Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Hội trưởng có rất nhiều dấu hỏi chấm: ???
Lâm Túc ở trên lầu nghỉ ngơi đến năm rưỡi.
Thấy thời gian cũng gần đến, bèn gọi Hạ Chấn Linh xuống ăn cơm.
Hai người đi thang máy xuống tầng một.
Vừa đi về phía nhà hàng, Hạ Chấn Linh vừa nhàn nhạt nói, "Cậu nói bao giờ thì công bố kết quả trận thứ ba?"
Lâm Túc dụi mắt qua khe hở của mặt nạ, "Chấm bài, làm vài trò nhỏ, đợi ăn xong thì bảng xếp hạng cũng sắp ra rồi."
Bên cạnh cong môi, "Tôi cũng nghĩ vậy."
Lâm Túc lại nhớ ra, "Đúng rồi, sao anh 20 phút đã nộp bài rồi, viết gì vậy?"
Hạ Chấn Linh không đáp, chỉ liếc cậu, "Cậu lo múa bút thành văn mà còn để ý lúc tôi nộp bài, có lòng rồi."
"Anh nộp bài mà còn để ý tôi múa bút thành văn, quan tâm rồi."
"Ai bảo cậu đã mở hộ khẩu trong lòng tôi chứ."
Qua vài lời bông đùa họ đã đến chỗ nhà hàng.
Hai người lấy đồ ăn, ngồi vào cùng một bàn, vừa ngồi xuống đã cảm giác có một ánh mắt ở phía trước xiên sang.
Cậu ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt lấp lánh của Hách Ngưu Bài đang bí mật nhìn lén.
Hách Ngưu Bài nép sau bàn ăn, nhìn cậu, rồi lại nhìn Hạ Chấn Linh. Đáy mắt ba phần kinh ngạc, năm phần chờ mong, bảy phần rực cháy, cảm xúc trào dâng đến mức sắp tràn ra ngoài.
Vừa chạm một cái, cô lại lặng lẽ dời mắt.
Lâm Túc, "?"
Cậu khựng lại, quay sang Hạ Chấn Linh, "Anh có nói gì với Hách Ngưu Bài không?"
Hạ Chấn Linh đang lấy đồ ăn, "Ai?"
Chưa đợi Lâm Túc trả lời, hắn lại hừ lạnh, "Tôi không giống Lâm Khốn tiên sinh, có nhiều mối quan hệ cá nhân như vậy."
"..."
Lâm Túc gắp cho hắn một cái xúc xích nhỏ, cưng chiều, "Tôi cứ nói sao thấy có hơi chật chội, hóa ra là lòng dạ của anh hẹp lại rồi."
"Hừ, tôi chỉ nói bâng quơ thôi."
Đang vừa ăn vừa nói, ở cửa có vài người trở về, xen lẫn những tiếng trò chuyện tò mò:
"...Bên ngoài là ai vậy?"
"Chẳng lẽ lại có người tham gia giữa chừng nữa?"
"Đã thi ba trận rồi, bây giờ tham gia còn ý nghĩa gì nữa, cũng không thể giành hạng nhất."
"Trông bộ đồ trắng toát, biết đâu là giám khảo."
Lâm Túc khựng lại, nhạy bén quay đầu. Khoan đã, chẳng lẽ là...
Hạ Chấn Linh ngước mắt, "Sao vậy?"
Lâm Túc gạt hết thức ăn trong đĩa, há cái miệng rộng như vực thẳm "aaa" một tiếng, "Đợi tôi ăn xong rồi cùng ra ngoài xem." Đĩa thức ăn lập tức vơi đi một nửa.
Hạ Chấn Linh dừng lại, lần hiếm hoi lộ ra chút kinh ngạc.
...
Ăn xong chỉ trong vài miếng.
Lâm Túc lôi kéo Hạ Chấn Linh ra khỏi sảnh.
Vừa ra đến cửa, mặt trời đã ngả về tây. Cách cửa không xa có một bóng người trắng toát đứng đó, hai tay giơ cao điện thoại hướng về phía mặt trời, dường như đang chật vật bắt tín hiệu.
Lâm Túc, "..."
Nửa khuôn mặt nghiêng sang, thấp thoáng thấy được đường nét thời niên thiếu, đáy mắt trong veo như rửa qua tuyết.
Lâm Túc lập tức gọi, "Tiểu Bách."
Người kia sững sờ, quay đầu lại.
