Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 64: Khách hàng thứ sáu

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Hiệp hội Giám sát chấp pháp!

Trên hóa đơn ghi rõ đã mua hai chiếc ly thủ công.

Thời gian xuất hóa đơn là vào chiều hôm nay.

Xung quanh chìm vào một khoảng lặng ngắt.

Tống Cẩn Án trố mắt không tin nổi, cứng họng hồi lâu mới thốt ra được một chữ, "Cậu..."

Lâm Túc vẫy vẫy tờ hóa đơn, "Đây là quà tôi mua tặng bạn tôi, không hiểu các người đang nói cái gì nữa." Cậu nhìn thẳng vào Tống Cẩn Án đang đờ đẫn, nói rõ từng chữ, "Nhất là cậu thiếu gia này đây...."

"Sao vừa mới lên tiếng đã bảo là anh ấy 'lấy' đồ vậy?"

"Tôi... tôi tưởng là......"

Tống Cẩn Án há miệng, mặt mũi lúc xanh lúc đỏ. Ngay sau đó, cậu ta lại liếc nhìn Chu Lê cũng đang ngơ ngác, "Chủ yếu là vì vừa rồi bạn học Chu cũng không giải thích."

Lâm Túc liếc nhìn Chu Lê, "Anh ấy giúp tôi một việc nhỏ, tôi tặng quà cảm ơn thôi."

Cậu ra vẻ bẽn lẽn, "Người thương của tôi hay ghen lắm, nên tôi mới bảo đàn anh giữ bí mật."

Đám đông đồng loạt quay phắt sang nhìn Hạ Chấn Linh.

Hạ Chấn Linh, "......"

Chu Lê lập tức phản ứng lại, "Đúng thế, tôi sợ nói ra tự nhiên nói ra sẽ khiến ngài Hạ đây hiểu lầm."

Hạ Chấn Linh giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, dường như vừa buông ra một tiếng cười khẩy, ánh mắt như có như không lướt qua người bên cạnh.

Lâm Túc mím môi, nhìn thẳng về phía trước.

Mọi người xung quanh bắt đầu tản ra, "Trời, cứ tưởng có chuyện gì, có gì thì cứ nói thẳng ra là xong" 

"Ngay từ đầu cũng chẳng ai bảo cậu ta trộm, là thiếu gia nhà họ Tống nói trước nên mới..."

"Đúng rồi, là cậu ta vu oan người ta trước mà..."

Tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi.

Tống Cẩn Án mặt trắng bệch, siết chặt nắm tay. Cậu ta không hiểu sao chuyện lại thành ra thế này? Tại sao Lâm Túc lại có hóa đơn... Nương theo nước cờ của cậu ta để hành động sao? Nếu muốn lật ngược thế cờ, chỉ có nước chứng minh Lâm Túc mới mua bổ sung lúc sau....

Nhưng ông Kim đã tuyên bố camera đều "hư" cả rồi.

Lúc này ngay cả đám nhà giàu cũng im thin thít, chẳng ai dám ho he nửa lời.

Lâm Túc cất hóa đơn đi, lại lên tiếng nhắc nhở, "Không tìm đồng hồ của cậu nữa sao, thiếu gia nhỏ?"

Cậu mỉm cười với Tống Cẩn Án vừa mới hoàn hồn, "Nếu tìm không thấy, nhớ phải xin lỗi và bồi thường cho mọi người đấy nhé."

Môi Tống Cẩn Án run rẩy, "Tôi..."

Tuyết Nê Mã xem kịch vui: [Hê, đúng là trộm gà không thành còn mất luôn nắm gạo.]

"Chuyện đồng hồ tính sau đi."

Hoa Hề đột nhiên đứng ra, "Chuyện các người dăm ba câu đã định tội cho người khác lúc nãy, ít nhất cũng phải xin lỗi một tiếng chứ!"

Cô quét mắt qua Tống Cẩn Án và hai gã nhà giàu rồi nhìn sang Kim Vĩnh Văn.

Chu Lê cũng đứng thẳng người ở đó, hoàn toàn không có ý định nhượng bộ cho đối phương đường lui.

Tống Cẩn Án cứng người, đành nhắm mắt đưa chân, "... Là tôi hiểu lầm rồi." Hai gã nhà giàu kia mặt mũi sượng trân, "Chúng tôi cũng đâu có nói là cậu 'lấy'... chỉ nói là cuộc điện thoại kia..."

"Xì." Một tiếng cười khinh bỉ cắt ngang.

Kim Vĩnh Văn vẫn còn bất mãn vì vu oan không thành, trơ trẽn đứng đó, "Không trộm thì thôi, chuyện có to tát gì đâu? Sao, còn định bắt tôi xin lỗi à?"

Hoa Hề phẫn nộ, "Ông..." Cô vừa định lên tiếng đã bị Chu Lê kéo lại.

Kim Vĩnh Văn nhìn bộ dạng giận mà không dám nói của họ, càng đắc thắng, "Thật lòng mà nói, đám sinh viên nghèo các người mà được ngồi trên du thuyền hạng sang thế này là phải cảm ơn tôi đấy."

Lão cười ngạo mạn: "Nào, nói một tiếng cảm ơn xem nào. Sinh viên trường danh giá chắc không đến mức không biết ơn thế chứ?"

Đám sinh viên đều nén giận nhìn lão.

Kim Vĩnh Văn đang lúc hếch mặt lên trời thì đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên:

"Họ phải cảm ơn ông?" Lâm Túc nhìn sang với nụ cười nửa miệng, "Chẳng phải ông nên quỳ xuống tạ tội với họ mới đúng sao, ông chủ Kim?"

Sắc mặt Kim Vĩnh Văn khó coi hẳn đi, "Mày có ý gì?"

"Lúc nãy tôi đã hỏi ông rồi, ông chắc chắn là camera hỏng rồi chứ?"

Kim Vĩnh Văn ngẩn người.

Ông ta chưa kịp phản ứng, trong đám đông bỗng có người kinh hãi kêu lên, "Bọn họ là ai vậy!?"

Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng đó.

Du thuyền đã áp sát bến cảng, tình hình trên bờ cũng hiện rõ mồn một. Phía bến tàu đã được dọn sạch một khoảng trống, đồng phục của Hiệp hội Giám sát hiên ngang trong gió, ai nấy đều đeo vũ khí bên hông.

Một vòng người dân hiếu kỳ đứng hóng chuyện.

Kim Vĩnh Văn không biết Hiệp hội Giám sát, nhưng trực giác mách bảo có điềm chẳng lành. Mặt gã biến sắc, quay đầu hét lớn, "Đội bảo vệ đâu!? Mấy người đó đến đây làm gì.."

Trên boong tàu lập tức hỗn loạn:

"Chuyện gì thế này!"

"Có người phạm pháp hả? Đây là bộ phận hành pháp nào vậy?"

...

Tuy nhiên, dù có hoảng loạn đến đâu cũng chẳng còn đường lui. Du thuyền nhanh chóng cập bến, cầu thang vừa hạ xuống, các thành viên Hiệp hội Giám sát đã ập lên boong tàu!

Kim Vĩnh Văn lập tức bị khống chế, gã ta hoảng hốt kêu gào, "Làm cái gì thế!? Ai cho phép các người..."

Nữ thiên sư Ngân Lâm dẫm đôi ủng bạc băng qua đám đông, đi đến trước mặt Hạ Chấn Linh, dâng lên một thanh Đường đao:

"Hội trưởng."

Hạ Chấn Linh một tay đón lấy, giắt vào thắt lưng.

Dưới ánh mắt bàng hoàng của Kim Vĩnh Văn, hắn lật tay rút thẻ ngành ra, giọng nói lạnh lùng:

"Hiệp hội Giám sát chấp pháp."

Xung quanh nhất thời lặng ngắt như tờ, ai nấy bàng hoàng kinh ngạc.

Ánh mắt Hạ Chấn Linh quét qua đám đông đang chết lặng, dừng lại ở mấy gương mặt hồi chiều, "Mấy người này đưa đi ngay. Những người khác ở lại để tiếp nhận điều tra thẩm vấn."

Mấy kẻ kia hoảng loạn, lập tức bị khóa tay! Bọn họ còn chưa kịp hoàn hồn sau tình huống bất ngờ này đã bị người của Hiệp hội Giám sát đồng loạt áp giải đi:

"Đợi đã, sao lại bắt chúng tôi!"

"Mấy người có biết tôi là ai không—"

Vừa dứt lời đã bị bẻ ngoặt cánh tay, một tiếng thét thảm thiết vang lên, "Á!!"

Thành viên hiệp hội mặt không đổi sắc, "Mấy cái đó để vào phòng thẩm vấn rồi hẵng khai."

...

Trên boong tàu lúc này, kẻ bị bắt, người bị khám xét nháo nhào.

Đám con nhà giàu kia từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, hưởng lạc xa hoa, nào đã thấy cảnh tượng này bao giờ. Tất cả đều sợ đến mức im như thóc, thu mình lại một góc để tránh bị chú ý.

Tống Cẩn Án không biết nghĩ đến chuyện gì, chột dạ rồi run bắn cả người vì sợ hãi.

