Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 130: Ngoại truyện 1

Trước Tiếp

Ngoại truyện 1.

Edit: Leia

Đấu trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy.

Thiếu niên ghì cương ngựa ném cây giáo gãy ra ngoài đấu trường, lại thúc ngựa lùi về mấy bước hỏi Alpha đang nằm ngửa dưới đất cách lan can: “Anh có sao không?”

“Ta không sao.” Chung Dĩ An nhấc miếng giáp che mặt lên, liếc nhìn khán đài thúc giục đầy ẩn ý, “Còn không mau đi nhận phần thưởng đi?”

Lễ mừng sinh nhật mười tám tuổi của Nữ vương bệ hạ chính thức bắt đầu từ hôm nay. Đây cũng là lần đầu Bùi Cảnh lấy thân phận hiệp sĩ chính thức tham gia một cuộc đấu võ, cậu đã vượt mọi trở ngại khó khăn, chiến thắng con trai cả của Chung Hiểu là Chung Dĩ An sau cuộc ác chiến kéo dài ba hiệp và giành được vòng nguyệt quế vinh quang.

“Cược thua rồi nhé.” Bắc Dương nhìn chằm chằm vào cốc rượu trên bàn Chung Hiểu, gõ nhẹ ba lần, “Ba chén.”

Chung Hiểu bật cười phất tay, nâng cốc lên uống một hơi cạn sạch. Lâm Thiển nhấc bình rót cho cô thêm ly nữa, đôi mày cau chặt liếc nhìn Bắc Dương: “Thằng bé cũng không phải con trai anh, hãnh diện cái gì không biết?”

“Ta hãnh diện có vấn đề gì không?” Bắc Dương lơ đãng nói, “Bản lĩnh của nó đều do ta dạy dỗ mà ra đấy.”

Hắn không có con cái nên luôn xem Bùi Cảnh như con ruột mình, mà hôm nay biểu hiện của cậu chàng quả thật rất đáng khen ngợi —— Tuy tuổi còn trẻ nhưng vẫn nổi bật nhất giữa các hiệp sĩ xuất chúng, động tác phòng thủ điềm tĩnh tao nhã, tấn công sắc bén dứt khoát, điều đáng quý nhất là cậu có thể kiểm soát chính xác cả thời điểm lẫn lực tấn công, mỗi đòn đánh đều dừng lại đúng lúc không để đối thủ của mình bị thương.

Thiếu niên mười sáu tuổi khôi ngô đã dùng màn trình diễn xuất sắc của mình thu về lực chú ý và lời khen ngợi của toàn bộ đấu trường. Thân là thầy dạy võ cho con cháu vương thất, Bắc Dương biết rõ hơn ai hết để luyện ra lực khống chế chuẩn xác cỡ này, trước kia Bùi Cảnh đã phải ăn bao nhiêu đòn của Bạch Thanh Hoan.

Chung Hiểu uống một hơi hết ba cốc rượu xong, Bắc Dương còn muốn trêu chọc thêm mấy câu nữa thì chợt nghe phía khán đài ồn ào một trận như vừa xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Lúc này Giang Hàn mới quay đầu nhìn xuống, căng thẳng hỏi: “Sao thế? Có người bị thương à?”

“Không sao cả, Tiểu Cảnh đang xin bệ hạ ban thưởng ấy mà.” Lạc Tòng Dã phất tay ra hiệu cho đối phương đừng lo lắng.

Cơn náo động mãi vẫn chưa lắng xuống, Giang Hàn hiếu kỳ hỏi: “Tiểu Cảnh xin phần thưởng gì vậy?”

Lạc Tòng Dã liếc nhìn Bạch Thanh Hoan ngồi chính giữa khán đài, lại nhìn sang Bạch Hạc Đình bên cạnh mình. Bạch Thanh Hoan ném vật gì đó xuống đám đông, còn Bạch Hạc Đình không nói lời nào, chỉ bình thản uống một ngụm rượu.

Lạc Tòng Dã lắc đầu cười: “Nó xin bệ hạ ban thưởng một vật dụng cá nhân.”

Yêu cầu này tương đương với một lời tỏ tình công khai, Giang Hàn kinh ngạc nhìn về hướng khán đài. Lúc này Bùi Cảnh đã tháo mũ giáp xuống ngồi yên trên lưng ngựa, thứ cầm trong tay hiển nhiên đúng là do Nữ vương bệ hạ ban cho.

Thế nhưng trên khuôn mặt trẻ trung tuấn tú lại không hiện lên chút vui vẻ nào.

Lúc bằng tuổi con trai bây giờ, hắn chỉ cần lỡ mơ mộng về người đó một chút thôi cũng đã thấy bản thân đầy tội lỗi. Lạc Tòng Dã nhìn gương mặt ba phần bối rối bảy phần bất mãn của thiếu niên chỉ biết cảm thán: “Thằng nhóc này tuổi không lớn mà lá gan không nhỏ đâu.”

*

Việc Nữ vương bệ hạ ban thưởng tín vật cho con trai Thủ tướng không gây nên chút sóng gió nào trong cung điện. Đôi thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, tình cảm vốn sâu đậm, thế nên hầu hết các đại thần trong cung đều cho rằng họ tiến triển đến bước này chỉ là vấn đề thời gian.

Nhưng bọn họ lại không biết rằng trong lòng hai đương sự bây giờ đang diễn ra xung đột rất dữ dội. Chiều tối hôm đó sau lễ mừng sinh nhật, Bùi Cảnh nổi giận đùng đùng xông vào căn phòng nhỏ mà Bạch Thanh Hoan dùng để xử lý chính sự, ném mạnh cặp găng tay da lên chồng công văn, bất bình chất vấn: “Đây là món quà sinh nhật ta tặng chị, chị lại lấy ra làm phần thưởng quyết đấu cho ta là sao?”

Bạch Thanh Hoan ngẩng đầu nhìn cậu một cái lại cúi xuống tiếp tục xem công văn, giải thích bằng giọng đều đều: “Trên người ta không có vật dụng nào khác.”

Đây đã là năm thứ ba Bạch Thanh Hoan tự mình chấp chính, tuy cô sinh ra là con gái nhưng luôn ăn mặc như con trai, không để tóc dài, cũng chưa bao giờ diện lên người những bộ váy áo lộng lẫy như các tiểu thư quyền quý khác. Không chỉ thế, cô cũng không sử dụng các vật trang sức tinh xảo mà nam giới quý tộc hay dùng.

Bùi Cảnh không thể phản bác, đành phải ngồi xuống cạnh bàn.

Tâm trạng Bạch Thanh Hoan hôm nay dường như không quá tốt, Bùi Cảnh ngồi yên một lát, thấp giọng hỏi: “Hội đồng không đồng ý đề nghị của chị sao?”

Từ sau khi Bạch Hạc Đình bắt đầu nhiếp chính, cung điện dần dần ban ra rất nhiều dự luật có lợi cho Omega. Hiện giờ các Omega không chỉ được đi học, được nhập ngũ, thậm chí còn có thể được đề bạt lên làm sĩ quan tướng lãnh. Loạt cải cách này vốn đã vấp phải sự chỉ trích của phái bảo thủ, cách đây không lâu Bạch Thanh Hoan còn muốn đưa một vị Omega nữ vào hội đồng hoàng gia hiển nhiên càng khiến họ phản đối mạnh mẽ hơn.

“Đồng ý.” Bạch Thanh Hoan nói, “Chẳng qua họ chịu đồng ý vì nể mặt Thủ tướng thôi.”

Lời cô nói không hề phóng đại. Bạch Hạc Đình không chỉ nắm quân quyền trong tay mà còn khống chế cả các ngành sản xuất thương mại trong nước. Dám kéo bè kết cánh chống đối vương thất ngay dưới mí mắt Bạch Hạc Đình sẽ có kết cục thế nào, không ít các đại thần đi trước đã thị phạm rõ ràng.

“Có lẽ thứ ta phải trả cho cậu không chỉ là bộ bao tay bắn cung này.” Bạch Thanh Hoan cụp mắt nói, “Mà cả chiếc vương miện đội trên đầu nữa.”

Bùi Cảnh bị nửa câu sau dọa sợ đến mức đứng phắt dậy. Cậu quay đầu nhìn ra cửa, ngữ khí trở nên thấp thỏm: “Nếu để lời này lọt đến tai mẹ ta, chị sẽ bị phạt đấy.” Cậu bước nhanh ra khép chặt cửa, lại bước nhanh trở về, “Xảy ra chuyện gì thế? Có người nào xì xầm lắm miệng bên tai chị à?”

“Đây là bí mật công khai trong cung điện, không cần ai nói hết.” Bạch Thanh Hoan nói, “Năm xưa ở thung lũng Bania mẹ cậu từng chính miệng thừa nhận mình mới là con trai cả chính thức của ông nội, nhưng ta đã lục tung hồ sơ vương thất lên cũng không tìm thấy bản ghi chép nào, chắc chắn là ông ấy đã ra lệnh cho sử quan tiêu hủy hết bằng chứng rồi.” Cô thả công văn trong tay xuống bàn, ngữ điệu không gợn sóng, “Ông ấy tiêu hủy chân tướng, nhưng không thể hủy đi sự thật ta mới là người cướp ngôi.”

“Ăn nói cho cẩn thận.” Bùi Cảnh vội vàng cắt ngang, “Mẹ ta làm vậy chắc chắn phải có lý do.”

“Lý do gì được chứ?” Bạch Thanh Hoan nói, “Hiện giờ ông ấy đã ít tham gia chính sự lắm rồi, nếu có một ngày từ luôn chức Thủ tướng, ta thậm chí không biết có còn ai để ta vào mắt nữa không. Ta…” Nói đến đây giọng cô chùng xuống, “Ta không có cách nào… Không có cách nào làm tốt được như ông ấy.”

Bạch Thanh Hoan chưa bao giờ nhắc đến cha mẹ ruột mình trước mặt Bùi Cảnh, nhưng cậu biết, cô gái này hiểu rõ mỗi một việc từng xảy ra trong quá khứ. Từ ngày ra đời cô đã sống giữa những lời bàn tán của người hầu, biết sự thật về cái chết của cha mẹ, cũng biết cha và ông ngoại mình đã làm những việc xấu gì. Mấy năm gần đây cô vẫn luôn đi theo Bạch Hạc Đình học hỏi cách đối nhân xử thế, cách để trở thành một người đứng đầu quốc gia đủ tư cách.

Nhưng lại không dám quá thân thiết với y.

Đôi khi Bùi Cảnh cảm thấy Bạch Thanh Hoan tựa như một khóm lục bình không rễ. Lục bình có sức sống rất mãnh liệt, không gì có thể kìm hãm sự phát triển của nó. Nhưng nó sinh trưởng lại chẳng có lý do gì, chỉ sống vì mình cần phải sống mà thôi.

Bạch Thanh Hoan tiếp tục nói: “Tuy chế độ để con trưởng thừa kế có nhiều bất lợi, nhưng từ xưa đến nay, mọi triều đại vi phạm hệ thống kế vị đó đều phải trả giá đắt. Chúng đã được ghi chép đầy đủ trong sách sử, cả ta và cậu từng học qua rồi.”

Bùi Cảnh nhắc nhở: “Chị biết rõ tính cách mẹ ta mà. Ông ấy ít tham gia chính sự chứng tỏ chị đã làm tốt hơn. Hơn nữa, cho dù ngày đó thật sự đến, không phải chị vẫn còn đội cận vệ hoàng gia và các đại thần trung thành trong hội đồng ủng hộ sao?” Cậu hơi dừng lại rồi nói rất nhỏ, “Còn có Chung Dĩ An,” Hai chữ sau càng nhỏ hơn nữa, “Và ta.”

Bạch Thanh Hoan nghe vậy ngẩng đầu lên.

“Dù là người mạnh mẽ như mẹ ta thì cũng không thể quản lý quốc gia này một mình.” Ngữ khí Bùi Cảnh cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút, “Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Để ta đàn cho chị nghe một bài nhé? Muốn nghe bài gì?”

Bạch Thanh Hoan đưa tay xoa mặt.

“Không muốn nghe gì hết.” Cô nhìn chồng giấy tờ trước mặt, buồn bã nói, “Ta còn nhiều việc chưa xử lý xong.”

Bùi Cảnh bất lực thở dài: “Bạch Thanh Hoan, chị đừng tự tạo áp lực cho mình được không? Hơn nữa cũng không cần mặc đồ nam giới mãi đâu.”

Bạch Thanh Hoan thấp giọng: “Cậu gọi thẳng tên ta như vậy, nếu để mẹ cậu biết cũng sẽ bị phạt đấy.”

“Thì sao,” Bùi Cảnh cười toe để lộ đôi răng nanh, “Chị sẽ đi mách à?”

Lúc hai người ở bên nhau vốn không quá để ý đến nghi lễ quân thần, Bạch Thanh Hoan không quan tâm đến câu đùa của cậu, chỉ nói nghiêm túc: “Ta vừa là nữ giới vừa là Omega, nếu ta thể hiện giống những cô gái bình thường người đời sẽ càng không ủng hộ ta hơn. Ta biết từ nhỏ cậu và Chung Dĩ An luôn nhường ta, tại sao ta sinh ra không phải là con trai chứ, sẽ cao hơn, sẽ…”

Bùi Cảnh không để cô nói hết lời: “Nam giới cũng có người cao người thấp, có người mạnh người yếu, thì có gì đâu? Không cần biết chúng ta sinh ra là ai, chỉ cần cố gắng làm tốt việc của mình, không để người khác thất vọng không phải đã được rồi sao?”

Lời cậu nói rất có lý, Bạch Thanh Hoan nhìn Alpha cao lớn trước mắt mình, khẽ than thở: “Cậu nói nghe dễ dàng lắm.”

Pheromone của cô bình tĩnh hơn lúc nãy nhiều, Bùi Cảnh cầm đôi bao tay da đặt trước mặt cô, căn dặn: “Giữ lấy, đừng làm mất, cũng không được mang cho người khác.”

Bạch Thanh Hoan liếc nhìn vật trên bàn: “Ta có nhiều bao tay giống thế này lắm.”

Bùi Cảnh lập tức nói: “Cái này khác.”

“Khác chỗ nào?” Bạch Thanh Hoan nhẹ nhàng gạt nó sang một bên, ngữ khí mang theo chút trách móc, “Sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần, cậu còn cố ý lừa ta bằng món đồ mua ở đâu cũng được này.”

“Lừa?” Bùi Cảnh suýt nghẹn họng. Cậu nhìn trừng trừng vào đôi bao tay, cao giọng hỏi: “Chị có biết để chuẩn bị món quà này, Chung Dĩ An đã cười ta mất bao lâu không?”

Bạch Thanh Hoan ngẩn người: “Tại sao anh ấy phải cười cậu?”

“Anh ta…” Miệng Bùi Cảnh mở ra lại khép vào nhưng không nói được một lời. Cậu ra sức vung tay, thở phì phì nói, “Thôi, ta đi luyện đàn đây.”

Mới bỏ đi được mấy bước, cậu lại bất an quay đầu, trịnh trọng dặn dò: “Tóm lại, tuyệt đối không được làm mất!”

Những lời này không rõ ràng khiến Bạch Thanh Hoan càng nghe càng khó hiểu. Cô nhìn bóng Bùi Cảnh giận dữ rời đi, nhặt chiếc bao tay da trên bàn lên xem xét kỹ lưỡng. Lần này cuối cùng cũng nhìn ra chỗ bất thường bên trong chiếc bao.

Cô lật bao da phát hiện ra bên trong được thêu hai hàng chữ nhỏ bằng chỉ bạc, có lẽ vì đường thêu rất nhỏ nên trước đó đeo vào mới hoàn toàn không nhận ra.

Thiếu niên đã đi khuất từ lâu, nhưng một nụ cười nhạt tinh tế vẫn còn vương lại trên đôi môi thiếu nữ. Bạch Thanh Hoan v**t v* hai hàng chữ nhỏ, nó trích từ một bài thơ nước ngoài mà cô rất quen thuộc ——

“Hảo cảnh ngâm hà cực, thanh hoan tẫn diệc nan.”


Lời tác giả:

Viết xong ngoại truyện này, câu chuyện cuối cùng cũng có thể chính thức khép lại rồi.

Kết thúc của《 Lửa Sa 》đã được quyết định ngay từ lúc bắt đầu, cũng được lấy cảm hứng từ cuộc Chiến tranh Hoa hồng của nước Anh. Trong Chiến tranh Hoa hồng, sự kết hợp giữa hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ đã chấm dứt ba mươi năm nội loạn dài đằng đẵng, còn trong《 Lửa Sa 》, sự kết hợp giữa Bùi Cảnh và Bạch Thanh Hoan đã khép lại mối thâm thù truyền kiếp của các bậc cha chú.

Chính vì kết cục được định trước đó mà trong truyện mới nhiều lần xuất hiện trích dẫn lời kịch của《 Romeo và Juliet 》——“Hoa hồng dù không gọi là hoa hồng vẫn tỏa hương thơm ngát.”

Người tên gì không quan trọng, người vẫn là người ta yêu.

Tuy nhiên trong quá trình đăng tải tôi cũng nghĩ mãi về việc có nên viết một cái kết thỏa mãn cho《 Lửa Sa 》hay không, nhưng cuối cùng vẫn không thể tự thuyết phục chính mình. Lạc Tòng Dã yêu con trai kẻ thù, tình nguyện vứt bỏ tính danh của mình vì Bạch Hạc Đình, tình nguyện sống trong một thế giới đầy kẻ địch vây quanh. Một người như vậy, dù hắn có hận Bạch Gia Thụ đến đâu, dù miệng hắn nguyền rủa độc ác đến mức nào cũng không thể trút hận thù lên người một đứa bé vô tội.

Đối với hắn, giết sạch kẻ thù không phải là kết thúc của nỗi đau.

Trong đoạn kết câu chuyện, cuối cùng Heimor và Damascene thiết lập quan hệ ngoại giao, sứ thần dâng tặng cho Bạch Hạc Đình bức tranh vẽ Lạc Vãn Ngâm. Lạc Tòng Dã giảng hòa với cha ruột, để con trai mình mang họ của cha. Người mẹ trong trí nhớ của Bạch Hạc Đình không còn là kẻ điên loạn lạnh lùng, Lạc Vãn Ngâm vốn xinh đẹp cao quý hơn thế.

Trời yên biển lặng, thiên hạ thái bình, đôi tình nhân trải qua muôn vàn đau khổ cuối cùng cũng có thể nghỉ hưu và toàn tâm toàn ý dành thời gian cho tình yêu của mình.

Thậm chí còn sinh được một cậu con trai xuất chúng mọi mặt.

Có lẽ đây không phải một câu chuyện báo thù đầy thỏa mãn, nhưng lại là kết cục viên mãn mà Lạc Tòng Dã và Bạch Hạc Đình lựa chọn.

Ngoại truyện vốn chuẩn bị đăng vào ngày Thất tịch, kết quả tốc độ tay chậm quá thế là tôi lại trễ… Cũng giống các tác phẩm trước, những ngoại truyện khác sẽ được đăng tải vào thời gian ngẫu nhiên.

Được rồi, cảm ơn các bạn đã nghe mấy lời lải nhải dài dòng của tôi.

Chúc mừng lễ Thất tịch muộn nhé!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp