Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
16.
Cả cửa hang chìm vào im lặng.
Các thành viên trong đội đều sững sờ, ngay cả bản thân Ngôn Quan Nguyệt cũng thoáng ngẩn người.
Cận Nguyên vừa thoát chết trong gang tấc đang ngã nhào sau lưng Ngôn Quan Nguyệt, trố mắt nhìn luồng quỷ khí vừa rồi còn đuổi theo mình như điên, giờ lại nằm im thin thít cách đó nửa mét.
Dáng vẻ đó có thể gọi là "ngoan ngoãn".
...Chuyện gì vậy?
Anh ta chậm chạp ngước nhìn Ngôn Quan Nguyệt.
Dưới lớp đồng phục là bóng lưng gầy guộc, bàn tay trắng nhợt nắm chặt thanh kiếm gỗ bình thường, cổ tay nổi lên những mạch máu xanh tím, không có gì quá đặc biệt, chẳng lẽ là... nhìn mặt?
Phía trước, Ngôn Quan Nguyệt hoàn hồn, rũ mắt trầm tư.
Sau đó anh lên tiếng, "Mọi người ra ngoài trước đi."
Hướng Cổ hoàn hồn từ trong cơn kinh hãi, nhíu mày, "Cậu định làm g..."
"Đi thôi, ra ngoài." Bắc Sâm đột ngột lên tiếng.
Gã nhìn lướt qua tình hình trong hang rồi nhìn sâu vào Ngôn Quan Nguyệt, sau đó gọi những người còn lại cùng rời khỏi hang.
Trong hang giờ chỉ còn lại một mình Ngôn Quan Nguyệt.
Ánh sáng phía trước mờ ảo, sâu hun hút không thấy đáy.
Anh tiến lên một bước, thanh kiếm gỗ đào tùy ý phất qua, luồng quỷ khí đậm đặc lạnh lẽo tự động dạt sang hai bên, anh mang theo bùa phong ấn, tiến thẳng vào nơi sâu thẳm mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
...
Nửa tiếng sau, Ngôn Quan Nguyệt bước ra.
Những đám mây đen trên trời đã tan đi từ lâu, nắng xuân lại rực rỡ trải dài khắp núi rừng, vài bóng người đang đứng đợi sẵn ngoài cửa hang.
"Tôi phong ấn xong rồi."
Bắc Sâm bảo hai thành viên khác vào trong kiểm tra một lượt, họ trở ra xác nhận không có sai sót gì.
"Chuẩn... không vấn đề gì cả."
Cả nhóm đều rơi vào im lặng.
Ngôn Quan Nguyệt nói mình có năng lực, và quả thực anh có năng lực thật, lại còn là một năng lực cực kỳ đáng gờm!
Có thể khiến hàng ngàn con quỷ phải kiêng dè, đó phải là bậc Thiên sư cấp độ nào?
Bắc Sâm nhìn Ngôn Quan Nguyệt bằng ánh mắt phức tạp, hồi lâu mới lên tiếng, "Cậu có thực lực thế này, sao đến giờ mới vào Hiệp hội?"
Ngôn Quan Nguyệt đáp, "Đối với người chui ra từ xóm núi hẻo lánh nào đó như tôi," Hướng Cổ lúc trước từng mỉa mai anh cảm thấy mặt mũi nóng bừng, nhưng giọng điệu của Ngôn Quan Nguyệt vẫn bình thản như thể chỉ đang thuật lại một sự thật, "muốn vào được Tổng bộ, thậm chí là muốn ở lại thủ đô, đều là chuyện rất khó khăn."
Như Hướng Cổ đã từng nói, những người như họ cần bối cảnh có bối cảnh, cần thâm niên có thâm niên.
Đây chính là hố sâu giai cấp.
Anh vào được trụ sở chẳng qua là nhờ may mắn gặp được Bách Giang. Ngôn Quan Nguyệt thầm nghĩ, giá như những người vô danh khác cũng có được may mắn này...
Mấy người đối diện chợt thấy hổ thẹn.
Một lát sau, Bắc Sâm thở hắt ra, "Nhiệm vụ lần này tôi sẽ báo cáo trung thực, là do một mình cậu xử lý, bọn tôi sẽ không tranh công."
Ngôn Quan Nguyệt không nói cảm ơn, bởi đó là lẽ đương nhiên, "Được."
17.
Ngôn Quan Nguyệt nổi danh.
Một tân binh vừa vào trụ sở mà đã xử lý gãy gọn nhiệm vụ cấp A. Nghe nói thành viên cùng đội còn gặp sự cố, cuối cùng chỉ một mình anh đã phong ấn được hang quỷ.
Dần dà, chẳng biết từ đâu lan truyền tin đồn rằng:
Thực chất Ngôn Quan Nguyệt là người có năng lực tẩu âm hiếm gặp.
Năng lực thông linh ưu tú cùng phong cách làm việc tỉ mỉ và hiệu quả đã giúp anh liên tiếp hoàn thành hết vụ án cấp A này đến vụ án cấp A khác trong một thời gian ngắn, trở thành tân binh sáng giá của Tổng bộ.
Ngôn Quan Nguyệt rảo bước dọc hành lang.
Vô số ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía anh, tò mò có, ngưỡng mộ có, khao khát cũng có...
Anh chỉ tiến thẳng về phía trước.
Đợi khi rẽ qua góc ngoặt không còn ai, anh lại nhìn vào lòng bàn tay mình...
Có lẽ vì khế ước với Quỷ Vương nên thân phận của anh thực sự đã thay đổi, điều này chẳng có gì đáng để khoe khoang, nhưng cũng không gì phải vướng mắc. Anh chọn Quỷ Vương không phải vì sức mạnh này, nhưng một khi đã sở hữu, anh sẽ phát huy triệt để tác dụng của nó.
Đó cũng là ý nghĩa của chức nghiệp Thiên sư.
Chẳng mấy chốc đã đến cuối hành lang.
Ngôn Quan Nguyệt thu hồi dòng suy nghĩ, gõ cửa "cộc cộc" hai tiếng.
Giọng nói ôn hòa vang lên, "Vào đi."
Cửa mở, Bách Giang đang ngồi sau bàn làm việc, anh đặt bản báo cáo đánh giá trong tay xuống, cười híp mắt nhìn sang, "Cậu đến rồi, Quan Nguyệt."
Ngôn Quan Nguyệt đứng định, "Hội trưởng."
"Lần này lại là cấp A." Bách Giang tán thưởng, "Xuất phát điểm của cậu rất cao, sau này sẽ còn tiến xa hơn nữa."
"Cảm ơn Hội trưởng."
"Sau này cậu hãy theo chú Vương học quản lý, anh sẽ giao cho cậu một tiểu đội để dẫn dắt đi làm nhiệm vụ."
Anh có ý định bồi dưỡng, Ngôn Quan Nguyệt không từ chối, "Được."
Bách Giang lại xua tay, "Được rồi, cậu đi làm việc đi." ^^
Cửa văn phòng đóng "cạch" lại.
Ánh nắng xuyên qua vòm kính rọi vào dãy cây xanh bên cửa sổ, Bách Giang đứng dậy tưới chút nước, hớn hở tính toán: Với tính tình và năng lực của Quan Nguyệt, việc tiếp quản sự vụ của Hiệp hội hoàn toàn không thành vấn đề.
Chỉ là, Bách Giang lại phiền lòng nhíu mày, Ngôn Quan Nguyệt không có gia thế, mà sự lũng đoạn của các thế gia trong Hiệp hội lại quá nặng nề...
Hồi lâu sau, chân mày anh giãn ra: Kệ đi, bất chấp dư luận để Quan Nguyệt làm Hội phó cũng được.
Đợi Quan Nguyệt san sẻ bớt gánh nặng, anh sẽ có thêm thời gian để đi tìm anh thầy giáo~ (*^▽^*)
...
Thế nhưng Ngôn Quan Nguyệt còn chưa kịp thăng lên cấp quản lý.
Biến cố mới đã xảy ra.
Một tháng sau, Ngôn Quan Nguyệt lại gõ cửa văn phòng Hội trưởng, một giọng nói u oán truyền ra, "Vào đi."
Anh khựng lại hai giây rồi đẩy cửa bước vào.
Vẫn là vị trí đó, Bách Giang ủ rũ ngồi sau bàn làm việc, dãy cây xanh bên cửa sổ như bị nắng thiêu đến héo rũ, lá rũ xuống thiếu sức sống.
"..." Ngôn Quan Nguyệt, "Hội trưởng?"
Bách Giang miễn cưỡng vực dậy phong thái của một Hội trưởng Tổng bộ, "Chuyện thành lập Minh hội chắc cậu cũng nghe rồi, tuần sau trụ sở khánh thành, cậu đi cùng anh đi."
Ngôn Quan Nguyệt hơi nghiêng đầu, dường như đang suy ngẫm về mối liên hệ giữa chuyện tốt này và trạng thái suy sụp tinh thần của Hội trưởng.
Giây tiếp theo, anh chợt nghe người trước mặt bổ sung, "Thầy muốn gặp cậu."
Tim anh đập nhanh một nhịp, anh ngẩng đầu lên.
"Thầy" trong lời Bách Giang chỉ có một người: nhân vật thần bí khôn lường, người mà ngay cả Hội trưởng cũng không thể sánh bằng, Lâm tiên sinh.
Minh hội vừa thành lập, chính là lúc đang thiếu nhân lực. Kết hợp với vẻ mặt ủ rũ của Bách Giang, Ngôn Quan Nguyệt lờ mờ đoán ra điều gì đó. Anh do dự lên tiếng, "Hội trưởng, tôi..."
"Thôi bỏ đi." Bách Giang bỗng nhiên quét sạch ủ rũ.
Anh nhìn ra cửa sổ, "Phía Minh hội cần cậu hơn, cũng hợp với cậu hơn. Nếu thầy đã có lời, cậu bằng lòng thì cứ đi."
Ngôn Quan Nguyệt ngẩn người.
Bách Giang quay lại nhìn anh, đáy mắt trong vắt như được gột rửa, "Giữa các hiệp hội chưa bao giờ là đối lập."
Lòng Ngôn Quan Nguyệt chợt bồi hồi, anh nghiêm túc đáp, "Vâng."
18.
Mọi chuyện quả đúng như dự đoán.
Lâm Túc đã giao phó sự vụ của Minh hội cho anh.
Nhưng không chỉ đơn thuần là chiêu mộ anh vào hội mà còn giao cho anh toàn quyền quản lý Minh hội, tương đương với việc đưa cho anh vị trí Hội phó.
Gánh nặng trên vai Ngôn Quan Nguyệt bỗng chốc trĩu nặng:...
Ngày hôm đó về nhà, anh đã kể chuyện này cho Quỷ Vương nghe.
Đã nửa năm sớm tối bên nhau, giờ đây họ đã thân thuộc hơn nhiều. Ngôn Quan Nguyệt đứng trước giường, vừa cởi một chiếc cúc áo thì một đôi tay đã quen đường quen nẻo từ phía sau vòng qua.
Quỷ Vương ôm lấy anh, một bàn tay luồn vào dưới lớp áo áp sát thắt lưng, Ngôn Quan Nguyệt khẽ rùng mình, hắn vùi vào hõm vai anh, hít một hơi sâu, "Em về rồi."
"Ừm."
Quỷ Vương hít hà mấy cái rồi mặt dày ngẩng lên, "Hôn ta một cái."
"..." Ngôn Quan Nguyệt giờ đã tôi luyện thành thép, ghé môi tới hôn nhẹ một cái.
Quỷ Vương rất đỗi vui vẻ: Hé hé.
Ngôn Quan Nguyệt gạt tay hắn ra, tự thay quần áo, vừa buộc dây ở thắt lưng vừa nói, "Hôm nay tôi đã gặp Lâm tiên sinh và Hội trưởng Hạ, họ vừa thành lập Minh hội, tạm thời giao cho tôi quản lý, sau này tôi sẽ không làm việc ở Tổng Bộ Hiệp hội Thiên sư nữa."
Quỷ Vương ngồi bên giường, trầm giọng, "Ồ."
Hắn lại ngẫm nghĩ, "Em sang Minh hội, Tổng hội trưởng không nói gì sao?"
"Không có." Ngôn Quan Nguyệt mỉm cười, "Ngài ấy ủng hộ." Nghĩ đến ý nghĩa sơ khai của việc thành lập Minh hội, lòng anh chợt phấn chấn, "Huống hồ ý nghĩa của việc lập ra Minh hội rất tốt. Trước nay tôi đã luôn nghĩ, nếu có thể giúp những Thiên sư bị vùi lấp có cơ hội tỏa sáng..."
Lời nói bỗng nhiên ngưng bặt, anh khựng lại.
Trước giờ anh chưa bao giờ đề cập với Quỷ Vương về công việc của mình.
Người và quỷ vốn đã khác đường, huống hồ anh còn là Thiên sư, lập trường của cả hai vốn là đối lập. Nói cho cùng, sự dung túng của Quỷ Vương đối với "Thiên sư" cũng chỉ dành cho mỗi mình anh.
Vừa rồi vì nhất thời hứng khởi mà anh đã chọc thủng lớp giấy anh vẫn hằng né tránh.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Lúc này tư duy nhạy bén của Ngôn Quan Nguyệt hiếm khi trì trệ.
Phía trước bỗng vang lên một tiếng, "Yên tĩnh quá."
Anh ngẩng đầu, thấy Quỷ Vương vẫn giữ nguyên tư thế cũ, đôi mắt đen kịt, hàng mi dài chớp nhẹ vương nét tủi thân,
"Ta cứ tưởng, em với ta luôn có chuyện để nói."
Ngôn Quan Nguyệt: "..."
Quỷ Vương: "Sao vậy?"
Lớp giấy đã bị chọc thủng một lỗ, Ngôn Quan Nguyệt hít sâu một hơi, dứt khoát xé toạc nó ra. Có những vấn đề không thể trốn tránh mãi, "Anh..." Giọng anh hơi khàn, "Anh nghĩ sao về công việc của tôi?"
Nét mặt Quỷ Vương dần đanh lại, hắn nhìn anh vài giây. Tim Ngôn Quan Nguyệt thắt lại rồi chợt nghe hắn trầm giọng nói:
"Quá bận."
"...?"
Quỷ Vương càu nhàu, "Bọn họ có biết em với ta vừa mới tân hôn không? Sao lại giao cho em nhiều việc vậy chứ?"
Ngôn Quan Nguyệt: "........."
Thái dương anh giật nảy, mọi cảm xúc vừa nhen nhóm đều bay biến theo mây gió, anh không nhịn được đâm thẳng vào vấn đề, "Ý tôi là, anh nghĩ sao về... công việc 'Thiên sư' của tôi."
Hai chữ "thiên sư" là âm điệu nặng nề nhất mà anh từng thốt ra trong đời.
Dù có điếc cũng phải hiểu được.
Quỷ Vương lặng người, "Ồ."
Lát sau, hắn cất lời, "Người có thiện ác, quỷ cũng có thiện ác. Chuyện giúp thiện diệt ác này vốn không có ranh giới. Thiên sư sẽ diệt trừ ác quỷ, cũng sẽ dẫn dắt vong linh, thế nên..." Hắn siết chặt lấy tay Ngôn Quan Nguyệt, "Ta nghĩ, Thiên sư và quỷ chưa bao giờ là đối lập."
Đôi mắt Ngôn Quan Nguyệt hơi mở to.
Giữa các hiệp hội chưa bao giờ là đối lập.
Thiên sư và quỷ cũng chưa bao giờ là đối lập.
Đại đạo thế gian này rộng lớn hơn nhiều so với những gì con người hằng tưởng.
"Quan Nguyệt?"
Giọng nói trước mặt kéo anh trở lại thực tại.
Anh cúi đầu, bắt gặp ánh mắt Quỷ Vương nhìn mình, thẳng thắn và chân thành. Quỷ Vương nhẹ hôn lên mu bàn tay anh, "Chỉ cần em cần, em có thể dùng sức mạnh của ta để làm bất cứ những gì em cho là đúng."
Ầm! Bức tường vô hình kia dường như sụp đổ trong nháy mắt.
Từng nụ hôn vương vấn rải từ đầu ngón tay lan dần đến cánh tay, đến hõm vai anh.
Dây thanh quản của Ngôn Quan Nguyệt run theo nhịp đập của trái tim: "...Ừm."
Nụ hôn lan dần lên cổ, gò má, cuối cùng khóa chặt đôi môi anh. Tầm nhìn đảo lộn, "phịch" một tiếng. Anh ngã xuống giường, hơi thở của Quỷ Vương trở nên nóng bỏng, gặm nhấm lý trí của anh.
Dây áo chưa buộc chặt đã sớm rơi xuống đất.
Mắt kính của Ngôn Quan Nguyệt phủ một lớp sương mù, tì vào sống mũi, theo những động tác dần xâm lấn của người phía trên, anh định đẩy ra theo thói quen nhưng bàn tay vừa giơ lên lại khựng lại.
Rồi từ từ hạ xuống.
Quỷ Vương như cảm nhận được gì đó, chống người dậy nhìn anh. Mái tóc dài rủ xuống quấn quýt nơi đầu vai Ngôn Quan Nguyệt, ánh mắt hắn càng sâu thẳm, "Em... bằng lòng chấp nhận ta không?"
Ngôn Quan Nguyệt nhìn lên màn giường, từ hôn lễ nửa năm trước, tấm màn đỏ rực này chưa từng được hạ xuống.
Giờ đây, anh đã vượt qua được rào cản cuối cùng trong lòng.
Anh như đã hạ quyết tâm, đưa tay ôm lấy hắn, "... Bằng lòng."
19.
Kính đã được tháo ra đặt ở đầu giường từ lâu, tầm nhìn nhòe đi một mảng, chỉ còn đôi mắt của Quỷ Vương như muốn nuốt chửng lấy anh.
Bàn tay lạnh lẽo từng chút một xâm chiếm.
Ngôn Quan Nguyệt khó khăn quay mặt đi.
Mồ hôi rịn ra, thấm vào tóc, hai má anh thoáng ửng đỏ, chân mày nhíu lại rồi lại giãn ra.
Giọng nói trầm khàn của Quỷ Vương lặp đi lặp lại tên anh bên tai.
Chẳng rõ đã qua bao lâu, đầu ngón tay Ngôn Quan Nguyệt nhẹ run lên.
Một cảm giác khác lạ trào dâng.
.........
Cái gọi là chấp nhận, chính là đi từ 0 lần đến vô số lần.
Từ đó về sau, hầu như ngày nào Quỷ Vương cũng bám lấy anh.
Ngôn Quan Nguyệt vừa mới tiếp quản các công việc của Minh hội, ban ngày bận rộn đến mức không có thời gian trả lời tin nhắn của Quỷ Vương. Tối về nhà đối mặt với lời oán trách đầy tủi thân của hắn, anh lại mủi lòng mà nửa đẩy nửa thuận chấp nhận.
Có lần chấp nhận này, "động phòng" cứ thế trở thành thông lệ.
Cũng may có linh lực hỗ trợ nên anh vẫn tràn đầy tinh lực.
Sau ba tháng bận rộn.
Minh hội đã dần đi vào quỹ đạo, các thành viên mới chiêu mộ cũng bắt đầu tiếp quản công việc, cuối cùng Ngôn Quan Nguyệt cũng được thảnh thơi đôi chút.
Tối đến, khi Quỷ Vương lại thuần thục vồ tới.
Ngôn Quan Nguyệt sực nhớ ra, "Đúng rồi, ban ngày lúc em bận thì chàng làm gì?"
Người trước mặt đột ngột khựng lại.
Ngôn Quan Nguyệt: ?
Ngay sau đó, Quỷ Vương lấp l**m hôn tới, "Không có gì, ta cũng phải xử lý vài công vụ dưới địa phủ."
Ngôn Quan Nguyệt nhạy bén nhận ra có gì đó bất thường.
Theo lẽ thường, đáng ra Quỷ Vương phải mặt dày mà nói là "Đương nhiên là nhớ em rồi", chứ không phải nghiêm chỉnh thế này...
Nhưng rất nhanh sau đó, anh lại chìm đắm trong những cơn sóng trào.
20.
Thấm thoát Minh hội đã được thành lập gần một năm.
Ngôn Quan Nguyệt đã trở thành Thiên sư lừng lẫy trong giới phong thủy, không chỉ là người quản lý danh chính ngôn thuận của Minh hội mà những vụ án đến tay đều ở cấp A+.
Hiện tại, anh vừa kết thúc một vụ án.
Vụ án xảy ra ở vùng biên giới, là một vụ lợi dụng danh nghĩa "huyền học", "làm phép" để lừa đảo chiếm đoạt tài sản, thậm chí còn dính đến buôn người, chắc chắn là đánh giá từ S trở lên.
Sau khi kết thúc vụ án, Ngôn Quan Nguyệt vội vã trở về Minh hội ở thủ đô.
Vừa xuống máy bay, anh bắt bừa một chiếc taxi.
Sau khi báo địa chỉ, anh ngồi ở ghế sau.
Suốt dọc đường im ắng không tiếng động, anh nhìn hai bên đường ngoài cửa sổ và dần nhận ra điều bất thường.
Anh mở bản đồ điện thoại, nhận ra xe đã đi lệch khỏi lộ trình từ lâu.
Lòng Ngôn Quan Nguyệt chùng xuống, anh nhìn về phía trước: "Anh định đi đâu?"
Tài xế nhìn anh qua gương chiếu hậu rồi đột ngột đánh lái... Két!
Chiếc xe rẽ vào con hẻm hẻo lánh ở gần đó.
Ngay sau đó, tài xế mở cửa xe bước ra ngoài.
Gần như cùng lúc đó, vài chiếc xe khác từ các lối vào trước lẫn sau hẻm cũng rẽ vào theo, bao vây kín kẽ cả hẻm nhỏ, vài tên đàn ông vạm vỡ đeo khẩu trang bước xuống.
Ngôn Quan Nguyệt liếc nhìn điện thoại, tín hiệu đã bị chặn.
Trong hẻm không có camera giám sát.
Pháp khí anh mang theo bên người đủ để đối phó với quỷ, nhưng lại không có thứ gì để đối phó với người.
Ngôn Quan Nguyệt cố gắng giữ bình tĩnh lại, cũng bước ra khỏi xe.
"Các người muốn gì?"
Những kẻ đó đã bao vây lấy anh, tên cầm đầu cười khẩy, cố ý hạ thấp giọng, "Để lại một bàn tay, bọn tao sẽ giữ mạng cho mày."
Không phải vì tiền, cũng chẳng phải vì mạng.
Ngôn Quan Nguyệt lờ mờ hiểu ra gì đó, nhưng vẫn hỏi, "Tại sao?"
Đối phương chỉ nói một câu, "Cây cao đón gió lớn."
Ngay từ đầu, việc thành lập Minh hội đã chạm đến lợi ích của không ít thế gia. Chẳng qua là có tứ đại thế gia trấn giữ và hai hiệp hội lớn ủng hộ, cộng thêm uy thế của Lâm Túc mới có thể đứng vững được.
Vài năm gần đây vẫn có vô số thế gia ghi hận Minh hội.
Mà Ngôn Quan Nguyệt với tư cách là Hội phó của Minh hội, nay lại vừa hoàn thành án kiện cấp S, há chẳng khác nào một tấm bia sống...
Các thế gia này sẽ không để mặc anh trưởng thành.
Thấy anh không nhúc nhích, vòng vây xung quanh dần khép lại.
Ngôn Quan Nguyệt nhanh chóng đảo mắt quan sát, âm thầm vạch ra kế hoạch: Khống chế một tên trước để cướp chìa khóa xe hay là liều chết phá vòng vây...
Đang lúc suy tính đã có một tên lao về phía anh.
Khoảnh khắc hắn sắp túm được tay anh, cái bóng dưới chân Ngôn Quan Nguyệt bỗng nhiên trỗi dậy!
Gió nổi lên trong tích tắc.
Trời sầm lại.
Một bóng quỷ trồi lên từ dưới chân anh, sát khí lạnh lẽo bủa vây tứ phía, đám người kia gặp quỷ giữa ban ngày còn chưa kịp kêu lên đã cảm thấy âm khí như dòi đục xương xâm nhập vào cơ thể, lan đến tận tim, lạnh thấu xương tủy.
Tiếng hét vừa định thốt ra đã nghẹn ở cổ họng....
Bịch, bịch... những bóng người lần lượt ngã gục.
Ngôn Quan Nguyệt ngẩn người, quay đầu lại.
Hơi thở quen thuộc bao bọc lấy anh, bóng quỷ to lớn lại thu nhỏ lại, đứng sừng sững sau lưng anh.
Quỷ Vương đưa tay vén mái tóc đen dài như thác ra sau tai, vuốt lại gọn gàng.
"..."
Ngôn Quan Nguyệt bàng hoàng, "Anh..."
Anh sực tỉnh lại, nắm lấy cánh tay Quỷ Vương, lo lắng nói, "Sao anh lại lên đây? Đây là thủ đô, anh có thể đi tới đi lui ở đây sao?"
Trên mặt Quỷ Vương bỗng lóe lên vẻ tự hào không giấu nổi, "Có thể."
Ngôn Quan Nguyệt: "?"
Tiếp đó, anh thấy Quỷ Vương giấu giấu diếm diếm rút từ trong ống tay áo rộng ra một tờ thông báo, "Ta thi đỗ vào biên chế thủ đô rồi."
Ngôn Quan Nguyệt: "........."
Ngôn Quan Nguyệt: "???"
Quỷ Vương mong đợi, "Đủ làm em ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa chưa?"
Ngôn Quan Nguyệt há miệng, quét mắt nhìn đám côn đồ đang nằm la liệt xung quanh, cuối cùng cạn lời khép miệng lại, gọi điện báo án, "Em... vô cùng ngỡ ngàng."
Quỷ Vương rất hồ hởi, "Ta biết mà."
Đám lưu manh được đưa tới Hiệp hội Giám sát, dù sao cũng liên quan đến các thế gia đứng sau. Huống hồ, biện pháp của Hiệp hội Giám sát còn "thảm khốc" hơn nhiều.
Còn Quỷ Vương cũng đường đường chính chính định cư trong cái bóng của Ngôn Quan Nguyệt.
Một tuần sau, kết quả đánh giá cấp S đã có.
Ngôn Quan Nguyệt trở thành Thiên sư đặc quyền cấp S đầu tiên trong Minh hội ngoài Lâm Túc.
Kết quả đánh giá được gửi thẳng đến Minh hội.
Ngày nhận đánh giá, Minh hội vừa hay đón một đợt tân binh mới.
Những thành viên mới đứng ở ngay đại sảnh lối vào, độ tuổi khác nhau, thân phận cũng khác nhau. Có người ăn mặc giản dị, có người tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ. Nhưng trong lúc quan sát lẫn nhau không hề có sự tự ti, cũng chẳng có kỳ thị, chỉ có khát vọng và hiếu kỳ.
Ngôn Quan Nguyệt vừa từ đi bàn đăng ký sang.
Trước ngực anh đeo thẻ Thiên sư đặc quyền vừa mới lên cấp S.
Ánh mắt của những người mới kia lập tức ngó về phía anh, "Là Thiên sư đặc quyền kìa!"
"Thấy chưa, cấp S đó...!"
"Vị đó chắc là Hội phó Minh hội, nghe nói là người tẩu âm hàng đầu giới Thiên sư, Ngôn Quan Nguyệt tiên sinh."
Thành viên dẫn dắt tân binh nhìn thấy anh, vội vàng chào hỏi, "Quan Nguyệt tiên sinh!"
Ngôn Quan Nguyệt dừng lại, nhìn lướt qua mọi người, "Người mới năm nay à?"
"Vâng." Thành viên đó nói rồi lại nghiêng người, "Quan Nguyệt tiên sinh, anh có muốn nói đôi lời với họ không?"
Ngôn Quan Nguyệt nghĩ ngợi một chút, "Được."
Nói rồi, anh bước đến trước mặt mọi người.
Chiếc áo sơ mi trên người phẳng phiu chỉnh tề, ánh mắt sau lớp kính gọng bạc điềm đạm lý trí.
Trong thoáng chốc những ánh mắt trước mặt lóe lên sự kính trọng và ngưỡng mộ.
Ngôn Quan Nguyệt nhìn những người mới, cất lời, "Các bạn có biết chức trách của Thiên sư là gì không?"
Phía dưới lác đác vài câu trả lời ngập ngừng:
"Thông linh...? Đuổi quỷ?"
"Tiếp nhận các vụ án?"
"Không phải."
Ngôn Quan Nguyệt mỉm cười rất nhẹ, "Người, quỷ, thần, chưa bao giờ là đối lập."
Anh đứng giữa đại sảnh.
Sau lưng treo cao lá cờ của Minh hội Thiên sư, biểu tượng của Minh hội giống như một cán cân không bao giờ nghiêng lệch.
Anh cất lời, "Thiên sư là vì sự công chính, giải oan cho người chịu khuất tất, bù đắp cho người ôm nuối tiếc, cứu giúp người bị hại thoát khỏi khốn cảnh."
Dứt lời, phía trước là một khoảng lặng nghiêm trang.
Ánh nắng xuyên qua vòm kính rọi xuống, dáng người Ngôn Quan Nguyệt vẫn thanh cao thẳng tắp như xưa. Một chiếc bóng đổ xuống chân anh, rõ ràng cao lớn, không thể tách rời.
— Hết ngoại truyện —
Choze: Cuối cùng cũng xong roài, bộ này edit khó vải, toàn joke chơi chữ không, tui nể tác giả với editor á :)))))))))))))))
Wine: Cảm ơn Choze đã chịu khó lăn lộn trên social nước bạn để giải nghĩa mấy cái inside joke đó với tui =))))))