Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Một lần là dứt điểm
Lâm Túc nghiêm túc chỉ tay, "Đây là bôi nhọ."
Hạ Chấn Linh cũng liếc nhìn, "Rõ ràng là vẽ gần như đúc bản gốc."
"Tôi cũng thấy thế." Lâm Túc vừa nói vừa lấy lại điện thoại, để lại một dấu chấm hỏi dưới phần bình luận: ?
[Vô lý vãi chưởng]: ?
Rất nhanh sau đó, Bùi Cận cũng xuất hiện: ?
Ba cái dấu hỏi chấm nối đuôi nhau thành một hàng dài.
Tuyết Nê Mã ghé sát vào tay cậu: [Cậu ta đi đâu vậy, không xảy ra chuyện gì chứ?]
"Dưới đó không có sóng, chắc cậu ta lên đây rồi."
Lâm Túc vừa nói vừa nhắn một tin hỏi, "Anh đang ở đâu?", sau đó vỗ vỗ Hạ Chấn Linh rồi đứng dậy, "Đi thôi."
Tuyết Nê Mã đoán già đoán non: [Đi gây sự à?]
Một bàn tay tóm lấy nó, "Không, đi hỏi xem cậu ta làm thế nào mà đánh thẳng vào hang ổ địch thế được."
...
Tin nhắn WeChat được trả lời ngay sau đó.
Chẳng mấy chốc họ đã tìm thấy Chu Lê ở khu vực nghỉ ngơi tầng hai. Bên cạnh không có các bạn học khác, vừa thấy Lâm Túc, anh ta lập tức vẫy tay:
"Đàn em! Hai người tìm tôi à?"
Lâm Túc ngồi xuống đối diện anh ta, đi thẳng vào vấn đề, "Đàn anh, cái vòng bạn bè của anh là sao thế?"
Chu Lê chớp mắt, "Em nói Patrick Star á? À, anh tìm thấy ở dưới tầng hầm hai." Anh ta cười hì hì, "Không biết ai vẽ trông xấu lạ mà cũng dễ thương phết nhỉ?"
Hai vị chủ bút, "..."
Lâm Túc nhìn anh ta nở nụ cười như gió mùa xuân, "Xấu sao?"
Chu Lê bỗng rùng mình một cái, "... Ừm, cũng không hẳn là xấu." Anh ta dựa vào linh tính mách bảo mà lảng sang chuyện khác, "Sao thế, có vấn đề gì hả?"
Ý là vẫn xấu à...
Lâm Túc nhắm mắt: Thôi bỏ đi.
Cậu quay lại chủ đề chính, "Sao anh tìm được đến đó?"
Chu Lê khựng lại một giây, rút ra một mẩu giấy, "Hình như trên du thuyền đang tổ chức hoạt động gì đó."
Mẩu giấy được đưa ra, trên đó viết: [Nhiệm vụ bí mật: Hãy đến tầng hầm hai của du thuyền để tìm "manh mối bí ẩn" nhé.]
Lâm Túc cầm mẩu giấy, ánh mắt khẽ ngưng lại.
"Anh đi xuống đó không có ai cản lại sao?"
"Có một nhân viên, thấy huy hiệu Đại học H của anh thì hỏi đến làm gì. Anh bảo là làm theo chỉ thị, anh ta có vẻ hơi nghi ngờ nhưng vẫn cho vào. Sau đó anh tìm thấy sao biển Patrick."
Chu Lê ngẫm lại, "Mà công nhận phòng đó trông giống phòng thiết kế để chơi thật!"
"..."
Lâm Túc tán thưởng: Nê Mã, đây là người ngốc có phúc của người ngốc hả?
Tuyết Nê Mã phụ họa: [Phúc đức thật thanh thuần.]
Cậu bỏ qua chủ đề này, "Đó không phải chỗ tốt lành gì. Anh hỏi xem những người khác có nhận được giấy không, nếu chỉ có mình anh..."
Chu Lê mất hai giây để phản ứng, "Có người nhắm vào anh?" Anh ta lại nhíu mày, "... Là thiếu gia kia sao? Còn chỗ không tốt lành là sao?"
"Từ trường ở đó không tốt." Trận tuy đã phá, nhưng gương vẫn còn đó.
Chu Lê cố gắng hiểu, "Hả?"
Lâm Túc dứt khoát đưa tay ra, "Đưa tay cho tôi."
Chu Lê theo bản năng nhìn sang Hạ Chấn Linh.
Chạm phải ánh mắt lạnh lùng của hắn, anh ta rụt rè chìa một đầu ngón tay ra:
"... Có chắc là đưa được không đấy?"
Lâm Túc bất lực quay đầu nhìn Hạ Chấn Linh, "Tôi không chạm vào cậu ta."
Hạ Chấn Linh giật giật khóe mắt, "Tôi đã nói gì đâu."
Lâm Túc tỏ tường thở dài một tiếng, sau đó bảo Chu Lê mở lòng bàn tay ra. Một tay cậu lơ lửng phía trên, những mạch máu xanh nhàn nhạt nổi lên, khẽ dùng lực, "....Khử uế."
Chu Lê chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng ran, cảm giác khó chịu âm ỉ bỗng chốc tan biến, anh ta ngỡ ngàng,
"Thật sự có thứ này sao!? Wow... hèn chi Bùi Cận bảo em rất thần bí."
Lâm Túc thu tay, đứng dậy, "Đàn anh, nhắn với mọi người là đừng quá tin vào bất kỳ hoạt động nào do 'ban tổ chức' tổ chức. Có vấn đề gì cứ liên lạc với tôi, đặc biệt là... anh."
Tuy Chu Lê chưa hiểu rõ lắm, nhưng vừa trải qua chuyện này, anh ta cũng biết du thuyền xa hoa này không đơn giản như vẻ bề ngoài. Còn về phần mình... chắc là bị đám thiếu gia nhà giàu kia ngứa mắt rồi.
Anh ta cũng đứng dậy theo, "Tôi đi tìm họ ngay đây."
-
Bóng dáng ấy nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt.
Hạ Chấn Linh thản nhiên hỏi, "Ly miêu kia làm?"
Lâm Túc gật đầu, "Rõ ràng."
Tuyết Nê Mã đứng trên đỉnh đầu cậu, lắc đầu ra vẻ già đời: [Đến cuối cùng cậu ta vẫn nảy sinh tâm tư không nên có.]
Lâm Túc đưa tay gạt nó xuống, ôn tồn bảo, "Nhấn mạnh lần nữa, mày chỉ được xem hài kịch và kênh thiếu nhi thôi."
[...QAQ!]
Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói, "Định khi nào nói sự thật?"
Lâm Túc túm lấy Tuyết Nê Mã, tựa lưng vào ghế, "Gần 20 năm cuộc đời... chấp nhận sự thật cần có một quá trình, chờ thời cơ thích hợp đã."
Hai giây sau, Lâm Túc lại thẹn thùng rũ mắt, "Sau này ở bên ngoài anh đừng nhìn người ta dữ dằn như thế, nếu không người ta chẳng ai dám nói chuyện với tôi đâu."
"..."
Hạ Chấn Linh "hừ" một tiếng, chậm rãi nhìn sang, "Nếu tôi nhìn người khác quá dịu dàng, cậu không để ý sao?"
Lâm Túc: .
Cậu sững lại một chút, thuận thế híp đôi mắt lại, "Cũng đúng, vậy... cứ thế đi~"
Hạ Chấn Linh hừ cười, dời tầm mắt.
...
Phía bên kia, trong một căn phòng trên du thuyền.
Khung tranh sơn dầu lớn treo trên tường, một chiếc ghế da phối với bàn gỗ sang trọng, cách trang trí tinh tế cho thấy thân phận khác biệt của chủ căn phòng.
Tiếng đập bàn "Rầm!" vang dội!
Người đàn ông trung niên đứng cạnh bàn mặc âu phục chỉnh tề, bên tai có một nốt mụn thịt nhỏ, rãnh nhăn giữa lông mày tràn trề tức giận. Là chủ tịch tập đoàn du thuyền Gia Việt, Kim Vĩnh Văn.
"Ai làm! Là đứa nào đã sửa mắt trận Ngũ Mang Tụ Vận Trận của tao thành con sao biển béo ị thế này?!"
Tên cấp dưới khép nép trước mặt gã, "Chỉ có một sinh viên Đại học H là từng vào đó thôi ạ."
Kim Vĩnh Văn mắng, "Ai cho phép mày thả người vào?"
"Cậu ta bảo là có chỉ thị, tôi cứ ngỡ là do Kim tổng sắp xếp..."
"Tao sắp xếp mà lại để người ta ngang nhiên đi vào như thế à? Động cái óc heo của mày đi!"
Gã tức giận một hồi rồi cũng bình tĩnh lại.
Xoay người nhìn khối pha lê đặt trên kệ, giữa sắc đỏ trong suốt không hề pha lẫn chút tạp chất nào.
Cũng có nghĩa là không có chút vận khí nào được chuyển vào.
Mặt Kim Vĩnh Văn đổi màu như đánh lô tô: Vào được thì thôi đi, vậy mà còn chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào, còn dám vẽ bậy vẽ bạ. Thằng nhóc này có khí vận thịnh, mạng lớn đến vậy sao?
Gã cười lạnh, "Thế thì tao lại càng phải chọn nó!"
Nói đoạn, gã quay đầu dặn dò, "Chỗ bị phá hoại kia tạm thời phong tỏa, những chỗ khác phải tăng cường canh gác, sau này phải có chỉ thị của tao mới được cho người vào."
Cấp dưới vội vàng đáp, "Rõ."
Cánh cửa đóng lại cái "cạch".
Kim Vĩnh Văn lại nhìn tấm ảnh Patrick Star trên điện thoại, tức đến nhắm nghiền mắt, ném "bộp!" điện thoại sang một bên.
Cũng may trận pháp gã bố trí không chỉ có một cái.
Lần sau sẽ không may mắn vậy đâu.
-
Nhờ có lời nhắc nhở của Lâm Túc, cả ngày hôm nay Chu Lê đều rủ mọi người đi cùng nhau, cứ hai tiếng lại báo bình an trong nhóm một lần.
Cả ngày trôi qua êm đềm, buổi tối cả nhóm lại cùng nhau về phòng.
Hôm nay Lâm Túc phải dậy sớm để kịp chuyến bay.
Buổi tối cậu cũng không chơi bời quá muộn, chưa đến mười hai giờ đêm đã buồn ngủ rũ mắt mà leo lên giường.
Đánh một giấc thẳng đến mười giờ sáng hôm sau.
Ánh sáng ban mai rạng rỡ xuyên qua ô cửa sổ tròn rọi vào trong phòng, mặt biển xanh biếc trải dài vô tận.
Cậu thò đầu ra khỏi cạnh giường, thấy Hạ Chấn Linh đang ngồi bên dưới, thong thả lật xem cuốn sách mang theo, cảm nhận được có động tĩnh, người bên dưới ngước mắt nhìn lên, ánh mắt lướt qua cổ áo cậu rồi nhanh chóng dời đi.
Sau đó hắn đóng sách lại, ung dung đứng dậy, "... Tỉnh rồi à?"
Lâm Túc bám vào thành giường, "Ừm, sao anh không ra ngoài chơi?"
"Ra ngoài cũng chẳng có gì vui."
"Cũng đúng, chẳng bằng ở đây canh giữ giấc ngủ cho tôi."
Cậu vừa nói vừa lồm cồm bò dậy, phớt lờ ánh mắt lặng thinh của Hạ Chấn Linh. Một tay cậu kéo lại cổ áo đang nới lỏng, cài lại cúc áo, khoác thêm áo ngoài rồi nhảy xuống giường.
Vừa xỏ giày cậu vừa hỏi, "Tối qua anh ngủ ngon không?"
"Tàm tạm."
Hạ Chấn Linh tựa vào cạnh bàn, "Ngoại trừ việc A Mã của cậu treo trên đầu giường hơi chói mắt, làm tôi mất nửa tiếng mới ngủ được."
Lâm Túc: .
Tuyết Nê Mã: [.]
Cậu ngượng ngùng nói, "Nó quen thói để đèn ngủ ấy mà."
Hạ Chấn Linh nhếch môi, "Bỏ đi."
...
Chờ Lâm Túc sửa soạn xong thì cũng đã gần trưa.
Cậu liếc nhìn tin nhắn "bình an" mà Chu Lê gửi định kỳ cho mình rồi gọi Hạ Chấn Linh đi ăn cơm.
Vừa bước vào cửa đã thấy ngay nhóm con nhà giàu kia.
Chu Lê và những người khác không có ở trong nhà hàng này, không biết có phải hai bên cố ý tránh mặt nhau hay không.
Có vài ánh mắt đổ dồn về phía cậu.
Lâm Túc làm như không thấy, mang Tuyết Nê Mã đi dạo quanh các quầy thức ăn để "ban phát ân sủng".
Ăn được một nửa, cậu buông đũa, "Tôi đi vệ sinh một lát."
Hạ Chấn Linh cười như không cười, "Chắc là sẽ không một đi không trở lại nữa chứ?"
"..." Lâm Túc rộng lượng đáp, "Anh lại nghĩ nhiều rồi."
Nói rồi cậu đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh cách nhà hàng không xa mấy.
Lâm Túc vừa bước ra thì thấy một bóng người đang đứng trước bồn rửa tay. Tống Cẩn Án đang rửa tay, không chú ý đến cậu.
Ánh mắt cậu lướt qua, đi tới rửa tay:
"Thiếu gia nhà họ Tống."
Dường như Tống Cẩn Án giật mình, quay đầu lại, "...Có chuyện gì?"
Lâm Túc nhìn cậu ta, mỉm cười nói, "Hôm qua về tôi mới sực nhớ ra, trước đây tôi từng gặp ông bà Tống rồi. Chỉ là hôm qua lúc thấy cậu, tôi chưa nhớ ra ngay thôi."
Sắc mặt Tống Cẩn Án lập tức trắng bệch, đáy mắt bồn chồn không yên, nước chảy rào rào bắn cả vào tay cậu ta, "...Ý cậu là sao?"
Lâm Túc cười cười, "Không có ý gì cả, chỉ là nhớ ra thôi."
Người đối diện im bặt, nhịp thở lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Hai người đang đứng đó thì một giọng nói từ phía sau vang lên, "Tiểu Án!"
Quay đầu lại, thấy một gã công tử bột đi tới.
Vừa nhìn thấy tình cảnh này đã lập tức quan sát Lâm Túc với vẻ dè chừng, "Mày lại muốn làm gì?"
Lâm Túc đưa tay khóa vòi nước, quay sang hỏi Tống Cẩn Án, "Tôi đã làm gì chưa?"
Tống Cẩn Án, "...Không làm ." Cậu ta nói xong sực nhớ đến chuyện hôm qua, vội vàng khẳng định chắc nịch, "Tình cờ gặp thôi, thật sự không có gì cả!"
Gã kia tạm thời tin tưởng, "Ồ. Thế đi thôi, quay lại thôi."
Tống Cẩn Án đáp một tiếng, vội vàng rời khỏi tầm mắt Lâm Túc.
Chờ hai bóng người đi xa, Tuyết Nê Mã "hé hé hé" ngoi đầu ra: [Không hổ là cậu, vừa mở miệng là khiến con nít khóc đêm ngay.]
"..." Lâm Túc bóp nó một cái.
Nó chu mỏ ra, chuyển chủ đề: [Nhưng mà, cậu gặp vợ chồng nhà họ Tống hồi nào vậy?]
"Lừa cậu ta chút thôi."
Lâm Túc nhìn theo hướng người kia rời đi, "Với những bậc trưởng bối gặp qua vài lần, đa số mọi người chỉ có ấn tượng mờ nhạt thôi. Huống hồ là liên tưởng tới một người 'bắn đại bác không tới' như tao."
"Chỉ có những người có tật giật mình như cậu ta mới nhạy cảm quá mức thôi."
[Vậy tiếp theo tính sao?]
"Còn hai ngày nữa mới xuống tàu." Lâm Túc lau tay, mặt mày hăng hái, "Tiểu Hạ đang đợi tao, tất nhiên là quay lại ăn bữa trưa dưới ánh nến rồi."
[...Hờ!]
-
Cả du thuyền xa hoa này rất lớn.
Sau khi ăn trưa xong, Lâm Túc nằm phơi nắng bên cạnh hồ bơi ngoài trời, không còn chạm mặt tốp con nhà giàu và sinh viên Đại học H nữa.
Cậu hiền từ nhìn Tuyết Nê Mã đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước:
"Tôi cũng muốn xuống trôi dạt chút quá."
Hạ Chấn Linh phớt lờ cách nói như xác chết trôi của cậu, "Cậu đâu có mang đồ bơi."
Lâm Túc, "Trên du thuyền có bán mà."
Hạ Chấn Linh liếc nhìn một cái, hừ cười nhàn nhạt, "Là do lòng tôi quá hẹp hòi, không đủ cho cậu lả lướt sao."
Lâm Túc ôn tồn đáp, "Là do lòng anh quá nồng cháy rồi, tôi muốn đổi sang chỗ nào mát mẻ hơn thôi."
"Hừ... giờ đang lạnh dần rồi đây."
"Anh vẫn cứ hài hước như vậy."
Buông lời trêu chọc vài câu, nhưng cuối cùng vì lười biếng không muốn cử động nên cậu vẫn không xuống nước.
...
Trời dần tối, mặt biển xung quanh một màu xanh thẫm.
Hai người quay lại nhà hàng ăn tối.
Vừa ra khỏi nhà hàng đã đụng phải Hoa Hề đang vội vã chạy tới. Hoa Hề vừa thấy hai người như thấy được cứu tinh:
"Đàn em Lâm, ngài Hạ!"
Lâm Túc dừng bước, "Có chuyện gì thế?"
Hoa Hề cuống quýt, "Chu Lê biến mất rồi, bọn chị đã hẹn nhau điểm danh trong nhóm, nhưng cậu ấy không xuất hiện, gọi điện cũng bắt máy. Giờ tụi chị đang đi tìm khắp nơi đây."
Lâm Túc lấy điện thoại ra xem, Chu Lê cũng không gửi tin nhắn cho cậu. Đã có bài học từ trước, Chu Lê sẽ không tự ý rời đi một mình. Khả năng cao là "bị" đưa đi đâu đó rồi.
Cậu theo bản năng sờ vào túi: ... À, không mang la bàn.
Thế là cậu cất điện thoại, nói với Hoa Hề, "Mọi người cũng đừng tản ra nhé, để bọn tôi giúp tìm một tay." Nói rồi cậu quay sang Hạ Chấn Linh, "Chia nhau ra hành động chứ?"
Hạ Chấn Linh "ừm" một tiếng rồi quay người rời đi.
Lâm Túc cũng không dây dưa, suy nghĩ một lát rồi đi thẳng lên quầy bar tầng trên. Trong quán bar ánh đèn lung linh, một nhóm con nhà giàu đang ngồi đánh bài trong phòng vip.
Thấy cậu đi vào, ai cũng ngẩn ra, "Hả?"
Lâm Túc đi thẳng vào vấn đề, hỏi, "Bạn tôi mất tích rồi, cái anh cao ráo, da ngăm ngăm, hay nhe răng cười ấy. Mấy người có thấy không?"
"..."
Cả đám nhìn nhau ngơ ngác, "Không thấy."
Cậu lại liếc nhìn Tống Cẩn Án, thấy cậu ta cũng có vẻ bất ngờ.
... Xem ra lần này không phải cậu ta.
Xác nhận xong kẻ ra tay, Lâm Túc quay đầu bỏ đi ngay. Cậu vừa ra khỏi cửa quán bar thì bỗng bị gọi giật lại:
"Này! Cái đó, cậu..."
Quay đầu thấy đó là tên nhà giàu trông khá quen mặt.
Nhạc Gia Duy nhìn cậu vài cái rồi nói, "Cái người bạn kia của cậu, lúc nãy tôi có va phải cậu ta ở hành lang. Trông cậu ta có vẻ hơi mê man, thần trí không được tỉnh táo lắm, tôi còn tưởng cậu ta uống say cơ."
Nói xong anh ta nhấn mạnh, "Dù sao thì cậu cứ tìm trong mấy cái xó xỉnh ấy, tôi chỉ muốn nói là không liên quan gì đến bọn tôi đâu!"
Lâm Túc suy nghĩ hai giây, đáp một tiếng "được" rồi bỏ đi.
Phía sau vang lên tiếng gắt gỏng, "...... Cậu không cảm ơn một tiếng à!"
Cậu đã rảo bước ra khỏi hành lang, vạt áo nhẹ lay, "Nê Mã, cậu ta đang tự chứng minh sự trong sạch cho mình mà, sao lại muốn tao cảm ơn?"
[Không bít nha.]
"Thôi, không quan trọng."
Lâm Túc đi ra ngoài, vừa vặn đến boong tàu trung tâm, phóng tầm mắt nhìn ra xa, cả du thuyền sang trọng như một thực thể khổng lồ, con người đứng ở giữa trở nên vô cùng nhỏ bé.
"Nghe ý đó thì khả năng cao là đồ ăn đã bị bỏ thuốc rồi."
Du thuyền nằm trong tay kẻ đứng sau màn, chuyện này thật khó phòng bị, may mà có chuyện điểm danh định kỳ nên mới phát hiện kịp thời.
Cậu gửi cho Hạ Chấn Linh một tin nhắn: Tìm thấy chưa?
[Linh]: Chưa, nhưng có nhiều nơi bị nhiễu loạn từ trường.
Lâm Túc híp mắt: Phá một chỗ rồi mà vẫn còn bản dự phòng sao?
Cậu cất điện thoại, lắc đầu, "Thời gian cấp bách, tôi vốn không muốn làm thế này đâu."
[?] Tuyết Nê Mã cảnh giác: [Cậu định làm gì?]
"Họ bày ra nhiều trận pháp như vậy, tôi chỉ còn cách đánh tan tất trong một nốt nhạc thôi."
Một bàn tay tháo miếng ngọc bội tua rua treo ở cổ áo xuống.
Cậu ngửa lòng bàn tay lên trên, đột ngột phát lực....
Xung quanh bỗng chốc cuồn cuộn gió gào, cuốn theo từng đợt sóng trào, du thuyền khổng lồ bỗng chốc chao đảo dữ dội!
Những tấm gương trong phòng, những vật trang trí trên cao đều rung lắc, xê dịch khỏi vị trí ban đầu.
Khung tranh sơn dầu nặng nề rơi "đùng" xuống sàn nhà!
Đáy mắt Lâm Túc hiện lên một ánh sáng vàng nhàn nhạt, vạt áo ngoài bay phần phật, cậu vung tay lên:
"Dậy sóng——!"