Lâm Túc thoáng liếc qua: Hừm......

Cậu thu hồi tầm mắt, thấy cấp dưới vừa báo cáo với Hạ Chấn Linh xong, gật đầu một cái. Đột nhiên người đó lại nhìn về phía cậu, tiếp tục gật đầu một cái rồi mới lui đi.

Lâm Túc, "?"

Cậu quay sang nhìn Hạ Chấn Linh.

Hạ Chấn Linh nhìn thẳng phía trước, yết hầu khẽ chuyển động, "Nhìn gì?"

Lâm Túc xáp lại gần, "Sao cấp dưới của anh chào tôi vậy?"

Đối phương im lặng vài giây, sau đó rũ mắt xuống, dường như khẽ cười một tiếng, "...Biết rồi còn cố hỏi."

"..." Tim Lâm Túc hẫng đi một nhịp: Chậc.

Cậu kìm nén ý cười, lặng lẽ quay mặt đi: Nê Mã, sao anh ta nói chuyện cứ mập mờ thế nào ấy.

Tuyết Nê Mã đứng bên lan can xem kịch: [Hê hê, đúng là biết rồi còn cố hỏi.]

Lâm Túc: ... Cậu lại quay đầu đi chỗ khác, ngọt ngào thở dài, "Haiz."

-

Chẳng bao lâu sau, boong tàu đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Chuyến ra khơi đầu tiên của tàu "Hải Mộng" kéo dài ba ngày, kết thúc bằng việc giới thượng lưu vừa xuống tàu đã bị còng tay lôi đi. Sự kiện này đúng là xưa nay chưa từng thấy, ngoài đám đông hiếu kỳ tụ tập đứng xem, còn có không ít đơn vị truyền thông kéo đến.

Có lẽ đã được dặn dò từ trước, giới truyền thông né tránh quay khu vực phía trên boong tàu, chỉ chĩa ống kính vào nhóm người do Kim Vĩnh Văn dẫn đầu mà chụp điên cuồng.

Đám đông bàn tán rôm rả:

"Đó là ông chủ của cái du thuyền kia kìa."

"Nghe nói tổ chức hoạt động phi pháp trên tàu, vừa xuống là bị tóm luôn."

"Trên tàu còn có thanh thiếu niên nữa, loại người này phải bắt nhốt lại!"

......

Lâm Túc còn luyến tiếc dời tầm mắt.

Lúc này, trên boong tàu hầu như chỉ còn lại đám con nhà giàu và sinh viên, cùng vài cấp dưới của Hiệp hội Giám sát túc trực bên cạnh. Hạ Chấn Linh đã giắt đao bên hông, khí thế càng thêm sắc lạnh.

Nhất thời, cả hai nhóm người đều không dám ho .

Lâm Túc quay đầu lại, nhìn Tống Cẩn Án đang co rúm phía sau, mỉm cười, "Bị mấy chuyện vặt vãnh làm gián đoạn chút. Tống thiếu gia, có muốn tiếp tục tìm đồng hồ của cậu nữa không?"

Tống Cẩn Án giật mình, lắp bắp vài giây, "Không... không cần nữa." Cậu ta lảng tránh ánh mắt, "Mọi người hoảng cả rồi, thôi bỏ đi."

Lâm Túc tỏ vẻ ngạc nhiên, "Chẳng phải đó là chiếc đồng hồ 30 triệu tệ rất quan trọng với cậu sao?"

Tống Cẩn Án nghẹn lời, "Cũng không có gì..."

Lâm Túc lắc đầu, "Cậu thì không sao, nhưng những bạn học còn lại không thể cứ chịu tiếng oan không minh bạch như thế được đúng không? Vừa hay có người của hiệp hội ở đây, nam kiểm tra nam, nữ kiểm tra nữ, cứ làm cho ra ngô ra khoai."

Tống Cẩn Án còn chưa kịp mở miệng, Hạ Chấn Linh đã giơ tay lên. Ngân Lâm và một thành viên nam lập tức bước tới, công tư phân minh, "Tất cả những người có mặt ở đây đều kiểm tra một lượt luôn đi."

Lời định nói bị nghẹn lại nơi cổ họng.

Vali của mọi người đều được mang đi kiểm tra công bằng như nhau.

Đám con nhà giàu thì không bận tâm lắm. Đang đứng một bên tán gẫu, lại chợt thấy sắc mặt Tống Cẩn Án trắng bệch bất thường. Đào Trạch quan sát vài cái, "Cậu sao thế, thấy không khỏe à?"

Vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng, "Tìm thấy rồi."

Chỉ thấy thành viên nam kia kéo vali của Tống Cẩn Án lại gần, tay cầm một chiếc đồng hồ: "Có phải cái này không?"

Đám nhà giàu đồng loạt ngẩn ngơ, quay đầu nhìn lại.

Tống Cẩn Án cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể, kinh ngạc thốt lên, "A, đúng rồi... tìm thấy trong vali của tôi sao?"

Giọng thành viên hiệp hội đều đều, "Đúng vậy."

Tống Cẩn Án áy náy nói, "Chắc là tôi tiện tay bỏ vào rồi nhớ nhầm."

Dù cậu ta nói vậy nhưng xung quanh đã có vài người ẩn ý nhìn sang, chỉ là nể thân phận nên cuối cùng không ai nói gì, đám sinh viên thì không như vậy, mấy tiếng nói vang lên:

"Cậu nhét trong túi mình mà còn bắt bọn tôi mở vali."

"Lần này thì xin lỗi và bồi thường được rồi chứ!"

Trước bàn dân thiên hạ, mặt Tống Cẩn Án nóng như lửa đốt: "... Là tôi hiểu lầm. Tôi sẽ bồi thường." Nói đoạn, cậu ta lấy điện thoại ra.

Lâm Túc lên tiếng, "Tống thiếu gia giàu có thế này, chắc không định đưa vài chục hay một trăm tệ để đuổi khéo người ta đấy chứ?" Cậu nhiệt liệt hiến kế, "Mọi người đều muốn lấy hên, hay là cứ 888 tệ đi."

Đám sinh viên hơi giật mình, liếc nhìn nhau.

Tống Cẩn Án ngẩng phắt đầu lên, sững lại hai giây, cuối cùng vì muốn yên chuyện nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt, "... Vậy thì 888 tệ."

Lâm Túc nhắc thêm, "Nhớ ghi chú là tự nguyện tặng nhé."

Tống Cẩn Án, "........."

Cậu ta nghiến răng, "... Được."

Tiếng thông báo chuyển khoản vui tai rộn ràng vang lên suốt một hồi lâu.

Chuyển khoản xong, Tống Cẩn Án nhìn số dư tài khoản mà im thin thít.

Nhóm sinh viên thì lại rất phấn khởi.

Chu Lê sảng khoái tinh thần, đóng vali lại. Sực nhớ ra điều gì, cậu lại sáp đến cạnh Lâm Túc thì thầm, "Đúng rồi, vẫn chưa cảm ơn đàn em đã cứu nguy cho anh, để anh chuyển lại tiền ly cho ."

Lâm Túc đáp, "Không cần đâu, anh về chia cho Bùi Cận một chiếc, coi như quà mua về cho anh ấy."

Chu Lê, "Ồ, đúng rồi ha."

Cậu ta vừa đứng đây thì thầm vài câu, bên cạnh đã vang lên tiếng, "Xuống tàu được rồi."

Ngẩng đầu lên thấy ánh mắt Hạ Chấn Linh đang nhìn về phía bến tàu.

Khi nhóm người Kim Vĩnh Văn bị giải đi, giới truyền thông và đám đông xem náo nhiệt cũng dần tản ra, lúc này không còn mấy ai nán lại.

Chu Lê nhạy bén nảy người ra ngay lập tức, gật đầu, "Tôi đi đây."

Lâm Túc, "..."

Cậu nhìn Hạ Chấn Linh, thở dài.

Mặt Hạ Chấn Linh không đổi sắc ra hiệu cho cấp dưới bên cạnh, người đó lập tức dẫn hai nhóm thanh niên xuống tàu.

Cả nhóm người trở lại bến cảng rồi tự giải tán.

Nhóm con nhà giàu đều có xe riêng đưa đón, các sinh viên thì chuẩn bị bắt xe tập trung ra sân bay.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh vẫn đứng trên boong tàu. Cậu nhìn xuống đám đông nhộn nhịp phía dưới, bên cạnh vang lên tiếng nói:

"Cậu định tính sao?"

Lâm Túc thu hồi tầm mắt, "Tôi đã nói rồi, 'tôi định tính sao hoàn toàn phụ thuộc vào việc đương sự định làm gì'. Đương sự này tất nhiên bao gồm cả Tống Cẩn Án."

Hạ Chấn Linh quay sang nhìn, Lâm Túc lắc đầu nói, "Tôi định đợi Chu Lê gặp bố mẹ rồi mới tính, nhưng giờ thì xem ra không cần nữa."

Dứt lời, một cây bút trúc hiện ra trong tay cậu.

Đầu bút hạ xuống.

Tay áo nhẹ lay, quỹ đạo của vận mệnh thoáng chốc giao thoa trong đáy mắt...

Hai giây sau, cậu thu bút.

Sườn mặt nghiêng thanh tú, hài hòa giữa trời mây.

Sau đó cậu nhắm nghiền mắt lại, "bịch" một cái đổ ập vào người Hạ Chấn Linh. Lâm Túc dụi dụi đầu, "Haiz, sao tôi lại quá tải nữa rồi. Chóng mặt ghê..."

Người bên cạnh, "........."

"... Hừ." Phía trên vang lên tiếng cười khẽ, sau đó một bàn tay vòng qua ôm lấy cánh tay cậu. Khựng lại hai giây, bàn tay ấy lại nhẹ trượt xuống, đặt lên eo cậu. Hạ Chấn Linh quay mặt đi, kéo cậu sát vào lòng mình.

Lâm Túc: *=u=*

Cậu cọ cọ mặt, Tiểu Hạ đúng là không biết giữ kẽ gì cả.

[Nê Mã mà bạn gọi hiện đang ngoài vùng phủ sóng, lượn đây.]

-

Phía dưới, đám đông chen chúc xô bồ.

Chuyến xe buýt ra sân bay mười lăm phút nữa mới tới.

Các sinh viên vừa đợi vừa tán dóc, nhóm Hoa Hề vẫn đang bàn về món tiền từ trên trời rơi xuống lúc nãy, vui vẻ không quên dặn Chu Lê:

"Số tiền này cậu cứ giữ lấy mà làm sinh hoạt phí, đừng đưa cho bố cậu nữa."

Chu Lê gãi đầu, "Ừm... trước khi làm rõ một số chuyện, tôi sẽ không đưa tiền cho ông ấy nữa."

"Hử? Chuyện gì?"

"Không có gì."

Anh ta đang nói thì bỗng thấy khát nước, "Tôi đi mua chai nước, các cậu uống không?"

"Thôi khỏi, cậu đi đi. Hành lý để bọn tôi trông cho."

Chu Lê gật đầu, quay người đi về phía siêu thị.

...

Bên lề đường người qua kẻ lại tấp nập, có một chiếc xe riêng đang đỗ.

Chỉ nhìn kiểu dáng xe cũng đủ biết giá trị không hề nhỏ.

Cửa kính xe dán phim chống nhìn trộm, ghế sau có một cặp vợ chồng khoảng ngoài bốn mươi tuổi đang ngồi.

Người chồng vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú sáng sủa. Người vợ diện chiếc váy dài họa tiết hoa lê, trông trẻ trung, nét thanh tao pha lẫn chút kiên cường.

Tống Khiếu Thiên vẫn mặc bộ âu phục, quay sang hỏi, "Nhắn cho Tiểu Án chưa?"

Thiều Lan đáp, "Nhắn rồi, bảo là đang đợi nó ở đây." Nói đoạn bà lại đưa tay xoa xoa ngực, mỉm cười, "Không hiểu sao, từ lúc đến đây tim cứ đập nhanh liên hồi."

Tống Khiếu Thiên hỏi, "Có phải do em ngủ không ngon không? Không sao, bờ vai ông xã cho em tựa này."

"Thôi đi." Thiều Lan vỗ nhẹ chồng mình một cái rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Người đi bộ trên vỉa hè qua lại nườm nượp.

Chợt có một bóng người băng qua đường.

Sườn nghiêng tuấn tú sượt qua bên ngoài cửa sổ xe.

Tim Thiều Lan bỗng hẫng đi một nhịp!

Bà ngẩn người hai giây rồi xoay người đẩy cửa bước xuống xe. Bóng dáng kia đã biến mất giữa biển người mênh mông, bà đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Trong xe vọng ra tiếng gọi, "Vợ ơi?"

Thiều Lan hoàn hồn, ngồi lại vào trong xe, trong đầu vẫn không ngừng nhớ lại gương mặt thoáng qua lúc nãy.

Tống Khiếu Thiên quan sát, "Sao thế em?"

Thiều Lan nói, "Lúc nãy em vừa nhìn thấy một cậu thanh niên..."

Tống Khiếu Thiên liếc nhìn một cái, vuốt tóc, "Có đẹp bằng anh không?"

Lời vừa dứt, lại thấy vẻ mặt Thiều Lan hơi kỳ lạ, "... Đẹp trai y hệt anh."

Tống Khiếu Thiên, "?"

—-

Lời tác giả:

Thiều Lan (ra dấu): Đẹp trai "y hệt" thật đó.

Túc: =u=

Trước Tiếp