Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit:Wine
Beta: Choze
Nên đến đều đến cả rồi
Trong sân lặng đi vài giây.
Mãi đến khi Mạnh Viễn Bình hơi chau mày nghi hoặc mới có người khẽ cất tiếng chào hỏi:
"Hội trưởng Mạnh... cũng đến tham dự hội Luận Đạo sao?"
"Đúng rồi."
Mạnh Viễn Bình đáp lời, niềm nở nói, "Hôm qua Lâm tiểu hữu gọi điện bảo có hội Luận Đạo của Tiết đại sư, đặc biệt mời tôi đến dự."
Giọng điệu của ông toát lên sự thân thiết và quen thuộc.
Đám đông lập tức xôn xao, bởi giây trước họ còn đang nghi ngờ thân phận chính thống của người ta, giây sau gương mặt đại diện cho chính thống và uy quyền - Hội trưởng phân hội Hiệp hội Thiên sư đã đích thân xuất hiện!
Trong một khoảnh khắc, những ánh nhìn đổ dồn về phía Lâm Túc nóng rực hẳn lên.
Tuyết Nê Mã: [Chắc chắn họ đang nghĩ, rốt cuộc cậu là ai mà có thể cùng lúc thao túng hết ba vị đại lão, đùa bỡn trong lòng bàn tay!]
"...." Lâm Túc dịu dàng, "Nói năng đàng hoàng."
[Úi, niệm lực tăng nữa rồi. Hôm qua cậu cố ý gọi Mạnh Viễn Bình đến là để dựng cảnh này à?]
"Dĩ nhiên không chỉ có vậy."
Mạnh Viễn Bình trước mặt xoay người lục lọi trong túi, "Đúng rồi, chứng nhận Thiên sư của cậu, tôi tiện mang theo luôn."
Lâm Túc cười cười, "Cảm ơn hội trưởng Mạnh."
Tính toán thời gian thì cũng vừa khéo làm xong chứng nhận.
Chắc chắn trước đó Tề Thung đã điều tra cậu, cậu tuyệt đối sẽ không để lại bất kỳ sơ hở nào.
Chứng nhân thiên sư giao tới tay, viền vàng lóe lên dưới ánh mặt trời.
Bên cạnh bỗng vang lên tiếng hô nhỏ, "...Màu ánh kim!"
Lâm Túc, "?"
Gì vậy, ở đây cũng có truyền thuyết ánh kim à?
Cậu chưa hiểu hết về Hiệp hội Thiên sư mới thành lập này, cho đến khi vài lời bàn tán lọt vào tai, "...Ánh kim nghĩa là người có danh phận trong Hiệp hội... hoặc là có quyền hạn đặc biệt..."
Lâm Túc cúi mắt, "???"
Chứng nhận thiên sư viền vàng lấp lánh trong tay cậu phản chiếu ánh nắng rực rỡ, cậu liếc qua vẻ mặt bình thản của Mạnh Viễn Bình, hơi nheo mắt:
Tiểu Mạnh này... hơi sai sai.
Nhưng mà trong tình cảnh hiện tại, viền vàng quả thật có sức uy h**p.
Lâm Túc bình thản nhận lấy.
Tiết Trí Bạch cũng không nhàn rỗi, ông thong dong liếc nhìn qua, sống lưng thẳng tắp, cực kỳ làm bộ làm tịch mở miệng:
"Úi, ánh kim là thân phận gì vậy ta? Lâu rồi không để ý chuyện của Hiệp hội, ai giải thích cho tôi với?"
Tiết Trí Bạch cười tủm tỉm quay sang Tề Thung, "Tề gia chủ, chắc là ông rành lắm ha?"
Từ lúc Mạnh Viễn Bình xuất hiện, Tề Thung đã im phăng phắc, giờ lại bị chỉ mặt điểm tên trước mọi người, mặt bỗng đỏ bừng, át chủ bài đã bị lật tẩy, gã căng da đầu đáp:
"... Không thể nào! Tôi đã tra trên trang web chính thức của Hiệp hội Thiên sư, rõ ràng không hề có tên người này!"
Mạnh Viễn Bình tức khắc nắm được tình hình.
Ông nghiêm mặt nói, "Trước đó hệ thống bảo trì. Trang web nào mà chẳng có chút lỗi, lâu lâu sập một phát?"
Mọi người, "........."
Lâm Túc nhìn ông thật sâu: Đúng là người làm nên chuyện lớn đều ăn nhăng nói cuội tỉnh bơ.
Tiết Trí Bạch cười lạnh, "Đúng lúc hội trưởng Mạnh ở đây, Tề gia chủ cũng nên giải thích cho rõ vụ đổi hồn cướp vận đi."
Toàn bộ ánh mắt trong sân đồng loạt đổ dồn vào Tề Thung.
Tề Thung chôn chân tại chỗ, khớp ngón tay siết đến trắng bệch.
Lâm Túc đang nhàn nhã nhìn gã, ánh mắt chợt lóe lên. Một giây sau, bút trúc đã nằm trong tay:
"Cẩn thận!"
Trong lúc nói vừa vang lên, bụi mù nổ tung!
Tề Thung lách mình nấp vào làn khói, xem ra định tẩu thoát ngay tại chỗ.
Cả sân tức khắc rơi vào cảnh hỗn loạn, bút trúc kích hoạt tấm bùa Lôi Hỏa ngay gần đó. Tiết Trí Bạch bên cạnh chửi thề một câu rồi kéo Tề Giai Thác ra sau lưng, tiện tay ném ra một lá bùa Tịnh Trần...
Sương khói bụi mù che trời lấp đất bị quét sạch.
Lâm Túc vừa quay đầu, một bóng người bất ngờ phá tan làm khói bụi mịt mù xông đến. Tóc hoa râm, vest đuôi tôm chỉnh tề, quản gia nhà họ Tề không biết từ đâu lao ra!
Tay cầm dao găm, đáy mắt lóe sắc lạnh.
Tuyết Nê Mã: [... Lâm Túc!]
...Bảo sao hôm nay không thấy đâu, ra là đứng rình trong tối.
Ngón tay Lâm Túc khẽ động, còn chưa kịp ra tay.
Trước mắt bất ngờ vang lên tiếng "bộp"! Một cú đá ngang chuẩn chỉnh đạp quản gia bay ra.
Một bóng người quen thuộc đáp xuống trước mặt.
Lâm Túc sững sờ, "Ông Trương!?"
Trường bào Khổng Phất tung bay, quay đầu mỉm cười với cậu rồi lao vọt theo sau.
Lâm Túc, "..."
Không thể tin được, thì ra ông Trương thật sự là Kongfu!
Nhưng nếu Khổng Phất ở đây, vậy chẳng phải có nghĩa là —
Như để chứng thực suy đoán của cậu,
Ngay sau đó, một tiếng "bịch" nặng nề vang lên như vật thể nặng rơi xuống đất. Bụi đất bốc lên, tiếng hét thảm của Tề Thung xé toạc không khí trong sân,
"A!!!"
Chỉ thấy một thanh Đường đao sáng loáng cắm thẳng vào đùi, ghim nghiêng người gã xuống đất.
Cả hàng người mặc đồng phục của Hiệp hội Giám sát ầm ầm bao vây khắp sân.
Hạ Chấn Linh từ phía sau bước ra, sắc mặt lạnh lùng, khí thế uy nghi, bộ âu phục nghiêm chỉnh mang vẻ cấm dục, vạt áo vén lên một góc lộ ra vỏ đao sắc lạnh.
Lâm Túc quay đầu, đấy, người thứ tư đến rồi.
Tuyết Nê Mã: [Nói chứ, Hạ Chấn Linh như này trông ngầu đét.]
Lâm Túc tán thành, "Ừ, tao nhìn mà muốn..."
Tuyết Nê Mã lập tức khóa miệng: [Không. Cậu không.]
Hạ Chấn Linh đã sải vài bước đến gần người trước mặt.
Tề Thung nằm bẹp dưới đất, đau vã mồ hôi lạnh, "Hạ Chấn Linh! Chưa định tội mà đã dám rút đao sao!?"
Hạ Chấn Linh rút đao ra, lạnh lùng nói, "Giải đi."
"Rõ, hội trưởng."
Cấp dưới lập tức xách Tề Thung dậy.
Một người trong số đó chán ghét liếc Tề Thung đang la lối om sòm, chìa một chiếc quan tài nhỏ ra cho gã xem: tang chứng rõ ràng. Sau đó lôi Tề Thung mặt mày xám ngoét đi khỏi.
Tuyết Nê Mã không nhịn được bình luận: [Thấy chưa, thật sự tan nát cõi lòng không phải là giãy nảy gào thét, cao thủ chân chính sẽ không la ó gào rống.]
Lâm Túc phớt lờ luận điệu của nó, "Hạ Chấn Linh ra tay nhanh thật."
Vợ chồng nhà họ Tề đều không có ở nhà họ Tề, là thời cơ tốt nhất để xét nhà.
Người của Hiệp hội Giám sát đang ổn định khách mời xung quanh.
Lâm Túc qua chỗ Hạ Chấn Linh, "Anh mới tới à?"
Hạ Chấn Linh vừa lau đao xong, thuận tay tra vào vỏ, nghe vậy liền quay sang nhìn cậu, "Ừm."
"Tôi cứ tưởng nãy giờ anh đứng sẵn ở ngoài chờ thời, đợi một màn ra sân thật hoành tráng."
"......"
Im lặng kéo dài vài giây.
Hạ Chấn Linh không đáp, chỉ lạnh lùng đoan chính nhìn cậu, Lâm Túc không kìm nổi, "Hôm nay anh lạnh nhạt quá, cứ như chúng ta chưa từng bên nhau vậy."
Đúng lúc có một cấp dưới đến báo cáo.
Nghe vậy chết trân tại chỗ, mặt shock toàn tập.
Hạ Chấn Linh giật giật thái dương, cười lạnh, "Hôm nay cậu nhiệt tình quá, cứ như chúng ta đã bên nhau thật vậy."
Cấp dưới, "......"
Lâm Túc, "........."
Cậu thở phào nhẹ nhõm: Cảm giác này, đúng nó rồi.
...
Cấp dưới vẫn đang lúng túng trước mặt, tiến không được, lùi cũng không xong, cứ lượn qua lượn lại.
Hạ Chấn Linh day trán, "Có gì nói thẳng."
Hắn bảo người ta nói thẳng, Lâm Túc cũng không đi nữa.
"À... vâng, hội trưởng."
Cấp dưới báo cáo tình hình bắt giữ và ổn định hiện trường, cuối cùng hỏi, "Người nhà họ Tề và đám thuật sĩ bị bắt xử lý thế nào ạ?"
"Thuật sĩ phế đi, giam giữ theo quy định."
Hạ Chấn Linh mặt lạnh như băng, "Vợ chồng nhà họ Tề với con trai nhỏ thì giam chung, cho nhà bọn họ đoàn tụ."
Thuộc hạ do dự, "Nhưng đó chẳng phải người giấy..."
Hiện tại pháp thuật che mắt đã biến mất, người giấy đã hiện về nguyên hình, ngũ quan cũng đơn sơ thô thiển, giam chung với vợ chồng nhà họ Tề, có khi sẽ dọa bọn họ đến mức phát điên.
Hạ Chấn Linh thản nhiên, "Sao thế được, họ yêu thương con trai nhỏ như thế, chắc sẽ không ghét bỏ đâu." Nói rồi lại dặn dò, "Tề Chương bắt được ở hậu viện, giam ngay phòng bên cạnh."
Không còn nhà họ Tề bảo kê, đương nhiên cũng phải bắt lại.
Lâm Túc nhẹ nhàng bổ sung, "Nhớ là kiểu 'bên cạnh' có thể nói chuyện giải sầu với nhau ấy."
Cấp dưới, "........."
Thấy lãnh đạo nhà mình không phản đối, anh ta bèn gật đầu đi xử lý.
Người vừa đi khỏi.
Lâm Túc còn đang mường tượng cuộc sống tương lai của một nhà bốn người thì một ánh nhìn bỗng dừng trên người cậu.
Ngẩng lên chỉ thấy Hạ Chấn Linh khẽ rũ mi, khuôn mặt tuấn tú, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hé mở, "Cố ý à? Muốn tôi đưa kéo cho cậu không?"
Ánh mắt Lâm Túc khẽ dao động, né tránh, "...Cố ý gì cơ?"
Giọng nói nhẹ bẫng rơi xuống, "Làm người giấy thế thân, sợ vi phạm quy định nên kéo tôi thành đồng phạm?"
"..." Quả nhiên là nhận ra rồi.
Lâm Túc, "Anh nghĩ nhiều rồi, Tiểu... Hạ giám sát quan."
Bên cạnh yên lặng trong thoáng chốc.
Rồi như thể khẽ cười một tiếng, "Cũng phải, dù sao trông cậu có vẻ rất mong bị điện giật một cái."
Lâm Túc, "............"
Tuyết Nê Mã: [?]
Lâm Túc mím môi, nhẹ giọng, "Ban ngày ban mặt, nói cái gì thế?"
"Ồ."
-
May mà đoạn đối thoại không thể đào sâu này tức thì bị cắt ngang.
Mạnh Viễn Bình đi đến, "Hội trưởng Hạ, Lâm tiểu hữu."
Lâm Túc chào hỏi, "Ngại quá, hội trưởng Mạnh. Đích thân mời ngài tới hội Luận Đạo, cuối cùng thành một màn xiếc thú."
Mạnh Viễn Bình nói:
"Không sao, lát nữa tôi sang chào hỏi Tiết đại sư là được."
Lâm Túc nheo mắt: Ồ, vậy mà cũng không sao...
Xem ra đúng là lần này Tiểu Mạnh tới còn có mục đích khác.
Cậu gõ gõ đầu ngón tay, "Hội trưởng Mạnh, dạo này mọi việc suôn sẻ chứ?"
Mạnh Viễn Bình thoáng sững lại rồi thở dài, "...Ngại quá, đúng là không giấu được Lâm tiểu hữu, quả đúng là có chuyện này cần nhờ cậu giúp đỡ."
Lâm Túc cảm thấy chứng nhận Thiên sư trong túi cầm hơi nóng tay.
"...Xin cứ nói."
"Chuyện ở Tam Thanh Yển mà cậu từng nhắc nhở, cuối cùng vẫn có chuyện."
Lâm Túc nhíu mày, "Sao lại thế?" Những chỗ cần chú ý, cậu đều đã nhắc kỹ rồi mà.
Mạnh Viễn Bình nói, "Bên đội thi công, tôi đã cho người dặn dò kỹ rồi, mấy thứ đào được ở ba dặm về phía bắc thì giao lại cho chúng tôi xử lý. Ai ngờ sau đó đổi quản đốc mới, không tin tà, lén giữ lại vài thứ."
Lâm Túc, "......"
Ông nói xong cả hai đều lặng người.
Hạ Chấn Linh cất lời, "Dưới đất chôn cái gì?"
"Tiền mua mạng của người chết."
Hạ Chấn Linh cũng lặng người.
Một lát sau, Lâm Túc lắc đầu, "Cầm tiền rồi thì xem như đã lập khế ước, chúng ta không can thiệp được."
Mạnh Viễn Bình thở dài, "Lâm tiểu hữu cũng không có cách nào sao?"
Có thì cũng có, nhưng đó là giao dịch của người...của quỷ khác.
Lâm Túc thấy Mạnh Viễn Bình khó xử, nghĩ rồi nói, "Hội trưởng Mạnh cho người cắt cổ hai con gà, máu gà bắn lên vải trắng, đốt tấm vải đi. Dùng cách đó gọi hồn ra, sau đó lấy việc cúng tế nó ra làm điều kiện, hỏi xem nó có đồng ý trả mạng lại không, việc này chỉ có thể thương lượng."
"Được." Mạnh Viễn Bình trả lời rồi lập tức gọi điện.
Ông gọi điện qua bên kia.
Hạ Chấn Linh nhìn sang, hỏi, "Lần trước cậu đến Hiệp hội Thiên sư là để nhắc nhở chuyện này à?"
Lâm Túc gật đầu, "Cũng phải cho người ta thấy chút năng lực."
Hạ Chấn Linh lạnh giọng cười, "Cái năng lực mà cậu cho người ta thấy chẳng phải là tôi sao?"
"......"
Lâm Túc bổ sung, "Anh là chiêu đầu tiên, cái kia là chiêu thứ hai." Cậu ngừng một chút, so sánh, "Với tôi thì đều quan trọng như nhau."
Tuyết Nê Mã: [Câu này nghe như kiểu: Mấy người đều là vây cánh của tôi .]
Quả nhiên trước mặt phát ra tiếng "hừ" lạnh.
Mạnh Viễn Bình cũng đã cúp điện thoại.
Lâm Túc thuận thế kết thúc chủ đề, quay sang hỏi, "Nói xong rồi?"
Mạnh Viễn Bình hơi nhíu mày, lắc đầu, "Hiệp hội Thiên sư Huy Thành tiếp quản rồi, Tam Thanh Yển nằm giáp ranh giữa hai thành phố, họ nói chuyện chúng ta không làm được thì để họ làm... Thôi vậy."
Mạnh Viễn Bình rộng lượng, "Họ muốn làm thì cứ để họ làm."
Lâm Túc cũng không phải kiểu thích rảnh rỗi kiếm chuyện, nghe vậy không hỏi thêm nữa, "Cũng được."
Chuyện này tạm thời gác lại.
Họ vừa định trò chuyện thêm vài câu thì nghe thấy tiếng gọi, "Lâm Túc!"
Tiết Trí Bạch thu dọn xong hiện trường hỗn loạn, dẫn Tề Giai Thác đi tới, hai người vừa chào hỏi Mạnh Viễn Bình xong, Lâm Túc đã hỏi:
"Sao dọn lâu thế?"
Tiết Trí Bạch không lên tiếng, Tề Giai Thác dịu dàng đáp, "Sư phụ cũng giúp một tay."
"......" Hèn gì lâu.
Lâm Túc người đẹp tâm lành, chủ động chuyển chủ đề, "Cái ổ," Cậu khựng lại, "...nhánh của nhà họ Tề ở Lịch Thành coi như đứt đoạn rồi, cậu có dự định gì không?"
Tề Giai Thác đã quen với cách nói chuyện của cậu, "Tôi sẽ theo sư phụ."
Lâm Túc gật đầu, lại nói, "Nếu cậu muốn, sau này có thể về nhà chính ở thủ đô nhận tổ quy tông."
Nhà họ Tề là phong thuỷ thế gia có tiếng, tài nguyên dồi dào, huống hồ mệnh cách của Tề Giai Thác còn hướng về vượng tộc. Tuy nhà nhỏ tan rồi, nhưng vẫn còn gia tộc mà?
Tề Giai Thác dường như suy nghĩ một lúc, "...Được."
Trước mặt bỗng có tiếng ho khan, "Khụ khụ!"
Tiết Trí Bạch hơi nâng cằm, tựa như lơ đãng mà nói, "Đúng rồi, đồ đệ tôi còn có chuyện muốn tuyên bố."
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
Tề Giai Thác nhẹ nhàng mỉm cười, nhàn nhạt tựa khói sương, "Đối với tôi, 22 năm qua như một cái xiềng xích, nay nhà họ Tề ở Lịch Thành đã không còn, tôi cũng không muốn mang cái tên này nữa."
Anh nhẹ giọng nói, "Nếu đã quên hết quá khứ, bắt đầu lại từ đầu. Vậy nên gọi là..."
Lâm Túc, "Tề Nếu Đã."
Hạ Chấn Linh, "Tề Vậy Nên."
"........."
Tề Giai Thác hít sâu một hơi, mỉm cười, "Gọi là Tề Vong."
—------------
Lời tác giả:
Tiết Trí Bạch (tức giận): Mấy người không nghe tí nội dung nào à!
—----------------
Vong (忘): Quên
Ở đây tên bạn Tề này cực kỳ có ý nghĩa luôn, chữ Tề Vong này pinyin là qí wáng, đọc giống với từ kỳ vọng (qī wàng), nên có thể hiểu nghĩa tên bạn vừa là quên đi quá khứ, vừa là kỳ vọng về một tương lai tốt đẹp hơn ó.
Wine: Ôi cái vibe công tử thế gia của ảnh sao mà nó dịu 😭