Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Bẫy trong bẫy
Gác mái tĩnh lặng dưới ánh trăng.
Trong sự im lặng khó nói thành lời, Lâm Túc lại quay sang Tề Giai Thác, dịu giọng an ủi, "Đừng sợ, anh ta đến gia nhập với chúng ta."
Người trước mặt dường như khẽ hít vào một hơi.
Tề Giai Thác vẫn giữ nụ cười ôn hòa, "...Có phải do tôi không tiếp xúc xã hội quá lâu rồi không?" Hay bây giờ mọi người đều nói chuyện kiểu này.
"......"
Hạ Chấn Linh chịu hết nổi, bước vào trong.
Không gian chật hẹp của căn gác mái càng làm nổi bật bờ vai rộng, đôi chân dài của hắn, hắn bước đến dừng lại trước giường, âm điệu lạnh nhạt,
"Hội trưởng Hiệp hội Giám sát Thiên sư, Hạ Chấn Linh."
Tề Giai Thác hơi bất ngờ, "Chào ngài, tôi là Tề Giai Thác."
"Con trưởng nhà họ Tề?"
Tề Giai Thác khẽ cười, không ý kiến gì với danh xưng này.
Hạ Chấn Linh lướt mắt nhìn anh rồi kéo ghế ngồi xuống.
Thấy bầu không khí trở lại quỹ đạo, Lâm Túc tiếp tục chủ đề vừa rồi:
"Họ dựa vào đâu mà khẳng định cậu là tai tinh cướp vận khí?"
Người trước mặt im lặng hai giây, sau đó thong thả cất lời, "Bởi vì ngay từ trong bụng mẹ, tôi đã cướp hết sinh khí của em trai song sinh."
"Chúng tôi là anh em sinh đôi khác trứng, năm đó Tề phu nhân sinh thường, người ra đời trước thực ra là em trai, nhưng do tôi thành hình trước, chiếm vị trí tốt hơn trong bụng nên ngay từ khi chào đời thể trạng của Tề Giai Nguyên đã rất yếu ớt."
"Đúng lúc này, đại sư Khải Diễn tiên đoán rằng một trong hai đứa song sinh đã cướp vận khí, sinh khí của đứa còn lại. Vừa khéo lại khớp với tôi, kẻ đã chiếm chỗ."
Lâm Túc để ý đến cách anh gọi người nhà họ Tề, không nói gì.
Cậu hỏi, "Chỉ thế thôi à?"
Tề Giai Thác khẽ lắc đầu, "Dù là song sinh nhưng lại không hề giống nhau. Tề Giai Nguyên càng lớn càng giống ông Tề bà Tề, nếu đứng chung một chỗ, tôi chẳng khác gì người ngoài..."
Một người "ngoài ý muốn" không thuộc về nhà họ Tề.
Lâm Túc, "Thế thì đúng là trong cái rủi có cái may."
"......" Tề Giai Thác khựng lại một giây, bị chọc bật cười.
"Tâm sinh tướng mà, giống bọn họ cũng chả phải chuyện tốt gì."
Ngẫm lại thì, có một đứa con trai càng lớn càng giống mình, ốm yếu đáng thương, lại đội trên đầu hào quang "phúc tinh", khỏi nói cũng biết cán cân của nhà họ Tề nghiêng phía nào.
Lâm Túc trầm mặc suy nghĩ, đối phương bỗng nói:
"À... phải rồi."
Tề Giai Thác khẽ vỗ tay hồi tưởng, "Ban đầu họ định chuyển toàn bộ vận khí về trước năm lên năm, nhưng năm tròn năm tuổi, sức khỏe của tôi bỗng tốt lên, còn Tề Giai Nguyên thì lại đổ bệnh."
Lâm Túc hứng thú, "Yo? Trời cao có mắt rồi à?"
