Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoại truyện 2-1.
Edit: Leia
Ánh nắng xám xịt chiếu xuyên qua những ô cửa sổ hình vòm trên cao.
Trong phòng học lớp giải phẫu bốc lên mùi hôi thối của phân hủy và cái chết, một chùm ánh sáng lạnh lẽo chiếu xuống chiếc bàn đá đặt giữa phòng, trên đó là thi thể một Alpha nam vừa được đưa từ ngoài pháp trường về. Lồng ngực gã đã bị rạch toang, lớp da đỏ sẫm kéo căng ra hai bên tựa như tấm màn sân khấu rạp hát, dấu ấn đặc biệt dành cho kẻ phạm tội c**ng b*c cũng được cắt thành hai nửa gọn gàng.
Vài học viên nhát gan nhắm chặt mắt trong khi một thanh niên quý tộc ngồi ở hàng ghế thứ hai rút khăn lụa ra che kín miệng mũi, khó chịu lẩm bẩm: “Nguyện Chúa thương xót cho linh hồn hắn ta…”
“Leng keng.”
Một đồng xu bạc đập trúng vào khuỷu tay thanh niên quý tộc rồi rơi thẳng xuống thềm đá. Thanh niên xoa cánh tay nổi giận quay đầu, lời mắng mỏ chưa kịp thốt ra đã đông cứng trong cổ họng.
Dưới hàng ghế cuối cùng bị bóng tối che khuất, bộ quân phục đen vàng làm nổi bật đường nét sắc sảo của chàng sĩ quan trẻ tuổi. Một tay người nọ chống cằm, tay kia vẫn giữ nguyên tư thế bắn xu, nhưng ánh mắt hắn lại không nhìn nạn nhân trò đùa mà tập trung trên người vị giáo sư đang hướng dẫn mổ gan trên bàn mổ.
Đối phương có vẻ không để ý đến hắn, chỉ lau máu trên dao mổ bằng chiếc khăn tay thấm nước chanh rồi đặt dao trở lại khay đồng. Tiếng kim loại leng keng giòn tan cuối cùng cũng khiến toàn bộ lực chú ý tập trung về hướng này.
“Nếu hiện giờ mọi người không mở to mắt nhìn cho kỹ, tương lai sẽ phải ngất trước bàn mổ.” Giang Hàn nâng lá gan đỏ thẫm trong lòng bàn tay, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng thuyết phục, “Hãy nhớ cho, một bác sĩ nhát gan còn nguy hiểm hơn cả một đồ tể.”
*
Giải phẫu học là một ngành mới được thành lập ở Y viện. Trong khi những tranh cãi xung quanh nghiên cứu thuốc ức chế kiểu mới còn chưa ngã ngũ, quyết định này của hội đồng hoàng gia tiếp tục gây ra phản ứng mạnh mẽ từ phe bảo thủ và Giáo hội. Các tín đồ Cơ Đốc giáo sùng đạo xem bàn phẫu thuật là tế đàn khinh nhờn thần minh, còn tuyên bố linh hồn của những người theo học ngành này sẽ vĩnh viễn rơi vào đêm tối vĩnh hằng. Hồi chưa trình học vừa bắt đầu, từng có một vài kẻ cực đoan rình rập Giang Hàn ngay trước cửa Y viện để tạt nước thánh, từ sau lần đó Bắc Dương luôn đích thân đến đón anh ta về nhà sau các tiết học giải phẫu.
“Em đừng bắt nạt học sinh của ta nữa.” Giang Hàn nghiêm túc ngẩng đầu nhìn Alpha oai vệ trên lưng ngựa.
Bắc Dương nhướn mày khinh thường.
“Sao lại gọi là bắt nạt? Lòng thương hại của cậu ta nên dành cho những nạn nhân bị tên khốn đó xâm phạm thì hơn.” Nói xong hắn hơi dịch người ra sau, vươn tay cho Giang Hàn, “Nào.”
Giang Hàn cúi đầu nhìn vết máu dính trên tay áo, do dự lùi về: “Áo choàng của ta bẩn quá, có mùi tử khí.”
“Người chết trong tay ta còn nhiều hơn số người chết anh từng gặp đấy.” Bắc Dương trực tiếp ruổi ngựa tiến lên, giữ lấy cổ tay Giang Hàn.
Sức lực hắn quá lớn không để ai kháng cự, Giang Hàn không từ chối nữa mà đặt tay lên tay Bắc Dương lấy đà leo lên. Yên ngựa vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể Alpha, anh ta nghiêng đầu hỏi: “Hôm nay em về sớm thế.”
Tay phải Bắc Dương khẽ kéo dây cương, tay trái khóa quanh vòng eo mảnh khảnh của người trong lòng. Tuấn mã màu đen giẫm bước đều đều trên con đường đá nhưng giọng hắn lại có phần kích động: “Quý ngài Thủ tướng chê ta bất tài nên gọi về gấp.” Hắn rầu rĩ nói, “Bạch Hạc Đình cũng sắt đá thật đấy.”
Hắn lại gọi thẳng họ tên Bạch Hạc Đình làm Giang Hàn phải quay đầu nhìn.
Bắc Dương nắm tay phải anh ta, vừa xoa bóp nhẹ nhàng vừa lẩm bẩm: “Ta không hiểu tại sao lại có người muốn dạy đứa bé gái một tuổi cách dùng kiếm?”
“Là kiếm gỗ.” Giang Hàn sửa lại, “Hơn nữa ta nghe nói, anh ấy chỉ bảo em dạy bệ hạ cách cầm kiếm thôi.”
“Trẻ con ở tuổi đấy cầm thìa ăn còn không xong.” Bắc Dương thở dài, “Nếu ta hoàn toàn nghe theo lệnh, sau này bệ hạ lớn lên sẽ trở thành Bạch Hạc Đình thứ hai mất.”
Giang Hàn nói: “Thế càng tốt chứ sao.”
Bắc Dương nghẹn họng.
“Nếu trẻ con phải làm một chuyện thì chính là khỏe mạnh lớn lên. Giá con bé mà là con ta, ta sẽ không…”
Áp lực lên cổ tay đột nhiên tăng lên, lời đang nói cũng im bặt.
Bắc Dương nhanh chóng đổi chủ đề: “Thôi bỏ đi, dù sao ta cũng ghét trẻ con.”
Giang Hàn không vạch trần lời nói dối này. Nam Beta không có khả năng mang thai, nếu một Alpha lựa chọn trải qua phần đời còn lại cùng một nam Beta có nghĩa là hắn đã chủ động từ bỏ khả năng sinh sản thế hệ kế tiếp. Chủ đề này vốn là vùng cấm ngầm giữa hai người.
“Bảo vệ con non là bản năng bẩm sinh của động vật.” Anh ta bình tĩnh nói, “Em có cảm xúc như vậy cũng bình thường.”
Lúc này Bắc Dương mới mở miệng lần nữa: “Thế nên ta mới nói y sắt đá, làm sao có thể nhẫn tâm như vậy được chứ?”
“Anh ấy quan tâm đến bệ hạ không ít hơn em đâu.” Giang Hàn nói, “Nhưng đó là việc phải làm. Đến một ngày chúng ta rời bỏ thế giới trước, sau đó bọn trẻ sẽ phải tự dựa vào chính sức mình thôi.”
Những lời này rất có lý, nhưng thái độ Giang Hàn cứ luôn bênh vực Bạch Hạc Đình khiến trong lòng Bắc Dương không vui.
“Chỉ có anh hiểu y nhất.”
“Ta đang nói sự thật.”
Bắc Dương không tranh cãi việc này nữa. Hắn ghì dây cương rồi lấy một thứ trong túi đặt vào lòng bàn tay Giang Hàn, sau đó gác cằm lên vai đối phương thì thầm như đang cầu khẩn: “Cây chanh của chúng ta ra quả rồi.”
Giang Hàn ngắm nghía quả chanh vỏ xanh trong lòng bàn tay, đột nhiên bật cười. Mấy cây chanh ở sân sau được bọn họ trồng từ năm ngoái ngay sau khi chuyển vào nhà mới, còn đây là lứa quả đầu tiên.
Tiếng cười Giang Hàn trong trẻo rạng rỡ làm Bắc Dương cảm thấy như đang nghe tiếng mặt băng hồ Urdan vỡ vụn vào ngày xuân. Những gợn sóng bị mùa đông giam cầm bỗng sống động hẳn lên, phản chiếu những tia nắng vàng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Hắn khẽ lắc dây cương, con ngựa dưới thân hí lên một tiếng trước khi rẽ vào một con ngõ nhỏ tối tăm không người.
Giang Hàn nhắc nhở: “Cũng sắp về đến nhà rồi…”
Chưa dứt lời anh ta đã bị kéo cằm.
Gió trong ngõ nhỏ đột nhiên lắng xuống, ánh hoàng hôn chiếu hai bóng người đang hôn nhau đắm đuối lên bức tường gạch phủ đầy rêu phía sau. Giang Hàn ngửa cổ, hít sâu một tiếng giữa hai nhịp thở ——
Chỉ một chút nữa thôi cũng không nhịn được.
*
Còn nhịn nữa sẽ phát điên mất.
Ánh nến lập lòe trên những trản đèn tường mạ vàng gắn dọc hành lang cung điện, hai tên thị vệ chạy vội phía sau, tay ấn chặt chuôi kiếm nhưng không dám thật sự ngăn cản, tiếng giày của họ kêu lách cách điên cuồng trên mặt sàn đá cẩm thạch.
“Sầm ——”
Cánh cửa bật tung, Lạc Tòng Dã đi nhanh vào trong phòng, cất cao giọng: “Còn chưa chịu về nhà?”
Một nửa thân hình của ngài Thủ tướng chìm trong chiếc ghế bành, bên ngoài áo ngủ màu trắng chỉ khoác một chiếc áo choàng nhung màu đỏ rượu, hiển nhiên là chuẩn bị qua đêm trong cung điện. Y không buồn ngẩng đầu lên mà tiếp tục lật một tờ công văn trong tay, tùy ý phất tay với thị vệ. Hai người kia biết ý lập tức lui ra ngoài.
Cánh cửa gỗ nặng nề chậm rãi khép kín sau lưng Lạc Tòng Dã. Qua vài giây im lặng ngắn ngủi, Bạch Hạc Đình nâng tay xoa ấn giữa mày, chậm chạp nâng mắt: “Em thử hét thêm một lần nữa xem?”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive