Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn
Tất cả mọi thứ tĩnh lặng.
Giọng nói dường như dưới mặt nạ chưa load kịp, "... Triều đại?"
Lâm Túc giơ tờ giấy ra cho hắn ta xem đáp án trên đó được sắp xếp theo thứ tự thời gian từ những năm gần nhất ngược về quá khứ...
"Không phải nói phạm vi là tòa nhà này à? Ngoài những vụ trong 15 năm xây dựng tòa nhà, tôi cũng đã đối chiếu các công trình kiến trúc đã từng tồn tại trong không gian này với các tầng tương ứng."
Sau mặt nạ, "..."
Cậu lại chỉ chỉ vào, nghiêm túc, "À, cái có đánh dấu sao này là vụ ngã chết từ trên cầu xuống hồi 86 năm trước. Vừa khéo kẹt ở cửa sổ tầng 4, nửa người ở ngoài, nửa người ở trong. Tôi không biết có tính trong phạm vi tòa nhà không."
Lâm Túc thở dài, "Chỉ là những cái quá xa xưa đã gần tan biến hết rồi, tôi tìm hơi tốn chút thời gian."
Mọi người, "........."
Từ từ... Nghiêm túc luôn hả?
Toàn bộ sảnh chính tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Vu Nhất Tuần há hốc mồm, sắc mặt thay đổi liên tục, nói không nên lời.
Dường như dưới lớp mặt nạ cũng đang chảy mồ hôi ròng ròng, hồi lâu mới nói: "...Tôi sẽ đối chiếu trước những vụ việc trong vòng 15 năm xây dựng."
Lâm Túc đút hai tay vào túi, "Ò."
Nhân viên cúi đầu đối chiếu, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào hắn ta. Hắn ta nhất thời không dám thở mạnh, nín thở đối chiếu hai phút, đột nhiên khựng lại.
Ngay sau đó như trút được gánh nặng.
Chiếc mặt nạ mặt cười lại ngước lên, "Qua kiểm tra đối chiếu, tôi rất tiếc phải thông báo..."
"Tuy rằng Lâm Khốn tiên sinh đã ghi chép rất nhiều, nhưng trong số các đáp án trong vòng 15 năm, có một cái bị thiếu. Chỉ ghi chép địa điểm xảy ra sự cố, không ghi danh tính và trạng thái của vong hồn."
Phía sau lập tức xôn xao!
Như thể không tin Lâm Túc có thể truy xa đến vậy mà lại bỏ sót một đáp án trong 15 năm:
"Phạm lỗi sơ đẳng?"
"Không thể nào, lượng thông tin kia nhiều vậy mà!"
Mặt nạ lật lật tờ đáp án, giơ ra cho mọi người xem, "Sự thật là như vậy. Bị thiếu thông tin quan trọng, cho nên phải trừ...."
Lời còn chưa dứt đã thấy Lâm Túc phảng phất mỉm cười.
Trong lòng hắn ta bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Như để ứng nghiệm, một giọng nói trầm lạnh khác đột ngột vang lên, "Về chuyện này, tôi có lời phải giải thích."
Mọi người nhìn theo hướng giọng nói, nhìn thấy người nói là Hạ Chấn Linh vẫn đứng im lặng nãy giờ. Chiếc mặt nạ che kín nửa dưới khuôn mặt càng khiến hắn trông lạnh lùng kiệm lời, lúc này cất tiếng, giọng nói bị nghẹt lại bên trong.
Mọi người mới lờ mờ nhớ ra, vị này cũng là người có điểm tuyệt đối trong cả hai trận đấu.
Khóe mắt phía sau mặt nạ giật giật, "Cái gì?"
Hạ Chấn Linh đút tay vào túi, từ tốn nói, "Cái mà cậu ấy không viết, không phải thiếu, mà là không có."
"Không có... nghĩa là sao?"
Hạ Chấn Linh thản nhiên, "Tôi thấy oán khí của vong hồn đó không nặng, ghi xong tiện tay tiễn đi rồi."
Mặt nạ:...?
Mọi người: ...???
Tiện, tiện tay làm gì?
Lâm Túc gật đầu, "Tôi tiễn nó đi rồi mới không ghi lại nữa."
Đồng tử của mọi người kinh hoàng: Quái gì vậy! Hai người nghe lại xem mình nói gì đi!?
"Này gọi là gì, siêu độ tại chỗ?"
"Vậy Lâm Khốn cũng coi như đáp án tuyệt đối chứ, người ta còn viết nhiều hơn đáp án nữa."
"Siêu độ có cộng điểm không? Dù không tính, bỏ qua thời gian siêu độ thì cũng nhanh hơn người đứng đầu rồi."
......
Tiếng bàn tán ồn ào xôn xao cả sảnh.
Mặt Vu Nhất Tuần xanh rồi lại trắng, hoảng loạn nhìn quanh, hoàn toàn không kịp trở tay.
Dưới lớp mặt nạ chết lặng hoàn toàn.
-
Sảnh chính ồn ào huyên náo một lúc.
Cuối cùng cũng có người lên tiếng gọi nhân viên, "Vậy điểm trận này tính sao? Chuyện siêu độ để sau, thứ hạng ba người đứng đầu phải tính lại chứ."
Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn sang.
Nhân viên lau mồ hôi, nói, "Đáp án trong vòng 15 năm của Lâm Khốn tiên sinh sẽ được tính là tuyệt đối. Nhưng những cái trước đó không nằm trong phạm vi đáp án chuẩn, không thể xác minh..."
"Hả!?"
Tức thì có người thấy vô lý, "Xác minh không phải là việc của ban tổ chức mấy người à, sao lại đẩy cho người tham gia bọn tôi? Vốn dĩ là đề bài của mấy người không rõ ràng."
Người này vừa nói xong, những người trước đó bất mãn cũng lên tiếng, "Đúng vậy, thêm luật giữa chừng cũng thế!"
Đối mặt với ban tổ chức, những người tham gia lại trở thành một tập thể có chung lợi ích.
Rất nhanh đã có người tham gia có thân hình gầy gò bước ra cầm lấy đáp án của Lâm Túc, liếc nhìn rồi nói, "Những cái quá xa thì tôi không rõ, nhưng chỗ xảy ra sự cố cách đây 23 năm này tôi cũng khảo sát được, chỉ là nghĩ lúc đó khách sạn chưa xây nên không ghi vào."
Anh cầm tờ giấy, nói, "Tổng hợp lại, độ tin cậy cực kỳ cao."
Mọi người nhận ra, đây là người đứng thứ hai của trận đấu.
"Đến anh ấy còn nói như vậy..."
"Nói tóm lại, không thể mời hội trưởng ra xác minh trước sao?"
Nhân viên cứng họng, sau đó cân nhắc, "Vậy thì, điểm cộng của Lâm Khốn tiên sinh sẽ được bù vào hệ số điểm, tính theo hệ số điểm cao nhất hiện tại..."
Vậy thì lại là hai người đồng hạng nhất.
"Ông có thù với Toán học à?"
Hách Ngưu Bài nói thẳng, "Không nói đến cái hệ số điểm trừu tượng của ông. Ông có cho thêm nửa tiếng nữa, ở đây có ai làm được đến trình độ này không?"
Nhân viên á khẩu nói nên lời.
Tình hình đang lâm vào bế tắc.
Một giọng nói bỗng từ đám đông truyền đến, chỉ thấy Đường Doãn khinh khỉnh gọi thẳng tên Vu Nhất Tuần:
"Mọi người đang tranh cãi ầm ĩ thế thì anh cũng phải nói một câu đi chứ!"
Vu Nhất Tuần vẫn luôn im lặng trốn tránh giật thon thót.
Đường Doãn lại kiêu ngạo ngẩng cằm, lớn tiếng nói, "Bây giờ người có mắt đều nhìn ra ai mới là người xứng đáng. Nếu là tôi, trong tình huống này mà lấy hạng nhất thì thấy thật ê cái mặt!"
"......"
Mặt Vu Nhất Tuần lập tức nhấp nháy bảy sắc cầu vồng.
Tuyệt Nê Mã: [Phụt há!]
Lâm Túc ôm lấy cơ thể đang cười rung bần bật của nó, xoa xoa, "Mày coi, tao đã nói cần một thanh niên xông xáo như vậy để chơi chết ban tổ chức mà."
Đường Doãn vẫn đang càn quét phía trước.
Hắn ta như đã chờ được cơ hội ngàn năm, giơ tay lên lớn tiếng:
"Lâm Khốn mới xứng đáng đứng đầu!"
Tuyết Nê Mã cười rung bần bật: [Hé hé hé hé hé!]
...
Trước sự chèn ép của mọi người, nhân viên không chịu nổi nữa, nhấn vào tai nghe nói, "Tôi... tôi đi xin chỉ thị cấp trên."
Nói rồi quay lưng đi về một góc.
Hách Ngưu Bài mở cờ trong bụng lao đến, đụng vào cánh tay Lâm Túc, "Ha! Cậu giỏi thật, để cái tên Vu Nhất Tuần kia vui mừng hả hê trước mặt cậu! Giờ thì hạng nhất là của cậu chắc rồi... À, còn anh đẹp trai kia nữa...."
Cô ấy liếc nhìn về phía Hạ Chấn Linh, lại sực nhớ ra gì đó, quay đầu lại,
"Ủa khoan, hồi nãy cậu cười khà khà..."
Lâm Túc lại cười ha ha, "Đúng đó, thú vị không."
Nét mặt Hách Ngưu Bài khôn lường, gật đầu, "Đúng là thú vị." Siêu độ tại chỗ, thẳng tay sửa đổi đáp án tiêu chuẩn của ban tổ chức.
Cô hoài nghi nhân sinh, "Nói vậy chứ, siêu độ có dễ vậy không..."
Lâm Túc nói, "Tất nhiên là không."
"Ồ?"
"Cho nên, điểm cũng không được thấp."
Không biết cậu nghĩ tới cái gì, mỉm cười ẩn ý, "Nếu không đoán sai, hẳn là sẽ bằng điểm tôi."
Hách Ngưu Bài lại treo máy, "Tại sao?"
Lúc này ngữ điệu của hắn ta đã bình ổn trở lại, như thể đã nhận được chỉ thị rõ ràng, hắn ta chỉnh lại cổ áo rồi nói, "Trước đó là do chúng tôi không cân nhắc chu toàn, bây giờ xin công bố lại..."
"Trong trận đấu này, Lâm Khổn tiên sinh và Hạ Đại Điểu tiên sinh đều đã hoàn thành bài kiểm tra xuất sắc ngoài mong đợi, cả hai đều được nhân hệ số điểm tối đa 1.5, đồng hạng nhất."
"Về đáp án sau khi siêu độ, lấy đáp án của Lâm Khốn tiên sinh làm chuẩn. Ai viết đúng địa điểm mà không viết vong hồn thì vẫn được điểm tuyệt đối, không viết địa điểm hoặc viết sai vong hồn thì không có điểm."
Kết quả đã công bố, bầu không khí bất mãn cuối cùng cũng được dập tắt.
Còn việc cả hai đều được tính cùng hệ số điểm... thì quả thực cũng khó mà đánh giá được năng lực vượt trội của họ.
"Vậy mới coi được chứ."
"Cuối cùng cũng hợp lý rồi, tính lại điểm lẹ đi."
Hách Ngưu Bài kinh hãi nghiêng đầu, "Cậu nói trúng phóc!"
Lâm Túc chỉ về phía trước, "Đang tính lại thứ hạng rồi, chị không đi xem của mình sao?"
"À phải, tôi đi đây!"
Hách Ngưu Bài lật đật chạy đi cùng hai quả hồ lô lắc lư.
Lúc này hầu hết những người tham gia đều vây quanh phía trước để giám sát việc tính lại điểm.
Vu Nhất Tuần cắn môi đứng một bên, rõ ràng là người đứng thứ ba của trận này, nhưng vì sự vênh váo tự đắc và im ỉm trước đó lại trông giống như một thằng hề.
Tuyết Nê Mã đứng trên đỉnh đầu Lâm Túc, vui vẻ thưởng thức: ["Lâm Lâm hậu" chấn chỉnh sàn đấu!]
Lâm Túc chỉ tay: Bên kia còn có một "Linh Linh hậu".
Tuyết Nê Mã rung lên: [Hé hé hé...]
Thứ hạng của mình đã được công bố, Lâm Túc không nán lại lâu, quay đầu đi về phía thang máy.
Vào thang máy lên thẳng tầng 13.
Cửa mở, cậu đợi ở hành lang khoảng mười giây thì nghe thấy bên cạnh phát ra một tiếng ding!
Sau đó thấy Hạ Chấn Linh bước ra.
Ánh mắt chạm nhau, Lâm Túc nói, "Lần này đến phòng anh."
"......"
Hạ Chấn Linh hừ cười, xoay người đi trước.
-
Cửa phòng đóng lại.
Hạ Chấn Linh rót một cốc nước trên bàn, "Tự nhiên đi, Khốn."
Lâm Túc nhìn về phía phòng ngủ chính.
Bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ, một cốc nước đặt "cộp" xuống bàn. Hạ Chấn Linh nhìn qua,
"Cậu cũng càn rỡ rồi."
Lâm Túc quay lại, mệt mỏi ngồi xuống sofa, "Tôi chỉ nhìn bừa thôi, anh nghĩ đi đâu vậy?"
"Là cậu muốn 'đi đâu'."
"......"
Cậu nhấp một ngụm nước ấm, quay lại chủ đề chính, "Thứ hạng của trận này rất thú vị, coi như tiến thêm một bước xác minh suy đoán trước đó."
Hạ Chấn Linh ngồi xuống đối diện anh, "Vậy sao."
Lâm Túc nhìn hắn bằng ánh mắt biết rõ nhưng vẫn muốn hỏi, khoan dung trả lời, "Rõ ràng có thể xếp hạng trước sau, nhưng lại để chúng ta đồng hạng nhất. Một mặt là để chúng ta kiềm chế lẫn nhau, mặt khác, chắc là để giữ chân anh."
Hạ Chấn Linh cười như không cười, "Ồ, hóa ra hạng nhất của tôi là từ đó mà ra."
Lâm Túc nhạy bén, trấn an, "Đương nhiên, cũng là anh xứng đáng."
Ánh mắt trước mặt vẫn rơi trên người cậu.
Cậu nhẹ giọng bổ sung, "Chúng ta mỗi người một vẻ, không phân cao thấp, là hai người duy nhất 18+."
Hạ Chấn Linh lặng người, "?"
"Đừng bắt tôi giải thích, anh tự hiểu đi."
"Hừ, tôi chỉ có thể hiểu theo hướng giới hạn độ tuổi."
Lâm Túc thở dài lắc đầu, rồi lại nói trong ý thức, "Nê Mã, Tiểu Hạ còn có cái tính hiếu thắng này nữa."
Tuyết Nê Mã lười nhác nằm bò, thả trôi tự do: [Chắc đang xòe đuôi với cậu.]
"?"
[Mời gọi.]
"......"
Lâm Túc làm ngơ Tuyết Nê Mã cũng đang mời gọi không kém.
Cậu ngồi thẳng người kéo về chính sự, "Việc tiễn vong hồn là anh cố ý thăm dò thái độ của ban tổ chức?"
"Năm mươi năm mươi."
Hạ Chấn Linh dựa vào lưng ghế, "Cũng muốn tiện tay sửa một đáp án." Hắn nhàn hạ nói, "Dù sao thì quy tắc thay đổi cũng nên đi đôi với đáp án thay đổi."
Lâm Túc hân hoan: Nê Mã, đuôi của anh ta thật đẹp.
[......] Đủ rồi đó.
Ngồi chưa được bao lâu đã đến giờ ăn tối.
Nhà hàng ở tầng một của khách sạn.
Lâm Túc chuẩn bị ra ngoài thì thấy Hạ Chấn Linh cũng đứng dậy, khựng lại một chút, "Anh đeo mặt nạ có ăn được không?"
"Tôi xuống lấy một ít mang lên ăn."
"Vậy hay để tôi lấy cho anh."
Hạ Chấn Linh đeo mặt nạ, "Không cần, tôi sợ cậu lấy lên cho tôi một đống da gà."
Lâm Túc: .
Cậu thong thả đi theo, "Lại nghĩ nhiều rồi."
...
Khi xuống lầu, hầu hết mọi người đã có mặt ở nhà hàng.
Hách Ngưu Bài đang lấy đồ ăn, thấy cậu thì lập tức vẫy tay, "Này! Lâm Khốn!"
Lâm Túc bước qua, lấy một cái đĩa.
Hách Ngưu Bài liếc nhìn hướng Hạ Chấn Linh vừa đi, "Hai người cùng xuống hả?"
Lâm Túc gật đầu, "Dù sao cũng ở cùng một tầng."
"Cũng phải." Hách Ngưu Bài lại ngó mắt, cảm thán, "Cảm giác anh ấy lạnh lùng quá, không mấy khi để ý tới ai. Hai người xuống cùng một thang máy có thấy ngại không?"
Lâm Túc khựng tay:...Không ngại chút nào, thậm chí còn nói không ít lời đưa đẩy.
"Hả? Sao cậu không nói gì?"
"Tôi đang hồi tưởng."
"?"
Hách Ngưu Bài còn chưa kịp nói tiếp, bên cạnh đã xuất hiện một người. Đường Doãn cầm đĩa làm bộ lơ đãng đến gần, ho khan một tiếng,
"Cậu cũng ở đây à. À... chuyện buổi chiều, không cần cảm ơn tôi."
Lâm Túc thuận theo, kẹp một miếng xúc xích nhỏ, "Ò."
Đường Doãn, "......"
Hắn ta âm thầm lén nhìn chằm chằm Lâm Túc, đến cả xúc xích nhỏ cũng không gắp nữa, "hừ" một tiếng rồi bực bội rời đi.
Cả hai cùng quay đầu nhìn theo bóng dáng hắn ta rời đi.
Lâm Túc, "Sao anh ta giận vậy?"
Hách Ngưu Bài, "Tôi đoán 'không' của anh ta là 'có'."
Lâm Túc thở dài, "Không chịu nói thẳng."
Hách Ngưu Bài ngẫm nghĩ, "Nhưng mà kiểu người thẳng thừng đòi người khác cảm ơn hiếm thấy lắm."
Hai người đang nói chuyện lại có một bóng người khác xuất hiện bên cạnh.
Hạ Chấn Linh đi tới, một tay cầm vài món ăn, tay kia cầm hai túi trà, rũ mắt nhìn Lâm Túc:
"Bên kia chỉ còn hai túi trà, tôi lấy cho cậu một túi."
Túi trà lơ lửng trên lòng bàn tay cậu, "Không cảm ơn à?"
Cậu ngoắc ngoắc ngón tay, giục, "Cảm ơn." Mau đưa cho tôi.
Hạ Chấn Linh hừ cười một tiếng, đưa cho cậu rồi lại quay đi lấy đồ ăn.
Hách Ngưu Bài bên cạnh: ...?
Cô ấy như mơ như thực nhìn Lâm Túc, há miệng, rồi lại nuốt lời vào trong.
-
Lâm Túc xuống khá muộn.
Lúc này, nhiều người tham gia đã ăn xong, tốp năm tốp ba rời khỏi nhà hàng về phòng.
Món chính trong nhà hàng cũng hơi nguội rồi.
Lâm Túc dứt khoát lấy vài món có thể mang đi, chuẩn bị về cùng Hạ Chấn Linh.
Vừa lấy đồ ăn xong, bỗng nghe thấy một tiếng "rầm" cực lớn phát ra từ sảnh chính!
Kèm theo tiếng kinh ngạc hô hoán.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh nhìn nhau rồi cùng chạy đến.
Chạy tới sảnh chính, một đám người vây quanh cửa thang máy.
Chiếc thang máy ở giữa bị kẹt, cửa mở hé, khoang bên trong đã biến dạng nhẹ. May là không có ai trong thang máy nên không xảy ra tai nạn lớn..
"Tự nhiên nó rơi xuống..."
"Lúc ở tầng 7 nó dừng lại một chút, rồi từ tầng 7 rơi xuống!"
"Sợ hú vía, may mà thang máy trống."
Xung quanh vang lên một tràng bàn tán đầy bất an.
Lâm Túc nhìn chằm chằm vào số hiển thị ở trên, hơi híp mắt.
Lúc này đang là lúc mọi người muốn về phòng, nên họ đứng yên tại chỗ, nhìn nhau không biết phải làm sao, "Vậy bây giờ làm thế nào? Có nên đi thang máy khác không?"
"Không đến mức cả ba cái đều rơi xuống đâu nhỉ."
"Ban tổ chức đâu? Mau gọi nhân viên đến sửa đi."
Giữa một tràng bàn tán, bỗng nhiên có một giọng nói quen thuộc vang lên, "Sợ đi thang máy thì leo cầu thang bộ đi."
Ánh mắt mọi người quay lại, thấy đó là Vu Nhất Tuần.
Dường như Vu Nhất Tuần đã nhặt về được chút mặt mũi, nhàn nhã nói, "Dù sao tôi cũng đi thang bộ."
Bên cạnh tức thì có người nhắc nhở, "Nhỡ đến tầng 7 gặp quỷ đả tường thì chẳng phải càng..." Người nọ nói đến nửa chừng đột nhiên nhớ ra, Vu Nhất Tuần ở tầng ba.
Sắc mặt anh ta khó coi mà dừng lại.
Vu Nhất Tuần cười hừ như đã biết trước, quay đầu bỏ đi như chuyện chẳng liên quan đến mình.
Mấy người ở tầng thấp thấy thế cũng đi theo lên cầu thang.
Chỉ còn những người ở tầng cao đang đứng trước thang máy như trời trồng.
Đúng lúc này, cánh cửa thang máy bên phải mở "ding!".
Nhìn lại thì thấy Lâm Túc đã bấm thang máy từ lúc nào, bình thản bước vào. Hạ Chấn Linh bên cạnh cũng sải bước dài cùng bước vào thang máy.
Lâm Túc nhấn nút thang máy, thò đầu ra, "Mọi người không lên hả?"
Mọi người, "........."
Rốt cuộc là nhận thức của hai người này có vấn đề, hay là thế giới quan của bọn họ có vấn đề?
Có điều cả hai điểm tuyệt đối hai trận đều đã vào.
Những người còn lại như được buff thêm can đảm, bèn ôm tâm lý đánh cược mà vào theo.
Cửa thang máy lại "ting" một tiếng đóng lại.
Số tầng dần dần tăng lên, tất cả mọi ánh mắt đều dán vào đó. Khi càng đến gần tầng 7, tim của mọi người đã treo tới cổ họng. Cuối cùng, con số nhảy lên 7.
Thang máy dường như rung nhẹ, "uỳnh!"
Lâm Túc đứng ở phía sau, khẽ nhấc mi mắt.
Ngay sau đó, thang máy tiếp tục từ từ đi lên, rồi dừng lại ở tầng 9, cửa mở ra bình thường.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, tất cả đều đổ ra ngoài. Ai cách một hai tầng thì chuẩn bị leo thang bộ.
Chỉ còn lại hai người Lâm Túc và Hạ Chấn Linh ở bên trong.
Cửa đóng lại, tiếp tục đi lên.
Trong không gian yên tĩnh, Hạ Chấn Linh khẽ nói, "Cậu đoán xem, do người hay ma."
Lâm Túc, "Không đoán, tôi chọn hết."
Hạ Chấn Linh cười thật nhẹ.
Hai người ra khỏi thang máy ở tầng 13.
Hạ Chấn Linh đi theo Lâm Túc về phòng, cửa mở ra, hắn tựa vào khung cửa dừng lại ở huyền quan:
"Xem ra trận đấu buổi chiều làm bọn họ sốt ruột rồi, chuẩn bị rút ngắn thời gian."
Tạo ra tai nạn thang máy, gây nhiễu tín hiệu.
Lại cố tình kích động vong hồn ở tầng 7, dưới cái vỏ bọc "hoạt động thi đấu", lẳng lặng dẫn dắt những người tham gia ra tay...
Lâm Túc nói, "Họ cũng bị anh quyến rũ rồi, muốn xem anh có thể tiện tay giải quyết không."
Hạ Chấn Linh cười lạnh, "Bóc lột trắng trợn."
Lâm Túc cảm thán, "Tiếc là người ngoại đạo luôn nghĩ mọi chuyện đơn giản, muốn làm con chim hoàng sẻ ở sau hưởng lợi, cũng không nhìn xem con chim lớn của anh..."
Ánh mắt phía trước đột nhiên hạ xuống.
Cậu lập tức im bặt, ngước mắt trong veo: ...0v0
Nhìn nhau hai giây, Hạ Chấn Linh hừ cười hừ rồi nhẹ nhàng tha cho cậu, "Tóm lại đêm nay không phải đêm bình an, đừng ngủ như chết." Dừng một chút, hắn lại nói.
"Nếu thật sự quá buồn ngủ, nhớ bắt phụ vương của cậu gác đêm."
Tuyết Nê Mã: [?]
Lâm Túc, "......"
Nói rồi Hạ Chấn Linh chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, anh ta nắm lấy tay nắm cửa và quay đầu lại, "Ngoài ra, có chuyện nhớ gọi tôi. Đừng có một mình, phóng túng."
Hạ Chấn Linh nói xong chuẩn bị rời đi.
Lâm Túc hỏi, "Gọi anh kiểu gì? Kêu khàn giọng?"
Hạ Chấn Linh nhìn cậu vài giây, cong môi, "... Nhấn chuông cửa gọi."
Nói xong, quay đầu đóng sầm cửa lại.
Lâm Túc, "........."
Huyền quan tĩnh lặng thật lâu, mặt nhỏ của cậu đỏ ửng: Nê Mã, chuông cửa mà anh ta nói...
Tuyết Nê Mã tự nhốt mình lại: [Suỵt, đừng hỏi phụ vương.]
-
Màn đêm dần buông xuống.
Sau vụ tai nạn thang máy buổi chiều, một bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp khách sạn.
Từ trường ở đây bị nhiễu loạn, những người tham gia không thể liên lạc với nhau.
Trong phòng tổng thống tầng cao nhất.
Lâm Túc cuộn một cục trên sofa phòng khách, để Tuyết Nê Mã lơ lửng trước mặt, hahaha xem tiểu phẩm:
"May mà trước khi đi mày tải về một ít."
Tuyết Nê Mã cũng "hé hé hé": [Vốn tính để xem trên máy bay, may mà trên máy bay cậu ngủ say như 17 năm trước.]
Lâm Túc hiền từ, "Mày cũng nhìn quen rồi."
Tuyết Nê Mã lại hỏi: [Cậu nói xem mấy người tham gia khác bây giờ đang làm gì?]
"Chắc cũng đã trữ video rồi."
[Vậy cậu nói cái tên Vu Mấy Ngày đó đang làm gì?]
Không biết Lâm Túc nghĩ đến cái gì, đáy mắt dạt dào hứng thú, khẽ cong khóe môi không nói gì.
...
Xem video một lúc, đã gần điểm 0 giờ.
Bên ngoài cửa sổ sát đất rộng lớn, màn đêm tĩnh mịch, bốn phía hoang vắng dường như không nghe thấy tiếng gió.
Khách sạn đã hơi xuống cấp, cách âm không tốt lắm.
Lâm Túc đang xem video, đột nhiên nghe thấy tiếng động lớn dưới lầu kèm theo vài động tĩnh nhỏ.
Anh như có linh cảm quay đầu lại, "Tới rồi."
[Cậu đi không?]
"Không đi. Vì ban tổ chức vừa muốn trừ điểm, lại vừa muốn bóc lột sức lao động, đương nhiên tao sẽ chọn nổi loạn."
Lâm Túc thong thả tua video, "Hơn nữa, khả năng cao Tiểu Hạ cũng không đi."
Tuyết Nê Mã đang chiếu video: [Mấy người tham gia khác có gặp nguy hiểm không?]
"Không ai nửa đêm lại chạy lên tầng 7 đâu, có lẽ ban tổ chức sẽ dùng vài thủ đoạn để dẫn vong hồn đến các tầng khác. Chỉ cần không mở cửa thì sẽ không có..."
Lâm Túc đột nhiên khựng lại, im lặng.
"Nê Mã, theo thành tích trước mắt. Người có khả năng được chọn để giải quyết vong hồn nhất là..."
Tuyết Nê Mã cũng khựng lại: [Hai người.]
"Vậy nơi có khả năng bị dẫn đến nhất là..."
[Tầng này.]
Một người một linh đồng loạt rơi vào trầm mặc.
Lát sau, Tuyết Nê Mã nói: [Không sao, ban ngày không làm chuyện trái lương tâm, nửa đêm không sợ ma quỷ gõ cửa. Dù ma có gõ cửa, ta cũng không mở cửa~]
Vừa dứt lời, cửa đột nhiên "cốc cốc" hai tiếng.
Lâm Túc: "......"
Chắc là do cậu không đáp lại, sau vài giây, lại vang lên hai tiếng "cốc cốc" không nhanh không chậm, vang vọng trong hành lang tĩnh mịch.
Lâm Túc khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy.
[Không phải cậu kệ hả?]
"Cứ gõ mãi cũng không phải cách. Ra ngoài chào hỏi một tiếng, bảo nó đi gõ cửa khác."
Cậu vừa nói vừa bước về phía cửa.
"Cạch" một tiếng, cậu kéo cửa ra.
Cửa mở, một thân hình cao lớn rơi vào đáy mắt.
Chỉ thấy Hạ Chấn Linh đang đứng ngoài cửa, một tay giơ lên, rũ mắt nói, "Ngủ rồi à? Mở cửa lâu vậy." Hắn lại dừng một chút, "Đừng nghĩ nhiều. Tôi đến là vì nhớ ra..."
Lâm Túc khẽ thở dài, "Đừng giải thích."
Cậu quay người, "Vào đi, ma quỷ chết bầm."
"......"
—----
[Lời tác giả]
Túc: Hóa ra là vong này đến.
Hạ Đại Điểu: Cậu nói thôi thì thôi. (Đang tải trạng thái cảm xúc cực kỳ ổn định)
*Hạ Chấn Linh, tự Khai Bình, hiệu Linh Linh Cư Sĩ. (nhầm)