Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 122

Trước Tiếp

Chương 122.

Edit: Leia

Giáo hội nhanh chóng tuyên bố tin tức Giáo hoàng qua đời nhưng không công bố nguyên nhân tử vong. Giáo hoàng là chức vụ trọn đời, nếu để người đời biết sự thật có đến hai vị Giáo hoàng liên tiếp biến mất không rõ lý do chắc chắn sẽ tổn hại nặng nề đến danh dự của Giáo hội.

May mắn là công chúng cũng không quá quan tâm đến chi tiết bên trong.

Bề tôi của Chúa rời khỏi thế gian đương nhiên là phải lên thiên đường tiếp tục phụng sự Chúa, cái chết của một Giáo hoàng ít đáng lo ngại hơn các cuộc tranh giành ngai vàng thế tục nhiều. Quân cách mạng Urdan hiện giờ đã hội hợp với lực lượng ủng hộ bên ngoài kinh đô, điều này khiến thế cục nháy mắt trở nên căng thẳng. Đại đa số người trẻ chưa từng trải qua sự kiện nào tương tự, trong khi những người lớn tuổi hơn vẫn nhớ về nỗi đau xót trong chiến tranh lập quốc. Chiến tranh dường như sắp xảy ra, khiến toàn bộ thần dân đều sống trong bất an lo sợ.

Dù cung điện luôn tìm cách bưng bít, bài diễn thuyết của Bạch Hạc Đình ở thung lũng Bania vẫn nhanh chóng lan truyền trong quân. Tất nhiên không ai dám nói thẳng nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ —— Quân đội lúc này đã chia thành hai phe rõ ràng. Trái ngược với tưởng tượng của mọi người, sau khi quân cách mạng hạ trại đóng quân ngoài thành lại không gấp gáp tấn công, như thể muốn chứng minh quyết tâm kéo dài trận chiến với vương thất, bọn họ còn đi khai khẩn vài mảnh đất hoang bên ngoài thành.

Cuối tháng tư, nghi thức rườm rà và khắc nghiệt bầu chọn ra Giáo hoàng mới cuối cùng cũng kết thúc, mấy cánh đồng bên ngoài thành cũng trở nên tươi tốt xanh um. Lạc Tòng Dã ngồi xổm trước vài cây non không mấy nổi bật, ống quần và ủng lấm lem bùn đất. Bạch Hạc Đình đứng ngay bên cạnh hắn nghịch con dao găm mới trong tay, ánh mắt lại dán chặt lên đám cây non èo uột: “Trồng làm gì? Năm nay không ra quả được đâu.”

“Thì có làm sao?” Lạc Tòng Dã vừa kiểm tra lá cây vừa nói, “Ba năm sau, chờ chúng kết quả chúng ta sẽ ra ngoài này hái.”

“Hái về làm gì?” Ngữ khí Bạch Hạc Đình có vẻ ghét bỏ, “Chua muốn chết.”

Lạc Tòng Dã biết y không thích các loại quả chua như chanh, bèn kiên nhẫn giải thích: “Chanh rất tốt. Người đi thuyền xa khơi chỉ cần ăn quả này vào sẽ không bị bệnh, rất thần kỳ.”

Các thủy thủ thường mắc phải một căn bệnh kỳ lạ trong các chuyến đi biển dài ngày. Đầu tiên họ bị đau nhức khớp ngón tay, răng lỏng gốc, nghiêm trọng hơn còn bị lở loét, lâu ngày dẫn đến tử vong. Tuy triệu chứng bệnh khiến người ta sợ hãi nhưng phương pháp điều trị lại đơn giản đến bất ngờ —— Chỉ cần ăn chanh, hoặc cam quýt là sẽ khỏi.

Bạch Hạc Đình đăm chiêu “À” một tiếng.

Lạc Tòng Dã ngẩng đầu thấy y vẫn nhìn chăm chăm vào mấy cọng chanh non, dao găm trong tay cũng xoay một cách lơ đãng không quy luật.

“Đang nghĩ gì thế?” Lạc Tòng Dã hỏi.

Bạch Hạc Đình cũng hỏi: “Em không thích ăn ngọt đúng không?”

Nguồn lực trong lúc hành quân có hạn, những lúc Lạc Tòng Dã làm bánh táo cho Bạch Hạc Đình không hề đụng vào một miếng. Y vốn tưởng hắn không nỡ ăn, bây giờ xem ra không phải, có lẽ chỉ vì bánh táo không phải món khoái khẩu của hắn mà thôi.

Y mất hứng hỏi: “Hồi xưa em ăn táo ngọt vui vẻ lắm mà?”

Lạc Tòng Dã suy nghĩ mất nửa ngày mới nhớ ra y đang nhắc đến trái táo nào. Bốn năm trước quản gia Tô từng đi phân phát táo ngọt cho tất cả người hầu trong dinh thự. Hắn chống chế: “Khi đó ta lo lấy lòng anh còn không kịp, làm gì dám nói không thích?”

Bạch Hạc Đình lại hỏi: “Thế bây giờ không cần lấy lòng nữa?”

“Ừ.” Lạc Tòng Dã thành thật đáp, “Bây giờ không cần lấy lòng.”

Bạch Hạc Đình nhấc chân muốn đá nhưng Lạc Tòng Dã phản ứng còn nhanh hơn, nâng tay giữ đầu gối y lại. Chiếc quần cưỡi ngựa sáng màu cứ thế dính hẳn một dấu tay bùn vàng, Bạch Hạc Đình hết nhìn quần lại nhìn Lạc Tòng Dã, ánh mắt lạnh đi: “Em cũng giỏi đấy.”

Lạc Tòng Dã vội nói: “Lần này ta trốn không thoát thật.”

Động tác vung dao của Bạch Hạc Đình hơi khựng lại. Nhưng chỉ cần một giây ngắn ngủi đó, bàn tay vừa tóm bắp chân y tiếp tục trượt lên sờ vào đùi.

“Dính bùn mất rồi.” Lạc Tòng Dã áy náy bật cười.

Thấy hắn chơi chiêu công khai, Bạch Hạc Đình liền vung dao lần nữa. Lạc Tòng Dã vội vàng nâng tay kia, dùng miếng giáp bảo vệ tay miễn cưỡng đỡ đòn. 

Chiêu thức của y sắc bén không chừa đường sống, trên đỉnh đầu là ánh nắng chói chang mà Lạc Tòng Dã đã toát một thân mồ hôi lạnh. “Bạch Hạc Đình!” Hắn nghiêm túc nói, “Anh không sợ ta tránh hụt à?”

“Tránh hụt là đáng đời em.” Bạch Hạc Đình cụp mắt nói, “Còn dám gọi thẳng tên ta xem?”

Lạc Tòng Dã còn chưa đáp lời thì một tiếng ho khan chợt vang lên cách đó không xa. Hai người quay đầu lại trông thấy Chung Hiểu đang đi xuống ruộng. Lúc này Lạc Tòng Dã mới buông chân Bạch Hạc Đình ra, phủi đất bùn đứng dậy.

“Cha ta gửi thư.” Chung Hiểu giơ bức thư trong tay lên, “Giáo hội không chịu thừa nhận cuộc hôn nhân trước của tiên vương.” Đây không phải tin tốt nhưng bước chân cô vẫn nhẹ nhàng, tâm trạng có vẻ không tệ chút nào, “Nhưng họ cũng sẽ không phủ nhận, điều kiện tiên quyết là…” Cô nhìn Lạc Tòng Dã với vẻ bất lực, “Giáo hội vẫn giữ nguyên mọi quyền và lợi ích trong nước, bao gồm toàn bộ lãnh địa họ đang có.”

Đây rõ ràng là đang đục nước béo cò, Lạc Tòng Dã nói: “Thế mà cũng có mặt mũi nói ra.”

Khoảng một tuần trước Chung Mậu Như rời khỏi tiền quyến, đích thân đến Điện Giáo hoàng bái kiến Giáo hoàng đương nhiệm. Người mới là một vị Alpha khoảng trên dưới năm mươi tuổi, hiển nhiên là một người sắc sảo biết đánh giá tình hình. Ông ta cần đồng minh mới, nhưng vị đồng minh này chắc chắn cũng phải có đủ giá trị lợi dụng.

“Không cần gấp.” Bạch Hạc Đình nói, “Chính trị không phải chuyện cổ tích, chúng ta cũng không có phép thuật. Con đường phải từ từ đi từng bước, đừng nên ảo tưởng chỉ cần một lần là xong hết.”

Lạc Tòng Dã biết việc này không thể vội vàng, nhưng thấy Bạch Hạc Đình nói nghiêm túc như thế cũng không nhịn được phải vờ vịt gật đầu hùa theo. Hắn cúi người giúp y phủi bớt vết đất bùn đã khô dưới nắng: “Được —— nghe theo Bạch tướng quân hết.”

“Cuối cùng ta cũng biết lý do vì sao Bắc Dương cứ ủ rũ cả ngày rồi.” Chung Hiểu thật sự nhìn không nổi nữa, “Hai người cứ như thế này, làm gì còn gã độc thân nào ở cùng mà vui vẻ cho được?”

Cô nhìn quanh cánh đồng xanh mướt, nói với Bạch Hạc Đình: “Hồi ta mới quen biết hắn, ngày nào cũng thấy hắn trốn trong kho vũ khí mày mò thuốc súng với các kỹ sư. Bây giờ thì ngược lại bắt đầu say mê trồng trọt, không thể tin nổi là ta đang đứng trong doanh trại quân đội.”

Lạc Tòng Dã sửa lời: “Đây là lương thực tương lai của quân đội đấy.”

“Bên kia mới là lương thực tương lai của quân đội.” Bạch Hạc Đình hất cằm chỉ vào một cánh đồng khác, sau đó quay xuống nhìn mấy cọng chanh non bên cạnh Lạc Tòng Dã, tiếp tục sửa lời, “Còn đây là lương thực của em ba năm sau.”

Ngữ khí y không giống nói đùa, chưa gì mà Lạc Tòng Dã đã chua nhíu cả mày.

“Thế gian này hiếm thấy chỉ huy nào không thích luyện binh lắm.” Chung Hiểu nói, “Cậu không làm việc đàng hoàng cho nên mới không có nổi uy tín trong quân đấy.”

“Có thể thắng là được.” Lạc Tòng Dã lơ đãng nói, “Bắc Dương làm việc đó thích hợp hơn ta.”

Hắn phủi đi một nửa vết bùn trên quần Bạch Hạc Đình rồi đột nhiên nhớ ra chuyện gì, liền hỏi y: “Hơn nữa gần đây Bắc Dương luyện binh càng lúc càng khắc nghiệt, không liên quan gì đến anh đấy chứ?”

Cách đây không lâu Bạch Hạc Đình từng đi xem Bắc Dương luyện binh một lần, từ sau hôm đó chế độ sinh hoạt trong quân doanh được điều chỉnh khắt khe hơn hẳn. Thấy Bạch Hạc Đình không phản bác, Lạc Tòng Dã bất đắc dĩ nói: “Anh lại dạy dỗ hắn đấy à? Vết thương trên người hắn còn chưa lành, đừng gây thêm nội thương cho hắn nữa.”

“Bá tước vất vả rồi.” Bạch Hạc Đình giả vờ không nghe thấy.

Y nhìn một bức thư khác trong tay Chung Hiểu, lái sang chuyện khác: “Còn chuyện muốn nói sao?”

Chung Hiểu cũng cúi đầu nhìn, trên phong bì là con dấu của Lâm Tại Thường. Cô nàng lập tức lộ ra vài phần ngượng nghịu, không lập tức trả lời.

“Chúc mừng.” Bạch Hạc Đình mở miệng còn nhanh hơn.

Chung Hiểu bối rối mím môi. Cô đã nghe chuyện xảy ra với Bạch Hạc Đình bốn năm trước, hôm nay nhận được thư vẫn luôn không biết nên báo tin vui cho hai người thế nào để không đụng chạm, đành nói một câu đơn giản: “Mẹ tròn con vuông.”

Bạch Hạc Đình gật đầu cười lặp lại: “Chúc mừng.”

Bộ dạng Chung Hiểu khá câu nệ, so ra Lạc Tòng Dã chính là người vui vẻ nhất trong cả ba. Hắn giật lấy dao găm trong tay Bạch Hạc Đình thay y c*m v** vỏ, lại nâng tay nắm thắt lưng y kéo thẳng người vào lòng mình.

Bạch Hạc Đình bị kéo lảo đảo.

Lạc Tòng Dã bị người trong lòng trừng mắt nhưng giả vờ không nhận ra, chỉ ngẩng đầu nhìn bức tường thành cao ngất phía xa.

“Xem ra…” Giọng hắn rất ôn hòa, nhưng ánh mắt lại sầm xuống, “Nên dùng tin vui để làm quà mừng cho đứa cháu nhỏ ở nhà rồi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp