Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 107: Quỷ Vương x Ngôn Quan Nguyệt (4)

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

8.

Những phân đoạn cứ lặp đi lặp lại như ma ám, chẳng có gì đáng xem.

May mà nhóm Lâm Túc đến rất nhanh.

Khi mấy người họ đến nơi, Ngôn Quan Nguyệt đã chờ sẵn ở trong sảnh, Quỷ Vương ngồi ngay ngắn một bên, mắt nhìn thẳng phía trước như thể cái kênh tivi ẩn ý kia chẳng liên quan gì đến mình.

Ngôn Quan Nguyệt nhìn chằm chằm hắn, đôi mắt phượng khẽ nheo lại.

Đầu ngón tay Quỷ Vương nhẹ cử động một chút.

Ngôn Quan Nguyệt đang định lên tiếng thì nghe Quỷ Vương nói: "Họ đến rồi." Ngay sau đó ngoài cửa truyền đến tiếng xôn xao ồn ào, xen lẫn tiếng cảm thán nhỏ quen thuộc:

"Oa... đúng là quỷ đại gia."

Anh lập tức gác lại chuyện định nói, quay người đứng dậy, "Thính Vân!"

Ngôn Thính Vân đang bước qua cửa, đôi mắt tròn xoe nhìn tới, mang theo chút hân hoan. Ngôn Quan Nguyệt sải bước đi tới, tỉ mỉ quan sát, "Không sao chứ?"

"Em không sao."

Hai anh em đứng trước mặt hàn huyên, Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cũng đứng một bên. Cách đó vài mét, Quỷ Vương đứng lặng một lúc, sau đó bưng một đĩa bánh ngọt lên lẳng lặng nhìn qua.

"..." Lâm Túc liếc nhìn, hòa nhã nói, "Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi."

Ngôn Quan Nguyệt sững lại một thoáng, như sực nhớ ra gì đó, vô thức quay đầu nhìn Quỷ Vương một cái, vừa vặn chạm vào đôi mắt đen kịt kia. Ánh mắt giao nhau hai giây, Quỷ Vương dường như rất khẽ khàng dời mắt.

Tim Ngôn Quan Nguyệt hẫng một nhịp, anh rũ mắt, "Được."

Mọi người ngồi xuống quanh bàn.

Chuyện trong tộc đã giải quyết xong, bước tiếp theo đương nhiên là bàn chuyện đi hay ở.

Về vấn đề này, Quỷ Vương không phải chưa từng ám chỉ, mà thậm chí chẳng gọi là "ám" chỉ, hắn chỉ thiếu nước dán đôi hoa giấy lên cửa sổ tâm hồn, viết to hai chữ: Ở lại.

Giờ đây, cuối cùng cũng đến lúc phải đưa ra quyết định.

Không còn thời gian để đắn đo hay lảng tránh, Ngôn Quan Nguyệt hít nhẹ một hơi, đi thẳng vào vấn đề:

"Thính Vân, em có dự định gì không?"

Đây là người em gái duy nhất cùng anh nương tựa vào nhau mà sống, lúc này lựa chọn của cô bé là quyết định ưu tiên cân nhắc hàng đầu...

"Anh hai!" Ngôn Thính Vân phấn khích, tính toán, "Vậy mảnh đất này là của chúng ta cả rồi?"

Ngôn Quan Nguyệt: "......"

Mọi người: "........."

Quỷ Vương nhìn sang, sâu trong đôi mắt đen kịt lóe lên sự tán thưởng.

Ngôn Thính Vân tiếp tục, "Họ đều dọn đi hết rồi, bảo là quỷ khí nặng quá. Nhưng giờ anh đã thành thân với Quỷ đại ca, nhà mình cũng chẳng bận tâm chuyện đó. Trong làng em ở, trong núi anh ở."

"Anh hai! Nhà mình thành địa chủ rồi!"

Bên cạnh, sự tán thưởng trong mắt Quỷ Vương càng rõ ràng hơn.

Ngôn Quan Nguyệt liếc qua, thậm chí còn thấy hai tay hắn giấu trong ống tay áo đang khẽ đan vào nhau, cứ như sợ rằng bản thân sẽ không kìm lòng được mà vỗ tay tán thưởng.

Anh: "........."

Thấy "phu quân" mới cưới và em gái ruột đã bắt đầu có xu hướng vạch ra tương lai cho mình, Ngôn Quan Nguyệt kịp thời cắt ngang, kéo câu chuyện trở lại quỹ đạo, "Thính Vân, làng đã tan rã rồi, em cũng nên ra ngoài ngắm nhìn trời đất rộng lớn."

Anh khựng lại, "Trước nay anh vẫn luôn muốn đưa em ra ngoài."

Ngôn Thính Vân lặng đi một hồi, "... Thế còn anh thì sao ạ?"

"Anh..."

Lời nói bỗng chốc nghẹn lại, trong tầm mắt thoáng qua vạt áo rũ xuống của Quỷ Vương, những đường viền đỏ rực nơi cửa tay áo khẽ lay động.

Người bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng.

"Nếu em muốn đến thủ đô, cũng được."

Ngôn Quan Nguyệt ngẩng mắt, thấy Quỷ Vương đang nhìn mình trân trân: "Tuy ta không thể thường xuyên lên trên đó, nhưng em có thể tẩu âm, về nhà cũng rất thuận tiện."

Tẩu âm. Đây là năng lực anh có được sau khi kết khế ước với Quỷ Vương, nếu giải trừ khế ước, anh sẽ không thể thông đường âm dương được nữa, từ đó về sau cũng sẽ chẳng còn giao thiệp gì với Quỷ Vương.

Nhưng nếu đồng ý, nghĩa là đồng ý với cuộc hôn nhân này.

Ngôn Quan Nguyệt khựng lại hai giây, không đồng ý cũng chẳng lắc đầu.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, phía trước bỗng có tiếng sột soạt. Lâm Túc đứng dậy cất điện thoại, như thể không nhận ra bầu không khí bế tắc này, ung dung thản nhiên cất lời, "Bên kia thu xếp xong rồi, chúng ta đi thôi."

Ngôn Quan Nguyệt đứng dậy theo, "Tôi tiễn mọi người."

Đôi mắt trong vắt kia nhìn sang, Lâm Túc mỉm cười, "Được."

9.

Trong làng giờ đã thay đổi hoàn toàn.

Những Thiên sư mặc đồng phục của Tổng bộ Hiệp hội nườm nượp qua lại, giải những kẻ gây họa trong tộc đi và kiểm kê lại thôn xóm. Bách Giang khoác trên mình chiếc trường bào trắng muốt như tuyết đứng tại đó, phong thái thoát tục.

Sau đó, anh ta quay đầu lại, tươi cười rạng rỡ như nắng xuân, "Thầy ạ~ " *^▽^*

Ngôn Quan Nguyệt: "......"

Bách Giang liếc thấy anh: "Quan Nguyệt cũng ở đây à, vừa hay —" Nói rồi anh ta rút ra một phong thư mời, cười híp mắt bảo, "Cậu và Thính Vân có muốn đến thủ đô không?"

Trên tờ giấy phẳng phiu in huy hiệu của Tổng bộ được mạ vàng sang trọng.

Chính thức và trang trọng, nó đại diện cho mục tiêu phấn đấu suốt đời của phần lớn Thiên sư...

Toàn thân Ngôn Quan Nguyệt tê rần, anh đưa tay nhận lấy, "Cảm ơn Hội trưởng, tôi..." Anh khựng lại một giây, rồi nghiêm túc đáp, "Tôi sẽ cân nhắc kỹ lưỡng."

Ngôn Thính Vân reo hò một tiếng, lập tức chạy thẳng về nhà thu dọn hành lý.

Bách Giang gật đầu, chắp tay sau lưng bước theo sau, "Anh cũng về một chuyến, mang đám gà con theo nữa."

Tà áo trắng tuyết phất phơ theo nhịp bước.

Lời nói đầy ý cười thoảng qua trong gió, "Nuôi mấy ngày rồi, cũng có chút cảm tình. Ha ha~"

Tim Ngôn Quan Nguyệt hẫng một nhịp.

Bóng hình đỏ đen kia thoáng qua trong trí óc, một luồng hơi nóng lan từ cổ áo cài kín cho đến tận mang tai. Anh mím môi, lồng ngực bị thôi thúc bởi những cảm xúc như sóng trào. Một lúc sau, như đã hạ quyết tâm, anh cất lời:

"...Lâm tiên sinh."

Lâm Túc ở phía trước quay người nhìn anh.

Ngôn Quan Nguyệt rũ mắt, tầm mắt dừng trên nền đất vàng nâu gồ ghề, bóng của anh đổ xuống chân, dáng người thanh mảnh mà vững chãi: "Lúc trước tôi có nói, tốt nhất là nên giải trừ hôn khế. Nhưng nếu có ai đó sẽ tổn thương vì việc này thì không giải trừ cũng được."

"Cái ai đó này... cũng bao gồm cả anh ấy."

Lồng ngực căng tràn, cảm giác rung động càng lúc càng rõ rệt, nhưng giọng nói lại nghẹn lại nơi cổ họng, "Cho nên tôi..."

Lâm Túc tiếp lời anh, "Cậu không giải trừ hôn khế nữa."

Ngôn Quan Nguyệt im lặng rất lâu.

Ánh mặt trời thiêu đốt trong đáy mắt anh, nhòe đi trong thoáng chốc rồi lại trở nên rõ ràng, anh quay lưng đi, một lọn tóc nhẹ lướt qua chân mày, "Phải, tôi đã động..."

Từng thước phim hiện lên, sống động và rõ nét, thứ cảm xúc lạ lẫm chiếm lấy lý trí, Ngôn Quan Nguyệt không biết gọi đó là gì. Một lúc lâu sau, anh tạm quy kết nó là:

"...lòng trắc ẩn."

10.

Thời gian khởi hành là vào buổi chiều.

Vì là đi cùng nhóm của Bách Giang nên không có quá nhiều thời gian để thu dọn hay từ biệt. Ngôn Quan Nguyệt không rõ mình cảm thấy nuối tiếc hay là thở phào nhẹ nhõm.

Anh hít sâu một hơi, bước vào phủ Quỷ Vương.

Khi đẩy cửa phòng ngủ chính, Quỷ Vương đang ngồi bên bàn, bộ trường bào đen tuyền dài quét đất, tương phản với tấm màn lụa đỏ rực phía sau. Nghe thấy động tĩnh, đối phương ngẩng đầu nhìn sang.

Ánh mắt chạm nhau, Ngôn Quan Nguyệt khựng bước.

Quỷ Vương sững lại một thoáng, sau đó đứng dậy, lặng lẽ nhìn anh, hệt như một thí sinh đang chờ công bố kết quả.

Ngôn Quan Nguyệt cụp mắt, đi tới, "Tôi và Thính Vân sẽ đến thủ đô, quay về dọn ít đồ."

Yết hầu Quỷ Vương chuyển động, phát ra một tiếng "ừm" mơ hồ.

Mấy lá bùa hay dùng được xếp sẵn trong balo đặt ở cuối giường.

Ngôn Quan Nguyệt lách qua người Quỷ Vương, cúi người thu dọn vài món đồ cần dùng thật nhanh, giọng điệu tỏ vẻ bình tĩnh thong dong:

"Chỉ mang bấy nhiêu thôi, tôi biết tẩu âm nên về nhà cũng tiện."

Trong phòng tĩnh lặng mất vài giây, ánh sáng bỗng chốc như rực rỡ hơn.

Ngay sau đó, một tiếng "ừm~" nhẹ bẫng bay tới.

Ánh mắt nhìn thẳng đầy trực diện kia rơi trên người anh, Ngôn Quan Nguyệt mím môi, không nhìn thần sắc của Quỷ Vương, thu dọn đồ đạc xong thì quay người đi ra cửa, "Hội trưởng Bách đang chờ tôi, tôi đi..."

Phía sau bỗng vang lên giọng nói khàn khàn, "Quan Nguyệt."

Ngôn Quan Nguyệt vô thức quay đầu lại.

Chóp mũi lành lạnh đột ngột chạm vào anh, một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước rơi đặt lên môi anh.

Hơi thở y ngưng trệ trong tích tắc.

Bóng tối trước mắt rút đi, Quỷ Vương dừng lại ở khoảng cách gần trong gang tấc, ánh mắt sáng quắc, "Tối gặp lại."

Nhịp tim mất kiểm soát đập vang rộn ràng, Ngôn Quan Nguyệt sững lại hai giây rồi ngoảnh mặt đi, đẩy gọng kính, "...Ừm."

Nói xong anh bước vội ra khỏi cửa.

Cửa phòng "rầm" một tiếng đóng lại.

Trong phòng ngủ chính, Quỷ Vương nhìn trân trân vào cánh cửa đã đóng hồi lâu, sau đó kéo tà áo, mãn nguyện ngồi lại bên giường. Làn môi nhạt màu khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ, chẳng rõ đang nghĩ gì, hắn ngồi thẫn thờ một lúc rồi lấy điện thoại ra.

Đầu ngón tay thao tác không mấy thành thạo, "lạch cạch" gõ chữ.

[▼_▼]: Lâm quan gia, có bộ đề thi biên chế thủ đô các năm không?

Một tệp nén "ting!" một tiếng được gửi qua.

Quỷ Vương nhanh tay lưu lại.

[▼_▼]: Đa tạ, ta sẽ thi đỗ vào thủ đô.

...

Ở phía bên kia, màn hình điện thoại phản chiếu ánh nắng.

Lâm Túc nhìn hai dòng tin nhắn trong hộp thoại mà im lặng một hồi rồi quay đầu nhìn Ngôn Quan Nguyệt vừa mới thẫn thờ trở về. Cậu chiêm nghiệm vài giây rồi cúi đầu hỏi:

[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Quan Nguyệt có biết ngươi định theo cậu ấy không?

Đầu bên kia im lặng một lát.

[▼_▼]: ... Haiz.

[▼_▼]: Tâm đầu ý hợp.

[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: ?

[▼_▼]: Không cần nói ra.

Lâm Túc: "........."

—---

Lời tác giả:

Lâm Túc: Ngươi muốn làm cậu ấy bất ngờ ngỡ ngàng.

Quỷ Vương: Không thể để cuộc sống tân hôn trôi qua nhàm chán tẻ nhạt được.

Trước Tiếp