Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 123.
Edit: Leia
Điều khiến tất cả mọi người kinh ngạc là, trận chiến công thành không được khai hỏa bằng tiếng pháo đại bác mà từ một phong thư.
Vào ngày đầu tiên của tháng năm, một cung thủ đã dùng cung dài bắn mũi tên cột bức thư bay vào thành. Lời lẽ trong thư rất ôn hòa, biểu đạt rằng người Urdan không muốn gây ra cuộc chiến đổ máu nên kỳ vọng về một cuộc đàm phán hòa bình với nhà vua.
Hầu như không ai nghi ngờ thành ý của bức thư. Tuy trong một cuộc công thành bên tấn công luôn là bên thiệt hại nặng hơn, nhưng trong gần mười ngàn binh lính thủ vệ kinh đô, lực lượng tích cực chiến đấu chỉ sợ chưa đến một phần ba quân số. Các binh lính trông giữ trên tường thành có thể thấy rõ kinh đô đang bị bao vây bởi từng hàng đại bác khổng lồ, phía sau còn có một đội binh lính vũ trang đông nghìn nghịt.
Toàn bộ nội dung bức thư nhanh chóng lan truyền trong dân chúng, mọi người tự phát tụ tập trước cửa tòa thị chính yêu cầu Quốc vương đồng ý thỉnh cầu làm hòa của người Urdan. Cuộc thỉnh nguyện nhanh chóng leo thang thành biểu tình và bạo loạn, quân cận vệ hoàng gia phải bắt giữ hơn một trăm người mới khiến trò bạo loạn khôi hài này chấm dứt.
Một tuần sau, quân cách mạng Urdan không nhận được câu trả lời thuyết phục từ Quốc vương bèn phát động cuộc tổng tấn công vào hệ thống phòng thủ của kinh đô.
*
Bên trong nhà thờ hoàng gia đang tiến hành nghi thức cầu nguyện như thường lệ.
Tiếng súng đại bác đã ngừng lại từ hai giờ trước, điều này chứng tỏ có hai khả năng vừa xảy ra —— Cổng thành đã bị công phá, hoặc người Urdan dừng tấn công. Mỗi người ở đây đều hiểu khả năng thứ hai có xác suất cực kỳ thấp, âm thanh chém giết vang vọng ngoài hành lang càng khẳng định rõ điều này hơn. Đám người hầu nơm nớp lo sợ canh giữ phía sau Quốc vương không dám phát ra bất cứ tiếng động nào. Bọn họ vốn không theo hầu một bạo chúa, nhưng trong thời điểm nguy cấp thế này, sự bình tĩnh khác thường của Quốc vương càng khiến người ta sợ hãi hơn là tức giận.
Qua một lát sau tiếng chém giết cũng dừng lại. Buổi lễ thiêng liêng đang diễn ra bên trong điện thờ nhưng vẫn có người ngang nhiên đẩy cửa xông vào. Mùi pheromone hỗn loạn hòa với mùi máu tanh ập thẳng vào mặt, dường như Bạch Gia Thụ nghe thấy giọng run cầm cập của các người hầu.
“Quấy rầy lễ cầu nguyện sẽ bị trời phạt đấy.” Hắn đứng lên cẩn thận sửa sang áo choàng của mình cho ngay ngắn, lúc này mới từ từ quay người, ngước nhìn bốn năm gương mặt quen thuộc đã lâu không thấy. “Lâu ngày quá.” Hắn dời ánh mắt từ khuôn mặt Bạch Hạc Đình xuống bộ giáp dính máu của y, mỉm cười hàn huyên, “Hình như ngươi chẳng thay đổi gì. Lúc chúng ta chia tay toàn thân ngươi đầy máu, bây giờ gặp lại vẫn dính máu cả người, thật khéo.”
Sắc mặt Lạc Tòng Dã nháy mắt sầm xuống nhưng bị Bạch Hạc Đình nhanh chóng đè vai lại. Hắn hít sâu một hơi ép buộc mình bình tĩnh, sau đó nhìn quét quanh nhà thờ một vòng. Nơi này không có lấy một tên thị vệ mang vũ khí nào, chỉ có một món vũ khí duy nhất giắt bên hông Bạch Gia Thụ, viên hồng ngọc huyết bồ câu trên chuôi dao lấp lánh dưới ánh nến.
Lạc Tòng Dã nhận ra con dao này, năm xưa chính hắn đã tự tay dâng nó lên cho Bạch Gia Thụ, là món quà tạ lỗi mà Bạch Hạc Đình tặng cho hắn.
“Sống cùng hạng người ti tiện kia lâu ngày, ngươi cũng biến thành kẻ nói không giữ lời rồi.” Bạch Gia Thụ giả vờ như không thấy gã Alpha cao lớn đứng gần mình nhất, chỉ nói với Bạch Hạc Đình, “Chúng ta hứa hẹn thế nào, chỉ cần ta giao ra hung thủ hãm hại Bùi Minh, ngươi sẽ tha cho Thiệu Nhất Tiêu? Người đâu?”
Không ai trả lời câu hỏi của hắn.
Lạc Tòng Dã lạnh lùng nói: “Bây giờ cầu nguyện cũng muộn rồi.”
Giờ phút này Bạch Gia Thụ mới bố thí cho hắn một ánh mắt. Đứa con hoang thân phận thấp hèn kia chính là người hơn hắn ngàn vạn lần trong miệng Bạch Hạc Đình.
“Ta không nói chuyện với ngươi.” Hắn lại dời ánh mắt.
“Ngươi không có tư cách nói chuyện với anh ấy.” Lạc Tòng Dã dịch người sang bên cạnh chặn đứng tầm mắt hắn.
Bạch Hạc Đình không tham dự vào trận tranh chấp này, y nói với đám người hầu đang quỳ rạp dưới đất run như cầy sấy: “Đi xuống cả đi.”
Những người đó nghe lệnh không dám chậm trễ một giây nào, vội vàng bỏ chạy ra ngoài làm Bạch Gia Thụ cười lạnh vài tiếng.
“Vương miện còn nằm trên đầu ta mà lũ hèn nhát đó đã bắt đầu nghe lệnh ngươi rồi.” Hắn đưa tay chỉnh lại chiếc vương miện vàng, chiếc áo choàng lụa thêu chỉ vàng kêu sột soạt theo từng cử động, “Nếu ngươi muốn chiếc vương miện này, bốn năm trước cứ thẳng thắn thừa nhận không phải tốt hơn sao? Cần gì phải phí phạm công sức gây ra trận nhiễu loạn dài dòng thế?” Dứt lời, hắn gỡ vương miện ném xuống đất, “Cho đấy, dù sao ta cũng đội phát chán rồi. Tin ta đi, đây là một thứ bị nguyền rủa, chỉ cần ngươi đội nó lên sẽ không còn ai nói lời thật lòng với ngươi nữa, lục đục cắn xé lừa gạt lẫn nhau mới là chuyện thường. Rồi ngươi cũng sẽ biến thành dáng vẻ mình từng khinh thường nhất thôi.”
Bạch Hạc Đình không buồn liếc nhìn chiếc vương miện lấy một cái, chỉ hỏi: “Vợ và con gái Thiệu Thành đang ở đâu?”
Có lẽ không dự đoán được y sẽ hỏi câu này nên Bạch Gia Thụ hơi ngẩn người, sau đó bật cười hiểu rõ: “Ở Đông cung, đang được hầu hạ rất chu đáo. Bọn họ là người nhà Vương hậu, sao ta có thể bạc đãi được chứ?”
Lạc Tòng Dã quay đầu lại thấp giọng thì thầm với những người phía sau, chờ cho bọn họ rời đi, Bạch Gia Thụ lại nói: “Bọn họ cũng xem như người nhà của ngươi, đừng nên tuyệt tình quá.”
Bạch Hạc Đình không mở miệng như không có gì muốn nói với hắn. Bạch Gia Thụ bỗng dưng hưng phấn hẳn lên. “Hôm nay là một ngày đặc biệt, ta rất vui vì gặp lại ngươi vào ngày này.” Hắn vẫy tay với Bạch Hạc Đình, thân thiết gọi y, “Ta sắp có người thừa kế rồi. Lại đây, cầu nguyện cùng ta để chúc phúc cho Vương hậu sinh nở thuận lợi.”
Sắc mặt Bạch Hạc Đình chợt thay đổi, nhưng Bạch Gia Thụ làm như không thấy, chỉ tự nói phần mình: “Vương hậu từng mang thai hai người con trai nhưng đều bất hạnh chết lưu trong bụng. Ta luôn tự hỏi liệu có phải linh hồn đứa trẻ chết non bốn năm trước đã đi theo nguyền rủa mình, cho nên mới hại Vương hậu chịu khổ sở theo không.” Hắn dừng lại, gương mặt hiện lên ý cười, “Thế nên tháng nào ta cũng tới đây cầu nguyện cho đứa trẻ kia đừng quấy phá nữa. Ngươi xem, chỉ cần thể hiện đủ thành ý trước mặt Chúa nhất định sẽ được đền đáp.”
Lời còn chưa dứt, Lạc Tòng Dã đột nhiên tới gần túm cổ áo hắn quật mạnh xuống bàn thờ. Chân nến đổ nghiêng ngả, tấm rèm nhung thêu hoa văn tinh xảo nháy mắt bắt lửa cháy phừng phừng. Bạch Gia Thụ chống tay muốn đứng dậy, nhưng bị Lạc Tòng Dã lôi đi mấy bước, ném xuống đất trở lại.
“Chẳng lẽ ngươi cho rằng,” Lạc Tòng Dã liếc nhìn lên bức tượng vàng rồi cụp mắt nhìn xuống, “Ta không dám làm gì ngươi trước mặt ông ta à?”
Đầu bị đập kêu ong ong, Bạch Gia Thụ nhổ ngụm máu loãng trong miệng ra.
“Thật sự quá thô lỗ.” Hắn nghiêng mặt nhìn Bạch Hạc Đình, hỏi, “Rốt cuộc ngươi bị hắn bỏ bùa mê thuốc lú gì vậy? Hắn chỉ là một đứa con hoang thấp hèn đê tiện. Ngươi cướp đoạt vương vị từ tay ra, rồi sao nữa? Để dòng máu thường dân làm vấy bẩn huyết mạch vương thất sao?”
Sắc mặt Bạch Hạc Đình tái nhợt dưới ánh lửa. Có người muốn tiến lên dập lửa nhưng bị y ngăn lại.
“Hắn cao quý hơn ngươi nhiều.” Y nói nhàn nhạt.
Lạc Tòng Dã khựng lại, cũng quay sang nhìn y.
Mùi pheromone Tequila nồng nặc hòa lẫn với khói lửa cay xè làm Bạch GIa Thụ vừa cười vừa ho khan.
“Từ nhỏ đến lớn phụ vương chưa từng liếc nhìn ta một lần. Trong lòng ta biết rõ ông ấy không thích mẫu hậu ta, cũng không thích ta.” Hắn nói chậm lại, sắc mặt cũng nghiêm túc lên, “Lúc nào ông ấy cũng có thể vứt bỏ ta, cho nên ta chỉ có thể dựa vào bản thân để cướp lại thứ thuộc về mình. Ngươi từng học lịch sử rồi, muốn đội vương miện phải trả giá bằng máu, không đúng sao?”
Bạch Hạc Đình mệt mỏi nhắm mắt lại, y thật sự không còn lời nào để nói với Bạch Gia Thụ.
“Ta phát hiện ra Thiệu Nhất Tiêu trông còn giống con người hơn ngươi. Ít nhất vào giây phút cuối cùng gã đã tỉnh lại.” Lạc Tòng Dã cố gắng khống chế pheromone của mình, nói với Bạch Gia Thụ, “Ta không giết Thiệu Nhất Tiêu mà thả gã ra như đã hứa. Ngươi đoán xem vì sao gã không quay về?”
Dường như Bạch Gia Thụ bối rối trước câu hỏi của đối phương. Hắn kinh ngạc nhìn Lạc Tòng Dã, mất cả buổi cũng không đáp được.
Lạc Tòng Dã trực tiếp đọc đáp án: “Gã đã tự sát ngay trên pháp trường của cha mình. Thiệu Nhất Tiêu thà chết chứ không muốn trở về chiến đấu cho ngươi nữa. Không biết vào thời khắc cuối cùng gã hận kẻ hại chết cha mình hơn, hay là hận ngươi hơn.” Hắn thấp giọng bật cười, “Ngươi đúng là rất giống người cha tán tận lương tâm của mình, cả hai đều giết hết những người trung thành thật lòng đi theo các ngươi.”
Đột nhiên Bạch Gia Thụ nổi giận trước những lời này, hán đỏ bừng hai mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi cho mình là ai mà dám chỉ trích ta ——”
Lạc Tòng Dã không cho đối phương nói tiếp. Hắn siết chặt năm ngón tay dập tắt cơn cuồng nộ của Bạch Gia Thụ xuống yết hầu yếu ớt. Bàn thờ sụp đổ ầm ầm trong ngọn lửa, hắn rút con dao bên hông Bạch Gia Thụ ra, thản nhiên cho người kia đáp án chính xác: “Ta là người sẽ lấy đi tính mạng ngươi.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive