Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Cuộc gặp gỡ định mệnh
Tống Khiếu Thiên chết lặng, "... Em thay lòng đổi dạ rồi."
"Dào ôi, không phải thế." Thiều Lan vừa nói vừa đưa tay ướm thử lên các đường nét trên mặt chồng, "Là thật đấy, đẹp trai y hệt anh luôn. Lúc nãy em vừa thoáng nhìn qua, trông cứ như bản sao thời trẻ của anh vậy."
Tống Khiếu Thiên cũng ngó nghiêng ra ngoài, "Giống đến thế cơ à?"
Ông lầu bầu vẻ không cam lòng, "Có giống đến mấy cũng không đẹp trai bằng anh được."
Thiều Lan dở khóc dở cười, "Anh ghen tuông vớ vẩn gì thế không biết, người ta chỉ là một đứa trẻ thôi mà, chắc cũng trạc tuổi Cẩn Án nhà mình..."
Nói đoạn bà chợt khựng lại, cảm giác bồn chồn trong lồng ngực lại trỗi dậy.
Tống Khiếu Thiên vẫn còn bám vào cửa kính xe lầm bầm, "Ồ, thế thì đủ tuổi làm con mình rồi... Thôi bỏ đi." Nói rồi ông quay sang thấy Thiều Lan đang im lặng, "Sao thế em?"
Thiều Lan mấp máy môi, chẳng biết nói sao cho phải, có những linh cảm đến thật vô cớ, nói ra nghe lại kỳ cục. Huống hồ người ta cũng chỉ là cái nhìn thoáng qua, giờ đã biến mất giữa biển người mênh mông, biết đâu mà tìm...
Đang mải suy nghĩ thì cửa xe mở ra, "Bố, mẹ!"
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, bà quay đầu lại thấy Tống Cẩn Án đã về, "Án Án."
Vẻ mặt Tống Cẩn Án hơi căng thẳng, "Sao bố mẹ lại tới đây?"
"Bố con có cuộc họp trong thành phố, tiện đường qua đón con luôn." Thiều Lan mỉm cười: "Không vui à?"
Tống Cẩn Án đưa mắt nhìn quanh, "Không có."
Nói rồi cậu ta ngồi vào trong xe.
Tống Khiếu Thiên ra lệnh khởi hành, Thiều Lan quay sang quan tâm hỏi han, "Đi chơi có vui không con?"
Tống Cẩn Án sượng người, "Vâng."
Thiều Lan chỉ nghĩ là cậu ta mệt nên không hỏi gì thêm.
Trong xe yên tĩnh một hồi lâu, Tống Cẩn Án chợt lên tiếng, "Mẹ ơi, con dùng hết tiền tiêu vặt rồi."
Thiều Lan sững người, "Chẳng phải tuần trước mẹ vừa đưa con hơn một triệu tệ sao?"
"Có nhiều khoản phải chi lắm ạ, lại còn đi chơi cùng bao nhiêu bạn bè nữa..."
Bà thở dài, "Án Án à, không phải bố mẹ tiếc tiền với con. Nhưng con tiêu xài cũng nên có kế hoạch một chút, tiêu vào đâu thế?"
Tống Cẩn Án chột dạ, ấp úng đáp, "Thì, trên du thuyền cũng tốn kém một chút ạ."
Nói đoạn, cậu ta lặng lẽ đút điện thoại vào túi, trong lịch sử giao dịch vẫn còn khoản chi lớn nhất vào tuần trước, tận 300.000 tệ. Bây giờ số dư coi như đã chạm đáy, lúc nãy cậu ta còn suýt mất mặt vì không có tiền trả.
Cậu ta vội vã bịa ra một cái cớ, "Còn có sinh nhật bạn nên con tặng quà nữa."
Trong giới thượng lưu, việc tặng quà đúng là tốn kém thật. Thiều Lan khẽ lườm nhẹ cậu ta một cái, không đả động gì đến chuyện đưa thêm tiền, "Về nhà rồi nói chuyện sau."
...
Trên boong tàu, Lâm Túc vùi đầu một lúc rồi mới lồm cồm bò dậy.
Các sợi dây vận mệnh đã giao nhau, khoảng cách tới ngày mọi thứ quay về đúng vị trí chắc cũng không còn xa nữa.
Trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói, "Hết chóng mặt rồi à?"
Cậu thu hồi suy nghĩ, tỏ vẻ ân cần, "Nếu anh muốn ôm thêm lát nữa thì tôi cũng có thể chóng mặt tiếp được."
Hạ Chấn Linh cười hừ một tiếng, không đáp lời.
Đúng lúc này, cấp dưới quay trở lại. Mấy người đứng cách đó vài bước chân, cứ lén lút liếc nhìn hết cái này đến cái kia. Lâm Túc tỏ vẻ đoan trang đứng dậy, chỉnh lại vạt áo:
"Thôi bỏ đi, để lần sau lại tạo điều kiện cho anh thừa nước đục thả câu."
Mấy người đứng đằng xa, "...?"
Cậu nhanh chóng quay lại chủ đề chính trước khi Hạ Chấn Linh kịp mở miệng, "Du thuyền này tính xử lý sao đây?"
Hạ Chấn Linh liếc nhìn mấy cấp dưới, coi như tha cho cậu lần này, "Án liên quan đến huyền học, tịch thu về cho Hiệp hội Giám sát."
Lâm Túc tán thưởng nhìn anh, "Nguồn thu nhập chính của công ty anh chắc không phải là nhờ vào việc tịch thu tài sản của người khác đấy chứ?"
"..."
"Lại nghĩ nhiều rồi, Khốn Khốn."
Hai người tách ra, cấp dưới cũng tiến lại gần, "Hội trưởng."
Du thuyền bị Hiệp hội Giám sát tịch thu, mọi bằng chứng trên tàu cũng được đưa vào hồ sơ lưu trữ.
Hạ Chấn Linh lật xem vài trang tài liệu, "Kim Vĩnh Văn thì có thể định tội ngay, nhưng mấy tay "quyền quý lâu đời" kia thì hơi rắc rối." Anh quay sang nói với Lâm Túc, "Tôi phải đích thân đi thủ đô một chuyến, cậu..."
Lâm Túc đầy nuông chiều, "Tôi biết rồi, tôi cũng đi."
"......"
Lời định nói ra bỗng khựng lại.
Hạ Chấn Linh nhìn cậu một cái thật sâu, rồi quay sang dặn dò, "Đặt hai vé máy bay đi thủ đô."
Cấp dưới há miệng, "... Rõ."
Lâm Túc nheo mắt phơi nắng: Nê Mã, anh ấy càng ngày càng tiến bộ rồi.
Tuyết Nê Mã, [Trình đổ thừa của cậu cũng càng ngày càng tiến bộ rồi.]
Cậu dùng hai ngón tay kẹp chặt cái miệng của nó lại.
"Tất nhiên tao cũng có chính sự của mình rồi."
-
Cuộc thẩm vấn tại đảo Bình Thừa kéo dài suốt hai ngày. Đến ngày thứ ba, báo chí rầm rộ đưa tin về "Sự cố du thuyền Hải Mộng". Gương mặt của Kim Vĩnh Văn xuất hiện chình ình trên tin tức xã hội, chuyện giới thượng lưu dùng "tà thuật" cũng lập tức bị phanh phui.
Cả trong giới lẫn ngoài giới đều xôn xao bàn tán.
Thủ đô, biệt thự nhà họ Tống.
Choảng! Ly nước thủy tinh đổ nhào trên bàn trà.
Thiều Lan xem tin tức mà sợ đến mức toát mồ hôi lạnh. Bà nhìn Tống Cẩn Án vừa từ cầu thang đi xuống, nghiêm giọng hỏi đầy lo lắng:
"Án Án, chuyện lớn như thế này, sao không nghe con kể gì hết vậy?"
Tống Cẩn Án thoáng khựng lại khi nhìn thấy tin tức trên tivi. Cậu ta lảng tránh ánh mắt, nén nỗi chột dạ, "Con cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết lúc xuống tàu thấy rất nhiều người quyền quý bị đưa đi... dù sao thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến con."
"Sao lại không liên quan, nhỡ đâu họ làm gì con thì sao? Đó là nhắm vào đám trẻ các con mà..."
Thiều Lan nói đến đây bỗng dừng lại một chút, hỏi, "Nghe nói trên tàu đi cùng các con có sinh viên các trường danh tiếng à?"
Tống Cẩn Án lập tức cảnh giác, "...Vâng, sao vậy mẹ?"
"Có sinh viên Đại học H và Đại học G không, họ không sao chứ?"
"Đều không sao ạ." Tống Cẩn Án nín thở, quan sát kỹ sắc mặt mẹ mình, "Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại hỏi chuyện này?"
Thiều Lan mỉm cười, "Mẹ chỉ hỏi vậy thôi."
Nói rồi bà lại nhìn Tống Cẩn Án, "Mấy chuyện tâm linh này khó nói lắm, để mẹ tìm người tới xem cho con. Đừng để xảy ra vấn đề gì..."
"Con không cần!!!" Tống Cẩn Án bỗng kích động hẳn lên.
Thiều Lan bị cậu ta làm giật mình.
Tống Cẩn Án nhanh chóng nhận ra mình hơi quá, chạy tới làm nũng, "Con không cần đâu, mấy thứ như bùa chú này làm con sợ lắm..."
Thiều Lan thấy cậu ta cũng không có vẻ gì là gặp chuyện lớn nên đành thôi, "Hầy, được rồi. Nhưng vài ngày tới có hẹn khám sức khỏe định kỳ, cái đó con phải đi đấy."
Chuyện đó thì không sao...
Tống Cẩn Án đồng ý, "Vâng ạ."
...
Hai ngày sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay thủ đô.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh lần lượt bước ra khỏi sân bay.
Bên ngoài, cấp dưới của trụ sở chính Hiệp hội Giám sát đã đợi sẵn bên cạnh xe. Lâm Túc liếc nhìn, thầm nói trong ý thức:
"Hóa ra hang ổ của Tiểu Hạ nằm ở thủ đô."
Tuyết Nê Mã cũng tán thưởng theo: [Phen này đúng là thả hổ về rừng rồi.]
"... Suỵt."
Trong lúc trò chuyện, họ đã đi tới trước xe.
Cấp dưới ở trụ sở chưa từng gặp Lâm Túc, chào "Hội trưởng" một tiếng rồi len lén nhìn Lâm Túc vài cái. Hạ Chấn Linh liếc nhìn qua nhưng không nói gì, quay sang hỏi:
"Cậu đến Đại học H à? Để tôi đưa cậu qua đó trước."
Lâm Túc tra bản đồ, "Không tiện đường, tôi bắt xe qua đó là được rồi." Cậu lại nhìn vào ký hiệu của trụ sở, "Anh cứ ở Tuân Thành mãi, không định về trụ sở à?"
Hạ Chấn Linh cười khẽ, "Chẳng phải vì cậu ở Tuân Thành sao?"
Lâm Túc khựng lại, thẹn thùng ngẩng đầu, "Anh thật là, không nhìn thấy tôi là lòng dạ bồn chồn ngay."
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, chậm rãi nói, "Chứ còn gì nữa, cứ nghĩ đến việc cậu ở nơi tôi không nhìn thấy..." Hắn mím môi làm khẩu hình chữ, "Chơi bời." Sau đó nói tiếp, "Lòng tôi lại bồn chồn đến mức ngủ không yên."
"..." Lâm Túc cạn lời.
Cấp dưới trụ sở: ???
Lâm Túc đưa tay che miệng hắn lại, cụp mắt, "Được... được rồi, giữa ban ngày ban mặt, đừng có nói mấy lời cợt nhả thế."
Cậu nhìn điện thoại, "Xe tôi đặt sắp tới rồi, anh đi trước đi."
Hạ Chấn Linh cười hừ một tiếng ngay trong lòng bàn tay cậu. Hơi thở nóng phả qua khiến đầu ngón tay Lâm Túc hơi cuộn lại, định rút tay về thì đã bị hắn nắm chặt cổ tay.
Hạ Chấn Linh cụp mắt, nắm cổ tay cậu kéo lại gần.
Một sự mềm mại như có như không lướt qua trong chớp mắt rồi lại tách ra.
Hắn buông tay, quay người mở cửa xe, gọi cấp dưới đang đứng đờ người ra, "Đi thôi." Sau đó cửa xe đóng "rầm" một cái, chiếc xe vút đi như một tia sáng, biến mất khỏi tầm mắt.
Lâm Túc đứng ngây người tại chỗ, "........"
Hồi lâu sau, cậu mới đỏ mặt thu tay về: Nê Mã, có phải lúc nãy anh ấy vừa lén hôn...
[Nê Mã mà bạn gọi hiện đang ngoài vùng phủ sóng, lượn đây.]
Lâm Túc: .
-
Khi ấy là buổi sáng, ánh nắng chan hòa.
Lâm Túc hẹn gặp Chu Lê tại một quán cà phê, cũng gọi thêm cả Bùi Cận đã lâu không gặp.
Cả ba ngồi ở chiếc bàn ngay cạnh cửa sổ.
Bùi Cận chào Lâm Túc trước, "Đã lâu không gặp, đàn em."
Anh áy náy nói thêm, "Vốn định để cậu đi tận hưởng một chuyến, không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy."
Lâm Túc nhấp ngụm cà phê, "Không sao, chuyến này tôi thấy mình thu hoạch được bộn đấy chứ."
Ít nhất là một chiếc du thuyền khổng lồ đã nằm gọn trong túi.
Bùi Cận ngẩn ra rồi bật cười, "Vậy thì tốt quá."
Họ hàn huyên vài câu, Chu Lê bèn hỏi, "Đúng rồi đàn em, sao em lại tới thủ đô vậy?"
Lâm Túc nghiêm mặt, "Tất nhiên là vì anh rồi, đàn anh."
Chu Lê ngớ người, chỉ vào mình, "Anh á?"
"Anh quên là đã đặt đơn ủy thác chỗ tôi rồi sao?"
"Chuyện đó... tất nhiên là tôi nhớ chứ." Chu Lê gãi đầu, "Tôi cũng đã nghĩ suốt hai ngày nay, việc giám định huyết thống chắc chắn phải làm rồi. Nhưng giờ tôi vẫn chưa thể về nhà, mà cũng không biết bố mẹ ruột ở đâu."
Chắc Bùi Cận đã nghe kể qua nên không hề ngạc nhiên, "Đàn em có biết không?"
Lâm Túc gật đầu, "Biết."
Hai cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía cậu: !
Chu Lê há hốc mồm, "Ở đâu thế?"
Anh ta sực nhớ ra, "Ơ... nhưng mà tự nhiên anh tìm đến tận cửa thì cũng kỳ cục lắm nhỉ."
"Cũng hơi kỳ cục thật." Lâm Túc mỉm cười nhìn vẻ mặt ủ rũ của Chu Lê, "Nhưng vận mệnh sẽ dẫn lối, không cần phải lo."
Họ ngồi thêm một lát, Bùi Cận có việc phải về trường.
Ba người đứng dậy ra khỏi quán cà phê.
Vừa đẩy cửa ra là bậc tam cấp. Chu Lê đi phía trước, vừa đi vừa ngoái đầu lại nói chuyện với Lâm Túc. Đang nói thì bỗng nhiên đầu vụt biến mất khỏi tầm mắt, "Uầy á—!"
Bậc thềm vừa mới lau xong nên còn ướt, Chu Lê trượt chân cái vèo.
Lâm Túc nhanh tay lẹ mắt chộp lấy! Thế nhưng trọng lượng của Chu Lê như trâu như bò, kéo luôn cả cậu ngã theo, "Á..." Bùi Cận ở phía sau giật mình, một tay xách người lên...
Bịch, Chu Lê ngã ngồi bệt xuống bậc thềm.
Lâm Túc suýt nữa ngã nhào, may mà được Bùi Cận xách cổ về.
Cậu quay đầu lại, "...Cảm ơn đàn anh."
Bùi Cận hít một hơi, buông tay. Cả hai nhìn Chu Lê đang xuýt xoa dưới đất vì đau, "Có sao không, có bị trật khớp không?"
Chu Lê bỗng nhiên rơi lệ, "Huhu đau quá đi mất..."
Cả hai, "..."
Họ dìu cái thân hình to lớn của Chu Lê dậy, thấy đầu gối và lòng bàn tay đều bị trầy xước, rướm máu. Bùi Cận nhíu mày, "Đến bệnh viện chụp phim xem sao."
Chu Lê dần dịu lại, "Không sao đâu, tôi đến phòng y tế của trường xem là được rồi."
"Không được." Bùi Cận nghiêm giọng, "Cậu là vận động viên, đừng có đem cơ thể mình ra làm trò đùa."
Lâm Túc đã dứt khoát bắt một chiếc taxi, "Tôi đưa đàn anh Chu đến bệnh viện, đàn anh Bùi cứ về trước đi."
"Làm phiền rồi, đàn em."
Chu Lê bị ép đi trong vài nốt nhạc: ...Hu.
...
Đến bệnh viện, Chu Lê còn rành rọt hơn cả Lâm Túc.
Từ lấy số, khám bệnh, chụp phim, anh ta tự làm hết mọi quy trình. Lâm Túc đi bên cạnh cảm thán:
"Nê Mã, hệ thống y tế thời nay phát triển thật."
[Đúng òi.]
Chẳng mấy chốc đã chụp phim xong.
Lâm Túc chọn một trong những bệnh viện tốt nhất khu vực phía Tây, người đến khám rất đông nên phải chờ một lúc.
Lúc này, khu vực chờ cũng đã kín người.
Chắc là thấy Chu Lê đi đứng khó khăn, một y tá tốt bụng đi ngang qua chỉ tay, nói nhỏ: "Hai người có thể qua khu trung tâm khám sức khỏe tư nhân bên cạnh, bên đó vắng người lắm."
Lâm Túc cảm ơn cô rồi dẫn Chu Lê qua đó.
Sàn gạch ở trung tâm khám sức khỏe bóng loáng, ghế ngồi rộng rãi.
Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có vài nhân viên y tế đang trò chuyện khe khẽ. Lâm Túc đỡ Chu Lê ngồi xuống.
"Đàn anh có khát không? Đằng kia có cây nước nóng lạnh kìa."
"Không sao đâu, đàn em ngồi xuống đi."
Lâm Túc quen đứng đối diện để nói chuyện với người khác nên cậu vẫn đứng đó, "Không cần đâu."
Hai người đang trò chuyện thì có tiếng bước chân từ phía sau cánh cửa một bên trung tâm khám sức khỏe bước ra, kèm theo đó là tiếng nghe điện thoại nho nhỏ, "... Ừm, mẹ đang ở khu khám sức khỏe đây, con qua đi..."
Bước chân băng qua sảnh, đi tới máy lọc nước rót một ly nước.
Điện thoại ngắt máy, người đó quay trở lại.
Lâm Túc vô thức quay đầu nhìn sang, tức thì bắt gặp Thiều Lan trong bộ váy dài. Vừa khéo Thiều Lan cũng nhìn về phía này.
Bà thấy hai bóng người đang đợi trước ghế nghỉ. Chàng trai mặc áo ngoại bào màu đen có dung mạo tuấn tú, vô cùng nổi bật. Mà bên cạnh cậu là một người bạn đi cùng, vóc dáng cao lớn.
Nghe thấy động tĩnh, đối phương ngẩng mặt lên nhìn bà.
Gương mặt tuấn tú đập vào mắt, Thiều Lan bỗng khựng lại như trời trồng! Bà đứng sững tại chỗ, bàn tay cầm ly giấy run rẩy....
"Cậu..."
Chu Lê ngơ ngác, "... Vâng?"
Thiều Lan sững sờ hai giây rồi rảo bước đi tới trước mặt anh ta, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh ta, "Cậu... cậu tên là gì?"
—----
Lời tác giả:
Khiếu Thiên: Sao tự nhiên lại nắm tay nắm chân?
Hạ Đại Điểu: Sao tự nhiên lại dìu dìu dắt dắt?
Husky họ Chu: ^OvO^?