Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Cậu ấy động lòng rồi, em thì sao?
Mệnh lệnh vừa ban xuống.
Các thành viên của Hiệp hội Thiên sư xung quanh đồng loạt xông lên, nhanh chóng khống chế đám người trong tộc, người trong giới ai ai cũng biết huy hiệu của Tổng bộ Hiệp hội Thiên sư.
Đám người trong tộc bị đè nghiến xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu:
"... Tổng bộ Hiệp hội Thiên sư!?"
"Tại sao bọn họ lại ở đây? Á...!! Đau, đau đau..."
"Vậy còn nó là...."
Mấy kẻ nhanh trí đồng loạt nhìn về phía Bách Giang. Bách Giang giữ nguyên nụ cười, giọng điệu nhẹ bẫng y hệt như đêm hôm đó, "Phải ha, tôi là ai nhỉ?"
Một thân phận như sấm rền bên tai hiện ra trong tâm trí.
Những người đang bị áp giải rùng mình một cái! Không dám tin vào mắt mình.
Kẻ nắm quyền của cơ quan quyền lực cao nhất giới Thiên sư lại xuất hiện ở cái xó núi hẻo lánh trong những ngày Tết nhất thế là nào!?
Có kẻ cố đấm ăn xôi, ngoảnh đầu nói, "Đừng hoảng! Nó chưa chắc đã là..."
Nhưng ngay giây tiếp theo, trái tim bọn chúng hoàn toàn rơi xuống vực thẳm.
Phía xa bỗng vang lên một loạt tiếng động.
Lẫn trong tiếng kêu la và tranh cãi, một nhóm thành viên Hiệp hội Thiên sư đang áp giải trưởng tộc Ngôn thị, các trưởng lão và cả Ngôn lão nhị đi tới.
Cấp dưới túm lấy người, xô mạnh về phía trước:
"Hội trưởng."
Ngôn Thử bị đẩy đi lảo đảo, vừa th* d*c vừa ho khù khụ, lão nhìn Bách Giang đang cười nói niềm nở phía trước với vẻ kinh hoàng khiếp sợ. Bách Giang híp mắt đánh giá:
"Toàn là người già sức yếu, các cậu ra tay không biết nặng nhẹ gì cả... còn không mau buông tay?"
Cấp dưới hiểu ý, buông tay ném phịch xuống đất.
Bịch! Ngôn Thử mất chỗ dựa, ngã nhào xuống đất. Lão trợn trừng đôi mắt đục ngầu, khò khè nhìn lên:
"Mày...! Mày là..."
Bách Giang nhếch môi, đáy mắt lạnh lẽo như sương tuyết.
Ngôn trưởng lão ở trong thôn được kính trọng mấy chục năm, chưa bao giờ bị đối xử thế này. Lão vừa giận vừa sợ, cố rướn cổ chất vấn, "Dựa vào đâu mà đối xử với chúng tôi như vậy! Là do Ngôn Quan Nguyệt cấu kết với lệ quỷ phá hoại thôn làng, Thiên sư... chẳng phải nên đi bắt quỷ sao!"
Nghĩ đến chuyện bí thuật, lão lại thuận tay gắp lửa bỏ tay người, "Quỷ khí Kỳ Sơn đã phá vỡ kết giới, hãm hại chúng tôi khốn đốn thế này. Chúng tôi mới là người bị hại..."
Lão tự cho rằng lời lẽ này vô cùng hợp tình hợp lý.
Thế nhưng Bách Giang vẫn dửng dưng, "Là người làm ác, hay là quỷ tác quái, chúng ta sẽ từ từ phân xử." Ánh mắt Bách Giang thay đổi, ý cười lạnh lẽo thấu xương.
"Nhưng chuyện dìm tôi xuống nước những hai lần ấy, chẳng lẽ các người cho là tôi không thèm chấp thật sao~" ^^
Hắn thu lại nụ cười, "...Đó là cố ý giết người đấy."
Vài tên từng nhúng tay vào vụ này run bắn người!
Tuyết Nê Mã lặng lẽ leo lên vai Lâm Túc: [Thấy chưa, tui đã nói là cậu ấy để bụng lắm mà.]
Lâm Túc theo bản năng dời mắt, nhìn chằm chằm Hạ Chấn Linh.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng, Ngôn lão nhị nghiến răng, đánh liều một phen, "Dìm nước gì cơ? Chúng tôi không làm! Chẳng phải anh vẫn đứng sờ sờ ở đây sao, nói gì cũng phải có bằng chứng."
Bách Giang lặng yên nhìn hắn, không nói lời nào.
Ngôn lão nhị đang thầm mừng rỡ, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt truyền tới:
"Tôi làm chứng."
Đám đông đồng loạt quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, lúc này mới sực để ý đến người đàn ông cao lớn bị bọn họ phớt lờ từ nãy giờ.
Hạ Chấn Linh khoanh tay, nhàn nhạt nhìn qua.
Ngôn lão nhị cau mày, "Anh lại là ai?"
Gã liếc thấy Ngôn Thính Vân đứng bên cạnh, lập tức hiểu ra, "Hay lắm! Toàn là một giuộc với nhau cả, làm chứng cái nỗi gì!"
Hạ Chấn Linh nhìn hắn hai giây, rồi rút thẻ công tác ra, chỉ thấy bên trên ghi:
[Hội trưởng Hiệp hội Giám sát Thiên sư]
"!!!!!!!!!!!!!!!!"
Tiếng của Ngôn lão nhị và không gian xung quanh đồng loạt rơi vào tĩnh lặng.
Hơi thở nghẹn lại, mồ hôi vã ra như tắm.
Hạ Chấn Linh, "Lời tôi nói chính là bằng chứng thép, giải đi."
Các thành viên Hiệp hội Thiên sư không chút do dự lôi xềnh xệch Ngôn lão nhị xích vào một góc.
Bách Giang mỉm cười chắp tay, gật đầu với Hạ Chấn Linh.
Lâm Túc nhìn bằng ánh mắt hồ hởi: Nê Mã, quan hệ của bọn họ tốt biết bao.
[... Hơ, chắc vậy.]
-
Đám người trong tộc bị bắt ngay tại chỗ, tiếng kêu la đau đớn và gào khóc vang dội khắp nơi.
Bách Giang chẳng buồn quan tâm, thong thả bước tới trước mặt Lâm Túc, rạng rỡ nói, "Thầy, em làm cũng không tệ chứ hả~"
Lâm Túc khen ngợi, "Làm tốt lắm."
Bách Giang: *0▽0*
Ngôn Thính Vân chết trân tại chỗ, cô tròn mắt lắp bắp, "Anh... anh Cang Tử! Anh, anh là..."
Các thành viên hiệp hội xung quanh ngoảnh đầu lại:...
Nụ cười của Bách Giang hơi cứng lại, sau đó tự nhiên đáp lời, "Lúc trước có duyên gặp Quan Nguyệt trong một hoạt động, lần này cậu ấy gửi thư cầu cứu nên anh mới tới đây."
Ngôn Thính Vân bỗng thấy mang ơn, "Cảm... cảm ơn ngài."
Bách Giang cười ha hả, "Sao lại xa lạ thế?"
Bên cạnh, Hạ Chấn Linh liếc nhìn một cái, nhạt giọng, "Không cần gò bó, cứ coi là Cang Tử cũng được."
Các thành viên hiệp hội xung quanh lại ngoảnh sang lần nữa.
Bách Giang: .
Anh nhìn chằm chằm Hạ Chấn Lĩnh hai giây, "Tôi có thể vinh dự nhận lấy cái tên mà thầy đặt cho~ Hội trưởng Hạ, anh có làm được không?"
Hạ Chấn Linh đối mắt với anh, nhếch môi, "Tôi có thể gọi cậu ấy là Khốn Khốn, cậu có làm được không?"
Bách Giang, "........." ▼皿▼#
Dường như bầu không khí lại bắt đầu ngầm nảy ra tia lửa điện.
Ngôn Thính Vân chẳng hiểu mô tê gì, đang định quay sang tìm nhân vật trung tâm của cuộc đối thoại, lại thấy Lâm Túc đã tạt qua đầu kia từ bao giờ.
Ở phía khác, các thành viên hiệp hội đang còng tay Ngôn Thử lại.
Mặt mày Ngôn Thử lấm lem, hoàn toàn chẳng còn chút phong thái của một trưởng tộc. Lão run rẩy chống người dậy, trong cơn ho dữ dội vẫn mang theo vẻ hoang mang không cam lòng, như thể không hiểu nổi:
Rõ ràng đã tính kỹ là có đại vận, sao lại...
Vừa định áp giải đi, bỗng nghe thấy một tiếng, "Đợi đã."
Lão ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên tóc đen mắt sáng đang đứng trước mặt. Lớp áo trắng bên trong càng tôn lên vẻ thanh mảnh, vừa rồi Hội trưởng Hiệp hội Thiên sư và Hội trưởng Hiệp hội Giám sát đều lần lượt lộ diện, chỉ có cậu là đứng bên cạnh im hơi lặng tiếng.
Đang mải suy đoán, lão lại nghe thấy thiên sư bên cạnh cung kính thưa, "Lâm tiên sinh."
Lâm Túc gật đầu, nhìn Ngôn Thử.
"Cuốn sách đâu?"
Tim Ngôn Thử giật thót lại một cái, lão nhìn Lâm Túc hai giây, quyết chết không nhận, "...Sách gì?"
Lâm Túc dứt khoát quay đầu, "Lục soát."
Cấp dưới của hiệp hội lập tức đáp "Vâng", rồi bắt đầu lục soát người Ngôn Thử. Ngôn Thử vừa ho sù sụ vừa giãy giụa nhưng không thoát được, chẳng mấy chốc cuốn sách nhỏ lúc trước đã bị tìm thấy.
"Lâm tiên sinh, là cái này phải không?"
Lâm Túc đón lấy, lật xoành xoạch, "Quả nhiên là nó..."
Cậu lật xong rồi đóng lại, nhìn Ngôn Thử, "Cái gọi là bí thuật này từng có tiền lệ bị phản phệ, đừng bảo là ông không biết nhé?"
Đáy mắt Ngôn Thử lóe lên vẻ kinh hãi.
Những người trong tộc đang bị gom về một chỗ nghe thấy vậy lập tức nhìn về phía lão:
"Có tiền lệ bị phản phệ?"
"Các người đã biết từ trước? Tại sao không nói!"
"Chẳng phải bảo chỉ là do con đại quỷ tác quái, không phải phản phệ sao!?"
...
Những tiếng oán hận tuôn ra từ bốn phương tám hướng.
Lúc này Ngôn Thử cũng chẳng quản nổi bọn họ nữa, chỉ trừng trừng nhìn Lâm Túc, "Sao mày lại biết?"
Lâm Túc nhẹ nhàng mỉm cười với lão, đầy ẩn ý, "Ông đoán xem, lần phản phệ trước đó là như thế nào?"
Ánh mắt cậu sâu thẳm như đầm nước lạnh, phản chiếu gương mặt kinh hãi của Ngôn Thử. Ngôn Thử bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, nảy ra một suy đoán không tưởng: Không thể nào, đó là chuyện của mười mấy năm trước rồi...
Hơn nữa, đó là một sự kiện quy mô cả vạn người....
Bàn tay gầy guộc của Ngôn Thử lại run lên bần bật.
Lâm Túc dọa người ta một trận, đại công cáo thành đút cuốn sổ vào túi rồi khải hoàn trở về.
...
Quay lại thì thấy hai người kia đều im lặng không nói gì.
Ngôn Thính Vân nắm tay dì Quyên, ngập ngừng đứng ở giữa, nhìn trái ngó phải mà không biết mở lời thế nào.
Lâm Túc khựng lại, quan tâm hỏi, "Hai người có tâm sự gì sao?"
Mấy ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cậu.
Hạ Chấn Linh nhìn cuốn sổ trong tay cậu, lên tiếng trước, "Tịch thu được à?"
Lâm Túc đưa cho hắn, "Ừ, giao cho anh xử lý đấy." Cậu quay sang thấy Bách Giang trông như vừa bị ức h**p, bèn bí mật ghé sát Hạ Chấn Linh, "Anh lại bắt nạt trẻ con à?"
Hạ Chấn Linh cười, "Hừ... cả băng đảng của cậu ta đều ở đây, tôi bắt nạt được chắc?"
Lâm Túc suy nghĩ một chút, "Cũng phải."
Cậu bước tới, gọi một tiếng, "Tiểu Bách."
Bách Giang xốc lại tinh thần, "...Thầy!"
Lâm Túc nhìn quanh một lượt, "Đến rất đúng lúc, em liên lạc lúc nào thế?"
Bách Giang lập tức phấn chấn hẳn lên, v**t v* chiếc nhẫn bạch ngọc trên tay, "À, em đã nói là có cách liên lạc khác đấy thôi? Chỉ cần một mệnh lệnh là có thể thu... lưới rồi." ^▽^
Tuyết Nê Mã liếc nhìn: [Ảo giác đúng không, hình như tui vừa thấy cậu ấy vừa nuốt lại chữ "xác" thì phải.]
Lâm Túc xoa đầu nó: Mày cũng kiệt sức rồi, chắc là ảo giác thôi.
-
Người trong thôn bị bắt đi gần hết.
Chỉ còn sót lại khoảng mười người.
Quỷ khí ở địa giới Kỳ Sơn quá nặng, vốn không thích hợp để sinh sống, nhân cơ hội này chuyển đi cũng tốt.
Tộc họ Ngôn ở trong "thâm sơn cùng cốc" hoàn toàn tan rã.
Bách Giang dẫn người của hiệp hội đi thu dọn tàn cuộc, dì Quyên cũng trở về nhà. Trước bãi đất trống chỉ còn lại Lâm Túc, Hạ Chấn Linh và Ngôn Thính Vân. Cô bé có chút ngơ ngác:
"Vậy còn em và anh trai em thì sao?"
Lâm Túc nhìn về phía xa, lúc này quỷ khí bên ngoài Kỳ Sơn đại khái đã bị trấn áp trở lại, "Để anh hỏi thử."
Ngôn Thính Vân, "Dạ??"
Lâm Túc nói xong thì gửi một tin nhắn WeChat cho Quỷ Vương: Xong chưa?
[▼_▼]: Ò.
[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Tôi đưa Thính Vân qua đó.
[▼_▼]: ! Khoan đã, ta đang định tiếp tục bàn bạc...
[▼_▼]: Thôi... tới đi.
Lâm Túc cất điện thoại, quay đầu lại, "Thính Vân, anh trai em đang rảnh đấy, đi thôi."
Hạ Chấn Linh liếc nhìn cậu một cái: ...
Ngôn Thính Vân, "Vâng... 0.0"
Đến địa giới Kỳ Sơn.
Liếc mắt nhìn lại, núi rừng trùng điệp, sườn đất rải rác đá vụn kéo dài mãi lên tận đỉnh núi. Giây tiếp theo Lâm Túc phẩy tay một cái, cảnh vật xung quanh bỗng chốc thay đổi hoàn toàn....
Giống như đang đứng trong một phủ đệ nguy nga.
Sân vườn mang hơi hướng cổ xưa, bàn đá nép dưới những tán cây xanh mướt. Lụa đỏ và đèn lồng trong phủ vẫn chưa tháo xuống, trông rất hân hoan náo nhiệt, chẳng hề có chút vẻ âm u lạnh lẽo nào.
Sắc mặt Ngôn Thính Vân giãn ra đôi chút.
Lâm Túc đã dẫn đầu đi về phía sảnh chính phía trước, cô vội vàng theo sau.
Bước vào trong sảnh, thấy Quỷ Vương và Ngôn Quan Nguyệt đều đang ngồi phía trước. Ngôn Quan Nguyệt quay đầu lại, hơi sững sờ rồi nhanh chóng đứng dậy bước tới, "Thính Vân!"
Y mím môi nhìn kỹ một lượt, "Em không sao chứ?"
Ngôn Thính Vân lắc đầu, "Em không sao, anh Cang... à hội trưởng Bách và mọi người đã kịp thời cứu em và dì Quyên."
Ngôn Quan Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, rồi quay sang cảm ơn Lâm Túc và Hạ Chấn Linh. Hạ Chấn Linh "ừ" một tiếng, Lâm Túc quay đầu lại thì thấy Quỷ Vương đang ôm đĩa bánh ngọt, lẳng lặng nhìn qua với ánh mắt trầm ngâm.
"..."
Cậu niềm nở chào hỏi, "Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi."
Ngôn Quan Nguyệt liếc nhìn Quỷ Vương, kéo Ngôn Thính Vân ngồi xuống, "Được."
...
Mọi người ngồi quanh bàn đá bên ngoài. Lâm Túc và Tuyết Nê Mã mỗi người một miếng bánh, gặm rôm rốp. Hạ Chấn Linh giật giật khóe mắt, hạ giọng, "Đừng để nó ăn trên đầu cậu... trông như có tuyết rơi vậy."
Lâm Túc lặng người, lặng lẽ bắt Tuyết Nê Mã xuống.
May mà trước mặt chẳng có người hay quỷ nào chú ý.
Ngôn Quan Nguyệt im lặng vài giây, hỏi, "Thính Vân, em có dự tính gì không? Người trong tộc đều tản đi hết rồi, vậy em..."
Ngôn Thính Vân hớn hở, "Vậy là mảnh đất này đều là của anh em mình rồi!"
Họ đồng loạt nhìn sang, "..."
Ngôn Thính Vân hoạch định, "Họ đều dọn đi cả rồi, bảo là quỷ khí nặng quá. Nhưng giờ anh đã kết hôn với quỷ đại ca đây rồi, nhà mình cũng chẳng ngại chuyện đó nữa. Trong thôn em ở, trong núi anh ở."
Giọng cô run lên vì phấn khích, "Anh! Chúng ta trở thành địa chủ rồi!"
Ngôn Quan Nguyệt, "........."
Tuyết Nê Mã tay bưng miếng bánh, cảm thán: [Chẳng lẽ cô bé này cũng là thiên tài?]
Một bàn tay vỗ cho nó nảy lên một cái.
Lâm Túc lạnh lùng: Rất tiếc, thời buổi này không được làm "địa chủ".
Ngôn Quan Nguyệt đẩy gọng kính, đang định lên tiếng thì Quỷ Vương đã khàn giọng mở lời, mang theo chút tiếc nuối, "Tiếc là ta không thể thường xuyên ra ngoài thôn, âm giới có thể đi lại thỏa thích, nhưng phạm vi hoạt động ở dương gian chỉ có vùng Kỳ Sơn này thôi."
Ngôn Quan Nguyệt hơi ngẩn ra, "Vậy trước đây người..."
Quỷ Vương cụp mắt, "Phải trả giá một chút."
Hắn lại nói thêm, "Không sao, rất đáng giá."
Hơi thở của Ngôn Quan Nguyệt thắt lại, "Người... đánh đổi cái gì?"
Bóng dáng cao lớn của Quỷ Vương im lìm như núi, mái tóc dài rũ xuống che khuất bên mắt. Hồi lâu sau, hắn mới để lộ sắc mặt ủ rũ, mặt mày xám xịt như tro tàn, "Năm nay, ta đã không còn ngày phép năm nào nữa rồi."
"..."
Tuyết Nê Mã không nhịn được, nói nhỏ: [Thảm thật, đúng là cái giá quá đắt.]
Lâm Túc nhẹ nhàng an ủi, "Nhưng có nghỉ phép kết hôn mà."
Quỷ Vương suy nghĩ một chút, bình tĩnh lại, "Cũng đúng."
Ngôn Thính Vân kinh ngạc, "Quỷ, quỷ đại ca, anh còn có cả phép năm cơ á? Chẳng phải anh là đại ca của cả núi này sao, giết ra từ trong mưa máu gió tanh, chẳng phải muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ à?"
Ngôn Quan Nguyệt không nói gì, nhưng vẻ mặt cũng y hệt em gái mình.
Quỷ Vương cau mày, "Mấy người đang nghĩ cái gì thế, ta là viên chức cõi âm, là vượt qua ngàn linh vạn quỷ trên cầu độc mộc để thi đỗ vào đấy."
Hai anh em:.........!
Lâm Túc lặng lẽ quay sang Hạ Chấn Linh, "Dạo trước có nghe Hắc Bạch Vô Thường nói qua, có đợt thay đổi cán bộ mới."
Hạ Chấn Linh nhướng mày, "... Bọn họ lại đến khi nào?"
"Tất nhiên là lúc trang trí phòng trẻ em rồi." "..."
Những người quanh bàn đều rơi vào trầm tư.
Một lát sau, Ngôn Quan Nguyệt lên tiếng, "Thính Vân, thôn đã giải tán rồi, em cũng nên ra ngoài mở mang. Từ trước đến nay anh vẫn luôn muốn đưa em ra ngoài."
Ngôn Thính Vân dè dặt, "Vậy còn anh thì sao đây?"
"Anh..."
Quỷ Vương đột nhiên nói, "Nếu em muốn đi thủ đô cũng được. Tuy ta không thể thường xuyên lên đó, nhưng em có thể tẩu âm, về đây cũng rất thuận tiện."
Ngôn Quan Nguyệt lặng đi hai giây, không phản đối cũng không đồng ý.
Lâm Túc liếc nhìn anh một cái. Điện thoại bỗng rung lên, cậu lấy ra xem, thì thấy Bách Giang vừa đổi điện thoại mới đã gửi tin nhắn tới.
[Bách Giang]: Thầy ơi, em dọn dẹp xong xuôi rồi~ Nhưng quay lại thì chẳng thấy mọi người đâu cả. Chắc là mọi người sẽ không bỏ đi mà để lại mình em ở đây đâu nhỉ, ha ha ^▽^
[Bách Giang]: Chắc là không đâu nhỉ QAQ
Lâm Túc, "..."
Cậu trả lời: Tụi anh đang đi chúc Tết.
[Bách Giang]: 0▽0?
Lâm Túc cất điện thoại không trả lời nữa, đứng dậy nói, "Bên kia thu xếp xong rồi, chúng tôi cũng phải đi thôi."
Ngôn Quan Nguyệt đứng dậy, "Tôi tiễn mọi người."
Lâm Túc nhìn y, "Được."
-
Mọi người quay trở lại thôn. Quỷ Vương đã cạn kiệt phép năm nên không thể rời đi, chỉ có thể đứng từ xa tiễn biệt: ▼_▼
Về tới thôn, Bách Giang đang chờ đợi mừng rỡ, "Thầy ơi~"
Lâm Túc thong thả đi tới, "Đợi lâu rồi."
Bách Giang nhìn thấy Ngôn Quan Nguyệt, "Quan Nguyệt cũng ở đây à, vừa hay có chuyện muốn nói với cậu." Anh lấy từ trong tay áo ra một tấm thiếp mời, "Cậu có muốn tới thủ đô không? Cả Thính Vân cũng đi cùng nhé~"
Ngôn Quan Nguyệt hơi ngạc nhiên, nhận lấy, "Cảm ơn hội trưởng, tôi...sẽ suy nghĩ kỹ."
Ngôn Thính Vân vui mừng khôn xiết, "Thủ đô!? Em cũng được đi ạ?"
Bách Giang cười tủm tỉm, "Tất nhiên."
Ngôn Thính Vân tức khắc hớn hở, reo hò một tiếng rồi chạy vào phòng thu dọn đồ đạc. Bách Giang cũng chắp tay sau lưng đi theo, chuẩn bị mang theo "đàn gà con" chính tay mình ấp ra:
"Nuôi mấy ngày, cũng có chút tình cảm rồi~ Ha ha. ^▽^"
Hai bóng dáng rời đi, ở đầu thôn chỉ còn lại ba người.
Lâm Túc vừa thu hồi tầm mắt thì nghe thấy bên cạnh có tiếng gọi, "... Lâm tiên sinh."
Cậu quay đầu lại, chỉ thấy Ngôn Quan Nguyệt đang rũ hàng mi dài mảnh, che đi đáy mắt tĩnh lặng. Cúc áo sơ mi vẫn cài đến nấc trên cùng, vẫn dáng vẻ điềm tĩnh như mọi khi, nhưng dường như đã có gì đó lặng lẽ thay đổi.
"Lúc trước tôi nói, tốt nhất là có thể giải trừ khế ước. Nhưng nếu có ai đó vì chuyện này mà bị tổn thương, vậy thì không giải trừ cũng được."
"Cái 'ai đó' này... bao gồm cả người kia."
Ngôn Quan Nguyệt nói đoạn lại im lặng, "Cho nên tôi..."
Lâm Túc tiếp lời y, "Cậu định không giải trừ hôn ước nữa."
Không gian yên tĩnh một hồi lâu. Ngôn Quan Nguyệt quay lưng đi, một lọn tóc mái rũ xuống che khuất chân mày, không nhìn rõ thần sắc. Sự lý trí tuyệt đối cũng đã có chút lung lay, một lúc sau, y nắm chặt tay, chậm rãi nói:
"Phải, tôi đã động...lòng trắc ẩn."
Lâm Túc nhìn y vài giây, mỉm cười: "Được."
...
Đội của Bách Giang nhanh chóng thu dọn xong xuôi. Vừa hay bọn họ cùng lên đường, Ngôn Quan Nguyệt quay lại chào Quỷ Vương một tiếng, sau đó cùng Ngôn Thính Vân đến thủ đô để ổn định trước.
Rời khỏi thôn, cuối cùng cũng tạm biệt ngọn núi lớn sau lưng. Mọi người đứng ở ngã tư đường chuẩn bị chia tay.
Một đám gà con vàng ươm nhảy nhót trên đầu, trên vai Bách Giang, anh luyến tiếc, "Thầy, anh thật sự không về thủ đô với bọn em hả?"
Lâm Túc nói, "Để lần sau đi."
Bách Giang chỉ tay vào chiếc xe phía sau, "Vậy cùng ra sân bay cũng được mà."
Lâm Túc lắc đầu, "Không cần đâu, bọn anh... đi tàu điện ngầm về."
Mấy người trước mặt: "?"
Bách Giang khựng lại hai giây, tiếc nuối, "Vâng ạ."
Anh giơ hai cái móng vuốt ra, "Hẹn gặp lại thầy~"
Nói xong lại rụt móng lại, nhìn Hạ Chấn Linh, "Bai."
Hạ Chấn Linh gật đầu, "Đã xem."
"......"
Mọi người lần lượt lên xe.
Anh em Ngôn Quan Nguyệt vẫy tay từ cửa sổ xe, "Lâm tiên sinh, hội trưởng Hạ, hẹn gặp lại ở thủ đô."
Hạ Chấn Linh thoáng nhìn qua Ngôn Quan Nguyệt.
Cửa sổ xe kéo lên, chiếc xe tư nhân lao đi xa dần.
Bên vệ đường tung lên chút bụi vàng, nắng chiều rực rỡ đổ xuống mặt đất.
Lâm Túc đang nhìn về phía trước, bỗng nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng, "Còn em?"
Cậu quay đầu, "Cái gì cơ?"
Sườn mặt nét nghiêng của Hạ Chấn Linh rõ ràng cương nghị, yết hầu hắn khẽ chuyển động, bình thản nói, "Cậu ấy đã động lòng trắc ẩn," Hắn quay sang, ánh mắt rơi trên mặt Lâm Túc, khẽ hỏi: "Em thì sao?"
Tim Lâm Túc bỗng hẫng một nhịp, nín thở, ánh mắt đối phương như có như không lướt qua mặt cậu.
Cậu khựng lại hai giây, sau đó tỏ vẻ tự nhiên nói, "Tôi cũng..." Hàng mi trước mặt run lên một cái, cậu trơn tru nói tiếp, "Đương nhiên tôi cũng thấy rất đồng cảm với một con quỷ đã bay sạch phép năm."
"..."
Hạ Chấn Linh cười khẩy một tiếng, cười như không cười, "Bảo sao trong lòng tôi cứ thấy cứ thấy trống vắng, ra là có người vừa tạt sang nhà người khác rồi."
Lâm Túc dịu dàng, "Nhưng chúng ta có thể tạt về nhà tôi mà."
Hạ Chấn Linh nhướng mày, "Về nhà em?"
"Mở quỷ môn về thẳng luôn." Lâm Túc vừa nói vừa lấy bút trúc ra, "Hình như áo khoác của anh vẫn còn để quên trong phòng khách nhà tôi đấy."
Ngòi bút hạ xuống, quỷ môn mở ra!
Cậu thu tay về định bước vào thì bỗng nhớ ra, "Đúng rồi...."
Hạ Chấn Linh liếc mắt, "?"
"Tôi cho quản gia nghỉ ba ngày Tết, bảo ông ấy từ mùng Ba bắt đầu qua nấu cơm. Sau đó bận rộn chuyện bên này nên quên thông báo không cần đến nữa."
Lâm Túc trầm ngâm, "Chắc ông ấy không còn ở phủ của tôi đâu nhỉ?"
Hạ Chấn Linh, "... Về xem sao."
"Được thôi." Nói rồi cả hai cùng bước vào trong cánh cổng.
Gió âm thổi qua, quỷ môn sau lưng đóng lại. Xuyên qua địa phủ rồi trở ra, ánh sáng ấm áp sáng sủa lại bao trùm xung quanh, điểm mở cổng là ở ngay bên ngoài huyền quan.
Lâm Túc cảm thán, "Vẫn là ở nhà ấm áp nhất."
Hạ Chấn Linh khựng lại, "...Có phải hơi ấm quá rồi không?"
Tuyết Nê Mã ghé sát vào bảng điều khiển: [Ai đã bật cả điều hòa lẫn sưởi sàn lên vậy?]
Bọn họ đồng thời chết lặng.
Lâm Túc quay đầu lại, thấy cửa chính sau lưng còn bị một cây chổi lau nhà chắn ngang.
"..."
Ánh mắt cậu dừng lại đó hai giây.
Sau đó cả hai cùng đi về phía phòng khách.
Vừa rẽ vào phòng khách đã thấy chiếc ghế bập bênh bằng gỗ sưa của cậu đã được chuyển ra trước cửa sổ sát đất, bên cạnh còn đặt một cái bàn trà nhỏ. Quản gia mặc bộ đuôi tôm chỉnh tề, đang ung dung nằm trên đó.
Một tay nhẹ nhàng lắc ly rượu vang đỏ, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.
Thở dài mãn nguyện, "Cả hai vị chủ nhân đều không có nhà. Những ngày tháng không ai quản thúc thế này, quả là lâu lắm rồi mới có lại được..."
—-------------------------------
Lời tác giả:
Lâm Khốn Khốn: Tu hú chiếm tổ (nhìn chằm chằm).