Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Một đêm náo nhiệt
Lâm Túc quay về sofa, ngáp một cái, "Sao anh lại đến đây?"
Phía sau vang lên một tiếng cười lạnh, "Không phải cậu bảo tôi đừng giải thích sao?"
"......" Lâm Túc e lệ ngồi xuống, "Cũng đúng, hơn nửa đêm đến còn có thể có chuyện gì?"
"Ha." Hạ Chấn Linh ngồi ở đối diện cậu, từ tốn, "Tôi sợ phụ vương của cậu tuổi tác đã cao, cũng ngủ như chết."
Tuyết Nê Mã ngẩng đầu: [?]
"Dưới lầu ồn ào như vậy, không đến nỗi đâu."
Lâm Túc nói xong lại ôn tồn, "Hơn nữa, phụ vương đang chiếu tiểu phẩm cho tôi xem. Anh có muốn xem cùng không?" Cậu háo hức mời gọi, "Hay là, anh muốn xem chương trình lúc nửa đêm cũng được."
[Phụ vương không có tải thứ đó...]
Hạ Chấn Linh cong môi, "Thế à." Hắn vỗ nhẹ vào bên cạnh mình, "Được, cùng xem đi."
Lâm Túc: .
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Bỗng nghe bên ngoài vang lên tiếng thang máy dừng lại! Ngay sau đó, cửa phòng bị gõ vang: cốc, cốc.....
Lâm Túc đứng dậy, tỏ vẻ tiếc nuối, "Hầy, bị cản mũi rồi."
Hạ Chấn Linh hừ lạnh, "Xem ra cũng nhiều người nửa đêm đến gõ cửa phòng cậu đấy."
Lâm Túc đã gần ra đến cửa, "Không phải ai tôi cũng cho vào."
Cậu bước vài bước đã đến cửa.
Tiếng gõ cửa vẫn lặp lại một cách máy móc, một luồng âm khí len lỏi thấm qua khe cửa: cốc, cốc...
Cậu nâng tay, mở phăng cửa ra.
Trang phục đỏ rực lọt vào mắt, chỉ thấy một xác nữ giơ tay lên, đầu và cánh tay bị các thanh thép xuyên thủng. Thấy cậu mở cửa, đối phương lập tức toét môi cười rồi lao tới, "Hòo àa!!!!"
Lâm Túc, "Nửa đêm nửa hôm gõ gì mà gõ, không biết 'đôi lứa' đang muốn quấn quýt bên nhau à?"
Quỷ, "......"
Hạ Chấn Linh, "......"
Con quỷ há hốc mồm, "Hả?"
Lâm Túc chỉ ra phía sau, "Phòng tôi có một 'quỷ' rồi, cô về đi."
Con quỷ trước mặt nhe răng im lặng hai giây.
Cô ta nhìn chằm chằm Lâm Túc, bỗng như nổi điên, mặt mày méo mó, vung tay tới....
Đáy mắt Lâm Túc lóe lên ánh vàng nhạt lấp lánh, "Về."
"Cạch", đối phương đột ngột cứng đờ!
Con quỷ "phì phì" th* d*c hai tiếng, vùng vẫy lùi nửa bước rồi quay đầu đi về phía thang máy.
Lâm Túc mặc kệ, đóng cửa sầm lại.
Cậu quay người, nhìn thấy Hạ Chấn Linh cũng vừa thu tầm mắt.
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, dường như cau mày, cuối cùng nhịn xuống, quay về chuyện chính.
"Là con lệ quỷ ở tầng 7, nguồn cơn của nguồn oán khí trong tòa nhà này."
Lâm Túc gật đầu, "May mà gặp phải chúng ta."
Chắc chắn là ban tổ chức đã thuê người đến khảo sát, nhưng người chỉ đạo hoạt động này tuyệt đối không phải người trong nghề, nếu không sẽ không dễ dàng kích động một con quỷ dữ như vậy để thử người tham gia...
"Kẻ không biết thì không sợ, bọn họ nghĩ hậu quả quá đơn giản."
Hạ Chấn Linh hỏi, "Cậu định làm gì?"
Lâm Túc, "Xem thái độ của họ. Dù có ra tay, cũng không phải là giúp họ."
Cái chết của nữ quỷ kia quá thảm khốc, bảo sao oán khí lại nặng đến vậy, dẫn đến sau này cũng có nhiều người chết thảm trong khách sạn này.
Trước mặt vang lên một thanh âm nhàn nhạt, "Ừm."
"Nhưng bây giờ đã bảo nó về rồi, tạm thời sẽ không có chuyện gì." Lâm Túc nói xong lại chuyển chủ đề, sờ lên cúc áo trước ngực, "Chúng ta cũng về ngủ thôi."
Hạ Chấn Linh, "........."
Hắn hít một hơi, "hừ" một tiếng nhìn cậu thật sâu.
Lâm Túc, "Đừng dùng ánh mắt dụ dỗ đó nhìn tôi, tôi nói là mỗi người ngủ một nơi."
Hạ Chấn Linh nụ cười, "Là do cậu chủ quan duy tâm quá thôi."
Lâm Túc thấu hiểu nhìn hắn.
Cậu đang chuẩn bị chuyển chủ đề thì dưới lầu bỗng truyền đến một tiếng động vang trời: Ầm!!!!!!!
"?"
Tiếng động dường như phá vỡ hoàn toàn sự tĩnh lặng trong màn đêm, bầu không khí căng thẳng trong cả tòa nhà như sợi dây chun đứt phựt! Các tầng đều bị giật mình, thanh âm vang dội.
Lâm Túc lập tức quay đầu, "Đi xem."
Ngay trước khi ra khỏi cửa, cổ áo sau bỗng nhiên bị một ngón tay móc vào, "—!"
Ngẩng đầu đã thấy Hạ Chấn Linh đi lên phía trước, vai dài lưng rộng, một tay ấn tay nắm cửa mở ra. Lâm Túc bị hắn kéo lại mới nhận ra mình chưa cài cúc áo.
...À.
Cậu lật đật cài lại cúc áo, cũng đeo mặt nạ vào, theo ra ngoài.
-
Khu vực thang máy ở bên ngoài.
Tổng cộng có ba thang máy, cái ở giữa bị hỏng không hiển thị số. Còn hai cái ở hai bên, một cái hiển thị dừng ở tầng 7, một cái hiển thị dừng ở tầng 6.
Ánh mắt Lâm Túc hơi ngưng lại, "Đến tầng 6."
Hạ Chấn Linh không do dự, nhấn nút, "Ừm."
Tuyết Nê Mã thò đầu ra trên vai: [Tầng 6?]
Lâm Túc nói với nó, "Ba nút thang máy có liên thông. Bấm từ bên ngoài đều sẽ dừng ở cùng một tầng, chỉ khi nhấn nút bên trong mới dừng riêng ở một tầng nào đó."
"Tầng 7 kia là con quỷ nhấn lúc đi lên, nó đã xuống đến tầng 6 rồi."
Trước mặt thoáng "ting!" một tiếng. Lâm Túc và Hạ Chấn Linh bước vào, bấm nút "6".
Đến tầng 6, cửa vừa mở ra, chỉ nghe thấy một loạt tiếng la hét "aaaaa" truyền đến.
Lâm Túc bước ra, thấy một bóng dáng đỏ rực đang tóm lấy một người, giằng co dữ dội. Đường Doãn đứng trước một người tham gia khác, cô gái phía sau ngồi trên sàn, mắt cá chân bị trật, trên cổ có một vết bầm.
Còn Đường Doãn bị giữ chặt một cánh tay, một tay cầm giá gỗ đào, la lớn, "Aaaaaa lui! Lui! Lui!"
Lâm Túc, "......"
Cậu đi đến, Đường Doãn vừa nhìn thấy cậu lập tức đổi giọng, "Sao cậu lại tới đây? Cậu cũng mau lui! Lui! Lui!"
Trên tay Lâm Túc xuất hiện một cây bút trúc, "cốc" một gõ.
Trước mặt lập tức phát ra tiếng la bi thương, nữ quỷ đột ngột bật sang một bên.
Đường Doãn ngớ người há hốc mồm.
Lâm Túc thu bút về, "Sao mọi người lại ra ngoài?"
Cô gái kia đã đứng dậy, "Tôi nghe thấy tiếng động lớn bên ngoài nên mở cửa định nhìn một cái. Cuối cùng nữ quỷ đó đứng ở ngay cửa..." Sắc mặt cô trắng bệch, "Tôi bị siết cổ thì anh ấy chạy ra."
Lâm Túc nhìn Đường Doãn, "Anh cũng dũng cảm đấy."
Mặt Đường Doãn lại hơi đỏ, kiêu hãnh nói, "Làm cái nghề này, nếu thấy chết không cứu thì còn bắt ma cái gì?"
Tuyệt Nê Mã: [Nhưng vừa nãy... hình như là cậu ta bị ma túm chặt không buông.]
"Suỵt, chúng ta phải giáo dục kiểu động viên."
Lâm Túc đang nói thì nghe thấy phía bên kia có tiếng, "Cậu xem cái này."
Cậu quay đầu thì thấy Hạ Chấn Linh đứng trước mặt nữ quỷ kia. Nữ quỷ vẫn đang phát ra tiếng "phì... phì..." gầm gừ, trên giày tựa như dính thứ gì đó.
Lâm Túc nhìn vài giây, híp mắt lại.
Đường Doãn cũng qua theo, thò đầu, "Sao vậy?"
Hạ Chấn Linh đột nhiên nhìn qua, "Cậu còn hành động được à?"
Thân hình cao lớn của hắn ở đứng trước mặt, giọng nói lạnh lùng nghẹt lại phía sau mặt nạ, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy. Đường Doãn rụt cổ lại, hơi ngạc nhiên khi đối phương nói chuyện với mình.
"Được chứ, chỉ bị tóm cái thôi mà."
Các tầng khác vẫn còn tiếng động mơ hồ vọng lại.
Hạ Chấn Linh nói, "Cậu đi thông báo cho những người khác, trước hết tập trung ở sảnh chính dưới lầu. Ai chưa ra ngoài thì hoặc là cứ ở trong phòng, hoặc là xuống lầu, đừng ai hành động một mình."
Đường Doãn chỉ vào bản thân, "... Hả, tôi?"
Lâm Túc thấy hắn đã sắp xếp xong, tức thì quay đi, "Đi thôi."
Hai người cùng bước về phía cầu thang.
Nữ quỷ kia lại vặn vẹo một chút, vừa vung vẩy cánh tay vừa bước theo.
Đường Doãn đơ ra hai giây mới phản ứng lại, "Ủa khoan khoan, vậy hai người đi đâu!?"
Hơn nữa, tại sao lại là "hai người"?
Cửa cầu thang đã đóng sầm lại, che khuất tầm nhìn.
...
Trong cầu thang, không gian tăm tối.
Chỉ có biển chỉ dẫn thoát hiểm phát ra ánh sáng lập lòe.
Sau khi đóng cửa lại, Lâm Túc cưng chiều nói, "Như ý anh muốn, chúng ta lại trở về thế giới hai người rồi."
"......"
Hạ Chấn Linh nhìn cậu thật sâu, bình tĩnh đáp lại, "Vậy sao, 'thế giới hai người' của chúng ta có vẻ hơi ầm ĩ."
Nữ quỷ nhe nanh múa vuốt phía sau khựng lại: ?
Tuyết Nê Mã trên trên vai ngóc đầu: [?]
Lâm Túc dịu dàng, "Ít nhất vẫn là 'hai người'."
Hạ Chấn Linh hừ cười một tiếng, cất bước tiến lên phía trước.
Trong lối cầu thang mịt mờ thiếu sáng, dường như có một hương lạ lan tỏa.
Lên thêm một tầng theo cầu thang, quả nhiên nhìn thấy một cái hũ gốm nhỏ ở ngay góc cua tầng 7. Cái hũ bị đổ, một số chất lỏng đục ngầu rỉ theo cầu thang thấm xuống tầng 6.
"Chẳng trách bị dẫn đến tầng 6."
Lâm Túc dựng cái hũ nhỏ lên, "Bên trong trộn lẫn máu mèo và bùn xác chết, đây là nguyên nhân chính làm cô ta kích động."
Quả nhiên nữ quỷ bên cạnh lại gầm gừ.
Móng tay dài ngoằng nhắm thẳng vào mặt Lâm Túc vồ tới! Một thanh Đường đao đột ngột chắn lại, "bốp" một tiếng gạt phăng nó qua một bên.
"Hự a... aaaaaaaaa!"
Hạ Chấn Linh dùng chuôi đao gõ vào một chỗ nào đó trên tường, cũng trầm giọng nói, "Về."
Tiếng gào rú dừng lại, nhưng xác nữ lại không trở lại trong tường.
Hắn nhìn vào hũ gốm nhỏ, "Đây là hàng cấm."
Lâm Túc trầm ngâm, chụp ảnh lại làm bằng chứng, sau đó tiện tay xử lý, "Chắc ban tổ chức không ngờ trong số những người tham gia lại có hội trưởng Hiệp hội Giám sát."
Người bên cạnh cười như không cười, "Dù sao thì cả 'người liên hệ khẩn cấp' lẫn 'người tham gia', đều chỉ điền cái tên Hạ Đại Điểu."
"......"
Lâm Túc thong thả dời mắt, đứng dậy, "Được rồi, chúng ta xuống lầu thôi. Đại... Tiểu Hạ."
"Ha."
-
Đường Doãn làm việc khá năng suất.
Khi hai người đến sảnh chính dưới lầu thì đã thấy hầu hết mọi người đã tập trung ở đây.
Họ vừa xuất hiện, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn đến.
Hách Ngưu Bài hét lớn, "Lâm Khốn!"
Cô trông cũng như vừa trải qua một trận hỗn chiến, hồ lô buộc trên người cũng lệch đi một cái:
"Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"
Lâm Túc đảo mắt một vòng, ở đây có khoảng mười mấy người, về cơ bản đều là những người có thứ hạng khá cao, có chút thực lực trong người nên nghe thấy động tĩnh mới dám chạy ra.
Nhưng cũng đều thê thảm, hoặc là bị thương, hoặc là bị âm khí xâm nhập, mặt mày trắng bệch.
"Chữa thương trước đã, chuyện khác lát nữa nói sau."
Những người tham gia tụ lại một chỗ, vừa dùng thuốc chữa thương vừa bàn luận:
"...Trước giờ chưa từng trải qua vụ ma quỷ náo loạn quy mô lớn cỡ này."
"Hay là vì chúng ta quá đông, các loại pháp khí làm nhiễu loạn từ trường nên mới làm ma quỷ nổi loạn?"
"Aiz, tôi chỉ đến tham gia hoạt động thôi, ai ngờ lại nguy nan thế."
"Chúng ta ở sảnh chính có an toàn không, chắc là không... bị diệt sạch nhỉ?"
Lời vừa dứt, cả sảnh chính thoáng chốc im phăng phắc.
Một giọng nói đột ngột phá vỡ sự tĩnh lặng, "Nói gì đấy, không phải còn có Lâm Khốn ở đây sao!"
Đường Doãn tự tin vô đối, giơ tay lên chỉ.
Lâm Túc, "......"
Mọi người, "........."
Thằng bé này không phải thiếu dây thần kinh, mà là thiếu não.
Đường Doãn vẫn bễ nghễ nhìn xuống, người hỏi đầu tiên lúc nãy suy nghĩ một lúc, thực sự cảm thấy an tâm hơn, "Cũng đúng, dù sao thì hạng nhất đều ở đây. Hơn nữa còn không chỉ..."
Anh ta nhìn Lâm Túc, rồi lại nhìn Hạ Chấn Linh, ánh mắt đảo qua một vòng, đột nhiên phát hiện:
"...Đúng rồi, cái Vu Nhất Tuần kia đâu?"
Lúc này mọi người mới nhớ tới, "À ha, mấy người giỏi nhất đều ra rồi. Với tính nết cuồng vọng của anh ta sao lại trốn trong phòng không ra?"
"Cậu ta không có năng lực vậy à?"
Tuyết Nê Mã: [Đúng ha, Vu Mấy Ngày đâu? Sao cậu ta không nhe nanh múa vuốt xông xuống.]
Lâm Túc ôm nó, "Cậu ta chẳng biết gì thì sao dám lao ra. Với lại..." Cậu rũ mắt, cong môi, "Một đêm nguy hiểm như vậy, sao trưởng ban tổ chức nỡ..."
"Để... con trai của mình gặp nguy hiểm."
Trong ý thức im lặng hai giây: [... Con trai!?]
Lâm Túc vặn nhỏ âm lượng của nó lại.
Bên cạnh đột nhiên có thêm một bóng người, Hạ Chấn Linh có vẻ như vô tình đứng gần, cách cậu nửa cánh tay, dưới lớp mặt nạ che chắn, giọng nói trầm thấp vang lên,
"Nếu tôi đoán không lầm, cậu ta không ở trong khách sạn."
Lâm Túc gật đầu, "Bingo."
Trong ý thức lại rung lên: [...Cậu ta còn sống riêng!?]
"...Chúng ta cũng không bị tiêu diệt." Lâm Túc ấn đầu nó xuống, sau đó nói, "Vu Nhất Tuần, tên thật là Vu Tử Chu, là con trai của trưởng ban tổ chức, cũng là chủ đầu tư của khách sạn này."
Hạ Chấn Linh cười lạnh, "Chẳng trách ngay từ đầu quy tắc đã là có thể lựa chọn che giấu thân phận."
Thì ra là để giấu người nhà mình.
"Năm mươi năm mươi."
Lâm Túc nhìn quanh một vòng, bát tự lập lòe trong đáy mắt, "Những người tham gia mà ban tổ chức chọn cơ bản đều là những người có chút tiếng tăm nhưng không có gia thế, tuổi đời cũng không lớn. Sau đó dùng 'tổng hội trưởng' làm mồi nhử, dụ người ta đến làm việc không công."
Nếu danh tính minh bạch, sẽ rất dễ nhận ra mục đích thật sự của họ.
Tuyết Nê Mã: [Hê, bảo sao lại dùng mấy thủ đoạn vặt vãnh đó làm đề thi, thì ra là để đảm bảo Vu Mấy Ngày đứng nhất.]
Một bàn tay nhổ nó, "... Là Vu Tử Chu."
Tuyết Nê Mã lạnh lùng: [Vậy thì chỉ cần Vu Mấy Ngày tuyên bố với bên ngoài là đã gặp được hội trưởng là có thể kết thúc suôn sẻ rồi.]
Lâm Túc từ bỏ việc sửa sai cho nó, "Mày thông minh thật."
Và những người có thể bị chiêu trò này thu hút thì chứng tỏ bản thân họ cũng không thể tiếp cận được tổng hội trưởng.
Tay người bên cạnh đã đặt lên chuôi đao.
Hạ Chấn Linh thánh thót, "Muốn bóc lột sức lao động, chứng tỏ tham lam; tùy tiện can thiệp vào chuyện trong nghề, chứng tỏ ngu dốt; đặt tất cả những người tham gia vào hiểm cảnh, chứng tỏ xấu xa."
"Họ đã vi phạm quy tắc nghề nghiệp."
Lâm Túc nghiêng đầu, "Anh muốn bắt hết bọn họ hả?"
Hạ Chấn Linh dừng lại một giây, đột nhiên rũ mắt nhìn cậu, tựa như mỉm cười, "Trước mắt thì không."
Hắn nói, "Tôi hơi tò mò, cậu định sẽ làm gì?"
"Tôi có được quyết định nhiều vậy sao?"
Lâm Túc được cưng mà sợ, cong môi cười, "Nhưng mà, đúng là tôi đã lên kế hoạch cho một kết thúc thú vị của hoạt động này."
"Ồ?"
"Cái này để nói sau."
Lâm Túc đổi chủ đề, chỉ cho Hạ Chấn Linh vào quầy lễ tân, người nọ lập tức quay gót bước qua.
Phía trước, mọi người vẫn đang nói chuyện của Vu Nhất Tuần.
Một bóng người gầy gò bỗng dưng lên tiếng, đó là người đứng thứ hai ở vòng đầu, Ngôn Quan Nguyệt, "Thôi. Anh ta muốn ở trong phòng để giữ mình cũng không có gì đáng trách."
Mọi người nhìn nhau, không bàn tán nữa.
Lâm Túc hơi nheo mắt lại, nói với Tuyết Nê Mã, "Hồi nãy mày hỏi Vu Nhất Tuần đang làm gì đúng không?"
Tuyết Nê Mã dựng lỗ tai lên.
"Chắc bây giờ anh ta đang ở một nơi an toàn, đánh một giấc thật ngon, chờ đến hừng đông thì lẻn về."
Tuyết Nê Mã: 【●'皿'●】 A!
Nó giận dữ: [Đi! Bây giờ dẫn anh em xã đoàn xông thẳng lên phòng 306, đập banh sào huyệt rỗng tuếch của cậu ta!]
Lâm Túc trấn an, "Không vội, tao đã chuẩn bị cho cậu ta một nghi thức chào đón long trọng hơn."
[?]
"Mày đi khóa cửa chính lại."
Tuyết Nê Mã chớp mắt, lướt đi, [Được hoi.]
Lâm Túc nói xong, đi đến trước mặt mọi người, "Mọi người có buồn ngủ không, định ở lại đây hay về phòng ngủ?"
Một người cười khổ, "Giờ ai mà ngủ được?"
Lâm Túc chân thành mời, "Vậy muốn đánh bài không?"
Mọi người: ?
Hách Ngưu Bài há mồm, "...Ơ nhưng, ở đây đâu có ai mang bài theo."
Đang nói thì bỗng nghe bên kia rầm một tiếng.
Chỉ thấy một bóng người lạnh lùng đeo mặt nạ đang lục lọi trong quầy lễ tân, động tác thành thạo như thể thường xuyên đi xét nhà.
Phút chốc đã đào ra năm bộ bài poker.
Hạ Chấn Linh mang đến, "Đủ chưa?"
Lâm Túc nói, "Đủ rồi."
Cậu chọn một cái sofa đối diện thẳng với cửa chính khách sạn, quay đầu vỗ vỗ lên bàn trà:
"Còn năm tiếng nữa là hừng đông, đến đây cùng đón bình minh nào."
—-----
[Lời tác giả]
Túc: Surprise! Mọi người ở đây đón anh về nè! (Tung hoa)
Vu Nhất Tuần: ?
Hạ Đại Điểu: Khốn rất lương thiện. [tim]