Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 129: Hoàn chính văn

Trước Tiếp

Chương 129. (Kết thúc)

Edit: Leia

Hắn nói quá thẳng, Giang Hàn không muốn cãi nhau đành phải thay bằng gương mặt tươi cười ôn hòa: “Ta nợ cậu một lời xin lỗi, hôm đó thật sự đã quá thất lễ.”

Lại là xin lỗi. Dường như ngoài xin lỗi, thầy Giang sẽ không còn biết nói gì khác. Bắc Dương đi từng bước về phía anh ta, mặt đối mặt nói: “Là ta nợ anh một lời xin lỗi mới đúng. Trước đây từng làm anh bị thương tay nhưng vẫn chưa nói câu tạ lỗi nào.” Ánh mắt hắn dời từ cổ tay phải mảnh khảnh từng trật khớp về phía bàn tay phải nắm chặt quả chanh, “Nghe nói anh sắp về Y viện. Vết thương này sẽ không ảnh hưởng đến kỹ năng dùng dao sau này đấy chứ?”

“Đã không sao từ lâu rồi…”

Giang Hàn cả kinh đến mức giọng càng lúc càng nhỏ.

Bắc Dương nâng cổ tay phải anh ta lên. 

“Ấn thế này đúng không?” Bắc Dương thản nhiên hỏi.

“Lâm Thiển dạy ta đấy.” Hắn vừa xoa bóp cổ tay cho Giang Hàn vừa nói, “Hồi còn ở trên đảo cô ta vẫn luôn nhắc ta phải xin lỗi anh, nhưng ta không biết phải mở miệng thế nào.”

Hắn không hiểu gì về y thuật nhưng kỹ thuật xoa bóp lại khá chuyên nghiệp, lực ấn cũng vừa đủ. Thế nhưng nhiệt độ cơ thể của Alpha vốn cao hơn Beta, Giang Hàn cảm giác như cổ tay mình sắp bị nhiệt trên da hắn làm bỏng. “Không sao, cậu không cần xin lỗi.” Ngữ khí anh ta trở nên cứng nhắc, “Cũng không cần…”

Bắc Dương tăng thêm lực ấn trên tay.

“Năm đó không biết chuyện anh trai ta bị Thiệu Nhất Tiêu bắt được có phải là ngoài ý muốn thật không.”

Giang Hàn sững sờ trước câu nói bất ngờ này.

“Sao cậu lại nói thế?” Anh ta nhìn xung quanh phòng, ngạc nhiên hỏi, “Phát hiện ra gì à?”

Đây chính là vấn đề, Bắc Dương hạ mắt. “Không có.” Giọng hắn cũng trầm xuống, “Ta lục lọi hết căn phòng mà không phát hiện ra bất cứ thứ gì. Nghe ngài Tô nói căn phòng vẫn giữ nguyên hiện trạng từ lúc anh trai ta rời đi. Anh ấy rất giỏi che giấu, dù năm đó xảy ra chuyện bất ngờ cũng không để lại manh mối gì.”

Giang Hàn nói: “Trước giờ đàn anh luôn làm việc rất cẩn thận.”

“Đúng vậy, trước giờ luôn cẩn thận.” Bắc Dương cũng lặp lại.

Dứt lời, giọng hắn chuyển ngay: “Nhưng một người thông minh cẩn thận đến thế sao có thể để Thiệu Nhất Tiêu dễ dàng tìm được sơ hở? Anh ấy ngụy trang ở kinh đô nhiều năm, thậm chí từng trà trộn vào đội ngự y của Bạch Dật, chưa bao giờ thất bại một lần nào, cũng chưa từng bị ai hoài nghi thân phận.”

Lời hắn không phải không có lý khiến Giang Hàn rùng mình.

Bắc Dương nở nụ cười chua chát: “Mọi việc xảy ra quá nhanh, quá dễ dàng, cũng quá trùng hợp.”

“Nhưng mà…” Giang Hàn kinh ngạc, “Không lý gì…”

“Anh ấy muốn đưa Bùi Diễm về nhà.” Lúc nói ra cái tên này chính Bắc Dương cũng cảm thấy hơi xa lạ, “Có lẽ anh ấy muốn dùng tính mạng mình đẩy Bùi Diễm về phe chúng ta, cuối cùng đã thành công. Tuy mọi việc xảy ra sau đó không quá giống kế hoạch ban đầu, nhưng quả thật anh ấy thành công.”

Suy đoán này quá táo bạo, Giang Hàn lắc đầu: “Đó chỉ là phán đoán của cậu, không có gì chứng minh anh ấy đã chủ động bại lộ hành tung. Một khi bị lộ dĩ nhiên sẽ kéo theo rất nhiều người rơi vào cảnh nguy hiểm, anh ấy không mạo hiểm lớn như vậy đâu.”

Bắc Dương cúi đầu gác hờ trán lên bả vai Giang Hàn im lặng một lát. Hắn thừa nhận Giang Hàn nói cũng có lý, chân tướng rốt cuộc là gì có lẽ chỉ một mình người anh trai nhẫn tâm của hắn biết thôi.

“Bác sĩ Giang,” Hắn không tiếp tục đề tài kia nữa mà đột ngột hỏi, “Vì sao anh không muốn làm bạn với ta?”

Câu hỏi này không nằm trong dự liệu của Giang Hàn, nhất thời anh ta cũng không thể trả lời được.

Bắc Dương buông Giang Hàn ra, thuận thế vòng tay qua thắt lưng đối phương. Anh ta không khỏi lùi về sau nửa bước làm lưng dưới đập vào cạnh bàn.

“Sổ ghi chép của ta và anh ấy có gì khác nhau sao?” Bắc Dương tiến thêm nửa bước, “Anh nói nhìn thấy ta sẽ nhớ đến anh ấy, nhưng mà, lúc xem sổ ghi chép sẽ không nhớ tới anh ấy sao?”

“Buông ra.” Giang Hàn nâng tay đẩy ngực hắn muốn giãy ra khỏi vòng ôm, nhưng trước mặt anh ta là một Alpha quanh năm luyện võ, làm sao có thể tránh thoát được.

Bắc Dương chầm chậm hỏi từng chữ: “Anh sợ phải nhớ đến anh ấy, hay sợ phải gặp ta?”

Đồng tử Giang Hàn co cứng, miệng há hốc chưa kịp nói ra chữ nào, gương mặt Bắc Dương thoáng chốc đã tiến đến gần. Quả chanh trong tay lại rơi thẳng xuống đất, Giang Hàn không còn chỗ trốn đành nhắm chặt mắt lại. Lông mày anh ta nhíu chặt, hàng lông mi cong vút run lên. Bắc Dương không hôn Giang Hàn mà chỉ tựa trán vào trán anh ta, khẽ thở dài.

Vốn đã quyết định buông tay rồi mà.

“Chờ ta một tháng.” Hắn thì thầm.

Giang Hàn bỗng dưng mở bừng mắt kinh ngạc nhìn hắn.

Bắc Dương nghiêm túc giải thích: “Lần này ta trở về là để xây dựng lại mạng lưới phòng thủ vũ trang trong lãnh thổ Urdan. Sau khi sắp xếp xong còn phải gấp gáp quay lại kinh đô thành lập đội cận vệ hoàng gia mới để bảo vệ cung điện.” Hắn thấp giọng cười, “Giao tính mạng con gái kẻ thù vào tay ta, Bạch Hạc Đình thật sự điên rồi.”

Cuối cùng Giang Hàn cũng xác nhận mình không nghe nhầm, mà có lẽ cũng không hiểu sai lời hắn nói.

Anh ta mím môi, dùng ngữ khí như năn nỉ: “Cậu buông ra đi đã…”

Bắc Dương buông đối phương ra rồi cúi người nhặt quả chanh đã rơi hai lần xuống đất, đặt lại vào tay Giang Hàn.

“Anh trai ta chết rồi.” Hắn nhìn chằm chằm không chớp vào đôi mắt cụp xuống của Giang Hàn, gặng hỏi, “Chẳng lẽ lòng anh cũng chết theo anh ấy sao? Anh là thầy thuốc, vậy nói cho ta nghe giờ phút này trái tim anh có đập nhanh hơn không?”

Cho dù Giang Hàn không phải thầy thuốc cũng có thể nhận ra trái tim đang đập nhanh đến mức nào. Anh ta không dám ngẩng đầu, chỉ nắm chặt quả chanh trong tay, mắt dán chặt xuống đất.

Bắc Dương nâng một bàn tay đặt lên ngực mình.

“Còn trái tim ta thì sắp nhảy khỏi lồng ngực rồi.” Hắn tạm dừng, ngữ điệu mang theo một chút mệt mỏi, “Chỉ vì ngoại hình có vài phần tương tự anh trai mà anh đã đẩy ta ra xa, điều đó mới gọi là không công bằng.”

Giang Hàn không nói được một câu phản bác nào. Anh ta trầm mặc hồi lâu, lâu đến mức hơi thở hai người đều đã bình tĩnh lại mới khẽ khàng nói: “Ta…”

“Cược với ta một ván đi.” Bắc Dương không chờ đối phương nói xong đã bất ngờ nâng cằm Giang Hàn lên, bắt đối phương nhìn thẳng vào mình.

“Nếu ở bên ta, ta sẽ không cho anh có cơ hội nhớ đến anh ấy nữa.” Hắn nói rất chắc chắn, “Ta không giống anh ấy một chút nào.”

Quả chanh vừa bị nhặt lên lại lăn xuống đất.

Lần này Giang Hàn chưa kịp nhắm mắt, nụ hôn của Bắc Dương đã hạ xuống.

*

Thiếu niên nhặt quả chanh vô ý làm rơi dưới đất lên, bỏ lại vào chiếc túi lụa treo trên lưng ngựa.

Những rặng mây buổi chiều tà cuộn xoáy tựa như một dòng suối vàng, nhuộm cho mặt hồ tĩnh lặng thành một màu đỏ rực. Cơn gió đêm thổi qua mang theo hương gỗ thoang thoảng hòa quyện cùng mùi rượu nồng nàn, lúc này thiếu niên vẫn chưa phân hóa giới tính lần hai, hiển nhiên không thể ngửi thấy số pheromone kiều diễm vương vấn trong không khí đó.

Nhưng chỉ cần cậu liếc mắt một cái đã thấy ngay hai bóng người thân mật trên bãi cỏ bên cạnh bờ hồ. Một trong hai người cũng nhìn thấy cậu liền ngồi dậy, nâng tay vuốt lại mái tóc rối bù rồi vẫy tay ra hiệu cho cậu đi qua.

Bước chân thiếu niên có phần do dự, miễn cưỡng dắt ngựa đi đến.

“Bác sĩ Giang kêu con cầm ít chanh về nhà.” Cậu vỗ vỗ lên chiếc túi trên yên ngựa, “Không cần để ý đến con đâu, hai người tiếp tục đi.”

Thiếu niên môi hồng răng trắng, gương mặt đẹp như ngọc sáng, nhưng hôm nay trên khuôn mặt tuấn tú đó lại xuất hiện một vết bầm rất chói mắt. Lạc Tòng Dã quan sát vết thương mới trên xương gò má cậu mà không biết nói sao: “Lại bị đánh à?”

“Sao lại nói là bị đánh.” Bùi Cảnh nhìn đi nơi khác, lẩm bẩm không phục, “Là con nhường chị ta thôi.”

Vừa dứt lời thì một tia sáng chợt lóe lên, may mà thiếu niên phản ứng nhanh, vội nghiêng người né tránh được mũi dao bay về phía mình.

“Mẹ!” Cậu hoảng hốt đến mức không kịp khép miệng.

Lạc Tòng Dã cũng cúi đầu khiếp sợ: “Anh làm thật đấy à?”

“Cùng lắm chỉ trầy da.” Bạch Hạc Đình chống thảm cỏ ngồi dậy.

Vừa rồi y chỉ muốn thử xem Bùi Cảnh có nói dối hay không, thấy động tác cậu nhanh nhẹn, bước chân vững chắc nên cũng không phàn nàn, chỉ sầm giọng: “Con vừa gọi ta là gì?”

Vẻ mặt y vô cùng nghiêm túc, Bùi Cảnh đi ra xa nhặt con dao rơi dưới mặt cỏ, lại trở về dâng bằng hai tay, cung kính sửa lời: “Thưa mẫu thân đại nhân.”

Bạch Hạc Đình nhận con dao, hỏi tiếp như đang tra hỏi tội phạm: “Ai dạy con cố ý thua trong lúc tỉ thí?”

Bùi Cảnh bất giác nhìn về phía Lạc Tòng Dã.

Lạc Tòng Dã vội vàng nháy mắt ra hiệu.

Mặc dù Bùi Cảnh nhỏ hơn Bạch Thanh Hoan hai tuổi nhưng vóc dáng cao hơn các bạn đồng trang lứa, cả chiều cao lẫn cân nặng đều nổi bật nên trong lúc đấu tập với Bạch Thanh Hoan luôn cố ý nhường vài phần. Có điều kiếm thuật cậu hiển nhiên còn chưa đạt đến trình độ tự do kiểm soát sức mạnh, thế nên cái giá của việc tỏ ra lịch thiệp chính là thường xuyên bị ăn đánh.

Dựa dẫm cha ruột không được, Bùi Cảnh đành phải đứng ra tự gánh vác: “Là tự con nghĩ như thế ạ.”

Bạch Hạc Đình hỏi tiếp: “Tại sao con phải nhường?”

“Bởi vì chị ấy là…”

Hai chữ “con gái” chưa kịp ra khỏi miệng, Lạc Tòng Dã đột nhiên ho khan một tiếng. Bùi Cảnh lập tức ngầm hiểu: “Thân phận bệ hạ cao quý, nếu con vô ý làm chị ấy bị thương sẽ gây thêm phiền toái cho mẫu thân đại nhân.”

Câu trả lời không chê vào đâu được, Bạch Hạc Đình không truy cứu nữa mà ra lệnh: “Sau này không được nhường nữa.” Nói xong còn bổ sung, “Cũng không được để bệ hạ bị thương.”

Rốt cuộc Lạc Tòng Dã không nhịn nổi nữa: “Con trai anh chỉ mới chín tuổi thôi.”

Bạch Hạc Đình: “Chín tuổi không còn nhỏ nữa.”

Bùi Cảnh cũng nói: “Chín tuổi thì làm sao?”

Hai mẹ con kẻ xướng người hoạ làm Lạc Tòng Dã cạn lời. Hắn hít sâu một hơi, quyết định chấm dứt đề tài này: “Thôi được rồi, quay về ăn tối đi.”

Bùi Cảnh nghe vậy vội vàng gỡ túi chanh trên yên ngựa xuống, ngoan ngoãn đứng thẳng: “Con sẽ ăn bên chỗ thầy Hứa.”

“Lại đi học đàn?” Lạc Tòng Dã nhìn mặt trời sắp lặn ở phía tây, nhíu mày hỏi, “Giờ đã là lúc nào rồi.”

“Yên tâm, ” Bùi Cảnh xoay người lên ngựa, “Trời tối con sẽ về.”

“Trời sắp tối đến nơi rồi!”

Lời cha chỉ mới nói được một nửa, Bùi Cảnh đã kẹp bụng ngựa chạy nhanh như chớp. Lạc Tòng Dã ngửa mặt nằm lên cỏ, thở dài một tiếng: “Mới có tí tuổi đầu mà nhiều chính kiến thật đấy.”

Bạch Hạc Đình liếc hắn, cũng nằm về chỗ cũ.

Lạc Tòng Dã chìa một cánh tay ra cho y gối đầu lên, đăm chiêu cảm thán: “Sở thích này của nó không biết là giống ai nhỉ.”

Bạch Hạc Đình lẳng lặng nằm yên trong lòng hắn một lát.

“Giống Lạc Vãn Ngâm.” Y thì thầm, “Mẹ ta cũng thích đánh đàn.”

Lạc Tòng Dã sửng sốt quay đầu nhìn y. Bạch Hạc Đình ngắm nghía màn đêm đang dần buông xuống, thong thả tiếp tục nói: “Tuần trước sứ thần Heimor đưa tới một bức tranh, là tranh vẽ mẹ ta.”

Bức tranh đó hình như là tác phẩm của một vị họa sĩ cung đình trong một dịp hội săn hoàng gia. Lạc Vãn Ngâm mười sáu tuổi y phục sang trọng, cưỡi trên con ngựa dũng mãnh thần thái ngút trời, là dáng vẻ mà Bạch Hạc Đình chưa bao giờ nhìn thấy.

“Sao bây giờ mới nói, không nỡ cho ta xem cùng à?” Lạc Tòng Dã cong khuỷu tay ôm y vào lòng, nhẹ giọng hỏi, “Anh có nhớ ông ấy không?”

Bạch Hạc Đình nhắm mắt trong tiếng mặt hồ rì rầm lăn tăn. Y không trả lời thẳng câu hỏi của Lạc Tòng Dã, chỉ bình thản nói: “Ông ấy xinh đẹp hơn so với ký ức của ta.”

Lạc Tòng Dã không nói nữa mà nâng tay kia lên ôm chặt người, nhẹ nhàng xoay mặt y lại tiếp tục nụ hôn vừa bị con trai quấy rầy.

Lúc này đã không còn ai dám làm phiền họ nữa.

Một cánh chim không biết tên chợt xẹt qua bầu trời, để lại phía sau một mảnh lông chim nhẹ nhàng bay phấp phới.

Cơn gió đêm khẽ khàng v**t v* mặt nước, khiến phiến lông vũ trắng tinh cũng lay động trên mặt hồ đỏ rực như ánh lửa.

(Kết thúc chính văn)


Lời cuối sách:

Câu chuyện của Lạc Tòng Dã và Bạch Hạc Đình khép lại tại đây. Tôi không ngờ quyển sách này lại mất nhiều thời gian đến thế, cảm giác như mình vừa trải qua một cuộc chạy marathon kéo dài mười một tháng, hôm nay cuối cùng cũng cán đích rồi.

Tôi thực sự rất thích tác phẩm này, cũng rất vui, nhưng tần suất update cũng quá không ổn định… Tôi muốn gửi lời xin lỗi đến tất cả các độc giả đã theo dõi câu chuyện vì đã không cho các bạn trải nghiệm đọc sách trọn vẹn, đồng thời cũng muốn bày tỏ cả lời cảm ơn. Tôi là một tác giả rất cần phản hồi từ độc giả, cảm ơn tất cả các bạn đã động viên và đồng hành cùng tôi trong quá trình sáng tác. Nếu《 Lửa Sa 》là một cái cây thì tôi là người gieo hạt giống xuống đất, còn các bạn đã dốc lòng chăm sóc cẩn thận để nó lớn lên, trở thành một cái cây tốt tươi xanh mướt. Xin cảm ơn.

《 Lửa Sa 》là một câu chuyện tình yêu, hầu hết các diễn biến chi tiết trong cốt truyện đều có liên quan đến tuyến tình cảm, bao gồm cả vai trò của các nhân vật phụ. Tôi biết có vài bạn thích xem thể loại chính trị kịch tính, nhưng tác giả lại không muốn nhân vật bị cuốn vào vòng xoáy chính trị, chỉ muốn họ đè nhau ra… Xin lỗi vì điều này nha.

Tiếp theo tôi sẽ chỉnh sửa lại toàn bộ các chương trước một lần, nhưng chỉ sửa câu từ và lỗi ngữ pháp chứ không thay đổi cốt truyện hay lời thoại. Chắc chắn có ngoại truyện nhưng thời gian update thật sự không thể hứa trước. Có vài thứ tồn đọng trong đầu cần phải viết ra, sau đó tôi còn phải viết ngoại truyện cho《 Đồ hoa 》 nữa.

Được rồi, tạm thời nói đến đây thôi.

Cuối cùng, cảm ơn《 Lửa Sa 》vì đã kết nối chúng ta lại với nhau.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp