Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 125

Trước Tiếp

Chương 125.

Edit: Leia

Quốc vương phóng hỏa tự sát trong nhà thờ hoàng gia, Vương hậu bất hạnh chết vì khó sinh, trong khi thần dân còn chưa kịp phục hồi tinh thần khỏi biến cố xảy ra liên tiếp thì Đại pháp quan Trịnh Vân Thượng đột ngột tuyên bố rằng Tòa án vừa nhận được một bức thư nhận tội đáng tin cậy. Qua điều tra kỹ lưỡng, Bùi Nguyên soái năm đó chưa bao giờ có hành vi thông đồng với địch phản quốc, mà là bị phó tướng dưới quyền Thiệu Thành hãm hại.

Bản án cũ phủ đầy bụi của Bùi Minh cuối cùng cũng chính thức mở ra lần nữa, còn cha của Vương hậu chính là kẻ chủ mưu hãm hại Nguyên soái. Công chúng xôn xao phẫn nộ trước tin này, lập tức đẩy vị vương nữ chỉ vừa mới sinh lên đầu sóng ngọn gió.

Con trai đầu lòng kế thừa vương vị vốn là chuyện hiển nhiên, ngay cả một quốc gia lâu đời như Heimor cũng chưa từng có tiền lệ để con gái kế vị ngai vàng, huống chi đây còn là hậu đại của nhà họ Thiệu. Trước tòa thị chính lại xảy ra một cuộc thỉnh nguyện ồn ào nữa, mọi người đồng loạt yêu cầu gửi vương nữ làm ô danh dòng máu vương thất kia vào tu viện, để đứa bé dành cả đời sám hối cho những tội lỗi mà gia đình mẹ cô gây ra.

Tuy Tòa án chưa công bố toàn bộ thư nhận tội, nhưng tin đồn Bạch Hạc Đình là đứa con đầu lòng chính thức của tiên vương đã sớm lan truyền khắp nơi. Người ta thêm thắt rất nhiều chi tiết đồn đoán lâm li bi đát cho câu chuyện tình hoàng gia không còn được ai chứng thực kia nữa. Có người nói năm xưa Lâm Duyệt Dung đã dùng thủ đoạn thấp kém chia rẽ tiên vương và mẹ Bạch Hạc Đình; người khác lại nói tiên vương đưa Bạch Hạc Đình về kinh đô, ban cho tước vị chính là để làm bàn đạp một ngày nào đó sẽ khôi phục lại thân phận con cả cho y.

Giáo hội còn chưa hề lên tiếng, nhưng chỉ dựa vào số tin đồn vô căn cứ đó mà Bạch Hạc Đình đã có được một lượng lớn người ủng hộ.

Khác với tầng lớp bình dân, các quý tộc vốn không có hứng thú với đời tư của tiên vương, bọn họ chỉ quan tâm cuối cùng vương miện sẽ đội lên đầu ai. Bạch Hạc Đình nhận vương nữ làm cháu gái, lại có thêm sự hỗ trợ vũ trang từ đại quý tộc Chung Mậu Như nên phần lớn quý tộc khác đều tin rằng Bạch Hạc Đình nhiếp chính chỉ là biện pháp tạm thời. Một khi Giáo hội mở miệng công nhận quyền thừa kế của y, cô cháu gái đang quấn tã chỉ biết khóc kia chắc chắn sẽ biến mất không còn dấu vết.

Không một ai tin rằng đứa bé gái mất đi sự che chở của cha mẹ đó có thể sống đến ngày đăng quang ngôi vị.

*

“Phòng ở có vừa ý không?” Bạch Hạc Đình ngồi sau chiếc bàn gỗ mun, thấy Giang Hàn đến liền thả trang giấy đang cầm trên tay xuống bàn, nói với anh ta, “Cậu cứ ở tạm đây vài hôm, chờ thế cục ổn định hơn ta sẽ sắp xếp một chỗ khác gần Y viện cho.”

