Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
*Nuôi quân ba năm, dụng quân một giờ
Đây là cái gia đình kiểu gì vậy!
Hạ Chấn Linh chăm chú nhìn cậu mấy giây.
Sau đó giơ tay ấn nhẹ, màn hình chiếu TV tiếp tục phát:
Chương trình đêm khuya, ở nhà một mình xem lén thật k*ch th*ch!
Lưu ý: Một số cảnh có yếu tố hù dọa, ánh sáng mạnh, người có bệnh về tim mạch, động kinh vui lòng không xem.
......
Lâm Túc: ...Hóa ra là kiểu nửa đêm này! Kiểu k*ch th*ch này!?
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, "Tôi chọn trong tài khoản cậu đưa, cậu nghĩ là gì?"
Lâm Túc ôm đồ ăn vặt, thong dong đi tới, chiếm luôn vị trí đạo đức tối cao, "Vậy sao anh ấn tạm dừng?"
"..." Hạ Chấn Linh, "Chậc."
Video đã chiếu qua phần mở đầu.
Hai người ngồi xuống trước sofa, Lâm Túc đặt đồ ăn vặt và nước uống xuống, lắc đầu, "Một video tâm linh mà cũng làm mấy trò câu view tr*n tr** thế này."
Đầu ngón tay Hạ Chấn Linh gõ nhẹ lên bàn trà.
Tuyết Nê Mã lặng lẽ hiện ra bên cạnh, [Hai người cũng bị câu rồi đấy thây?]
Lâm Túc nghiêm mặt, "Có thể sao?"
Nói xong bình thản ung dung bắt đầu xem video.
Tập này là về chuyến thám hiểm đến một ngôi làng hoang vắng.
Cảnh quay bắt đầu từ buổi chiều, nhóm người vào làng đi tìm một ngôi miếu cổ được gọi là "quỷ miếu".
Ban đầu ai nấy đều hết sức cảnh giác, gió thổi cỏ lay cũng đủ làm họ giật mình.
Nhưng khi trời đã tối dần mà vẫn chẳng thấy tăm hơi "quỷ miếu" đâu, bọn họ dần dần thả lỏng, thản nhiên cười đùa, thậm chí còn có người còn mất sạch kiên nhẫn, đề nghị quay về.
Lúc này trời đã nhá nhem tối, gió thổi hiu hắt giữa rừng hoang.
Một người trong số đó nói muốn đi vệ sinh, thế nên những người còn lại đứng chờ ở chỗ cũ.
Lúc này máy quay chợt xoẹt một tiếng, màn ảnh nhấp nháy.
Những người đứng chờ vẫn đang nói cười, thời gian trôi qua, người kia đi mãi không thấy quay lại, cuối cùng cũng có người nhận ra điều bất thường, nói:
"Lâu quá rồi, hay là đi xem thử?"
Thế là cả nhóm rọi đèn pin đi tìm người.
Thôn làng hoang vắng không có sóng điện thoại, đi một vòng lớn tìm mãi vẫn chẳng thấy người đâu, không khí càng lúc càng căng thẳng. Lại thêm nửa tiếng đồng hồ tìm kiếm vô ích, bọn họ chuẩn bị quay trở về. Lúc trở lại điểm xuất phát lại xảy ra một cảnh tượng kỳ dị rợn người...
Người bị lạc đang quỳ gối cách điểm xuất phát không đến hai mươi mét.
Mặt mày tái xanh, liên tục bái lạy gì đó ở phía trên.
Một người gọi to tên anh ta, chạy đến kéo đi nhưng lại bị người đang quỳ lạy gạt ra, người đó lẩm bẩm không ngừng, mặt mày điên dại tiếp tục dập đầu.
Những người khác định chạy đến, máy quay đột nhiên nâng lên một chút. Sau lưng người quỳ lạy thình lình hiện ra bóng người trắng bệch, thấp thoáng ẩn hiện gương mặt đang tươi cười.
"A!!!!" Một tiếng hét thất thanh vang lên sau máy quay, tiếp đó hình ảnh bắt đầu rung lắc dữ dội. Ánh đèn pin trong bóng tối nhấp nháy loạn xạ, máy quay lao vút ra xa...
Xẹt, màn hình đột nhiên im bặt.
...
Trong phòng khách sáng trưng, Hạ Chấn Linh nhấn nút dừng, nhàn nhạt nói, "Người của Hiệp hội Thiên Sư?"
Lâm Túc đang xé gói khoai tây thứ hai, nghiêng đầu, "Anh quen?"
"Không quen, thấy được ký hiệu."
Bọn họ vẫn mang theo pháp khí để đề phòng bất trắc.
Hạ Chấn Linh lại hỏi, "Dàn dựng?"
Lâm Túc bừng bừng hứng khởi, "Anh nhìn ra thế nào?"
Hạ Chấn Linh tua lại đoạn có "bóng ma", "Thân hình này," rồi lại tua thêm một đoạn, "Giống hệt người này. Trong cảnh có 'bóng ma' cũng không thấy cậu ta."
Không hổ là Hội trưởng Hiệp hội Giám sát, tinh tường thật.
Lâm Túc, "Chỉ vậy?"
Hạ Chấn Linh điềm nhiên, "Còn có, ma ở mấy nơi núi rừng hoang vu thế này, thường không cười nổi."
Lâm Túc, "........."
Tuyết Nê Mã thán phục: [Góc nhìn này sỉ nhục thiệt chứ!]
Hạ Chấn Linh lạnh nhạt vô tình, "Tôi không quan tâm cảm xúc của bọn họ, không rõ."
...
Chủ đề tàn nhẫn này tạm gác lại.
Lâm Túc bật thêm vài video, nào là âm binh qua trận, chung cư bỏ hoang hay xảy ra tai nạn...Hầu hết đều là dàn dựng, không có thực thể góp mặt.
Nội dung chủ yếu là mấy truyền thuyết dân gian, vì gần gũi với cuộc sống nên rất dễ hút người xem.
Cũng không hẳn tất cả video đều là giả, có vài cái xem tướng, trừ tà là thật, nhưng vì không có điểm nhấn nên không ai để ý.
"Có nhận ra của hiệp hội nào không?"
"Không nhận ra." Hạ Chấn Linh nói, "Ký hiệu của Hiệp hội Thiên sư là thống nhất, chỉ có thẻ chứng nhận mới ghi đơn vị trực thuộc."
Lâm Túc nghe vậy thì bỏ qua, "Vậy anh thấy sao?" Cậu nghiêng người trên sofa, nhướng mày, "Quan giám sát."
Cách xưng hô này khiến khớp ngón tay Hạ Chấn Linh khẽ siết lại.
Hắn im lặng vài giây rồi nói, "Nói chung miễn là không làm chuyện thương thiên hại lý, lừa đảo hãm hại, thì hành vi thế này... tạm thời coi như giải trí."
Nói cách khác vẫn chưa có hành vi vi phạm rõ ràng.
"Tạm thời đưa vào diện giám sát, sau này xem xét thêm."
Chuyện đã bàn xong, Hạ Chấn Linh đứng dậy định rời đi.
Lâm Túc từ sofa ngồi thẳng lên, vừa định nói "đi thong thả, không tiễn", thì người trước mặt bất ngờ quay đầu:
"Cậu gọi tôi đến chỉ để nói cái này?"
Lâm Túc gật đầu, chả thế thì sao?
Hạ Chấn Linh nói với giọng điệu việc công xử phép công, "Mấy chuyện này có thể nói qua điện thoại."
Lâm Túc hơi nheo mắt: À...
Hai giây sau, nét mặt cậu dịu lại, rũ mắt nói, "Thật ra là muốn tranh thủ lúc không có ai, nhìn anh thêm một chút."
"......"
Trước mặt yên lặng vài giây.
Lâm Túc vừa định trở về trạng thái bình thường thì bóng tối chợt phủ xuống.
Vừa ngẩng lên đã thấy Hạ Chấn Linh nghiêng người cúi sát, tay áo xắn cao lộ cánh tay, chống ngay bên người cậu, đôi mắt sâu thẳm gần trong gang tấc, hơi thở phả nhẹ qua.
Cậu chợt nín thở hai giây: ...?
Rồi nghe thấy một tiếng cười khẽ như có như không, "Ha..."
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, thốt ra từng chữ một, "Cậu thế này, cũng hơi ám muội quá rồi."
Nói xong chống tay đứng thẳng dậy, xoay người lấy áo khoác lên rồi đi thẳng.
Cửa "cạch" đóng lại.
Lâm Túc, "............"
Phòng khách yên ắng vài giây, ánh sáng của Tuyết Nê Mã đong đưa, chầm chậm trồi lên: [Vậy rốt cuộc cậu gọi anh ta đến đây chi...]
Lâm Túc hoàn hồn, ngả người về sau.
Cậu ôm gối ôm hình mèo, thích chí vỗ vỗ, "Tất nhiên là để cho vui."
"Mày xem, buổi tối yên bình k*ch th*ch thế này cơ mà."
Tuyết Nê Mã: [......]
Sao nó cứ cảm thấy người chịu k*ch th*ch là nó!
-
Ngày hôm sau là thứ Sáu, vẫn phải đến trường.
Lâm Túc đến trường nộp bài tập.
Vừa về đến chỗ ngồi, lớp trưởng Trần Hữu đã lén lút lượn tới, "Hehe, hôm qua về nhà cậu có lướt xem video không?"
"Xem một chút."
"Thấy sao?"
Lâm Túc nhớ lại, "k*ch th*ch lắm."
Trong ý thức vang lên một tiếng: [Éc...]
Trần Hữu tranh thủ lúc bàn trên chưa đến, thuận thế ngồi xuống, hứng thú bừng bừng nói, "Nghe nói chiều mai còn livestream nữa."
Lâm Túc, "Livestream?"
"Đúng vậy, vì có rất nhiều người nghi ngờ video của họ có khi là chỉnh hiệu ứng hoặc diễn kịch thôi!"
Lâm Túc: Xem ra còn rất nhiều người tinh tường như mình.
Trần Hữu không nhận ra sự im lặng của cậu, còn định nói tiếp thì bị quyển vở phang thẳng vào đầu cái "bốp!" Vừa quay lại đã thấy cán sự học tập đứng bên cạnh,
"Lớp trưởng, đừng dụ dỗ Lâm Túc nữa, cậu ấy còn chưa làm xong bài tập đâu."
Cán sự học tập vừa nói vừa đưa bài tập và đề thi qua, "Cậu chỉ làm mặt trước, còn mặt sau quên lật rồi phải không?"
Lâm Túc, "......"
Cậu gọi trong ý thức: ...Nê Mã.
Bình thường bài tập của cậu toàn là để cho linh thức làm. Buổi tối cậu ngủ, Tuyết Nê Mã sẽ ra ngoài làm bài tập. Đến ban ngày cậu đi học, Tuyết Nê Mã lại chui vào ý thức để ngủ.
Một giọng yếu ớt vang lên: [Tui thật sự không viết nổi nữa rồi, ra ngoài mấy hôm liền, cậu có biết bài tập cấp ba dồn mấy ngày nhiều cỡ nào không?]
"......"
Lâm Túc thở dài, nói với cán sự, "Cuối tuần tôi làm bù, thứ hai tuần sau nộp."
Cán sự nghĩ đến "bệnh tình" của cậu, rộng lượng gật đầu quay đi.
Người vừa đi, Trần Hữu cũng thở dài:
"Haizz... Vậy xem ra mai cậu không xem livestream được rồi. Nghe nói lần này xảy ra ngay ở Tuân Thành, có một gia đình dùng danh tính thật cầu cứu, tính chân thực cực cao."
Ánh mắt Lâm Túc khẽ động, "Thật à?"
Trần Hữu thấy cậu có vẻ hứng thú, bèn nói, "Đến lúc đó tớ quay màn hình lại, cậu xem sau cũng được."
Đang nói thì bạn ngồi bàn trước đã đến.
Trần Hữu vội vàng đứng dậy nhường chỗ, chào một tiếng rồi bay về chỗ.
Luồng sáng trắng lơ lửng: [Giờ đống bài tập làm sao đây? Hay cậu cắt ra mấy người giấy IQ cao chút?]
Lâm Túc bình thản, "Mày tưởng tao là Nữ Oa chắc?"
[......]
"Mày ngủ trước đi, để tao nghĩ cách."
Luồng sáng trắng lại chui vào trong ý thức của cậu.
Lâm Túc suy nghĩ một lúc, lấy điện thoại ra nhắn cho Hắc Bạch Vô Thường: Mấy ông biết làm bài tập cấp ba không?
[Hắc]: ? Haha.
[Bạch]: Ông cũng không nhìn xem tụi này chết bao năm rồi à?
Lâm Túc, "......"
Cũng phải. Suy ra thì hàng âm phủ chắc không được rồi. Cậu lục lọi trong đầu một hồi, cuối cùng tìm tới Hạ Chấn Linh:
Quan giám sát, quản gia đang làm gì ở chỗ anh vậy?
[Linh]: Đậu phụ Văn Tư, có việc?
Ánh mắt cậu dừng lại trên cụm "đậu hũ Văn Tư" vài giây... nhất thời không rõ là sáng kiến của quản gia hay là kiểu tra tấn mới mà Hạ Chấn Linh nghĩ ra.
[Ngủ Đến Khi Tự Tỉnh]: Cho tôi mượn dùng chút.
[Linh]: Khi nào?
[Ngủ Đến Khi Tự Tỉnh]: Đêm nay, phủ đệ của tôi.
Đầu kia im lặng suốt nửa phút.
Lâm Túc nghĩ chút rồi bổ sung: Không phải làm mấy chuyện chúng ta từng làm.
[Linh]: Hừ!
Không phản đối, tức là đồng ý rồi.
Thấy giáo viên chủ nhiệm đã vào lớp, Lâm Túc cất điện thoại, bắt đầu giả vờ đọc bài theo miệng.
-
Vào hạ, thời tiết bắt đầu oi bức.
Chiều học một tiết thể dục, tối lại có tiết sinh hoạt lớp.
Lâm Túc về đến nhà, cảm thấy hơi uể oải buồn ngủ.
Nê Mã nói đúng, thân thể này của cậu còn cách rất lâu mới hồi phục lại hoàn toàn.
Về đến nhà cậu tắm rửa sơ qua.
Sau đó thả Tuyết Nê Mã đã ngủ cả ngày ra, "Tao chợp mắt lát, mày ở ngoài canh nhé."
Tuyết Nê Mã ngáp ra một vòng sáng buồn ngủ: [Ờ.]
Ánh sáng nhu hòa nhẹ rơi lên gò má, hàng mi dài của Lâm Túc khẽ run lên rồi rất nhanh chìm vào giấc ngủ, chỉ còn hơi thở nhẹ nhàng đều đặn phập phồng nơi chăn gối.
Thấy cậu đã ngủ, Tuyết Nê Mã lập tức biến thân.
Biến thành A Mã, ra ngoài làm bài tập.
...
Đúng tám giờ tối, quản gia đã xuất hiện trước cửa.
Mặc lễ phục đuôi tôm, tóc chải vuốt gọn gàng.
Ông bày trận sẵn sàng nghênh đón quân địch rồi gõ cửa, sẵn sàng tiếp nhận nhiệm vụ mới.
Cốc cốc hai tiếng. Cửa mở ra...
Còn chưa kịp lên tiếng, trước mắt đã xuất hiện một người đàn ông trung niên cao lớn uy nghiêm. Ngũ quan có vài phần giống Lâm Túc, ánh mắt chạm nhau, dường như đối phương thoáng khựng lại.
Nửa giây sau quản gia mới hoàn hồn, "Ngài là, Lâm tiên sinh?"
"..." Tuyết Nê Mã, "Ờ... đúng."
"Lâm Túc là..."
Đối phương tức thì điều chỉnh nét mặt, điềm tĩnh nói, "Là quý tử của ta."
Quản gia, "......"
"Tôi là người làm mà quý... lệnh lang thuê đến."
Người kia quay người, "Ừ, vào đi."
Cả hai bước vào phòng khách, không khí có phần yên ắng.
Quản gia không biết mình tới để làm gì, ông nhìn theo bóng lưng thâm sâu khó dò phía trước:
"Xin hỏi lệnh lang đang?"
"Nghỉ ngơi."
Quản gia lại im lặng.
Nhìn thấy người kia đã ngồi xuống bàn, hạ bút viết gì đó lia lịa, ông cất lời,
"Vậy ngài đang..."
Tuyết Nê Mã mặt nghiêm túc, không ngẩng đầu, "Nhân lúc nó đang ngủ, tranh thủ viết hết đống bài tập cho nó."
—------------
Lời tác giả:
Quản gia: Gia đình kiểu gì vậy chứ?! Kinh hoàng thế này!
Tuyết Nê Mã: Tui ngồi làm bài siêu bảnh.
Lâm Túc: zzzZZZ......