Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 16: Khách hàng thứ hai

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Sao không ai nói gì vậy?

Tề Giai Thác vừa xuất hiện, mọi ánh mắt trong sân lập tức đổ dồn về phía anh.

Sắc mặt Khương Nhã Cẩn còn tái hơn lúc nãy, hoảng hốt chất vấn, "Mày... sao mày lại ở đây được? Sao mấy người ở đây được?"

Mọi người xung quanh cũng nghi hoặc nhìn về phía Khương Nhã Cẩn.

Khương Nhã Cẩn hoàn hồn, nhịn nhẫn hỏi tiếp, "Giai Nguyên đâu? Các người đã làm gì Giai Nguyên rồi?!"

Lâm Túc hờ hững nói, "Không phải do các người làm sao?"

Đầu vai Khương Nhã Cẩn tức khắc run lên, đáy lòng phát lạnh, vẻ mặt bà ta kinh hoàng, run rẩy vài giây, bỗng chuyển tầm mắt về phía Tề Giai Thác vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh, đột nhiên lao đến:

"Còn mày nữa! Nói đi, Giai Nguyên đâu rồi? Mày là cái đồ ăn cây táo, rào cây sung..."

"...Ăn cây táo, rào cây sung?"

Xung quanh lập tức bắt được từ mấu chốt, nhìn nhau rì rầm to nhỏ.

Gương mặt anh rất giống gia chủ nhà họ Tề, cộng thêm lời nói bóng gió về quan hệ với vợ chồng nhà họ Tề...

Thân phận của người mới đến gần như đã sáng tỏ.

Tề Thung lập tức kéo Khương Nhã Cẩn lại, hung hăng liếc bà ta một cái.

Gã cố trấn định trước những ánh mắt dò xét xung quanh, căng da đầu, gượng cười nói: "Để các vị chê cười rồi, thật ra đứa nhỏ này là một đứa con trai khác của Tề mỗ, do từ nhỏ thể trạng yếu nên vẫn luôn được nuôi dưỡng trong nhà, ít khi lộ diện. Không ngờ rằng..."

"...Lại nhất thời bị người ngoài mê hoặc tâm trí."

Tề Thung vừa nói vừa nhìn về phía Tề Giai Thác, ngầm đe doạ, "...Giai Thác, còn không mau qua đây."

Tề Giai Thác vẫn đứng yên, lẳng lặng nhìn gã.

Tề Thung đè nén lửa giận, chuẩn bị bước lên phía trước thì một giọng nói đột ngột vang lên:

"Đệ tử ta bị mê hoặc tâm trí?"

Ngoảnh lại chỉ thấy Tiết Trí Bạch vận đồ vải mộc thoát tục, cười như không cười, "Sao ta lại không biết nhỉ?"

Đệ tử? Cả sân tức khắc ồ lên.

Đây là đệ tử của Tiết đại sư!?

Trong phút chốc, ánh mắt mọi người nhìn Tề Giai Thác đều thay đổi, thậm chí còn có người bước tới gần tỏ ý làm quen kết thân.

Tề Thung trừng mắt không tin nổi.

Gã còn chưa kịp phản ứng, Khương Nhã Cẩn đã cất tiếng trước, "Tiết tiên sinh, chắc chắn là ngài bị lừa rồi!"

Bà ta liếc nhìn Tề Giai Thác, cố giấu sự chán ghét, "Đứa nhỏ này mang mệnh xui xẻo, sống được đến giờ là nhờ vận khí của em trai nó. Nếu ngài muốn nhận đồ đệ, Giai Nguyên nhà chúng tôi..."

Lâm Túc, "Nghe chưa ông Tiết, ý bà ta là ông mù đấy."

Khách khứa xung quanh, "......"

Tiết Trí Bạch nhìn hai người kia, cười lạnh một tiếng.

Trong lúc hai người còn đang lúng túng thì có người đã chú ý tới cách xưng hô của Lâm Túc, nhỏ giọng bàn tán, "Ông Tiết... Ai mà dám gọi Tiết đại sư là ông Tiết thế?"

"Ông không biết à, mấy hôm trước trong bữa tiệc ở nhà họ Tề cậu ta còn mắng Hội trưởng Hạ cứng họng luôn cơ mà."

"......Hú hồn! Có uy thế á."

Một loạt ánh mắt kính nể bắt đầu đổ dồn về phía Lâm Túc.

Lâm Túc như có linh cảm, liếc mắt sang.

Tuyết Nê Mã lúc này vừa được mãn hạn tù lại lóp ngóp chui ra: [Ủa sao mọi người đều kính sợ nhìn cậu vậy? Á, nhiều niệm lực bay tới quá.]

Lâm Túc ung dung cao ngạo, "Chắc là bội phục tôi không sợ quyền thế nhà họ Tề, dũng cảm chống lại thế lực hắc ám."

[...Nhưng sao tôi cứ thấy là vì câu "ông Tiết" kia cơ?]

"...Cũng không loại trừ một phần nguyên nhân nhỏ là như vậy."

Lâm Túc nghiêm túc dặn dò, "Nhưng mà câu đó đừng có nói trước mặt lão Tiết, kẻo lại vô duyên vô cớ tâng bốc ổng."

Tuyết Nê Mã âm thầm bái phục sự kín đáo của cậu.

...

Lúc này, Tề Trí Bạch đã kéo Tề Giai Thác về bên cạnh, dõng dạc tuyên bố, "Từ nay về sau, đây sẽ là đệ tử thân truyền duy nhất của ta. Còn là phúc hay họa..."

Ông liếc nhìn vợ chồng Tề Thung, "Đôi mắt này của ta không mù đến mức không biết phân biệt."

Một câu nói như cái bạt tai tát thẳng vào mặt hai người đó.

Mặt Tề Thung lúc trắng lúc đỏ, Khương Nhã Cẩn cắn chặt răng như thể thà chết không nhận, lẩm bẩm:

"Không sai được, chúng tôi sẽ không nhầm..."

Khách mời xung quanh bị loạt drama này dội ngộp thở.

Họ vốn đến để tham dự hội Luận Đạo, nào ngờ vừa mở màn thì phát hiện nhà họ Tề có thêm một người con trai khác, tiếp đó là tin người con đó còn là đệ tử thân truyền của Tiết đại sư.

Sau đó là mấy lời lẽ mơ hồ nhắc đến gì mà khí vận, họa phúc...

Lại nhìn sắc mặt dị thường của vợ chồng nhà họ Tề, người thông minh đã lờ mờ đoán được bảy tám phần.

Theo sau giữa những hàng chữ để lộ ra cái gì khí vận, mang tai mang phúc......

Từng ánh nhìn chán ghét, dè bỉu bắt đầu hướng về hai người họ.

Tề Thung phát giác được, lập tức lấy khí thế gia chủ uy nghiêm, lớn tiếng nói, "Các vị! Chuyện này tạm thời chưa bàn tới, nhưng nhà họ Tề ta từ trước tới nay chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý..."

Lâm Túc chen ngang, "Chưa bàn tới thì ông giãy lên làm gì?"

Tề Thung, "........."

Tề Giai Thác bên cạnh không nhịn được khẽ bật cười.

Mặt Tề Thung sa sầm lại, đang định tiếp tục thì một bóng người đột nhiên vọt tới, "Tiên sinh, tiên sinh không xong rồi!"

Người làm nhà họ Tề mặt mày tái nhợt, lách qua đám đông lao thẳng tới trước mặt Tề Thung.

Gia nhân thì thầm vài câu, sắc mặt Tề Thung lập tức thay đổi! Cả người lảo đảo, thế nên không kịp ngăn Khương Nhã Cẩn lại.

Khương Nhã Cẩn như bị sét đánh, hét lên một tiếng rồi lao về phía Lâm Túc,

"Mày đã làm gì!? Hồn con tao bị đổi đi đâu rồi! Trên giường là..."

Tề Thung bừng tỉnh, "Khương Nhã Cẩn!"

Nhưng hai chữ "đổi hồn" đã rơi thẳng vào tai mọi người, chỉ trong phút chốc, cả sân tức khắc bàn tán xôn xao.

"Đổi hồn!? Tề phu nhân nói gì vậy?"

"Rốt cuộc nhà họ Tề đang làm gì! Tề gia chủ, chẳng phải ông vừa nói chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý sao!?"

Tề Thung vẫn đang chìm trong dầu sôi lửa bỏng, còn Khương Nhã Cẩn đã như phát điên lao đến trước mặt Lâm Túc, móng tay dài định cào lên mặt cậu.

Bộp!!

Một cây chổi quất thẳng vào mặt bà ta.

Tiếng hét chói tai chợt im bặt, cả hội trường lặng ngắt như tờ.

Tề Giai Thác đứng bên cạnh Lâm Túc, tay cầm một cây chổi, điềm đạm mỉm cười quay đầu nói: "Sư phụ, lại có thứ dơ bẩn vừa đi qua."

Mọi người, "........."

Khương Nhã Cẩn ngã vật ra đất, bị vả cho choáng váng, bà ta không thể tin được nhìn đứa con trai đã nhẫn nhục chịu đựng suốt hơn hai mươi năm, sau đó lửa giận lại bùng lên!

Đang định bật dậy, Lâm Túc đã rút cây chổi khỏi tay Tề Giai Thác, hờ hững nói: "Cây này sáng nay vừa quét WC, đừng để dính lên người mình."

Khương Nhã Cẩn, "........."

Mọi người, "............"

Lúc này Khương Nhã Cẩn đầu bù tóc rối, hình tượng tan nát, bà ta run lên vì tức, lại nghĩ đến tin tức vừa nghe được, cuối cùng không kìm được chỉ vào Lâm Túc, ré lên:

"Nó biết tà thuật! Nó dùng người giấy làm thế thân, nó muốn hại chết con trai tôi!"

...... Người giấy!?

Không gian lặng đi vài giây, ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Túc.

Lâm Túc bình thản đón nhận mọi ánh nhìn, nói, "Đúng, tôi có làm một mô hình tỷ lệ 1:1 của mình bằng giấy. Sao nào, mấy người không biết làm người giấy à?"

Cậu hơi nhíu mày, "Vậy bình thường trong nhà ai quét dọn vệ sinh?"

"........."

Mọi người đồng loạt sững sờ: Giấy... người giấy là dùng như vậy sao!?

Tuyết Nê Mã thấy mà ngán ngẩm: [Một lũ người siêng năng vô dụng.]

Lâm Túc kiềm chế ý định chỉnh lại tam quan của nó, lại mỉm cười với Khương Nhã Cẩn đang chết lặng:

"Nhưng Tề phu nhân có thể giải thích giúp một chút không, tôi làm thế thân cho mình thì hại gì đến con trai nhỏ của bà?"

Khương Nhã Cẩn cứng họng, mặt trắng bệch không còn chút máu.

-

Bốn phía lập tức vang lên tiếng chất vấn ầm ĩ.

Mọi lời lên án và ánh mắt như thủy triều tràn tới, cuốn trôi hình tượng bao năm Tề Thung dày công xây dựng.

Gã kéo Khương Nhã Cẩn gần như mất trí về, hận không thể tát bà ta một cái, "Bà câm miệng!"

Khương Nhã Cẩn như thể phát điên, hoàn toàn không rảnh lo chuyện khác, "Vậy Giai Nguyên sao!? Chẳng lẽ nó sẽ bị nhốt trong người giấy cả đời sao? Tôi chỉ có một đứa con quý báu đó thôi, ông nỡ lòng nào trơ mắt nhìn...."

Một đứa con quý báu.

Khương Nhã Cẩn bình thường nói quen miệng, giờ cũng không cảm thấy có gì sai.

Người xung quanh nghe được, tức khắc lộ vẻ khinh miệt và tỏ tường:

"Chẳng lẽ Tề phu nhân chỉ có một con mắt, hai đứa con đứng trước mặt mà chỉ thấy được một nửa?"

"À, thế cái chổi kia cũng coi như là trả ơn."

"Chuyện đổi hồn còn chưa tra rõ đâu!"

Khương Nhã Cẩn quay ngoắt đầu, kích động nói, "Có gì mà tra!?" Bà ta chỉ tay vào Lâm Túc, cuối cùng cũng vớt lại được chút thế chủ động, "Chẳng phải bọn chúng vẫn còn sống đây sao? Bây giờ người sống chết không rõ là Giai Nguyên của tôi!"

"Rõ ràng là chúng nó hại người!"

Lâm Túc bỗng nhiên cất tiếng, cười cười, "Yên tâm, con trai quý báu của bà cũng vẫn còn sống tốt."

Khương Nhã Cẩn và Tề Thung đồng thời sững lại, nhìn về phía cậu.

Lâm Túc nói tiếp, "Tay nghề của tôi không tệ đâu, hạn sử dụng người giấy không nhiều không ít, vừa tròn hai mươi hai năm. Có điều người giấy chịu tải kém, ngay lúc các vị tự tay chuyển hồn vào, toàn bộ khí vận mà Tề Giai Nguyên trộm được đã tự động trả về nguyên chủ."

—— 22 năm.

Tề Giai Thác bị nhốt trên gác xép suốt hai mươi hai năm trời, không giờ phút nào ngừng truyền vận khí và sinh mệnh cho Tề Giai Nguyên.

Bây giờ đến lượt Tề Giai Nguyên bị nhốt trong người giấy, giống như anh trai song sinh của cậu ta, dùng hai mươi hai năm để cảm nhận sinh mệnh trôi đi từng chút từng chút một.

Tuyết Nê Mã lạnh lùng: [Cho nó sống thêm 22 năm, hời cho nó quá.]

"Nhưng chẳng phải cậu ta từng nói, nếu cậu ta sống như Giai Thác thì chẳng thà chết đi còn hơn à."

Đáy mắt Lâm Túc trong xanh phẳng lặng, trong mắt xẹt qua quỹ đạo vận mệnh, "Vậy thì càng không thể quẳng luôn được, tao giúp cậu ta nhớ kỹ rồi đây."

...

Tề Thung trước mặt tức giận cực độ: "Mày dám!"

Khương Nhã Cẩn nghẹn không thở nổi, lăn ra bất tỉnh.

"Bịch" một tiếng ngã xuống đất.

Tề Thung vội ngồi xổm xuống đỡ lấy bà ta, trong mắt thoáng qua tia toan tính, gã bình tĩnh hơn Khương Nhã Cẩn nhiều, chuyện hoán hồn không thể giải thích được, vậy chỉ có thể nghĩ cách đánh lạc hướng dư luận, tốt nhất là kéo cả Lâm Túc xuống nước!

Suy nghĩ vừa lóe lên, Tề Thung bỗng nghĩ ra gì đó.

Gã lập tức chuyển sang vẻ mặt đau khổ, "Phu nhân, phu nhân!"

Gã nói xong ngẩng đầu nói với mọi người, "Nhà họ Tề đúng là có dùng đến cấm thuật, nhưng chuyện này rất phức tạp, sau này tôi sẽ giải thích tỉ mỉ...."

Đợi về nhà, lập tức thủ tiêu chứng cứ.

"Hiện giờ, phu nhân nhà tôi ngất xỉu vì quá kích động, con trai tôi lại bị nhốt trong người giấy." Tề Thung đau đớn nói, "Thủ đoạn độc ác như vậy, chẳng lẽ không nên truy cứu sao?"

Gã nói đến đỏ hoe cả mắt, nghe mà muốn rơi lệ.

Lâm Túc đứng bên thưởng thức xong, tiện tay đưa cái chổi cho người làm bên cạnh,

"Giúp gia chủ nhà mấy người chùi bớt nước mắt cá sấu đi."

Người hầu, "......"

Tề Thung, "........."

Tề Thung nghẹn cứng một hơi, đột ngột đứng phắt dậy.

Lâm Túc liếc nhìn người vợ bị quăng uỵch xuống đất, lại nghe Tề Thung gằn từng chữ:

"Người thường làm người giấy giỏi lắm cũng chỉ giống bốn năm phần. Còn cậu ở nhà họ Tề, tay không làm ra một người giấy y như thật, thậm chí còn qua mặt được cả các phong thủy sư."

Lâm Túc vẫn đang quan sát bà Tề đang nằm đó như một hiện trường vụ án, dửng dưng "ừ" một tiếng.

Tuyết Nê Mã bất bình thay cậu: [Tay không hồi nào, rõ ràng là làm bằng giấy gói bánh quy mà.]

Nhưng cách cậu làm người giấy đúng là khác người, chỉ cần cắt ra hình dáng là có thể thổi hồn thành hình, mỗi lần dọn dẹp sau party, cầu thường cắt cả dây người giấy, tiện lợi vô cùng.

Lâm Túc dời mắt, nhìn Tề Thung không biết đang muốn nói gì, nghĩ nghĩ rồi khiêm tốn nói:

"Chỉ là thợ thủ công bình thường, không đáng nhắc tới."

Tề Thung hơi nghẹn lời, ánh mắt sắc bén, "Thủ đoạn quỷ quyệt như vậy xưa nay chưa nghe bao giờ, tôi chưa từng thấy bất kỳ phong thủy sư chính thống nào làm thuật pháp đó."

Lâm Túc nheo mắt: Ồ...

Hóa ra cụ ông chạy tàu hỏa vòng vo cả buổi là định nói cái này.

Cậu mỏi mắt chờ mong, "Nên?"

Tề Thung chất vấn, "Cậu có giấy chứng nhận thiên sư không?"

Trước đó gã đã điều tra qua, xác nhận trong Hiệp hội Thiên sư không hề có tên Lâm Túc.

Thấy Lâm Túc im lặng, gã lập tức vững dạ hơn.

Tề Thung quay đầu nhìn xung quanh, ra vẻ người tốt, "Chuyện dùng cấm thuật tôi sẽ chịu phạt, nhưng loại thuật sĩ lai lịch bất minh, thủ đoạn tà dị như thế này chư vị cũng nên cảnh giác."

Trong đám đông có vài người bắt đầu do dự liếc nhìn nhau do dự.

Tề Thung bỗng nghe thấy tiếng cười lạnh, "Ha! Khách quý do ta mời đến mà dám nói lai lịch bất minh?"

Giữa không gian tĩnh lặng, nụ cười của Tiết Trí Bạch càng lạnh hơn.

Lâm Túc liếc qua, thấy người kia đã lặng lẽ sờ tay vào bùa. Còn Đại Lang... khoan, sao cây chổi lại về tay Đại Lang rồi?

Thấy tình hình sắp lâm vào hỗn chiến.

Lâm Túc đúng lúc cất lời, "Vậy thì chỉ có thể chúc mừng một câu, khi quậy với người có "lai lịch bất minh" như tôi, ông đã động chạm tới bốn người rồi."

Tề Thung cau mày, đảo mắt nhìn quanh sân.

Ngoài Tiết Trí Bạch và Tề Giai Thác, gã không thấy còn ai từng nói đỡ cho Lâm Túc.

Tề Thung hừ lạnh, "Nếu tính cả cậu và người làm ở bên trong là bốn, vậy để nói một lời công đạo, Tề mỗ cũng không ngại động chạm."

Lâm Túc cười cười, "Thế sao."

Vừa dứt lời, một âm thanh rất nhỏ ngoài cửa vang lên.

Lâm Túc quay đầu nhìn, "Ồ, đến rồi."

Ánh mắt mọi người chuyển hướng theo cậu, chỉ thấy một bóng người bước vào cửa. Gương mặt nghiệm nghị, trường bào nhã nhặn, huy hiệu in trên ngực áo...

Chính là Hội trưởng Hiệp hội Thiên sư Tuân Thành: Mạnh Viễn Bình.

Mạnh Viễn Bình vừa vào cửa đã đi thẳng tới chỗ Lâm Túc, cười nói, "Xin lỗi, Lâm tiểu hữu. Đến trễ chút, ngoài đường kẹt xe..."

Ông bước gần người trước mặt, ông quay đầu:

"...Ủa? Sao không ai nói gì vậy?"

—-----------------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Lâm Túc (trên điện thoại): Alo, Tiểu Mạnh à...

Hội trưởng Mạnh: Ở đây yên tĩnh quá đi à.

Trước Tiếp