Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 52: Chương hoạt động - Ba vị cao nhân

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Alo cho anh em

Một nhóm người vây quanh bàn trà, tụm năm tụm ba tụ lại thành mấy sòng, năm bộ bài bị chơi đến mức dày cộm lên.

Lâm Túc tỉnh dậy sau 17 năm ngủ say, không ngờ đến cả bài poker cũng đã cập nhật lên phiên bản n.0, nhất thời cảm thấy hứng thú,

"Nê Mã, giờ giải trí cũng phát triển nhanh ghê."

[Đúng gòi.]

Hạ Chấn Linh chơi cùng hai ván, sau đó không chơi nữa, lại đến quầy lễ tân tịch thu ít hạt dưa, nước ngọt, đồ ăn vặt, bày ra trên bàn.

Sảnh chính tức khắc trở nên náo nhiệt hơn.

Năm giờ rưỡi, một tia sáng ban mai rơi vào mặt đất.

Ở sảnh chính mọi người tụ tập, tiếng ồn ào dần nhỏ lại, có người bắt đầu mệt mỏi gật gù. Đúng lúc này, cửa chính đối diện bỗng nhiên có tiếng động:

Lạch cạch!

Mọi người giật mình tỉnh táo, nhạy cảm nghiêng đầu: ...Tiếng gì vậy?

"Ma quậy nữa hả?"

"Nhân viên à, sao không đẩy cửa vào luôn cho rồi."

Trong lúc đang đoán già đoán non, cánh cửa lại rung lên hai cái, "Ầm, ầm."

Những người tham gia vẫn còn sợ hãi, lả tả thả bài poker xuống, thậm chí còn có người đã lặng lẽ đặt tay lên pháp khí.

Lâm Túc thuận thế đứng dậy, thân thiện đề nghị, "Hay là cùng ra xem đi."

Hạ Chấn Linh im lặng nhìn cậu một cái.

Mọi người nhìn nhau, "Cũng phải. Chúng ta đông người, sợ gì chứ." Vừa nói vừa đồng loạt đứng dậy, tiện tay vơ theo đồ nghề.

...

Cửa chính đối diện với sảnh chính.

Một hàng người hừng hực đi về phía đó, Lâm Túc và Hạ Chấn Linh theo sau cùng.

Đến cửa, những tiếng lạch cạch vẫn chưa ngơi nghỉ.

Mọi người cảnh giác giơ pháp khí lên.

Một trong số đó khựng lại, đưa tay kéo chốt cửa, chỉ nghe "cạch" một tiếng, cánh cửa bất ngờ bị đẩy ra, một bóng người cứ thế đâm vào...

"Ui da...!"

Vu Nhất Tuần nhảy thẳng vào vòng vây.

Hắn ta đột ngột ngẩng đầu lên, giọng nói bỗng im bặt.

Một nhóm người vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài ở cửa, mười mấy đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm hắn ta, còn có vài bàn tay giơ cao pháp khí như thể sẵn sàng nện xuống bất cứ lúc nào.

Vu Nhất Tuần bị cảnh tượng này dọa sợ cứng người.

Hắn ta kinh hãi trợn trố mắt: !

Mọi người cũng cúi đầu nhìn: ... ???

Hai bên cùng rơi vào khoảng không tĩnh lặng.

Bỗng nhiên nghe thấy Lâm Túc lên tiếng, hai tay vỗ "bốp bốp" trước ngực:

"Hi, chào mừng trở về ~"

"......"

Vu Nhất Tuần kinh ngạc một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói, "Sao, sao mấy người lại ở đây!?"

Pháp khí bốn phía giơ cao từ từ hạ xuống.

Ánh mắt dò xét đổ dồn vào hắn ta, một người trong số đó nghi ngờ hỏi, "Chúng tôi mới phải hỏi sao cậu lại ở đây? Tại sao lại từ bên ngoài trở về?"

Vu Nhất Tuần nhất thời cứng họng, toát mồ hôi.

Hắn ta mang theo chút chột dạ, giả vờ bình tĩnh nói, "...Tôi ngủ không được, ra ngoài đi dạo."

"Đi dạo?"

Có người trong đám đông cười lạnh, "Cậu ra ngoài từ lúc nào?"

Vu Nhất Tuần thầm đoán thời gian, chọn một lúc khuya thanh vắng, cảm giác ít bị chú ý nhất.

"Ba bốn giờ gì đó."

Lời vừa dứt, Hách Ngưu Bài đã "Ha" một tiếng, cười như không cười, "Ba bốn giờ chúng tôi đều ở sảnh đánh bài, có thấy cậu ra ngoài đâu!"

Vu Nhất Tuần đơ người: ... Hả??

Hắn ta suýt nữa không giữ được bình tĩnh, mẹ nó ai khùng mà ba bốn giờ sáng tụ tập ở sảnh đánh bài chứ!?

Ánh mắt xung quanh nhìn tới càng thêm hoài nghi.

Hắn ta vội vàng sửa lời, "Trong lúc mấy người đang đánh bài, tôi đã lẻn ra ngoài, mấy người không để ý."

Mọi người nhìn nhau, có hơi mông lung.

Lâm Túc bỗng lên tiếng, "À... tôi quên mất, cửa là tôi khóa."

Cậu ân cần nói, "Lúc hơn nửa đêm đến sảnh, tôi sợ có ai đó bất cẩn chạy ra khỏi khách sạn gặp nguy hiểm bên ngoài nên mới cố ý khóa cửa lại."

Sắc mặt Vu Nhất Tuần cứng đờ, đột nhiên hoảng loạn.

Lâm Túc trách móc nhìn qua, "Cậu cũng bất cẩn quá rồi đấy."

Mọi người, "......"

Vu Nhất Tuần, "......"

Đường Doãn không nhịn được, lớn tiếng, "Ê! Rốt cuộc cậu thế này là sao? Nếu tối qua cậu cũng ở đây, vậy nói đi, tối qua đã xảy ra chuyện gì!"

Mọi người đồng loạt vây quanh cửa nhìn chằm chằm hắn ta.

Vu Nhất Tuần lập tức run rẩy, không nói nên lời.

-

Nhưng cục diện này không kéo dài quá lâu.

Gần 6 giờ, nhân viên đã đến khách sạn.

Hắn ta vừa đến đã thấy Vu Nhất Tuần bị mọi người chặn ở cửa, giật mình, vội vàng chạy tới. Dưới chiếc mặt nạ cười, giọng nói không còn được bình tĩnh:

"Các vị, chuyện gì vậy?"

Một tràng ánh mắt chất vấn đồng loạt đổ dồn qua.

Nhân viên tức khắc lui nửa bước: ?

Lâm Túc bình thản giải thích, "Người tham gia suốt đêm không về, chúng tôi đang quan tâm anh ấy đã lang thang ở đâu."

"..."

Sau lớp mặt nạ dường như nín thở, sau đó giơ tay nói, "...Có chuyện gì, hay là mọi người vào trong rồi nói."

Lâm Túc gật đầu, "Cũng tốt."

Cậu ẩn ý sâu xa, "Dù sao thì mọi người cũng đã thức trắng cả đêm, đứng ở cửa nói chuyện cũng không hay."

Nhân viên cứng đờ, "Cậu nói phải."

...

Lúc này sắc trời đã tờ mờ sáng.

Những người tham gia thức trắng đêm trên lầu cũng lục tục đi xuống, nhìn thấy cảnh tượng ở sảnh chính cũng đồng loạt ngẩn tò te:

"Có chuyện gì vậy?"

Người bên cạnh kể cho họ nghe tình hình.

Họ cũng "hả?" một tiếng, chau mày nhìn qua, chờ lời giải thích.

Tất cả mọi người đều đã có mặt.

Nhân viên nhìn quanh một vòng, sau đó hít một hơi từ từ nói, "Thật ra, Vu Nhất Tuần tiên sinh quả thực đã rời khỏi khách sạn trước nửa đêm qua."

Xung quanh xôn xao: Nhận rồi à?

Nhưng rất nhanh lại nghe hắn ta nói, "Nhưng mà...."

"Vu Nhất Tuần tiên sinh đã đoán trước được đêm qua sẽ xảy ra hỗn loạn, vì đảm bảo an toàn cho bản thân nên đã đến ở cùng khu vực nghỉ ngơi của nhân viên."

Trên mặt nạ nở nụ cười, "Để đảm bảo an toàn cho người tham gia, chúng tôi đương nhiên sẽ không từ chối."

"Cái gì???"

"Để đảm bảo an toàn!?"

Ngay lập tức có người cười lạnh, chất vấn, "Anh xem chúng tôi có an toàn không!"

Nhân viên nói, "Nếu có người cảm thấy không an toàn, cũng có thể đến tìm sự giúp đỡ."

Vu Nhất Tuần nghe vậy, lập tức chớp lấy thời cơ, "Đúng vậy, mấy người không tự đoán được thì liên quan gì đến tôi?"

Hắn ta lấy lại được bình tĩnh sau cơn hoảng loạn, nói đúng tình hợp lý.

Mắt Hách Ngưu Bái gần như muốn trào ra lửa, môi mấp máy, ẩn hiện những lời chửi tục trượt bên bờ môi.

Giữa lúc giằng co bỗng nghe thấy một giọng nói:

"Tôi nhớ trước khi vào ở, mấy người nói đây là phạm vi chính của hoạt động, nếu thấy không thoải mái có thể rời đi trước."

Lâm Túc kinh ngạc cảm thán, "Hóa ra 'rời đi' này, là ý rời đi rồi còn có thể quay lại."

Nhân viên, "......"

Vu Nhất Tuần, "........."

Mọi người lập tức phản ứng lại, "Đúng vậy!"

"Tự ý rời khỏi phạm vi chính của hoạt động không tính là vi phạm quy định à?"

Một tràng tố cáo lại ồ đến.

Khí thế của Vu Nhất Tuần vừa về chưa được mười giây đã lại bị sút văng, hắn ta cuống quít đến mức núp ra sau lưng nhân viên. Tay của người sau dường như run lên, lát sau bất chấp sóng gió nói:

"Cái này... là sơ suất của nhân viên chúng tôi, nhưng dù sao cũng không liên quan đến điểm chính thức nên không tính là vi phạm. Thế này đi...."

Ông ta nhận lỗi, "Sau này mọi người có thể tự do ra vào khách sạn, miễn là vì mục đích an toàn."

Giọng nói của mọi người dịu xuống, như đang suy xét.

Chuyện tối qua mặc dù không hay ho gì, nhưng quả thực không liên quan đến cuộc thi chính thức. Chỉ là hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào lòng, ánh mắt họ nhìn Vu Nhất Tuần đầy sự xét nét.

Không phải là nhìn người đứng nhất, mà là nhìn kẻ soán ngôi.

Lát sau cuối cùng cũng có người hừ một tiếng, "Được, tiếp theo tôi chờ xem 'bản lĩnh thật sự' của cậu."

Một người khác cũng cười lạnh rồi rời đi.

Đường Doãn đi theo sau, nhìn chằm chằm, "Tôi sẽ giám sát cậu, mãi mãi." Nói xong quay đi thẳng.

Mọi người lần lượt giải tán về phòng.

Mặt Vu Nhất Tuần lúc xanh lúc trắng.

Lúc Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đi ngang qua cũng dừng lại một chút, không hiểu vì sao nhân viên chợt cảm thấy bất an, sau đó Lâm Túc chỉ vào sảnh chính,

"Nhớ dọn bài poker và rác."

Nói xong, ngáp một cái rồi bỏ đi.

"......"

-

Thang máy lên đến tầng 13.

"Ding!" Cửa thang máy mở ra.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cùng bước ra, bên cạnh truyền đến âm thanh, "Phòng cậu, hay phòng tôi?"

"......"

Lâm Túc dừng lại, quay đầu.

Cậu nhìn khuôn mặt tuấn tú bị che khuất một nửa của Hạ Chấn Linh, "Rõ ràng biết tôi buồn ngủ đến nỗi ngáp luôn rồi mà còn nói mấy lời này." Cậu nhẹ nhàng thở dài bao dung, "Anh thật biết cách nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của."

Hạ Chấn Linh hừ nhẹ, "... Vậy thì cậu đừng đi về phía phòng tôi."

Lâm Túc thướt tha lướt vào, "Buồn ngủ quá, mau mở cửa."

Đáp lại anh là tiếng quẹt thẻ mở cửa.

Vừa vào cửa, Lâm Túc đã cuộn tròn trên sofa.

Tuyết Nê Mã cuộn lại chui vào lòng cậu: [Tiếc ghê, không thể một đòn đánh chết cái tên có ô dù kia.]

"Không vội, để cậu ta chết giữa đường thì tiếc lắm. Với cả nếu không có cậu ta thì sao hoạt động này tiếp tục được?"

Đang nói chuyện, Hạ Chấn Linh cũng ngồi xuống đối diện:

"Có chuyện này, phạm vi hoạt động đã được gỡ bỏ. Sau này mọi người sẽ để mắt đến Vu Nhất Tuần. Cậu ta muốn gian lận, e là không dễ dàng như vậy nữa."

Lâm Túc thong dong, "Vậy nên tôi đoán, nội dung trận đấu tiếp theo sẽ thay đổi."

"Cậu nghĩ là?"

"Cuộc thi không cần đến khả năng thông linh."

Hạ Chấn Linh cong môi, "Tôi cũng nghĩ vậy."

Hắn còn muốn nói gì đó thì Lâm Túc trước mặt đã lục đục trở mình. Lâm Túc cuộn tròn ôm Tuyết Nê Mã, nằm trên sofa nhắm mắt lại, "Được rồi, giao lưu tâm hồn đến đây thôi, đánh bài cả đêm, buồn ngủ quá..."

Hạ Chấn Linh, "...Về phòng mà ngủ."

Lâm Túc an nhiên, "Tới giờ gọi tôi dậy, ngủ ngon."

Trước sofa là một khoảng tĩnh lặng.

Hạ Chấn Linh nhìn chằm chằm cậu vài giây, đầu ngón tay vừa cử động thì người trước mặt đột nhiên mở hí một mắt.

Lâm Túc nheo mắt, "Tôi sẽ ngủ như chết, anh cứ tự nhiên."

Nói xong lại nhắm mắt lại: Khò.

"......"

Hạ Chấn Linh cười lạnh, "Ha!"

...

Ngủ một giấc kéo đến tận trưa.

Lâm Túc tỉnh dậy vẫn còn cuộn mình trên sofa, bên eo được đắp lên một chiếc áo khoác. Cậu ngồi dậy, cầm áo khoác lên nhìn: Ồ...

Chỉ thấy Hạ Chấn Linh ngồi bên cửa sổ cách đó vài mét, tiện tay cầm một cuốn sách đọc giết thời gian.

"Anh ngồi xa thế làm gì?"

Hạ Chấn Linh không ngẩng đầu, "Tôi sợ ngồi gần quá, tôi sẽ mất hết trong sạch."

"......" Lâm Túc: Nê Mã, anh ta còn để tâm cái đó à.

[Những thứ không tồn tại luôn khiến người ta bận tâm.]

Bên kia cuốn sách được đóng lại, Hạ Chấn Linh đứng dậy, "Đi thôi, trong lúc cậu ngủ có người đến thông báo, trận đấu thứ ba bắt đầu lúc 2 giờ chiều, vừa lúc nên xuống rồi."

Lâm Túc gật đầu, đưa áo khoác ra, "Mặc trong sạch của anh vào đi, đừng để bị cảm."

Một bàn tay nhận lấy, "...Ừm, có lòng rồi."

Lúc này còn mười lăm phút nữa là đến giờ thi.

Hai người vừa đến sảnh dưới lầu.

Chỉ thấy trong đại sảnh bày biện mấy bộ bàn ghế, xếp ngay ngắn như trong phòng thi.

Tất cả mọi người đều đã xuống, sau một buổi sáng nghỉ ngơi, tinh thần ai cũng tốt hơn một chút.

Nhân viên đeo mặt nạ đứng phía trước.

Thấy người đã đến đông đủ, hắn ta bèn tuyên bố, "Cân nhắc đến việc các vị nghỉ ngơi chưa đủ, hơn nữa còn có người bị thương, hành động không tiện. Do đó nội dung trận thứ ba của chúng ta sẽ được điều chỉnh thành thi viết."

Tuyết Nê Mã kinh ngạc: [Đúng thật là là không cần đến khả năng thông linh!]

Lâm Túc không chút bất ngờ cong môi lên.

Nhân viên giơ túi niêm phong lên, "Đề thi bao gồm câu hỏi trắc nghiệm và câu hỏi tự luận, tỷ lệ là 4:6, tổng điểm 100."

"Tự luận?"

Ngay lập tức có người cười lạnh, ánh mắt nhìn về phía Vu Nhất Tuấn, "Tự luận của mấy người là luận tới mức nào? Ai có tư cách chấm điểm cho chúng tôi?"

Người đó nói xong lại nghe thấy phía trước truyền đến giọng điệu bình thản:

"Đương nhiên là mời tổng hội trưởng đích thân chấm bài."

Lời vừa dứt, xung quanh tức thì xôn xao! Những người tham gia kinh ngạc nhìn nhau:

"Tổng hội trưởng!?"

"Thật không, không phải nói lễ trao giải mới có hội trưởng đến, bây giờ chấm điểm cũng mời hội trưởng sao?"

......

Lâm Túc khẽ nhếch đuôi lông mày, ngẩng đầu lên: Ồ...

Nhân viên bình tĩnh đứng ở phía trước, cổ áo thấp thoáng một chấm đỏ, đồng bộ tình hình tại hiện trường với đầu bên kia.

Rất nhanh lại có người hỏi, "Làm sao chứng minh là tổng hội trưởng chấm điểm?"

Từ tai nghe của nhân viên truyền đến một giọng nói hời hợt, "Cứ nói với họ, dưới đề thi sẽ có chữ ký của tổng hội trưởng. Đến lúc đó cứ giả một cái là được..."

"Dù sao thì họ cũng không thể xác minh, hơn nữa..."

Giọng nói đó cười khẩy, "Cùng lắm thì cuối cùng tìm cách loại bỏ hết đi."

Nhân viên gật đầu, đồng thời thông báo, "Trên bài thi sẽ có chữ ký của hội trưởng."

"Chữ ký của hội trưởng!?"

Sự bất mãn của mọi người trước đó đều bị thay thế bằng sự phấn khích hiện tại, phía trước đúng lúc thông báo "cuộc thi chuẩn bị bắt đầu", một nhóm người xôn xao chọn chỗ ngồi, lần lượt ngồi xuống.

Lâm Túc thấy vậy cũng chọn một chỗ ở góc ngồi xuống.

Đề thi được phát xuống. Cùng với tiếng bấm giờ, cuộc thi bắt đầu.

Lâm Túc cầm bài thi lên, nhìn lướt qua.

Cậu khẽ gõ gõ ngón tay lên thân bút, sau đó lên tiếng, "Nê Mã."

Trước bàn thò đầu ra: [À há?]

"Còn nhớ tao đã lên kế hoạch cho một kết quả thú vị cho hoạt động này không?"

Tuyết Nê Mã chăm chú lắng nghe.

"Chạy hộ tao một chuyến đến Hiệp hội Thiên Sư gần nhất để gửi một email lên tổng bộ." Lâm Túc suy nghĩ một chút, "Không biết địa chỉ mail cũ có thay đổi không... Cứ gửi vào hòm thư khiếu nại đi, người bị khiếu nại thì điền là Bách Giang."

Vậy mới có thể gửi đến nhanh nhất.

[......]

"Nội dung đại đi, ghi tên tao vào là được."

Tuyết Nê Mã hóa thành một luồng ánh sáng bay ra khỏi khách sạn: [Được hoi.]

Lâm Túc nói xong lại ngẩng đầu, gọi nhân viên, "Tôi điền sai thông tin rồi, xin một tờ đề thi khác."

"Được, xin chờ một chút."

Có vài tờ bài thi dự phòng, một bài thi mới rất nhanh được đặt lên bàn cậu. Cậu điền tên vào, lót một tờ dưới tờ khác rồi đổi cây bút khác.

Bút hạ xuống, chữ viết đồng thời hiện ra trên cả hai tờ đề thi.

Thời gian làm bài là một tiếng.

Lâm Túc kiểm soát thời gian để hoàn thành bài trong 50 phút, sau đó nhân lúc có nhiều người nộp bài, cất lại một trong hai tờ.

Mang bài thi còn lại lên nộp.

-

Vì sự hỗn loạn tối qua nên hôm nay chỉ có một trận thi đấu.

Phần thi viết kết thúc lúc 3 giờ chiều.

Cuối cùng mọi người cũng có thời gian tự do, hơn nữa phạm vi đã được gỡ bỏ, còn có thể rời khỏi khách sạn.

Tín hiệu ở đây bị nhiễu, ở đây một ngày khiến mọi người ngột không thở nổi.

Vừa thi viết xong, Hách Ngưu Bài đã lập tức gọi Lâm Túc, "Này! Có muốn đi chỗ xa hơn một chút chơi không?"

Cô vừa dứt lời đã thấy trước mặt có thêm một bóng người.

Hạ Chấn Linh đi tới, "Lên lầu không?"

Lâm Túc gật đầu, nói với Hách Ngưu Bài, "Chị đi đi, tôi không đi đâu."

Hách Ngưu Bài, "......"

Hai bóng người cùng nhau đi về phía thang máy.

Cô nhìn vào cửa thang máy mở ra rồi đóng lại. Miệng cũng mở ra rồi đóng lại. Một lúc sau, cô ngẫm nghĩ, quay đầu từ từ rời đi.

......

Tuy nói có thể ra vào khách sạn, nhưng đề phòng có chuyện bất trắc không kịp quay về, mọi người cũng không đi quá xa.

Họ bèn tìm một nơi có tín hiệu để nhắn tin và lên mạng.

Hách Ngưu Bài cũng tìm đến một nơi phong thủy tốt để trú.

Cô vừa nhắn tin vừa hồi tưởng trong đầu, dần dần cô nhớ ra: Không đúng, lúc trước cô theo dõi Lâm Khốn, hình như đối phương đã có bạn đời.

Nhưng sao với Hạ Đại Điểu tiên sinh lại trông như...

Không, chuyện ngoại tình chắc chắn không phải.

Hách Ngưu Bài ngẫm lại, đột nhiên giật mình.

Cô ấy cầm điện thoại lên, cố gắng với tín hiệu chậm chạp, tìm lại tên tập đoàn mà trước đó Lâm Túc đã xác nhận: Tập đoàn Lăng Thăng.

Sau đó thoát ra, vào phần tra cứu doanh nghiệp.

Sau một hồi nóng ruột tải trang, trang web dần hiện ra.

Người đại diện theo pháp luật: Hạ Chấn Linh.

Họ Hạ.

"Đù má!!?"

Hách Ngưu Bài bật dậy tại chỗ, cầm điện thoại trợn mắt há hốc mồm, tim đập loạn xạ: Từ từ, cô nhớ tên hội trưởng Hiệp hội Giám sát Thiên sư cũng là....

Không phải chứ, hoạt động lần này lại có những hai đại thần!

...

Một phía khác.

Đúng 4 giờ rưỡi phi cơ đúng giờ đáp xuống sân bay, một bóng người vội vã ra ngoài bắt taxi rồi lại chạy đến thị trấn.

Chạy mãi đến ngôi làng, bánh xe cán qua con đường đầy sỏi đá, đột nhiên "bụp" một tiếng nổ lốp. Tài xế bất lực dừng xe:

"Cậu trai trẻ, tôi đã nói đường này khó đi rồi mà. Thôi, cậu xuống xe đi!"

"Xin lỗi, xin lỗi, vì tôi đang vội..."

Một bóng người cao ráo bước xuống xe.

Anh bất lực đi bộ dưới trời nắng gắt một đoạn rồi mắt bỗng sáng lên, vẫy vẫy tay chặn một chiếc xe bò:

"Bác ơi, có thể cho cháu đi nhờ một đoạn không!"

Ông bác đánh xe bò dừng lại, thấy người thanh niên trước mặt tư thái ưu nhã, mặt mày thanh tú, trông chỉ khoảng độ ba mươi.

"À, lên đi. Chú đi đâu?"

"Địa chỉ này ạ."

Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, bánh xe cán qua bụi vàng.

Áo choàng như tuyết ngồi trên xe bò.

Bách Giang bị xóc nảy, cầm phong thư nhìn về phía trước, vừa phấn khích vừa lo lắng:

Không ngờ anh ấy lại đột nhiên liên lạc với mình.

— Người anh như thầy như cha của mình, cuối cùng cũng sắp được gặp mặt rồi sao!

—---

[Lời tác giả]

Tuyết Nê Mã (ân cần): Tui đã nói cậu bế cậu ấy hồi nhỏ rồi mà.

Túc: ...

Hách Ngưu Bài: Trong hoạt động lần này có hai đại thần!

Túc: Thật ra còn một người nữa ~ (lắc lư)

*Mục này là phần nghỉ dưỡng + chuyển tiếp cốt truyện chính của Khốn Khốn, không có người ủy thác, nhưng vả mặt thì không thiếu đâu nha ~

Trước Tiếp