Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 75: Khách hàng thứ bảy

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Bùng nổ—

Gạch ngói nặng trịch đổ xuống như trời giáng!

Đám người trong nghị sự đường bị đập cho đầu rơi máu chảy. Ngôn Thử vừa kinh vừa sợ, chống gậy run rẩy chỉ thốt ra được một chữ, "Ngươi—" thì đã bị một mảnh ngói rơi trúng, ngất lịm đi.

Trong tiếng đổ vỡ loảng xoảng là tiếng kêu la thảm thiết vang lên khắp nơi.

"Á...!!!"

Ngôn lão nhị vết thương cũ chưa lành đã bồi thêm vết thương mới.

Ngôn trưởng lão tay cầm pháp khí cũng né không kịp, trong phút chốc, cả sảnh đường đổ rạp một mảnh tan tác.

Quỷ Vương lạnh lùng liếc nhìn, "Từ nay về sau, em ấy không còn can hệ gì đến tộc này nữa. Nếu các ngươi còn dám giở trò, ta quyết không nương tay."

Nói rồi, hắn phất tay áo, quay người rời đi——

Một luồng âm phong quét qua, cuốn phăng gạch ngói và bùn đất trên đường, trở về phía sau thôn.

...

Bàn chính ngoài gian nhà sau thôn.

Bóng hình đỏ thẫm đáp xuống trong nháy mắt, Ngôn Quan Nguyệt đang cầm chén rượu kinh ngạc ngẩng đầu, Quỷ Vương điềm nhiên nắm lấy tay y, "Từ nay về sau, em là em, họ là họ."

Hắn nói năng vô cùng tự nhiên, "Đi thôi, động phòng nào."

Ngôn Quan Nguyệt, "..."

Đầu ngón tay y hơi siết lại, "Tôi... muốn ăn cơm trước."

Gương mặt Quỷ Vương thoáng hiện vẻ tiếc nuối, "Được rồi."

Hai người ngồi xuống bàn.

Ngôn Quan Nguyệt bưng bát ăn vài miếng, lại trầm tĩnh hỏi, "Anh đã làm gì bọn họ rồi?"

"Ta đi dỡ cái nghị sự đường kia rồi, những kẻ lúc này còn gom lại đó chắc chắn là lũ đầu sỏ gây chuyện. Bọn họ cản trở hôn sự, vi phạm hôn ước trước—"

Quỷ Vương ngẫm nghĩ, "Vậy thì ta cũng không tính là phạm quy."

Lâm Túc quay đầu lại, khẽ chạm vào sườn mặt Hạ Chấn Linh, "Nghe thấy chưa? Hắn nói không tính là phạm quy kìa."

Hạ Chấn Linh rũ mắt hừ cười, "Chẳng phải tôi say rồi sao, nghe thấy gì đâu?"

"......" Lâm Túc thu tay về, "Haiz~"

Nê Mã à, Tiểu Hạ cũng thật là.

[Say.gif]

Tiệc rượu náo nhiệt đến tận ba giờ sáng.

Thấy lũ quỷ được thả xích này hoàn toàn không có dấu hiệu giải tán, nhóm Lâm Túc bèn đi về trước.

Trở về căn phòng ở nhà Ngôn Quan Nguyệt.

Một ngọn nến vàng lập lòe thắp bên cửa sổ, soi bóng người chập chờn. Hôm nay có hỷ sự, Lâm Túc mượn tạm bộ áo cũ của Ngôn Quan Nguyệt khoác bên ngoài, lúc này đang đứng trước giường cởi cúc áo.

Phía sau vang lên một tiếng "keng" thanh nhẹ, Hạ Chấn Linh tháo thanh Đường đao xuống:

"Ngôn Quan Nguyệt sẽ về địa giới của Quỷ Vương à"

Lâm Túc ừ một tiếng, "Kết âm thân rồi thì có thể tùy ý đi lại giữa hai cõi âm dương."

"Ừm." Hạ Chấn Linh dừng lại một chút rồi như vô tình hỏi, "Cái...đứa nhỏ nhà cậu, cũng đã mở mắt âm dương rồi à."

Vừa hay Lâm Túc cởi áo khoác vắt sang một bên, "Ò, tiểu Bách mở mắt âm dương từ năm mười hai tuổi." Cậu sực nhớ ra, "À, hồi đó chính tôi là người dẫn dắt em ấy nhập môn đấy."

Phía sau im lặng vài giây.

Bóng người in trên tường khẽ lay động, một bàn tay bất ngờ ôm lấy eo cậu từ phía sau, kéo mạnh về, cậu "uỵch" một tiếng dán chặt vào lồng ngực ấm áp, hơi thở nóng hổi phả xuống sau tai:

"Vậy sao, chẳng trách cậu ta lại ỷ lại vào cậu như thế."

"......"

Lâm Túc ngẩng đầu lên, suýt chút nữa là chạm vào cằm đối phương, tim cậu đập thình thịch, cố ra vẻ thong dong rũ mắt, "Anh... sao tự dưng lại chủ động thế~"

Cậu giữ lấy bàn tay đang đặt trên eo mình, "OOC quá."

*OOC là viết tắt của "Out of Character", nghĩa là nhân vật hành động hoặc có tính cách khác biệt so với hình ảnh ban đầu được xây dựng.

Người phía trên cười khẩy, ý tứ sâu xa, "Chẳng phải tôi đã say rồi sao? Làm gì cũng hợp lý cả."

Lâm Túc nhìn vào đôi mắt chứa đầy ý cười của Hạ Chấn Linh, nhất thời không phân biệt được hắn say thật hay đang đùa cợt. Khựng lại hai giây, một tay cậu lặng lẽ chạm vào cúc áo trước ngực, "Anh định làm gì..."

Bàn tay đang làm loạn nhanh chóng bị tóm gọn.

Cổ áo nới lỏng, hơi thở của Hạ Chấn Linh nặng nề hơn, "Đừng nghịch."

Hắn dời tầm mắt về lại khuôn mặt Lâm Túc, ngắm nghía vài giây, bỗng nhiên nở nụ cười rất nhẹ, "Tôi chỉ cảm thấy không khí hôn lễ hôm nay rất tốt, bộ hỷ phục đỏ rực này cũng rất đẹp."

Lông mi Lâm Túc run lên, cậu nuốt nước bọt một cái.

Nghĩa là......

Cậu tránh ánh mắt của Hạ Chấn Linh, cố gắng lấy bình tĩnh quay mặt đi, "Lúc nãy kéo anh bái đường thì anh lại bối rối......"

Bàn tay đang nắm lấy cậu siết chặt, "Bối rối?"

Giây tiếp theo, hơi thở nóng hổi bao phủ lấy, đôi môi nóng hổi áp lên vùng da phía trên xương quai xanh đang lộ, khẽ mổ một cái. Lâm Túc run lên theo bản năng! Vùng xương quai xanh đỏ ửng một mảng rõ rệt.

Hạ Chấn Linh rời môi, ngước mắt, "... Ai bối rối?"

"......" Lâm Túc định thần lại, "Chắc... chắc chắn không phải tôi rồi." Nhịp tim từ phía sau truyền tới va đập vào lưng cậu, cậu nhìn vào chiếc giường dưới ánh sáng mờ ảo mập mờ, dè dặt nói, "Nhưng giờ vẫn đang ở nhà Quan Nguyệt... thế này không hay lắm đâu~"

Phía sau tĩnh lặng vài giây rồi nới lỏng vòng tay.

Hạ Chấn Linh đứng dậy, "Được, ngủ."

Hơi nóng bao quanh tan biến, Lâm Túc quay đầu nhìn gương mặt đầy vẻ gợi tình của đối phương, không nhịn được, "Cứ thế đi ngủ sao? Anh......"

Ánh mắt đối phương lập tức quét tới.

Hạ Chấn Linh nhếch môi, giọng điệu y hệt, "Không thì sao, chẳng phải là 'giờ vẫn còn ở nhà Ngôn Quan Nguyệt... không hay lắm' sao?"

Lâm Túc, "......"

Cậu kéo nhẹ cổ áo, leo lên giường nằm xuống, nhắm mắt vỗ vỗ, "Hầy, biết anh lực bất tòng tâm rồi, ngủ đi ngủ đi."

Giường bên cạnh lún xuống, ngọn nến vụt tắt.

"Hừ..."

Hạ Chấn Linh kéo chăn lên, "Cậu cũng chỉ giỏi cái miệng thôi."

"=u= zzzZZ..."

-

Ngày hôm sau tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.

Hạ Chấn Linh ngồi bên bàn, tay lật sách giết thời gian chờ cậu.

Lâm Túc lồm cồm bò dậy, lấy cái cốc súc miệng, "Bọn họ đâu rồi, ùng ục..."

"Chắc là ở nhà chính."

Cậu đáp một tiếng, vệ sinh cá nhân xong rồi cùng hắn đi qua đó.

Vừa bước vào nhà chính đã thấy bên trong chật ních người ngồi.

Ngôn Quan Nguyệt và Quỷ Vương đều ở đó, Ngôn Thính Vân ngồi ngay bên cạnh. Bách Giang chắc là dậy sớm, giờ đang nằm bò ra một bên ngủ bù, một bầy gà con chạy nhảy tưng bừng trên người anh.

Họ vào phòng, đúng lúc thấy Ngôn Thính Vân đang dè dặt quan sát:

"Anh hai, anh... dậy sớm thế này, không mệt sao?"

Ánh mắt Ngôn Quan Nguyệt nhìn qua sau lớp kính, "... Em nghĩ đi đâu vậy?"

Ngôn Thính Vân: *0x0*

Quỷ Vương ngồi ngay ngắn, "Hôm qua muộn quá, em ấy rất giữ kẽ..."

Ngôn Quan Nguyệt lập tức ho một tiếng cắt ngang.

Y mím môi, ngước mắt lên thì thấy Lâm Túc và Hạ Chấn Linh bước vào, "Lâm tiên sinh, Hạ tiên sinh."

Lâm Túc ngáp ngắn ngáp dài, "Chào buổi sáng."

Ngôn Quan Nguyệt nhìn cậu hai giây, bốn mắt nhìn nhau. Y rũ mi, sau đó đứng dậy, "Lâm tiên sinh, chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện chút không?"

Lâm Túc sững lại, gật đầu, "Được."

Hai người xoay người đi về phía sân sau.

Ánh mắt Quỷ Vương bám theo, rồi lại nhìn sang Hạ Chấn Linh, "Ngài có theo không?" Ngừng một chút, hắn bổ sung, "Ngài đi thì ta cũng đi."

Bách Giang mở đôi mắt ngái ngủ mơ màng: ?

"..." Hạ Chấn Linh nhìn thẳng vào hắn, "Không, đi."

Quỷ Vương tiếc nuối ngồi xuống lại.

...

Ngoài sân sau, ánh nắng rạng rỡ trải dài trên mặt đất.

Lâm Túc đút tay vào tay áo, nhìn về phía đối phương.

Ngôn Quan Nguyệt ngập ngừng một lát rồi nói, "Hôm nay trở về thôn, thôn làng đã bị phá hủy hơn một nửa. Sáng sớm người trong tộc còn đến nhà tìm Thính Vân gây phiền phức, nhưng Quỷ Vương đã lập kết giới nên họ không vào được."

Lâm Túc gật đầu, "Thế à, vậy sau này cậu có dự định gì?"

"Tôi... không biết. Chắc chắn không thể ở lại trong thôn được nữa, Thính Vân cũng không thể đến quỷ giới. Hơn nữa, chuyện thành thân..."

Ngôn Quan Nguyệt dừng lại.

Lâm Túc nhìn thấu thần sắc của y, "Suy nghĩ của cậu vẫn không thay đổi sao?"

Ngôn Quan Nguyệt im lặng vài giây, chỉ hỏi, "Có thể giải trừ được không?"

"Cậu muốn giải trừ hôn ước?"

"Tôi..." Sau lớp kính hiếm khi hiện lên vài phần do dự. Ngôn Quan Nguyệt lại lặng người.

Lâm Túc cười cười, "Tôi tôn trọng ý nguyện của cậu."

"Giải trừ có để lại hậu quả gì không?"

"Nếu cả hai bên đều tự nguyện thì không."

Ngôn Quan Nguyệt rũ mắt. Từ nhỏ y đã là người cực kỳ lý trí, với người khác thế, với bản thân cũng vậy. Huống chi cuộc âm hôn này, ngay từ đầu y đã......

Lâm Túc ôm Tuyết Nê Mã, nhẹ giọng, "Hôn nhân đại sự, từ từ mà nghĩ, không vội."

"...Được." Ngôn Quan Nguyệt đẩy gọng kính, ngước mắt lên lần nữa, "Còn Lâm tiên sinh, ủy thác coi như đã giải quyết xong, mọi người định về sao?"

Lâm Túc nghĩ ngợi, "Phần rắc rối nhất đã xong rồi, phần còn lại cứ để Tiểu Bách thu xếp là được, không còn việc gì khác thì tôi với Hạ Chấn Linh sẽ về."

"Thế à."

-

Nói chuyện xong, hai người trở lại trong nhà.

Ngôn Quan Nguyệt vừa ngồi xuống bàn, một tách trà nóng đã được đẩy tới. Quỷ Vương nói: "Em đi lâu quá, ta vừa rót lại tách mới cho nóng."

Y hạ mi mắt, "Cảm ơn, tôi có thể tự làm được."

Quỷ Vương dường như không hiểu, "Thành thân rồi sao còn phải tự làm?"

"..."

Lâm Túc kinh ngạc thu hồi tầm mắt.

Cậu vừa ngồi xuống phía bên kia đã thấy Hạ Chấn Linh đang tựa lưng bên cạnh, ném cho cậu một ánh nhìn dò hỏi.

Cậu học một hiểu mười, đẩy tách trà qua, "Muốn uống."

"..." Hạ Chấn Linh cười như không cười nhìn cậu, "Tôi đang hỏi..."

Bách Giang kịp thời ló đầu ra, "Không sao, thầy ơi, để em~" ^▽^

Giây tiếp theo, một cánh tay gạt anh ra.

Hạ Chấn Linh nâng tay rót trà nóng, "Không cần. Sáng sớm không nên uống trà quá đặc."

Bách Giang, "... Ha ha, anh Đại Điểu thật là hài hước." ^^

Lâm Túc nhấp trà, hài lòng vỗ vỗ Tuyết Nê Mã: Nê Mã, Tiểu Bách cũng thấy Hạ Chấn Linh hài kìa.

Tuyết Nê Mã nhắm mắt.

Đang nói chuyện thì cửa đột nhiên bị gõ vang.

"Thính Vân, cháu có nhà không?"

Ngôn Thính Vân lập tức đứng dậy ra mở cửa.

Lần này cô không đi ra ngoài mà mở toang cửa ra. Chỉ thấy một người phụ nữ mặc áo bông đứng bên ngoài, búi tóc gọn gàng.

Thím Quyên nhìn vào trong nhà, giật mình thon thót, "Ô! Sao mà đông người thế này?"

Ngôn Quan Nguyệt nói, "Là khách cháu mời đến."

Thím Quyên cũng không nghĩ nhiều, vội vàng nói, "Trong thôn đang triệu tập người trong tộc, e là có chuyện gì đó. Nhưng sáng nay chẳng phải Thính Vân đã nhắc dì đừng tùy tiện ra khỏi nhà sao? Nên dì không đi. Dì nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên qua nói với hai anh em một tiếng."

Sắc mặt Ngôn Quan Nguyệt hơi đanh lại, "Có nói gì khác không ạ?"

Dì Quyên lắc đầu, "Chỉ bảo tất cả đến từ đường."

Lâm Túc đặt chén trà xuống, nhìn ra xa: Xem ra, tạm thời chưa đi được rồi.

...

Trong từ đường nhà họ Ngôn.

Phía dưới đứng chen chúc một đám đông đen nghịt.

Ngôn Thử ngồi ở vị trí chủ tọa. Hôm qua gã bị đập trúng đầu, hôn mê suốt nửa đêm, lúc này trên đầu vẫn còn quấn băng gạc, trông suy nhược đi không ít.

Gã đảo mắt nhìn qua, người trong tộc đã đến tám chín phần.

Cơ thể gã vốn đã suy nhược, lại gặp thêm chuyện hôm qua, ít nhất cũng tổn thọ mất vài năm. Nghĩ đến đây, đáy mắt Ngôn Thử hiện lên vẻ hung ác:

"Triệu tập các người đến đây, là vì chuyện lệ quỷ tác oai tác quái, cũng như việc Ngôn Quan Nguyệt phản tộc."

"Vận lớn của cả tộc hầu như đã chết yểu trong tay nó!"

Dứt lời, bên dưới lập tức xôn xao bàn tán.

Ngôn Thử lại gõ nhẹ lên tay vịn.

Ngôn trưởng lão bên cạnh đã được bày mưu từ trước, bước lên một bước nói, "Những người có mặt ở đây, nếu có ý muốn chấn hưng tộc họ Ngôn chúng ta, đoạt lại đại vận, thì hãy nhỏ máu ăn thề trước bài vị tổ tiên."

"Ai không có ý định đó thì có thể rời đi, từ nay về sau không còn nhận được bảo bọc chở che của tộc nữa."

"... Cái gì!?"

Trong chớp mắt, người trong tộc đồng loạt xôn xao, nhìn nhau ngơ ngác.

Những người đến đây vốn đã là những kẻ ủng hộ âm hôn, nghe lời này xong cũng không ai rời đi.

Ngôn Thử đảo quanh một vòng, "Tốt lắm."

Gã lấy ra một cuốn sổ mỏng, "Đây là bí thuật tổ tiên truyền lại. Bây giờ nhỏ máu thề nguyền, từ nay về sau khí vận của cả tộc sẽ được san sẻ."

Người trong tộc xì xầm bàn tán, "Vậy chẳng phải là chuyện tốt sao?"

Ngôn Thử không nói gì. Tuy rằng trước đây đã từng có tiền lệ bị phản phệ, nhưng bản thân gã cũng chẳng sống được bao lâu nữa, càng không thể để vận lớn của cả tộc đứt đoạn tại đây.

Âm thân đã kết, bước mấu chốt nhất đã xong.

Con đại quỷ kia dám hủy cả tộc của gã, thì đừng trách gã cưỡng ép đoạt vận!

Trước mặt, những người trong tộc đã lần lượt tiến lên.

Ngôn Thử nhìn những phù văn phức tạp trên cuốn sổ, ra lệnh:

"Cho nổ mạch khoáng Kỳ Sơn, dẫn quỷ khí nhập trận."

"Rõ!"

-

Nhà cũ của Ngôn Quan Nguyệt.

Dì Quyên sau khi báo tin xong thì đã quay trở về.

Quỷ Vương vốn định quay lại quét sạch từ đường lần nữa thì bị Lâm Túc ngăn lại:

"Người và quỷ đừng dễ dàng nảy sinh xung đột. Nếu họ gài bẫy khiến ngươi gánh nợ mạng người, thì ngươi sẽ bị Vô Thường bắt đi."

Quỷ Vương suy nghĩ một chút, "Thế thì không được, ta vẫn còn đang trong thời gian tân hôn nồng thắm."

Ngôn Quan Nguyệt, "..."

Lâm Túc trấn an, "Hai người cứ về trước đi, để tôi phái... tôi gieo một quẻ là biết ngay."

Quỷ Vương gật đầu, đưa Ngôn Quan Nguyệt rời đi.

Lúc này tạm thời không có việc gì khác.

Hạ Chấn Linh cần xử lý tin nhắn của tập đoàn và hiệp hội nên hỏi mượn máy tính của Ngôn Thính Vân. Ngôn Thính Vân đứng dậy, "Có lẽ không được mượt lắm, anh Hạ dùng tạm nhé."

"Máy tính hả?" Bách Giang ngẫm nghĩ, "Điện thoại của anh bị vô nước rồi, tiện thể cho anh mượn dùng chút."

Lâm Túc, "Liên hệ hiệp... đồng nghiệp hỗ trợ à?"

Bách Giang cười híp mắt, "À, không phải. Muốn liên lạc với họ còn có cách khác, là do mấy con gà trong Hayday của em đói mấy bữa nay rồi, phải lên cho tụi nó ăn cái đã."

Mọi người, "......"

Ngôn Thính Vân: Hóa ra mấy con gà sau vườn nhà cô ăn chỉ là thế thân thôi à!

Hạ Chấn Linh lạnh lùng bước ra ngoài, "Mặc cậu ta, đi thôi."

Bách Giang tươi tỉnh đút tay tay áo, "Thính Vân, cho anh mượn nha~"

Gian nhà đã trống không, Lâm Túc dứt khoát quay về phòng ngủ.

Cậu ngồi trên giường một lát, một luồng sáng bay trở về. Tuyết Nê Mã rơi xuống lòng bàn tay:

[A ba về rồi đây!]

Lâm Túc cúi đầu: "Đi lâu vậy, thám thính được gì rồi?"

Tuyết Nê Mã: [Bọn họ đang làm nhỏ máu ăn thề, nói bí thuật gì đó... nhưng không nói cụ thể. Có điều tôi đã đi theo trưởng tộc họ Ngôn về nhà, lén lật xem cuốn sổ lão cầm xong chép lại hết nội dung trên đó nè.]

Nó vừa nói vừa truyền nội dung vào điện thoại của Lâm Túc.

Lâm Túc mở điện thoại lướt xem. Lát sau, cậu bừng tỉnh: "Đây là sách đọc trước khi ngủ của tao mà?"

Tuyết Nê Mã tò mò bò lên: [Sách đọc trước khi ngủ gì cơ, sao tui không biết cậu đọc sách trước khi ngủ vậy?]

"Là sách tao đọc trước khi chìm vào giấc ngủ 17 năm trước."

[......]

(○口○!!)

Tuyết Nê Mã kinh hãi đến nỗi rụng mất mấy nhúm lông: [Cậu, ý cậu là......]

Lâm Túc một tay nhào nặn nó cho mềm ra, tay kia lướt điện thoại, "Chắc là nó, dù sao thì loại thuật chuyển vận quy mô lớn thế này cũng hiếm, không ngờ lại được lưu truyền lại ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này......"

[Vậy cậu định làm thế nào?]

"Tất nhiên là đưa tất cả về đúng vị trí của nó rồi."

Cậu nói xong nhìn vào đôi mắt tròn xoe đầy cảnh giác của Tuyết Nê Mã, bèn trấn an, "Yên tâm đi, năm đó tao đã sửa hàng vạn cái rồi. Trong tộc họ Ngôn này cùng lắm cũng chỉ có hơn trăm người, cũng như sửa phong thủy ở nhà Chúc Kiến Nhân thôi."

Tuyết Nê Mã lúc này mới nằm ườn ra: [Cũng đúng.]

Lâm Túc đứng dậy, "Đi thôi, đi xem thử nào."

...

Vì là bí thuật truyền lại nên trận pháp tương ứng chắc hẳn cũng được lưu truyền từ xa xưa.

Hành động ở đầu thôn sẽ rất dễ bị hạn chế.

Lâm Túc lại trèo lên bờ ao quen thuộc.

Cậu đứng từ xa nhìn về phía đầu thôn: Từ trường không thay đổi, xem ra vẫn chưa khởi động trận pháp.

Nếu có thể tìm thấy trước lúc đó......

Uỳnh!! Một tiếng nổ lớn đột ngột truyền đến.

....Nhanh thế sao?

Lâm Túc quay đầu, nhìn thấy vùng rìa địa giới của Quỷ Vương bị nổ tung. Phía trước Kỳ Sơn khói bụi mù mù, quỷ khí bị trấn áp bên dưới bốc lên ngùn ngụt! Cuồn cuộn đổ về một hướng duy nhất.

Không cần tìm nữa rồi.

Lâm Túc rùng mình, "Ở đằng kia."

Trận pháp không đặt trong thôn mà ở trước một ngọn núi lân cận.

Xung quanh cây cối um tùm, che khuất trận pháp.

Chỉ có một khoảng đất trống lộ ra nhãn trận. Khi Lâm Túc chạy tới, xung quanh nhãn trận không có ai.

Cậu phủi phủi vạt áo, "Cảnh tượng thật quen thuộc."

Loại trận pháp này không cần người lập trận có mặt tại chỗ, nó mượn vận dưới hình thức một loại khế ước. Một bên là mượn hôn khế, bên kia e là trên người của người trong tộc cũng đã lập khế ước mới.

Tử khí hóa sinh, những kẻ kết khế sẽ cùng san sẻ đại vận.

Cậu đang định bắt tay vào làm, điện thoại bỗng rung lên.

Lâm Túc lấy ra xem, thấy Hạ Chấn Linh gửi tin nhắn tới: Cậu đang ở đâu?

[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Nhãn trận, tới mau. [Tim]

Tin nhắn gửi đi vẫn đang xoay vòng.

Từ trường xung quanh nhiễu loạn nghiêm trọng, ước chừng tin nhắn của Hạ Chấn Linh cũng là từ mười mấy phút trước rồi.

Cậu đút điện thoại vào túi, "Không kịp nữa rồi."

Dứt lời, một cây bút trúc xuất hiện trong tay.

Đón lấy luồng quỷ khí hung hãn, sắc vàng nhạt hiện lên trong đáy mắt. Cậu nâng tay, đề bút....

Luồng khí lưu dường như ngưng lại trong thoáng chốc.

Quỷ khí nồng đậm bị một nét bút chặn đứng, sau đó chảy ngược về phía mạch khoáng Kỳ Sơn vừa nổ tung!

Vô số quỹ đạo như những sợi tơ vàng giằng xé nhau.

Cả cánh rừng rung chuyển xào xạc.

Lát sau, Lâm Túc thu bút .

Sắc mặt cậu trắng bệch, cúi người chống tay lên đầu gối. Tuyết Nê Mã xách cậu lên : [Cậu thấy sao rồi?]

"Không sao."

Lâm Túc đứng dậy, tiếc nuối, "Tiếc là Tiểu Hạ không có ở đây =u=, đợi tao về chôn......"

Cậu đang nói đột nhiên ngưng bặt.

Niệm lực tuôn trào không hề dừng lại, bị quỷ khí cuồn cuộn phản phệ lôi kéo, cùng đổ về phía Vạn Quỷ Khốc bên dưới mạch khoáng Kỳ Sơn.

Tuyết Nê Mã kinh hãi: [...Khoan khoan, cậu không đeo pháp khí!]

Dứt lời, Lâm Túc ngã phịch xuống đất.

Lớp áo trong màu tuyết trắng bị gió thổi tung, để lộ một đoạn cổ trắng ngần, đầu ngón tay buông thõng vô lực.

Toàn bộ niệm lực trong người như vỡ đê, ào ạt tuôn ra ngoài.

Tuyết Nê Mã xù lông: [Lâm Túc!!!]

Giữa những tán cây lay động, bỗng nhiên có tiếng bước chân dẫm lên cát sỏi.

Cây cỏ bị gạt phăng sang hai bên, một bóng người lao tới.

Ngay sau đó, một cánh tay luồn ra sau lưng, bế bổng người lên, ôm chặt vào lòng...

Hạ Chấn Linh mím chặt môi, lấy ra một chiếc khuyên bạc hình lông hạc, ghim vào lỗ tai Lâm Túc.

—-------

[Lời tác giả]

Túc: Suýt nữa ngủ không tỉnh luôn rồi. zzZZZ...

Hạ: ... Tôi vừa mới rời mắt cái mà đã thế này rồi.

Phụ kiện đôi, get.

Trước Tiếp