Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 126.
Edit: Leia
Một bàn tay giữ gáy Bạch Hạc Đình kéo mặt y qua, đôi môi Lạc Tòng Dã tiến đến gần, nhưng Bạch Hạc Đình lại nâng tay chặn nụ hôn của hắn.
“Ta không công bố chi tiết bức thư nhận tội, vì thế bằng chứng chứng minh Giáo hội hãm hại cha em vẫn đang nằm trong tay ta.” Bạch Hạc Đình tiếp tục nói, “Ta có thể cầm thứ này đi đàm phán với Giáo hội, để họ phải thừa nhận ta là người thừa kế hợp pháp của tiên vương.”
Sắc mặt Lạc Tòng Dã hơi sầm xuống, gạt tay y ra: “Tại sao?”
“Tại sao là tại sao.” Bạch Hạc Đình nói, “Bây giờ ta đang được dân chúng ủng hộ, chỉ cần Giáo hoàng ra mặt ——”
Lạc Tòng Dã lại hỏi: “Tại sao phải làm như vậy?”
Phản ứng này không quá giống những gì Bạch Hạc Đình tưởng tượng. Y rời khỏi người hắn dựa vào vách tường sau lưng, ngồi song song với hắn trong bể tắm. “Ta không nên ép em ăn món bánh táo mà em không thích.” Y liếc Lạc Tòng Dã, “Tuy đó vốn là món ăn ngon nhất trên đời.”
Lạc Tòng Dã im lặng một lát rồi đứng dậy đi ra khỏi bồn, cầm một bánh xà phòng trở về.
“Anh tuyên bố mình là đứa con trong giá thú của Bạch Dật ở thung lũng Bania là để tạo dựng ưu thế cho chúng ta.” Hắn ngồi xếp bằng bên cạnh bể đánh xà phòng thành bọt, vừa giúp Bạch Hạc Đình gội đầu vừa nói, “Nếu không phải vì trận chiến ấy, anh sẽ không để bất cứ ai biết đến thân thế của mình, đúng không?”
Bạch Hạc Đình ngửa đầu nhắm mắt, không có ý định trả lời. Lạc Tòng Dã dùng ngữ khí khẳng định: “Anh cơ bản không muốn đội vương miện.”
Bạch Hạc Đình không phản bác: “Quyền lực đi kèm với trách nhiệm, nếu gánh vác quá nhiều thứ sẽ đến lúc em phải đưa ra một số lựa chọn bất đắc dĩ, chỉ kẻ không có gì trong tay mới dám liều lĩnh bất chấp.”
Lạc Tòng Dã nói: “Nhưng anh không thể chối bỏ trách nhiệm nữa rồi.”
“Cho nên ta cần một hội đồng hoàng gia đáng tin cậy.” Bạch Hạc Đình nói, “Nó phải bành trướng hơn nữa, tinh tế hơn nữa, tất cả mọi người phải hành động theo các quy tắc bất di bất dịch đã định sẵn. Việc này chắc sẽ cần rất nhiều năm, nhưng cuối cùng nó sẽ hoàn toàn thay thế ta giám sát các quyết sách của quân chủ.”
Y mở mắt nhìn thẳng vào mắt Lạc Tòng Dã.
“Đối với tiên vương, ta sẽ hoàn thành hết chức trách của mình. Sau đó,” Bạch Hạc Đình thản nhiên nói, “Ta chỉ muốn chịu trách nhiệm với một người thôi.”
Ánh mắt Lạc Tòng Dã nhìn y nóng bỏng và ẩm ướt y hệt như màn hơi nước lượn lờ trong phòng tắm ngột ngạt. Hắn dùng một tay giữ cằm Bạch Hạc Đình, cúi đầu ghé sát vào mặt y.
Lần này Bạch Hạc Đình không ngăn cản nữa.
Đầu lưỡi Lạc Tòng Dã cạy mở hàm răng, quấn lấy lưỡi y hàm hồ hỏi: “Anh định chịu trách nhiệm với ta thế nào?”
Hắn buông cằm Bạch Hạc Đình ra, ngón tay từ từ trượt dọc theo cần cổ, lướt qua trái cổ nhô lên, xương quai xanh, sờ vào lồng ngực đang c**ng c*ng cách một lớp vải áo. Ngón tay đầy vết chai mỏng nhẹ nhàng xoa ấn hạt đậu đỏ căng tròn sung huyết.
Nơi đó quá nhạy cảm làm tiếng rên khẽ tràn ra khỏi cổ họng Bạch Hạc Đình, y nghiêng đầu né tránh nụ hôn của hắn.
“Nếu không…” Y thở hổn hển nói, “Chờ đến ngày ta gần đất xa trời còn phải nghe em lải nhải bên cạnh, nói ta trăm công nghìn việc không thèm quan tâm đến em.”
Đây vốn là một câu trách cứ, nhưng giọng y lúc này đã nhuộm đẫm t*nh d*c hoàn toàn không có uy nghiêm, ngược lại càng giống hờn dỗi. Lạc Tòng Dã cười bước vào trong nước, ấn y lên vách bể hôn xuống lần thứ hai.
“Có nhớ ta không.” Hắn l**m m*t đôi môi Bạch Hạc Đình, không chờ y trả lời đã nỉ non, “Ta nhớ anh lắm.”
Hương rượu Tequila khiến người ta thả lỏng, cũng khiến người ta nóng bừng. Bạch Hạc Đình bị hắn hôn choáng váng, muốn thò tay xuống dưới hai chân nhưng bị hắn nhấc eo lên.
“Dùng nhược điểm kia đổi lấy thứ khác đi.” Lạc Tòng Dã bế y ngồi lên mép bể, ngửa đầu nói, “Lần này chúng ta phải l*m t*nh làm tội ngược lại họ, các học giả và Omega dưới trướng ta đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi.”
Đầu óc Bạch Hạc Đình hỗn loạn, phải mất một lúc mới nhớ ra nhược điểm hắn nó là cái gì. Toàn thân y bỗng run lên, vội vàng nắm tóc Lạc Tòng Dã.
Hơi nước bốc lên cùng tiếng th* d*c gấp gáp lượn lờ quanh quẩn khắp phòng tắm. Làn da y ửng hồng bất thường, cũng nóng bất thường tựa như một quả đào mật bị ngâm trong rượu Tequila. Lạc Tòng Dã dùng hai tay đè đùi y, ngậm lấy d**ng v*t xinh đẹp cho đến khi nó c**ng c*ng thẳng tắp, đầu đỉnh run rẩy rỉ nước.
Là nước đào mật mang hương vị ngọt ngào.
“Sao anh lại đẹp thế này?” Hắn chừa ra một tay vòng ra sau đẩy lưng Bạch Hạc Đình, y lập tức mềm oặt ngã xuống nước, trượt lại vào lòng hắn. Lạc Tòng Dã bò hai bước trong nước lật người ôm y từ phía sau, cúi đầu cắn vào vành tai: “Từ đầu đến chân, chỗ nào cũng đẹp.”
Bạch Hạc Đình bị hơi thở của hắn hun bỏng rát. Cơn sốt động tính kéo đến như nước, tâm trí như chìm đắm vào tấm lưới d*c v*ng rồi lại được nâng lên cao bởi kh*** c*m dày vò.
Lạc Tòng Dã áp ngực vào lưng y, một tay nắm lấy vòng eo thon đặt trước người mình, món đồ to lớn dưới thân cọ xát vào kẽ mông, nhanh chóng tìm thấy lối vào trơn ướt chặt khít quen thuộc.
“Lần đầu tiên hầu hạ anh tắm ở đây, ta đã nên làm như vậy…” Hắn th*c m*nh một cái, thở gấp nói, “Đặt anh ở nơi này, tiến vào thân thể anh, tiến vào…”
Hắn trượt ngón tay dọc theo bụng dưới của người phía trước, tìm được một chỗ hơi nhô lên. Là vị trí mà hắn vừa đâm vào.
“Đây.” Hắn khàn khàn nói.
Hai tay Bạch Hạc Đình bám vào thành bể, r*n r* mắng một câu: “Em dám.”
Nhưng thân thể y hiển nhiên thành thật hơn cái miệng nhiều. Y duỗi dài cánh tay phải đè lên đùi Lạc Tòng Dã để áp càng gần hơn giữa tiếng nước mỗi lúc một nhanh, sau đó cúi đầu để lộ tuyến thể mê người đã sưng đỏ.
Lần đánh dấu tạm thời trước đó đã hết hiệu lực từ lâu, môi Lạc Tòng Dã vừa chạm vào l**m láp, Bạch Hạc Đình đã không kìm được tiếng r*n r*, vội vàng nắm chặt lấy hắn.
Nhưng răng nanh của Alpha vẫn chậm chạp không chịu cắn xuống.
“Nói đi, tại sao lại giữ chữ viết của ta ngày xưa?” Lạc Tòng Dã kéo tay y đặt lên vùng đùi đầy vết dao xếp ngay ngắn, giả vờ tố khổ, “Sớm biết thế hồi đó ta cần gì chịu khổ? Đau lắm đấy.”
Đống hỗn độn trên bàn quả nhiên là tác phẩm của hắn, Bạch Hạc Đình nhíu mày: “Ai cho phép em… Lục lọi đồ đạc của ta?”
Lạc Tòng Dã giả vờ không nghe thấy. “Ta vốn có thể lên thẳng chức Vương phu.” Hắn ngoan cố hỏi, “Bây giờ anh lại lấy chức bộ trưởng bộ Thương mại ra lừa ta, nói xem thế có hợp lý không?”
“Vương phu.” Bạch Hạc Đình từ từ nhắm mắt bật cười, “Em cũng dám mơ đấy.”
Một bàn tay luồn qua thắt lưng vén cao chiếc áo ngắn màu trắng ướt đẫm.
“Không đúng à?” Lạc Tòng Dã kéo luôn chiếc áo ra đặt cạnh bể rồi ôm y kề da kề thịt, nghiêm túc hỏi, “Không đúng chỗ nào? Bạch tướng quân dạy ta đi.”
Hắn càng ngày càng hỗn xược, mỗi một câu đều như khiêu chiến giới hạn của Bạch tướng quân. Bạch Hạc Đình quay đầu trừng mắt: “Vô pháp vô thiên.”
Lạc Tòng Dã trực tiếp nắm luôn mặt y, hôn lên môi y, quấn vào đầu lưỡi, th*n d*** nhẹ nhàng đưa đẩy khiến xương cốt y mềm nhũn, mọi giác quan đều tan chảy.
kh*** c*m dần dần dâng trào, biết mình sắp l*n đ*nh, Bạch Hạc Đình đẩy mặt hắn ra, khó chịu nói: “Nhanh lên…”
“Ta muốn đi vào.”
Bạch Hạc Đình bỗng dưng mở to mắt.
Lạc Tòng Dã đưa tay xuống phủ lên vết sẹo phẫu thuật trên bụng Bạch Hạc Đình dưới làn nước ấm áp. Đó là vết thương làm hắn đứt ruột đứt gan mỗi khi nhớ tới.
Cũng là vết thương cắt vào đầu quả tim hắn, vĩnh viễn không thể lành.
“Để ta vào đi.” Hắn cúi đầu áp trán vào má Bạch Hạc Đình, thì thầm xác nhận, “Anh nói sẽ chịu trách nhiệm với ta mà?”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive