Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
11.
Tổng bộ Hiệp hội Thiên sư Thủ đô.
Giữa đại sảnh rộng rãi sáng sủa treo cao cờ của tổng bộ. Băng qua dãy hành lang sáng loáng, vali hành lý dừng lại trước một cánh cửa. Ngôn Quan Nguyệt nhìn bảng tên của mình trên cửa, khẽ thở ra một hơi.
Anh mới đến Thủ đô nên chưa có chỗ ở, đây là ký túc xá dành cho thành viên hiệp hội mà Bách Giang đã đăng ký giúp anh.
Ngôn Thính Vân cũng đã dọn đến một tòa ký túc xá khác dành cho thân nhân.
Từ nay về sau, nơi đây chính là điểm khởi đầu mới của họ.
Ngôn Quan Nguyệt vặn nắm cửa, đẩy cửa bước vào...
Căn phòng ký túc xá đơn được sắp xếp vô cùng giản dị và sạch sẽ, một chiếc giường đơn kê sát cửa sổ, đón sáng rất tốt.
Anh nhìn quanh một lượt rồi đẩy hành lý sang một bên.
Chần chừ một lát, anh lấy điện thoại ra. Đầu ngón tay lướt đi, sau đó lóng ngóng nhấn mở một ứng dụng vừa mới tải về.
Lần đầu tiên anh biết trong giới quỷ thần có một ứng dụng trò chuyện tên là [Wei! xin].
Trong danh sách chỉ có duy nhất một quỷ liên lạc: ▼_▼
Ngôn Quan Nguyệt do dự hai giây rồi đổi biệt danh của mình thành: 口-口
Sau đó gửi một tin nhắn.
[口-口]: Ổn định chỗ ở rồi.
Tin nhắn bên kia phản hồi gần như ngay lập tức: Được.
[▼_▼]: Ta cũng rất nhớ em.
"..."
Chân mày Ngôn Quan Nguyệt khẽ giật nhẹ: "Cũng" ở đâu ra vậy?
Anh đang nhìn chằm chằm vào tin nhắn vài giây thì phía trên hiện lên thông báo WeChat khác cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, anh thoát khỏi cuộc trò chuyện hiện tại, nhấn mở, người nhắn là Bách Giang.
[Hội trưởng Bách]: Đã ổn định chỗ ở chưa, Quan Nguyệt?
[Ngôn Quan Nguyệt]: Đã ổn định rồi, cảm ơn Hội trưởng.
[Hội trưởng Bách]: Tổng bộ vừa ban bố một nhiệm vụ, anh thấy khá phù hợp với cậu. Cậu muốn nhận luôn hay muốn thích nghi thêm vài ngày nữa?
Đối với anh thì mỗi một cơ hội đều vô cùng quý giá.
Ngôn Quan Nguyệt không chút do dự, đáp lại: Hội trưởng, tôi có thể làm được.
[Hội trưởng Bách]: Được. ^_^
Thông báo của hiệp hội nhanh chóng gửi đến điện thoại.
Ngôn Quan Nguyệt mang theo thẻ Thiên sư, đi xuống đại sảnh tầng dưới để đăng ký.
12.
Đại sảnh đăng ký của tổng bộ có quy mô rất lớn.
Chỉ riêng cửa tiếp nhận đã có bảy tám cái, mỗi ngày đều có vô số vụ án lớn nhỏ không đếm xuể. Các thành viên mặc đồng phục hiệp hội đi lại nườm nượp, làm việc vô cùng quy củ.
Ngôn Quan Nguyệt mới đến báo danh nên chưa kịp thay đồng phục.
Chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của anh trông có phần nổi bật, thu hút không ít những ánh nhìn dòm ngó xung quanh.
Anh không mảy may để ý, bình thản xếp hàng chờ đến lượt.
Khi sắp đến lượt anh thì một giọng nói cao vút đột nhiên vang lên từ cửa đăng ký cách đó một hàng, "Ngôn Quan Nguyệt?"
Ngôn Quan Nguyệt vô thức ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy một người đàn ông tầm ba mươi tuổi đứng ở cửa đăng ký, nhíu mày nhìn tờ thông tin trong tay, bất mãn hỏi nhân viên:
"Tại sao trong danh sách thành viên nhiệm vụ của chúng tôi lại có một người mới? Ngôn Quan Nguyệt? Đây là ai?"
Nhân viên đăng ký đáp, "Cấp trên sắp xếp như vậy, chúng tôi chỉ việc phát lệnh thôi."
Người kia định nói thêm gì đó thì một thành viên khác bên cạnh kéo gã lại. Phía sau họ còn vài người nữa, có vẻ đều là người quen cùng đến nhận nhiệm vụ.
Mấy người họ trao đổi ánh mắt, tạm thời dằn nén cơn giận, đăng ký xong thì quay người rời đi.
Ngôn Quan Nguyệt thu hồi tầm mắt, suy nghĩ một chút rồi tiếp tục xếp hàng.
Hai phút sau.
Lại một giọng nói cao vút vang lên, "Ngôn Quan Nguyệt?"
Xung quanh đồng loạt nhìn sang.
Nhân viên đăng ký nhận ra mình lỡ lời, khẽ ho một tiếng, "tít" một cái quét qua thẻ Thiên sư của anh: "...Là cậu phải không. Hang quỷ trấn Tương Cù, nhiệm vụ kiểm tra tu sửa phong ấn, đăng ký thành công."
"Cảm ơn."
Ngôn Quan Nguyệt cất thẻ Thiên sư, mặt không đổi sắc bước ra khỏi đại sảnh.
Vừa ra khỏi đại sảnh, rẽ qua một góc ngoặt.
Bước chân anh chợt khựng lại.
Vài bóng người đang đứng đợi bên hành lang, chính là mấy thành viên hiệp hội ở cửa đăng ký lúc nãy.
Người cầm đầu là kẻ vừa lên tiếng khi nãy, trên trán có một vết sẹo cũ, đuôi mắt nhếch lên trông khá hung dữ. Lúc này, gã đang nhìn sang, hằn hộc đánh giá anh:
"Cậu là người mới tên Ngôn Quan Nguyệt đấy à."
"Phải."
Đối phương cười khẩy, "Chẳng hiểu sao một lính mới mà lại được nhận nhiệm vụ cấp này. Việc tái phong ấn hang quỷ lâu năm ít nhất cũng cần cấp A trở lên, cậu biết không?"
"Bắc Sâm." Một người bên cạnh ẩn ý nói, "Nghe nói cậu ta là người do đích thân Hội trưởng Bách đưa vào."
"Hội trưởng Bách?"
Bắc Sâm cau mày hừ lạnh, "Hóa ra là có phía trên chống lưng."
Chân mày Ngôn Quan Nguyệt khẽ nhíu lại, "Không phải."
Nếu muốn nói thế thì phải là "phía dưới chống lưng".
"Sao lại không phải?" Một thành viên khác lật tìm hồ sơ cá nhân của anh trên điện thoại, mỉa mai tiếp lời, "Từ cái xóm núi hẻo lánh nào đó chui ra, nếu không phải đi cửa sau thì cả đời này đừng nói là Tổng bộ Hiệp hội Thiên sư, e là cả thủ đô cũng không đến nổi."
Xung quanh vang lên vài tiếng cười phụ họa.
Thành viên tên "Hướng Cổ" kia tắt điện thoại, mang theo chút bất bình và kiêu ngạo, liếc nhìn Ngôn Quan Nguyệt:
"Bọn tôi ở đây, hoặc là được các thế gia ở Thủ đô bồi dưỡng, có tầm nhìn, hoặc là từng kinh qua vô vàn vụ án cấp A, có thâm niên. Còn cậu có gì? Biết điều thì tự đi tìm Hội trưởng xin rút đi! Đừng có hòng tới đây ké đánh giá của tụi này."
"Chứ gì nữa, cậu biết hang quỷ là nơi thế nào không? Những linh hồn bị trấn áp ở đó không tới hàng nghìn thì cũng là hàng trăm."
Một thành viên có sắc mặt tái nhợt vừa nói vừa nhếch mép, "Đó là trận thế mà cậu không thể tưởng tượng nổi đâu."
Ngôn Quan Nguyệt khựng lại một chút, "Vậy là nhiều rồi hả?"
Mấy người đối diện lập tức nhìn anh như nhìn đứa vô tri, Hướng Cổ lại càng được nước lấn tới:
"Thế mà còn không nhiều? Đúng là đồ thiển cận!"
Ngôn Quan Nguyệt nhíu mày. Nhưng có tới hàng vạn quỷ tới dự hôn lễ của anh lận mà.
"Đủ rồi!" Bắc Sâm xua tay, "Tóm lại, khuyên cậu nên giơ cờ trắng đi, đừng tưởng có quan hệ với Hội trưởng thì ai cũng sẽ bao che cho cậu."
Mấy người họ xoay người định rời đi.
Một giọng nói điềm nhiên giữ chân họ lại, "Chờ một chút."
Ngôn Quan Nguyệt thẳng lưng đứng giữa hành lang, đáy lòng không hề gợn sóng vì những lời nói của họ, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, thong dong nhả chữ:
"Hội trưởng Bách có ơn tri ngộ với tôi, ngài ấy không phải là người lạm quyền riêng xử việc công, để tôi tham gia nhiệm vụ lần này, có lẽ là bởi vì... tôi hữu dụng."
Bắc Sâm và những người khác sững lại, sau đó giễu cợt, "Hữu dụng? Một kẻ vô danh tiểu tốt suốt hai mươi mấy năm như cậu thì hữu dụng cái đách? Cái cớ đường hoàng này cậu giữ lại mà lừa quỷ đi!"
Ngôn Quan Nguyệt khẽ nhíu mày, trong đầu thoáng hiện lên một bóng hình, anh nghiêm túc nói, "Tôi sẽ không lừa quỷ."
"........."
Mấy người kia nghẹn họng, mạch suy nghĩ đình trệ mất hai giây.
Cái bóng dưới chân Ngôn Quan Nguyệt bỗng nhiên cử động rất khẽ, tựa như đang hân hoan.
Không ai chú ý tới thay đổi nhỏ xíu đó.
Bắc Sâm và đồng bọn hoàn hồn lại, nhìn anh khó hiểu, "...Chạm mạch à."
Nói xong thì không thèm đếm xỉa nữa, quay người bỏ đi.
13.
Ngôn Quan Nguyệt không hề bận tâm đến chuyện vặt vãnh này.
Anh đã trải qua quá nhiều nên hiểu rõ bản thân mình muốn gì.
Sau khi ổn định mọi thứ và chuẩn bị xong xuôi cho nhiệm vụ ngày mai, trời cũng đã ngả hoàng hôn. Hoàng hôn vừa là lúc tan làm của hiệp hội, cũng là lúc anh nên "về nhà".
Anh chưa bao giờ nghĩ có ngày mình "về nhà" là về chốn âm tào quỷ phủ.
Ngôn Quan Nguyệt nhìn những kiến trúc chạm trổ quen thuộc trước mắt, im lặng vài giây rồi đẩy cửa bước vào.
Két—
Cửa phòng chính mở ra, một bóng hình đỏ thẫm đang ngồi bên bàn.
Nghe thấy tiếng động, Quỷ Vương quay đầu nhìn sang. Mái tóc đen nhánh như mực xoã sau lưng, đôi mắt sâu thẳm tựa giếng cổ nhìn qua khiến lòng Ngôn Quan Nguyệt yên ả và vững chãi một cách kỳ lạ.
"Em về rồi."
"Tôi về rồi."
Dứt lời, anh thấy khóe môi Quỷ Vương hơi cong lên một chút.
Ngôn Quan Nguyệt dời mắt đi, lướt ngang qua hắn bước tới bên giường chuẩn bị thay quần áo. Vừa mới cởi được hai chiếc cúc áo thì một bàn tay từ phía sau vươn tới thay anh làm tiếp, giọng nói trầm khàn áp sát bên tai:
"Để ta giúp em."
Đầu ngón tay Ngôn Quan Nguyệt run lên nhưng không từ chối.
Bàn tay ấy trút bỏ lớp áo ngoài của anh rồi thay cho anh bộ đồ ngủ. Dây buộc vừa mới lỏng lẻo thắt trước người, đôi bàn tay đó đã vòng qua ôm lấy eo anh, kéo anh vào lòng.
Lưng tựa sát lồng ngực đối phương, tim Ngôn Quan Nguyệt đập hơi nhanh.
Quỷ Vương đặt cằm lên hõm vai anh, cứ thế ôm chặt lấy anh, những sợi tóc mềm mại trượt vào trong cổ áo, lành lạnh, hơi ngứa ngáy.
Ngôn Quan Nguyệt rụt vai, nghiêng đầu, "... Sao thế?"
"Không có gì."
Tiếng nói phát ra từ hõm vai.
Quỷ Vương không nói thêm gì nữa, chỉ có những rung động khe khẽ phát ra từ cổ họng, nghe như tiếng "rừ rừ rừ".
Ngôn Quan Nguyệt chợt nhớ tới một bài đăng từng đọc: [Tại sao trong cổ họng con mèo nhà tôi lại có tiếng như gắn động cơ vậy? —— Bên dưới trả lời: Điều đó chứng tỏ nó rất thích bạn, đang biểu đạt niềm vui.]
"..."
Anh gạt bỏ cái ý nghĩ kỳ quái đó, ướm hỏi, "Anh đang vui à?"
Quỷ Vương: "Ừm."
Ngôn Quan Nguyệt định hỏi tại sao, nhưng nghĩ lại thì chắc là vì tối nay anh đã trở về. Thế nên anh không hỏi nữa, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.
Ôm một hồi lâu, người phía sau vẫn không nhúc nhích.
Ngôn Quan Nguyệt quay đầu lại, nhìn thấy Quỷ Vương đang vô cùng thỏa mãn y như yêu tinh đã hút no dương khí vậy, "..."
Anh đưa tay đẩy gương mặt quỷ tuấn tú kia ra, "Đi ngủ thôi."
Mắt Quỷ Vương sáng rực lên.
Ngôn Quan Nguyệt cảnh giác bổ sung, "Chỉ là ngủ thôi."
Ánh sáng trong đôi mắt kia lại từ từ tắt ngấm.
Quỷ Vương im lặng một hồi, nhìn anh chằm chằm, "Ta đợi em chuẩn bị sẵn sàng."
Ngôn Quan Nguyệt rũ mắt, "... Được."
Như thể vừa nhận được một lời hứa hẹn, Quỷ Vương không còn trăn trở nữa, hắn kéo Ngôn Quan Nguyệt lăn lên giường, bao bọc người vào lòng mình, vỗ vỗ lưng, "Ngủ đi, ta ôm em."
Ngôn Quan Nguyệt hít sâu một hơi, nhắm mắt lại như đã quá quen rồi.
"Được."
14.
Ngày hôm sau là ngày thực hiện nhiệm vụ.
Địa điểm nhiệm vụ là ở trấn Tương Cù, một huyện lỵ hẻo lánh thuộc thành phố cấp địa khu*, sau khi xuống máy bay còn phải đi một quãng xe buýt nữa mới tới nơi.
* Thành phố cấp địa khu là đơn vị hành chính cấp hai tại Trung Quốc, tương đương cấp tỉnh (thật ra là dưới tỉnh trên huyện).
Ngôn Quan Nguyệt thay đồng phục hiệp hội, cùng nhóm của Bắc Sâm ngồi xe buýt.
Mấy người kia thấy anh đến vẫn giữ nguyên thái độ không chào đón, tụ tập phía trước nói chuyện mà chẳng đoái hoài đến anh. Ngôn Quan Nguyệt cũng không lên tiếng, đi thẳng xuống ngồi ở hàng ghế sau, lật xem tài liệu về "Hang quỷ trấn Tương Cù".
Hang quỷ trấn Tương Cù, mười năm kiểm tu một lần.
Tính đến nay đã thực hiện được mười ba lần, năm nay là lần thứ mười bốn.
Trong giới huyền học, "7" là một con số rất đặc biệt. Ngôn Quan Nguyệt chau mày nhẩm tính số năm, một trăm bốn mươi năm, so với hang quỷ ở Kỳ Sơn thì vẫn được coi là "trẻ".
Hiện tại trong tài liệu không ghi chép việc nơi này từng xảy ra sự cố nghiêm trọng nào, chứng tỏ nơi này chưa sinh ra "Quỷ Vương", đều là những quỷ hồn vô chủ.
Đúng là nhiệm vụ tầm cấp A.
Ngôn Quan Nguyệt tắt điện thoại, nhắm mắt dưỡng thần.
...
Khi mở mắt ra lần nữa, xe buýt đã dừng lại.
Nhìn ra ngoài cửa sổ xe có thể thấy thấp thoáng một dãy núi nghiêng, thế núi lởm chởm như răng chó, xét về phong thủy thì đây là vùng đất dữ điển hình.
Quãng đường còn lại họ phải đi bộ.
Bắc Sâm và những người khác đã xuống xe, Ngôn Quan Nguyệt đi sau cùng.
Băng qua con đường núi gập ghềnh hiểm trở, âm khí khó chịu ngày càng nồng nặc. Nhưng phải thừa nhận rằng, tố chất cơ bản của thành viên Tổng bộ Hiệp hội Thiên sư rất vững vàng, suốt dọc đường ai nấy cũng bình tĩnh ung dung, không hề có chút vẻ mệt mỏi hay nao núng.
Giữa chừng có một thành viên quay đầu nhìn Ngôn Quan Nguyệt, thấy anh cũng thong dong thì có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng cũng quay đi không nói gì.
Nửa tiếng sau, mọi người dừng lại trước ngọn núi.
Một hang động khổng lồ tựa như vực sâu thăm thẳm, ánh sáng ban ngày không lọt vào được, cuối hang là bóng tối đặc quánh.
Ngôn Quan Nguyệt liếc nhìn, đôi mắt phượng xuyên qua lớp kính phản chiếu rõ mồn một một luồng quỷ khí.
Bắc Sâm cầm la bàn, chau mày quan sát một hồi rồi quay đầu nói, "Chuẩn bị sẵn sàng, theo tôi vào trong!" Khựng lại vài giây, gã lại nói, "Ngoài ra, để lại một người canh gác bên ngoài đề phòng bất trắc."
Gã vừa nói xong, mấy ánh mắt đều đổ dồn về phía Ngôn Quan Nguyệt.
Ngôn Quan Nguyệt khẽ nhướng mày, nhìn thẳng vào mắt Bắc Sâm.
Bắc Sâm nói, "Cậu đấy, người mới."
Ngôn Quan Nguyệt không nói gì, Hướng Cổ lại lên tiếng, "Được rồi, đừng có không biết điều, để cậu đi theo đến đây đã là tốt lắm rồi. Bên trong quỷ khí nặng, hạng như cậu vào chỉ có vướng chân vướng tay hoặc là nạp mạng thôi, chi bằng ở ngoài mà canh gác."
Ngôn Quan Nguyệt khẳng định, "Tôi không vướng chân vướng tay."
Thành viên vừa mới nhìn anh lúc nãy đột nhiên lên tiếng, "Tuy chúng tôi không hài lòng, nhưng sẽ không hại cậu, chúng tôi cũng sợ cậu liều lĩnh đi theo rồi xảy ra chuyện."
Tuân thủ phân công cũng là một khâu quan trọng trong nhiệm vụ tập thể.
Giữa việc nóng lòng chứng tỏ bản thân và việc hoàn thành nhiệm vụ, chắc chắn phải ưu tiên nhiệm vụ, đây là phán đoán dựa trên lý trí của anh.
Ngôn Quan Nguyệt không tranh cãi nữa, "Được, tôi sẽ canh giữ bên ngoài thật tốt."
Sắc mặt Bắc Sâm dịu lại đôi chút, "ừm" một tiếng rồi dẫn cả nhóm tiến vào hang núi.
15.
Hôm nay trời nắng rất gắt.
Ánh mặt trời gay gắt trên đỉnh đầu rọi xuống làm những tảng đá vụn rải trên đất trắng lóa lên, bóng râm khổng lồ của ngọn núi bao phủ trước cửa hang, Ngôn Quan Nguyệt đứng thẳng tắp ngay lằn ranh giữa ánh sáng và bóng tối.
Nơi này từng định xây một đường hầm, sau đó xảy ra tai nạn công trình khiến không ít người chết, từ đó trở thành hang quỷ.
Đường không xây xong, xung quanh cũng thành làng hoang.
Vùng núi hoang vắng dường như chỉ có tiếng gió thổi qua rừng cây, môi trường khô khan đơn điệu không làm Ngôn Quan Nguyệt xao nhãng, mỗi một luồng khí lưu chuyển đều nằm trong sự quan sát tĩnh lặng của anh.
Chẳng biết trôi qua bao lâu, mây trời cuồn cuộn kéo đến.
Trời đất như tối sầm lại, trong núi bỗng nổi gió.
Sắc mặt Ngôn Quan Nguyệt đanh lại, anh quay đầu nhìn vào trong hang núi. Chẳng biết có phải do linh cảm nhạy bén hay không mà hình như anh cảm nhận được quỷ khí hoạt động mạnh hơn lúc nãy, nỗi bất an trong lòng còn chưa kịp trỗi dậy...
Một tiếng nổ lớn đột nhiên vang lên từ sâu thẳm: UỲNH!!!
Quỷ khí bùng phát như giếng phun.
Phong ấn một trăm bốn mươi năm đã bị lung lay.
Ngôn Quan Nguyệt gần như tức thời cầm lấy pháp khí, lao thẳng vào cửa hang.
Vừa xông vào đã thấy vài bóng người đang nhếch nhác đang chạy thục mạng ra ngoài với tốc độ kinh hồn, những lá bùa ném ra không chặn nổi luồng quỷ khí nồng đặc đang cuốn lấy gót chân họ!
Đúng lúc đó, nhóm Bắc Sâm cũng nhìn thấy bóng dáng Ngôn Quan Nguyệt đang xông vào:
"Ôi vãi!?"
"Cậu chạy vào đây làm gì!"
Mắt Hướng Cổ đỏ ngầu, gào lên khản giọng, "Ngu à! Cậu..."
Lời còn chưa dứt đã nghe thấy phía sau vang lên tiếng la thảm thiết.
Người đi cuối cùng bị quỷ khí tóm lấy cổ chân, kéo tuột vào đáy hang, chính là người lúc nãy nói chuyện với Ngôn Quan Nguyệt, Cận Nguyên.
"Cận Nguyên!!!"
Giây tiếp theo, một bàn tay túm lấy người kéo thốc dậy, quăng ra phía sau...
Tiếng kêu thảm thiết im bặt.
Dáng người thanh mảnh của Ngôn Quan Nguyệt đứng chắn trước luồng quỷ khí đang cuộn trào, vạt áo tung bay để lộ chiếc áo sơ mi trắng tinh bên dưới, vòng eo thon gầy săn chắc. Tay kia cầm thanh kiếm gỗ, chém thẳng về phía trước.
Ấy mà thanh kiếm gỗ còn chưa kịp chạm vào quỷ khí thì luồng quỷ khí đang cuồng loạn kia đã tiêu tan trong tích tắc...
Chúng nằm rạp xuống mặt đất, như thể đang phủ phục trước Ngôn Quan Nguyệt.