Bách Giang nhìn cậu vài giây rồi mừng rỡ chạy tới, "Anh đại thần! Là anh thật sao!? Lâu rồi không gặp, anh..." Anh im lặng nhìn hai giây, "...Anh vẫn không thay đổi gì cả!"
Tuyết Nê Mã: [...Cậu ấy dùng lời xã giao tự nhiên chấp nhận điều này.]
Lâm Túc ấn nó xuống, nói với Bách Giang, "Em thì lớn hơn nhiều rồi."
Bách Giang, "Hì hì." ^▽^
Cậu đang định nói gì đó, ánh mắt chuyển sang, lại thấy Hạ Chấn Linh đang đứng lặng im bên cạnh, trên nửa chiếc mặt nạ chỉ lộ ra đôi lông mày lạnh lùng hơi quen mắt.
Anh nhận ra trong vài giây, sau đó kinh ngạc, "Hạ hội..."
"Suỵt." Lâm Túc giơ ngón trỏ lên.
Bách Giang bịt miệng: ?
"Ở đây chúng ta đều dùng tên giả. Em có thể gọi anh là Lâm Khốn. Anh ấy..." Lâm Túc khựng lại, công thành lui thân mà nhìn về phía Hạ Chấn Linh, "Anh tự giới thiệu đi."
Bách Giang cũng nhìn qua.
Hạ Chấn Linh, "..."
Hắn lặng lẽ nhìn chằm chằm Lâm Túc, ánh mắt lạnh lùng lay động, không nói lời nào.
Trong tình thế bế tắc này, một giọng nói đột ngột truyền đến, nhân viên đeo mặt nạ cười xuất hiện ở cửa, nhìn qua nhìn lại, "Vị khách lạ mặt này là ai?"
Lâm Túc nói trước khi Bách Giang kịp trả lời, "Anh ấy nói mình thấy thiệp mời, cũng muốn tham gia hoạt động."
Nhân viên khựng lại, "Tự đến sao?"
Lâm Túc thở dài, "Đúng vậy, anh ấy quá muốn gặp tổng hội trưởng của Hiệp hội Thiên sư."
Bách Giang, "?"
Nhân viên nói "Xin chờ một chút", ánh sáng đỏ dưới cổ áo khẽ nhấp nháy, sau đó tai nghe truyền đến một giọng nói, "Lại là một kẻ không mời mà đến? Ừm... Thôi vậy, càng nhiều người làm không công càng tốt, vừa hay..."
Bên kia tính toán, "Cứ để cậu ta đi siêu độ một con ma coi như là bài kiểm tra đầu vào, nếu qua thì cho ở lại. Không qua cũng không cần giữ lại cho ăn uống miễn phí."
Nhân viên nhấn vào tai nghe, gật đầu, "Cấp trên nói, nếu có thể siêu độ một con ma thì sẽ cho phép cậu ở lại." Hắn ta lấy sổ đăng ký ra, "À đúng rồi, cậu tên gì?"
"Tôi tên là Bách..."
"Bạch Cang." Lâm Túc nói tiếp.
Bách Giang: *0▽0*?
Nhân viên ở đây cũng đã quen với sóng to gió lớn, "soạt soạt" ghi lại, ngẩng đầu nói, "Bài kiểm tra có thể bắt đầu bất cứ lúc nào, hành lang có camera giám sát, xin đừng gian lận."
Lời vừa dứt, trước mặt đã vang lên hai tiếng cười.
Ánh mắt Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đầy ẩn ý.
Phía sau mặt nạ toát mồ hôi, hắn ta giơ tay, "...Mời."
-
Bách Giang cứ thế ngơ ngơ ngẩn ngẩn bị sắp xếp.
Lúc này, nhân lúc đã đi xa camera, anh ghé lại gần nói nhỏ, "Anh đại thần, đây là chuyện gì vậy?"
Lông mày anh hơi cau lại, trông có vẻ khá điềm tĩnh, "Em cứ tưởng anh tìm em đến ôn lại chuyện xưa, nhưng mà khách sạn này, cả hoạt động này..."
Bách Giang nhìn lướt qua, dường như đã nhận ra, "Có vấn đề phải không?"
Lâm Túc cong môi, "Có vấn đề, em cứ ở lại đã. Qua bao nhiêu năm rồi, cũng vừa hay để anh xem xét thực lực của em hiện tại."
Bách Giang phấn khích, "Được! Em..."
Một thanh đao Đường đột nhiên lướt qua trước mặt.
"Cộp", nó chắn ngang giữa hai người, nhấn nút thang máy. Quay đầu lại, Hạ Chấn Linh đã thu đao vào vỏ, bình thản nói, "Bấm thang máy."
Lâm Túc liếc hắn một cái. Hắn cúi đầu nhìn lại, "Nhìn gì?"
Lâm Túc bất lực, "Aiz..."
Trán Hạ Chấn Linh hơi giật, bình tĩnh quay đi.
Cửa thang máy "ding!" một tiếng mở ra.
Hắn đi vào trước, đặt tay lên Đường đao nói với Bách Giang, "Chúng tôi không thể can thiệp, cậu đến bấm nút đi."
Bách Giang chỉ dừng lại một chút, nhấn nút "7".
Lần nữa trở lại tầng 7, không khí bình lặng hơn đêm qua rất nhiều.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đứng đợi ở cửa thang máy.
Bách Giang đứng trên hành lang, nhắm mắt đưa tay cảm nhận, "Ở đây đã xảy ra chuyện rất kinh khủng..." Ngón tay anh từ từ di chuyển trong không trung, chỉ từng chỗ một, "Ở đây, ở đây, cả bên kia nữa."
Nói xong anh "soạt" một cái mở mắt ra, quay đầu hỏi, "Em nói đúng không!" *0▽0*
Lâm Túc gật đầu, nhẹ giọng, "Đi làm đi."
Trong tòa nhà này có không ít vong hồn.
Ngoài con hung hãn nhất và con bị đã Hạ Chấn Linh tiện tay tiễn đi thì vẫn còn vài con nữa.
Bách Giang chọn bừa một con rồi đi tới.
Anh vừa đi, Lâm Túc đã ngay lập tức dựa vào tường.
Hạ Chấn Linh cũng không rời đi, khoanh tay nhàn nhạt nói, "Người quen cũ? Cậu gọi đến à?"
Lâm Túc hạ giọng, "Nhiều năm trước từng du lịch ở nhà họ Bách một thời gian ngắn, lúc đó Bách Giang mười mấy tuổi, đúng lúc cần người dẫn dắt, tôi tiện thể chỉ dẫn vài câu."
Hạ Chấn Linh, "Ừm."
"Nhà họ Bách là một trong bốn thế gia phong thủy hàng đầu, nguồn lực dồi dào. Bách Giang có thiên phú xuất chúng, tâm tính cũng thuần khiết, chẳng trách tuổi còn trẻ đã làm tổng hội trưởng."
"Vậy à."
Lâm Túc khựng lại nhìn hắn.
Sau đó ánh mắt đầy thấu hiểu, dịu dàng nói, "Đương nhiên, không bằng anh được. Anh xem anh tuổi đã không còn trẻ mà..."
Một tiếng cười lạnh vang lên.
Lâm Túc nhanh chóng sửa lời, "Đang ở tuổi sung mãn nhất."
Hạ Chấn Linh cười như không cười, "Lời khen của cậu thật khiến người ta như rơi vào hầm băng."
Lâm Túc nghiêm túc, "...Chắc là do âm khí trong tòa nhà này nặng quá."
...
Một lát sau Bách Giang quay lại.
Thực lực của anh quả thật không tầm thường, trong thời gian ngắn đã siêu độ được một vong linh, hơn nữa trông còn rất nhẹ nhàng.
Lâm Túc hài lòng, "Cũng được đấy."
Nói rồi dẫn người xuống lầu để báo cáo.
Đến tầng một, đi qua sảnh về phía cửa.
Lâm Túc tiện hỏi, "Đúng rồi, em đến kiểu gì, một mình hả?"
"Dạ." Bách Giang nói, "Trong thư anh đã nói 'đại đi' mà, em đã tự đi máy bay, bắt đại taxi đi tới chỗ này."
"..." Lâm Túc khựng lại, liếc nhìn trên vai: Nê Mã.
Tuyết Nê Mã quay lưng lại với cậu: [... Cậu nói mà, nội dung 'đại đi.']
Bách Giang, "Sao vậy?"
"Không có gì." Lâm Túc thu mắt về, vui vẻ, "Đến để nghỉ dưỡng, tùy tiện đại đại một chút cũng tốt."
-
Bách Giang nộp xong nhiệm vụ kiểm tra, nhân viên gật đầu bảo anh đợi ở sảnh một lát.