Tề Giai Thác lại cười, "Không rõ, nhưng cũng vào lúc đó, trong nhà liên tục gặp điềm xấu, người nhà họ Tề hoảng sợ, càng tin tôi là tai tinh."
......
Một ánh mắt đột nhiên lia tới.
Lâm Túc vừa quay đầu thì đối diện ánh nhìn của Hạ Chấn Linh: ?
Nhìn gì?
Hai người lặng lẽ nhìn nhau.
Tề Giai Thác nhẹ nhàng mỉm cười, lẳng lặng dịch sang bên cạnh một chút.
Chỉ hai, ba giây sau, Hạ Chấn Linh dời mắt, chuyển sang nhìn Tề Giai Thác:
"Cậu cũng nghĩ mình là tai tinh?"
"Tôi không biết, nhưng trước nay tôi chưa từng hại ai."
"Vậy thì vĩnh viễn đừng nghĩ." Hạ Chấn Linh vẫn lạnh lùng như trước, giọng điệu lại bình tĩnh, trầm ổn, "Tai họa không phải do cậu mang đến, chỉ là họ bị nghiệp quật, gieo gió gặt bão."
Lâm Túc liếc qua, Hạ Chấn Linh chắc chắn đến thế à?
Tựa như cảm nhận được ánh mắt của cậu, Hạ Chấn Linh nghiêng đầu: Nhìn gì?
Lâm Túc nhìn hắn hai giây, không hỏi ra miệng.
Hắn không nói gì thêm, quay sang thì thấy Tề Giai Thác mỉm cười sắp dịch đến tận mép giường, "......"
Lâm Túc, "Tôi xâm phạm khoảng cách xã giao của cậu hả?"
Tề Giai Thác ôn hòa, "Không, chỉ là cảm thấy tôi sắp vượt qua ranh giới nào đó thôi."
Lâm Túc thở dài, "Đại lang, cậu nghĩ nhiều rồi."
Hạ Chấn Linh khẽ nhíu mày.
Tề Giai Thác, "...Gọi tôi là Giai Thác được rồi."
Lâm Túc, "Nhưng tôi cảm giác cậu không thích cái tên này, cũng không muốn người ta gọi là con trưởng nhà họ Tề."
Giai Thác, Giai Nguyên.
Kim sinh Thủy, nhưng lại đặt chữ "Thác" này. Tựa như suốt 22 năm qua, vừa lợi dụng anh, cũng vừa phủ nhận anh.
*Thác (错): Sai lầm.
*Đoán dụng ý tác giả trong câu "Kim sinh thủy", không có tính chắc chắn. Chữ Thác trong 错金 (Thác Kim): khảm vàng, nạm vàng -> liên quan đến Kim, chữ Nguyên trong 水源 (Thủy Nguyên): nguồn nước, thượng lưu -> liên quan đến Thủy.
Tề Giai Thác sững lại, "Lẽ nào cậu thực sự là thần tiên?"
Lâm Túc cười, "Chắc thế."
-
Chuyện cần nói cũng đã nói xong.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đứng dậy chuẩn bị quay về, lúc đi ngang qua bàn, Lâm Túc bỗng khựng lại, nhìn lá bùa bị đè dưới quyển sách.
Nét mực vẫn còn mới, "Cậu vẽ à?"
"Ở một mình buồn chán nên vẽ chơi thôi."
Vẽ bùa chẳng những luận hình thức, mà còn luận thần vận.
Chẳng rõ Lâm Túc nghĩ gì, quay đầu hỏi, "Không phiền thì tôi lấy hai tấm, coi như phí ủy thác nhé."
"Ngài không chê thì lấy bao nhiêu cũng được."
Cậu rút hai lá bùa rồi bước ra khỏi phòng.
Vừa định đóng cửa, Lâm Túc bỗng quay đầu nói với Tề Giai Thác, "Đừng xem mình là người ngoài."
"Tuy cậu không giống vợ chồng Tề Thung, nhưng lại rất giống ông cố của cậu."
Cửa phòng đóng lại, để lại Tề Giai Thác hơi sững sờ.
-
Ra khỏi cửa, Lâm Túc gấp lá bùa lại nhét vào túi.
Bên cạnh bỗng nhiên vang lên một giọng nói, "Ngủ ngon?"
"......" Cậu khựng lại, biết ngay.
Lâm Túc lảng tránh trả lời trực tiếp, "Sao anh lại phát hiện? Rõ ràng trong phòng tôi....."
Hạ Chấn Linh mặt không đổi sắc,
"Ý cậu là đặt mô hình rep 1:1 của mình trong phòng?"
Lâm Túc, "........."
Lâm Túc, "Lần trước anh còn gọi nó là lệnh đường lệnh tôn."
"Xưng hô của tôi cũng tùy cơ ứng biến."
Hừ, lúc diễn thì không thấy anh lanh lẹ thế này.
Lâm Túc dửng dưng liếc nhìn hắn rồi nói, "Thế bây giờ, Quan Giám sát đây muốn phạt tôi sao?"
Hạ Chấn Linh khẽ nhướng mày.
Lâm Túc vừa nói vừa sực nhớ ra, "Nghe nói anh có một quyền hạn, ai bị anh xẹt điện đều không thể trốn được, chỉ có thể nằm ra đó, mặc anh muốn làm gì thì làm.
"......"
Hạ Chấn Linh nhắm mắt một giây, bình tĩnh nói, "Sao, muốn thử à?"
Vừa lúc cả hai bước ra khỏi gác xép.
Ánh trăng rọi xuống nửa khuôn mặt tuấn tú nghiêm nghị của Hạ Chấn Linh, hắn cúi đầu, đôi mày càng thêm sâu thẳm.
Lâm Túc hớn hở, "Đau không, hay chỉ tê tê thôi?" Cậu nôn nao chìa tay ra, "Anh thử chích tôi nhẹ một cái coi?"
Hạ Chấn Linh, "........."
Một lát sau, giữa màn đêm rơi xuống tiếng cười lạnh.
"Tôi là bác sĩ vật lý trị liệu cậu đặt lịch chắc?"
...
Vừa về đến phòng, Tuyết Nê Mã lập tức vò thành một cục bay vèo đến, [Cậu về rồi! ... Sao mặt cậu trông tiếc nuối vậy, không thuận lợi hả?]
Lâm Túc lắc đầu, chẳng buồn kể chuyện mình đã rẽ sóng quay về đây như thế nào.
"Sau khi tao đi, Hạ Chấn Linh tới đây đúng không?"
[Sao cậu biết?] Tuyết Nê Mã đáp: [Nhà họ Tề cũng lảng vảng bên ngoài, thấy cậu chưa ngủ thì lại đi.]
Lâm Túc kệ cha nhà họ Tề, "Hạ Chấn Linh vào rồi nói gì?"
[Cậu vừa đi không lâu, anh ta đã gõ cửa, bảo: Tối nay quá nguy hiểm, hay là tôi ở đây với cậu?]
[Tui trả lời, không cần.]
Lâm Túc lặng người mấy giây.
Tuyết Nê Mã thấy hơi sai sai, [...Thế cậu sẽ nói như nào?]
Lâm Túc thở dài, dè dặt đáp, "Không hay lắm nhỉ, nhỡ đâu chúng ta lại bị đồn thành một giai thoại..."
Tuyết Nê Mã: [......] Ra là do nó chưa đủ táo bạo à!
Bỏ qua sai lầm không thể cứu vãn này, Lâm Túc cầm lấy bút trúc, lật xoẹt xoẹt cuốn sổ mệnh cách. Ánh vàng nhạt lướt qua trong đáy mắt, cậu hạ bút...
Hai dòng bát tự lần nữa quay về vị trí cũ.
Quỹ đạo vận mệnh cũ xẹt qua đáy mắt.
Ánh mắt Lâm Túc chợt khựng lại, "Nê Mã... 22 trừ 17 bằng?"
[5?] dấu chấm hỏi kèm theo là bắt nguồn từ sự ngờ vực đối với câu hỏi này.
Sổ mệnh cách "bịch" đóng lại.
Lâm Túc lặng lẽ nhìn trời: ...Hóa ra trời cao có mắt, năm Tề Giai Thác 5 tuổi là từ cậu mà ra.
Mười bảy năm trước, cậu đã gửi tặng toàn bộ giới phong thủy một gói quà hồi quy vận mệnh.
Chẳng trách Hạ Chấn Linh lại nhìn cậu.
[Cậu sao đấy?] Tuyết Nê Mã chọt cậu.
Lâm Túc lắc đầu, "Không sao, chỉ là cảm thán, chớp mắt một cái, mọi chuyện giờ chỉ còn là dĩ vãng."
[......? ]
-
Một giấc ngủ thẳng đến sáng.
Lâm Túc thức dậy mới hay tin nhà họ Tề đã loạn thành một cục, vì con trai cưng Tề Giai Nguyên đổ bệnh.
Nửa đêm thình lình "đổ bệnh", vận khí suy yếu.
Cả lò nhà họ Tề rối tung lên, bận đến mức suốt đêm không ai thèm tới kiếm chuyện với cậu.
Lâm Túc bình tĩnh cài lại cúc áo.
Mới trả chưa đến một phần mười, chả biết nháo nhào cái gì.
Tuyết Nê Mã: [Cậu định ra ngoài?]
Lâm Túc, "Con trai nhỏ nhà họ Tề ốm rồi, thân là khách, tất nhiên tao phải đến thăm chút chứ."
Tuyết Nê Mã nhìn cậu như nhìn một con sói già đang đến chúc Tết nhà chồn.
"Tề Giai Nguyên ngã bệnh, chắc chắn nhà họ Tề sẽ nghĩ ngay đến Tề Giai Thác." Lâm Túc mở cửa, mỉm cười, "Lúc này tốt nhất là để họ chú ý tới tao trước."
...
Phòng ngủ trên tầng ba, u ám trĩu nặng.
Từ bác sĩ đến thầy phong thủy, rồi cả đám người hầu, xếp thành ba vòng vây kín trong ngoài.
Vợ chồng Tề Thung ngồi bên giường, mặt đầy lo lắng.
Tề Giai Nguyên nằm trên giường, mặt mũi tái nhợt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó đau đớn, Khương Nhã Cẩn nắm chặt tay con trai. Quản gia đột nhiên gõ cửa bước vào.
"Tiên sinh, cậu Lâm kia đến."
Tề Thung đang bực bội, phất tay muốn đuổi đi, nhưng Tề Giai Nguyên trên giường đột nhiên lên tiếng:
"Bố ơi, con muốn gặp anh ấy."
Tề Thung kinh ngạc, "Giai Nguyên?"
Ánh mắt Tề Giai Nguyên kiên định, Tề Thung nghĩ một chút rồi ra hiệu cho quản gia mời người vào.
Lâm Túc vừa bước vào, vạt áo lay động, thần thái ung dung, Tề Thung trông mà nghẹn cả tim. Tề Thung vừa định lên tiếng, đã nghe Lâm Túc chào hỏi,
"Nghe nói con trai nhỏ bị bệnh, tôi đến thăm một chút."
"......"
Cơn nghẹn kia lại mắc trong cổ họng.
Một hơi bỗng dưng lại nghẹn trở về ngực.
Mặt Khương Nhã Cẩn giật giật hai cái, "Không phiền cậu lo, chỉ là bệnh vặt thôi, Giai Nguyên ở hiền ắt được trời thương, sẽ nhanh khỏe lại."
Tuyết Nê Mã: [Tui có một câu đối...]
Lâm Túc gật đầu: Ở ác ắt bị trời phạt.
Cậu gật gù tán thành, "Thế thì tốt quá rồi."
Nói xong quay sang nhìn một vòng bác sĩ, phong thủy sư xung quanh, tiếc nuối nói, "Vậy xem ra các vị hết việc rồi nhỉ."
Người xung quanh, "........."
Nhà họ Tề, "......"
Khương Nhã Cẩn bấu móng tay, không nhịn nổi định nổi trận lôi đình thì đột nhiên bị kéo lại. Tề Giai Nguyên trên giường nhìn thẳng vào Lâm Túc, ánh mắt lóe lên, khóe môi nửa cười nửa không,
"Anh....em Lâm Túc, anh tin là em cũng mong anh nhanh khỏe mà, đúng không?"
Lâm Túc đối diện với ánh mắt cậu ta, cũng cười, "Tất nhiên. Em mong anh giống như thẻ bài Clow..."
Bốn phía mông lung nhìn nhau.
"Hiện nguyên hình ngay lập tức."
*Hoạt hình "Thủ lĩnh thẻ bài - Sakura", câu thoại mỗi khi Sakura thu phục thẻ bài là "Ta ra lệnh cho ngươi, hãy hiện nguyên hình ngay lập tức."
Ngón tay Tề Giai Nguyên đặt trên chăn đột nhiên run lên.
Lâm Túc đảo mắt qua, như nghĩ ngợi gì đó rồi dời tầm mắt. Gây thù chuốc oán đủ rồi, cậu biết điều biết đủ mà chào tạm biệt, tránh làm nhà họ Tề tức đến mức diệt môn sớm.
"Nghỉ ngơi cho tốt, lúc rảnh tôi lại đến."
Cửa phòng vừa đóng lại.
Xoảng! Khương Nhã Cẩn cuối cùng không nhịn nổi nữa, đập vỡ chén trà.
"Đến gì mà đến! Đồ khốn kiếp! Loại vô học!"
Bà ta còn đang tức giận, chợt nghe Tề Giai Nguyên gọi, "Mẹ ơi, cậu ấy không thích con đúng không?"
Tề Giai Nguyên tủi thân cúi đầu, "Lần trước cậu ấy còn không cho con gọi là anh, nói mình mới có 17 tuổi."
"Ai quan tâm nó có thích hay không..."
Động tác xoa đầu của Khương Nhã Cẩn đột nhiên khựng lại.
Hôm qua khi Giai Nguyên nhắc tới chuyện này bà không để ý lắm: Trong nhà bọn họ có ai đề cập tới tuổi của Giai Nguyên chưa?
Khương Nhã Cẩn lạnh sống lưng, lặng lẽ liếc nhìn Tề Thung.
Tề Giai Nguyên ngây thơ chớp mắt, "Mẹ ơi, sao thế ạ?"
"Không có gì." Khương Nhã Cẩn lại dịu dàng cười với cậu ta, "Con không cần biết, mau ngủ một lát đi."
...
Vài giờ sau, trời đã về chiều.
Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ cộc cộc, hai người hầu đứng bên ngoài, "Cậu Lâm, chúng tôi đến dọn dẹp."
Bên trong không ai đáp lại.
Người hầu nhẹ nhàng đẩy cửa, trong phòng trống trải, một bóng dáng lẳng lặng lẻn vào.
Cùng lúc đó.
Ở phòng cho khách ngay bên cạnh, Hạ Chấn Linh lặng người nhìn người đang nằm dài trên ghế sofa phòng mình, vừa uống trà vừa ăn vặt, thậm chí còn có một luồng sáng trắng đang mát-xa đầu cho cậu.
"...Cậu làm gì đấy?"
Lâm Túc nhấp một ngụm trà, lắc đầu, "Anh không hiểu đâu, tôi vì cái nhà này mà rầu thúi ruột."