Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 124

Trước Tiếp

Chương 124.

Edit: Leia

Ngọn lửa nhanh chóng lan tràn nuốt chửng cả tiếng giòn vang khi xương cốt bị bẻ gãy. Bạch Hạc Đình tiến lên đặt tay vào vai Lạc Tòng Dã.

“Em muốn chết cùng hắn ở đây sao?”

Con dao cắm chính xác vào ngực đối phương, Bạch Gia Thụ chỉ co giật thêm vài lần rồi bất động nhưng tay Lạc Tòng Dã vẫn chưa buông ra, mu bàn tay hắn căng cứng nổi đầy gân xanh.

“Ta….” Trái với sức lực trên tay, giọng hắn vô cùng ủ rũ, nghe đầy thất vọng và hối hận vô bờ bến, “Ta để hắn chết dễ dàng quá.”

“Sao nữa.” Bạch Hạc Đình ung dung nhìn hắn, nửa cười nửa không, “Muốn ta lôi theo cái xác này cho em trút giận hả?”

Lạc Tòng Dã nhìn y qua làn khói dày mờ mịt.

Mười tám năm trước, chính người này cũng châm ngòi rồi kéo hắn ra khỏi biển lửa. Ngọn lửa đó không chỉ thiêu rụi thi thể mẹ hắn mà còn có ngôi nhà cũ hắn từng sinh sống cùng mẹ, thời thơ ấu của hắn, và cả tính danh của hắn. Hắn từ biệt thân phận Bùi Diễm, trở thành Lạc Tòng Dã.

Hiện giờ kẻ thủ ác đã phải trả giá cho tội lỗi của mình, hắn từng nghĩ đến thời khắc đó hẳn mình sẽ được giải thoát, nhưng cuối cùng không phải vậy. Giết sạch kẻ thù cũng không làm vơi bớt nỗi đau trong lòng hắn một chút nào.

Những viên ngọc lấp lánh phản chiếu ánh lửa rực rỡ rất kỳ quặc, hắn nhặt vương miện dưới đất lên đưa cho Bạch Hạc Đình nhưng y không tiếp, chỉ cầm cổ tay hắn kéo đi.

“Nơi này là giáo đường.” Bạch Hạc Đình ghé vào tai hắn dặn dò, “Nếu để người khác biết em giết người trong nhà thờ sẽ phiền lắm. Hắn đã tự sát, hiểu chưa? Kêu mọi người nhớ giữ mồm giữ miệng đấy.”

Lạc Tòng Dã im lặng gật đầu.

Đám cháy không phải nơi nên nán lại quá lâu, nhưng hắn không sốt ruột dặn dò mọi người nguyên nhân cái chết của Bạch Gia Thụ mà đi hỏi thăm về một địa điểm khác.

*

Có lẽ để tiện cầu nguyện nên phòng sinh của Vương hậu chỉ cách nhà thờ một quãng đường ngắn. Dãy hành lang tuy ngắn nhưng được sơn màu sáng sủa và trang trí bằng các bức bích họa về Chúa. Lúc những người thợ thủ công tài ba xây dựng nên cung điện Lisander hẳn không thể tưởng tượng được rằng, khu phòng sinh hoàng gia tráng lệ này chỉ đón đúng một đứa trẻ chào đời trong hơn hai mươi năm kể từ ngày hoàn thành.

Đám thầy thuốc và người hầu đỡ đẻ cho Vương hậu đều đã bỏ chạy từ lúc nghe tin cung điện thất thủ. Tất cả bọn họ đều cho rằng dù Vương hậu và đứa trẻ không chết trong ca sinh nở đầy khó khăn thì chắc chắn cũng phải chết dưới tay phản quân. Suy nghĩ đó là hợp lý nên Thiệu Nhất Thanh không trách bọn họ, cậu ta cố gắng nhấc mắt nhìn người vừa đến, nhưng không tỏ ra ngạc nhiên chút nào.

Trong cung không ai là không biết Bạch Hạc Đình, ánh mắt y luôn lạnh như băng, tác phong cứng rắn như sắt thép. Khác với các Omega bình thường, y rong ruổi trên chiến trường, sát phạt quyết đoán chỉ sợ đã quen với chuyện sống chết. Nhưng điều khiến Thiệu Nhất Thanh kinh ngạc nhất là, dường như Bạch Hạc Đình đang sợ hãi vì cảnh tượng trước mắt.

Alpha đi cùng y bừng tỉnh trước, vội vàng xoay người vươn tay che kín mắt Bạch Hạc Đình lại.

*

Bạch Hạc Đình vốn không có ấn tượng gì với người con trai thứ của Thiệu Thành.

Thiệu Nhất Thanh là kiểu Omega hoàn hảo nhất trong mắt người đời, cậu ta được giáo dục tốt giống mẹ mình, tính cách hiền dịu, luôn duy trì dáng vẻ xinh đẹp lịch thiệp trước người ngoài. Loại người này xuất hiện nhan nhản trong các buổi yến tiệc hoàng gia, thế nên Bạch Hạc Đình không bao giờ chú ý tới họ.

Y gỡ bàn tay Lạc Tòng Dã che mắt mình ra, trở tay khép cửa lại rồi đi đến bên giường sinh, vén vạt áo ngủ nhuốm máu lên.

Ngọn nguồn tiếng khóc xuất hiện ngay trong tầm mắt.

“Ta muốn…” Omega nằm trên giường sinh đã không còn vẻ tao nhã như xưa, tóc tai cậu rối bù, toàn thân dính đầu mồ hôi và máu, tấm ga trải giường nhung lót dưới người cũng ướt đẫm máu, “Ta muốn nhìn mặt con.” Giọng cậu ta nghe càng yếu ớt trong tiếng gào khóc không ngừng của đứa trẻ, đôi mắt nhìn Bạch Hạc Đình ánh lên vẻ rụt rè sợ hãi, “Xin hãy giúp ta với.”

Địa vị của Vương hậu chỉ đứng sau Quốc vương nhưng cậu ta vẫn dùng kính ngữ với Bạch Hạc Đình rất nề nếp. Bạch Hạc Đình lẳng lặng nhìn đối phương vài giây, sau đó rút bội kiếm bên hông ra.

Thiệu Nhất Thanh run rẩy vội vàng nhắm mắt lại, nhưng tiếng khóc càng lúc càng gần cậu hơn. Đến khi mở mắt ra, đứa trẻ đã được đặt ngay ngắn bên cạnh gối nằm.

Bạch Hạc Đình vừa dùng kiếm cắt đứt cuống rốn liên kết giữa hai mẹ con.

Thiệu Nhất Thanh nghiêng đầu, cuối cùng cũng nhìn rõ hình dạng đứa trẻ. Trước nay vương thất luôn quý trọng con trai nhưng cậu ta thấy giới tính đứa trẻ lại thở phào nhẹ nhõm, cong mắt mỉm cười: “Là một…” Cậu nuốt hai chữ “Công chúa” xuống bụng, kịp thời sửa miệng, “Là một bé gái.”

Cậu rất muốn v**t v* con mình nhưng không còn sức lực nâng tay nữa, đành phải áp mặt vào làn da mềm mại của con nhẹ nhàng cọ cọ, sau đó ngẩng lên nhìn Bạch Hạc Đình lần nữa.

“Cha ta…” Cậu chần chừ hỏi, “Ông ấy…”

“Ông ta chết rồi.” Bạch Hạc Đình vô cảm đáp, “Anh trai cậu, chồng cậu, tất cả đều chết hết.”

Thiệu Nhất Thanh run rẩy thở ra một hơi dài.

Nhưng cậu đã cố gắng chống đỡ quá lâu nên thật sự không có nhiều thời gian để bình phục tâm trạng. Thiệu Nhất Thanh giành giật từng giây tiếp tục nói: “Ta có thứ này muốn đưa cho các anh.” Cậu ta cố gắng ngẩng cổ rồi ra hiệu với Bạch Hạc Đình, “Ở, ngay dưới gối đầu.”

Bạch Hạc Đình hơi do dự nhưng vẫn thò tay vào tìm. Dưới gối quả thật có giấu một vật.

Là một cuộn giấy da.

“Trước khi đi cha ta đã đưa cho ta thứ này.” Thiệu Nhất Thanh thả lỏng ngả người xuống chiếc gối mềm mại. Như thể đang nhớ lại chuyện ngày hôm đó, cậu buồn bã nhắm mắt, “Ông ấy bảo ta dùng thứ này để tự cứu mạng mình.”

Lạc Tòng Dã cũng đi đến gần. Hắn lấy cuộn giấy da từ tay Bạch Hạc Đình xem lướt qua một lượt. Bên trên là bút tích của Thiệu Thành ghi chép về chân tướng vụ án Bùi Minh bị vu oan mười tám năm trước.

Đây thật sự là thư nhận tội do Thiệu Thành tự tay viết.

“Ta không muốn đàm phán.” Thiệu Nhất Thanh chậm chạp lắc đầu, “Ta không lấy thứ này để đàm phán với các anh. Ta thay bọn họ, xin lỗi các anh.”

Cậu ta nâng tay như muốn nắm lấy cánh tay Bạch Hạc Đình, nhưng vì áo giáp quá trơn, cậu lại không có sức lực nên bàn tay nhanh chóng trượt xuống.

“Nó chỉ là một đứa con gái.” Cậu nhìn Bạch Hạc Đình bằng ánh mắt cầu xin, dùng toàn lực nâng cao âm lượng lên một chút, “Sẽ không đe dọa đến vương vị của anh.”

Nghe đến đây cuối cùng Lạc Tòng Dã cũng hiểu đối phương đang muốn nói gì. Hắn nắm chặt cuộn giấy trong tay, hạ giọng: “Cha cậu muốn ta bảo vệ vợ con ông ta, cậu lại muốn ta tha cho con của Bạch Gia Thụ. Nhà họ Thiệu các người ai cũng mặt dày như vậy à?”

Thiệu Nhất Thanh làm như không nghe thấy lời chất vấn. Cậu chỉ nhìn chằm chằm Bạch Hạc Đình như xem Omega hoàn toàn không giống Omega này là cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“Cái tên bệ hạ ban là dành cho con trai, thế nên ta đã tự đặt lại cho nó một tên khác.” Có lẽ sợ mình nói không hết lời nên cậu càng nói nhanh hơn, tiếng th* d*c cũng mỗi lúc một dồn dập, “‘Hảo cảnh ngâm hà cực, thanh hoan tẫn diệc nan.’ Tên con bé, và tên của hai anh em anh, đều lấy từ một bài thơ.”

Cậu dừng lại, rất cố gắng kiềm chế nhưng cuối cùng vẫn bật khóc. Một giọt nước mắt trong suốt chảy ra từ đuôi mắt, trượt xuống thái dương đã sớm ướt đẫm mồ hôi.

“Thanh Hoan.” Cậu xoay mặt nhìn đứa trẻ bên gối, giọng nói nhẹ nhàng hơn cả sợi lông chim, “Con bé tên Bạch Thanh Hoan.”

Cái tên mang đậm ý tứ lấy lòng, nhưng dù thế nào đứa bé gái bất hạnh từ lúc mới sinh này cũng đã chính thức có tên. Bạch Hạc Đình cụp mắt nhìn hai mẹ con, nói bằng ngữ điệu khó đoán: “Bạch Gia Thụ dùng người nhà cậu bắt ép cha cậu đi chịu chết, vậy mà cậu vẫn muốn giữ lại đứa con của hắn?”

Nghe đến đây, nước mắt Thiệu Nhất Thanh trào ra như vỡ đê.

“Đây là con ta.” Cậu áp mặt mình vào mặt con gái, không biết đang muốn thuyết phục Bạch Hạc Đình hay tự thuyết phục bản thân, nghẹn ngào lặp lại, “Đây là đứa con của ta.”

*

Bạch Hạc Đình không nói thêm gì nhưng cũng không làm ra hành động nào khác, chỉ im lặng đứng yên bên giường. Lạc Tòng Dã kéo vai để y đối mặt với mình, nghiêm túc nói: “Đừng bảo là anh đang cân nhắc yêu cầu của cậu ta đấy nhé.”

Cuối cùng Bạch Hạc Đình cũng trầm tư xong. Y ấn vào cổ Thiệu Nhất Thanh nhưng không tìm thấy dấu hiệu mạch đập.

Người trên giường đã tắt thở.

“Giáo hội không dễ dàng thừa nhận vương vị của ta là hợp pháp đâu, bọn họ sẽ l*m t*nh làm tội chúng ta một trận cho xem.” Y chậm rãi nói.

Lạc Tòng Dã không thể không nghe hiểu hàm ý trong những lời này, nhưng hắn cũng không dám tin Bạch Hạc Đình lại có ý nghĩ như vậy, đáy lòng không khỏi  trầm xuống: “Anh đang nói gì thế?”

Bạch Hạc Đình liếc nhìn đứa trẻ.

“Hôm nay,” Y bình tĩnh trịnh trọng nói, “Damascene có một vị nữ vương mới.”

“Đừng nói nhảm nữa.” Lạc Tòng Dã lập tức nói, “Những người ủng hộ chúng ta chắc chắn sẽ không đồng ý.”

“Bọn họ không thể không đồng ý.” Bạch Hạc Đình cương quyết, “Ta có thể không có hậu đại, tiên vương cũng không còn người thừa kế nào khác. Một chính quyền không có người thừa kế căn bản không thể tồn tại lâu dài, trận chiến tranh đoạt ngôi Thái tử sẽ rất khốc liệt, tất cả các đại quý tộc đều rình rập vương vị như hổ rình mồi.”

“Chúng ta sẽ tìm ra phương pháp giải quyết ổn thỏa hơn.” Lạc Tòng Dã nhìn y, sầm giọng nhắc nhở, “Tóm lại, không thể là nó. Anh đừng quên cha nó đã giết con chúng ta.”

Bạch Hạc Đình cũng nhắc nhở hắn: “Cha ta đã giết mẹ em đấy.”

“Hai chuyện này không giống nhau.”

“Nếu em cần nó chuộc tội cho cha, vậy ta cũng ——”

“Đã bảo là không giống!”

Pheromone hương Tequila bùng nổ trong cơn giận dữ của Lạc Tòng Dã: “Sớm muộn gì nó cũng biết chuyện xảy ra ngày hôm nay, biết chúng ta đã làm gì gia đình nó. Anh có nghĩ đến việc sau này lớn lên, nữ vương bệ hạ mà một tay anh đưa lên ngôi sẽ làm gì anh không?”

Dường như Bạch Hạc Đình đã quyết định xong, y thong thả nói: “Ta sẽ trở thành người giám hộ nó, bồi dưỡng nó thành một người cai trị đủ tư cách. Nếu con bé không hiểu lý lẽ chỉ có thể trách ta dạy dỗ không đúng cách. Trước khi con bé có thể tự gánh vác việc nước, quyền thống trị thực tế sẽ nằm trong tay ta.”

Lạc Tòng Dã lắc đầu: “Anh đang đánh bạc.”

“Đây không phải đánh bạc.” Bạch Hạc Đình kiên nhẫn nói, “Lý trí lên nào. Nếu nghĩ kỹ em sẽ thấy đây là phương án tốt nhất. Kẻ thủ ác tự sát tạ tội, Vương hậu ủy thác người thừa kế cho ta, không thế lực nào có lý do gì trách móc chúng ta hết.”

“Chuyện này không cần lý trí, ta cũng không có cách nào dùng đến lý trí.” Lạc Tòng Dã nói, “Chúng hại chết cha mẹ ta, giết hại đồng bào ta, còn suýt giết cả anh!” Hắn chỉ vào đứa bé gái đang gào khóc không ngừng, cúi đầu lại gần mặt Bạch Hạc Đình, ngực phập phồng dữ dội, “Bạch Gia Thụ g**t ch*t con của chúng ta, ta không thể để con hắn sống sót, càng không thể đưa nó lên ngôi vua.”

Bạch Hạc Đình nhìn theo hướng hắn chỉ.

Thi thể Thiệu Nhất Thanh đã sớm lạnh cứng, nhưng đôi mắt ảm đạm của cậu ta luôn nhìn về phía con gái mình.

“Được.” Y không cố chấp nữa.

Thái độ y thay đổi quá nhanh làm Lạc Tòng Dã ngẩn người.

Bạch Hạc Đình sờ lên mặt Thiệu Nhất Thanh, giúp cậu ta khép mắt. “Nếu nhất định phải ăn miếng trả miếng mới giúp em thấy thoải mái.” Y nhét thanh kiếm ngắn còn dính máu cuống rốn vào tay Lạc Tòng Dã, nói với hắn, “Vậy em tự tay giết nó đi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp