Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Chế độ cuồng bạo, đừng chọc ^^
Luồng niệm lực cuồng bạo dừng lại trong tích tắc.
Lâm Túc vẫn tựa vào lòng Hạ Chấn Linh, không nhúc nhích, dưới lớp da nơi cổ hiện lên những mạch máu xanh nhạt.
Hạ Chấn Linh đưa tay áp lên, cảm nhận nhịp đập yếu ớt, chân mày cau chặt, "... Lâm Túc."
Hắn nâng người lên một chút.
Khựng lại một nhịp, một tay hắn cởi cúc áo trước ngực Lâm Túc. Cổ áo nới lỏng, hắn luồn tay vào trong, lòng bàn tay nóng rực áp sát vào vị trí trái tim, khẽ dùng lực nhấn một cái...
Niệm lực như dòng suối ấm tuôn vào tâm mạch.
Ngọn quân hỏa đang chập chờn bỗng bừng sáng, dần ổn định trở lại.
Hàng mi đang khép chặt của Lâm Túc khẽ động đậy.
Sau đó, cậu run rẩy mở mắt, vừa ngước lên đã va vào gương mặt tuấn tú của Hạ Chấn Linh đang gần trong gang tấc, đôi môi mỏng mím chặt, lòng bàn tay thô ráp đang ma sát với làn da nơi lồng ngực cậu.
"...?"
Mặt cậu nóng bừng, ngượng ngùng nắm lấy cổ tay Hạ Chấn Linh, "Anh... lại thừa dịp tôi ngủ mà làm chuyện táo bạo thế này..."
Phía trên bỗng vang lên một tiếng cười lạnh.
Hạ Chấn Linh cúi xuống nhìn cậu, đáy mắt sâu thẳm như đọng lại những vì sao xa, lại như nhuốm chút lửa giận, đầu ngón tay hắn kiềm chế dùng chút lực tì xuống, lồng ngực phập phồng hai cái, không nói gì.
Lâm Túc bị nhìn đến mức chột dạ, buông tay ra.
"Tôi..." Cậu theo bản năng đưa tay v**t v* vành tai mình, nhưng lại bất ngờ chạm phải một chiếc vòng bạc, cậu ngẩn ra, "Hửm?"
Đầu ngón tay mân mê tỉ mỉ, nhận ra hoa văn lông hạc trên đó.
Lâm Túc nhìn về phía Hạ Chấn Linh, "Của anh?"
Hạ Chấn Linh liếc nhìn vành tai cậu một cái, "...Ừ."
Lâm Túc lập tức liếc xuống trước ngực cậu, cách một lớp áo lót, đường nét thấp thoáng hiện ra, đang chăm chú thì trước mặt bỗng vang lên một giọng nói:
"Đang nghĩ gì đấy?"
Cậu khẽ dời mắt, "Chẳng phải nói, đây là đồ của anh sao?"
Yết hầu Hạ Chấn Linh khẽ động, hắn quay mặt đi, "Lúc trước rèn một đôi, đây là cái dự phòng."
"Ồ." Lâm Túc vẫn vân vê chiếc vòng bạc ấy. Cảm nhận hoa văn trên đầu ngón tay, ánh mắt lại dừng lại ở trước ngực Hạ Chấn Linh, vành tai hơi nóng lên: Hóa ra, nó trông như thế này.
"Sao anh không đeo trên tai?"
Hạ Chấn Linh bình thản, "Tôi đeo khuyên tai không đẹp."
"......" Lâm Túc thoáng chốc rùng mình: Nê Mã, Hạ Chấn Linh mà cũng cân nhắc tới chuyện đẹp hay không đẹp cơ à.
Tuyết Nê Mã kiệt sức nằm bẹp trong lòng: [Hê hê, không thế thì sao quyến rũ được cậu.]
Lâm Túc: .
Cậu đang vân vê, người trước mặt bỗng xoay lại. Hạ Chấn Linh nhìn cậu, đầu ngón tay hơi cuộn lại, "... Đừng sờ nữa." Nói xong hắn dừng lại hai giây, ánh mắt có chút sắc bén, "Lẳng lơ."
Lâm Túc chột dạ buông tay, "Lực kéo của vạn quỷ phản phệ mạnh quá..." Nói đoạn cậu đã vùi đầu vào lồng ngực đối phương, "Ầy... choáng quá, tôi bị rút cạn sức rồi."
Người phía trên im lặng một lúc.
Sau đó dường như là thở hắt ra một hơi.
Một bàn tay bóp nhẹ vành tai cậu, ấn một cái, "Đeo cho tử tế vào."
Lâm Túc bị nhéo đến mức eo cũng run lên, mặt nóng bừng rúc sâu thêm một chút.
Luồng khí lưu cuồn cuộn xung quanh dần bình lặng, cậu tựa vào người Hạ Chấn Linh một lúc mới lồm cồm bò dậy, nhãn trận trước mặt đã nhả hết toàn bộ quỷ khí về, cậu nói:
"Chúng ta cũng về thôi."
Cánh tay của Hạ Chấn Linh vòng qua, ôm eo cậu đứng dậy, "Đứng vững không?"
Lâm Túc nheo mắt, "À, cũng =u=..."
"Hừ..." Hạ Chấn Linh cười hiểu ý, xoay lưng lại, "Lên đi."
Lâm Túc không khách sáo nằm bò lên. Sau đó khuỷu chân được nhấc bổng, xốc lên một cái, cậu đã nằm vững chãi trên lưng Hạ Chấn Linh. Hạ Chấn Linh cõng cậu đi về, vai rộng lưng dài, tấm lưng săn chắc ấm áp nhờ công rèn luyện chăm chỉ.
Chiếc khuyên bạc treo trên vành tai khẽ đung đưa theo nhịp bước.
Một lát sau, Lâm Túc áp mặt vào lưng hắn, cảm nhận nhịp tim đột ngột dồn dập bên dưới, nheo mắt lại.
Buồn ngủ quá, ngủ tí đã.
-
Trở về nhà Ngôn Quan Nguyệt.
Bách Giang và Ngôn Thính Vân lập tức xúm vào.
Đôi mắt trong veo của Bách Giang tức khắc rưng rưng, nhìn trái ngó phải, "Thầy ơi...! Anh sao rồi? Anh..."
Giọng anh khựng lại, nhìn chằm chằm vào chiếc khuyên tai trên trời rơi xuống, "0.0?"
Lâm Túc chạm phải ánh mắt đang âm thầm quan sát của Bách Giang, khẽ quay đầu đi. Lúc chỉ có hai người thì không thấy gì, giờ đeo lộ liễu thế này, cứ như mang thứ thầm kín nhất của Hạ Chấn Linh treo ra ngoài vậy.
Chẳng hiểu sao, có hơi ngại...
Cậu đánh trống lảng, "Không sao, chỉ là buồn ngủ thôi."
Ngôn Thính Vân cũng cực kỳ lo lắng, "Bên ngoài có tiếng nổ lớn lắm, anh có bị thương không? Trong nhà có thuốc."
Lâm Túc xua xua tay, "Không bị thương."
Hạ Chấn Linh nói, "Tôi đưa cậu ấy vào phòng nghỉ trước." Nói xong đã bế cậu về phòng.
Vào phòng, cửa đóng cạch lại.
Hạ Chấn Linh đặt người lên giường, Lâm Túc tiếc nuối thu tay về. Vừa nằm xuống giường, phía bên cạnh lún xuống, thấy Hạ Chấn Linh đang ngồi nghiêng bên mép giường, rũ mắt nhìn mình.
Cậu kéo chăn, "Sao thế?"
Hạ Chấn Linh lặng lẽ quan sát cậu vài giây, ngón tay nâng lên rồi lại kiềm chế hạ xuống. Vừa định mở lời thì một bàn tay bỗng từ trong chăn thò ra, móc lấy ngón tay hắn.
Đầu ngón tay hắn đột nhiên co lại, nhìn sang.
Lâm Túc móc ngón tay hắn, cưng chiều nói, "Anh muốn động tay động chân thì cứ làm đi, bây giờ tôi đang yếu ớt vô lực, là thời cơ tốt để anh muốn làm gì thì làm đấy."
Hạ Chấn Linh, "......"
Hắn cười lạnh một tiếng, khép ngón tay lại. Khựng lại vài giây, lại ra vẻ bình thản hỏi: "Trận pháp kia là thế nào?"
"Bí thuật chuyển vận quy mô lớn."
Lâm Túc nghịch ngón tay hắn, "Vụ đổi vận 17 năm trước cũng là dùng thứ này, lúc đó tôi đã tiêu hủy đáng kể, không ngờ ở đây vẫn còn tàn dư." Cậu lại gập ngón tay Hạ Chấn Linh thành hình chữ V, "Nhưng mấy thứ sản xuất hàng loạt này đa phần là làm ẩu."
Hạ Chấn Linh dùng ngón chữ V kẹp lấy ngón tay cậu, "Những người của 17 năm trước, giờ đã..."
"Ừm." Lâm Túc nhìn ngón tay hai người đang đan vào nhau. Loại bí pháp thô thiển này khi phản phệ thì cái giá phải trả sẽ là bị rút cạn sinh mệnh.
Những người đó nếu không chết già thì cũng sẽ nhanh chóng suy kiệt.
Người trong thôn Ngôn thị cũng sẽ như vậy.
Một lát sau, Hạ Chấn Linh nới lỏng ngón tay, "Cậu ngủ đi." Hắn đứng dậy, nhìn ra bên ngoài. Ánh mắt lạnh lùng vô tình, không chút mủi lòng, "Tôi đi xem thử."
Nói xong nhét tay Lâm Túc vào chăn rồi đi ra ngoài.
Cửa "cạch" một tiếng khẽ đóng lại.
Lâm Túc nằm một lát, lại lôi điện thoại ra gửi cho Quỷ Vương tin nhắn Wexin.
[Ngủ hoài không tỉnh]: Mạch khoáng Kỳ Sơn nổ rồi.
[▼_▼]: Ta biết. Ta vốn đang bàn chuyện động phòng. [Lửa giận][Lửa giận][Lửa giận]
Lâm Túc, "......"
[Ngủ hoài không tỉnh]: Quỷ khí tràn ra khỏi địa giới rồi.
[▼_▼]: Ta đi thu dọn.
Tốt quá.
Cả hai phía đều có người dọn chiến trường.
Lâm Túc tắt điện thoại, rúc đầu vào chăn, an nhiên chìm vào giấc ngủ.
...
Ngoài cửa, một bóng dáng trắng tựa tuyết đang đợi trong sân.
Hạ Chấn Linh đẩy cửa ra, Bách Giang lập tức quay đầu lại.
Ánh mắt chạm nhau, anh bước tới.
Bách Giang chắp tay trong ống tay áo rộng, nụ cười không chạm đến đáy mắt, "Người có thể trấn áp quỷ khí ở Kỳ Sơn chỉ có mỗi mỗi mình thầy, mà kẻ dám tạc mở kết giới Kỳ Sơn chỉ có đám dân làng kia. Cũng vì thế nên thầy mới bị thương, đúng không?"
Hạ Chấn Linh nhàn nhạt, "Ừ."
"Tôi biết rồi."
Bách Giang xoay nhẫn bạch ngọc trên ngón tay, "Vốn dĩ còn nghĩ rằng hiếm khi có dịp cùng nhau đón năm mới, định bụng sẽ nán lại lâu một chút. Giờ xem ra, vẫn là để bọn họ sống quá lâu rồi." ^^
Hạ Chấn Linh liếc anh một cái, hiếm khi không phản bác.
Bách Giang quay đầu, "Đi thôi, hội trưởng Hạ, làm việc nào~"
-
Đầu thôn Ngôn thị.
Bí thuật phản phệ, tất cả những dân làng từng tham gia vào lễ nhỏ máu lập khế ước đều đang già đi với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường.
Trên mặt họ nổi lên những đốm đồi mồi, da dẻ nhăn nheo, khô khốc như vỏ cây già.
Những tiếng gào thét kinh hoàng chốc lát đã bao trùm khắp cả thôn.
"Á...!! Mặt của tôi..."
"Tại sao lại phản phệ? Chẳng phải nói là cùng hưởng đại vận sao!?"
Những kẻ vốn đã già yếu thì đổ sụp ngay trên giường.
Còn những kẻ trẻ trung khỏe mạnh hơn một chút, vì không thể chấp nhận được việc sinh mệnh đang trôi tuột khỏi tầm tay nên lũ lượt vác cuốc xông đến nhà tộc trưởng, đập cửa rầm rầm:
"Chuyện này là thế nào!"
"Chúng tôi cần một lời giải thích!!"
Rầm! "Ra đây mau!!!!"
Trong phòng, Ngôn Thử nằm trên giường, người ngợm héo hon chỉ còn da bọc xương. Cổ họng lão phát ra tiếng thở khò khè như cái ống bễ thủng, "Hự... hự...". Nghe tiếng đập cửa chói tai bên ngoài, lão suýt chút nữa là không thở tiếp được.
Lão nuốt vội hai viên thuốc, cố gắng bình ổn hơi thở.
Đôi mắt lão đục ngầu, vừa hoang mang vừa không cam lòng, "Phản phệ rồi... Sao có thể chứ, rõ ràng đại vận của tộc ta là vào năm nay. Nhất định, nhất định vẫn còn cơ hội xoay chuyển..."
Bên ngoài tiếng hò hét vẫn không dứt.
Ngôn Thử đảo mắt, chỉ tay ra ngoài, "Ra đuổi bọn chúng đi trước đã, phải ổn định tình hình lại."
Đứng bên cạnh lão, Ngôn trưởng lão cũng đã bạc trắng cả đầu.
Gã chống tay vào đầu gối, khó nhọc đứng dậy khỏi ghế: Thuật pháp đã phản phệ, người trong tộc chắc chắn sẽ không chịu để yên. Dù sao gã cũng có chút uy tín trong tộc, chi bằng nhân lúc này nắm lại đại cục.
Ngôn trưởng lão chống gậy, dứt khoát đẩy cửa ra.
Còn chưa kịp mở miệng, một nắm rau nát đã ném thẳng vào đầu gã! Kẻ ném rau cũng không ngờ mình lại nhắm chuẩn đến thế, không gian xung quanh bỗng chốc im bặt. Ngôn trưởng lão nghiến răng chịu đựng vài giây rồi mới gạt bỏ lá rau trên đầu xuống.
Gã nhìn quanh một lượt, toàn là những khuôn mặt hung hăng như chực chờ bùng nổ. Sau vài giây nén nhịn, gã cất giọng:
"Đây không phải là phản phệ, mà là do con đại quỷ kia tác quái."
Đám đông bên dưới lập tức xao động.
Thấy mọi người bắt đầu dao động, Ngôn trưởng lão thừa thắng xông lên, "Hiện giờ Ngôn Quan Nguyệt đã phản bội tộc ta, đứng về phía con quỷ đó. Chúng ta chỉ còn cách bắt Ngôn Thính Vân lại để uy h**p bọn chúng, bắt bọn chúng ngừng hãm hại chúng ta."
Có người lên tiếng, "Nhưng chỗ của Ngôn Thính Vân chẳng phải đang có quỷ đả tường sao?"
Ngôn trưởng lão trầm ngâm một lát, bỗng hỏi, "Trong số những người không tham gia lập khế ước, ai là kẻ thân thiết với nhà Ngôn Quan Nguyệt nhất?"
Phía dưới nhanh chóng có người đáp, "Là Lệ Quyên!"
Ngôn trưởng lão chậm rãi nói, "Hay lắm..."
Mâu thuẫn nội bộ không giải quyết được thì chỉ có cách chuyển hóa thành mâu thuẫn bên ngoài. Còn chuyện người đó là ai, có phản tộc thật hay không không quan trọng.
Nếu có thể mượn chuyện này ép được Ngôn Thính Vân ra mặt thì càng tốt.
Gã gầm lên, "Không tham gia lập khế ước, biết đâu là vì đã nhận được tin tức từ trước, bắt mụ ta lại cho ta!"
"Có lý đấy..."
"Bình thường chẳng bao giờ vắng mặt, lần này lại không đến, chắc chắn cũng là kẻ phản bội!"
"Chỉ biết bảo toàn mạng mình, tuyệt đối không được tha cho mụ ta!"
Một nhóm người hùng hổ kéo nhau đi về phía sau thôn.
-
Trong phòng, Lâm Túc chợp mắt được một lát.
Chẳng bao lâu sau, cậu bị tiếng động ồn ào bên ngoài đánh thức.
Cậu ngồi dậy, trên mặt vẫn còn hằn vết đỏ do gối đầu. Tuyết Nê Mã dừng móng vuốt đang mát-xa lại, ló đầu ra hỏi: [Cậu tỉnh rồi à?]
Lâm Túc tung hứng, "Đã qua mười bảy năm rồi sao."
Tuyết Nê Mã rụt móng lại: [Đừng có nói nhảm!]
... Haiz, lại phải bắt đầu khử nhạy cảm lại từ đầu rồi.
Lâm Túc thở dài một tiếng, đẩy cửa bước ra.
Vừa ra tới nơi, cậu đã thấy Ngôn Thính Vân đang hớt hải lao vào sân sau, nói với Hạ Chấn Linh, "Anh Hạ! Dì Quyên bị người trong thôn bắt đi rồi..." Cô lại dáo dác tìm kiếm, "Anh Cang Tử đâu rồi?"
Lâm Túc đi tới hỏi, "Bị bắt đi khi nào?"
"Anh Lâm...!" Ngôn Thính Vân giật mình, lập tức đáp, "Vừa mới đây ạ, em đứng sau cửa sổ nhìn thấy hết, hơn nữa mấy người đó trông rất... rất..."
Cô cố tìm một từ để diễn tả, "Biến hóa khôn lường."
Tuyết Nê Mã cảm thán: ["Ngôn" ngữ uyển chuyển.]
Lâm Túc bỏ qua chuyện đó, lắc đầu, "Đi thôi."
Ngôn Thính Vân ngơ ngác, "Dạ?
Cô hơi ngây người, "Đi luôn ạ? Không... không có kế hoạch hay sắp xếp gì sao anh?"
"Có chứ." Dưới ánh nhìn mong đợi của Ngôn Thính Vân, Lâm Túc giơ tay vạch một đường, "Mấy người chúng ta đi bao vây bọn họ."
"..." Ngôn Thính Vân: Một cuốc bổ xuống chắc cả nhà cô đoàn tụ với nhau dưới suối vàng luôn quá.
Hạ Chấn Linh quay đầu nhìn cậu, "Chẳng phải lúc nãy cậu còn kêu bủn rủn tay chân sao?"
Lâm Túc đã bước ra khỏi cửa, "Tôi cũng là người biến hóa khôn lường mà."
"Hừ, cậu là biến mất khôn lường thì có."
"...Nhảm nhí."
...
Trên con đường dẫn tới tiền thôn.
Dì Quyên bị một nhóm người áp giải, "Các người làm cái gì thế!"
"Còn hỏi bọn tao à?" Tộc nhân đang áp giải xô mạnh dì một cái, "Nói mau, có phải bà đã thông đồng với nhà Ngôn Quan Nguyệt để hãm hại người trong tộc không!"
Đúng là Dì Quyên có báo tin thật, nhưng nhìn những khuôn mặt già nua của đám người này, dì biết ngay chắc chắn đã có chuyện xảy ra lúc bọn chúng tập trung người trong tộc. Dì hằn học "phì" một bãi nước bọt, mắng nhiếc:
"Tự mình làm ác, giờ lại đi đổ thừa người khác!"
Sắc mặt người trong tộc cực kỳ khó coi, "Mụ nói cái gì!?"
Dì Quyên trừng mắt nhìn bọn họ, "Ép Quan Nguyệt phối âm hôn, theo tôi thấy, các người đang gặp quả báo đấy!"
"Mụ nội mày..."
Tên kia lập tức nổi trận lôi đình, vung gậy định đánh. Vừa mới giơ gậy lên bỗng nghe một tiếng xé gió! Theo sau là tiếng thét thảm thiết, một thanh Đường đao sáng loáng đâm xuyên qua cánh tay, "Á...!!"
Gã đau đớn gục xuống đất r*n r*.
Đám đông xung quanh kinh hãi quay đầu lại.
Chỉ thấy một người đàn ông cao lớn đứng ở phía sau, bàn tay vừa thu lại hiện rõ gân cốt mạnh mẽ. Bên cạnh là một thanh niên vô cùng thanh tú, sắc mặt nhợt nhạt gần như hòa lẫn với lớp áo bên trong.
Còn có Ngôn Thính Vân đi cùng họ.
Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, dì Quyên nhanh chóng vùng thoát khỏi kẻ bên cạnh, chạy thục mạng về phía Lâm Túc.
Đám người bên cạnh không bắt kịp, hằn học chửi thề một tiếng. Sau đó tất cả mới sực tỉnh, lớn tiếng chất vấn:
"... Các người là ai?"
"Từ đâu chui ra vậy!"
"Giỏi lắm, Ngôn Thính Vân! Quả nhiên mày đã cấu kết với người ngoài, hôm nay chúng ta phải thay tổ tiên thanh lý môn hộ."
Bọn họ vừa nói vừa siết chặt vũ khí trong tay.
Trước mặt bọn họ chẳng qua chỉ có một con bé, một mụ đàn bà và một thanh niên trông có vẻ yếu ớt. Còn gã đàn ông kia tuy khí thế đáng sợ thật đấy nhưng vũ khí đã rời tay rồi, còn sợ gì mà không giã chết được bọn chúng!
Nơi đây vốn là vùng sơn cùng thủy tận, dân phong hung ác.
Bọn họ liếc nhau một cái rồi vác gậy gộc, cuốc xẻng đồng loạt xông llên...
Một đám người hò hét xông tới.
Ngôn Thính Vân kéo tay dì Quyên, sợ hãi co rúm người lại. Thấy hai người phía trước vẫn đứng im bất động, cô run rẩy nói:
"Anh Hạ... anh Lâm, hay là chúng ta chạy tí đi ạ?"
"Đừng hoảng."
Lâm Túc đứng chắn trước mặt cô, thong thả chắp tay sau lưng, "Anh đã nói rồi mà, chúng ta sẽ bao vây bọn họ."
Vừa dứt lời, một tiếng bùm! nổ vang trời.
Ngay dưới chân tên tộc nhân tiên phong dẫn đầu bỗng nổ ra quầng lửa.
Hắn giật mình vấp ngã, lăn kềnh ra đất.
Đám đông phanh lại, dáo dác nhìn quanh.
Lại thấy một hình trắng như tuyết đang đứng trên gò đất cao đằng xa xa, ống tay áo Bách Giang nhẹ lay động, ngón tay kẹp lấy một lá bùa.
Đám người trong tộc vừa kinh hãi vừa giận dữ, "... Lại là mày!?"
"Lại gặp nhau rồi, chào buổi chiều nha~" ^^
Dứt lời, một hàng người mặc đồng phục đồng loạt xuất hiện phía sau anh. Nhìn kỹ hơn, chẳng biết xung quanh đã bị hàng loạt người mặc cùng một loại đồng phục vây kín từ bao giờ.
Đồng phục trắng cổ xanh đồng nhất.
Huy hiệu trước ngực trực thuộc Tổng bộ Hiệp hội Thiên sư.
Bách Giang ngay phía trước, mỉm cười giơ tay ra lệnh, "Không chào cũng chẳng sao, tùy mấy người."
—------------
[Lời tác giả]
Tiểu Bách: Tôi có bệnh dại, chớ chọc. ^^
Hạ Đại Điểu (quay đầu): Nghe chưa, nó có bệnh.
Khốn:......