cười một tiếng.
Lâm Túc, "?"
Cậu bị nhìn đến mức ngứa ngáy, vươn tay về phía thắt lưng hắn, "Cho em nếm chút mùi vị với nào?"
"..." Bàn tay cậu bị chộp lấy cái bộp.
Hạ Chấn Linh rũ mắt bỗng tối đi vài phần.
Trong không gian bị ngăn cách ấy tự nhiên mang cảm giác vụng trộm.
Lâm Túc nhìn thẳng vào mắt hắn hai giây, Hạ Chấn Linh bỗng cúi người, một tay khóa chặt cằm cậu, cắn nhẹ lên môi cậu, "... Ưm!"
Rời hàm răng ra, hắn lại l**m qua vết cắn rồi mới lùi lại.
Đôi môi hơi hé mở còn vương màu ướt át, Hạ Chấn Linh dời mắt đi, "Lần sau đi."
Lâm Túc bị cắn đến mức đầu óc trống rỗng, lẩm bẩm, "... Thế, tạm thời tha cho anh vậy."
Cửa tủ quần áo khép lại, "Ừm."
...
Đã mang cả quần áo tới rồi thì đương nhiên tối nay Hạ Chấn Linh ở lại qua đêm.
Lâm Túc chẳng thể "trêu" thêm được gì, đành ôm đèn Nê Mã đi ngủ.
Lúc nào cậu cũng thức dậy muộn hơn Hạ Chấn Linh.
Sáng hôm sau, lúc Hạ Chấn Linh dậy, cửa phòng ngủ chính vẫn đang khép hờ, chiếc điện thoại đang sạc ngoài phòng bỗng đổ chuông liên hồi.
Hắn bước tới, nhìn thấy tên người gọi: [Bách Giang]
Hạ Chấn Linh lặng người một lát rồi bắt máy:
"Anh thầy giáo!"
"Em ấy còn đang ngủ."
"........." Đầu dây bên kia chợt nghẹn lời, sau đó chuyển sang giọng nghiêm túc, "Hội trưởng Hạ, nhờ anh nhẹ nhàn gọi thầy dậy giúp tôi, có việc gấp."
Giọng điệu xem chừng không phải đang đùa giỡn.
Hạ Chấn Lăng "ừm" một tiếng, "Chờ chút."
Hắn không cúp máy, cầm điện thoại đi vào phòng ngủ, lôi người đang cuộn tròn trong chăn ra, "Dậy đi em, con tra... có điện thoại."
Lâm Túc dụi mặt vào gối khẽ rên một tiếng.
Thái dương Hạ Chấn Linh giật nảy, hắn cầm điện thoại ra xa rồi vỗ vỗ cậu.
Tuyết Nê Mã đang thờ ơ cuộn tròn bên cạnh, thấy vậy bèn cho cậu một chưởng....
Lâm Túc bừng tỉnh mở mắt: !
Hạ Chấn Linh, "......"
Lâm Túc ngẩn người một giây, nhìn khuôn mặt đang ghé sát trước mặt, "Anh lại tranh thủ lúc em ngủ mà định làm..."
Hạ Chấn Linh cắt ngang, "Điện thoại."
Lâm Túc, "........."
Cậu nhìn cái màn hình đang hiển thị [Đang gọi] cách đó một sải tay, rơi vào im lặng. Sau đó cậu ngồi dậy nghe máy, nghiêm chỉnh, "Tiểu Bách."
Đầu dây bên kia mếu máo, "Thầy ơi..." Rất nhanh sau đó lại bình thường trở lại, "Thầy ơi, Tiểu Thủy mất tích rồi."
Lâm Túc ngẩn người, tỉnh ngủ hẳn.
Bách Giang nói tiếp qua điện thoại, "Nghe nói là từ chiều tối qua đã không thấy đâu, đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được. Không biết là tự bỏ đi hay là..." Anh ngừng lại, "Trước đây chưa từng có tiền lệ. Tiểu Thủy có ý nghĩa vô cùng quan trọng với nhà họ Dịch, bây giờ cả gia tộc đang ráo riết tìm người..."
"Nhưng khả năng cảm ứng chênh lệch quá lớn nên vẫn không tìm thấy. Thế nên em muốn hỏi thầy xem có thể giúp một tay không?"
Lâm Túc tung chăn đứng dậy, "Đợi anh chút."
Cậu cúp máy, đi đến bàn lấy la bàn ra.
Bấm quẻ định hướng chỉ trong chớp mắt, một đường chỉ đỏ vô hình dẫn thẳng về ngoại ô phía Tây Bắc....
Lâm Túc quan sát kỹ rồi gọi lại, "Tiểu Bách, Tiểu Thủy vẫn đang ở trong nhà họ Dịch."
Bách Giang ngẩn ra, "Nhưng họ đều không tìm thấy."
Lâm Túc nghĩ ngợi, "Anh qua đó một chuyến."
Cậu nói xong cúp điện thoại, vỗ vỗ Hạ Chấn Linh, "Đi, đến nhà họ Dịch."
Hạ Chấn Linh hít một hơi sâu, cầm lấy Đường đao.
-
Nhà họ Dịch nằm ngay dưới chân một ngọn núi nhỏ ở ngoại ô phía Tây Bắc.
Cả dinh thự chiếm gần nửa sườn núi, có thể nói là nơi thâm sơn cùng cốc, ít người qua lại.
Mùa này, rừng núi xanh um đã bắt đầu nhuốm sắc vàng kim, điểm xuyết những mảng màu tựa ráng chiều rực rỡ.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cùng nhau lên núi.
Con đường mòn quanh co lẩn khuất giữa rừng già, Lâm Túc vừa leo vừa than vãn, "Bởi vậy nên lúc trước em không ưng đến nhà họ Dịch nhất."
Hạ Chấn Linh thản nhiên hỏi, "Ồ, thế em thích đến nhà nào nhất?"
"Thích nhất là..." Cậu nói được nửa chừng, nhạy bén im bặt, dịu giọng, "Thành lũy nhà Hạ".
Hạ Chấn Linh mím môi, "Ừm."
Sau đó lại liếc mắt hỏi, "Thế con bé đang ở chỗ nào của nhà họ Dịch?"
Lâm Túc lắc đầu, "Các thế gia phong thủy đều có trận pháp ngăn cách can nhiễu với bên ngoài, cụ thể phải vào trong mới biết được."
Trong lúc trò chuyện, hai người đã lên đến lưng chừng núi.
Cánh cửa lớn uy nghiêm cổ kính dựng sừng sững trước mặt, hai đệ tử nghiêm mặt canh gác ở cửa.
Thấy hai người tới, họ lập tức chặn lại, "Xin dừng bước!"
Lâm Túc dừng lại trước cổng, "Tôi đến giúp tìm người."
Hai đệ tử nhìn nhau.
Hiện tại cả bản gia đều biết d*ch th** đã mất tích, cả gia tộc như đang đối mặt với đại địch, đất trời chao đảo. Không biết là các thế gia khác bắt đi, hay là bên ngoài có âm mưu gì nhắm vào "thần đồng" giới phong thủy.
Một đệ tử lập tức nói, "Xin lỗi. Thời kỳ đặc biệt, gia chủ có lệnh, bất kỳ ai cũng không được tùy tiện ra vào!"
Hạ Chấn Lăng nhàn nhạt hỏi, "Hiệp hội Giám sát cũng không được?"
Đệ tử kia không kiêu ngạo cũng không xu nịnh, "... Không, không có lệnh khám xét! Dù là hội trưởng Hạ cũng không được!"
Lâm Túc thấy hai người này cứng nhắc như đá, đành rút điện thoại ra định gọi người giúp. Cậu lướt một lúc mới sực nhớ: 17 năm trước làm gì đã có WeChat, sau khi tỉnh lại cậu cũng đã đổi điện thoại.
Hai đệ tử vẫn nề nếp đứng chắn trước mặt.
Hạ Chấn Linh nghiêng đầu nói khẽ, "Không thấy số sao? Để tôi bảo người..."
Lâm Túc thở dài, "Thôi bỏ đi, không cần rắc rối thế."
"?"
Cậu nói xong cất điện thoại đi, cất giọng giang hồ, "Báo với gia chủ các người, d*ch th** đang nằm trong tay tôi! Mau cút ra đây, không thì ngày mai giới phong thủy này đừng hòng thấy mặt trời mọc."
Hai đệ tử: !!
Hạ Chấn Linh, "..."
—----
Tác giả có lời muốn nói:
Khốn (giơ tay): Bầu trời của giới phong thủy, tối đen.
Tuyết Nê Mã: Khà khà khà khà...
Hạ Chấn Linh:......