Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Bữa tiệc giới phong thủy
Mặt xe bóng loáng phản chiếu ánh mặt trời, lấp lánh sáng rực, người đàn ông trung niên vẫn đứng ngay trước đầu xe, giữ nguyên nụ cười.
Lâm Túc hơi nheo mắt. Hạ Chấn Linh, thật tốt...
Cậu lễ độ, khách sáo nói, "Vậy xin hỏi trong thiết lập này, ông tên là?"
Lần này "ông Trương" nói, "Khổng Phất."
Lâm Túc tán thưởng, "Tên hay đấy, nghe rất Trung Quốc." Chinese Kongfu.
*Khổng Phất (Kǒng fú). Bình thường là Chinese Kungfu (Kung Fu của Trung Quốc), còn bây giờ là Chinese Kongfu (Khổng Phất người Trung Quốc).
Khổng Phất cười tủm tỉm, "Quá khen."
Ông vừa nói vừa mở cửa xe, "Mời lên xe, tiên sinh còn đang xử lý công việc, tôi đưa ngài về trụ sở trước."
Lâm Túc gật đầu ngồi vào xe, "Làm phiền rồi."
...
Vừa lên xe cậu đã gửi tin nhắn cho Hạ Chấn Linh: Người của anh aka ông Trương đã đón được tôi rồi 😊
[Linh]: Nhớ cảm ơn ông ấy.
"......"
Tuyết Nê Mã ghé đầu vào vai cậu, khen ngợi: [Thế mà anh ta vẫn nhớ mấy trò hạt nhài của cậu, chắc chắn là có ý chí bất chính với cậu rồi.]
"... 'ý chí' mà đi với 'bất chính' thì không ra được nghĩa chỉ sự thăng tiến đâu."
Lâm Túc tắt điện thoại, nhắm mắt thư giãn, "Học thành ngữ cho đàng hoàng rồi hẵng nói chuyện."
Xe tư nhân chạy êm ái cả một đoạn đường.
Lâm Túc vốn nghĩ "trụ sở" mà Khổng Phất nói là trụ sở của Hiệp hội Giám sát, nào ngờ xe lại dừng ngay trước một tòa cao ốc thương mại.
Lâm Túc hạ kính xe thò đầu ra: ?
Khổng Phất đã xuống xe, mỉm cười với cậu, "Công ty của Hạ tiên sinh." Dứt lời, ông quay gót đi vào tòa nhà.
Toàn bộ cửa kính trên tòa cao ốc phản xạ ánh sáng mặt trời, chói lóa đến mức mắt mở không lên, vừa nhìn là biết quy mô không hề nhỏ.
"Rốt cuộc Hạ Chấn Linh có bao nhiêu thân phận vậy?"
[Hổng biết.] Tuyết Nê Mã: [Cậu đi mà hỏi anh ta.]
"Thôi." Lâm Túc rụt đầu lại, nheo mắt tựa vào lưng ghế, "Quan hệ của bọn tao chưa thân đến mức đó."
Trên vai lập tức vang lên âm thanh "hé hé".
Chưa đầy năm phút sau, cửa xe mở ra.
Một bóng dáng cao lớn tức khắc chắn hết ánh sáng bên ngoài, bóng người từ trên cao đổ xuống người Lâm Túc.
Lâm Túc ngẩng đầu, thấy Hạ Chấn Linh đã ngồi vào xe.
Người nọ vẫn mặc chiếc áo đen lót bên trong, khoác thêm bộ vest màu xám nhạt bên ngoài, vai rộng lưng thẳng, khoảng không rộng rãi ở hàng ghế sau phút chốc trở nên chật hẹp.
Lâm Túc không kìm được mở miệng, "Giám sát Hạ, không nóng hả?"
Hạ Chấn Linh một tay kéo cổ áo, rũ mắt xuống, hầu kết khẽ động, "Vẫn ổn. Xuất phát thôi."
Xe tư nhân lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ.
Ánh sáng lấp loáng lướt qua ô cửa kính, hơi lạnh trong xe xua tan phần nào hơi nóng, hàng ghế sau tạm thời rơi vào tĩnh lặng, Lâm Túc nghiêng đầu liếc qua Hạ Chấn Linh kín mít ở ngay bên cạnh, suy nghĩ miên man:
Chẳng lẽ Hạ Chấn Linh mặc nhiều như thế là để giấu chiếc nhẫn kia đi?
Hay thật ra anh ta là cây mắc cỡ chuyển thế, bị người ta chạm vào là co rúm người lại...
"Nhìn gì đấy."
Giọng điệu điềm nhiên kéo cậu trở về thực tại.
Lâm Túc bị bắt tại trận, cậu dời mắt đáp, "Không ngờ Giám sát Hạ còn có loại thân phận này."
"Chứ cậu nghĩ tôi vào Hội đồng quản trị trường học bằng cách nào?"
"..."
Hóa ra là bơm tiền giữ chỗ.
"Hai giới âm dương không can thiệp lẫn nhau." Hạ Chấn Linh nói, "Tôi chỉ tự tìm cho mình một nghề nghiệp tiện nhất để dễ bề hành sự trong xã hội hiện đại."
Lâm Túc nhìn hắn chằm chằm.
Để dễ bề hành sự nên tiện tay mở luôn cái công ty lớn. Ý là vậy hả?
Tuyết Nê Mã chọc cậu: [Nhìn người ta kìa. Còn cậu?]
Lâm Túc hơi ngẩng cằm, lý lẽ hiên ngang, "Tao tự tìm cho mình nghề nào có nhiều ngày nghỉ nhất trong năm."
[......]
[Vậy cậu đỉnh hơn rồi.]
-
Lúc đến Lịch Thành trời đã chạng vạng.
Ánh tà dương từ chân trời buông xuống, ráng chiều đỏ tím trải rộng khắp bầu trời, hoàng hôn từ thuở xưa đã được xem là thời khắc quỷ ma lẩn khuất.
Hạ Chấn Linh ngước mắt nhìn trời, "Bây giờ đến nhà họ Tề hay chờ ngày mai?"
"Đi luôn đi." Lâm Túc đáp, "Âm khí đang lên, sẽ thấy rõ được vài thứ."
Khổng Phất lập tức lái xe đến nhà họ Tề.
Nhà họ Tề là một khu trạch viện phong cách Trung Hoa.
Hai bên cửa lớn treo đèn lồng, tường viện quét sơn đỏ, ngọn trúc vươn ra khỏi bờ tường, bóng râm lay động.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh vừa xuống xe đã chạm mặt gia chủ nhà họ Tề ở Lịch Thành bước ra nghênh đón.
Tề Thung độ khoảng năm mươi, mặt tươi cười niềm nở.
Dù bước ra từ trong trạch viện kiểu Trung Hoa cổ, nhưng ông ta lại hoàn toàn ăn mặc theo phong cách thượng lưu hiện đại, nhìn thấy Hạ Chấn Linh đi cùng, nụ cười của ông ta thoáng sững lại rồi lập tức trở về như cũ:
"Không ngờ hội trưởng Hạ cũng đến, khách quý khách quý, mời vào trong nói chuyện."
Tề Thung xoay người đi trước dẫn đường.
Lâm Túc to tiếng nói nhỏ với Hạ Chấn Linh, "'Không ngờ' nghĩa là không mời mà đến đấy."
Bóng người phía trước suýt vấp ngã trên lối đi lát gạch.
Hạ Chấn Linh điềm tĩnh liếc mắt nhìn cậu, chẳng nói gì..
Bọn họ nhanh chóng đi qua sân viện vào đến phòng khách, bên trong trang hoàng theo phong cách cực kỳ hiện đại, đèn pha lê trên trần rực rỡ soi chiếu nền nhà lấp lánh.
Lâm Túc ngồi xuống sofa.
Tề Thung vào thẳng vấn đề, "Vị tiểu hữu này, trước đây giữa chúng ta có chút hiểu lầm, lần này mời cậu tới cũng là để tỏ ý xin lỗi."
Ông ta dừng một chút, tiếp lời, "Cậu cũng biết có một số 'tin đồn' xoay quanh cậu, nhà họ Tề chúng tôi cử người đến thực chất là muốn bảo vệ cậu..."
Lâm Túc quay sang Hạ Chấn Linh, "Ý ông ta là, ông ta cùng phe với anh."
"......" Hạ Chấn Linh.
"......" Tề Thung.
Nụ cười của Tề Thung suýt tắt lịm.
Ông ta chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy Hạ Chấn Linh bình tĩnh nghiêm túc trả lời, "Vừa nãy tôi đã định nhắc cậu, có một số chuyện cứ để trong lòng là được, đừng nói ngay trước mặt người khác."
Nụ cười trên mặt Tề Thung tắt hẳn.
Không khí trong phòng khách sáng sủa bỗng trở nên ngột ngạt.
Ngay cả những người hầu đứng ở một bên cũng cúi đầu không dám ho he.
May mà ngay sau đó, một giọng nói vang lên đã đánh tan bầu không khí nặng nề.
"Khách quý ghé thăm lại tiếp đón chậm trễ, mong hai vị thứ lỗi."
Lâm Túc ngẩng đầu, nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp từ tầng hai bước xuống.
Có lẽ vì bọn họ tới bất ngờ nên bà ấy phải vội vàng chỉnh trang lại, đến giờ mới xuất hiện.
Bên cạnh bà còn có một thiếu niên ăn vận âu phục chỉnh tề.
....gọi là thiếu niên hình như cũng không đúng lắm.
Ánh mắt Lâm Túc lướt qua bát tự trên đỉnh đầu đối phương: đã hai mươi hai tuổi, nhưng từ diện mạo đến khí chất lại trông như một thiếu niên ngây ngô mười bảy, mười tám.
Lâm Túc bỗng nhíu mày.
[Sao thế?]
"... Có chút kỳ lạ."
Cậu nâng tách nhấp một ngụm trà.
Tề Thung đã dẫn người đến trước mặt, cất lời giới thiệu, "Đây là vợ tôi Khương Nhã Cẩn, còn đây là con trai nhỏ nhà tôi, Tề Giai Nguyên."
Khương Nhã Cẩn mỉm cười với hai người.
Tề Giai Nguyên cũng nở nụ cười ngọt ngào, ngoan ngoãn chào hỏi. Có lẽ vì thấy Lâm Túc nhìn mình nên cậu ta càng cười tươi hơn, hai lúm đồng tiền hiện rõ.
Lâm Túc nhìn cậu ta hai giây, cũng mỉm cười một cái rồi quay sang hỏi Tề Thung: "Con trai nhỏ? Vậy con trai lớn đâu?"
"........."
Dứt lời, bầu không khí ngưng đọng trong giây lát.
Nụ cười của Tề Thung cứng đờ, mất một lúc sau mới đáp, "Chỉ là cách nói khiêm tốn thôi..."
Ông ta lại ra hiệu cho quản gia mang đến một tấm thiệp mời, "Để bày tỏ thành ý, ngày mai hàn xá có tổ chức một bữa tiệc cho giới phong thủy, hy vọng hai vị nể mặt tham dự."
*Hàn xá: từ dùng để chỉ chỗ ở của mình một cách khiêm tốn.
Lâm Túc nhận lấy thiệp mời, mở ra xem.
Cậu nói trong ý thức, "Ổng muốn giữ tôi lại."
Tuyết Nê Mã lườm cậu: [Chuẩn, giữ cậu lại ăn đại tiệc đấy.]
Lúc này trời đã nhá nhem tối.
Tề Thung thấy Lâm Túc nhận thiệp, thuận thế ngỏ ý mời họ nghỉ lại một đêm, Lâm Túc không từ chối, gật đầu cái rụp.
Phòng dành cho khách của Lâm Túc đã được chuẩn bị tươm tất từ trước.
Có điều nhà họ Tề không ngờ Hạ Chấn Linh cũng đến nên lúc này mới vội vã cho người thu xếp thêm một phòng, Hạ Chấn Linh đành tạm thời theo Lâm Túc đến phòng cậu trước.
—
Cửa phòng vừa khép lại.
Hạ Chấn Linh tiện tay dán một lá bùa cách âm lên cửa, hỏi, "Hôm nay cậu cứ liên tục khiêu khích Tề Thung là muốn gây áp lực cho ông ta à?"
Lâm Túc nói, "Năm mươi năm mươi."
"Thế năm mươi còn lại?"
"Đơn giản là muốn khiêu khích ông ta thôi."
Cả căn phòng như chìm vào tĩnh lặng.
Lâm Túc hỏi, "Vậy hôm nay giám sát Hạ nói năng gay gắt cũng là để phối hợp với kế hoạch của tôi sao?"
Hạ Chấn Linh hờ hững, "Không, chướng mắt ông ta thôi."
"........."
Tuyết Nê Mã biết thừa: [Vừa lòng cậu lắm chứ gì.]
Lâm Túc trả lời nó, "Dù Hạ Chấn Linh chướng mắt Tề Thung chủ yếu là vì ổng nhúng tay vào Hiệp hội Giám sát, muốn mang cái hộ dân bị cưỡng chế kia về, nhưng tao chỉ xét kết quả không màng quá trình, nên cực kỳ vừa lòng."
"Nơi này vốn là tổ đường sản nghiệp của nhà họ Tề."
Hạ Chấn Linh bất chợt lên tiếng.
Lâm Túc ngừng suy nghĩ, nhìn quanh căn phòng trang hoàng rồi bật cười, "Sửa sang nhiều thế này, nếu không phải để hợp thời thì e là để che giấu thứ gì đó."
"Cậu nhìn ra được gì rồi?"
Bên ngoài cửa sổ, bóng đêm chập chờn, tán cây xào xạc lay động.
Lâm Túc nhìn qua, "Giấu đầu lòi đuôi. Ít nhất thì họ mời tôi tới đây chắc chắn là có ý đồ." Nói đoạn, cậu nhìn sang Hạ Chấn Linh, vuốt vuốt người mình.
"Anh nói xem liệu tôi có trở thành chim hoàng yến nhà họ Tề không nhỉ..."
"......"
Lông mày Hạ Chấn Linh giật nhẹ, bình tĩnh đáp, "Không đâu, cậu là chim c* gáy."
Đúng lúc này, cửa phòng vang lên hai tiếng "cốc cốc".
Giọng người làm từ bên ngoài vọng vào, "Ngài Hạ, phòng cho khách bên cạnh đã chuẩn bị xong rồi."
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh liếc nhìn nhau.
Lâm Túc, "Yên tâm, mai còn có tiệc, đêm nay tạm thời là đêm bình an của chúng mình, về ngủ đi."
Hạ Chấn Linh nhìn cậu một cái rồi quay người về phòng.
Cửa khép lại.
Lâm Túc cất lời, "Mày nghĩ cái ánh mắt lưu luyến không rời của anh ta lúc nãy nghĩa là sao?"
Tuyết Nê Mã lạnh lùng: [Tui đoán anh ta muốn nói, bình thường sẽ xử tiên tri trước.]
"......" Lâm Túc ngả người xuống giường, "Tao là quản trò, ngủ ngon."
-
Bữa tiệc bắt đầu vào giữa trưa ngày hôm sau.
Lâm Túc khoác lên mình một bộ Đường phục, khuy áo cài kín tận cổ, tua rua đỏ rũ xuống vai. Sắc phục đen tuyền càng làm nổi bật nước da trắng ngần của cậu, khi không cất lời cả người đều toát lên khí chất cao quý khó bì.
Lúc cậu xuống lầu, bữa tiệc đã khai màn.
Từ bậc cầu thang nhìn xuống, đại sảnh rộng lớn thu hết vào tầm mắt, khách khứa đã đến quá nửa, nhìn sơ qua đại khái chia thành ba nhóm.
Vợ chồng Tề Thung dẫn theo con trai Tề Giai Nguyên niềm nở tiếp đón một nhóm khách. Hạ Chấn Linh lạnh lùng nghiêm nghị đứng giữa một vòng người tụ tập những kẻ đang muốn dò xét hoặc tìm cách lân la làm quen, phần còn lại chỉ đứng từ xa quan sát.
Lâm Túc vừa xuất hiện, những người này đều đồng loạt dừng lại.
Ánh nhìn đổ dồn về phía cậu, có ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tò mò, dò xét và đủ loại tâm tư khác....
Lâm Túc thản nhiên bước đến chào hỏi Tề Thung.
"Tề tiên sinh, phu nhân."
Tề Thung cười ha hả hỏi han vài câu rồi bảo cậu cứ tự nhiên dự tiệc, Khương Nhã Cẩn cũng dịu dàng khen ngợi, sau đó liền nghe thấy Tề Giai Nguyên ngước mặt cười ngọt ngào,
"Anh Lâm Túc mặc bộ này thật đẹp quá."
Lâm Túc liếc nhìn cậu ta, "Năm nay em mười bảy."
Nụ cười của Tề Giai Nguyên hơi cứng lại, rồi xin lỗi sửa lời, "Vậy sao, em chỉ muốn gọi anh cho lịch sự chút thôi."
Lâm Túc cười nhạt, không nói gì, cậu gật đầu chào Tề Thung rồi xoay người rời đi.
Đợi đến khi bóng lưng cậu dần khuất xa.
Tề Giai Nguyên dời tầm mắt, quay đầu nhìn Khương Nhã Cẩn, giận dỗi hỏi, "Mẹ ơi, nhìn con lớn hơn cậu ta nhiều lắm hả?"
Khương Nhã Cẩn chỉ coi như cậu ta đang làm nũng, bà cúi người nâng khuôn mặt con trai lên, dịu dàng dỗ dành, "Không có không có, Giai Nguyên của mẹ mặt búng ra sữa thế này, lúc nào cũng là bé cưng."
Tề Giai Nguyên lại nở nụ cười quen thuộc.
Chỉ là ánh mắt suy tư nhìn theo bóng dáng của Lâm Túc, đáy mắt bình lặng không một ý cười.
...
Lâm Túc nhẹ nhàng thoăn thoắt lướt qua đại sảnh.
Tuyết Nê Mã lơ lửng bên cạnh, nói vu vơ: [Cậu cố ý nói thế à? Thằng nhóc kia có vẻ nhiều tâm tư phết.]
Lâm Túc tiện tay cầm một ly đồ uống, "Cho nó nghĩ, người mệt cũng chả phải tao."
[Tôi ưng cái nết không bao giờ tự làm mình mệt của cậu đấy.]
Đang nói dở, phía trước xuất hiện vài bóng người.
Lâm Túc dừng bước.
Mấy tên phong thủy sư này đều không đeo gia huy, cậu lục tìm trong trí nhớ một lượt, cũng chẳng nhận ra ai.
Bọn họ cầm ly rượu trong tay, trên mặt trưng ý cười dò hỏi, "Lần đầu gặp mặt, tiểu hữu nên xưng hô thế nào?"
"Cậu cũng là người trong giới phong thủy? Không biết tôn sư là ai?"
"Nghe nói cậu không phải người Lịch Thành, đến dự tiệc một mình à? Người nhà... bố mẹ không đi cùng sao?"
......
Tuyết Nê Mã bị điểm mặt gọi tên, kêu lên một tiếng: [Hé!]
Lâm Túc kệ xác Tuyết Nê Mã đang đắm chìm vào vai diễn, hơi híp mắt quan sát mấy người đang dò hỏi kia, đã nắm được tình hình đại khái:
Xem ra bọn họ vẫn chưa biết Hà Chấn Linh đi cùng mình.
Cậu không chút do dự quay đầu gọi, "Hạ tiên sinh."
Bóng lưng Hạ Chấn Linh thoáng khựng lại, hắn ngoảnh đầu nhìn cậu rồi sải bước đến gần.
Lâm Túc nâng tay giới thiệu, "Đây là bạn trai tôi."
Mấy người đối diện cứng người, mặt đầy kinh ngạc, Lâm Túc tranh thủ lui về nửa bước, để Hạ Chấn Linh ra đứng mũi chịu sào.
"........." Hạ Chấn Linh.
Mấy người kia sững sờ một lát rồi nhanh chóng lấy lại tự nhiên, chuyển sang bắt chuyện với Hạ Chấn Linh:
"Hóa ra là hai vị cùng đến đây."
"Là bạn cũ sao? Không ngại giới thiệu một chút chứ?"
Giữa tiếng hỏi han rôm rả, đôi môi mỏng của Hạ Chấn Linh hơi mấp máy, một giọng nói trầm lạnh rót vào tai Lâm Túc:
"Bây giờ tôi thật sự rất khó xử đấy."
Lâm Túc, "......"
Cậu nhấp một ngụm đồ uống, nghiêm túc nói, "Anh ráng cầm cự nhé, tôi sang chỗ khác nghĩ cách."
Nói xong, cậu quay đầu, lặng lẽ chuồn đi.
-
Phòng tiệc của nhà họ Tề thực sự rất rộng.
Lâm Túc vòng một vòng, tìm được một ban công yên tĩnh phía sau đại sảnh.
Cậu đẩy cửa bước ra.
Bên ngoài là một khoảng sân rộng, có vẻ là phía sau tòa chính. Sân vườn yên ắng không một bóng người, càng đi sâu vào càng thấy cây cối um tùm, một luồng khí lạnh lẽo phả lên từ mặt đất.
Giữa tán cây rậm rạp ẩn hiện một căn gác nhỏ.
Cửa sổ gỗ đóng chặt, dây thường xuân gần như giăng kín cả khung cửa sổ nhỏ.
"Khách quý." Cậu quay đầu lại, chỉ thấy quản gia đứng ở cửa, "Sao ngài lại đến đây? Có chỗ nào tiếp đãi chưa chu đáo sao?"
"Không có, tôi hướng nội."
Lời này khiến đối phương nghẹn họng trong giây lát, Lâm Túc lại hỏi, "Chỗ kia là gì vậy?"
"Chỉ là một căn gác mái cũ dùng làm kho thôi." Quản gia nói xong thì nghiêng người nhường đường, "Gia chủ có chuyện muốn gặp ngài, xin mời theo tôi."
Lâm Túc gật đầu, quản gia xoay người đi trước.
Cậu bước theo sau, nhưng trước khi ra khỏi cửa cậu đột nhiên ngoái đầu nhìn lại. Chỉ là một cái thoáng qua, Lâm Túc chợt gọi trong ý thức:
"Nê Mã."
[Gì đó?]
Cậu dời tầm mắt, trong thần sắc hờ hững hiếm hoi toát ra một chút chán ghét,
"Nhiều năm rồi tao chưa từng gặp chuyện nào ghê tởm thế này."
—-------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Túc: Nãy giờ toàn chú ý tới chuyện ghê tởm, hình như quên mất gì đó rồi thì phải.
Hạ Chấn Linh đang bị bao vây: Không phải cậu nói là đi chỗ khác tìm cách sao. (mắt rưng rưng)