Đợi đến khoảng tám giờ tối.
Ban tổ chức thông báo tất cả người tham gia tập trung tại đại sảnh, chuẩn bị công bố kết quả trận thứ ba.
Lâm Túc, Hạ Chấn Linh, Bách Giang đứng chung một chỗ.
Xung quanh có không ít ánh mắt đổ dồn về phía Bách Giang.
Hách Ngưu Bài xuống lầu nhìn thấy cũng hơi sốc, đánh giá vài lần rồi kéo Lâm Túc ra một bên:
"Đó là ai vậy, người quen của cậu hả?"
Lâm Túc nói, "Người tham gia mới, buổi chiều tôi dẫn đường cho cậu ấy."
"Ồ, ồ..."
Hách Ngưu Bài bán tín bán nghi, mang theo ánh mắt suy tư, nép sang một bên để bí mật quan sát.
Nhân viên nhanh chóng đứng lên phía trước.
"Chào buổi tối, các vị. Trước khi công bố kết quả, xin giới thiệu một người tham gia mới: Bạch Cang tiên sinh. Bạch Cang tiên sinh đã vượt qua bài kiểm tra đầu vào, siêu độ một vong hồn."
"Nếu có thắc mắc, hoan nghênh mọi người kiểm tra bất cứ lúc nào."
Lâm Túc híp mắt nhìn.
Tuyết Nê Mã nhìn thấu, [Hờ... Để người khác đi kiểm tra, bọn họ lại được rung đùi đếm tiền.]
Xung quanh đã xôn xao kinh ngạc cảm thán:
"Gia nhập vào lúc này sao?"
"Điểm đã bị tụt lại rất nhiều rồi, ham cái gì?"
"Trông thực lực có vẻ rất mạnh, biết đâu là một con ngựa ô."
Phía trước vỗ tay, cắt ngang.
Nhân viên mỉm cười, "Được rồi, tiếp theo, tôi sẽ công bố kết quả phần thi viết thứ ba."
Kết quả được công bố theo thứ tự từ cao xuống thấp.
Bất ngờ thay, điểm cao nhất của trận này không phải là một trong ba người đứng đầu trước đó.
Đến khi đọc đến hạng tư, cái tên Vu Nhất Tuần mới xuất hiện.
Thứ hạng cứ thế đọc xuống.
Đọc qua mười hạng đầu vẫn không có tên của Lâm Túc và Hạ Chấn Linh. Xung quanh tức khắc không còn bình tĩnh nữa, ánh mắt đều đổ dồn vào hai người.
Mặt Lâm Túc không đổi sắc, biết ngay.
Đến khi đọc đến hạng 13, cuối cùng nghe thấy phía trước, "Tiên sinh Lâm Khốn, 70 điểm."
Giữa tiếng xôn xao ồn ào, hai giọng nói lại vô cùng nổi bật:
"Sao thế được!?"
Đường Doãn và Bách Giang đồng thời kinh ngạc.
Bách Giang trông còn bức xúc hơn cả Đường Doãn, "Anh... anh Khốn sao có thể chỉ được điểm này? Ai chấm vậy?"
Phía trước giơ sổ điểm ra, "Tổng hội trưởng đích thân chấm, cậu có thắc mắc gì không?"
Bách Giang, "..."
Bách Giang, "?"
Anh có rất nhiều thắc mắc???
Nhân viên thấy anh ngẩn ra, tự cho rằng đã uy h**p được, tiếp tục đọc xuống. Đọc đến hạng ba từ dưới lên, cuối cùng xuất hiện tên Hạ Chấn Linh.
"Hạ Đại Điểu tiên sinh, 40 điểm."
Lúc này, tiếng nghi vấn xung quanh càng gay gắt hơn.
"Sao có thể chỉ 40 điểm?"
"Với thực lực đã giành hai lần nhất, dù làm bừa cũng phải trên 60 chứ."
Ngay cả Lâm Túc cũng liếc sang: ?
Hạ Chấn Linh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nghe nhân viên cười lạnh trong tiếng chất vấn nói, "Hạ Đại Điểu tiên sinh, vòng ba là để anh thi, không phải để anh hướng dẫn ra đề hay phê phán đề thi."
Lâm Túc, "..."
Mọi người, "..."
Tuyết Nê Mã: [Bài làm của anh ta nghe như đang cãi cùn vậy.]
Lâm Túc, "Suỵt."
Hạ Chấn Linh quét mắt, "Đề của các vị không đủ chặt chẽ." Hắn cau mày, "Không chỉ ra, tôi thấy khó chịu."
Nhân viên nói cứng, "Chúng tôi có đội ngũ chuyên nghiệp hơn để thẩm định."
Hạ Chấn Linh không cãi nữa.
Hách Ngưu Bài nép một bên cười gượng:...Ha, ha.
...
Kết quả thi viết đã được công bố.
Mặc dù Vu Nhất Tuần không phải người đứng đầu nổi bật, nhưng vì Lâm Túc và Hạ Chấn Linh một người xếp thứ 13, một người xếp thứ 3 từ dưới lên, tổng điểm của Vu Nhất Tuần lại vọt lên hạng nhất.
Đường Doãn "ha!" một tiếng, lập tức nổi đóa:
"Hạng nhất cái chó gì? Tôi không tin được! Nói là do tổng hội trưởng chấm, mấy người gọi tổng hội trưởng ra đây, tôi muốn nghe ông ấy tự miệng nói!"
Nhân viên không hề nao núng, "Tổng hội trưởng không phải là người để các vị hô đến gọi đi."
Bách Giang: *0.0*
Tuyết Nê Mã: [Không, cậu ấy phải.]
Lâm Túc bóp miệng nó lại, cười một tiếng, bỗng nhiên lên tiếng, "Tôi không có thắc mắc gì về tổng hội trưởng, nhưng tôi có thắc mắc về bài thi. Tôi muốn xem ông ấy đã phê bài tôi như thế nào, không vấn đề gì chứ?"
Nhân viên cứng họng, "Bài thi vẫn còn ở chỗ ban tổ chức."
Lâm Túc nhẹ nhàng thúc giục, "Mau lấy đến đi, tôi quá muốn tiến bộ rồi."
Nhân viên, "..."
Hắn ta im lặng một lúc, "Được, xin chờ một chút."
-
Hơn hai mươi phút sau, bài thi được mang đến.
Nhân viên đi vào đại sảnh, dưới ánh mắt của mọi người cầm túi niêm phong đặt lên quầy lễ tân, "Các vị, đã đợi lâu." Hắn ta vừa nói, vừa xé túi, đột nhiên "á" một tiếng.
Một tay lật túi niêm phong lại, kinh ngạc nói, "Sao trên bàn lại có nước?"
Nói xong vội vàng rút bài thi ra.
May mà nước trên bàn không nhiều, hắn ta lật kịp thời, chỉ có tờ bài thi dưới cùng bị ướt.
Nhưng thật tình cờ, trên đó lại ghi tên "Lâm Khốn".
"Ôi, tiên sinh Lâm..."
Nhân viên xin lỗi thở dài, đưa bài thi cho cậu, "Phần tự luận bị nhòe rồi, nhưng chữ ký của hội trưởng ở góc dưới bên phải vẫn còn, có thể chứng minh tính xác thực."
Lâm Túc cười như không cười cầm lấy, "Vậy sao."
Đường Doãn không tin, "Ha! Sao lại trùng hợp như vậy?"
Bách Giang phụ họa, "Hơn nữa, nó không giống thật chút nào!"
Nhân viên, "Hai vị đừng làm loạn."
Hắn ta nói xong thì phát bài thi khác xuống, mọi người nhất thời cũng không còn để ý đến vấn đề của Lâm Túc nữa, đều cầm bài thi của mình và chữ ký ra xem.
Lâm Túc cũng không mấy bận tâm, tiện tay gấp bài thi lại rồi đến gần Hạ Chấn Linh, đầy hứng thú:
"Để tôi xem bài làm thích cãi cùn của anh."
Hạ Chấn Linh "hừ" một tiếng, đưa bài làm cho cậu.
Chỉ thấy trên bài làm dày kín lời phê, còn đánh dấu cả nguồn gốc của một số lý thuyết và luật lệ ở bên cạnh.
Tuyết Nê Mã nằm trên vai, tấm tắc khen ngợi: [Tiểu Hạ thật là bướng bỉnh.]
Lâm Túc xem xét tỉ mỉ, "Bây giờ điểm tao và anh ấy cao nhất, ngay cả khi anh ấy không 'bướng bỉnh' thì cũng sẽ bị sửa điểm như tao. Thà trả lời thế này..."
Đang nói bỗng một bóng người bao trùm lấy.
Hạ Chấn Linh lấy cớ xem bài thi, cúi xuống nói nhỏ, "Bài thi, cậu định làm gì?"
Lâm Túc thản nhiên, "Trong dự liệu."
Người kia khựng lại, yên tâm đứng thẳng người lên.
...
Những người khác không phải là mối đe dọa, sau khi nhận bài thi cũng không nghi ngờ nhiều, nhanh chóng giải tán.
Bách Giang lấy thẻ phòng ở tầng 12.
Lâm Túc gọi anh, cùng mình và Hạ Chấn Linh lên tầng 13.
"Ding!" Cửa thang máy mở ra.
Lâm Túc quay đầu đi về phía phòng của Hạ Chấn Linh, nói với Bách Giang đang nhìn quanh phía sau, "Đến phòng anh ấy đi."
Bách Giang hơi lúng túng, "Đến phòng của Hội trưởng Hạ sao?"
Lâm Túc khẽ thở dài, "Hết cách rồi, phòng anh chỉ có ma quỷ mới vào được."
Bách Giang: 0.0?
Hạ Chấn Linh bên cạnh dường như mím môi, quay đầu đi.
Tuyết Nê Mã từ trên cao nhìn xuống: ...Hờ, những trò vặt vãnh này. Nó không muốn nhìn nữa, cuộn mình lại trong ý thức.
Cửa phòng "tít" một tiếng mở ra.
Lâm Túc chỉ vào bên trong với Bách Giang, "Ngồi tự nhiên đi."
Bách Giang ngoan ngoãn ngồi xuống ghế bên cạnh sofa, thấy hai người đều đã ngồi xuống, anh nghiêm túc cau mày, "Anh đại thần, rốt cuộc hoạt động này là thế nào? Anh nói cho em biết đi."
Lâm Túc lấy một cái gối tựa lưng, "Nói đơn giản, chủ đầu tư của khách sạn này đã dùng danh tiếng của em làm mồi nhử, tổ chức một hoạt động, chuẩn bị lợi dụng những người tham gia để trấn linh, đuổi ma."
Cậu nói, "Để tránh bị lộ tẩy, chỉ có thể đảm bảo con trai ông ta giành hạng nhất."
Sắc mặt Bách Giang sa sầm, gió xuân biến thành gió thu, "Dám mạo danh em để lừa đảo... còn dám sửa bài làm của anh em."
"Em, em còn định sưu tầm để nghiên cứu nữa!" QnQ
Lâm Túc, "..."
Hạ Chấn Linh, "..."
Lâm Túc khẽ gõ ngón tay, an ủi, "Em vẫn còn cơ hội."
"?"
Cậu vừa nói vừa "soạt" một cái rút ra một tờ bài thi đã gập lại, mở ra, nó giống hệt tờ mà cậu đã nộp, "Để đề phòng, anh đã viết hai bản, vừa hay, em chấm điểm đi."
Bách Giang ban đầu ngây ra, sau đó hoảng sợ, "Không không không... Sao em dám chấm điểm cho anh thầy giáo được!"
Lâm Túc: ...Cách xưng hô thật hỗn loạn.
Cậu đưa tới, "Bảo em chấm thì em cứ chấm đi." Cậu mỉm cười tán thưởng, "Bây giờ em có tư cách đó rồi."
Bách Giang rưng rưng nước mắt cung kính nhận lấy, sà sang một bên để chấm điểm.
Anh tập trung đến mức dường như cách ly với thế giới bên ngoài.
Hạ Chấn Linh liếc mắt, "... Cậu ta là con nuôi của cậu à."
Lâm Túc hiền từ, "Phải đấy, anh cũng sẽ coi nó như con ruột của mình, đúng không?"
"..."
Hạ Chấn Linh cười khẩy, "Tôi đã coi phụ vương của cậu như con ruột, đương nhiên không ngại có thêm một đứa nữa."
Tuyết Nê Mã thò ra: [?]
Lâm Túc ấn nó về, "Anh ấy pha trò đấy."
...
Sau hơn nửa tiếng.
Bách Giang vẫn đang cắm đầy múa bút bên kia.
Cuối cùng Lâm Túc cũng không kìm được đi qua, chỉ thấy trên đầu bài làm ghi một chữ "100" ngay ngắn, còn Bách Giang thì sắp viết đến 800 chữ cảm nhận bên cạnh phần tự luận rồi.
"..."
Cậu, "Tiểu Bách, đề này ra bình thường thôi, anh cũng viết đại thôi mà."
Bách Giang lắc đầu, "Không, mỗi câu chữ của anh thầy giáo đều là tinh hoa, em phải nghiền ngẫm kỹ lưỡng."
Lâm Túc mặc kệ anh, "Vậy em viết xong nhớ ký tên, bài thi cứ để ở chỗ em đi."
Bách Giang xúc động, "Em nhất định sẽ ký một cách long trọng!"
"...Em vui là được."
-
Viết xong bài cảm nhận, Bách Giang hồ hởi cầm bài thi về phòng.
Buổi tối, mọi người lại hẹn đánh bài.
Lâm Túc nghỉ ngơi một lát, gọi Hạ Chấn Linh xuống lầu.
Đến đại sảnh, một nhóm người đã chơi rất sôi nổi.
Thấy họ đến, mọi người vẫy tay chào. Hách Ngưu Bài vẫy tay, "Bên này, cố ý chừa chỗ cho hai người đấy!"
Lâm Túc hơi ngẫm nghĩ: Nê Mã, mày có thấy...
Lời còn chưa nói xong, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói, "Hừ, đúng là nhàn hạ."
Loạt ánh mắt dồn qua chỉ thấy Vu Nhất Tuần đã khôi phục lại vẻ đắc ý. Chắc là đã tích tụ oán hận lâu ngày, lúc này cuối cùng hắn ta cũng sảng khoái, nói với Lâm Túc:
"Thật ghen tị với tâm lý của cậu, từ hạng nhất tụt xuống bao nhiêu rồi ấy nhỉ... hạng tám hay hạng chín rồi? Nhưng so với vị kia thì vẫn còn tốt chán..."
Hắn ta nhìn Hạ Chấn Linh, mặt đầy tiếc nuối, "Aiz, suýt nữa thì~ hôm nay suýt nữa đã bị loại rồi."
Sau một tràng mỉa mai châm chọc, hắn ta lại thấy Lâm Túc trước mặt đã gom bài về, hứng thú, "Xì tố, tiến lên, hay phỏm?"
Hách Ngưu Bài nói, "Đông người, xì tố đi."
Hạ Chấn Linh nhìn Lâm Túc, "Lát nữa búng trán cậu đừng có kêu đau đấy."
"Anh không thể dịu dàng chút sao?"
"..." Vu Nhất Tuần.
Hắn ta tức thì mặt đỏ tía tai, giận dữ mắng một câu "chờ bị loại đi" rồi quay đầu bỏ đi. Vừa quay người, "bịch" một tiếng đụng phải một người, suýt thì ngã!
Ngẩng đầu lên chỉ thấy bóng người trắng toát cầm điện thoại vội vã ra khỏi đại sảnh.
"Má nó, không biết nhìn đường à!"
Vu Nhất Tuần trừng mắt, hùng hùng hổ hổ bỏ đi.
...
Bách Giang đi thẳng ra khỏi khách sạn, giơ điện thoại lên, cuối cùng tìm được một chỗ có tín hiệu.
Tín hiệu hiện lên, một đống tin nhắn bật ra.
Anh nhìn lướt qua, đại khái đều là mấy lời trách móc của các phó hội trưởng, hội trưởng phân hội, cấp dưới, anh trả lời chung một tin "Hì hì ^▽^", rồi lập tức gọi một cuộc điện thoại.
Điện thoại kết nối sau vài giây, "Hội trưởng?"
Mặt Bách Giang nghiêm lại, giọng nói trong trẻo, "Là tôi. Tôi ra ngoài không mang theo con dấu, ừm... con dấu riêng của tôi và con dấu công của hội trưởng. Chú Vương đáng tin, bảo chú ấy đích thân mang đến một chuyến."
Nói xong anh cúp điện thoại, đứng dưới ánh trăng.
Chỉ một chữ ký đơn thuần sao có thể coi là có thẩm quyền, dùng để chấm bài của anh thầy giáo hoàn toàn không xứng.
Anh muốn bài thi của anh thầy giáo phải vang dội tứ phương!
—--
[Lời tác giả]
Ban tổ chức: Chính xác, chúng tôi được hội trưởng đích thân chứng nhận.
Bách Giang: Thiệt hay giỡn vậy 0.0...
Túc: Tiểu Bách, hiếu thảo đáng khen. (Hài lòng)