“Không cần vội.” Giang Hàn nói.

Đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ ngày quân cách mạng đánh vào cung điện, đến hôm nay anh ta cũng mới theo Bạch Hạc Đình trở về phủ Tướng quân. Từ sau khi Bạch Hạc Đình “mất”, nơi này vẫn luôn bỏ hoang. Một tuần trước Tô Hạnh Xuyên đưa theo một nhóm người hầu trở về, biến tòa dinh thự phủ đầy mạng nhện và bụi bặm quay lại dáng vẻ của bốn năm trước.

Giang Hàn đến gần vài bước mới nhận ra thứ Bạch Hạc Đình xem không phải tài liệu công việc mà là một tờ giấy viết tên y. Chữ viết trên giấy trông khá ngây ngô, hiển nhiên không thể là bút tích của Bạch Hạc Đình.

Anh ta hiếu kỳ hỏi: “Ai viết vậy?”

Ngoại trừ tờ giấy, trên bàn còn đặt vài món đồ bốn năm trước Bạch Hạc Đình lấy về từ phòng Lạc Tòng Dã. Mấy thứ đó vốn được y cất trong một chiếc hộp gỗ, hiện giờ không biết đã bị ai mở ra.

Viên trân châu đã biến mất.

Cảnh tượng này khiến Bạch Hạc Đình thấy quen thuộc kỳ lạ. Y đặt lại từng vật vào lại hộp gỗ, im lặng vài giây mới nói: “Căn phòng Bắc Thừa Chu từng ở bây giờ Bắc Dương đang ở. Nếu cậu muốn, ta có thể nói hắn đổi cho.”

Giang Hàn lịch sự mỉm cười: “Không cần phiền thế đâu.”

“Không phiền.” Bạch Hạc Đình nói, “Dù sao nhãi ranh đó cũng sắp đi rồi. Hơn nữa gian phòng kia vốn dành cho thầy thuốc quý phủ, cũng tiện cho cậu ——”

Giang Hàn không chờ y nói xong đã kinh ngạc thốt lên: “Hắn sắp đi đâu?”

Bạch Hạc Đình cũng thấy bất ngờ: “Hắn không nói cho cậu biết?”

“Bọn ta không thân thiết đến thế.” Lúc này Giang Hàn mới ý thức được mình vừa phản ứng thái quá. Anh ta nắm hai bàn tay vào nhau, ngón cái tay phải chà xát lên mu bàn tay trái, lúng túng nói, “Không có gì, ta chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Bắc Dương bị thương nặng trong trận chiến ở hồ Urdan, suốt khoảng thời gian đó Giang Hàn vẫn luôn ở bên chăm sóc chu đáo. Điều này khiến câu “Không thân đến thế” của anh ta nghe khiên cưỡng đến mức thú vị.

Thấy ánh mắt Bạch Hạc Đình mang theo vẻ dò xét, Giang Hàn vội dời đề tài: “Anh cũng nên chú ý sức khỏe, đừng làm việc quá sức. Hành quân nửa năm vốn đã làm cạn kiệt sức lực rồi, thời gian gần đây anh còn làm đến mức không ngủ đủ giấc, cứ như vậy là không được đâu.”

Nhắc đến đây Bạch Hạc Đình chỉ cảm thấy nhức đầu. Nhiều ngày nay y bận rộn thiết lập hội đồng hoàng gia mới với vô số cuộc họp, hội nghị và giấy tờ cần phê duyệt. Thỉnh nguyện và yêu cầu của dân chúng gửi về nhiều không đếm xuể, đâu chỉ không có thời gian ngủ, ngay cả thời gian yên tĩnh ăn một bữa cơm đàng hoàng y còn không có.

“Bên phía Giáo hội còn hỗn loạn hơn nữa, bọn họ chắc chắn không thể ngờ cán cân lợi ích đã nghiêng về một bên chỉ trong chớp mắt.” Bạch Hạc Đình dựa người vào ghế, cười khẩy một tiếng, “Cậu cảm thấy những người dân ủng hộ ta có bao nhiêu phần là thật tâm bất bình cho Bùi Nguyên soái?” Y lắc đầu, “Bọn họ chỉ hy vọng người ngồi lên ngai vàng là nam giới, cho dù người nam này là một Omega. Thứ bọn họ bảo vệ không phải Bùi nguyên soái, không phải ta, cũng không phải khái niệm đạo đức nghiệp báo gì hết, họ đang bảo vệ quyền thừa kế của chính mình mà thôi.”

“Vậy ngai vàng,” Giang Hàn dừng một chút, “Anh có định ngồi lên không?”

Câu hỏi này rất nhạy cảm, thậm chí có hơi mạo phạm nhưng đã hỏi đúng trọng tâm vấn đề. Bạch Hạc Đình không trả lời thẳng: “Cha con bé đó không chỉ truyền cho nó huyết thống hoàng gia mà còn để lại một mớ hỗn độn. Con đường tương lai của nó không dễ đi đâu.”

Giang Hàn đáp trả: “Rõ ràng là để lại một mớ hỗn độn cho anh.” Nhưng anh ta không phiền nhiễu Bạch Hạc Đình bằng việc này nữa mà hỏi sang câu khác, “Lạc Tòng Dã đâu? Từ lúc vào nhà đến giờ hình như ta không nhìn thấy hắn.”

Lạc Tòng Dã không ở lại cùng họ trong cung điện, Giang Hàn luôn nghĩ hắn quay về phủ Tướng quân từ sớm để chờ Bạch Hạc Đình, thế nhưng chiều tối nay anh ta không tìm thấy bóng dáng Lạc Tòng Dã trong đoàn người ra nghênh đón y.

Bạch Hạc Đình khẽ thở dài một tiếng.

“Không kỳ lạ, cũng không phải lần đầu.” Y đóng nắp hộp gỗ lại, không muốn bàn tiếp những chuyện phiền lòng, “Thời gian không còn sớm nữa, cậu về phòng nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, không đợi Giang Hàn mở miệng, y đột ngột bổ sung một câu: “Ba ngày nữa Bắc Dương sẽ đi.”

*

Ánh nến chập chờn, hơi nước bốc lên, Bạch Hạc Đình đứng ở cửa phòng tắm sững người một lát, tức giận hỏi: “Không chỉ ngủ phòng ngủ của ta, còn dám dùng phòng tắm của ta?”

Lạc Tòng Dã dựa người vào thành bể tắm bằng đá cẩm thạch sáng bóng, một bàn tay đặt lên bức tượng chim hạc bên cạnh bể v**t v* đôi cánh trắng muốt. “Hộ quốc công bận rộn quá,” Hắn lười biếng hỏi, “Hôm nay sao lại rảnh rỗi trở về thế?”

Từ ngày cãi nhau trong cung, suốt nửa tháng nay cả hai không gặp mặt nhau lấy một lần. Bạch Hạc Đình trở tay khép cửa, nghiêm mặt nói: “Ta có chuyện muốn nói với em.”

“Mời.” Lạc Tòng Dã còn không buồn mở mắt.

“Hồi trước em tham gia buôn bán vũ khí trong nước hình như quen biết rất nhiều thương nhân đúng không?” Bạch Hạc Đình đi đến bên bồn tắm, nghiêm trang nói với hắn, “Ta sắp thành lập một bộ chuyên trách thương mại song song với bộ Tài chính trong hội nghị hoàng gia, muốn chọn vài thương nhân vừa có uy tín vừa có thực lực làm thành viên.”

Lạc Tòng Dã nhắc nhở: “Anh để thương nhân đứng ngang hàng với quý tộc, họ sẽ làm trời làm đất cho anh xem.”

“Chỉ cần không tổn hại đến lợi ích, họ cũng sớm mặc kệ thôi.” Bạch Hạc Đình vừa cởi áo vừa nói, “Để các thương nhân tham dự quyết sách của triều đình, họ mới cam tâm tình nguyện xuống tiền chứ.”

Thấy y không hề che giấu mục đích thật sự, Lạc Tòng Dã có hơi cạn lời: “Vòng vo cả buổi, hóa ra anh đang để ý đến tiền trong tay bọn ta à?”

“Đôi bên cùng có lợi thôi. Hiện giờ quốc khố đang trống rỗng, tất nhiên sẽ dễ bị người ngoài thao túng.” Bạch Hạc Đình nói, “Ta sẽ cho họ quyền lực lẫn địa vị xã hội. Còn nữa, thưa ngài bộ trưởng bộ Thương mại, ta cần em ngồi vào vị trí đó.”

Tốc độ nói của y rất nhanh, câu sau tiếp câu trước nghe như đi chợ. Lạc Tòng Dã càng nghe càng khó chịu liền ngẩng đầu nhìn: “Anh trở về chỉ để nói mấy việc đấy thôi hả?”

“Còn một việc nữa.” Cuối cùng Bạch Hạc Đình cũng nói chậm lại. Y cúi đầu đối diện lạc Tòng Dã, nghiêm túc nói: “Kỳ ph*t t*nh của ta sắp tới rồi.”

Lạc Tòng Dã chần chừ muốn nói lại thôi.

Vẫn không thoải mái chút nào.

“Bác sĩ Giang sẽ chuẩn bị thuốc ức chế cho ngài đây.” Hắn vừa nói vừa chuẩn bị đứng dậy khỏi bể, nhưng lập tức bị người phía trên ấn xuống nước trở lại.

Bạch Hạc Đình bước vào bể, dùng hai cánh tay giam cầm hắn giữa vách tường và lồng ngực mình, gương mặt rõ ràng đã tức giận: “Ta kêu em giết nó, em không chịu giết, bây giờ còn trút giận lên đầu ta?”

Lạc Tòng Dã bị hắt nước đầy mặt, hắn đưa tay lau đi, sắc mặt cũng cứng rắn hơn: “Anh biết ta không thể xuống tay với một đứa trẻ mà.”

“Đứa trẻ?” Bạch Hạc Đình cười lạnh, “Ta giao Thiệu Nhất Tiêu vào tay em cũng không thấy em động vào một sợi tóc nào. Cho dù ta đã chuẩn bị trước dụng cụ tra tấn, em vẫn đòi g**t ch*t Bạch Gia Thụ bằng một nhát dao. Em chính là người như vậy.” Y vươn một ngón tay ra sức chọc vào b* ng*c rắn chắc của Lạc Tòng Dã, “Nơi này, quá mềm.”

Vừa dứt lời, một đôi tay cũng vòng qua thắt lưng y, siết chặt lấy rồi nhấn mạnh người y xuống nước ——

Lạc Tòng Dã ngửa đầu, chóp mũi sắp chạm vào mũi Bạch Hạc Đình, hơi thở nóng rẫy phả vào mặt y.

“Mềm như thế nào?” Hắn truy vấn.

Bạch Hạc Đình ngồi luôn lên cặp đùi rắn chắc của hắn. Y không trả lời nhưng hơi thở đã rối loạn, thứ chọc vào đùi y quả thực không mềm mà cứng đến đáng sợ, khiến y bủn rủn cả eo, đầu óc choáng váng.

Trên người y vẫn còn một chiếc áo trắng chưa cởi ra hoàn toàn, hiện giờ vải áo đang khẽ lay động trong nước, Lạc Tòng Dã hung tợn xoa ấn thắt lưng y: “Anh thì cứng rắn rồi, cũng chưa từng thấy tra tấn ai.” Đang nói hắn chợt khựng lại, hung hăng sửa miệng, “Với người khác thôi, riêng tra tấn ta vẫn thành thạo lắm.”

Nói xong tiếp tục cẩn thận v**t v* bên hông Bạch Hạc Đình, ngữ khí mất tự nhiên: “Gầy rồi.”

Bạch Hạc Đình cúi đầu nhìn xuống ngực hắn. Nơi đó có rất nhiều vết dao cắt nông sâu khác nhau, y đè ngón tay vào một vết rồi nghiêng cổ, cọ môi vào vết sẹo như đang hôn.

“Đau không? Lúc ấy.” Y thì thầm hỏi.

Hành động trêu chọc chỉ khiến Lạc Tòng Dã thêm ngứa ngáy, làm gì còn nhớ nổi lúc đó có đau hay không. Tay hắn dời từ đường thắt lưng bóng loáng ra trước ngực Bạch Hạc Đình, khẽ thở dài: “Hôn thêm một cái, ta sẽ nói cho.”

Bạch Hạc Đình không quan tâm đến lời đùa giỡn, nhưng y được xoa bóp quá thoải mái nên đơn giản gác cằm lên vai mặc hắn hầu hạ.

“Ta không thích tra tấn người khác.” Y từ từ nhắm mắt lại, “Mẹ ta chết thảm, cho nên ta muốn để người ta chết nhanh một chút. Cắt động mạch cổ là dứt khoát nhất.”

Đôi bàn tay mò mẫm trên người y đột nhiên dừng lại, nhưng Bạch Hạc Đình vẫn chưa ngừng nói: “Em chưa từng trải qua cuộc sống trong khu ổ chuột nên không biết trong đống rác mỗi ngày có bao nhiêu thi thể trẻ con bị vứt vào đâu.” Ngữ khí y thản nhiên như đang kể chuyện, “Tiên vương phụ bạc mẹ ta, mẹ ta hận ông ấy, cũng hận cả ta, cho nên ta luôn không hiểu vì sao mẹ vẫn giữ ta bên người. Nhưng mà đến ngày đó, hình như ta đã tìm thấy đáp án.”

Nói đến đây, y im lặng giây lát.

“Hơn nữa, ta cũng giống mẹ,” Y nói rất nhẹ nhàng, “Cũng từng cầu xin.”

Đột nhiên Lạc Tòng Dã siết chặt cánh tay.

Cầu xin. Đến tưởng tượng hắn cũng không tưởng tượng ra dáng vẻ Bạch Hạc Đình cầu xin người khác.

“Em sẽ không tra tấn kẻ thù, cũng không trút giận lên người vô tội.” Hai tay Bạch Hạc Đình vòng ra sau lưng hắn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, “Bởi vì em cao quý hơn bọn họ.”

“Đừng đánh giá cao thế.” Giọng Lạc Tòng Dã nghẹn ngào, “Ta không rộng lượng như anh đâu.”

Đây là lần đầu Bạch Hạc Đình nghe người ta đánh giá mình như vậy, không khỏi bật cười một tiếng.

“Ta đưa đứa trẻ kia lên ngai vàng chủ yếu vẫn có suy tính riêng.” Y giải thích, “Ta là con trai tiên vương nên giống ông ấy, luôn cân nhắc lợi hại trước khi làm.”

Lạc Tòng Dã không lập tức đáp trả. Thế nhân chỉ nhìn thấy người trong lòng hắn có lớp vỏ ngoài cứng rắn như kim cương, họ nói y lạnh lùng tàn nhẫn, ngạo mạn vô lễ, ý chí sắt đá.

Nhưng chỉ mình Lạc Tòng Dã biết.

Hắn cũng chạm tới rồi.

Bên dưới lớp vỏ ngoài cứng rắn không thể phá vỡ đó là một trái tim còn mềm mại hơn cả lông vũ.

“Trước khi cứu ta, anh có cân nhắc lợi hại không?” Hắn khàn khàn hỏi.

Bạch Hạc Đình áp sát vào tai hắn thở dài nặng nề. “Em là ngoại lệ.” Y nói rất bất đắc dĩ, nhưng rất thành thật, “Là ngoại lệ của cuộc đời ta.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp