Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Anh thế này, hơi ám muội quá rồi đó
Chút xíu bối rối bắt đầu lan ra.
Lâm Túc giả vờ thản nhiên quay mặt đi, nhận xét, "Ừm, cũng hay mà."
"..."
"......" Mọi người: Cái "cũng" đó ở đâu ra vậy?
Hạ Chấn Linh liếc nhìn cậu, "Người bình thường ai lại đi đặt tên là Nếu Đã chứ?"
Lâm Túc đáp lễ, "Vậy Nên thì xuôi tai hơn chắc?"
Cuối cùng Tiết Trí Bạch cũng không nhịn nổi nữa, dậm chân, "Trọng điểm là ý nghĩa! Ý nghĩa đó! Mấy người có để vào đầu tí nào không hả?!"
Lâm Túc chỉ ra, "Chẳng phải chủ ngữ luôn đặt ở đầu sao? Gọi là 'Nếu Đã, 'Vậy Nên' thì có gì sai?"
"........."
Mọi người: Nghe cũng rất có lý?
Thấy tình hình sắp sa vào vòng xoáy logic, Tiết Trí Bạch tức tốc kéo đồ đệ nhà mình chuẩn bị rút lui, vừa xoay người định đi, Tề Giai Thác...
Giờ nên gọi là Tề Vong.
Tề Vong dừng bước, cười với Lâm Túc, "Thù lao ủy thác... ngày sau nhất định dốc lòng báo đáp*(1)."
Hai tấm bùa trước đó vốn chẳng tính là thù lao, hơn nữa cậu còn giúp anh tìm được sư phụ, anh đều biết cả.
Lâm Túc cũng không từ chối, "Được."
Tiết Trí Bạch đưa Tề Vong rời đi trước.
...
Hai người vừa đi, Lâm Túc nhìn sang Mạnh Viễn Bình.
Nghĩ tới việc Mạnh Viễn Bình chạy một chuyến, mà chỉ đơn giản là chạy một chuyến thật... Lâm Túc hơi chột dạ, quan tâm hỏi, "Hội trưởng Mạnh tới đây bằng cách nào vậy?"
"À, là..." Mạnh Viễn Bình ngập ngừng một chút, như đang hồi tưởng gì đó rồi vỗ tay cái bẹp: "Tài xế Trương đưa tôi đến!"
Lâm Túc, "......"
Khoan đã, đừng nói là...
Lâm Túc nhìn vào mắt Hạ Chấn Linh, lập tức bắt gặp ánh mắt sâu xa của người nọ.
Rồi, là ông Trương.
Lâm Túc vội vàng đính chính, "Thật ra lần trước là tôi nhớ nhầm, tài xế tên là..."
Mạnh Viễn Bình bỗng quay đầu, "Ây, tài xế Trương tới rồi!"
Ngoảnh đầu đã thấy Khổng Phất vững vàng bước tới.
Trên mặt vẫn mang nụ cười lịch thiệp quen thuộc, tay còn xách theo quản gia nhà họ Tề, cả hai trông như vừa trải qua một trận ác chiến, áo Khổng Phất hơi nhăn, còn mái tóc luôn được chải chuốt chỉnh tề của quản gia thì đã rối tung.
Khổng Phất vẫn giữ nụ cười, gật đầu với Mạnh Viễn Bình, sau đó nhìn về phía Hạ Chấn Linh,
"Tiên sinh, đã bắt người về rồi."
Ông siết tay lại, quản gia quỳ "bịch" xuống đất.
"Tiên sinh, xử lý thế nào?"
Hạ Chấn Linh mặt không cảm xúc, "Áp giải về giam giữ."
"Rõ."
Khổng Phất vừa định lôi người đứng dậy, tên quản gia trên đất đột nhiên bật dậy như cá chép! Linh hoạt thoát khỏi tay Khổng Phất, Hạ Chấn Linh thoắt cái đặt tay lên chuôi đao...
Thế nhưng giây tiếp theo, "bịch"...
Quản gia điều chỉnh tư thế, quỳ một gối xuống đất, không biết nghĩ gì, hắn lại dịch người một chút, cẩn thận căn giữa Lâm Túc và Hạ Chấn Linh.
Lâm Túc, "?"
Hạ Chấn Linh rũ mắt, "......"
Quản gia, "Là thế này, kẻ hèn này chỉ là một người làm công ăn lương, chưa từng động thủ gây ra tội ác tày trời gì cả."
Hạ Chấn Linh nắm chuôi đao, "Muốn kêu oan?"
"Không." Quản gia ngẩng đầu, tự đề cử bản thân, "Thật ra tôi tinh thông nhiều kỹ nghệ, như nói tiếng bụng, nghe lén, đọc khẩu hình... Nay chủ cũ rơi đài, chim khôn thì chọn cành mà đậu..."
Ánh mắt sáng quắc, "Nếu công tử không chê, hôm nay tôi nguyện đổi chủ ngay tại chỗ!"
Hạ Chấn Linh, "......"
Lâm Túc, "......"
Tuyết Nê Mã nói khẽ: [Tui chưa từng thấy tên đầy tớ nào biết thời biết thế như vậy đấy.]
Lâm Túc trả lời nó, Tao cũng chưa từng nghe lời khen nào kẹp đao giấu kiếm như vậy.
Hạ Chấn Linh đột nhiên quay sang hỏi cậu, "Cậu thấy sao?"
Lâm Túc nhướng nhẹ khóe mắt.
Câu này nghĩa là muốn cậu xem mệnh cách, cậu không nhiều lời, quét mắt nhìn qua.
Đáy mắt trong veo tĩnh lặng lấp lánh ánh vàng nhạt.
Quản gia đối diện ánh mắt cậu, hơi thở chậm lại, nổi da gà khắp người.
Một lát sau, Lâm Túc hơi bất ngờ, "Không có."
Rõ ràng có dấu vết từng tham dự và biết rõ nội tình, nhưng mỗi khi đến điểm mấu chốt lại không tự ra tay, không thể nói là có lương tâm, chỉ có thể nói là cố tình né tránh.
Hạ Chấn Linh trầm ngâm vài giây, "Tuy không ra tay nhưng cũng đã tạo nghiệp, đưa về làm khổ sai coi như trả nghiệp."
Nhặt được cái mạng về, tên quản gia thở phào nhẹ nhõm.
Khổng Phất nhận lệnh, lôi người đi.
Khi đi ngang qua Lâm Túc, quản gia bỗng nhìn cậu với ánh mắt "tỏ tường", ngay sau đó nhân lúc Hạ Chấn Linh quay đi, lặng lẽ dùng tiếng bụng thì thầm:
"Tôi biết mà, giữa hai người... là cậu quyết."
Hạ Chấn Linh nghe tiếng quay đầu lại: ?
Lâm Túc, "..."
Hắn nghĩ dùng tiếng bụng thì Hạ Chấn Linh không nghe được chắc.
Mạnh Viễn Bình ở bên cạnh cũng sững sờ quay đầu, một giọng nói lạnh lùng vang lên, "Đưa đi."
Quản gia lập tức bị Khổng Phất lôi xuống.
Còn lại ba người, bầu không khí có hơi lắng đọng.
Một lát sau, Lâm Túc từ bỏ việc giải thích với Mạnh Viễn Bình, lại quay sang nói với Hạ Chấn Linh:
"Bắt hắn làm mấy việc vặt đi, trông có vẻ không được thông minh cho lắm."
Mặt Hạ Chấn Linh tỉnh bơ, "Tôi cũng thấy vậy."
-
Chuyện ở Lịch Thành đã giải quyết xong, cũng đến lúc nên về Tuân Thành.
Lâm Túc và Mạnh Viễn Bình tiếp tục đi nhờ xe, lúc xuống xe cả hai còn không quên lễ phép cảm ơn:
"Vất vả rồi, tài xế Trương."
"Ông Trương, cảm ơn nhé."
Hạ Chấn Linh ngồi ở ghế sau, "Lái xe đi, ông Trương."
Khổng Phất mỉm cười, kéo cửa kính xe lên.
......
Mấy ngày không về.
Lâm Túc vừa vào cửa, bật đèn lên, đập vào mắt là tàn tích của một cuộc ăn chơi tưng bừng, nước ngọt, hộp đồ ăn vặt bày kín bàn, bóng bay, băng-rôn vẫn còn treo trên tường.
Bạch Vô Thường để lại tờ ghi chú ngoài huyền quan:
Nhân dịp được nghỉ 5 tiếng đồng hồ nên ghé qua mở party, không kịp dọn, xin lỗi nhó, hé hé ~ ;-p (thè lưỡi tinh nghịch)
"........."
Lâm Túc không muốn tưởng tượng cái lưỡi đó thè dài tới mức nào.
Cậu đặt tờ ghi chú xuống, cảm thán, "Dù bọn họ không mang gì tới, nhưng ít nhất cũng để lại một đống bừa bộn."
Tuyết Nê Mã lên tiếng: [Rõ ràng là có mang phiền phức tới.]
Lâm Túc không muốn nghe, "Suỵt."
Nhưng nghĩ tới sau này còn phải bao che cho nhau, cậu vẫn rộng lòng lựa chọn tha thứ, nhanh chóng gấp tờ ghi chú lại, cắt thành một xâu người giấy, vung tay bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Tuyết Nê Mã liếc nhìn: [Cậu độ lượng tới mức làm tui thấy hơi rợn người.]
Lâm Túc lắc đầu, "Mày phải tin vào định luật bảo toàn năng lượng, biết đâu chẳng mấy chốc lại có dịp sai khiến họ thì sao."
...
Nhưng hiện tại tạm thời không có ủy thác nào.
Hôm sau, Lâm Túc quay lại trường học.
Lần này cậu xin "nghỉ bệnh" liền mấy ngày, vừa vào lớp đã bị vây quanh hỏi han ân cần, lớp trưởng Trần Hữu còn cẩn thận dè dặt tới kiểm tra nhiệt độ cơ thể của cậu:
"Á... Lạnh thế. Có phải âm khí của cậu nặng không vậy?"
"......"
Lâm Túc lờ câu hỏi đó đi, "Cậu bắt đầu nghiên cứu Đông Y từ lúc nào thế lớp trưởng?"
Trần Hữu cười hề hề, "Không không, không hẳn là Đông y... chỉ là dạo này có xem vài cái video thôi."
Đề tài này cũng không kéo dài.
Cán sự học tập mang bài kiểm tra và bài tập của mấy ngày qua đến, dặn dò vài câu rồi bắt đầu vào tiết học.
Mấy hôm nay thời tiết rất đẹp.
Ánh nắng ấm áp rọi vào lớp học.
Lâm Túc tựa vào cửa sổ, chống đầu mơ màng cả buổi sáng, đến giờ nghỉ trưa lại tỉnh táo hẳn ra.
Tuyết Nê Mã: [Lúc đến Lịch Thành đã bổ sung nhiều niệm lực như vậy rồi mà sao vẫn buồn ngủ?]
Lâm Túc lật bừa sách, "Mày không hiểu, buồn ngủ là một thái độ sống."
Tuyết Nê Mã: [...Tưởng tượng không ra đó là cuộc sống kiểu gì.]
Cậu sửa lại, "Là cuộc sống vui vẻ đó."
Một người một linh đang buồn chán đấu khẩu.
Một giọng nhỏ nhẹ bỗng vang lên trong lớp nghỉ trưa, "Lâm Túc... Lâm Túc...!"
Ngẩng đầu lên đã thấy lớp trưởng lén lén lút lút mò lại gần.
Vừa khéo học sinh ngồi trước Lâm Túc là học sinh ở nội trú, giờ nghỉ trưa đã quay về ký túc xá. Trần Hữu ngồi vào chỗ trống ở bàn trên, quay sang lôi điện thoại và tai nghe ra, thì thầm:
"Cậu không ngủ được à? Vừa hay, xem video cùng đi."
Thấy Lâm Túc có vẻ nghi hoặc, Trần Hữu giải thích, "Là cái tớ nói sáng nay ấy, gần đây tớ hay xem."
Màn hình điện thoại nghiêng đến trước mặt.
Lâm Túc liếc mắt nhìn xuống, hơi khựng lại.
[Yếu tim đừng xem! Thuyết linh giải linh: Thang máy tự động dừng trong chung cư XX]
"Video tâm linh?"
Trần Hữu nhỏ giọng nói, "Là tài khoản đang nổi dạo gần đây, chuyên làm mấy video liên quan đến tâm linh huyền học, có khi còn livestream trừ tà, bắt ma."
Cậu ta liếc qua, "...Cậu không sợ chứ? Đang giờ nghỉ trưa, đừng có hét lên đấy."
Lâm Túc hứng thú, "Thường thôi."
Thông thường là ma thấy cậu sẽ hét lên, cậu cũng muốn xem thử mấy video này làm đến đâu.
Trần Hữu nhét tai nghe cho cậu, bắt đầu bật video.
Thanh kéo thời gian tua thẳng phần mở đầu, vào ngay nội dung chính. Có lẽ là để tạo bầu không khí, màu ảnh hơi tối, còn kèm theo mấy hiệu ứng âm thanh giật mình.
Lâm Túc đang nửa nằm nửa ngồi xem thì bỗng "hửm?" một tiếng, vươn tay bấm dừng, nhìn kỹ lại.
Trần Hữu căng thẳng, "Sao vậy?"
"Không có gì, nhìn phụ đề."
Lâm Túc mỉm cười, tiếp tục phát video.
Cứ tưởng là mình nhìn nhầm, ai dè thật sự nhìn thấy ký hiệu của Hiệp hội Thiên Sư thấp thoáng trên vạt áo.
...
Video dài nửa tiếng nhanh chóng kết thúc.
Đã hết giờ nghỉ trưa, Trần Hữu thở phào cất điện thoại vào, Lâm Túc hỏi xin tên tài khoản,
"Về nhà tôi tìm xem thêm."
Lấy được tài khoản, Lâm Túc lập tức nhấn theo dõi.
Tuyết Nê Mã thò đến: [Vụ này thật bao nhiêu phần trăm?]
"Chưa đến 20."
Lâm Túc lướt tiếp cái gọi là kênh livestream, hiện giờ vẫn chưa mở, "Cứ tưởng là tài khoản giải trí, không ngờ lại do người bên Hiệp hội Thiên Sư nắm."
Tuyết Nê Mã thương cảm: [Bọn họ c*̃ng nghèo quá mà.]
"......"
Lâm Túc không muốn truy cứu chữ "cũng" đó bao gồm cả ai.
Thực hư chuyện người của Hiệp hội Thiên sư làm giả video tâm linh chưa biết nên tính thế nào. Cậu nghĩ một lúc, quyết định thành thạo quăng của nợ này sang cho Hiệp hội Giám Sát.
Cậu gửi tin nhắn cho Hạ Chấn Linh.
[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Tối đến phủ tôi, có chuyện hệ trọng cần bàn.
[Linh]......
[Linh]: Hờ, tôi tin đấy.
Cái "......" và "hờ" nghĩa là sao vậy?
Reng reng...chuông báo vào tiết vang lên, Lâm Túc lập tức tắt điện thoại.
-
Đúng 8 giờ tối, cửa nhà vang lên tiếng gõ.
Cửa mở ra, Hạ Chấn Linh khoác vest ngoài, bên trong mặc áo cổ lọ bó sát, có vẻ như là đi thẳng từ công ty đến.
Hắn vào thẳng vấn đề, "Có chuyện gì?"
Lâm Túc dẫn hắn vào phòng khách, "Nói ra thì dài, trước tiên cùng xem mấy video trước đã."
Từ sau lưng truyền đến một ánh nhìn.
Trong phòng khách, trời bên ngoài đã tối, cửa sổ to rộng kéo kín rèm. Lúc này Lâm Túc đã thay sang trường sam ở nhà, cởi hai khuy áo, trông rất thư thái.
Thấy Hạ Chấn Linh vẫn mặc kín bưng, cậu không nhịn được, nói, "Áo khoác có thể treo lên giá."
Hạ Chấn Linh khựng lại một chút, sau đó cởi áo khoác treo lên.
Cánh tay dài duỗi ra càng làm nổi bật vóc dáng vai rộng eo thon.
Hắn kéo ống tay áo lên khỏi khuỷu tay, bước tới mấy bước, "Cậu đang làm gì?"
Lâm Túc đang ngồi trên ghế sofa vọc điện thoại,
"Anh biết chiếu màn hình không, lần đầu tôi dùng, nghe nói phải kết nối cùng mạng, kết nối ở đâu ấy nhỉ?"
Dường như Hạ Chấn Linh thở dài một hơi, sau đó chìa tay, "Đưa tôi."
Lâm Túc đưa sang cho hắn, "Anh kết nối trước đi, tôi vào bếp lấy khoai tây chiên với coca, anh ăn không?"
"......"
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, "Không phải cần bàn chuyện hệ trọng à?"
Lâm Túc lắc đầu, "Bàn chuyện hệ trọng không mâu thuẫn với hưởng thụ, đừng tự hành hạ mình." Nói xong cậu xoay người vào bếp, để lại một câu, "Video, anh chọn đại cái nào chiếu lên cũng được."
...
Trong bếp còn ít đồ ăn vặt sót lại từ buổi party.
Cậu chọn vài gói, lấy thêm hai chai coca. Vừa xách đồ ra tới phòng khách đã nghe thấy tiếng video vang lên.
Không ngờ Hạ Chấn Linh làm cũng nhanh phết.
Lâm Túc vui vẻ đi qua.
Còn chưa kịp mở miệng, bước chân của cậu bỗng khựng lại, trên TV thình lình chiếu tiêu đề đầu video rõ to:
Chương trình đêm khuya, ở nhà một mình xem lén thật k*ch th*ch!
"........."
Video đột nhiên bị tạm dừng cái rụp.
Hạ Chấn Linh nghe tiếng liền quay đầu, trên tay còn cầm điện thoại.
Ánh mắt chạm nhau, môi mỏng của hắn mím lại, giọng điệu bình tĩnh, "Không phải như cậu nghĩ..."
"Tuy tôi nói là phải hưởng thụ."
Lâm Túc ôm đống đồ ăn vặt, lui nhẹ nửa bước, "Nhưng phát loại này ở nhà tôi thì hơi ám muội quá rồi đó."
—-------------------
(1) Raw: Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo - nhận ơn một giọt, trả ơn một dòng.