Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Ly miêu
Tuyết Nê Mã vẫn chập chững trên đôi giày cao gót, lảo đảo bước về phía đó.
Ánh mắt Lâm Túc vô định hai giây.
Người phía sau dường như cũng im lặng mất hai giây, sau đó cúi xuống bên tai cậu, "... Sao lại đổ mồ hôi rồi? Mẫu hậu của cậu..."
Lâm Túc quay đầu lại bịt miệng hắn, trừng mắt thân thiện, "Suỵt."
Hạ Chấn Linh áp sát vào lòng bàn tay cậu, rũ mắt xuống.
Hai người đang kề sát đối diện nhau thì chợt nhận ra tiếng giày cao gót "cộp cộp" ở đầu hành lang kia dừng lại. Giọng nói lúc nãy lại vang lên, "Vị khách này, ờ... thưa quý cô, cô..."
"A, đây là đâu vậy? Dìu tôi với..."
Lâm Túc cảnh giác thò đầu ra nhìn.
Vừa ló ra đã nghe thấy một tiếng hét thảm thiết, "Á!!!"
Chỉ thấy bóng dáng Tuyết Nê Mã loạng choạng, chiếc gót giày thanh mảnh đã "vô tình" nghiến thẳng lên bàn chân của thuyền viên kia! Anh ta lập tức gập người vịn tường, bóng dáng đỏ rực kia lại xoay người lướt ra xa.
"A~ đằng đó lại là chỗ nào vậy? Đỡ tôi......"
"Đợi đã, quý khách!"
Thuyền viên vừa rít lên vì đau, vừa khập khiễng vội vã đuổi theo, "Bên đó là khu vực làm việc, xin đừng đi lung tung—"
Tiếng giày cao gót "cộp cộp cộp" xa dần.
Lâm Túc, "......"
Hạ Chấn Linh, "......"
Lâm Túc khẽ thở phào, thuận tay kéo Hạ Chấn Linh đi về phía cuối hành lang, "Đi thôi."
Ánh mắt Hạ Chấn Linh lướt qua bàn tay đang kéo mình, rảo bước theo sau.
Lối vào không có người canh giữ, xuôi theo cầu thang đi thẳng xuống dưới, xung quanh vô cùng tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người, Lâm Túc đảo mắt nhìn quanh một lượt, "Anh có cảm thấy không, từ trường ở đây không đúng, không có thiết bị điện tử nào. Hơn nữa..."
Cậu buông tay, lấy điện thoại ra nhìn, "Quả nhiên, cũng không có tín hiệu."
Hạ Chấn Linh "ừm" một tiếng, nhìn về phía trước, "Đằng kia."
Lâm Túc cất điện thoại, "Đi, qua đó xem sao."
Phía trước là một cánh cửa lớn không khóa.
Lâm Túc dừng lại trước cửa, một bàn tay trắng trẻo thon dài nắm lấy tay nắm cửa, không chút do dự kéo phăng ra...
Ánh sáng từ hành lang len qua khe cửa tràn vào căn phòng tối om.
Một luồng sáng lấp lánh lóe lên trước mắt.
Cánh cửa mở toang, cả hai người lặng thinh.
Dưới ánh sáng hắt vào từ phía sau, chỉ thấy bốn bức tường trong phòng phủ kín những mảnh gương.
Chúng được đặt nghiêng, vây thành một vòng cung.
Giữa sàn nhà vẽ một pháp trận đỏ lòm như máu.
Lâm Túc chỉ khựng lại một giây rồi bước vào.
Bóng hình cậu phản chiếu qua muôn vàn tấm gương, bị cắt xẻ, phân tách như trong một kính vạn hoa, cảnh tượng trông vô cùng quỷ dị, nhưng cậu chẳng hề mảy may bị ảnh hưởng, chỉ cúi người quệt nhẹ vào trận pháp trên đất.
Đầu ngón tay như ngọc dính chút màu đỏ thẫm, "Máu chó đen, chu sa, tro cốt, đất mộ."
Cậu phủi tay đứng dậy, "Một trận pháp hút vận."
Sắc mặt Hạ Chấn Linh lạnh xuống, theo bản năng định ấn vào bên hông nhưng lại ấn vào khoảng không, "..." Hắn khựng lại một chút, rút ra một tờ khăn giấy đưa qua, "Lau đi."
"Chu đáo ghê, chồng sắp cưới."
Lâm Túc vui vẻ nhận lấy lau tay.
Hạ Chấn Linh mím môi, quay mặt đi, "... Ừm, cậu tính thế nào?"
"Đến cũng đến rồi, ít nhất cũng phải để lại bút tích khách tham quan chứ."
Lâm Túc vừa nói, trong tay đã xuất hiện một chiếc bút trúc.
Một luồng sáng vàng nhàn nhạt lay động, ngay sau đó cậu hạ bút xuống trung tâm trận pháp, vẽ thêm mắt, mũi vào giữa ngôi sao sáu cánh, dừng lại hai giây, rồi lại vẽ thêm hai cái răng sún.
Hạ Chấn Linh, "?"
Lâm Túc quay đầu lại khoe, "Nhìn này! Sao biển Patrick~"
"..."
Hạ Chấn Linh lặng lẽ nhìn chằm chằm vài giây, bước tới, quẹt chút chu sa bên cạnh rồi tô kín vào bên trong, "Cậu chưa tô màu."
Lâm Túc, "..."
Cậu tán thưởng, "Nói gì thì nói, vẫn là anh tỉ mỉ hơn."
Hai người vẽ xong sao biển Patrick, đóng cửa lại, "Xong rồi, về thôi."
-
Người gác vẫn chưa quay lại, hai người đi lên cầu thang.
Họ vừa đi vừa thong dong tán dóc, lúc ra khỏi lối cầu thang mới phát hiện đã đi quá một tầng, lên tận tầng một.
Rửa tay xong, Lâm Túc vẫn chưa đã thèm, "Tầng này cũng có nhà hàng, chúng ta ra phía đầu tàu ăn tiếp tăng hai đi."
Hạ Chấn Linh thong thả lau sạch từng đốt ngón tay, chậm rãi nói, "Nghe ông chủ nhỏ phân phó."
Lâm Túc "haiz" một tiếng, mặt hơi nóng lên, "Được rồi đấy. Anh... dạo này hơi có vẻ buông thả quá rồi."
Đáp lại cậu là một tiếng cười khẽ, "So với cậu còn kém xa."
Nhà hàng chỉ cách đó vài chục mét.
Vừa đi tới cửa nhà hàng đã nghe thấy bên trong có tiếng quát tháo. Lâm Túc bước vào, thấy hai nhóm người đang đứng chia thành hai phía rõ ràng. Một bên mặc toàn đồ hiệu và vest, vừa nhìn là biết con nhà giàu.
Bên còn lại mặc sơ mi và đồ thường, chính là nhóm sinh viên Đại học H.
Đứng đầu nhóm sinh viên là Chu Lê, có vẻ như đang xảy ra tranh chấp gì đó.
Lâm Túc quay sang nói với Hạ Chấn Linh, "Anh giúp tôi lấy chút đồ ăn, tôi qua đó xem thử."
Nói rồi cậu rảo bước đi tới.
Đến gần thì thấy Chu Lê đang bưng khay thức ăn, nhíu mày nói, "Tôi đã xin lỗi rồi, vả lại tôi có làm gì đâu."
Một gã công tử bột đối diện không tin, "Không làm gì mà Tiểu Án sợ đến mức này được à?"
Nhìn theo hướng mắt gã, phía sau đám người là một cậu ấm tầm khoảng 19 tuổi. Cậu ta mặc bộ vest may đo cao cấp, được chăm chút tinh tế, tuấn tú nhưng sắc mặt trắng bệch, trông như vừa bị cái gì đó dọa khiếp vía.
Dưới chân là một chiếc đĩa vỡ tan tành, thức ăn vương vãi.
Ánh mắt Lâm Túc chợt khựng lại lần nữa.
Ngay lúc đó, một luồng sáng trắng bay về đậu trên vai cậu: [A Mã về rồi đây! ...Ủa, vụ gì vậy?]
Cậu tạm thời gác lại chuyện giáo dục, nói với Tuyết Nê Mã, "Đúng là trái đất hình cầu."
[Ể.]
Chưa đợi Tuyết Nê Mã hỏi lại, Chu Lê đã lên tiếng, "Tôi nói anh không tin, vậy anh hỏi chính chủ đi. Tôi chỉ lại đây lấy đồ ăn, cậu ta tự làm rơi đĩa, còn làm tôi giật cả mình."
Gã công tử kia quay đầu lại, "Tiểu Án, cậu cứ nói đi! Cậu là thiếu gia nhà họ Tống, sợ cái gì?"
Tống Cẩn Án nghe vậy sắc mặt lại càng tái đi, lấp l**m nói, "Không có gì, thật sự không có gì đâu. Thôi bỏ đi, để mình đi lấy món khác."
Lâm Túc quan sát thần thái của mấy người này, Nghe chừng "nhà họ Tống" này có địa vị không thấp trong giới thượng lưu. Ít nhất là trong đám này, vị "thiếu gia nhà họ Tống" kia là trung tâm.
Quả nhiên, một gã nhà giàu khác cũng hùa theo bênh vực, "Cậu đã thành ra thế này rồi mà còn bảo không có gì?"
Chu Lê thật sự đã hết kiên nhẫn, nhưng vẫn cố kiềm chế tính tình.
Tống Cẩn Án không biết đang nghĩ gì mà im lặng thừa nhận.
Thấy mấy người kia định xông lên đòi lại công đạo, có người còn cầm một chiếc đĩa đầy thức ăn đầy ắp, một giọng nói bỗng từ bên cạnh vang lên, mang theo chút cảm thán:
"Mấy người diễn còn nhiều hơn cả tiền trong nhà nữa."
"..."
Mấy người kia khựng lại, quay đầu nhìn sang.
Chỉ thấy Lâm Túc đứng cách đó vài bước, chiếc áo choàng kiểu Trung Quốc tôn lên khí chất đặc biệt của cậu, nhưng lời nói ra lại cực kỳ thẳng thừng, "Vị thiếu gia này, cậu nhất định phải giữ gìn sức khỏe nhé. Chứ nếu cậu mà lăn ra đấy thì trong vòng mười dặm, từ con người cho đến súc vật đều thành hung thủ hại cậu hết."
Mọi người, "........."
Hoa Hề reo lên, "Đàn em Lâm!"
Tống Cẩn Án bị cậu nói cho đến mức mặt xám xịt, gã nhà giàu lên tiếng đầu tiên lập tức lườm Lâm Túc, chuyển mũi dùi sang cậu, "Mày là thằng nào, nói năng kiểu gì đấy?"
Chu Lê bước lên chắn trước mặt cậu, "Đàn em, không sao đâu."
Lâm Túc thò đầu ra từ sau lưng anh ta, nói tiếp, "Thì giống mấy người thôi, mở miệng ra là nói bậy nói bạ ấy mà."
Chu Lê dở khóc dở cười, "Đàn em à, đàn em..."
Mấy gã công tử kia nổi trận lôi đình, định hùng hổ xông lên thì một bóng dáng cao lớn, điềm đạm, lạnh lùng bỗng lọt vào tầm mắt. Hạ Chấn Linh bưng đĩa thức ăn đi tới, dừng lại trước mặt Lâm Túc:
"Lấy cho cậu mấy món này."
Hắn nói xong, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua mấy tên nhóc con, "... Có chuyện gì vậy?"
Vóc dáng Hạ Chấn Linh cao ráo, khí thế sắc lẹm như một thanh Đường đao. Ánh mắt lạnh lùng quét qua, mấy gã công tử bột lập tức im bặt, lại nhìn vào bộ vest đắt tiền trên người hắn mà không dám manh động.
Lâm Túc khẽ thở dài, "Cũng không có gì."
Hạ Chấn Linh ôn tồn, "Cậu đều bị dọa đến mức này rồi mà còn bảo không có gì."
Lâm Túc, "Haiz... thật sự không có gì mà."
Mấy người đối diện, "........." Đụ má.
Hai giây sau, một cô nàng trong nhóm dường như hơi e sợ, quay đầu tìm đường lui, "Thôi bỏ đi, chắc là hiểu lầm thôi. Chúng ta cũng giải tán đi."
Những người khác cũng nhìn nhau, ậm ừ, "Ừm... đi thôi."
Họ vừa định rời đi, Lâm Túc bỗng cười một tiếng, chỉ mặt điểm tên Tống Cẩn Án, người từ đầu đến cuối không hề lên tiếng, "Đã là hiểu lầm. Chuyện bắt nguồn từ cậu, cậu không định nói gì sao?"
Tống Cẩn Án giật mình, mặt từ trắng chuyển sang đỏ.
Tên công tử bên cạnh trừng mắt nhìn Lâm Túc, "Này, đủ rồi đấy! Bọn tôi đã không chấp nhặt rồi, đừng tưởng cậu có chút nhan sắc thì muốn..."
"Bị tôi mắng cho đến mức này rồi mà còn phải khen tôi đẹp nữa." Lâm Túc cảm thán, "Rốt cuộc là tôi đẹp đến mức nào đây..."
"..."
Phía đối diện lại một lần nữa cứng họng.
Cuối cùng Tống Cẩn Án cũng mở miệng, vội nói với Chu Lê một câu, "Xin lỗi."
Chu Lê thì chẳng bận tâm, "Ò."
Nói xong, hai bên ai về chỗ nấy.
...
Một ánh mắt nhẹ nhàng liếc tới.
Lâm Túc ngẩng đầu, thấy Hạ Chấn Linh đã thu hồi tầm mắt, nói một câu không nặng không nhẹ:
"Bị mắng đến mức đó rồi mà còn khen cậu đẹp trai. Ông chủ nhỏ đúng là phong thái hơn người."
Lâm Túc khựng lại, khẽ khều vào cổ tay áo hắn, "... Lông đuôi của anh cũng đẹp lắm."
"..." Hạ Chấn Linh rũ mắt nhìn cậu: ?
"Đàn em, cảm ơn hai người đã giải vây giúp."
Hạ Chấn Linh đáp một câu "Không có gì", Lâm Túc nhìn theo hướng nhóm nhà giàu rời đi, sau đó nói với Chu Lê, "Đàn anh, để ý tới thiếu gia kia một chút, có gì bất thường thì bảo tôi."
Chu Lê như nghĩ ngợi rồi gật đầu, "Được."
Sau khi người đi rồi, Lâm Túc bưng đĩa thức ăn ngồi xuống cùng Hạ Chấn Linh.
Người đối diện nhạy bén hỏi, "Có vấn đề à?"
Lâm Túc vừa cuộn mì ý thịt xông khói vừa nói, "Ly miêu hoán thái tử."
*Ly miêu hoán thái tử: nghĩa tương đương "trộm long tráo phụng", thay đồ thật bằng đồ giả.
Hạ Chấn Linh nhướng mày, liếc nhìn về phía đó một cái, "Xem ra trông rất giống nhau, hèn chi bị dọa khiếp vía."
"Quan trọng là người ta nghĩ thế nào thôi, nếu tỉnh táo và lương thiện một chút..." Lâm Túc húp một ngụm mì. Nghĩ đến thái độ né tránh suốt cả buổi của Tống Cẩn Án, cậu lại lắc đầu, "... e là không dễ."
"Cậu định làm gì?"
Một đĩa mì được cậu giải quyết sạch sành sanh trong vài nốt nhạc.
Lâm Túc đặt đĩa xuống, đoan trang lau miệng. Cậu ngồi ngay ngắn trên ghế, giống như một cây cân không bao giờ nghiêng lệch:
"Tôi định làm gì, hoàn toàn phụ thuộc vào việc đương sự sẽ làm gì."
-
Phía bên kia, nhóm con nhà giàu ngồi túm tụm lại với nhau.
Tống Cẩn Án ngồi ở giữa, cúi đầu ủ .
Mấy người xung quanh vẫn còn bàn tán về chuyện lúc nãy, vừa phàn nàn vừa trêu chọc nhau: "Thằng đó rốt cuộc là ai ? Lúc đầu cứ tưởng là người bên Đại học H, kết quả nhìn lại giống người trong giới mình hơn."
"Miệng mồm độc địa thật đấy. Ê! Nhạc Gia Duy, mày cũng hay thật, cãi lộn còn khen đối thủ đẹp, phục mày sát đất."
Nhạc Gia Duy ngượng nghịu, "Thôi đi thôi đi!" Gã vội vàng chuyển chủ đề, nhìn sang Tống Cẩn Án đang im lặng nãy giờ, "Tiểu Án vẫn còn khó chịu à, rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tống Cẩn Án gượng cười, "Không có gì."
Một tên nhà giàu ngồi bên cạnh bỗng nhớ ra điều gì đó, "hì" một tiếng rồi ra vẻ bí mật thần bí nói, "Ê, tao kể cho nghe cái này hay lắm..."
"Cái gì cái gì?"
"Đừng có nói ra ngoài nha, tao nghe tin hành lang là cái tầng hầm hai của con tàu này có lập 'trận', loại hút vận khí ấy. Mời cái đám sinh viên nghèo học giỏi kia tới là vì mấy đứa gọi là 'con cưng của trời' đó có vận khí ."
Trong lòng Tống Cẩn Án bỗng dao động, như có gì đó cuộn trào: ...Nếu như bị lấy đi một chút vận may, có phải người đó sẽ không còn gặp may như vậy nữa, sẽ không bị nhận lại người thân không?
Cậu ta đã biết mình không phải con ruột từ lâu.
Nhưng nhà họ Tống tốt như vậy, từ nhỏ cậu ta đã sống trong nhung lụa, nếu bị phát hiện là đồ giả...
Không được, tuyệt đối không được!
Cậu ta hoảng hốt siết chặt nắm tay. Một lát sau, như thể tò mò mà hỏi, "Làm sao để hút vận được?"
Gã nhà giàu kia cười, "Sao tao biết được? Tao báo trước cho chúng mày đấy, đừng có tò mò dò xuống đó nhé."
"Ấy, không đâu không đâu, còn tiếc mạng lắm!"
"Không nói nữa, đi thôi, đi chơi bida."
Cả nhóm ồn ào đứng dậy.
Tống Cẩn Án đi giữa đám người, thầm nghĩ: Chỉ là hút đi một chút vận may thôi mà, cũng đâu có hại mạng người. Chỉ là để người ta ở đâu đến thì trở về đó thôi.
...
Đã là buổi chiều, phía sau boong tàu kéo trần vào.
Ánh nắng đổ nghiêng dưới tấm bạt che, rất ít người qua lại.
Lâm Túc đã chiếm lĩnh mảnh đất phong thủy này, kéo ghế nằm cùng Hạ Chấn Linh mỗi người nằm một bên.
Tuyết Nê Mã đang định lén bò lên một quả dừa thì bị tóm cổ xuống.
Một tay vỗ nhẹ lên người nó, bắt nó hiện hình: [... Chít!]
Lâm Túc nằm tựa lưng, nâng nó lên để "xét xử", "Về vấn đề giáo dục của mày... cái kiểu lúc trưa là học ở đâu ra?"
Tuyết Nê Mã đập đập tay: [Trong tivi á.]
Lâm Túc ôn tồn nói, "Sau này mày chỉ được xem hài kịch và kênh thiếu nhi thôi."
[QwQ]
Cậu đang túm lấy Tuyết Nê Mã thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói, "Nó dùng mặt của ai?"
Quay đầu đã thấy Hạ Chấn Linh đang nhìn sang.
Lâm Túc chớp mắt định hỏi gì đó thì người bên cạnh đã nghiêng người về phía cậu, mím môi nói, "Nếu quá giống cậu thì sẽ phiền phức đấy."
Lâm Túc tiếc nuối, "Cứ tưởng anh có ý riêng gì chứ."
Chân mày Hạ Chấn Linh nhảy dựng, bình tĩnh, "... Tôi thì có ý riêng gì được."
Tuyết Nê Mã bị tóm, vội thanh minh: [Mấy cái việc tốn công vô ích này tui dùng mặt của quản gia.]
Cả hai người đồng loạt lặng thinh, "..."
Lâm Túc: ...Thôi bỏ đi.
Cậu rộng lượng thả Tuyết Nê Mã đi ăn dừa.
Lúc này nắng đang đẹp, mặt biển xa xa lấp lánh như được rắc vô vàn kim cương.
Lâm Túc lấy điện thoại ra chụp một tấm.
Bấm vào WeChat định đăng lên vòng bạn bè, vừa vào bỗng khựng lại: ?
Cậu lặng lẽ nhìn chằm chằm vài giây.
Hạ Chấn Linh nghiêng người sang, "Sao vậy?"
Lâm Túc xoay màn hình điện thoại về phía hắn, thấy dòng trạng thái mới nhất vừa cập nhật là của Chu Lê đăng mười mấy phút trước. Ảnh đính kèm là bức ảnh trận pháp quen thuộc.
[Vô lý vãi chưởng]: Patrick Star phiên bản xấu lạ, haha. [Hình ảnh]
*Nickname trên raw của bạn này là 离离原上谱 (Ly ly nguyên thượng phổ), nó là 1 bản chơi chữ của câu thơ 离离原上草 (Cỏ trên đồng mênh mông), có nghĩa là vô lý vãi chưởng, thì 2 chữ đầu của câu này đồng âm với tên bạn Chu Lê nên tác giả mới đặt nha.
"......"
Hạ Chấn Linh:?
—--
Lời tác giả:
Túc: Không cứu cậu nữa.
Hạ Đại Điểu: Không cho phép bất cứ ai phủ nhận kỹ năng hội họa của chúng ta. (▼-▼#)
Lê Lê là một chú ngáo Husky.