Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 106: Quỷ Vương x Ngôn Quan Nguyệt (3)

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

6.

Quỷ khí nồng nặc gần như tràn ngập khắp phòng.

Ngôn Quan Nguyệt lập tức giữ lấy cánh tay Quỷ Vương, hơi lạnh âm u xuyên thấu qua lòng bàn tay khiến anh rùng mình, anh định thần lại, mở lời:

"Bình tĩnh một chút."

Luồng quỷ khí u lạnh toàn thân được thu lại.

Quỷ Vương quay đầu nhìn Ngôn Quan Nguyệt, áp suất cực thấp: "Có kẻ đã làm nổ mạch khoáng Kỳ Sơn, oán hồn không được yên ổn." Hắn khựng lại hai giây, đặt tay lên mu bàn tay Ngôn Quan Nguyệt, trầm giọng, "Em đừng ra ngoài."

Đầu ngón tay Ngôn Quan Nguyệt co rụt lại, định rút ra nhưng rồi bị một tia lo lắng đè xuống, "Vậy còn anh?"

Là muốn bảo vệ anh, một mình...

Quỷ Vương: "Ta cũng không ra ngoài."

Ngôn Quan Nguyệt: "?"

Quỷ Vương trưng ra vẻ mặt suy tư đấu tranh tư tưởng hồi lâu, sau đó nắm chặt lấy tay Ngôn Quan Nguyệt, "Đám tiểu quỷ đó không đáng để ta bận lòng, chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn..."

"......"

Ngôn Quan Nguyệt rút "xoẹt" tay về.

Quỷ Vương nhìn lòng bàn tay trống không, lại u uất nhìn ra ngoài cửa sổ, "Ta không muốn quản." Dứt lời, bắt gặp ánh mắt đang lặng lẽ dõi theo của người trước mặt, hắn nhấc tay Ngôn Quan Nguyệt lên cúi đầu hôn nhẹ:

"Ít nhất... hiện giờ không muốn quản."

Môi chạm vào mu bàn tay, Ngôn Quan Nguyệt không tránh, khẽ run lên.

Quỷ Vương trầm giọng, "Tiếp tục chủ đề lúc nãy đi." Hắn ngước mắt, ánh nhìn giao nhau, "Lúc nãy có phải em..."

Lời nói bỗng khựng lại.

Ngôn Quan Nguyệt nín thở, có một cảm xúc ngầm hiểu nhau đang lan tỏa trong không gian chật hẹp. Quỷ Vương cứ thế nhìn anh không rời mắt, tiếng tim đập thình thịch vang dội trong lồng ngực anh.

Chẳng biết qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên lại vang lên một tiếng nổ lớn: UỲNH ——!!!

Ngôn Quan Nguyệt lập tức bừng tỉnh, rụt tay về.

Anh mím đôi môi mỏng, dời tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, "Hay là... xử lý chuyện trước mắt đã."

Quỷ Vương không cam lòng, "Ta..."

Lời chưa dứt đã bị một tiếng "tinh" cắt ngang, Ngôn Quan Nguyệt quay đầu, thấy Quỷ Vương sững người một lát. Ngay sau đó, hắn lôi từ sâu trong ống tay áo rộng thênh thang ra một chiếc điện thoại, thao tác mở máy thành thục.

Anh: "?"

Toàn bộ khung cảnh trông vô cùng lạc quẻ.

Quỷ Vương lại như chẳng hề hay biết, nhíu mày trả lời tin nhắn, sau đó nhét điện thoại vào, oán khí đầy mình, "Lâm quan gia bảo ta xử lý một chút. Quan lớn ép quỷ sống, ta vẫn nên đi thôi."

Ngôn Quan Nguyệt: "..."

Quỷ Vương nói rồi lấy lại vẻ nghiêm túc, vuốt phẳng vạt áo hơi nhăn, quay người đi ra ngoài. Vừa đẩy cửa ra, hắn đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn lại:

"Cứ ở đây chờ ta về."

Ánh mắt đen láy nhìn anh chăm chú, lòng Ngôn Quan Nguyệt khẽ xao động, đang định đáp lời.

Lại nghe đối phương bổ sung, "Để tiếp tục bàn bạc."

"..." Anh đẩy gọng kính, ánh mắt thanh lãnh, "Đi đi."

7.

Có lẽ vì oán niệm quá nặng, Quỷ Vương xử lý rất nhanh, chưa đầy hai tiếng đồng hồ đã mang theo một trận âm phong ào ào thổi ngược trở về.

Lúc về hắn bay thẳng qua cửa sổ chạm khắc.

Cửa sổ "rầm" một tiếng bị đẩy ra, còn kéo theo một mảnh ngói rơi vào, vỡ "xoảng" ngay trên bàn. Ngôn Quan Nguyệt đang ngồi bên bàn giật mình, ngước mắt nhìn lên.

Rất nhanh sau đó, một ống tay áo rộng gạt sạch đống mảnh ngói vụn.

Quỷ Vương tóc dài xoã tung, buông thõng hai tay đứng trước mặt, "Xin lỗi, ta nóng lòng quá."

Ngôn Quan Nguyệt định thần lại, "Đừng vội, chuyện quỷ khí..."

Quỷ Vương: "Đã một canh giờ không được gặp em rồi."

Ngôn Quan Nguyệt: "..."

Anh á khẩu một hồi, khẽ ho một tiếng rồi quay mặt đi, "Chuyện quỷ khí xử lý xong chưa?"

Quỷ Vương cũng ngồi xuống trước mặt, "Dĩ nhiên." Hắn vừa nói vừa ngồi thẳng lưng lên, thản nhiên đáp, "Dễ như trở bàn tay."

Ngôn Quan Nguyệt ừm một tiếng, không nói gì thêm.

Căn phòng nhất thời yên tĩnh lại.

Trong lòng anh cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói vừa rồi, thấp thoáng nảy sinh một chút tình cảm khác lạ.

Không phải anh chưa từng được ai dựa dẫm như thế. Cha mẹ mất sớm, anh và em gái nương tựa lẫn nhau, nhưng sự dựa dẫm của em gái là tình thân, còn kiểu này của Quỷ Vương... thì tính là gì?

"Thôi bỏ đi."

"?"

Ngôn Quan Nguyệt lập tức thoát khỏi dòng suy nghĩ, ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy Quỷ Vương đang ngồi ngay ngắn trước mặt, tay lại cầm chiếc điện thoại trông vô cùng lạc quẻ kia, chân mày nhíu chặt. Sau đó hắn hít sâu vài hơi, lầm bầm tựa như tiếng quỷ oán, "Thôi bỏ đi... thôi bỏ đi..."

Ngôn Quan Nguyệt: "... Sao thế?"

Một luồng quỷ khí ẩm lạnh bao bọc xung quanh Quỷ Vương, lẳng lặng đưa điện thoại tới.

Ngôn Quan Nguyệt cúi đầu nhìn đoạn hội thoại trên màn hình:

[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Xong chưa?

[▼_▼]: Ừm.

[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Tôi đưa Thính Vân qua đó.

[▼_▼]: ! Đợi đã, ta đang định tiếp tục bàn bạc.

[▼_▼]: Thôi bỏ đi... tới đi.

"..."

Ngôn Quan Nguyệt nhìn cái tên Weixin cực kỳ giống phong cách của Quỷ Vương kia, im lặng hai giây.

Khóe miệng vốn luôn bằng phẳng khẽ cong lên một chút rất nhẹ.

Sau đó anh trả điện thoại lại, hiếm khi nổi ý trêu chọc, "Quan lớn ép quỷ sống sao?"

"Cũng không hẳn."

Quỷ Vương nhận lấy điện thoại, nhấn mạnh từng chữ, "Ta nghĩ, chắc hẳn là em sẽ lo lắng cho bé Thính Vân."

Ngôn Quan Nguyệt ngẩn ra, "Ừm."

"Hơn nữa họ đến, chắc là còn muốn hỏi em về dự định sau này."

Dứt lời, trong phòng im lặng mất vài giây.

Ngôn Quan Nguyệt sững sờ, Quỷ Vương cũng không lên tiếng, chỉ rũ hàng mi dài xuống, không nhìn rõ ánh mắt.

— Dự định sau này.

Trong lòng Ngôn Quan Nguyệt thấu tỏ, xưa nay anh luôn muốn đưa Thính Vân rời khỏi đây, lần này Hội trưởng Bách và Lâm Túc đến đây là một cơ hội tốt để anh rời đi.

Anh nghĩ có lẽ Quỷ Vương cũng đoán được rồi cho nên mới im lặng.

Ngôn Quan Nguyệt hơi không đành lòng, hai giây sau mới mở lời, "Anh..."

"Thôi vậy."

Người trước mặt bỗng nhiên nhẹ giọng.

Quỷ Vương nói rồi đứng dậy, chiếc trường bào đỏ thẫm kéo lê trên mặt đất, dưới ánh nắng soi rọi mang một vẻ cao quý rực rỡ. Sắc mặt hắn bình thường, cảm xúc trông có vẻ rất ổn định:

"Ta đi chuẩn bị trà để tiếp khách."

Bóng dáng cao lớn phủ xuống, lòng Ngôn Quan Nguyệt thắt lại, cũng đứng dậy theo, "Tôi đi cùng anh."

"Không cần." Quỷ Vương lắc đầu, "Mấy chuyện vặt vãnh này cứ để ta làm."

Lại thế nữa rồi.

Rõ ràng hắn chưa nhận được lời hứa hẹn nào, vậy mà vẫn chăm sóc anh như lẽ hiển nhiên như thế.

Ngôn Quan Nguyệt mím môi, định nói gì đó thì Quỷ Vương bỗng xoay người lật tấm vải phủ trên chiếc bàn vuông bên cạnh ra, "cạch" một tiếng mở máy, "Em xem tivi một lát đi."

"?"

Một chiếc tivi 14 inch cũ kỹ chễm chệ trên bàn.

Chân mày Ngôn Quan Nguyệt giật nảy, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, "Sao trong phủ của anh lại có thứ này?"

Quỷ Vương đã điều chỉnh xong kênh: "Tam đại kiện, ta đã sắm sửa rất đầy đủ."

*"Tam đại kiện" (三大件 - Ba món lớn) trong lễ cưới Trung Quốc là khái niệm chỉ 3 món đồ gia dụng/đồ giá trị nhất mà nhà trai cần chuẩn bị làm sính lễ để thể hiện điều kiện kinh tế và sự trân quý, tôn trọng. Bao gồm: TV, tủ lạnh, máy giặt.

"....."

Hắn chỉnh xong thì lập tức bay ra khỏi phòng, "Em cứ xem đi, ta ra ngoài trước."

Nói xong, cửa phòng "két" một tiếng đóng lại.

Ngôn Quan Nguyệt: "............"

Trên màn hình tivi màu đang phát hình ảnh mượt mà, Ngôn Quan Nguyệt thở dài một tiếng không thành lời, lần nữa ngồi xuống nhìn ra ngoài cửa sổ.

Rõ ràng mới chỉ vài ngày trôi qua mà anh lại thấy phong phú như đã trải qua mấy tháng.

Tâm tình vốn luôn bình lặng nay lại dập dờn không yên.

Lâm tiên sinh sắp đến, nghĩa là chuyện trong tộc đã ngã ngũ. Anh muốn cùng Thính Vân rời khỏi đây, nhưng Kỳ Sơn là địa giới Quỷ Vương trấn giữ, nếu anh đi rồi, vậy Quỷ Vương...

"XIN ĐỪNG CHIA CẮT CHÚNG CONNNNN!!!"

Một tiếng khóc than xé lòng đột nhiên vang lên.

Ngôn Quan Nguyệt giật mình, quay đầu lại thấy trên chiếc tivi 14 inch đời cũ trước mặt đang phát hình ảnh kèm tiếng rè rè: hai bàn tay chậm rãi bị tách rời, những giọt nước mắt lã chã rơi giữa không trung...

Còn có một dải lụa đang chầm chậm phất phơ.

"?" Anh nhìn kỹ lại: 《Ngưu Lang Chức Nữ》.

Ngôn Quan Nguyệt: "..."

Trên màn hình hiện ra khuôn mặt uy nghiêm quyết tuyệt của Thiên Đế, Ngưu Lang ở đầu bên kia Ngân Hà khóc lóc thảm thiết, cùng Chức Nữ ở đối diện diễn lại cảnh đôi uyên ương bị ông trời chia cắt:

"Chúng con thật lòng yêu nhau!"

"Xin Ngọc Hoàng đại đế thành toàn!"

Ngôn Quan Nguyệt: "............"

Đúng là phát rất đúng người đúng thời điểm, ngôn ngữ cũng thật là mang đậm phong cách quỷ nào đó.

Trên màn hình, gương mặt đau đớn tột cùng của Ngưu Lang vẫn đang được phát đi phát lại, Ngôn Quan Nguyệt lặng lẽ nhìn trân trân vài giây rồi "cạch" một cái tắt tivi:

Quỷ gì thế không biết.

—------------------

Lời tác giả:

▼_▼: Ta là một con quỷ đáng yêu.

Lâm Túc đại đế: Tôi á? (khoanh tay áo)

Tuyết Nê Mã: Éc!

Chú thích: Tam đại kiện cũng sẽ thay đổi theo thời đại:

Thập niên 1970 - 1980: Xe đạp, Máy may, Đồng hồ đeo tay.|
Thập niên 1990: Tivi màu, Tủ lạnh, Máy giặt.
Thời đại hiện nay: Nhà, Xe hơi và Tiền sính lễ/Vàng bạc. 

Trước Tiếp