Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 128

Trước Tiếp

Chương 128.

Edit: Leia

Chia ly là chuyện hiển nhiên phải xảy ra trong đời, nhưng Bạch Hạc Đình chợt nhận ra rằng bất tri bất giác, y đã không còn có thể thản nhiên chấp nhận tất cả mọi cuộc ly biệt được nữa. Y vẫn nhớ rõ cảm giác hoang mang và lo sợ khi tỉnh dậy thấy căn phòng trống trơn,chỉ còn lại một chút dư âm rượu Tequila thoang thoảng sót lại.

Y tựa vào ngực Lạc Tòng Dã, vùi sâu mặt trong hõm cổ hắn hít ngửi mùi hương đầy thư giãn yên tâm đó.

Đây là Alpha có mối liên kết vĩnh cửu, sâu đậm nhất với y. Pheromone của hắn chính là liều thuốc chữa lành mọi nỗi đau.

“Sinh lão bệnh tử vốn là chuyện thường tình.” Bạch Hạc Đình nói.

Giọng y vừa nghẹn ngào vừa khàn đặc, Lạc Tòng Dã ôm người càng chặt hơn, quay đầu nhìn chiếc cuống hoa cao lớn cứng cỏi bên kia rồi đột nhiên hỏi: “Anh có biết tại sao cuống hoa của cây thùa có thể mọc cao đến như vậy không?”

“Không biết.” Bạch Hạc Đình uể oải trả lời.

Hai tay Lạc Tòng Dã đỡ vai y để người đứng thẳng lên.

“Cây thùa xanh vốn sinh trưởng trên sa mạc cằn cỗi, nơi đó không có côn trùng giúp nó thụ phấn, cho nên khác với các loài cây khác,” Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt Bạch Hạc Đình, tiếp tục nói thật chậm, “Nó là loài cây được chim thụ phấn. Cuống nó phải thật cao để chim chóc chỉ cần liếc mắt một cái sẽ thấy ngay.”

Nhưng con chim trước mặt lại chủ động dời mắt đi chỗ khác.

“Chỉ biết nói ngọt.” Bạch Hạc Đình nói.

“Câu nào cũng là thật đấy.” Lạc Tòng Dã véo má y, “Nếu không tin, anh cứ đi tìm một nhà thực vật nào đó hỏi là biết.”

Bạch Hạc Đình xoay con dao mới trong tay, dùng chuôi dao vỗ vỗ lưng ra hiệu cho hắn buông tay: “Em toàn học mấy kiến thức vô bổ thế này à.”

Lạc Tòng Dã buông lỏng, nhưng không tán thành đánh giá của đối phương: “Có thể dỗ cho anh vui thì chính là tri thức bổ ích.”

Bạch Hạc Đình nhướn mày: “Ai vui?”

Rõ ràng đang rất vui, Lạc Tòng Dã lắc đầu khẽ bật cười.

Hắn không cãi cọ với Bạch Hạc Đình nữa mà đổi đề tài: “Đêm trước khi xuất phát đi Bania, anh muốn nói gì với ta vậy?”

Thấy sắc mặt Bạch Hạc Đình hoang mang, hắn lại nhắc nhở: “Lần bị ta cắt ngang không cho nói ấy.”

Lần bị cắt ngang… Bạch Hạc Đình dễ dàng nhớ ngay. Y tiếp tục đùa nghịch con dao, thản nhiên hỏi: “Không phải không cho ta nói sao?”

Lạc Tòng Dã: “Bây giờ có thể nói rồi.”

Quá khó hiểu, Bạch Hạc Đình mất hứng liếc hắn một cái.

“Ta muốn nói là, cả hai chúng ta cùng không theo đạo, có thể bắt chước theo Chung Hiểu và Lâm Thiển,” Nói đến đây đột nhiên y dừng lại như vừa lược qua một tin tức quan trọng, “Tìm người làm chứng.”

Lời y nói không quá rõ ràng, thần sắc cũng không mấy thay đổi. Thấy Lạc Tòng Dã không trả lời lại, y liền nâng mắt: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì?”

Lạc Tòng Dã hỏi: “Làm chứng cái gì cơ?”

Bạch Hạc Đình hỏi một đằng đáp một nẻo: “Đi tìm quản gia Tô đi.”

Rõ ràng y chỉ muốn hàm hồ cho xong việc, nhưng Lạc Tòng Dã vẫn cố ý truy hỏi đến cùng: “Tìm ngài Tô làm chứng cho cái gì?”

Bạch Hạc Đình không đáp, Lạc Tòng Dã cúi đầu mỉm cười nhìn y.

“Bạch tướng quân từng dứt khoát tuyên bố với ta là cả đời này không lập gia đình.” Ngữ khí hắn rất khoa trương, còn cố ý hỏi, “Sao bây giờ đổi ý rồi?”

Bạch Hạc Đình không nhịn nổi nữa: “Nếu em còn nói nhảm ——”

Mũi dao vững vàng dừng lại cách vị trí yết hầu khoảng một đốt ngón tay, Bạch Hạc Đình trợn mắt: “Tại sao không tránh?”

“Tránh chứ.” Lạc Tòng Dã nâng tay gạt đi món hung khí nguy hiểm đang đe dọa cổ mình, thành khẩn cam đoan, “Lần sau nhất định sẽ tránh.”

Tên khốn trơ táo này.

Bạch Hạc Đình im lặng mất một lúc lâu.

Y tra lưỡi dao vào vỏ rồi lạnh lùng quay đi thẳng, Lạc Tòng Dã vội vàng đuổi theo sau. Hắn đi sóng vai bên cạnh Bạch Hạc Đình, tiếp tục câu nói đùa còn dang dở: “Ngoại trừ ngài Tô, gọi cả bác sĩ Giang tới nữa đi.”

Lúc này bước chân Bạch Hạc Đình mới chậm lại một chút.

“Em không đi tìm Bắc Dương mà tìm Giang Hàn?” Y do dự vài giây, “Ta tưởng em vẫn còn khúc mắc với cậu ấy vì chuyện giải phẫu chứ.”

Lạc Tòng Dã cụp mắt im lặng.

Nói không để ý tới là nói dối, nhưng trong lòng hắn cũng biết rõ nếu ngày ấy Giang Hàn không đích thân ra tay, có lẽ Bạch Hạc Đình đã chết cùng đứa bé rồi.

Cũng giống như lần Bạch Hạc Đình giật cây cung trong tay hắn, dùng một mũi tên lấy mạng Bắc Thừa Chu . Bọn họ phải gánh vác quá nhiều thứ, cho nên không thể không đưa ra một ít lựa chọn bất đắc dĩ.

Hắn thấp giọng: “Ta rất cảm kích vì anh ta đã liều mình bảo vệ anh.”

Tuy những lời này xuất phát từ đáy lòng, nhưng hiển nhiên đây không phải nguyên nhân chính hắn muốn mời Giang Hàn.

“Tóm lại,” Lạc Tòng Dã hắng giọng, trịnh trọng nhấn mạnh, “Chuyện quan trọng thế này đương nhiên phải mời bác sĩ Giang chứng kiến chứ.”

*

Giang Hàn quay đầu nhìn thoáng qua cửa. Từ nãy đến giờ anh ta luôn có cảm giác quái dị như bị ai theo dõi, nhưng trước cửa rõ ràng không có một bóng người.

Hôm nay là ngày Bắc Dương rời khỏi phủ Tướng quân, hình như thời gian còn sớm hơn Giang Hàn dự đoán. Căn phòng này có vẻ vẫn giữ nguyên hiện trạng từ lúc Bắc Thừa Chu rời đi, cũng rất giống với căn phòng của đối phương hồi còn học ở Y viện. Cách bài trí đồ đạc trong phòng thể hiện rõ chủ nhân của nó là một thầy thuốc, nhưng lại hoàn toàn không nhìn ra bản sắc cá nhân. Mọi thứ đều được thu dọn gọn gàng ngăn nắp, sách vở phân loại xếp thẳng hàng thành chồng trên kệ.

Giang Hàn rút một quyển ra xem, là sổ ghi chép y học của Bắc Thừa Chu.

Về mặt học thuật Bắc Thừa Chu tuyệt đối không tính là dạng xuất chúng hơn người, nhưng nỗ lực thì không ai sánh kịp. Vở ghi chép của anh ta trước giờ luôn tường tận hơn Giang Hàn, hình vẽ minh họa rõ ràng tỉ mỉ, không hề bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ nào.

Giang Hàn trả cuốn sổ về lại chỗ cũ, lại trở về bàn cầm một quả chanh lên. Ngoài quả chanh trên mặt bàn đó, dường như Bắc Dương không để lại bất cứ dấu vết nào.

Nhưng có lẽ không phải thế, Giang Hàn nghĩ, Anh ta không quá hiểu biết về Bắc Dương, cho dù đối phương có để lại dấu vết gì khác chắc hẳn mình cũng không phát hiện ra được.

Trong lúc anh ta còn đang thất thần, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng nói: “Bác sĩ Giang.”

*

Giang Hàn giật mình quay phắt người lại, lúc này mới phát hiện ngoài cửa không biết từ bao giờ đã xuất hiện thêm một người.

Bắc Dương mặc trang phục cưỡi ngựa thoạt nhìn như đã sẵn sàng rời đi. Hắn đứng cạnh cửa lịch sự mỉm cười: “Tìm ta sao?”

Giang Hàn dựa người vào bàn, tay trái chống lên mặt bàn, tay phải giấu sau lưng cố gắng giải thích: “Nghe nói cậu sắp về Urdan nên ta định đến chào tạm biệt.”

Khuôn mặt anh ta thoáng hoảng hốt như vừa làm ra chuyện gì đuối lý, nhưng thái độ Bắc Dương vẫn rất nhẹ nhàng: “Đúng vậy, cuối cùng cũng được về nhà rồi.”

Ngữ khí hắn rất tự nhiên như thể giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì, Giang Hàn yên lặng thở phào một hơi.

“Những người trên đảo có trở về không?” Anh ta hỏi.

“Không phải toàn bộ.” Bắc Dương lắc đầu, “Có vài người đã quen với cuộc sống trên đảo, nhưng phần lớn đều muốn trở về quê.” Hắn nói ngắn gọn, “Dù sao bây giờ Urdan cũng cần được tái thiết, có rất nhiều việc phải làm.”

Hắn không muốn nói nhiều, lời khách sáo của Giang Hàn cũng đã nói xong, bầu không khí trở nên lạnh lẽo khó xử thấy rõ.

“Vậy ta đi trước——”

“Cái kia là để lại cho anh trai ta, không thể cho người khác.”

Hai người gần như mở miệng cùng lúc, Giang Hàn bối rối ra mặt, nhưng trước khi anh ta kịp giải thích thì Bắc Dương đã ném tới một vật. Giang Hàn giơ tay tiếp theo phản xạ ai ngờ không chỉ không tiếp được, mà quả chanh vốn giấu trong bàn tay cũng rơi bộp xuống đất.

“Có thơm không?” Bắc Dương hỏi.

Tình huống thật sự quá chật vật, Giang Hàn cúi người nhặt quả chanh dưới chân lên: “Ta không…”

“Ta ở ngoài đó, thấy hết rồi.” Bắc Dương chỉ ra ngoài cửa sổ.

Giang Hàn nhìn theo hướng hắn chỉ, phía xa có một khoảng sân thượng rộng rãi. Đứng ở đó vừa vặn có thể quan sát hết cả căn phòng không chừa lại gì.

Anh ta dời ánh mắt tiếp tục bối rối nhìn quả chanh lăn dần dần ra xa, bị người kia tranh thủ nhặt trước.

“Làm bạn bè mới cần chào tạm biệt.” Bắc Dương đặt lại quả chanh lên mặt bàn, quay đầu nhìn Giang Hàn nói thẳng, “Ta nhớ rõ thầy Giang có nói không muốn làm bạn với ta.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp