Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 127.
Edit: Leia
Lòng bàn tay hắn còn nóng bỏng hơn cả nước trong bể, Bạch Hạc Đình chạm vào mu bàn tay, luồn ngón tay vào các kẽ ngón tay nắm chặt lại, sau đó quay đầu hôn lên môi hắn.
Y không nói ra lời nào nhưng Lạc Tòng Dã vẫn hiểu đó là đồng ý. Hắn di chuyển đầu gối, kẹp chặt đùi Bạch Hạc Đình giữa hai đùi mình. Đây là tư thế kìm giữ không cho đối phương giãy giụa, thế nên người trong lòng hắn lập tức căng cứng theo phản xạ.
“Ta mãi mãi trung thành với anh.” Lạc Tòng Dã hôn lên giọt mồ hôi thấm đẫm vị linh sam trên trán y, năm ngón tay siết chặt, ngữ tốc thong thả mang theo ý kiên định chắc chắn, “Bạch Hạc Đình, ta trung thành vô điều kiện với anh. Cho dù cái chết có chia lìa hai ta, ta vẫn sẽ trung thành vô điều kiện với anh.”
Khóe môi Bạch Hạc Đình khẽ cong lên.
Nhóc con của y sở hữu phẩm chất đáng quý nhất trên đời.
Trung thành.
Từng ký ức ùa về dữ dội như thác, thời gian không thể quay ngược, đóng băng ngay tại đêm trăng lạnh lẽo ấy.
“Ngươi có muốn sống sót không?” Thiếu niên cụp mắt hỏi.
Cậu nhóc sáu tuổi bị đẩy ngã xuống đất mờ mịt khó hiểu. Tuy cậu không nói tiếng nào, con dao trong tay thiếu niên vẫn lướt nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt sáng mờ ảo.
Thời gian không ngừng quay, nhưng dường như chỉ mới một giây trôi qua. Ngọn lửa tàn dần, thủy triều rút đi, vạn vật biến chuyển, vật đổi sao dời.
Nhưng bọn họ vẫn đang ở đây.
“Hôm nay,” Bạch Hạc Đình thì thầm, “Là ngày mẹ làm bánh táo cho ta.”
“Thật sao?” Lạc Tòng Dã lập tức giật mình.
Bạch Hạc Đình tiếp tục nói: “Em không chỉ không ra đón ta về phủ mà còn mặt nặng mày nhẹ… ta phải phạt…”
“Sao lại buộc tội ta trước?” Lạc Tòng Dã siết khuỷu tay ép chặt thân thể trơn trượt vào người mình. Làn da tr*n tr** của Omega ướt đẫm mồ hôi, những giọt nước li ti hòa cùng nước ấm bám chặt lấy cơ thể tựa những viên ngọc trai sáng lấp lánh. Hắn dùng chân mình mở rộng hai chân Bạch Hạc Đình, g** th*t từ từ cắm rút, “Nửa tháng rồi chúng ta không gặp nhau, vừa thấy mặt nếu không phải đòi tiền ta thì cũng là ——” Hắn thành thạo tìm được điểm nhạy cảm nhất, ra sức nghiền ép, “Đòi cái này.”
Bạch Hạc Đình ngửa đầu th* d*c, ngã thẳng vào vòng tay hắn.
“Em đừng nói linh tinh…”
“Ta yêu anh.”
Bạch Hạc Đình im bặt quay đầu, mở to đôi mắt hoa đào mê ly nhìn Lạc Tòng Dã.
Lạc Tòng Dã cúi đầu, hôn lên hạt nốt ruồi nhỏ quyến rũ dưới đáy mắt y.
“Ta yêu anh.” Hắn lặp lại lần nữa, hít sâu một hơi nhẹ nhàng hỏi, “Anh muốn phạt thế nào?”
“Phạt em… phạt…”
Chân mày Bạch Hạc Đình nhíu chặt, giọng nói khàn đặc biến dạng thành tiếng r*n r* không thể kìm nén vì cú va chạm đột ngột. Lạc Tòng Dã đi vào mà không hề báo trước, lại dễ dàng tách mở cấm địa rồi lấp đầy nó không một kẽ hở. Hương rượu Tequila và linh sam hòa quyện mạnh mẽ trong làn nước ấm, tiếng th* d*c nóng bỏng bên tay như đốt lửa khắp người Bạch Hạc Đình. Y cảm nhận được nguy hiểm theo bản năng, nhưng đồng thời cũng thấy an toàn hơn bao giờ hết.
Nụ hôn của Lạc Tòng Dã cũng nóng bỏng như hơi thở, hắn hôn lên đôi mắt thất thần, phần gáy mướt mồ hôi, cuối cùng hôn lên tuyến thể sưng đỏ sau cổ.
“Không cần gấp, cứ từ từ suy nghĩ.” Hắn kéo thân thể mềm nhũn của Bạch Hạc Đình vào ngực mình, thì thầm nói, “Anh muốn nghĩ cả đời cũng được.”
*
Khu vườn ngày đầu hạ xanh mướt tốt tươi, Lạc Tòng Dã chợt ngửi thấy một mùi hương trong veo quen thuộc giữa những đóa hoa thơm ngát.
Nhưng đồng thời hắn cũng nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng: dường như chủ nhân của pheromone kia đang tức giận, hơn nữa còn tức giận không nhẹ.
Bước chân tiến đến rất vội vã, Lạc Tòng Dã nhìn về hướng phát ra thanh âm thanh, còn chưa kịp buông bình tưới cây xuống thì Bạch Hạc Đình đã xuất hiện ngay trong tầm mắt.
Lạc Tòng Dã nghi hoặc hỏi: “Sao lại ăn mặc thế này?”
Bạch Hạc Đình ngơ ngác nhìn hắn: “Còn em ra đây làm gì?”
“Ta…” Lạc Tòng Dã liếc nhìn chiếc bình trong tay, trung thực đáp, “Ta đi tưới hoa.”
Ánh mắt Bạch Hạc Đình sắc lẹm đến mức có thể đục luôn một lỗ thủng trên chiếc bình.
“Hoa cỏ gì chứ,” Ngực y phập phồng dữ dội, nổi giận đùng đùng cao giọng mắng, “Một ngày không tưới bộ nó sẽ chết hả?”
“Một ngày?” Lạc Tòng Dã ngẩn người. “Tướng quân của ta ơi, ngài đã ngủ suốt hai ngày rồi, hôm nay là ngày thứ tư trở về nhà đấy.” Hắn đặt bình tưới xuống đất, đi đến trước mặt Bạch Hạc Đình nâng tay sửa sang lại mái tóc rối bù, “Ta để lại một tờ giấy ngay dưới đĩa bánh táo, anh không xem à?”
Ánh mắt Bạch Hạc Đình dõi theo hắn, hỏi: “Bánh táo nào?”
Mở mắt ra không thấy người đâu, y chỉ kịp nhặt chiếc áo ngủ mặc lên người rồi lao ra ngoài, làm gì còn chú ý tới bánh táo hay thứ gì khác.
Lạc Tòng Dã xoay người tự cởi giày của mình ra, ngồi xổm xuống phủi sạch đất dưới gan bàn chân Bạch Hạc Đình. “Giận dữ đến mức này,” Hắn vừa đi giày cho Bạch Hạc Đình vừa trêu chọc, “Sợ ta bị ai bắt đi sao?”
Bạch Hạc Đình không trả lời mà khó chịu đá đá chân, phàn nàn: “Không vừa.”
“Đi vào.” Lạc Tòng Dã phủi đất trên tay chống đầu gối đứng lên, lại lấy một thứ trong túi ra đưa cho y, “May mà ta không để lại thứ này, nếu không sẽ phải ngồi canh bên giường mất.”
Bạch Hạc Đình cúi đầu nhìn, là một con dao găm mới tinh. Không giống như những con dao trước, chuôi dao làm bằng kim loại, bề mặt điêu khắc hoa văn tinh xảo uyển chuyển nhưng đồ án hoa văn lại hoàn toàn phi logic.
Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, một mảnh lông chim rơi vào chính giữa biển lửa nhưng không hề hấn gì.
“Thích không?” Lạc Tòng Dã đỡ tay y xoay qua một góc khác, để lộ viên trân châu trắng khảm ở cuối chuôi, “Cái này mới khảm vào mấy ngày trước.”
Bạch Hạc Đình quan sát màu sắc và độ lớn viên trân châu, đây rõ ràng chính là viên ngọc mình đích thân chọn lựa ở chợ đá quý phía nam. Y vẫn chưa nguôi giận, cả gương mặt xanh mét: “Em còn có cả tật xấu trộm vặt cơ à?”
“Trộm?” Lạc Tòng Dã lập tức phản bác, “Sao lại gọi là trộm? Viên ngọc này chính anh tặng cho ta mà.”
Bạch Hạc Đình nói rất hợp lý: “Cả dinh thự này là tài sản của ta, mỗi một tấc đất, mỗi gốc cây mỗi một món đồ đều thuộc quyền sở hữu của ta.”
Quý tộc vốn tính ngang ngược, mà sự thật đúng là như thế, Lạc Tòng Dã không thể phản bác.
“Ừ, của anh, đều là của anh hết.” Hắn nhanh nhẹn dỗ dành, “Ta cũng là của anh.”
Giọng điệu quá qua loa chiếu lệ, Bạch Hạc Đình đang muốn giận tiếp lại bị hắn kéo đi thêm vài bước.
“Cho anh xem thứ này này.” Lạc Tòng Dã kéo y bằng một tay, tay kia nhấc bình tưới, cuối cùng dừng trước một gốc cây.
*
Bạch Hạc Đình chưa bao giờ có thời gian rảnh rỗi để đi dạo trong vườn nhà mình, nơi này tuy đúng là vườn hoa của y nhưng hôm nay cũng thật sự là lần đầu tiên ghé đến. Gốc cây trước mặt hoàn toàn lạc lõng giữa muôn vàn loài hoa cỏ rực rỡ tranh đua nhan sắc xung quanh. Dáng vẻ nó rất tầm thường, những phiến lá rộng dày mọng nước xòe ra như nhị sen, chính giữa là cuống hoa dày vươn cao ít nhất khoảng bốn năm mét.
Đây là một cây thùa xanh* đang ở kỳ ra hoa.
*Cây thùa xanh (thùa tequila) 龙舌兰: loài thực vật bản địa của Mexico, cây có lá mọng nước hình ngọn giáo, thời gian sinh trưởng khoảng 7-12 năm, phần lõi cây là nguyên liệu chính để sản xuất rượu Tequila.

Nhưng trước giờ thùa xanh vốn không phải là loài cây được các quý tộc ưu ái trồng trong vườn nhà mình, Bạch Hạc Đình khó hiểu hỏi: “Ở đây sao lại có…”
Lạc Tòng Dã đáp: “Ta trồng đấy.”
Bạch Hạc Đình kinh ngạc: “Em trồng?”
Lạc Tòng Dã “Ừ” một tiếng: “Mùa xuân năm thứ hai sau khi phân hóa giới tính, ta lén chạy về đây trồng nó xuống.”
“Lén?” Năm thứ hai sau khi phân hóa hắn chỉ mới mười sáu tuổi, Bạch Hạc Đình càng kinh ngạc hơn, “Làm sao thủ vệ cho em vào được?”
Lạc Tòng Dã thờ ơ nói: “Năm đó để được vào đội hộ vệ Beta của anh, ta đã luyện tập khắc khổ lắm.”
Hắn thong thả tưới nước vào gốc gây, ngẫm nghĩ lại nói: “Lúc ta phát hiện mình phân hóa thành Alpha cảm giác như trời đất sụp đổ. Mọi thứ thế là hết, ta đã mất tư cách ở bên bảo vệ anh.”
“Em có gia nhập đội hộ vệ cũng vô ích.” Bạch Hạc Đình nhắc nhở, “Ta không cần đến hộ vệ.”
Lạc Tòng Dã cười thở dài: “Cho nên, chắc anh cũng tưởng tượng được ngày được chọn đi hội săn ta hưng phấn biết chừng nào. Cố gắng suốt mười ba năm, cuối cùng ta cũng có cơ hội bảo vệ cho anh.”
Cổ họng Bạch Hạc Đình nghẹn lại trước ánh mắt nóng rực của hắn. Y quay đầu sờ lên gai nhọn trên phiến lá cây thùa, lơ đãng nói sang chuyện khác: “Nó mạnh mẽ thật, mấy năm nay không ai coi sóc cũng không chết, lại còn cao đến thế này.”
Lạc Tòng Dã lại lắc đầu: “Nó sắp chết rồi.”
Bạch Hạc Đình buồn bực nhìn hắn: “Tại sao?”
Cuống hoa khỏe mạnh, phiến lá xanh tươi, không có chút dấu hiệu héo úa nào.
“Anh có thấy hoa của nó không? Ở phía trên cùng ấy.” Lạc Tòng Dã ngửa đầu nhìn lên ngọn cuống hoa, kiên nhẫn giải thích, “Mấy cụm vàng vàng kia chính là hoa. Đến ngày hoa tàn nó cũng sẽ chết.”
Bạch Hạc Đình ngơ ngác nhìn lên ngọn cây, trên đó đúng là có vài cụm hoa thùa vàng rực đang nở rộ.
Đột nhiên y nhớ đúng là mình từng đọc được trong sách —— Cả đời cây thùa chỉ ra hoa một lần, nó sẽ dồn hết sức lực cho lần nở rộ vinh quang duy nhất đó.
Một cái bóng đột nhiên phủ lên người y, Lạc Tòng Dã đi đến trước mặt, vươn hai tay kéo y vào lòng.
“Cả đời cây thùa chỉ ra hoa một lần, cả đời ta cũng chỉ yêu một người,” Hắn hỏi như đang đùa, “Có phải chúng ta giống nhau lắm không?”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive