Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 11: Khách hàng thứ hai

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Wine
Beta: Choze

Hưng thịnh và suy vong

Ý thức chìm vào im lặng một lúc.

Tuyết Nê Mã dè dặt hỏi: [Cậu nói nhiều năm là tính cả 17 năm cậu bất tỉnh nhân sự luôn hả?]

"........." Lâm Túc.

Cảm xúc chán ghét bị cắt ngang, khi gặp lại Tề Thung vẻ mặt của cậu đã trở về thái độ bình thường.

"Tiên sinh."

Quản gia lên tiếng, Tề Thung đang trò chuyện với người khác quay đầu lại, thoáng ngây người khi nhìn thấy Lâm Túc. Quản gia lại gật đầu, chậm rãi nói:

"Không phải ngài đang tìm cậu Lâm sao?"

Ánh mắt Tề Thung dao động, ngay sau đó bừng tỉnh bật cười, "Ồ, đúng rồi."

Ông nói với Lâm Túc, "Vài ngày nữa Tiết tiên sinh sẽ đến Lịch Thành mở hội Luận Đạo...Chính là vị bậc thầy bùa chú nổi danh đó. Cơ hội hiếm có, hay là chúng ta cùng đi?"

Lâm Túc nhìn ông, mỉm cười không đáp.

Tề Thung bất giác căng thẳng, khẽ nuốt nước bọt, ông còn đang định nói thêm gì đó, Lâm Túc đã cười:

"Được thôi."

Nói xong, Lâm Túc cũng không có chuyện gì khác nên xoay người rời đi.

Đợi cậu đi xa, Tề Thung quay sang quản gia, "Có phát hiện gì không?"

Quản gia hạ giọng: "Chắc là chưa phát hiện được gì."

Bả vai Tề Thung hơi thả lỏng, Khương Nhã Cẩn bất mãn nhìn theo bóng lưng Lâm Túc rời đi, hừ lạnh, "Mời cậu ta đến mà cứ như đi xin vậy, chẳng có nổi một lời khách sáo. Đúng là không được dạy...."

Tay áo bị kéo nhẹ.

Tề Giai Nguyên ngẩng đầu nói, "Mẹ ơi, đừng giận."

Khương Nhã Cẩn không biết nghĩ đến chuyện gì, xoa đầu con trai, nét mặt tràn đầy yêu thương, "Phải rồi, không giận. Chỉ cần vì con..."

"Mẹ?"

"Không có gì."

Tề Giai Nguyên lại nở nụ cười ngọt ngào.

...

Sau khi Lâm Túc cất bước rời đi, Tuyết Nê Mã hỏi: [Cậu nghĩ họ muốn giữ cậu đến canh mấy?]

"Cũng đâu phải Diêm Vương, muốn giữ đến canh mấy thì mặc ông ta."

*Xuất phát từ câu nói "Diêm Vương đã gọi vào canh ba, không ai giữ được đến canh năm."

Tuyết Nê Mã phát ra một tràng âm thanh thánh thót "hé hé hé".

Tiếng cười vang lên tựa như một hồi chuông báo, Lâm Túc chìm vào trong đó, chợt cảm thấy mông lung, "... Hình như tao quên cái gì đó."

[Đã quên thì tức là không quan trọng.]

"Cũng đúng."

Cậu yên tâm thoải mái đi lấy đồ ăn.

Quầy tiệc ở phía bên kia đại sảnh, Lâm Túc ăn rất vui vẻ, vừa quay đầu đã thấy Hạ Chấn Linh xụ mặt từ đằng xa đi tới.

Một người một (linh) thú đồng loạt cứng đờ.

Lâm Túc: À, quên mất Tiểu Hạ.

Hạ Chấn Linh bước đến, dừng lại ngay trước mặt cậu.

Lâm Túc đặt đĩa đồ ăn xuống, cố gắng ra vẻ tự nhiên chào hỏi, "Anh đến rồi à."

Hạ Chấn Linh nói bóng nói gió, "Suýt thì không đến được."

"......"

Lâm Túc xụ mặt, nghiêm túc nói, "Thật ra tôi vừa mới đi điều tra một vòng, phát hiện ra một số chuyện."

Câu chuyện bị kéo đi theo hướng khác một cách trắng trợn.

Vài giây sau, Hạ Chấn Linh hiểu ý, buông tha cho cậu, "Chuyện gì?"

Xung quanh vẫn có vài ánh mắt lén lút nhìn qua.

Lâm Túc vẫy tay ra hiệu.

Hạ Chấn Linh rũ mắt trầm ngâm một lát, sau đó nghiêng người xuống, hắn cao hơn cậu cả một cái đầu, khi cúi người xuống, vai lưng gần như chắn hết tầm nhìn phía sau, "Nói đi."

Lâm Túc ngẩng đầu, nhận ra vẫn còn cách tai đối phương tầm một đốt ngón tay.

Cậu, "..."

Tự nhiên cao vậy để làm gì chứ!

Lâm Túc mím môi, nâng cằm lên, áp sát lại nhỏ giọng nói, "Tôi vẫn chưa làm rõ được chuyện này..." Cậu dừng lại một chút, hỏi, "Trước đây Tề Thung mang cái hộ dân bị cưỡng chế kia về, là đưa về chỗ này sao?"

Hạ Chấn Linh ừ một tiếng, "Hắn và Tề Chương...Hộ dân bị cưỡng chế, là anh em họ."

Lâm Túc rũ mắt, suy nghĩ một chút.

"Tôi cần ra ngoài một lát, anh yểm trợ cho tôi cái."

Hạ Chấn Linh nghiêng đầu nhìn cậu, ý bảo cậu nói tiếp.

Lâm Túc chân thành tha thiết nhìn hắn, "Anh biết diễn không? Diễn tự nhiên chút, đừng có lố quá."

Hạ Chấn Linh cau mày suy nghĩ, "Chắc là biết."

Lâm Túc thở phào, "Tốt."

Ngay giây sau, cậu vớ cầm lấy chiếc đĩa đắt tiền bên cạnh ném thẳng xuống đất! "Xoảng!" Ánh mắt bốn phía kinh ngạc đổ dồn về đây, Lâm Túc mím môi, cảm xúc dâng trào trong đáy mắt,

"Anh nói lại lần nữa xem?"

Hạ Chấn Linh, "..............."

Chưa hề chuẩn bị chút nào, con ngươi của hắn lặng lẽ co lại, hắn nên nói gì cơ?

Khánh khứa xung quanh đều trố mắt, khiếp sợ lẫn tò mò.

Hai người nhìn nhau ba giây, môi Hạ Chấn Linh khẽ mấp máy, không nói nổi chữ nào.

Lâm Túc, "........."

Lâm Túc gật đầu, "Được, không nói nên lời đúng không?"

Từ lúc cậu đập đĩa, mọi người đã vô cùng kinh hãi, cậu trai này lai lịch thế nào mà đập đĩa trước mặt Hạ Chấn Linh? Mà nhìn Hội trưởng Hạ đi, thậm chí còn không nói được câu nào...

Tề Thung nghe tin chạy tới, "Đừng nóng, đừng nóng, có chuyện gì vậy?"

Lâm Túc liếc ông một cái, lại liếc sang Hạ Chấn Linh một cái, gương mặt tái nhợt, khóe mắt hơi đỏ, "Đừng hỏi tôi, hỏi anh ta ấy."

Nói xong cậu xoay người rời đi, không chút lưu luyến.

Hạ Chấn Linh một mình gánh vác, "........."

Hắn lặng lẽ hít vào một hơi, đôi mắt bình tĩnh đang cuộn trào sóng dữ...Diễn kịch gì chứ, rõ ràng là đẩy hết mọi chuyện lên đầu hắn.

Giữa vô vàn ánh mắt, hắn lạnh lùng quét mắt qua, phun ra một câu,

"Không tiện tiết lộ."

Nói xong cũng sải bước rời đi.

Hai người vừa rời đi khỏi, đại sảnh vốn yên tĩnh lập tức bùng nổ!

-

Lá rừng xào xạc lướt qua, Lâm Túc cầm la bàn trong tay, lách khỏi đám đông, thẳng tiến mà đi.

Cậu thở dài, "Tiểu Hạ không được rồi, lời thoại toàn tao nói."

Tuyết Nê Mã trăn trở: [Có gì nói nấy, lời thoại của cậu là abc, còn chỗ chừa cho anh ta là một khung trống trong Uncle Booky's Story Time.]

*Uncle Booky's Story Time, đề mục của phần tranh trong sách Tiếng Anh bên Trung.

Lâm Túc lắc đầu, "Cuối cùng vẫn là tao điền vào mà."

[...Điền vào cái gì, đường lui của anh ta à?]

"......" Lâm Túc nghiêm mặt nhìn phía trước, "Sắp đến rồi."

Đi qua rừng trúc thanh vắng, trước mặt là một căn phòng ở góc Đông Nam của phủ viện.

Cửa bên ngoài bị khóa.

Lâm Túc giơ tay gõ nhẹ một cái, ổ khóa lập tức rơi xuống.

Cậu đẩy cửa bước vào, ánh sáng bên ngoài từ sau lưng rọi vào căn phòng trống trải, bụi bặm bay tán loạn. Không chần chừ, cậu lần theo la bàn tiến đến đẩy chiếc tủ quần áo ở góc tường ra.

"Rầm" một tiếng, xuất hiện một cái cửa sắt phía sau tủ.

Bên trong có một người bị nhốt.

Mới chỉ nửa tháng không gặp, Tề Chương đã tiều tụy đến mức không thể nhận ra, đầu bù tóc rối, tay chân đều bị xích vào tường. Nghe thấy tiếng động, gã ngẩng đầu lên, đôi mắt đờ đẫn chợt bừng tỉnh vì kinh hãi....

"Sao cậu lại ở đây?"

Căn phòng khóa kín tối mịt, chỉ có ngọn đèn le lói ở cửa.

Lâm Túc từng bước đến gần, Tề Chương vừa sợ vừa hoảng, há miệng định hét lên. Lâm Túc liếc qua, khẽ cong môi:

"Hét đi, hét rách họng cũng không có ai tới cứu ông đâu."

"......"

Tề Chương nghẹn lời, hậm hực ngậm miệng lại.

Lâm Túc đứng trước mặt gã, đi thẳng vào vấn đề, "Tề Thung, và cả con trai hắn Tề Giai Nguyên, ông biết những gì?"

"Ta không......"

"Khỏi diễn."

Lâm Túc nhàn nhạt, "Ông báo tin Tề Ngọc Hành 'hoàn dương' cho Tề Thung, bây giờ lại bị nhốt ở đây, chứng tỏ ông biết chuyện của nhà họ Tề. Không lẽ ông định che giấu cho Tề Thung để rồi bị nhốt ở đây cả đời à?"

Cậu bổ sung, "À phải rồi, tôi không bàn chuyện hợp tác với ông đâu, chỉ là uy h**p ông thôi."

Tề Chương run lên, cứng đờ tại chỗ.

Một lúc sau gã buông xuôi, vai trùng xuống, "...Tề Thung không chỉ có một đứa con trai là Tề Giai Nguyên, nhà họ Tề sinh một cặp song sinh."

Lâm Túc mím môi, quả nhiên.

Cậu hỏi, "Vì sao?"

Cậu chỉ hỏi một câu vì sao, Tề Chương lại hiểu ý ngay, Tề Chương cười khổ, "Là tiên tri. Trong phong thuỷ thế gia, khi mỗi đứa trẻ mới sinh ra đều sẽ mời đại sư đến xem mệnh bát tự. Khi đó họ đã mời đại sư Khải Diễn, trước giờ tiên đoán của ông ta chưa từng sai."

"Ông ta nói..."

"Cặp song sinh này chỉ có một đứa được sống. Đứa nhỏ còn lại vốn không nên tồn tại, là kẻ đã cướp vận khí của đứa kia mà sống sót. Hai đứa, một đứa mang về hưng thịnh, một đứa dẫn đến suy vong. Đứa cướp vận khí chính là tai tinh của nhà họ Tề."

