Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 132: Ngoại truyện 2-2

Trước Tiếp

Ngoại truyện 2-2.

Edit: Leia

Pheromone linh sam lạnh thấu xương khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt khác thường, Lạc Tòng Dã nhìn gương mặt mệt mỏi của Bạch Hạc Đình, chân mày vô thức nhíu lại: “Sao sắc mặt anh kém thế? Không khỏe à?”

Bạch Hạc Đình không nói gì, chỉ chậm rãi đẩy một phong thư từ Heimor đến gần chân nến, chữ viết trên cuộn giấy da cũng chói mắt không kém gì gia huy thếp vàng trên mặt thư.

Suy xét đến tình cảm huyết thống chặt chẽ, hy vọng Damascene sẽ ra tay chi viện.” Y lặp lại câu cuối trong thư một lần, lạnh lùng cười, “Hồi bọn họ ban chết cho cả nhà tiên vương cũng đâu thấy quan tâm đến tình cảm huyết thống.”

Lạc Tòng Dã cầm cuộn giấy da lên xem kỹ —— Heimor lại tiếp tục xảy ra nội loạn, Quốc vương thỉnh cầu Damascene xuất binh hỗ trợ bình loạn. Năm đó ông nội Bạch Hạc Đình từng bị vương thất Heimor xử tử trong trận chiến tranh đoạt vương vị, bây giờ hậu đại của lũ đao phủ lại dám mặt dày cầu xin họ che chở.

Nhưng Lạc Tòng Dã rất hiểu Bạch Hạc Đình, hắn không phán xét gì, chỉ hỏi: “Anh nghĩ thế nào?”

Bạch Hạc Đình cầm cốc rượu lên uống một ngụm thấm giọng.

“Phương đông có câu tục ngữ Bán anh em xa mua láng giềng gần.” Y bình thản nói, “Xử lý quan hệ ngoại giao cũng tương tự. Hơn nữa ta đã cho người điều tra, lần nội loạn này của Heimor chắc chắn có liên quan đến Giáo hội.”

Ý nghĩa đã quá rõ ràng.

Lạc Tòng Dã không thấy bất ngờ. Trước nay mọi quyết sách chính trị của Bạch Hạc Đình không hề bị cảm xúc cá nhân ảnh hưởng, y tựa như một cỗ máy trị quốc không cảm tình; những mối quan hệ huyết thống và thù hận cá nhân có thể làm lung lay người thường, vào tay y đều biến thành từng con bài mặc cả được đặt lên bàn cân lợi ích của Damascene.

“Những việc khác để mai lại xem xét, anh cần nghỉ ngơi.” Lạc Tòng Dã trả bức thư Heimor về lại chỗ cũ, lại liếc thấy một bức thư khác trên bàn ——”Kính gửi Nữ vương bệ hạ cao quý của Damascene, con trai thần…

Mới xem lướt phần mở đầu hắn đã đập mạnh tờ giấy xuống bàn, khó chịu hỏi: “Lại có người đưa mấy thứ vớ vẩn này tới nữa à?”

“Địa vị ở phía nam ngang hàng với Chung Mậu Như, ” Bạch Hạc Đình liếc nhìn bức thư, “Bọn họ cũng không có đối thủ ở phương bắc.”

“Đừng nói anh thật sự suy xét đến lời thỉnh cầu đính hôn này đấy nhé.” Lạc Tòng Dã không khỏi nghiêm túc lên, “Mấy chuyện như hôn nhân phải do đôi bên tình nguyện, làm sao anh quyết định thay bệ hạ được? Ít nhất phải chờ bệ hạ lớn lên ——”

“Chờ con bé lớn lên, để nó tự lựa chọn chắc chắn nó cũng chọn giống ta.” Bạch Hạc Đình ngắt lời, “Con bé là người đứng đầu quốc gia, em cảm thấy nó sẽ lựa chọn tình yêu hay lợi ích cho đất nước? Con bé đó không giống những đứa trẻ bình thường, trên lưng nó gánh vác trách nhiệm không thể trốn tránh.”

Cảm xúc y kích động bất thường làm Lạc Tòng Dã phải nuốt câu kế tiếp xuống bụng. Hắn v**t v* gương mặt Bạch Hạc Đình, y nhắm mắt lại, hành mi dài khẽ run lên tạo thành một cái bóng mờ nhạt.

“Sao anh bi quan thế.” Lạc Tòng Dã mềm giọng, “Biết đâu sau này tình yêu và lợi ích có thể cùng tồn tại thì sao.”

Bạch Hạc Đình hơi ngửa đầu, áp hai má vào lòng bàn tay để hắn tùy ý m*n tr*n hạt nốt ruồi dưới mắt, khẽ thở dài một tiếng: “Thế thì nó phải đủ may mắn mới được.”

Lạc Tòng Dã rời khỏi chủ đề gây mất hứng này.

“Anh lại gầy đi rồi.” Hắn thì thầm, “Ngày mai ta làm bánh táo cho.”

Bạch Hạc Đình lắc đầu: “Đừng làm, gần đây ta không có khẩu vị.”

Sắc mặt y quá mỏi mệt, Lạc Tòng Dã không nhiều lời nữa mà cúi người m*t lấy môi đối phương. Pheromone Tequila mất đi cay nồng chỉ còn lại vị ngọt dịu nhẹ, một tay hắn cởi vạt áo Bạch Hạc Đình, tay kia trực tiếp gạt hết giấy tờ trên bàn xuống đất.

Bạch Hạc Đình từ từ nhắm hai mắt: “Không phải vừa kêu ta đi nghỉ ngơi à.”

“Ngài Thủ tướng trăm công nghìn việc đến nhà cũng không về.” Răng nanh Lạc Tòng Dã khẽ nghiền lên đôi môi mềm ướt, đai lưng rơi thẳng xuống sàn, “Có còn nhớ nhà mình ở đâu không?”

Bạch Hạc Đình nói: “Ta chỉ ở đây có ba ngày.”

“Vậy sao?” Lạc Tòng Dã nói, “Nhưng mỗi ngày với ta đều dài bằng một năm.”

Bạch Hạc Đình mắng: “Vô liêm sỉ.”

Lạc Tòng Dã khẽ bật cười, cánh tay vòng qua gối đỡ y nằm lên chiếc bàn gỗ gụ láng bóng. Áo khoác nhung chảy xuống thảm trải, ngay sau đó là bộ áo ngủ vải lanh lỏng lẻo. Lạc Tòng Dã cúi đầu cắn vào đầu vú, hai chân Bạch Hạc Đình lập tức tự giác vòng qua thắt lưng hắn.

“Vậy còn anh?” Đầu ngón tay hắn nán lại bên hông Bạch Hạc Đình, chuyển động chậm rãi thô ráp mang theo ý trừng phạt, “Tại sao anh chọn ta?”

“Trong tay em có tiền, có mỏ quặng, có binh lính, có vũ khí…” Bạch Hạc Đình nói, “Là đối tượng kết hôn thích hợp nhất.”

Động tác của Lạc Tòng Dã khựng lại. Hắn vốn muốn nhân cơ hội dụ dỗ đối phương nói mấy câu êm tai, không ngờ lại nhận được đáp án thế này.

“Chỉ thế thôi?” Hắn bất mãn hỏi.

Cơn nhức nhối quen thuộc hòa cùng kh*** c*m thầm kín khó nói thành lời, Bạch Hạc Đình ngửa ra sau, thành thật đáp: “Ta cũng đủ may mắn.”

Lần này Lạc Tòng Dã xem như hài lòng. Hắn vùi mặt vào hõm cổ Bạch Hạc Đình, nắm chặt lấy vòng eo thon thúc sâu vào trong. Hương rượu Tequila nóng bỏng xé toạc rừng thông yên tĩnh, hắn hôn lên cổ Bạch Hạc Đình, thấp giọng nỉ non: “Sao lại dùng cả thuốc ức chế nữa.”

Bạch Hạc Đình không rõ: “Thuốc ức chế gì cơ…”

“Ngài Thủ tướng vào kỳ ph*t t*nh cũng không cần ta.”

Kỳ ph*t t*nh…

Bạch Hạc Đình chậm chạp suy nghĩ trong cơn mơ màng.

“Chẳng trách mấy lão già bên Giáo hội trăm phương nghìn kế đòi cản trở nghiên cứu thuốc ức chế mới…” Lạc Tòng Dã tách hai chân y rộng hơn, thẳng lưng nhấn vào càng sâu, “Thuốc ức chế đúng là thứ tệ hại.”

Đôi mắt Bạch Hạc Đình đang khép hờ phút chốc mở to, y đẩy mạnh thắt lưng Lạc Tòng Dã.

“Mau rút ra.”

Ngữ khí quá lạnh nhạt, Lạc Tòng Dã tưởng y xem lời tán tỉnh của mình là nói thật nên cố giải thích: “Ta chỉ nói đùa thôi mà.”

“Ta kêu em mau rút ra!”

Bạch Hạc Đình không khống chế lực tay, Lạc Tòng Dã lại không phòng bị nên bị đẩy lảo đảo lùi ra sau mấy bước. Trong pheromone linh sam mang theo sát ý rõ ràng, Lạc Tòng Dã kinh ngạc: “Làm sao vậy?”

“Đi…” Bạch Hạc Đình nằm ngửa trên bàn, hơi thở gấp gáp khiến toàn thân y run lên, “Kêu Giang Hàn đến đây.”

*

“Cứ yên tâm nghỉ ngơi. Bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ đích thân đưa thuốc đến cho anh.” Giang Hàn đứng dậy, thu nhặt vài tập công văn rơi dưới sàn thuận tay đặt lên bàn, “Tạm thời gác công việc qua một bên.” Anh ta lại nhìn sang Lạc Tòng Dã dặn dò, “Cho anh ấy nhiều pheromone một chút nhé.”

Lạc Tòng Dã như bị ai bỏ bùa đứng yên, thậm chí còn không có bất cứ phản ứng nào.

Bạch Hạc Đình nằm dựa vào đầu giường miễn cưỡng phất tay với Giang Hàn: “Biết rồi, các cậu về nghỉ ngơi đi.”

Giang Hàn gật đầu rồi nhặt hòm thuốc lên, cùng Bắc Dương lui ra ngoài. Người hầu nhẹ nhàng khép cửa phòng lại, bên trong cuối cùng chỉ còn lại tiếng lửa cháy tí tách trong lò sưởi.

“Lại đây.”

Tiếng gọi khẽ khàng này cuối cùng cũng khiến Lạc Tòng Dã tỉnh lại. Hắn đi đến bên giường ngồi cạnh Bạch Hạc Đình, lòng bàn tay do dự mất vài phút mới cẩn thận đặt lên bụng y.

Giang Hàn nói đây là một kỳ tích.

Hắn không dám thở mạnh, cứ như sợ chỉ cần một chút áp lực nhỏ thôi cũng sẽ phá vỡ ân huệ do thần linh ban xuống.

“Nó không yếu ớt đến thế đâu.” Bạch Hạc Đình cầm tay hắn ấn xuống, để lòng bàn tay ấm áp hoàn toàn dán lên bụng mình. Phía dưới bàn tay chỉ cảm nhận được nhịp thở nhẹ nhàng, không thể tin được nơi đó hiện giờ đang có một sinh mệnh mới. Lạc Tòng Dã cứng đờ ngẩng đầu lên, nhận ra Bạch Hạc Đình cũng đang nhìn.

“Gọi nó là gì đây?” Bạch Hạc Đình hỏi.

Lạc Tòng Dã há hốc miệng, chỉ thốt ra được một từ ngắn ngủi: “Hả.”

Bạch Hạc Đình vỗ bàn tay hắn đang đặt lên bụng mình: “Nghĩ một cái tên cho con chúng ta đi.”

Con của chúng ta.

Lạc Tòng Dã ngơ ngác nhìn mặt y đồng thời cố gắng để đầu óc mình hoạt động trở lại, nhưng lời thốt ra đến miệng lại biến thành: “Ta yêu anh.”

Bạch Hạc Đình nhắc nhở: “Không thể đặt tên như thế được.”

Lạc Tòng Dã bỗng nhiên vươn tay kéo y vào lòng. Hắn vùi vào cần cổ Bạch Hạc Đình ngốc nghếch lặp lại: “Ta yêu anh.”

Pheromone Tequila êm ái giờ phút này còn quyến rũ hơn bất cứ loại hương trầm an thần nào, Bạch Hạc Đình hít sâu một hơi rồi nâng tay khẽ xoa ấn thắt lưng Lạc Tòng Dã, là vị trí lúc nãy y ấn vào trong lúc nôn nóng.

“Đau không?” Y hỏi.

Lạc Tòng Dã siết chặt tay, nặng nề lặp lại: “Ta yêu anh.”

Bạch Hạc Đình bất đắc dĩ bật cười. Xem ra tối nay không thể nghĩ ra cái tên nào tử tế rồi.

Nhưng cũng không quan trọng.

Năm tháng phía trước còn dài, họ còn rất nhiều thời gian để từ từ khắc ghi cái tên tràn đầy tình yêu và hy vọng ấy vào cuộc đời của nhau.


Lời tác giả:

Buồn vô cùng.

Tôi luôn đọc kỹ mỗi một bình luận mà các bạn để lại, hơn nữa cũng sao lưu hết rồi. Trước khi web đóng tôi sẽ cố gắng sao lưu thêm lần nữa, những bình luận của các bạn chính là gia tài quý báu nhất của tôi đấy.

Kế hoạch trước mắt là các ngoại truyện sau này sẽ được update trên Weibo, nếu có tin tức gì về kịch truyền thanh tôi cũng sẽ update ngay lên Weibo cho mọi người.

Phế văn là nơi giấc mơ của tôi bắt đầu, hy vọng chúng ta có thể gặp lại nhau vào một ngày nào đó.

Weibo @ tiểu F chính là tiểu F (@小 F 就是小 F)

*Đoạn này chắc bà F viết sau khi sosadfun đóng cửa lần 1 vì sợ bị bế nè…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp