Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 61: Khách hàng thứ sáu

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Đêm khuya thanh vắng, anh cũng quá táo bạo rồi đó. ❤️

Trên mặt biển bao la, sóng dữ bỗng chốc cuộn trào!

Du thuyền khổng lồ như một con thuyền nhỏ chao đảo dập dềnh, bên trong khoang tàu hỗn loạn rối bời.

Trong phòng điều khiển, nhân viên cuống cuồng bận rộn:

"Chuyện gì thế này, bão sao!?"

"Chẳng phải đã xem dự báo thời tiết rồi sao, lộ trình này vốn luôn rất êm đềm mà!"

Trong phòng, khung tranh sơn dầu rơi xuống cái "rầm", đập thẳng vào đầu Kim Vĩnh Văn, những khối pha lê trong tủ kính cũng rơi xuống, vỡ tan tành thành từng mảnh vụn.

Gã hét lên thảm thiết, "Á... mẹ kiếp!"

Dọc hành lang và sảnh lớn, người người ngã trái nghiêng phải, đĩa ăn trượt dài trên sàn kêu "loảng xoảng", những trận pháp được bố trí trong mật thất cũng bị lật tung, tan tác thành một đống hỗn độn.

...

Sóng gió thét gào hồi lâu, cuối cùng cũng chịu dừng lại.

Chỉ còn lại cả một tàu người vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hoàng.

Trên boong tàu, Lâm Túc thở hắt ra một hơi.

Cậu thu tay về, một cơn choáng váng ập đến, cậu phải chống tay lên đầu gối mới đứng vững, Tuyết Nê Mã hốt hoảng túm lấy cổ áo sau của cậu:

[... Cậu lại vừa gây sóng gió để hành nghề rồi đấy!]

"Đừng nói như thể tao là tội phạm chuyên nghiệp thế."

Cậu vừa dứt lời, sau lưng liền truyền tới tiếng bước chân dồn dập tiến lên. Ngay sau đó, một bàn tay vòng qua eo, nhấc bổng cậu lên, để cậu tựa vào lồng ngực vững chãi—

"...!" Lâm Túc ngẩng đầu, bắt gặp ngay gương mặt đang cúi xuống của Hạ Chấn Linh.

Lòng bàn tay rộng lớn siết chặt lấy eo cậu, Hạ Chấn Linh khẽ rũ mi, ánh mắt nhìn xuống sâu thẳm đầy ẩn ý, "Hóa ra, sóng to gió lớn thật đang ở đây."

"..."

Lâm Túc khoe thành tích, "Tôi đánh tan hết mấy cái trận pháp đó rồi."

Phía trên vang lên một tiếng cười khẩy rất nhẹ, bàn tay đang ôm eo cậu hơi siết lại, Hạ Chấn Linh nhìn cậu hai giây rồi hỏi, "Đứng vững được không?"

Lâm Túc im lặng một chút, sau đó sột soạt xoay người lại.

Rồi cậu nhắm mắt, rúc đầu vào lòng hắn, "... Á, chóng mặt quá."

Hạ Chấn Linh, "..."

Tuyết Nê Mã: [...] Đạo văn à?

Hắn không nói gì, chỉ dùng một tay ôm chặt lấy cậu. Lâm Túc an tâm nằm đó, cảm nhận được luồng điện nhẹ nhàng, "Tê tê, rất an tâm."

Hạ Chấn Linh, "........."

Hắn kéo người cậu lên một chút, bình tĩnh rũ mi, "Cậu là đang yên tâm, hay là đang có ý đồ gì?"

Lâm Túc thẹn thùng, "Haiz... anh hỏi thẳng quá."

Vành tai bỗng nhiên bị đầu ngón tay xoa xoa một cái không nặng không nhẹ, cậu theo bản năng run lên, còn chưa kịp phản ứng thì bàn tay kia đã gỡ miếng ngọc tua rua trước ngực cậu ra rồi ấn ngược trở lại...

"Ưm..." Lâm Túc rên khẽ, hơi thở loạn nhịp.

Đầu ngón tay có vết chai mỏng mân mê d** tai mềm mại, dưới màn đêm mênh mông, gió biển dần lặng, thổi qua vạt áo tung bay. Trong mắt Hạ Chấn Linh đọng lại những tia sáng vụn vặt, hắn bóp nhẹ thêm hai giây rồi mới buông tay, "Đang ở ngoài... buông thả cái gì."

Lâm Túc mặt nóng bừng: ...Hầy.

Dưới khoang tàu thấp thoáng truyền đến những tiếng xôn xao ồn ào, Hạ Chấn Linh nghiêng đầu nhìn thoáng qua:

"Chắc mọi người ra ngoài cả rồi, xuống xem thử."

Lúc này Lâm Túc lúc này cũng đã tỉnh táo hơn đôi chút, cậu đứng thẳng dậy, chỉnh lại vạt áo hơi xộc xệch, "Được hoi."

Hai người một trước một sau đi vào trong. Lâm Túc khẽ mím môi, nói thầm, "Nê Mã, mày thấy không? Hạ Chấn Linh vừa mới..."

Sâu trong ý thức lạnh lùng đáp, [Hổng thấy. Tui chỉ xem hài kịch và kênh thiếu nhi thôi.]

"..."

-

Quay lại sảnh lớn tầng một.

Vừa khéo bắt gặp Kim Vĩnh Văn đi ra.

Giới thượng lưu và đám sinh viên cũng tụ tập về đây, đông nghịt người.

Trên trán Kim Vĩnh Văn là một vết bầm lớn, đau đến mức mặt mày nhăn nhó, trông vô cùng nực cười. Một mặt gã dùng khăn lạnh chườm vết thương, một mặt cao giọng trấn an:

"Mọi người, không sao rồi! Chỉ là chút sóng gió nhỏ thôi."

Lòng bàn tay Lâm Túc ngứa ngáy, cậu híp mắt: ...Nhỏ?

Tuyết Nê Mã lạnh lùng cười nhạt: [Hờ?]

Kim Vĩnh Văn vẫn đang cố giữ bình tĩnh, luôn miệng nói "không sao". Bỗng nhiên, giọng nói trong trẻo của Lâm Túc vang lên giữa sảnh:

"Sao lại không sao? Bạn tôi mất tích rồi."

Mặt Kim Vĩnh Văn hơi đổi sắc, ánh mắt đảo qua phía này, sau đó gã mỉm cười như thường, "Tàu lớn thế này, chắc là đi đâu đó rồi lạc nhau thôi."

Lâm Túc lắc đầu, "Cậu ấy rất thích ngủ trên boong tàu, không lẽ vừa nãy bị rơi xuống biển rồi?"

Cậu nghiêm túc nói, "Tôi yêu cầu lập tức triển khai tìm kiếm cứu hộ."

Lời vừa dứt, xung quanh xôn xao hẳn lên!

Tuyết Nê Mã: [Cậu định làm lớn chuyện à?]

"Ừm, nhân lúc này ép lão ta phải giao người ra."

Phía trước, sắc mặt Kim Vĩnh Văn hơi cứng lại.

Xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, có vẻ như có người biết chuyện, có người không.

Những ánh mắt nghi ngờ, lo lắng và hoang mang đan xen vào nhau.

Tống Cẩn Án cũng hơi sợ hãi, nhưng lại thoáng qua nét nhẹ nhõm, cuối cùng cậu ta vẫn im hơi lặng tiếng đứng giữa đám đông.

Lâm Túc liếc nhìn qua rồi thu hồi tầm mắt.

Trong tiếng ồn ào, cuối cùng cũng có người lên tiếng, "Khó khăn lắm mới được ra ngoài chơi một chuyến, đừng để xảy ra án mạng. Mau tìm người đi!"

"Đúng đấy! Đừng để đến lúc xuống tàu còn phải bị điều tra."

Kim Vĩnh Văn như bị chạm vào dây thần kinh nhạy cảm khi nghe đến từ "điều tra", đành phải nhượng bộ, "Thế này đi, tìm trên tàu trước đã." Nói đoạn, gã quay sang nháy mắt ra hiệu, một tên thuyền viên lập tức đi xuống.

Chỉ một lát sau, thuyền viên đó quay lại báo cáo, "Sếp Kim, đã tìm thấy cậu sinh viên đó rồi. Có lẽ do uống chút rượu nên ngủ quên ở hành lang. Hiện đã đưa cậu ta vào nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh."

Kim Vĩnh Văn cười xòa, xua tay, "Hầy, không sao rồi!"

Mọi người sau vài phen hú vía cũng tản dần ra.

Đám sinh viên Đại học H vội vàng chạy sang phòng bên cạnh.

Lâm Túc liếc nhìn Kim Vĩnh Văn một cái rồi cùng Hạ Chấn Linh đi theo.

