Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 13: Khách hàng thứ hai

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Bọn họ nghĩ rằng chúng ta đang hẹn hò

Ánh nắng ban chiều rơi nghiêng vào người cậu.

Hạ Chấn Linh liếc mắt nhìn mấy vụn bánh quy trên ghế sô pha, môi mỏng khẽ mở, "Vậy đúng là khổ cho cậu rồi."

Lâm Túc nghe ra hắn khen qua loa lấy lệ.

Cậu lắc đầu thở dài, "Đương nhiên rồi." Ngón tay thon dài vô thức vân vê mảnh giấy bọc bánh còn lại, "Nào có thảnh thơi như quan giám sát đây, ở một bên làm sếp lớn khoanh tay đứng nhìn."

"......"

"Đưa tôi cái kéo."

Hạ Chấn Linh nhìn cậu hai giây rồi quay người lấy kéo.

Lâm Túc soạt soạt cắt gấp giấy.

Tuyết Nê Mã đã leo lên bả vai cậu, không nhịn được ghé vào tai thì thào: [Cậu nói cứ như một người vợ đảm đang, trách móc ông chồng vô dụng ấy.]

Tiếng kéo sắc lẹm kêu "cạch" một tiếng.

Lâm Túc đáp trả, "Vậy thì mày là đứa con theo mẹ sau khi ly hôn."

[......] Tuyết Nê Mã không đấu lại, bèn đổi chủ đề: [Hạ Chấn Linh có biết thiết lập này không?]

"...Chả quan trọng, thiết lập dùng một lần rồi bỏ."

Bóng người trước mắt thoáng động.

Hạ Chấn Linh kéo ghế ngồi xuống, "Hôm nay cậu cố ý đến thăm Tề Giai Nguyên, cậu đang giục bọn họ ra tay với cậu à?"

"Cũng không hẳn là giục, chỉ thu hút hỏa lực thôi."

Lâm Túc đặt kéo xuống, dựa vào sofa nhàn nhã nói, "Tề Giai Nguyên vốn không nên tồn tại, sống được bao năm qua là nhờ rút cạn sinh mệnh và vận khí của Tề Giai Thác, nhưng thân thể vẫn luôn yếu ớt, nhất là một khi đến lúc Tề Giai Thác bị vắt kiệt..."

Hạ Chấn Linh kiên định nhìn cậu, "Bọn họ chỉ còn cách tìm một cơ thể thích hợp hơn."

"Chính xác, lần này bọn họ mời tôi đến hẳn là để khảo sát xem cơ thể tôi có đạt yêu cầu không, nhưng bây giờ Tề Giai Nguyên đột nhiên 'đổ bệnh', bọn họ chỉ có lựa chọn duy nhất là tôi."

Nói đến đây, Lâm Túc nghiêm túc nhíu mày, "Huống chi..."

Hạ Chấn Linh trầm ngâm nhìn cậu.

"Thân thể quý giá của tôi, có chỗ nào để người ta không hài lòng chứ?"

"......"

Người đối diện hít vào một hơi, Hạ Chấn Linh day trán, nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, "Tóm lại, trước mắt cậu cứ bảo vệ tốt... thân thể quý giá của mình đi đã, đừng chủ quan."

Lâm Túc khẽ cười, "Dĩ nhiên."

...

Cậu đã cho người ta đầy đủ không gian để gây án.

Mãi đến khi ăn uống phủ phê ở phòng Hạ Chấn Linh xong, cậu mới quay về phòng của mình.

Về đến chưa được bao lâu, cửa phòng đã bị gõ vang.

Lâm Túc mở cửa, quản gia đứng bên ngoài, mái tóc hoa râm chải gọn ra sau, bộ đồng phục quản gia ngay ngắn, vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng lóe lên tia sáng:

"Ngài Lâm, vừa rồi ngài đi đâu vậy? Tiên sinh bảo tôi đến chuyển lời nhưng không thấy ngài đâu."

Lâm Túc nhìn ông ta hai giây, nhướng mày, thái độ ngang ngược:

"Liên quan gì tới ông?"

Nói xong, rầm! đóng sầm cửa lại.

Ngoài cửa, "......"

Trong phòng, Tuyết Nê Mã lơ lửng giữa không trung há hốc mồm.

[...Cậu nhốt người ta ở ngoài vậy luôn?]

Lâm Túc phủi phủi vạt áo, tinh thần sảng khoái, "Thấy chưa, người càng có tật giật mình thì càng nói nhiều. Tao càng giải thích cặn kẽ lại càng dễ khiến người ta nghi ngờ."

[Nhưng tui cứ cảm thấy cú sập cửa vừa rồi của cậu có chút cảm xúc cá nhân đấy.]

"... Mày nghĩ nhiều rồi." Lâm Túc đoan chính nói, "Đây chỉ là chút kỹ thuật diễn xuất tao học từ Tiểu Hạ thôi."

Tuyết Nê Mã cảm thán: [Hiếm khi thấy cậu công nhận diễn xuất của anh ta như vậy đó.]

"Thỉnh thoảng cũng phải học chút gì đó hay ho của lớp trẻ chứ."

[......]

Chủ đề ngoài lề kết thúc.

Lâm Túc đưa mắt quét một vòng quanh phòng, sau đó mở balo, tủ quần áo, ngăn kéo, cậu kiểm tra từng cái một, cuối cùng lật ra một chiếc quần, nhìn thấy mặt trong túi quần bị cắt mất một góc.

Rất kín đáo, nếu không để ý kỹ thì khó mà phát hiện.

"Tâm tư thật độc ác."

Tuyết Nê Mã vểnh tai lên: [Vụ gì?]

"Nếu tao không đề phòng bỏ hạt dưa vào túi thì chắc là đã mắc mưu của bọn họ rồi." Lâm Túc cười lạnh, "Này khác gì đi trộm gói gia vị trong mì ăn liền đâu?"

[......]

Tuyết Nê Mã thành kính hỏi: [Xin hỏi trừ việc độc ác này ra, họ còn làm chuyện râu ria gì nữa không...?]

Chiếc quần bị tiện tay ném qua mép giường.

Lâm Túc đáp, "Dăm ba cái trò đoạt mệnh tráo hồn thôi."

Đoạt mệnh, tức là lấy quần áo, tóc hoặc móng tay của người đó, phong ấn vào trong "bùa gọi hồn", sau đó lấy ba cân sáu lạng giấy tiền mã đốt thành tro, năm mảnh ván quan tài từng chứa xác chết, năm vốc đất mộ phần, hòa cùng nước của ba giếng rồi nắn thành hình nhân, nhét bùa chú vào trong.

Tiếp theo, dùng một sợi chỉ đen trắng dài một trượng tám quấn chặt, thắt bảy nút chết, bỏ vào quan tài làm bằng mảnh ván quan.

"Trước đoạt mệnh, sau tráo hồn."

"Chờ người kia chết, đặt thi thể nằm xuống, đóng một cây đinh ngâm trong dầu xác chết vào lòng bàn chân, dùng Âm Dương Kính soi chiếu, linh hồn sẽ bị kéo ra từ miệng, một khắc sau tỉnh lại, hồn phách trong cơ thể đã bị thay đổi."

"Đinh dầu xác chết phải luyện chế trong ba năm."

Lâm Túc chậm rãi nói, "Nói cách khác, ít nhất từ ba năm trước họ đã bắt đầu tìm kiếm cơ thể thích hợp."

Tuyết Nê Mã sởn gai ốc, bịch một cái, dán chặt lên mặt Lâm Túc: [Đừng để bọn họ nhúng chàm cậu, tui cos cậu cho!]

"......"

Lâm Túc xách nó xuống, bóp bóp, "Không cần mày cos, hai hôm nữa chúng ta sẽ chuyển đến chỗ khác ở."

Nếu không có gì bất ngờ, nhà họ Tề muốn ra tay với cậu, chắc chắn sẽ phải tìm cách đẩy Hạ Chấn Linh đi trước. Nói cách khác, hai ngày nữa, Hạ Chấn Linh cũng sẽ không có mặt ở nhà họ Tề.

Tuyết Nê Mã thò đầu ra: [Đi đâu?]

"Nhà một người bạn."

Lâm Túc vừa nói vừa nhắn tin cho Hạ Chấn Linh báo cáo hành tung của mình, tiện thể dặn nếu có chuyện gì thì gọi cậu. Nhắn tin xong, cậu cất điện thoại,

"Đi thôi, qua chào hỏi cái đã."

-

Lịch Thành là một thị trấn bán phát triển.

Nơi đây có nhiều di tích cổ, vẫn còn lưu giữ một phần công trình kiến trúc xưa cũ.

Trong một quán trọ yên tĩnh, cửa sổ gỗ khép hờ, ánh sáng lưa thưa len lỏi vào phòng, trên bàn, đầu giường, đâu đâu cũng thấy từng xấp bùa chú xếp chồng.

Bóng người trong bộ áo vải mộc mạc đang cầm bút vẽ gì đó.

Cánh cửa "kẽo kẹt" vang lên.

Lâm Túc đẩy cửa bước vào, "Ông Tiết!"

Tay cầm bút run lên, tấm bùa vẽ được một nửa coi như bỏ.

Tiết Trí Bạch không rảnh lo cho lá bùa, giật mình quay phắt lại. Nhìn rõ người vừa tới, ông há hốc miệng:

"Ha... tôi vẽ ra ảo ảnh rồi à?"

Sao lại trông thấy bạn cũ phương xa ghé thăm...xa tận mười mấy năm về trước...

Lâm Túc dừng bước, "Ông tưởng mình là Thái Dương công công chắc?"

Tiết Trí Bạch hoàn hồn, tỉnh táo lại.

Mười phút sau.

Cửa sổ mở rộng, ánh nắng tràn vào, chiếc bàn lộn xộn đã được dọn dẹp, trên bàn đặt hai tách trà nghi ngút khói.

Lâm Túc vắt chân, nhàn nhã nhấp trà.

Tiết Trí Bạch ở đối diện nâng tách trà, ánh mắt cảm thán, "Tuy là trước đây đã thấy ông không thay đổi chút nào, nhưng không ngờ hơn mười năm rồi, ông vẫn..."

Lâm Túc, "Vẫn là chàng thiếu niên năm ấy, chẳng hề đổi thay. Ực~"

"...Đang uống nước thì đừng có hát."

Lâm Túc ngậm miệng, tiếp tục uống trà.

Tiết Trí Bạch quan sát cậu một lúc, cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại, hỏi, "Sao tự dưng đến đây thăm tôi vậy?"

"Dạo này có chút chuyện, đang ở tạm nhà họ Tề trong Lịch Thành, nhưng sắp dọn ra rồi, với lại hôm nọ tình cờ nghe nói ông cũng ở Lịch Thành, quán trọ của ông rộng thế này, chứa chấp tôi vài hôm đi."

"......"

Tuyết Nê Mã: [Hóa ra quán trọ cũng có cảm xúc.]

Tiết Trí Bạch kệ cách dùng từ của cậu, "Được thôi. Ông gặp chuyện gì à?"

"Dài dòng lắm, sau này nói."

Lâm Túc vừa nói vừa móc hai tấm bùa trong túi ra, "Ông xem thử cái này vẽ thế nào?"

Tiết Trí Bạch cầm lên chăm cú quan sát, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng, "Có linh khí. Ở đâu có vậy?"

"Đứa nhỏ nhà họ Tề vẽ."

"Cái gì nhỉ, Tề Giai...Nguyên?"

"Không." Lâm Túc nhìn ông, cười cười, "Tên là Tề Giai Thác."

Tiết Trí Bạch hơi ngẩn ra, nhíu mày khó hiểu.

Lâm Túc chỉ nói đến đó, không đi sâu vào câu chuyện, trước hết là gieo một hạt giống tò mò vào lòng ông.

"Hai hôm nữa tôi dẫn nó đến cho ông xem."

"Được."

Tiết Trí Bạch lại nói, "À... tôi định hai hôm nữa mở hội Luận Đạo đấy."

Lâm Túc dừng lại một chút, "Chốt ngày rồi à?"

"Chưa, chỉ nói là mấy ngày tới."

"Vậy dời lại vài hôm đi." Lâm Túc nâng tách trà, khóe mắt cong cong như con mèo lười,

"Yên tâm, ông sẽ không hối hận đâu."

Thời trẻ, Tiết Trí Bạch nhờ có Lâm Túc mà tránh khỏi không dưới mười trận tai ương. Vừa nghe vậy, ông không chút do dự gật đầu đồng ý, "Được."

Hai người nói chuyện chưa được bao lâu thì điện thoại Lâm Túc rung lên.

[Linh]: Quản gia tìm cậu, tranh thủ về sớm.

[Linh]: ...Tranh thủ về sớm từ phòng tôi.

"......"

Lâm Túc nhìn chằm chằm dòng tin nhắn cuối cùng, cuối cùng cũng thấm thía cảm giác của Hạ Chấn Linh mỗi lần chẳng biết chuyện gì mà lại phải cầm kịch bản trong tay.

Cậu cất điện thoại, đứng dậy, "Tôi về trước đây."

Tiết Trí Bạch định tiễn cậu, Lâm Túc lại quét mắt nhìn quanh bàn, "Ông không cần tiễn, mấy tấm bùa này cho tôi đi."

Nói xong thoăn thoắt gom đi mấy lá.

Tiết Trí Bạch ngồi lại xuống ghế, "...Được thôi."

-

Khi trở về nhà họ Tề, mặt trời đã ngả về Tây.

Truy rằng Lâm Túc không rõ Hạ Chấn Linh đã tống cổ quản gia đi thế nào, nhưng chắc hẳn lúc này đang có người theo dõi sát sao phòng của cậu và Hạ Chấn Linh.

Nhà họ Tề không ngu tới mức trắng trợn lắp camera hay thiết bị nghe lén trong phòng, vậy nên chắc chắn là đang giám sát từ bên ngoài cửa sổ.

Phía Tây tòa nhà có mấy gian phòng cho khách bỏ trống.

Lâm Túc vẽ mấy tấm phù xuyên tường rồi tiến vào bên trong.

Khoảnh khắc vừa bước vào, ánh sáng đột nhiên tối sầm lại.

Tấm rèm cửa khép kín, bóng dáng cao lớn của Hạ Chấn Linh chìm trong bóng tối, nghe thấy động tĩnh, hắn ngước mắt nhìn lên.

Cảnh tượng này làm Lâm Túc sững người.

"...Do tôi nhạy cảm quá à, tự dưng nghĩ đến cảnh bắt ba ba trong rọ."

Hạ Chấn Linh đứng thẳng dậy, "Cậu nhạy cảm đấy. Tôi đã chờ sẵn trong cái rọ này rất lâu rồi." Hắn thoáng dừng lại, ánh mắt lướt đến chỗ nào đó quanh Lâm Túc.

"Sao không để bản mô hình rep 1:1 của cậu trong phòng?"

Tuyết Nê Mã: [?]

Lâm Túc, "Từ giờ trở đi, tốt hơn hết là nó đừng mang hình dáng của tôi nữa."

Hạ Chấn Linh có vẻ hiểu ra, gật đầu, sau đó nói, "Nhà họ Tề đang theo dõi cậu rất sát sao, lúc quản gia đến tìm, tôi chỉ có thể nói cậu đang ở phòng tôi."

"......" Lâm Túc, "Hắn không hỏi gì khác à?"

Hạ Chấn Linh siết chặt thanh Đường đao, lạnh giọng, "Chuyện khác, không tiện tiết lộ."

Lâm Túc hít vào một hơi, khen hắn, "Diễn xuất của anh... đúng là một chiêu làm bố thiên hạ."

Hạ Chấn Linh, "......"

Lâm Túc, "Thôi, kéo rèm ra đi."

Hạ Chấn Linh xoay người, sải cánh tay dài mở toang rèm cửa.

Rèm vừa vén lên, ánh sáng tràn vào.

Phía sau những tán cây cách đó không xa, quản gia nắm chặt bộ đàm, nhìn chằm chằm vào cửa sổ:

"Tiên sinh, có động tĩnh rồi. Là Hạ Chấn Linh..."

Giọng nghi ngờ xen lẫn tiếng điện từ lách tách truyền qua, "Còn Lâm Túc kia đâu?"

"Chưa thấy xuất hiện."

Trong phòng, Hạ Chấn Linh kéo phăng rèm cửa.

Lâm Túc ngừng lại hai giây rồi cũng bước đến, Hạ Chấn Linh nghiêng đầu, "Lại sao vậy?"

Lâm Túc đứng ở vị trí ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy, "Chẳng phải làm bọn họ nghĩ rằng chúng ta đang hẹn hò sao?"

......

Phía bên kia rừng trúc.

Quản gia nắm bộ đàm, híp mắt, "Gia chủ, hai người họ xuất hiện cả rồi, đang nói chuyện."

"Nhìn kỹ xem nói cái gì?"

Quản gia mắt sáng như đuốc, đọc khẩu hình:

"...Ngủ lâu vậy."

"Chẳng phải do đồ chết tiệt nhà anh sao?"

—----------

Tác giả có lời muốn nói:

Quản gia: Gia chủ, ngồi chắc nhé.

Hạ Chấn Linh: ?

Kỹ thuật đoạt mệnh tráo hồn có sửa đổi tham khảo, không phải tài liệu, chỉ để giải trí, tin vào khoa học!

Trước Tiếp