Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 66: Khách hàng thứ sáu

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Quyết chiến, nhà của Husky

Chu Lê vẫn còn hơi ngu người, "... Chu Lê."

Thiều Lan như thể sợ lại để lạc mất người thêm lần nữa, vội vã hỏi dồn, "Chữ Chu nào, chữ Lê nào?"

Chu Lê mở miệng đánh vần, "Chờ-u Chu, Lờ-ê Lê, Chu Lê ạ."

Thiều Lan, "..."

Lâm Túc, "..."

Tuyết Nê Mã nói nhỏ: [Lúc nãy chụp phim chỉ chụp mỗi cái chân thôi hả?]

Lâm Túc đưa tay ấn đầu nó xuống.

Đang lúc hai bên nhìn nhau trân trối thì cửa trung tâm khám sức khỏe chợt mở ra. Một tiếng bước chân khác vang lên rồi khựng lại cách đó vài bước! Một giọng nói ngỡ ngàng vang lên:

"Vợ ơi? Em..."

Ba cặp mắt đồng loạt quay lại, thấy Tống Khiếu Thiên đang đứng sừng sững trước mặt.

Ánh mắt ông run rẩy, khi nhìn về phía Chu Lê bỗng chốc khựng lại.

Hai khuôn mặt có thần thái y hệt nhau cùng viết lên một vẻ ngơ ngác, nhìn nhau trân trối: ?

Trong bầu không khí tĩnh lặng, Thiều Lan đứng dậy nhường lối cho Chu Lê phía sau rồi ra hiệu với Tống Khiếu Thiên, "Anh xem, em đã bảo là hai người đẹp trai y hệt nhau mà."

Tống Khiếu Thiên, "... Hả?"

Gương mặt giống nhau, lứa tuổi cũng tương đồng.

Tim Thiều Lan đập thình thịch liên hồi như có một cảm giác mãnh liệt dâng trào, nhưng những lời vô căn cứ ấy bà thật sự khó mà mở lời: Đứa trẻ trước mặt cũng có gia đình, nói ra những lời như vậy liệu có quá đường đột và mạo phạm không?

Bà còn đang đắn đo thì đối phương đã lên tiếng trước.

Có vẻ như Chu Lê nhận ra điều gì đó, cậu há hốc mồm nhìn Lâm Túc, "Đây là... sự dẫn dắt vận mệnh sao?"

Lâm Túc liếc qua bát tự, khẽ mỉm cười, "Phải."

Thiều Lan: ...?

Bà nhạy bén nhìn sang, "Chuyện này là ý gì?"

Chu Lê gãi đầu nói, "Có lẽ hơi đường đột... nhưng, vài ngày trước cháu mới biết mình không phải con ruột của bố mẹ hiện tại nên đang tìm lại bố mẹ đẻ ạ." Nói đoạn, anh ta len lén liếc nhìn Tống Khiếu Thiên, "phiên bản" lớn của chính mình.

Tim Thiều Lan đập mạnh! Dường như đều ăn khớp hoàn hảo.

Bà xúc động nắm lấy tay Chu Lê, "Con có muốn đi làm xét nghiệm ADN không?"

Chu Lê vẫn còn hơi bàng hoàng, "Dạ... được ạ."

Thiều Lan quay sang đi tới trước mặt Tống Khiếu Thiên, vỗ nhẹ vào gương mặt tuấn tú đang đờ đẫn của ông. Tống Khiếu Thiên hoàn hồn, đưa tay xoa xoa thái dương, "Đợi đã... không, anh hơi loạn một chút. Vợ à, đây là..."

Ông nhìn về phía Chu Lê, "...Con chúng ta sao?"

"Em biết chuyện này thật khó tin, nhưng..." Thiều Lan khựng lại một chút, "Em sẽ đưa Tiểu Lê đi làm xét nghiệm trước, anh vào với Án Án đi." Bà lại nói nhỏ, "Chắc chắn thằng bé sẽ rất khó chấp nhận chuyện này nên đợi kết quả chính xác rồi chúng ta hẵng tính xem nên nói thế nào."

Tống Khiếu Thiên gật đầu, rồi lại hỏi, "Thế anh không cần làm hả?"

Ánh mắt Thiều Lan đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ rồi lắc đầu, "Không cần thiết."

Tống Khiếu Thiên, "......"

Chu Lê, "......"

...

Tống Khiếu Thiên đi vào trong trung tâm khám sức khỏe trước.

Thiều Lan đi cùng Chu Lê lấy phim X-quang, cũng may kết quả không có gì nghiêm trọng. Bà nhìn những vết thương trên người Chu Lê, xót xa, "Sao lại ngã đến nông nỗi này cơ chứ."

Chu Lê cười xòa, "Không sao đâu ạ, chỉ là trầy xước nhẹ thôi."

Thiều Lan nghe mà xót lòng, "Nghỉ ngơi cho tốt nhé."

Lâm Túc đi bên cạnh, Tuyết Nê Mã nằm bò trên vai cậu: [Bố mẹ cậu ta trông cũng khá đấy chứ. OwO]

Cậu gật đầu: Không thì tao đã chẳng hoán mệnh lại.

Hai người nhanh chóng đi làm làm giám định huyết thống.

Kết quả phải đến ngày mai mới có, Thiều Lan bèn lưu thông tin liên lạc của Chu Lê lại, "Để cô đưa hai đứa về."

Bà nhìn sang Lâm Túc, "Bạn của Tiểu Lê cũng đi cùng nhé."

Lâm Túc không từ chối, "Làm phiền cô quá."

Xe của Thiều Lan đỗ ngay bãi đậu bên cạnh, hôm nay bà tự mình lái xe. Bà mở cửa xe, "Mau lên xe đi, cẩn thận kẻo cộc đầu."

Chiếc xe sang đắt tiền, ghế ngồi êm ái.

Chu Lê lúng túng, "Hôm nay cháu bị ngã, quần hơi bẩn ạ."

Thiều Lan xót xa, "Nói cái gì thế, không sao đâu."

Bọn họ cùng lên xe.

Chu Lê báo địa chỉ của Đại học H, Thiều Lan ngẩn ra, "Cháu học ở Đại học H sao?" Bà trầm trồ khen ngợi, "Giỏi quá, thật xuất sắc."

Chu Lê được khen thì hơi ngượng ngùng, "Dạ."

Vì chưa có kết quả giám định nên họ không tiện trò chuyện sâu . Suốt quãng đường đi Thiều Lan chỉ hỏi han vài câu về cuộc sống của anh ta, đột nhiên nhớ ra gì đó, dịu dàng hỏi:

"Đúng rồi, cái "sự dẫn dắt của vận mệnh" mà con nói là gì thế?"

Chu Lê đáp, "À, chuyện đó ạ...! Thật ra chuyện thân thế của cháu là do đàn em Lâm nói cho cháu biết. Cậu ấy là một thiên sư cực kỳ... lợi hại đấy ạ, đúng không đàn em?"

Thiều Lan ngạc nhiên, liếc mắt nhìn Lâm Túc qua gương chiếu hậu, "Hóa ra là do bạn Lâm đây nói hả, cháu bói ra sao?"

Lâm Túc không giải thích nhiều, "Cũng đại loại vậy."

...

Chẳng mấy chốc xe đã dừng trước cổng Đại học H.

Chu Lê về trường, Thiều Lan đưa Lâm Túc về. Lâm Túc đọc một địa chỉ gần Hiệp hội Giám sát.

"Đưa cháu đến đây là được."

Thiều Lan khởi động xe, "Được."

Trong xe phát lên bản nhạc du dương.

Một lúc lâu không ai nói gì, Lâm Túc tựa lưng vào ghế sau chợp mắt một lát. Khi xe đi được một đoạn và dừng lại ở một ngã tư đèn đỏ, bà mới khẽ cất lời:

"Bạn Lâm đây cũng tính ra được Tiểu Lê là con trai cô sao?"

Lâm Túc mở mắt, "Dì Lan nghĩ sao ạ?"

Thiều Lan mỉm cười, "Thật ra không cần kết quả xét nghiệm, cô cũng đã gần đoán được rồi. Linh cảm là một thứ rất kỳ diệu..." Đèn đỏ phía trước đã chuyển xanh, bà lại vào số lăn bánh, "Cô chỉ đang nghĩ, phía Án Án thì làm sao đây? Con trẻ vô tội."

Lâm Túc rũ mắt nhìn rồi thu hồi tầm mắt.

Cậu nhìn vào lòng bàn tay mình, những đường chỉ tay rõ ràng, không sai lệch một li, "Dì cứ yên tâm."

Cậu nói nghiêm túc hòa nhã nói, "Vận mệnh sẽ không bao giờ đổ oan cho bất kỳ một người vô tội nào."

Thiều Lan chỉ nghĩ đó là lời an ủi, mỉm cười, "Ừm."

-

Kết quả giám định có ngay trưa hôm sau.

Tin nhắn của Chu Lê gửi đến dồn dập như sấm đánh ngang tai.

[Vô lý vãi chưởng]: Đàn em ơi, kết quả có rồi! Đó đúng là bố mẹ anh thật đấy! Hôm nay họ định đón anh về nhà luôn. [Căng thẳng cắn móng tay]

[Vô lý vãi chưởng]: Anh đi một mình thấy hơi run, em có thể đi cùng anh không?

[Đối phương đã thu hồi một tin nhắn]

[Vô lý vãi chưởng]: Anh đi một mình hơi run, em có thể hỏi ngài Hạ xem em có thể đi cùng anh không?

Lâm Túc, "..."

Vừa hay cậu đang ăn trưa cùng Hạ Chấn Linh, bèn liếc nhìn người đối diện một cái: "Hầy..."

Hạ Chấn Linh ngước mắt, "?"

Lâm Túc nói, "Hôm nay Chu Lê được nhà họ Tống nhận lại, bảo tôi đi cùng một chuyến."

"Cậu đã nhận ủy thác thì cứ đi đi." Mặt Hạ Chấn Linh không đổi sắc. Khựng lại một giây, hắn lại bồi thêm, "Nhưng cậu ta bao tuổi rồi mà đi đâu cũng phải có người đi cùng hả?"

Lâm Túc nhìn hắn bằng ánh mắt bao dung, Tuyết Nê Mã khẽ thở dài: [Hầy...]

Hạ Chấn Linh mím môi, đứng dậy, "Để tôi bảo người đưa cậu qua đó."

Lâm Túc sáp lại gần, "Có phải loại xe mà trên nóc cắm biển tên anh không?"

"..." Hạ Chấn Linh quay đầu lại, nói khẽ, "Cái loại mà cậu nói ấy, là đi diễu hành."

Lâm Túc chợt nhận ra, "Hèn chi tôi cứ thấy quen quen."

...

Buổi chiều, cậu tới Đại học H hội quân với Chu Lê trước.

Hai người đứng chờ ở cổng chưa đầy năm phút thì Tống Khiếu Thiên và Thiều Lan đã tới. Hai vợ chồng vừa xuống xe đã lao thẳng tới, Thiều Lan xúc động nắm chặt tay Chu Lê:

"Tiểu Lê!"

Tống Khiếu Thiên đứng cách đó một bước, cứ ngó trái nghiêng phải, trông y như một chú chó lớn đang hiếu kỳ hếch mũi hửi hửi đứa con nhà mình.

Thiều Lan kéo Chu Lê đi, "Nào, mau lên xe thôi con."

Bà lại nhìn thấy Lâm Túc, "Bạn Lâm cũng ở đây à, cảm ơn cháu đã đi cùng Tiểu Lê, mau cùng lên xe đi!"

Lâm Túc gật đầu, cùng ngồi vào trong xe.

Xe chạy hơn một tiếng đồng hồ thì vào đến một khu biệt thự cao cấp.

Xung quanh cây cối xanh tươi, yên tĩnh thanh bình.

Những dãy biệt thự thẳng tắp với thảm cỏ nhỏ xinh, ở thủ đô mà ở nơi như thế này cũng đủ thấy tiềm lực tài chính không hề tầm thường.

Chu Lê bồn chồn lo lắng, nói nhỏ với Lâm Túc, "Cái cậu con trai cũ của họ cũng ở đó đúng không? Anh đến đó liệu có bị ghét không? Có khi nào người làm sẽ lén cho anh ăn cháo thiu không?"

Lâm Túc, "......"

Cậu ôn tồn, "Đàn anh à, bớt đọc mấy cuốn tiểu thuyết nhảm nhí đi."

Nói được vài câu, xe đã dừng trước cửa biệt thự.

Bốn người xuống xe, Thiều Lan dẫn đường cho Chu Lê, vừa đi vừa nói, "Ở nhà còn một đứa em nữa, bố mẹ đã nói với em rồi, bảo là sẽ giới thiệu một người bạn trạc tuổi cho nó làm quen. Lát nữa gặp mặt, chúng ta sẽ ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với nhau..."

Chu Lê gật đầu, "Dạ vâng."

Lâm Túc nhìn về phía trước, Tuyết Nê Mã nằm trên đỉnh đầu cậu, dựng hai lọn tóc lên để che mưa chắn gió: [Giông bão sắp kéo đến rồi đây.]

Một bàn tay ấn chỏm tóc thông minh xuống, "Xem kịch văn minh đi."

Đến cửa, Tống Khiếu Thiên mở cửa ra.

Nội thất xa hoa lộng lẫy lập tức đập vào mắt! Chu Lê đứng ngây người ở cửa.

Tống Khiếu Thiên xách bổng anh ta vào nhà, "Được rồi, mau vào đi."

"......"

Chu Lê ngẩng đầu, nhìn về phía Tống Cẩn Án đang đột ngột biến sắc, "... Là cậu?"

Tống Khiếu Thiên và Thiều Lan sửng sốt quay đầu.

Tống Cẩn Án như thể máu dồn hết l*n đ*nh đầu, "Cậu!!!!" Cậu ta liếc mắt nhìn sang Lâm Túc đang đứng bên cạnh, mặt cắt không còn giọt máu, "Cậu... sao cậu cũng..."

Lâm Túc mỉm cười thân thiện, "Ôi chao, hóa ra là cậu thiếu gia họ Tống đây à."

Thiều Lan nhìn qua nhìn lại, "Các con gặp nhau rồi sao?"

Chu Lê im lặng, Tống Cẩn Án môi run bần bật không nói nên lời.

Chỉ cần một cái chạm mặt, hai vợ chồng đã hiểu ra vấn đề.

Nhất là Thiều Lan, bà nhớ lại ngày đi đón con: Chắc hẳn hai người đã gặp nhau trên du thuyền rồi.

Nếu là con nhà người khác thì không nói làm gì, chỉ gặp qua vài lần nên ấn tượng mờ nhạt. Nhưng Án Án sống cùng họ sớm tối, lại từng thấy ảnh Tống Khiếu Thiên ngày trẻ, sao có thể không có phản ứng gì được?

"Án Án, có phải con đã biết..."

"Con không có!"

Tống Cẩn Án đột nhiên kích động, "Đúng là chúng con có gặp nhau, nhưng... cũng có thể là trùng hợp mà!"

Nói đoạn mắt cậu ta đỏ hoe, "Dù sao thì con chưa bao giờ nghĩ mình không phải là con của bố mẹ." Cậu ta lại uất ức chỉ tay, "Giờ cậu ta về rồi, có phải muốn đuổi con đi không!?"

Thiều Lan vội nói, "Án Án, bố mẹ không có..."

Thế nhưng Tống Cẩn Án đã quay người chạy thẳng lên lầu, đóng cửa phòng cái "rầm"!

"Ơ, Án Án!"

Thiều Lan thở dài rồi lại quay sang trấn an Chu Lê, "Tiểu Lê, chắc nó nhất thời chưa chấp nhận được. Mẹ đưa con đi xem phòng trước nhé." Bà quay sang bảo Tống Khiếu Thiên, "Anh lên xem Án Án đi."

Tống Khiếu Thiên như đang nghĩ về chuyện gì đó, thoáng thất thần mất hai giây.

Một bàn tay vỗ nhẹ vào khuôn mặt tuấn tú của ông, "Đang nghĩ gì thế?"

Tống Khiếu Thiên hồn hoàn, định nói gì đó rồi lại thôi, "Không có gì, để anh lên đó xem sao."

-

Thiều Lan đưa Chu Lê đi xem phòng trước. Chu Lê không quên gọi Lâm Túc, "Đàn em, mau qua đây luôn đi."

Lâm Túc hứng khởi, "Tới đây."

Hai người đi theo đến cửa phòng.

Đẩy cửa ra đã thấy một căn phòng ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Căn phòng rộng rãi, đón ánh sáng tốt, có một kệ sách lớn, trên bàn đặt một dàn máy tính cùng với nhà vệ sinh riêng.

Chu Lê, "Wow... một mình con ở đây ạ?"

Thiều Lan nói, "Đúng thế, nhưng vì thời gian gấp gáp nên mẹ vẫn chưa kịp trang trí lại cho con. Con thích cái gì cứ việc mua thêm vào."

Chu Lê lại trầm trồ, "Wow...!"

Thiều Lan nhìn anh ta, hốc mắt hơi ươn ướt, nhưng không giấu nổi niềm vui sướng trong mắt.

Chẳng mấy chốc, Tống Khiếu Thiên đã sang.

"Tiểu Án không mở cửa."

Thiều Lan thở dài, chuyện trên du thuyền, thật chất họ cũng không quá trách móc Tống Cẩn Án. Trẻ con tâm lý nhạy cảm, đột nhiên thấy một người cùng tuổi trông giống bố mẹ mình hơn cả mình thì nảy sinh sợ hãi, không đủ can đảm nói ra cũng là chuyện dễ hiểu.

Chỉ không ngờ Tống Cẩn Án lại phản ứng gay gắt thế.

Tống Khiếu Thiên chợt lên tiếng, "Chuyện nhầm lẫn năm xưa nhất định phải điều tra cho rõ ràng, xem đó là sơ suất hay là cố ý."

Thiều Lan gật đầu, rồi nhẹ nhàng ôm lấy Chu Lê, lựa lời nói, "Nhưng năm xưa bị bế nhầm, cả hai đứa trẻ đều vô tội. Nuôi nấng suốt 19 năm, tình cảm bố mẹ dành cho Tiểu Án cũng..."

Chu Lê hào sảng đáp, "Con hiểu mà, con không có ý định đuổi người ta đi đâu."

Nói đoạn anh ta sực nhớ ra gì đó, hơi nhíu mày.

Thiều Lan nhạy bén, "Sao thế con?"

Chu Lê nén xuống, "Dạ không có gì ạ."

Lúc này đã xác nhận được thân phận, họ ngồi xuống trò chuyện cởi mở với nhau. Khi hỏi về chuyện "gia đình" bên kia của Chu Lê, anh ta mím môi nói:

"Bố... cái ông bố kia của con nợ nần cờ bạc chồng chất. Còn người mẹ thì bỏ đi từ khi con bắt đầu hiểu chuyện, từ đó đến nay chưa từng liên lạc."

Anh ta ngập ngừng một lát, len lén nhìn họ, "Con không có học hư đâu ạ."

Thiều Lan ôm lấy anh ta, khẽ nghẹn ngào, "Mẹ biết, con giỏi lắm."

Môi trường trưởng thành rõ ràng rất tồi tệ.

Tống Khiếu Thiên im lặng vài giây rồi hỏi, "Ông ta nợ bao nhiêu? Bố sẽ trả sạch một lần cho xong để đón con về. Sau này đừng liên lạc với ông ta nữa."

Dứt lời, Chu Lê lại lắc đầu, "Con vẫn luôn gửi tiền về trả nợ cho nhà, không nợ nần gì nữa cả, nên không cần trả thay con đâu."

Tống Khiếu Thiên nghĩ ngợi, đặt bàn tay lớn xoa đầu cún nhỏ, "Được, nghe con trai. Chuyện này bố sẽ tìm cách khác giải quyết."

...

Họ ngồi đây trò chuyện vài câu.

Lâm Túc ngồi bên cạnh, bị món đồ chơi cầu trong cầu hấp dẫn, tự hí hoáy nghịch một hồi, "Nê Mã, tao cũng muốn mua một cái giống thế này mang về nhà.

[A Ba cũng muốn, mua hai cái đi.]

Đang loay hoay thì nghe thấy có người gọi mình, "Tối nay cả nhà mình cùng ra ngoài ăn cơm nhé. Bạn học Lâm cũng đi cùng đi, Tiểu Lê được cháu chăm sóc bấy lâu, nhà cô cũng nên cảm ơn cháu một tiếng."

Lâm Túc ôm quả cầu quay đầu lại, "Được ạ."

Thiều Lan bảo Tống Khiếu Thiên đi gọi người, "Gọi cả Án Án đi cùng nữa, sau này phải chung sống hòa thuận."

Tống Khiếu Thiên gật đầu, xoay người đi lên lầu gọi người.

Phòng của Tống Cẩn Án ở tầng trên.

Tống Khiếu Thiên gõ cửa hai cái, "Tiểu Án, mở cửa cho bố đi, tối nay cả nhà mình cùng đi ăn cơm."

Gõ cửa mấy lần, Tống Cẩn Án vẫn không đáp.

Cậu ta ngồi trong phòng, vừa sợ vừa hận: Tại sao chứ, đã 19 năm rồi, sao hắn còn đột nhiên xuất hiện cướp đi cuộc đời của mình? Nhưng chỉ cần mình tỏ ra uất ức hơn, đáng thương hơn một chút... 19 năm tình nghĩa, chắc chắn bố mẹ sẽ không đuổi mình đi đâu.

Còn cái thằng con của ma cờ bạc nghèo hèn kia...

Đợi hắn bước chân vào cái nhà này, cậu ta có thừa thời gian để tính kế lâu dài.

Tống Cẩn Án nghĩ vậy, bèn gào khóc vọng ra ngoài, "Con không đi đâu! Để con yên một mình đi!"

Bên ngoài dường như vang lên một tiếng thở dài, tiếng bước chân xa dần.

...

Tống Khiếu Thiên trở lại tầng dưới, lắc đầu.

"Tiểu Án không đi, chúng ta cứ đi vậy, Cơm thì vẫn phải ăn, nhất là còn phải cảm ơn bạn Lâm nữa."

Chu Lê lập tức gật đầu, "Đàn em đã giúp con suốt từ trên du thuyền tới giờ."

Tống Khiếu Thiên khựng lại, sực nhớ ra, "Đúng rồi, vụ án trên du thuyền đó, con không sao chứ?"

"À... cái đó à, vốn là có chuyện, nhưng giờ thì không sao rồi ạ!"

Hai vợ chồng: ???

Ánh mắt họ đông cứng lại, "Cái gì mà... vốn là có chuyện??"

Chu Lê khoa chân múa tay diễn tả, "Thì là con vô tình lạc vào trong một cái trận pháp gì đó, sau đó còn bị đánh thuốc mê ngất đi một lần nữa chứ."

Thiều Lan nghe mà mặt mày trắng bệch. Chu Lê vẫn cười hì hì, "Nhưng người ngợm vẫn còn nguyên vẹn ạ."

"..."

"Không được, chuyện này không thể qua loa như vậy được, nhất định phải làm cho rõ rốt cuộc trên du thuyền đã xảy ra chuyện gì."

Thiều Lan nghiêm giọng nói, "Khiếu Thiên, anh mau liên lạc xem có thể lấy được hồ sơ ghi chép gì trên tàu không..."

Hai người đang hừng hực khí thế rút điện thoại ra.

Bỗng nghe thấy Lâm Túc lên tiếng, "Không cần liên lạc đâu."

Họ quay đầu lại, "Hả?"

Lâm Túc tỏ vẻ bẽn lẽn, "Người... thương của cháu làm việc ở Hiệp hội Giám sát, để cháu đưa mọi người qua đó là được."

Hai người nghe vậy vui mừng khôn xiết.

Thiều Lan lại lo lắng, "Liệu có bất tiện quá không? Chuyện này chắc là cần thẩm quyền, đưa chúng tôi đi xem như vậy có đúng quy định không?"

Lâm Túc hào phóng, "Chắc là tiện đấy."

"Vậy thì làm phiền cháu quá." Họ không chần chừ thêm nữa, lập tức xuất phát ngay.

-

Đến trụ sở Hiệp hội Giám sát chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ.

Tòa nhà trụ sở được xây dựng uy nghi sừng sững.

Khối kiến trúc phản chiếu ánh nắng rực rỡ, hai bên tòa nhà uốn lượn như ôm lấy nhau, quảng trường nhỏ ở giữa có hình dáng như thái cực.

Trước tòa nhà sừng sững ba cột cờ cao vút, lá cờ của hiệp hội tung bay phấp phới.

Xuống xe, Lâm Túc dẫn họ đi vào trong.

Vừa bước vào cửa lớn đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở đằng xa sảnh chính. Hạ Chấn Linh đang trò chuyện với cấp dưới, nghe thấy động tĩnh thì quay đầu nhìn lại, nhướn mày: ?

Lâm Túc vẫy vẫy tay với hắn, "Anh lại đây."

Hạ Chấn Linh dường như cười khẽ, đưa tài liệu cho cấp dưới bên cạnh, hất cằm ra hiệu. Sau đó sải bước đi tới chỗ cậu, "Sao thế?"

Dáng người hắn cao lớn, ngũ quan lạnh lùng tuấn tú, khoác trên mình bộ đồng phục, bên hông giắt thanh Đường đao làm khí thế càng thêm sắc bén.

Tống Khiếu Thiên và Thiều Lan đang thấy đang cảm thấy quen quen thì có một nhóm cấp dưới đi ngang qua, đồng thanh chào:

"Hội trưởng!"

Hạ Chấn Linh ung dung liếc mắt nhìn, "Ừ."

"..." Hai vợ chồng: ???

"Đây là bố mẹ của đàn anh."

Lâm Túc giới thiệu một câu, đi thẳng vào vấn đề, "Mấy bằng chứng thu được từ vụ tịch thu du thuyền còn ở đây chứ, cho tôi xem camera một chút."

Cậu lại bồi thêm một câu đầy ẩn ý, "Toàn bộ con tàu, tất cả các khoảng thời gian."

Hạ Chấn Linh khựng lại, cười nhẹ, "Được."

Hai người dẫn đường phía trước.

Thiều Lan dần hoàn hồn sau cơn bàng hoàng, kéo Chu Lê lại nói nhỏ, "Người yêu của bạn học Lâm... là Hội trưởng Hiệp hội Giám sát sao?"

Chu Lê cười ngây ngô, "Đúng thế ạ, sốc chưa!"

"..." Bố mẹ gật đầu cái rụp: "Ừm, sốc thật."

Bọn họ cùng bước vào phòng lưu trữ hồ sơ.

Hạ Chấn Linh gõ nhẹ xuống bàn, bảo cấp dưới, "Trích xuất camera của du thuyền Hải Mộng ra."

Cấp dưới đáp lời, nhanh chóng phát mấy đoạn camera lên màn hình lớn.

Camera được chia thành chín ô màn hình nhỏ theo từng khoảng thời gian và địa điểm khác nhau.

Thiều Lan vừa nhìn đã thấy cảnh Chu Lê ngất xỉu trong hành lang, bà lập tức toát mồ hôi lạnh, vừa giận vừa lo, "...Tên Kim Vĩnh Văn chết bầm!"

Hình ảnh trôi qua từng khung hình một.

Đột nhiên, ở một góc màn hình có bóng người vụt qua, "Đợi đã...!"

Ánh mắt Thiều Lan dán vào đó, "Chỗ này, tua lại một chút."

Đoạn video được phát lại, chỉ thấy một bóng người quen thuộc đi ngang qua bàn, lén nhét một mảnh giấy vào dưới đĩa thức ăn của Chu Lê....

Cùng lúc đó, điện thoại của Tống Khiếu Thiên reo lên.

Ông nhìn tên người gọi, cau mày bước ra ngoài nghe máy.

"Sếp Tống, chuyện ngài yêu cầu điều tra đã có kết quả rồi. Y tá đỡ đẻ ở bệnh viện năm đó tên là Lưu Kim Tú. Mẹ nuôi của thiếu gia Chu Lê tên là Lưu Kim Phượng. Ngoài ra, bà Lưu Kim Phượng này quanh năm vô công rỗi nghề, nhưng năm nào cũng có những khoản tiền lớn chuyển vào tài khoản."

Cấp dưới khựng lại một lát, "Sếp Tống, có cần tiếp tục điều tra không?"

——————————

Lời tác giả:

Tống Khiếu Thiên: (Ánh mắt tụ lại một cơn bão mang tên Husky)

Lâm Túc: (Thuật triệu hồi) Tiểu Hạ, lại đây...!

Chương sau sẽ kết thúc phần này, cậu thiếu gia giả sẽ không được yên thân đâu, mọi người yên tâm nhé =▽=

Trước Tiếp