Sảnh lớn vắng lặng. Kim Vĩnh Văn ngưng cười, ánh mắt lộ vẻ âm hiểm, "Chó, mạng thằng đó lớn thật. Thế mà cũng đụng phải gió lốc...! Nhưng mà..."

Gã nhìn theo bóng lưng Lâm Túc vừa rời đi, cau mày: Nó là ai?

Trong phòng nghỉ bên cạnh, Chu Lê nằm trên ghế sofa, lông mày động đậy, vừa mơ màng tỉnh lại đã va vào với một vòng tròn gương mặt, "Cậu tỉnh rồi à."

Chu Lê, "...!"

Đầu anh ta vẫn còn đau nhức, bèn đưa tay day thái dương, rít lên một tiếng "hít". Hoa Hề và mọi người rối rít hỏi han:

"Cậu thấy thế nào?" 

"Bình thường khỏe như trâu, sao lại lăn đùng ra hành lang thế này?"

"Người ngợm còn nguyên vẹn chứ, cậu sờ thử xem?"

Chu Lê s* s**ng một hồi, "Không sao, còn đủ cả."

Mọi người nghe vậy mới nhẹ lòng.

Lâm Túc đứng một bên, híp mắt: Nê Mã, vận khí của cậu ta bị chuyển đi một ít rồi.

Tuyết Nê Mã: [●'皿'●] Á!

Đang nói chuyện thì điện thoại của Chu Lê bỗng reo vang.

Anh ta lấy ra xem, nhíu mày, sắc mặt trông không được tốt lắm. Hoa Hề và mấy người khác dường như hiểu ý, khẽ nói:

"Cậu nghỉ ngơi đi, chúng tôi ra ngoài trước."

Lâm Túc suy tư nhìn điện thoại của Chu Lê, không rời đi. Hạ Chấn Linh cũng khoanh tay tựa vào tường.

Hoa Hề và mấy người khác khựng lại, thấy hai người này dường như hoàn toàn không biết ý tứ là gì, hé miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng rời đi, khép cửa lại.

Cũng may Chu Lê không để ý, anh ta bắt máy, "Alo?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói thô bạo của một người đàn ông trung niên, "Mày đang ở đâu?"

Chu Lê mím môi, "Ở ngoài."

"Hừ, ở ngoài? Ngoài nào? Tao nghe nói rồi, trường mày cho mày một suất đi du thuyền hạng sang đúng không? Mày đi hưởng thụ rồi chứ gì!"

Lại vài câu chửi thề thô thiển vang lên, "... Cái thằng ranh này, hoàn cảnh nhà mình thế nào mày không biết hả? Nghe nói còn được dẫn người nhà đi cùng, sao chả thấy mày gọi thằng già này một tiếng."

"Đem cái suất đó đi bán lấy tiền cũng được! Mày thì hay rồi, chỉ biết hưởng cho sướng !"

Đầu Chu Lê vẫn đang đau, những tiếng quát tháo bên trong điện thoại như đâm vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của anh ta. Anh ta ấn vào trán, nén giận nói, "Giờ con đang không ổn, nói sau đi."

"Mày không ổn? Mày còn muốn sướng đến mức nào nữa..."

Cạch. Chu Lê ngắt máy.

Anh ta bình tâm lại một chút rồi nhìn Lâm Túc, ngại ngùng nói, "Để hai người thấy cảnh không hay rồi. Đàn em, em tìm anh có việc gì sao?"

Lâm Túc liếc nhìn, "Điện thoại ở nhà à?"

"Ừm." Chu Lê đáp một tiếng, giải thích, "Gia cảnh nhà anh không tốt, bố anh lại nợ nần chồng chất." Anh ta lại cười khổ, "Sinh ra ở đâu không phải do anh chọn, chỉ biết dựa vào nỗ lực của bản thân để sống tốt hơn một chút."

Cậu nói tiếp, "Em xem, chẳng phải anh đã lên được cả du thuyền của người giàu rồi sao? ... Ơ, không đúng." Chu Lê sực nhận ra, "Cái du thuyền này cũng chẳng tốt lành gì."

Lâm Túc, "..."

Cái thằng bé đen đủi này.

Cậu lặng lẽ nhìn anh ta hai giây, bỗng nhiên hỏi, "Nếu như, mọi chuyện vốn không phải như vậy thì sao?"

Chu Lê nghe mà ngẩn người, "Gì cơ?"

Lâm Túc nhìn anh ta, chậm rãi nói, "Nếu anh không phải là con ruột của 'cha mẹ' hiện tại, mà chỉ là lúc mới sinh bị người ta tráo đổi... anh nghĩ sao?"

Chu Lê há hốc mồm, một hồi lâu sau mới lắp bắp, "... Đàn... đàn em, em đang nói chuyện viễn tưởng hay là nghiêm túc thế?" Anh ta nuốt nước bọt cái ực, dường như nhận ra ẩn ý, "Em bảo anh không phải con ruột?"

"Anh thấy anh có nét nào giống họ không?"

Đối phương suy nghĩ một hồi, lắc đầu, "Anh thấy mình đẹp trai hơn."

Lâm Túc, Hạ Chấn Linh, "..."

Chu Lê ôm cái đầu đẹp trai của mình tự trấn an một lúc, sau đó ngẩng lên, "Anh... anh vẫn thấy không thể tin được. Nhưng nếu là thật thì những năm qua tiền học bổng, tiền thưởng thi đấu anh đều gửi về nhà cả rồi. Với bố mẹ hiện tại, anh không nợ nần gì họ nữa."

Anh ta lặng đi một chút, "Còn về cha mẹ ruột, anh cũng muốn gặp một lần."

Là muốn gặp, chứ không phải mưu cầu gì khác.

Lâm Túc nghe vậy thì gật đầu, "Hiểu rồi." Cậu lấy điện thoại ra, ngón tay lướt nhẹ rồi đưa qua, "Đặt một đơn đi, tôi sẽ giúp anh hoàn thành tâm nguyện."

"? Đặt đơn là sao?"

Chu Lê ngơ ngác nhận lấy, nhưng tay vẫn làm theo, "Uầy, đàn em, trang web này của em trông ngầu thật đấy. Ơ, Bùi Cận cũng từng đặt đơn rồi nè, thế thì anh yên tâm rồi, ha ha."

Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Chắc cậu ta chưa từng cài app chống lừa đảo đâu nhỉ?]

"Suỵt."

Điện thoại vang lên một tiếng ting, đơn hàng mới tự động hiện ra. Lâm Túc nhận lại điện thoại, nhấn vào xem.

[Người ủy thác: Chu Lê]

[Thân phận: Con trai độc nhất nhà họ Tống, sinh viên năng khiếu tuyển thẳng Đại học H, hiện ở nhà họ Chu, huyện Tế.]

[Trạng thái: Đã nhận đơn]

Cậu cất điện thoại: "Xong rồi. Về nghỉ ngơi đi, đàn anh."

Chu Lê hỏi: "Anh không phải tình cờ bị ngất đâu đúng không? Đêm nay mọi người có sao không?"

"Trận pháp bị hủy hết rồi, bọn họ không dám động vào mọi người nữa đâu."

"Oa......"

Chu Lê cứ thế quay về với lòng cảm phục.

Anh ta vừa đi, Lâm Túc tức thì bút trúc ra.

Hạ Chấn Linh nhìn sang, "Cậu lại muốn dùng niệm lực sao, định đổi mệnh cho cậu ta ngay bây giờ à?"

"Trả lại phần vận khí bị chuyển đi tối nay trước đã."

Lâm Túc vừa nói vừa hạ bút, tơ vàng vờn quanh nơi đầu bút, hồi sau đã tan đi.

Cậu thu bút lại, "Còn phần đổi mệnh, đợi cậu ta gặp bố mẹ ruột rồi tính sau."

Hạ Chấn Linh gật đầu, định nói gì đó.

Lâm Túc bỗng nhích bước nhỏ lại gần, tựa sát vào người hắn, "... Lại bị quá tải rồi, chóng mặt ghê."

Hạ Chấn Linh, "........."

Hắn cười khẩy một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy cậu, sau đó nhìn về phía trước, yết hầu khẽ chuyển động, "Đi thôi, về phòng."

-

Trong một căn phòng trang trí lộng lẫy.

Kim Vĩnh Văn cầm sổ đăng ký, nhíu mày nhìn hồi lâu, "Lâm Túc, trong danh sách mời của Đại học H không có tên người này. Còn Hạ Chấn Linh của tập đoàn Lăng Thăng lại là người đi cùng cậu ta."

Cấp dưới thưa, "Cậu ta dùng suất của người khác ạ."

"Phí lời! Chẳng lẽ nó tự lẻn lên tàu chắc?" Kim Vĩnh Văn xoa vết u trên trán, càng nghĩ càng thấy lạ, "Hai người này quá đột ngột, bọn họ lên đây để làm gì? Không lẽ đã biết được gì đó..."

Trận pháp bị hủy, chuyến này coi như xôi hỏng bỏng không. Gã bực bội nói, "Đêm nay mày đến phòng bọn nó xem có gì khả nghi không. Thổi chút khói mê vào, loại liều lượng mà đến cả bò cũng không tỉnh nổi ấy."

"Rõ."

"Cẩn thận chút, đừng để bị phát hiện."

...

Cả đêm nay vất vả đủ đường.

Lúc Lâm Túc về đến phòng đã gần 11 giờ.

Hôm nay cậu chơi hơi quá đà nên giờ đã thấy buồn ngủ rũ mắt, vừa tắm rửa xong là cậu leo ngay lên giường, nhân tiện cất Tuyết Nê Mã đang phát sáng vào trong ý thức, nói với người phía dưới:

"Tôi ngủ đây, tôi sẽ ngủ rất say đấy."

Hạ Chấn Linh ngẩng đầu, "..."

Lâm Túc ngáp một cái thật dài rồi nằm vật ra, "Ngủ ngon."

"...Ừm. Ngủ ngon." Người phía dưới vươn cánh tay dài tắt đèn. Khung giường hơi rung nhẹ, Hạ Chấn Linh cũng đã nằm lên giường.

Không còn đèn ngủ, căn phòng yên tĩnh thoáng chốc đã vang lên tiếng thở đều đặn.

Ánh trăng trải dài trên mặt biển, tràn qua khung cửa sổ.

Mặt biển vừa cuộn sóng vẫn còn dư âm, thân tàu thỉnh thoảng lại chao nghiêng theo sóng vỗ.

Lại một đợt sóng cuộn lên, thân tàu chao đảo. Trong căn phòng tĩnh mịch bỗng vang lên tiếng "bịch"!

Hạ Chấn Linh vốn ngủ không sâu lập tức mở choàng mắt, quay đầu lại. Nương theo ánh trăng, hắn thấy một cục tròn tròn mang tên Lâm Túc đang nằm dưới sàn cạnh giường mình.

Hạ Chấn Linh, "........."

Hắn ngồi dậy, bước xuống, "... Lâm Túc."

Người nằm dưới đất vẫn bất động, thậm chí hơi thở vẫn rất đều đặn. Thái dương Hạ Chấn Linh giật giật, hắn cúi người nhẹ nhàng đỡ cậu dậy, mím môi rồi lại lên tiếng, "Tỉnh dậy đi, lên giường mà ngủ."

Lâm Túc cựa mình, mặt cọ vào khuỷu tay hắn.

Dưới ánh trăng dịu dàng, hàng mi khẽ rủ xuống.

Đầu ngón tay Hạ Chấn Linh hơi siết lại, im lặng một lát rồi thở dài, vươn tay ôm gọn cậu vào lòng.

Hắn quay đầu nhìn giường trên rồi lại nhìn giường dưới của mình.

Suy nghĩ hai giây, hắn bế người đến mép giường mình...

Vừa mới chạm vào tấm đệm ấm áp, một đôi mắt bỗng nhiên mở bừng ra ngay trong vòng tay hắn! Dưới ánh trăng phản chiếu, đôi mắt Lâm Túc sáng rực như tuyết.

Hạ Chấn Linh giật nảy, "...!"

Hai người im lặng nhìn nhau hai giây. Hạ Chấn Linh mím môi, giọng nói cố giữ bình tĩnh, "Tôi..."

Một tiếng thở dài đầy bất lực khẽ vang lên từ trong lòng hắn:

"Đúng là tôi có nói mình sẽ ngủ rất say."

Lâm Túc một tay túm lấy cổ áo đang lỏng lẻo, hơi thẹn thùng, "Nhưng mà anh làm thế này cũng táo bạo quá rồi đó. Muốn làm gì sao không gọi tôi dậy trước?"

—----------

Lời tác giả: 

Hạ Chấn Linh (ánh mắt tĩnh lặng): Tôi gọi rồi. Rất nhiều lần.

Khốn: (Hoàn toàn không thể đánh thức) khò khò... zzZZ...

Trước Tiếp