Lâm Túc hờ hững, "Làm sao bọn họ xác định được ai là tai tinh?"

Tề Chương lắc đầu, "Ta chỉ nghe nói đứa lớn là tai tinh. Ngay từ trong bụng mẹ nó đã hút cạn sinh khí của em trai, khiến đứa nhỏ sinh ra yếu ớt, chậm phát triển."

"Bây giờ chẳng qua chỉ là trả lại những gì vốn thuộc về đứa nhỏ, phúc tinh của nhà họ Tề."

Vừa dứt lời, gian phòng tối chìm vào tĩnh lặng.

Chỉ vì muốn "trả lại" nên đã nhốt máu mủ ruột thịt của mình trên căn gác xép kín bưng, biến cả biệt phủ nhà họ Tề thành một trận pháp phong thủy, từng chút một dẫn dắt vận khí, sinh khí của người anh...truyền sang cho em trai song sinh Tề Giai Nguyên.

Lâm Túc rũ mắt không nói gì.

Tựa như một túi máu sống, bị hút cạn suốt hai mươi hai năm.

Nhai xương hắn, ăn thịt hắn, uống máu hắn.

Nuôi dưỡng huyết mạch nhà họ Tề hưng thịnh, cái gọi là "phúc tinh" của nhà họ Tề...

Còn có phải "phúc tinh" thật hay không thì chưa chắc.

Lâm Túc đột nhiên mở miệng, "Nhà họ Tề suy bại thật ra không liên quan gì đến phúc tinh hay tai tinh."

Tề Chương vô thức hỏi, "Vậy là vì sao?"

Lâm Túc chỉ chỉ lên đầu, "Đơn giản vì chỗ này của bọn họ có vấn đề."

"........."

Tề Chương nhìn chằm chằm Lâm Túc vài giây, bỗng nghiến răng, "Mày không phải Tề Ngọc Hành hoàn dương!" Tề Ngọc Hành là gia chủ chính tông, đức cao vọng trọng, quang minh lỗi lạc.

Tuyệt đối không thể nào... vô liêm sỉ, độc miệng như vậy!

Xiềng xích sắt bị gã lay vang lên âm thanh loảng xoảng.

Lâm Túc mỉm cười với hắn, không để ý nữa, quay đầu rời khỏi mật thất.

Tề Chương nhìn chằm chằm bóng lưng cậu, "Rốt cuộc mày là ai?"

Bóng lưng phía trước dừng một nhịp, "Edogawa Conan." Lâm Túc nghiêng đầu, "Là một thám tử."

"?"

-

Gió rít vù vù bên tai.

Lâm Túc nhanh chóng băng qua rừng trúc quay về, giọng Tuyết Nê Mã lẫn vào trong tiếng gió:

[Chắc chắn bây giờ ông ta đang nghĩ cậu có bệnh.]

Lâm Túc, "Ông ta đâu phải bác sĩ, ông ta nghĩ thì có tác dụng gì."

[......]

Bên cạnh câm nín.

Lâm Túc lại nói, "Tao về tìm Hạ Chấn Linh trước, mày giúp tao xử lý chút chuyện."

Dặn dò vài câu, ánh sáng trắng xẹt vút sang hướng khác.

Quay trở lại bữa tiệc.

Vì màn kịch đặc sắc trước khi rời đi nên Lâm Túc vừa xuất hiện đã thu hút mọi ánh nhìn đổ dồn về phía cậu.

Lúc này Hạ Chấn Linh cũng đã trở lại sảnh tiệc.

Ánh mắt hai người giao nhau cách nửa đại sảnh, ánh nhìn xung quanh lại càng nóng bỏng hơn.

Lâm Túc thong dong đi đến trước mặt Hạ Chấn Linh, "Về rồi đây."

Hình như thái dương Hạ Chấn Linh khẽ giật giật, ấn nhẹ mi tâm, nhỏ giọng nói, "Cậu còn nhớ chúng ta đang cãi nhau không?"

Lâm Túc bừng tỉnh, kéo tay hắn nắm một cái rồi buôngra, "Giờ chúng ta làm hòa rồi. Ok xong, nói chuyện tiếp đi."

"......"

Lâm Túc hỏi, "Sau khi tôi đi anh bịa thế nào vậy?"

Hạ Chấn Linh lạnh nhạt đáp, "Tôi nói, không tiện tiết lộ."

Lâm Túc liếc mắt tán dương, "Tôi còn nói anh không được...Không ngờ anh còn biết để lại khoảng trống. Nói nhiều dễ sai, bốn chữ ngắn gọn thế này là được, cho bọn họ tha hồ suy diễn."

Hạ Chấn Linh không muốn nghĩ mình sẽ bị suy diễn đến thế nào.

"Mọi chuyện thế nào?"

"Cũng khá trơn tru."

Chỗ này không tiện nói quá nhiều, Hạ Chấn Linh chỉ gật đầu, quả nhiên còn chưa nói được mấy câu Tề Thung đã đi tới, gương mặt tươi cười thoáng ngạc nhiên:

"Cậu Lâm quay lại rồi sao? Ôi chao, cậu và Hội trưởng Hạ đây là..."

Lâm Túc thản nhiên, "Hòa rồi."

"Ồ?" Nụ cười của Tề Thung hơi cứng lại, "...Cậu mới đi có một phút mà?"

Lâm Túc nghiêm túc, "Dù chỉ một phút, nhưng thái độ của Hạ Chấn Linh rất đúng mực. Một phút chẳng lẽ không đủ để chúng tôi hóa giải hiềm khích?"

"......"

Hạ Chấn Linh ở bên cạnh nghe cậu nói nhăng nói cuội mà tâm lặng như nước.

Hắn cảm thấy chỉ cần không bắt hắn bịa chuyện thì ai muốn nói gì cũng được.

...

Tống cổ Tề Thung đến thăm dò ra chỗ khác.

Buổi tiệc kết thúc khi đã gần mười giờ tối.

Khách khứa ra về, Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cũng lên phòng cho khách, mới đi được nửa đường đã nghe thấy điện thoại vang lên một tiếng "ting".

Lâm Túc mở điện thoại ra: Bạn có một đơn hàng mới.

Cùng lúc đó, một luồng ánh sáng trở về bên cạnh cậu.

Tuyết Nê Mã: [Xong việc, hẹn lúc mười hai giờ đêm.]

Lâm Túc chạm nhẹ vào màn hình, giao diện đơn giản hiện ra:

[Người ủy thác: Tề Giai Thác]

[Thân phận: Con trưởng nhà họ Tề ở Lịch Thành, 22 tuổi ]

[Trạng thái: Đã nhận đơn]

Bước chân bên cạnh khựng lại, Hạ Chấn Linh nghiêng đầu: "Sao thế?"

Hai người vừa lúc đi tới cửa phòng.

Hạ Chấn Linh ẩn ý, "Đêm nay không phải đêm bình an, đừng có... làm bậy."

Lâm Túc lắc đầu, "Tôi......"

Vừa định mở miệng đã nghe Tuyết Nê Mã nói: [Nghe nói quan giám sát có một quyền hạn đặc biệt, đó là phóng điện áp cao ra thì quỷ thần gì cũng gục ngã, không thể chống cự, chỉ có thể mặc người ta muốn làm gì thì làm...]

Lâm Túc, "......"

Ngước mắt lên nhìn thấy dáng người cao lớn của Hạ Chấn Linh đứng ngay trước mặt, hàng mi dài buông xuống dửng dưng nhìn cậu.

Sau eo bất giác dâng lên một luồng tê dại.

Cậu lập tức chuyển hướng câu chuyện, "Tôi cũng nghĩ thế, ngủ ngon."

Hạ Chấn Linh nhìn cậu thật sâu, "Tôi tin."

Hai người đẩy cửa, mỗi người về một phòng.

Cửa đóng lại.

Lâm Túc lập tức hỏi, "Mày không để lộ gì đấy chứ?"

[Không nha. Tôi giả làm bút tiên, viết cho cậu ấy một dãy địa chỉ web.]

"......Tốt đó, đừng để bút tiên biết."

[Thế lát nữa cậu đi không?]

"Tất nhiên là đi." Lâm Túc vung tay, "Đêm nay mày cosplay tao ở lại đây. Ứng phó với sự giám sát của nhà họ Tề... và cả Hạ Chấn Linh đến kiểm tra phòng."

-

Đêm khuya thanh vắng, ánh trăng tĩnh mịch.

Trong gian gác xép nhỏ ẩn mình giữa rừng cây, cửa phòng nhẹ nhàng vang lên hai tiếng "cốc cốc". Ngay sau đó, một giọng nói trong phòng vang lên, dịu êm như gió thoảng, tựa như sắp tan vào màn đêm:

"Cửa không khóa, mời vào."

Lâm Túc đẩy cửa bước vào.

Ánh trăng rót nghiêng qua nửa khung cửa sổ, soi sáng chàng thanh niên đang tựa lưng bên giường, áo sơ mi phẳng phiu chỉnh tề, nét mặt nhu hòa thấp thoáng ý cười, chăn mỏng phủ ngang chân vẫn không giấu nổi vẻ mong manh bệnh tật.

Khi Lâm Túc quan sát anh, đáy mắt Tề Giai Thác cũng lóe lên một thoáng kinh ngạc rồi khẽ nở nụ cười,

"Tôi đã chuẩn bị tinh thần để giao dịch với ác quỷ, không ngờ người đến lại là thần tiên."

Nói chuyện thật dễ nghe, cậu thích.

Lâm Túc bước đến gần, "Không sợ tôi là ác quỷ đến lấy mạng cậu sao?"

Nụ cười của Tề Giai Thác vẫn nhẹ tênh, giọng nói nhẹ nhàng, "Tôi không muốn chết, nhưng cũng không muốn tiếp tục sống vì người khác."

Lâm Túc nhìn anh hai giây, "Ủy thác của cậu, tôi nhận."

Nói rồi cậu ngồi xuống bên mép giường.

"Nhưng trước đó tôi muốn hỏi rõ vài chuyện."

"Xin cứ nói."

"Họ dựa vào đâu mà khẳng định cậu là..."

Lời còn chưa dứt, cửa phòng bỗng vang lên một tiếng "cộp" nặng nề. Tề Giai Thác giật mình, Lâm Túc cũng quay đầu nhìn sang.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, một bóng người cao lớn tựa vào khung cửa.

Hạ Chấn Linh khoanh tay trước ngực, ánh mắt sâu thẳm. Khi ánh mắt chạm nhau, hắn nhướng mày như thể muốn nói: Giải thích.

Lâm Túc, "......"

Sao Hạ Chấn Linh lại tới đây?

Cậu chợt thấy hơi chột dạ, chậm rãi dời mắt.

Tình hình trước mắt hơi kỳ lạ. Tề Giai Thác lâu rồi không tiếp xúc với ai, mà bây giờ, giữa đêm khuya, trên gác xép của anh....

Một người ngồi trên giường anh, có tật giật mình, một người tựa cửa của anh, đang chờ giải thích.

Anh vẫn giữ nụ cười, lặng lẽ dịch người ra xa một chút...

Không gian lặng như tờ, anh vừa định nói gì đó.

Đã nghe Lâm Túc thở dài, "Nếu anh đã phát hiện rồi...Vậy giới thiệu một chút, vị này là đại lang*."

Tề Giai Thác, "......"

Hạ Chấn Linh, "......"

(*Ở đây raw là "大郎" (Đại Lang). Chữ này theo cách gọi truyền thống thì thường được dùng để chỉ con trai trưởng, con trai đầu lòng trong gia đình. Mà chữ "郎" (lang) còn có nghĩa là "lang quân" (chồng) nên cũng có thể hiểu theo nghĩa là "chồng lớn".)

—--------------

Lời tác giả:

Hạ Chấn Linh (Cười khẩy): Còn tôi thì sao? tôi là ai

Tề Giai Thác: ...(Vẫn giữ nụ cười thánh thiện.)

.

Wine: Công tử thế gia hàng thật giá thật nè.

Trước Tiếp