Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 74: Khách hàng thứ bảy

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Đồ sát!

Gửi tin nhắn xong, Lâm Túc quay trở vào phòng.

Ngôn Thính Vân ngó ra sau lưng cậu, "Ơ, quỷ đại ca đi rồi ạ?"

Lâm Túc gật đầu, "Về rồi."

Hạ Chấn Linh nhìn cậu, "Lại bàn gì thế?"

"Chuyện hôn lễ." Lâm Túc đứng cạnh hắn, trấn an, "Yên tâm, tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi."

Hạ Chấn Linh khẽ híp mắt, cảnh giác, "... Cậu sắp xếp cái gì?"

"Gióng trống khua chiêng."

"?"

Hắn vừa định mở miệng nói gì đó thì Bách Giang đã ôm một ổ gà con nhảy nhót tưng bừng thò đầu ra, cười rạng rỡ như ánh dương, "Ơ, ngày mai sẽ náo nhiệt lắm ạ? Tụi em được đi không?"

Lâm Túc nhân hậu, "Dĩ nhiên rồi."

Bách Giang quay đầu, "Thính Vân, em cũng đi cùng đi!" ^▽^

Ngôn Thính Vân, "..."

Sao lại thế này, lẽ ra cô... phải là người nhà dâu chứ nhỉ? Cô há miệng, rối rắm gật đầu, "... Tất nhiên rồi."

Bách Giang, "Ha ha~"

Hạ Chấn Linh hít sâu một hơi, hồi lâu mới nuốt ngược lời định nói vào trong: Thôi.

...

Giờ lành là 0 giờ ngày mùng ba.

Hỷ phòng bái đường được đặt ở đầu làng, nơi giáp ranh giữa thôn và sau núi, quãng đường đi tới đó mất khá nhiều thời gian, thế nên đoàn đưa dâu phải khởi hành từ trước nửa đêm.

Tại khoảng đất trống sau làng, bày sẵn bốn chiếc bàn lớn.

Nghi thức âm hôn vốn đan xen đỏ trắng, trong thôn cũng chuẩn bị vài mâm cỗ theo nghi thức của nhân gian.

Giữa sảnh đặt bàn thờ tổ tiên, thắt lụa đỏ vàng.

Lúc này vẫn chưa có ai tới, bốn phía vẫn còn rất tĩnh lặng.

Ánh nến trên bàn thờ cháy lập lòe, ánh sáng quanh bàn u tối mờ ảo, trong bóng tối chập choạng thấp thoáng ba bóng người.

Bách Giang vận ống tay áo trắng như tuyết, vui vẻ nói, "Hóa ra Thính Vân đi cùng đoàn đưa dâu."

Lâm Túc nhìn chằm chằm vào bàn tiệc bên ngoài, nuốt nước bọt, "Ừm."

Hạ Chấn Linh liếc nhìn, "Nhịn đi, qua 12 giờ là được ăn rồi."

Bách Giang cười híp mắt quay sang, "À mà, lát nữa chúng ta cứ thế hiên ngang ngồi xuống ăn hở? Em sẽ không bị nhúng nước nữa chứ, a ha ha~*"

"Yên tâm, không đâu."

Lâm Túc định nói thêm gì đó thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động. Tiếng trống, tiếng kèn, tiếng sáo dẫn đầu, thanh âm cổ nhạc vang lên phá tan màn đêm tĩnh mịch, mỗi lúc một gần.

Cậu ngắt cuộc trò chuyện, "Đến rồi."

Bên ngoài, đêm đen đặc quánh.

Sương mù như từ trên núi tràn xuống, bao trùm lấy toàn bộ thôn Ngôn thị. Hai dãy đèn lồng soi bóng kiệu hỉ đỏ rực, lắc lư đi xuyên qua làn sương mờ.

Kiệu hỉ dừng lại trước bãi đất trống.

Ngôn lão nhị đứng đầu hàng, hô lớn, "Hạ kiệu!"

Kiệu hạ xuống, ông ta nhìn chằm chằm vào Ngôn Thính Vân đang đi sát bên cạnh. Ngôn Thính Vân mím môi, giơ tay vén rèm kiệu lên.

Vạt áo đỏ rực buông xuống, khăn trùm đầu che kín mặt.

Ngôn Thính Vân gọi khẽ, "Anh ơi."

Ngôn Quan Nguyệt nắm lấy bàn tay cô đưa tới, đầu ngón tay hơi lạnh, y khẽ bóp nhẹ để trấn an cô. Vừa đứng vững, bên tai đã vang lên tiếng cảnh cáo của Ngôn lão nhị:

"Mày biết mình nên làm gì rồi đấy, đừng có mà giở trò. Nếu không, người chịu nạn đầu tiên sẽ là anh em tụi mày."

Ngôn Quan Nguyệt không nói gì, dắt tay Ngôn Thính Vân. Cô từng bước dẫn y tiến về phía sảnh đường, dưới khăn trùm đầu chỉ thấy một khoảng đất đen sẫm.

Đầu ngón tay y siết chặt, thầm cầu nguyện: ...Lâm tiên sinh.

Một chân đặt vào trong sảnh.

Ngôn lão nhị đứng bên ngoài thấy người đã vào trong thì thở phào, quay sang nói với người trong tộc, "Được rồi, chúng ta cứ thủ ở đây, để hai anh em tụi nó vào trong..."

Một khắc sau, toàn bộ đèn lồng xung quanh đồng loạt phụt tắt!

Ngôn lão nhị sững sờ, người trong tộc cũng kinh hãi quay đầu. Một luồng âm phong lạnh lẽo chợt vút qua, cây cối xung quanh rung chuyển xào xạc, trông như những bóng quỷ chập chờn trong đêm tối.

Họ còn chưa kịp phản ứng, "vụt" một cái, một đốm lửa ma trơi sáng lên. Ngay sau đó, vô số đốm lửa ma trơi khác liên tiếp bùng lên, vụt, vụt, vụt...

Từ đầu làng đến núi sau, lửa ma trơi giăng khắp núi rừng, bao vây lấy bọn họ....

Âm khí lạnh lẽo tràn về như thác đổ.

Cứ như thể toàn bộ địa phủ đều tụ hội về đây, người tức khắc trong tộc run bần bật, kêu la hoảng loạn:

"... Là, là quỷ... Ở đây, toàn là quỷ thôi!!"

Ngôn lão nhị gào lên, "... Đừng sợ!"

Vừa dứt lời, chiếc kiệu hỉ bên cạnh đã bị thứ gì đó đâm phải kêu "rầm" một tiếng rồi nghiêng ngả. Âm khí cuộn trào, ma trơi từ bốn phương tám hướng đồng loạt lao tới....

Đám dân làng khiêng kiệu sợ tới mức kêu khóc thảm thiết, ôm đầu nằm rạp xuống đất.

Trong thoáng chốc, tiếng la hét vang lên khắp nơi, rối như tơ vò.

...

Bên trong sảnh đường, Lâm Túc nhìn ra phía ngoài.

Chỉ thấy khoảng đất trống bên ngoài đã chật ních ma quỷ, và vẫn còn vô số quỷ hồn ồ ạt kéo tới đang chen lấn tranh nhau chạy tới, kẻ thì mang theo lễ vật, kẻ thì cầm sẵn bát đũa.

"Khè khè khè, có chân giò heo lớn kìa!"

"Tránh ra tránh ra... bàn này ta xí trước rồi nhé!"

"Ui da, đứa nào chen ta?"

Trong lúc chen lấn xô đẩy, không biết con quỷ nào đã dẫm trúng chân người trong tộc, khiến người đó rít lên thảm thiết, "A...!" Con quỷ bên cạnh giật mình, xoay người một cái làm cả ống đũa trên bàn rơi loảng xoảng!

"Gì thế, dọa sống quỷ rồi!"

Hai bóng người một đen một trắng quen thuộc cũng trà trộn trong đó.

"Ui! Náo nhiệt ghia~~~~"

"Lão Bạch, ngươi xem cái tiệc lưu động ở âm tào trải dài lên tận núi luôn này, phô trương quá đi."

Bạch Vô Thường hớn hở thè cái lưỡi dài ra, hô hào, "Được rồi, không được làm ồn! Chúng ta là tổ chức có kỷ luật..."

Cách đó vài bước, Ngôn lão nhị gầm lên một tiếng:

"Hoảng cái gì! Chẳng qua là quỷ đón dâu..."

Bạch Vô Thường quay đầu lại, vung mạnh một sợi xích sắt. Chát! Sợi xích quất thẳng vào mặt Ngôn lão nhị, "Á hự!". Ngôn lão nhị bị quất đến mức lảo đảo, trên mặt hiện lên một vết lằn xanh đỏ tím tái.

Bạch Vô Thường thu tay về, "Đã bảo là không được làm ồn rồi mà."

Đám quỷ, "..."

Ngôn lão nhị bị đánh lăn quay ra đất, người trong tộc càng thêm khiếp đảm, "Lão... lão Nhị!"

"Đến cả Ngôn lão nhị cũng..."

"Đi thôi, chúng ta chạy mau... Để Ngôn Quan Nguyệt ở đây là đủ rồi!"

Bên ngoài hỗn loạn tưng bừng, phía trong sảnh đường lại là một không gian khác.

Ngôn Thính Vân chỉ thấy ma trơi trùng điệp, người trong tộc như lần lượt phát điên, cô sợ đến mức nắm chặt tay Ngôn Quan Nguyệt:

"Anh ơi, đây là...!?"

Ngôn Quan Nguyệt không thấy được chuyện gì đang xảy ra.

Y cau mày, định đưa tay vén khăn trùm đầu thì bất chợt bị một bàn tay hơi lạnh đè xuống.

Một giọng nói trầm khàn vang lên, "... Không được."

Giây phút ngón tay chạm nhau, bên tai y đột nhiên tràn ngập những âm thanh ồn ào náo nhiệt của bầy quỷ. Ngôn Quan Nguyệt sững người, từ khe hở dưới khăn trùm đầu bị vén lên một góc, y nhìn thấy vạt áo đen viền đỏ thẫm.

"Anh......"

Vừa cất lời, trong tầm mắt lại xuất hiện thêm hai vạt áo một đen một trắng.

Hắc Bạch Vô Thường xách theo lễ vật sán lại gần, quan sát:

"Hai người mới đi phẫu thuật thẩm mỹ hả?"

Quỷ Vương, "..."

Ngôn Quan Nguyệt, "?"

Lâm Túc xuất hiện từ phía sau, hiền hậu nói, "Chúng tôi ở bên này này."

Hắc, Bạch quay đầu: ...!!

Ánh mắt Lâm Túc vô cùng thiện lương, còn Hạ Chấn Linh thì lạnh mặt liếc tới. Hai người sóng vai đứng sừng sững trước mặt, Hắc Bạch Vô Thường đờ người mất hai giây mới hãi hùng kêu lên: "Không phải hôn yến của hai người à?"

Quỷ Vương khàn giọng chào hỏi, "Vô Thường lão gia."

Bạch Vô Thường quay sang đánh giá hắn vài cái, "Quỷ Vương Kỳ Sơn."

Đầu ngón tay Ngôn Quan Nguyệt run lên.

Quỷ Vương, "Là ta."

"Thôi kệ, chẳng khác mấy~" Hắc Bạch Vô Thường đưa lễ vật ra, "Tân hôn vui vẻ!"

Quỷ Vương đáp lời cảm ơn rồi nhận lấy.

Bạch Vô Thường bỗng nhiên nhìn về phía Ngôn Quan Nguyệt, ánh mắt dừng lại dưới chân y, "Trên người ngươi có thứ không sạch sẽ." Nói xong y bịt miệng, nhìn chằm chằm Lâm Túc, "...Úi, cái này có được nói không vậy?"

Tuyết Nê Mã cảm thán: [Ổng càng ngày càng làm màu.]

Lâm Túc khẽ thở dài, nhìn Ngôn Quan Nguyệt, Ngôn Quan Nguyệt như cảm nhận được điều gì, đáp, "Được chứ."

Đám người trong tộc bên ngoài đều đã chạy biến.

Y vừa nói vừa cúi người, "Đây là thứ người trong tộc ép đeo vào, có lẽ là để áp chế quỷ... khí của Quỷ Vương." Vừa mới khom lưng, Quỷ Vương đã đột ngột nghiêng mình chắn trước mặt, "Để ta."

Nói xong, hắn vén vạt áo y lên, không chút kiêng dè giật phăng tấm gương Kim Lăng buộc trên cổ chân y ra.

Bạch Vô Thường cũng chẳng ngại ngần, "Đưa ta đi."

Y nhận lấy rồi nhét bừa vào người, hưng phấn nhìn quanh, "Chúng ta ngồi bàn nào dợ?"

Quỷ Vương chỉ tay, "Bàn chính, mời thượng tọa."

Hắc Bạch Vô Thường tung tăng chạy đi, "Ha ha ha ha ha! Trên bàn chính có gà rừng hầm kìa!"

...

Hai cái bóng đã đi giữ chỗ.

Lâm Túc vừa thu hồi ánh mắt thì nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng, "Hừ..." Cậu quay đầu lại, đúng lúc chạm vào ánh mắt đang rũ xuống của Hạ Chấn Linh, "Cậu nói gì với họ thế?"

Cậu, "..."

Hạ Chấn Linh hạ thấp giọng, hiểu rõ mười mươi, "Chắc cậu không nói đây là hôn lễ của chúng ta đâu nhỉ?"

Lâm Túc đoan chính, "Sao có thể? Tôi bảo là, hôn lễ có chúng ta."

Hạ Chấn Linh, "..."

Hắn nhìn Lâm Túc, hừ cười đầy ẩn ý.

Lâm Túc âm thầm dời tầm mắt: Nê Mã, anh ta lại cười cái kiểu gợi tình đó nữa rồi.

[404.]

"."

Đang nói chuyện thì phía trước hiện ra một bóng trắng muốt.

Bách Giang quay lại sau khi vừa dựng lại mấy thứ đồ mã bị âm phong thổi đổ, cười híp mắt nhắc nhở, "Giờ lành sắp đến rồi."

Lâm Túc nhìn về phía Ngôn Quan Nguyệt.

Dưới khăn trùm đầu, môi Ngôn Quan Nguyệt mấp máy.

Ngay sau đó, tay y bị Quỷ Vương nắm lấy, "Đi thôi, mấy kẻ phá đám bị đuổi về hết rồi."

"..."

Ngôn Quan Nguyệt, "?"

Y im lặng hai giây rồi hỏi, "...'Kẻ phá đám' mà ngài nói là chỉ ai?"

Quỷ Vương, "Dĩ nhiên là đám dân làng muốn phá hoại nhân duyên của chúng ta."

Ngôn Quan Nguyệt, "...Thế đám đông bên ngoài kia là?"

"Là khách quý phương xa tới." Quỷ Vương cố gắng ôn hòa, "Hôn yến còn long trọng hơn ta tưởng tượng, em không cần căng thẳng, ta ở bên em."

Ngôn Quan Nguyệt lại mấp máy môi, một lúc sau mới đáp, "Ừm."

Phía trên đã bắt đầu nghi thức bái đường.

Nghi thức âm hôn giản lược hơn hôn lễ thông thường rất nhiều, Ngôn Thính Vân cũng mơ mơ màng màng đứng cạnh chứng kiến.

Lâm Túc ngồi vào bàn chính, "Tao nói mà, với cái tâm thế này, Quỷ Vương làm gì cũng thành công thôi."

Tuyết Nê Mã nằm bò trên mép bàn: [Là mối này coi như thành rồi hỏ?]

Lâm Túc không trả lời, chỉ gắp một miếng chân giò nhỏ nhét vào cái miệng nhỏ của nó, "Ăn đi."

Tuyết Nê Mã: [O)3(O]

Đã bái bài vị cha mẹ, thắt xong tơ hồng, thắp hương khấu đầu, đổi chén rượu hợp cẩn.

Chẳng mấy chốc, lễ thành.

Ngôn Quan Nguyệt vốn chẳng mấy câu nệ, bái đường xong là dứt khoát vén khăn trùm đầu, đi mời rượu cùng Quỷ Vương.

Tiệc lưu động kéo dài đến tận đỉnh núi không cần bận tâm, đám quỷ đó tự quẩy rất hăng hái.

Quỷ Vương dẫn theo Ngôn Quan Nguyệt đi qua bàn chính.

Sau khi mời một vòng, các nghi thức cơ bản đã hoàn tất. Quỷ Vương đặt ly rượu xuống, quay sang hỏi, "Em muốn ăn chút gì đó hay là chúng ta vào động phòng luôn?"

Ngôn Quan Nguyệt đột nhiên bị sặc, "Khụ!"

Bách Giang cười híp mắt dắt Ngôn Thính Vân đang nghe đến đỏ cả mặt đi chỗ khác.

Hắc Bạch Vô Thường như bị kích hoạt từ khóa gì đó, vô thức nhìn về phía Hạ Chấn Linh và Lâm Túc.

Hạ Chấn Linh nhìn lại, cười lạnh một tiếng.

Lâm Túc ôm lấy Tuyết Nê Mã đang bị bịt tai, nghiêm túc quay đầu đi, "Chậc, người ta đang bàn chính sự."

Ngôn Quan Nguyệt đã lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.

Y mím môi, "Anh cũng biết đấy, cuộc âm hôn này của chúng ta xen lẫn rất nhiều... yếu tố phức tạp."

Đối phương im lặng mất mấy giây.

Ngôn Quan Nguyệt định nói tiếp thì nghe Quỷ Vương nói, "Ta hiểu rồi. Ý em là, chờ ta dọn sạch sẽ đống tạp chất này xong mới yên tâm động phòng đúng không."

Ngôn Quan Nguyệt, "..."

Y, "Không, tôi là..."

Quỷ Vương suy ngẫm, "Có điều âm hôn có khế ước ràng buộc, ta không biết thế này có xem là phạm quy không." Hắn nói đoạn chợt khựng lại, nhìn về phía bàn toàn âm sai thần quan này...

Một bàn quỷ lại đồng loạt quay sang nhìn Hạ Chấn Linh.

Lâm Túc xoay người lại, dịu dàng áp tay lên khuôn mặt tuấn tú của hắn, "Anh say rồi, anh không nghe thấy gì hết."

"..." Hạ Chấn Linh không nhịn được bật cười thành tiếng, "... Ha."

Quỷ Vương rất biết nhìn nhận thời thế, "Ta hiểu rồi, đa tạ." Nói xong hắn quay sang bảo Ngôn Quan Nguyệt, "Đợi ta."

Dứt lời, một luồng âm phong thốc thẳng về phía trong làng.

...

Trong thôn họ Ngôn.

Dù đã nửa đêm nhưng đèn đuốc vẫn sáng trưng.

Đám người trong tộc kinh hồn bạt vía đều tụ về nghị sự đường.

Ngôn trưởng lão tóc hoa râm và trưởng tộc Ngôn Thử ngồi ở vị trí thượng tọa, phía dưới là Ngôn lão nhị chằng chịt vết thương.

Mặt Ngôn trưởng lão đanh lại, "Chưa từng nghe nói âm hôn lại xảy ra chuyện như vậy, con đại quỷ kia... e là còn lợi hại hơn những gì chúng ta tưởng tượng."

Ngôn lão nhị vừa ôm vết thương vừa nói, "Mấy cái trò vặt vãnh chúng ta làm, nếu bị phát hiện thì..."

Ngôn Thử âm trầm nói, "Thì đã sao, người không muốn thành thân là Ngôn Quan Nguyệt, cứ đùn hết lên đầu nó là được." Lão chống gậy, lại ho khan hai tiếng, "Cái gọi là âm thân, vốn dĩ là đôi bên cùng có lợi."

Mọi người thở phào: Cũng đúng.

Nói trắng ra, kết thân với quỷ chính là hiến tế người sống cho quỷ để cầu vận khí và sự bảo hộ.

Hôn sự đã thành, lẽ nào lại...

Đang suy tính thì bỗng nghe tiếng "rầm" cực lớn!

Một luồng gió âm cuồn cuộn nổi lên, toàn bộ cửa lớn cửa sổ của nghị sự đường đồng loạt bị thổi tung, họ còn chưa kịp phản ứng, một bóng quỷ đỏ thẫm đã treo lơ lửng trước mặt, quỷ khí ngút trời.

Đám người trong tộc hồn vía lên mây:

"....Là con đại quỷ đó!!"

Ngôn trưởng lão giơ pháp khí chắn trước người, ngẩng đầu quát lớn, "Ngươi có chuyện gì!?"

Quỷ Vương tóc dài tung bay, hạ mắt nhìn xuống, "Ta tới để tính sổ."

Ngôn Thử nhíu mày, nhìn lên phía trên nói, "Muốn tính sổ gì thì đi mà tìm tên hôn phu không an phận kia của ngươi, nó mới là kẻ muốn hủy hôn nhất. Hơn nữa theo quy củ, người đã hiến tế rồi thì quỷ không được làm hại thôn xóm."

Quỷ Vương không thèm tin, "Nói láo, em ấy một lòng yêu ta."

Người trong tộc, "?"

"Huống hồ..." Kẻ đứng trên cao nói đoạn, vạt áo dài đột nhiên tung lên! Quỷ khí ngút trời ngay lập tức thổi tung cửa lớn cửa sổ, gạch ngói trong sảnh bị lật tung không thương tiếc...

Rào rào! Một trận mưa gạch ngói xối xả rơi xuống đầu bọn họ.

Quỷ Vương đứng từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói:

"Đổi ý thì đã sao, ta còn phải nhìn sắc mặt các người chắc?"

------------------------------

[Lời tác giả]

Quỷ Vương: Ta có chống lưng, thỏa sức đồ sát!

Trước Tiếp