Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Thay đổi quy tắc
Ánh mắt chạm nhau hai giây.
Lâm Túc nhắm mắt, âm thầm lặng lẽ chắp tay trong lòng: ...Nê Mã, người tới chắc là mô hình rep 1:1 c*̉a Hạ Chấn Linh nhỉ?
Trong ý thức: [Hờ... haha.]
"......"
Trong đám đông, có người thắc mắc, "Giữa chừng còn được thêm người vào à? Thêm kiểu gì vậy?"
Nhân viên quay đầu, khóe môi dưới mặt nạ cong lên, "Kết quả vòng đầu tiên, điểm tuyệt đối." Trước bầu không khí im bặt, hắn ta bổ sung, "Nếu có thắc mắc, các vị có thể tự lên so tài."
Một chữ "điểm tuyệt đối" tạm thời dẹp tan mọi lời bàn tán.
Nhân viên vòng đầu tiên lấy thẻ phòng ra, "Còn lại bấy nhiêu, mời chọn một cái."
Hạ Chấn Linh thậm chí không thèm nhìn, nhàn nhạt nói, "Còn phòng tổng thống không?"
Mọi người, "..."
Có hai đứa thần kinh làm loạn!
Khóe miệng nhân viên lại giật giật, đưa một chiếc thẻ phòng, "Tổng cộng có hai phòng, vừa hay còn một phòng."
Lông mày Hạ Chấn Linh hơi nhướng lên, nhìn về phía Lâm Túc.
Lâm Túc vờ như không có chuyện gì, lảng tránh ánh mắt:...Nhìn gì, sao lại khẳng định người kia là cậu chứ.
Hạ Chấn Linh chỉ liếc một cái rồi dời tầm mắt, cầm lấy thẻ phòng.
Lúc này đang giữa chốn đông người, tai mắt khắp nơi.
Hai người đứng mỗi người một nơi, làm như không quen biết.
Nhân viên lại giơ tay lên, dẫn cả đoàn người vào khách sạn. Khách sạn có tổng cộng 13 tầng, tầng nhô ra ở giữa là tầng 7.
Có tất cả ba thang máy, mỗi cái vừa đủ khoảng mười người.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh vào cùng một thang máy.
Cửa đóng lại, mọi người lần lượt nhấn tầng mình muốn đến. Lâm Túc nhìn thoáng qua thấy không ai nhấn tầng 7, nghĩ lại thì hình như cũng không có ai cầm thẻ phòng tầng 7.
Không biết là do ban tổ chức không đưa hay mọi người cố tình tránh.
Khoang thang máy mười người chen chúc có hơi chật chội.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đứng ở phía trong cùng, cách nhau nửa cánh tay. Thang máy từ từ đi lên, trong không gian yên tĩnh bỗng có một giọng nói phía trước vang lên:
"Này, cậu..."
Cậu ngước mắt, mới nhận ra Đường Doãn cũng ở đây.
Đường Doãn có vẻ hơi xấu hổ, mặt đỏ bừng nhìn cậu một cái rồi quay đầu đi, "Cậu, cậu cho tôi thông tin liên lạc. Dám chọn tầng 13... nhỡ có chuyện gì, cậu có thể gọi tôi."
Lâm Túc: Ồ...?
Đường Doãn thấy cậu không nói gì, lại nâng cao giọng, "Tôi trả ơn đấy, hiểu không!"
Lâm Túc nói, "Không cần, anh không thấy ở đây sóng yếu à."
Đường Doãn ngớ người, "Hả?"
Đúng lúc đó, thang máy ding! một tiếng.
Đường Doãn nhìn số tầng, gấp gáp bước ra ngoài, vội vã quay đầu nói, "Dù sao thì, tôi ở 602, có chuyện gì cứ tìm tôi."
Nói rồi cửa thang máy đóng "cạch" lại.
Sau khi Đường Doãn đi, không ai nói thêm lời nào.
Thang máy lên từng tầng từng tầng một.
Phòng tổng thống nằm ở tầng cao nhất, cuối cùng chỉ còn lại Lâm Túc và Hạ Chấn Linh.
Thang máy yên tĩnh cuối cùng cũng dừng ở tầng 13.
Cửa vừa mở, Lâm Túc thản nhiên bước ra ngoài, chân vừa đặt lên tấm thảm mềm mại đã nghe thấy một giọng nói vang lên bên cạnh, "Sao, lại ở bên ngoài làm việc tốt giúp người à?"
Hạ Chấn Linh ôn tồn, "Lâm Khốn."
"..."
Bước chân Lâm Túc khựng lại.
Sau đó cậu thướt tha xoay người, đảo khách thành chủ, "Sao anh lại đến đây?"
"......"
Hạ Chấn Linh nở nụ cười như không cười, "Đương nhiên là vì mức chiếm hữu c*̉a tôi hơi mạnh."
Lâm Túc, "........."
Cậu quay đầu đi, ngại ngùng c*n m** d***, "Hành lang có thể có camera giám sát, đừng như vậy."
Hạ Chấn Linh nhẹ nhàng nói, "Tôi đến dưới danh nghĩa 'người liên hệ khẩn cấp' của cậu. Trong mắt ban tổ chức, bất kể chúng ta có xảy ra chuyện gì cũng rất bình thường."
Lâm Túc khẽ cau mày:... Nê Mã, Hạ Chấn Linh nói chuyện kiểu này làm tao hơi sợ.
Tuyết Nê Mã an ủi: [Cậu đừng sợ, anh ta không bình thường.]
Lâm Túc thở dài, lắc đầu. Cậu lấy thẻ phòng ra, nói với Hạ Chấn Linh, "Có chuyện gì cũng không thể xảy ra ở hành lang, vào phòng tôi trước đã."
"..."
Hạ Chấn Linh nhìn cậu thật sâu, im lặng bước theo.
-
Vào phòng, cửa đóng lại.
Nhìn từ bên ngoài khách sạn nhìn có vẻ đổ nát, nhưng phòng tổng thống lại được bài trí cực kỳ rộng rãi sang trọng.
Lâm Túc tháo mặt nạ xuống, vẻ mặt nghiêm túc, "Vậy rốt cuộc anh tìm đến kiểu gì?"
Hạ Chấn Linh cũng tháo mặt nạ, "Ban tổ chức đã gửi một tin nhắn rất chi tiết cho người liên hệ khẩn cấp." Hắn ngước mắt lên đầy ẩn ý, "Muốn xem không?"
Lâm Túc: .
"Không cần đâu."
Cậu chuyển chủ đề, "Vậy anh điền người liên hệ khẩn cấp là ai?"
Hạ Chấn Linh, "Thôn làng nhà Lâm, Lâm Khốn."
"..." Vẫn hài hước như vậy.
Lâm Túc nhìn hắn, "Hai người tham gia lại là người liên hệ khẩn cấp của nhau, ban tổ chức có nghĩ chúng ta bị điên không?"
Tuyết Nê Mã: [Sẽ nghĩ là hai người muốn tuẫn tình.]
Lâm Túc nhân từ khóa mõm nó.
Bóng hình trước mặt di chuyển, Hạ Chấn Linh nghiêng người ngồi xuống sofa nhỏ bên cạnh. Hắn gác chéo chân, cuối cùng cũng bớt cợt nhả, "... Ban tổ chức. Cuối cùng cái hoạt động này là sao?"
Hắn giương mắt, "Không phải của cơ quan chính quy tổ chức đúng không."
Lâm Túc ngồi xuống trước mặt hắn, gật đầu, "Đúng thế, như này không phải thú vị hơn sao?"
Cậu nhớ lại những điều đáng ngờ đã xuất hiện chỉ trong vòng hai tiếng.
"Ngỡ rằng đối thủ là ma quỷ, nhưng thực ra là những người tham gia khác, tưởng rằng đã hạ gục được những người tham gia khác, nhưng còn có ban tổ chức đứng sau. Đến cuối cùng, có lẽ mỗi người đều nghĩ mình mới là chim sẻ sau cùng..."
*Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng: ý nghĩa khá tương đồng câu "vỏ quýt dày có móng tay ngọn". Hay đúng hơn là nói chỉ nhìn vào cái lợi trước mắt mà bỏ quên nguy hiểm phía sau mình.
Hạ Chấn Linh cầm chai nước suối trên bàn, nhấp một ngụm, "Không giống tôi, ngay từ đầu đã biết mình là một con chim."
Lâm Túc, "........."
Nê Mã, anh ta thật sự rất để bụng.
Tuyết Nê Mã bị khóa mõm nên im lặng.
Về hoạt động này cũng không có gì đáng để nói thêm.
Lâm Túc dứt khoát ngồi thẳng dậy, thành khẩn nhìn hắn, "Chuyện tên giả là tôi lỡ tay, anh có gì không vừa ý cứ việc trút giận lên tôi." Cậu ngừng lại, tràn trề háo hức, "Hay là, anh điện giật một cái phạt tôi đi?"
Hạ Chấn Linh nhìn thấu, "Ha, trông cậu có vẻ rất mong chờ."
"Nói bậy."
Người phía trước im lặng một giây.
Hạ Chấn Linh nói, "Đừng nghịch. Dòng điện trừng phạt và loại cậu từng cảm nhận lúc trước không cùng một khái niệm."
Lâm Túc chớp mắt: ... Hả?
"Thôi vậy." Hạ Chấn Linh day mi mắt, thở dài, "Dù sao cũng là tài khoản dùng một lần rồi bỏ."
Hắn nói rồi đứng dậy, "Tôi về trước đây."
Lâm Túc tiễn hắn ra cửa.
Trước khi ra khỏi cửa, Hạ Chấn Linh đeo mặt nạ vào, cửa mở ra, hắn quay đầu, "Đúng rồi." Tóc mái rủ xuống phủ qua lông mày, ánh mắt phía trên mặt nạ lấp lánh sáng ngời.
"Đeo pháp khí vào, nơi này không chịu nổi sự nghịch phá của cậu."
Lâm Túc buông tha cho Tuyết Nê Mã, "Nê Mã, 'nơi này' mà anh ta nói, chắc là chỉ khách sạn phỏng?"
Tuyết Nê Mã cảnh giác: [...Chứ gì nữa? Đừng nói mấy lời đen tối.]
Lâm Túc lắc đầu, khẽ thở dài, "Đều tại hôm nay anh ta quá mập mờ."
-
Nghỉ ngơi được chốc lát.
Tất cả mọi người đều nhận được thông báo xuống lầu chuẩn bị cho trận đấu thứ hai.
Lâm Túc ở tầng trên cùng.
Đến khi xuống lầu đã thấy những người tham gia đã đến gần đông đủ, mọi người đều chuẩn bị sẵn pháp khí và các loại đạo cụ.
Nhân viên lúc nãy đứng phía trước.
Thấy mọi người đã có mặt, hắn ta liền bắt đầu công bố quy tắc, "Trận đấu thứ hai của chúng ta, giới hạn thời gian hai giờ, phạm vi là toàn bộ khách sạn. Tôi nghĩ hẳn là các vị cũng đã cảm nhận được..."
Khóe môi dưới chiếc mặt nạ trắng tinh nhếch lên.
"Nơi này đã xảy ra không chỉ một vụ tai nạn. Xin hãy cố gắng tìm ra những chỗ xảy ra tai nạn và mô tả danh tính, hình thái của những vong hồn tương ứng."
"Như cũ, thông tin chính xác càng nhiều, điểm càng cao."
Hắn ta cầm bộ đếm giờ lên, "Vậy thì, trận đấu bắt đầu."
Lời hắn ta vừa dứt, mọi người lần lượt tản đi.
Hầu hết mọi người đều đổ xô về phía thang máy, chỉ còn một số ít ở lại sảnh hoặc chuẩn bị đi cầu thang bộ.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh không vội đi lên.
Mãi đến khi thấy cả ba chiếc thang máy đều không hẹn mà cùng dừng ở tầng 7, họ mới bước đến thang máy, bấm nút đi xuống.
Số tầng giảm dần, xung quanh không có ai.
Lâm Túc đứng trước thang máy, khẽ cong môi nói nhỏ, "Hình như tôi đoán được mục đích của ban tổ chức rồi."
Bên cạnh truyền đến thanh âm trầm thấp, "Ừm."
Cậu quay đầu nhìn Hạ Chấn Linh, "Anh cũng đoán được rồi?"
"Gần như vậy."
Vậy là về cơ bản đã đoán được.
Lâm Túc tán dương,"Quả không hổ danh là người làm giám sát, thật nhạy bén."
Hạ Chấn Linh quay sang, đáp lại, "Cậu cũng không hổ là người phản giám sát, nhạy bén không thua gì."
"..."
Cửa thang máy ding! một tiếng mở ra. Lâm Túc bước vào, "Anh càn rỡ quá rồi đấy, Tiểu Hạ."
...
Lên đến tầng 7, quả nhiên đa số mọi người đều tập trung ở đây.
Tầng 7 là tầng bị ngắt quãng ở giữa, không có ai ở.
Thêm nữa, những người trong nghề này ít nhiều đều có cảm ứng, biết được nguồn gốc hung khí là ở ngay đây.
Tốt hơn hết là tranh thủ lúc có nhiều người dương khí mạnh, điều tra ngọn ngành trước.
Lâm Túc đứng ở hành lang lướt qua một lượt.
Toàn bộ hành lang kéo dài thẳng tắp, các phòng ở hai bên đều không có cửa, nhìn qua căn phòng gần nhất mới nhận ra cửa sổ tất cả các phòng đều bị niêm phong bằng ván gỗ.
Khắp cả tầng lầu có vài ngọn đèn hành lang cách nhau vài mét sáng le lói, ánh sáng trong phòng cực kỳ mờ ảo.
Mọi người đã tản ra khắp nơi.
Lâm Túc lấy giấy bút ghi chép ở bên cửa thang máy, cũng bước lên phía trước lướt qua từng phòng một.
Lúc này, các pháp khí đều được tung ra hết, ai cũng thể hiện bản lĩnh của mình.
Cậu đi ở giữa, hai tay không, giống như đang lượn dạo chợ đêm, ít nhiều có phần hơi nổi bật.
Mọi người xung quanh thấy vậy đều che đáp án của mình lại.
Lâm Túc thở dài một tiếng, quẹt vài nét lên giấy.
Cậu đi thẳng về phía trước, bước chân bỗng khựng lại.
Bên cạnh là cánh cửa thoát hiểm, cậu đẩy cửa bước vào. Trong cầu thang tối hơn nhiều, một luồng sáng lọt vào từ phía sau cậu, người bên trong giật mình:
"Wow...!"
Chỉ thấy Đường Doãn quay lại, vẫn còn hoảng sợ.
Ánh mắt chạm nhau, hắn ta nương theo ánh sáng nhìn rõ mặt nạ của Lâm Túc, "Là cậu?" Hắn ta vừa định nói gì đó, ánh mắt lại rơi lên người Lâm Túc, "Khoan, cậu không mang pháp khí?"
Lâm Túc, "Không cần."
Đường Doãn cứng họng rồi lại nói, "Biết cậu ghê... gớm rồi, được chưa? Nhưng tầng này sát khí nặng, ít nhất cậu cũng phải mang theo pháp khí hộ thân chứ!"
Hắn ta như đã tìm thấy cơ hội, "Khụ, có muốn tôi cho cậu mượn..."
Ánh sáng trước mặt phút chốc tối sầm.
Lâm Túc quay đầu, thấy Hạ Chấn Linh từ khe cửa bước vào, thân hình cao lớn che khuất ánh sáng nơi hành lang. Một tay hắn cầm giấy bút, dừng lại trước mặt Đường Doãn, cúi đầu nhàn nhạt:
"Tránh ra."
Đường Doãn im bặt, nghiêng người, "...Ò."
Hạ Chấn Linh đảo qua, không nói một tiếng nào ghi ghi vài nét.
Hàng hiên chật hẹp phút chốc trở nên đông đúc.
Đường Doãn cũng đã dò xét xong, dứt khoát chen ra ngoài. Hắn ta quay lại hành lang, nói với Lâm Túc, "Cậu không cần thật hả?"
Lâm Túc lắc đầu, "Anh cứ giữ lấy đi."
Đường Doãn không cam lòng "ò" một tiếng rồi bỏ đi.
Cửa thoát hiểm đóng lại.
Lâm Túc cũng bước vào, trong lối đi tăm tối, cậu lấy giấy bút ra ghi chép, "Tiểu Hạ, chiếm hữu hơi mạnh rồi."
Bên cạnh khựng lại, Hạ Chấn Linh quay sang, "Cái gì."
Lâm Túc vẫn viết xoẹt xoẹt, không ngẩng đầu, "Không có gì, chỉ nói bừa thôi."
"......"
Hạ Chấn Linh lặng vài giây, cất bút, "Cậu nghĩ nhiều rồi, cậu ta chắn ngay chỗ xảy ra sự cố."
Lâm Túc tiếp tục, "Cậu ta chỉ muốn trả nợ ân tình thôi."
"Ân tình gì?"
Tuyết Nê Mã: [...]
Nó thảm thương nhắm mắt lại, cuộn mình vào trong ý thức.
Lâm Túc liếc nhìn hắn, lại cong khóe môi quay đi, tua rua bạc lấp lánh đong đưa bên gò má cậu, "Vòng đầu giúp cậu ta một chút."
Hạ Chấn Linh "ừm" một tiếng.
"Ghi xong chưa?"
"Xong rồi, đi thôi."
Cánh cửa đẩy ra, Lâm Túc lại đi đến một nơi khác.
-
Thời gian thi đấu là hai tiếng.
Mặc dù tầng 7 là nguy hiểm nhất, nhưng phạm vi là toàn bộ khách sạn, có nghĩa là những nơi khác cũng xảy ra sự cố.
Sau khi khám nghiệm tầng 7 xong, mọi người đã tản đi.
Hai tiếng nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.
Khi thời gian còn khoảng nửa tiếng, phần lớn mọi người đã trở về sảnh chính chờ nộp đáp án.
Người về sớm nhất vẫn là Vu Nhất Tuần.
Thậm chí hắn ta đã ngồi trên ghế sofa ở sảnh chính từ lâu, nhìn thấy những người về hoặc đi ngang qua còn ngạc nhiên chào hỏi, "Mọi người vẫn đang tìm à?"
Người đi ngang qua hơi mất mặt, cười gượng, "Cũng phải tìm cho đủ chứ."
Vu Nhất Tuần tỏ vẻ nhàn nhã, "Cũng phải."
Khi chỉ còn mười phút cuối cùng, tất cả mọi người gần như đã tụ tập đông đủ, chỉ còn lại một hai người chưa về.
Những người tham gia nhìn nhau, phát hiện trong số đó có cả Lâm Túc.
"Người đó vẫn chưa về sao? Người đeo mặt nạ ấy."
"Chưa, tôi vừa xuống, thấy cậu ấy lại lên tầng 11 rồi."
"Tầng 11 có gì hả?"
"Không biết, có thể chỉ muốn đi xem thôi, nhưng tôi thấy cậu ta không mang pháp khí gì cả, lại cứ chạy khắp cả tòa nhà."
Lời này nghe như nói một con ruồi mất đầu.
Đám đông lại thêm vài lời bàn tán:
"Chẳng phải trận trước cậu ta được điểm tuyệt đối sao?"
"Khó nói lắm, cảm hứng vốn dĩ lúc có lúc không, hơn nữa mỗi người đều có điểm yếu."
"Hừ, không biết làm thì thà về sớm còn hơn, cái này đâu thể ăn may."
Đang nói thì bỗng có một giọng nói vang lên:
"Xin hỏi nếu quá giờ thì sẽ tính thế nào?"
Mọi người nghe tiếng nhìn sang, thấy người nói là Vu Nhất Tuần, người về sớm nhất.
Vu Nhất Tuần giơ một tay lên cao, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, "Không thể để quá giờ mà lại có điểm giống người khác được."
Mặc dù thái độ của hắn ta làm người ta rất ngứa mắt, nhưng mọi người lại thấy hắn ta nói rất có lý, tức thời bàn tán xôn xao.
Hách Ngưu Bài bất mãn cất tiếng, "Cậu có ý gì?"
Vu Nhất Tuần, "Tôi chỉ duy trì công bằng trận đấu thôi mà."
Bên cạnh, Hạ Chấn Linh nhàn nhạt liếc nhìn anh ta.
"Xin mọi người hãy bình tĩnh."
Nhân viên nhấn tai nghe, trên mặt nạ cười nói, "Tôi xin chỉ thị của cấp trên."
Hách Ngưu Bài "hừ" với Vu Nhất Tuần một tiếng.
Không khí cuối cùng cũng yên ắng lại.
Lúc chỉ còn hai phút, người cuối cùng ngoài Lâm Túc cũng vội vã chạy xuống, trở về đội ngũ, sợ hãi thở hổn hển.
Có người hỏi, "Cậu có thấy Lâm Khốn không?"
"Không thấy nữa."
"Sao lại thế, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Giữa lúc mọi người đang xôn xao, thời gian trôi đến 10 giây cuối cùng. Thang máy phía trước vẫn dừng ở các tầng khác nhau, không động tĩnh.
Ngay khi Hách Ngưu Bài đang lo lắng chuẩn bị chạy đến cửa thang máy, cánh cửa thoát hiểm bên cạnh "cạch" mở ra...
Lâm Túc đeo mặt nạ, lững thững khoan thai bước ra.
Cậu cách nửa đại sảnh, chạm mắt với Hạ Chấn Linh, người sau lẳng lặng nhướng mày.
Hách Ngưu Bài đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, "Sao bây giờ cậu mới về!"
Lâm Túc bước vài bước lại gần, "Muốn viết hoàn chỉnh một chút."
Cách đó vài bước, một tiếng "hừ" vang lên đầy ẩn ý.
Vu Nhất Tuần tiếc nuối thu hồi tầm mắt, dường như đang tiếc rằng đã để cậu về kịp lúc.
Phía trước đúng lúc tuyên bố trận đấu kết thúc.
Nhân viên đeo mặt nạ nhìn quanh một vòng, "Chúc mừng mọi người đã quay về đúng giờ, tuy nhiên..."
Hắn ta cầm sổ ghi điểm lên nói, "Vừa rồi xin chỉ thị của cấp trên về vấn đề thời gian, có thêm một quy tắc mới: Người trở về càng sớm hệ số điểm khi tính kết quả càng cao, còn những người trở về trong 5 phút cuối cùng, hệ số điểm vẫn là 1."
"Hả? Sao vậy được!"
Tức thì có người tham gia bất bình, "Trước đó đâu có nói, nếu không thì tôi đã về sớm rồi."
Giọng nhân viên vẫn điềm nhiên, "Yên tâm, hệ số điểm chênh lệch rất nhỏ, yếu tố quyết định vẫn là lượng thông tin của các vị. Đây chỉ là để quyết định thứ hạng của hai người có cùng lượng thông tin thôi."
Nghe hắn ta nói vậy, sự tức giận cũng dịu đi đôi chút.
Lâm Túc nghe vậy, liếc nhìn đầy ẩn ý rồi nhìn Vu Nhất Tuần thảnh thơi bên cạnh.
Cậu thì thầm hỏi Hách Ngưu Bài, "Vu Nhất Tuần là người về sớm nhất?"
"Đúng, sao cậu biết?"
Lâm Túc cười cười, không nói gì.
Tuyết Nê Mã: [Bọn họ muốn bảo đảm Vu Nhất Tuần đứng nhất hả?]
"Dù sao cũng rút kinh nghiệm từ trận đầu tiên, sợ lại có người bằng điểm. Quy tắc được thêm vào giữa chừng là nhắm vào tao."
Tuyết Nê Mã cười lạnh: [Hơ!]
Trong lúc trò chuyện, phía trước đã bắt đầu kiểm tra đáp án.
Dựa theo thứ tự trở về, mọi người nộp tờ giấy ghi đáp án cho nhân viên, nhân viên chấm điểm ngay tại chỗ, cuối cùng sẽ công bố tất cả đáp án và cho phép kiểm tra.
Vu Nhất Tuần là người lên đầu tiên.
Nhân viên lướt qua, tuyên bố, "Tìm ra tất cả các địa điểm, mô tả hoàn toàn chính xác. Điểm tuyệt đối!"
Người đầu tiên đã được điểm tuyệt đối, tứ bề lập tức xôn xao.
"Người đứng đầu vòng này không phải đã lộ diện rồi sao!"
"Vòng trước cũng điểm tuyệt đối, nắm chắc hạng nhất rồi."
......
Giữa sân, Lâm Túc và Hạ Chấn Linh mặt không đổi sắc.
Vu Nhất Tuần đắc ý quay về hàng ngũ.
Việc chấm điểm vẫn đang tiếp tục.
Khi mọi người lần lượt lên nộp đáp án, điểm số cũng dần được công bố, nhưng không ai vượt qua được điểm số của người đầu tiên.
Mãi cho đến lượt Hạ Chấn Linh, hắn bước lên một bước đưa tờ giấy ra.
Nhân viên cẩn thận so sánh, "Cũng là... điểm tuyệt đối!"
Bên dưới lại lần nữa xôn xao.
Hách Ngưu Bài bên cạnh thoáng chút tiếc nuối nói với Lâm Túc, "Aiz! Tiếc quá, anh đẹp trai này rõ ràng cũng điểm tuyệt đối nhưng nộp sau Vu Nhất Tuần, vẫn bị lép vế một chút."
Không biết Lâm Túc nghĩ đến cái gì, không nhịn được cười thành tiếng: "Ha ha ha..."
Hách Ngưu Bài, ?
"Cậu cười gì đấy?"
Lâm Túc không giải thích, "Không có gì, nghĩ đến chuyện thú vị thôi. Lát nữa cô cũng sẽ biết."
Hách Ngưu Bài, "Hả???"
Thoắt cái những người phía trước đều đã nộp xong đáp án.
Cuối cùng cũng đến lượt Lâm Túc, người về cuối cùng.
Hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía cậu, Lâm Túc cầm tờ giấy trên tay đi lên phía trước.
Vu Nhất Tuần hơi đề phòng nhìn cậu, giả vờ thở dài, "Aiz... Người về cuối cùng, chắc là đã tìm đủ cả rồi nhỉ? Ít nhất cũng được hạng ba, cũng tốt rồi."
Lâm Túc nói, "Còn chưa biết có tìm đủ hay không."
Đám đông rửa mắt chờ mong phía sau quay ra nhìn nhau, Vu Nhất Tuần giấu đi vẻ đắc ý đã nắm chắc phần thắng.
Ý cười trên chiếc mặt nạ trắng tinh càng thêm sâu.
Nhân viên đưa tay, "Để tôi xem?"
Lâm Túc gật đầu, "Nhưng trước đó tôi muốn hỏi một chút."
Cậu "phạch" mở tờ giấy ra, trên đó viết chi chít chữ, "Đáp án của mấy người bắt đầu tính từ triều đại nào?"
"?"
—----------------
[Lời tác giả]
Túc: "Lâm Lâm Hậu" chấn chỉnh sàn đấu!
Cả hai hạng nhất chắc chắn là của Khốn Đại Điểu nhà chúng ta, đừng lo! *O▽O*