Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 121.
Edit: Leia
Ổ khóa cuối cùng cũng có động tĩnh, ngay sau đó cánh cửa cuối tầm mắt bị đẩy ra. Ôn Diễn ngồi ngay ngắn trên ghế, ánh mắt đảo từ khuôn mặt này sang khuôn mặt kia.
“Hai người các ngươi làm ta chợt nhớ đến hai người bạn cũ lâu rồi không gặp.” Y thở dài, “Thật sự khiến người ta hoài niệm.”
Đây là lần đầu tiên Lạc Tòng Dã gặp mặt trực tiếp Giáo hoàng. Beta đó mang gương mặt thanh tú, dáng người mảnh mai thoạt nhìn rất yếu ớt không có sức phản kháng, hắn cảm giác mình chỉ cần dùng một tay là có thể bẻ gãy được cổ đối phương. Thế nhưng sắc mặt y rất tự nhiên, dáng vẻ đoan trang ngay ngắn, không giống người bị giam lỏng mà thậm chí còn cư xử như mình mới là chủ nhân căn phòng.
“Mời ngồi.” Ôn Diễn nói.
Lạc Tòng Dã đi vào phòng, nói: “Chúng ta nên lược bớt mấy lời vô nghĩa đi.”
Ôn Diễn gật đầu tỏ vẻ tán thành.
“Ngươi nói đúng lắm. Có điều năm xưa ta từng cầu xin Bùi Minh giúp đỡ nhưng hắn không mảy may động lòng. Vì hắn mà ta phải chịu nhiều khổ sở, cho nên ta cũng sẽ không giúp các ngươi.” Y nhíu mày, nhún vai ra vẻ áy náy với Lạc Tòng Dã, “Phải làm việc thiện mới gặt hái được trái ngọt, dù các ngươi có theo đạo hay không, đạo lý dễ hiểu thế này vẫn phải hiểu chứ?”
Bất kỳ ai cũng biết đến sự hủ bại bên trong Giáo hội, thế nên việc hành thiện tích đức nói ra từ miệng người này nghe rất khôi hài, Lạc Tòng Dã cũng không tiếp lời y.
Ôn Diễn nhìn lướt qua Bạch Hạc Đình đứng sau lưng hắn, lại nhìn trở về: “Cha hắn xử tử cha ngươi, vậy mà các ngươi vẫn thắm thiết bên nhau được, thật khiến người ta cảm động.” Y hơi nghiêng người về phía trước, tò mò hỏi, “Bùi Minh trung thành với Bạch Dật như thế, cuối cùng phải chết không chỗ chôn, ngươi không sợ mình sẽ giẫm vào vết xe đổ sao?”
Lạc Tòng Dã nói: “Không cần ngài quan tâm đến chuyện của chúng ta.”
“Quan tâm?” Ôn Diễn bật cười phất tay, “Đừng hiểu lầm. Ta cơ bản không hứng thú gì với an nguy sống chết của đất nước các ngươi, người ngồi trên ngai vàng là ai cũng không liên quan đến ta. Ta chỉ tới để gặp Thiệu Thành.”
Lạc Tòng Dã kéo ghế, chờ Bạch Hạc Đình ngồi xuống mới nói: “Ngài đến trễ rồi.” Hắn dùng ngữ khí thản nhiên nói: “Hai ngày trước ta đã chém đầu ông ta.”
Sắc mặt Ôn Diễn trông không mấy bất ngờ, nhưng ngữ khí chợt sầm xuống: “Đưa ông ấy tới gặp ta.”
“Ông ta chết rồi.” Lạc Tòng Dã nói, “Thiệu Thành hại chết mẹ ta, để ông ta sống đến giờ phút đó đã là giới hạn cuối cùng.”
Ôn Diễn nhắm mắt lại.
Hai ngày trước chính là thời điểm y vừa bước đến tư dinh, người trẻ tuổi này hoàn toàn không có ý định để y gặp mặt Thiệu Thành.
Y cất cao giọng, gằn từng chữ lặp lại yêu cầu của mình với Lạc Tòng Dã: “Ta nói, đưa ông ấy tới gặp ta.”
Trái ngược với vị Giáo hoàng nhân từ hòa ái trong lời đồn, ngữ khí y cố chấp, ánh mắt tựa như mũi dao găm tẩm độc nhuốm đầy vẻ tàn nhẫn và liều lĩnh.
Nhưng Lạc Tòng Dã nhượng bộ khá nhanh: “Được thôi.”
Hắn phất tay về phía cửa rồi đứng tránh sang một bên.
*
Bạch Hạc Đình im lặng nhìn người đàn ông trước mắt. Đây là vị Giáo hoàng trẻ tuổi nhất trong lịch sử, nhưng không ai biết chính xác tuổi. Nghe nói từ sau khi ngồi lên ghế Giáo hoàng, những người quen cũ của người nọ đều lần lượt chết không rõ nguyên nhân.
Y nhìn Ôn Diễn đứng dậy khỏi ghế, hai mắt nhìn chằm chằm vào chiếc hòm gỗ được đưa vào phòng, sau đó bình tĩnh đến gần mở nắp hòm ra.
Bạch Hạc Đình nghĩ đối phương sẽ giận dữ, nhưng không, trên mặt Ôn Diễn chỉ lộ ra niềm vui vì lâu ngày gặp lại.
Lạc Tòng Dã đứng bên cạnh Bạch Hạc Đình, lạnh mắt nhìn Ôn Diễn nói: “Nếu ngài đến muộn hơn một chút, chúng ta cũng không đủ băng nữa.”
Ôn Diễn không quan tâm đến hắn mà tự mình đưa tay vào trong hòm. Khối băng đặt bên trong hòm quả thật đã có dấu hiệu tan chảy. Người kia đang nhắm nghiền mắt, sắc mặt rất bình thản, nếu không phải làn da đã lạnh cứng như băng thì Ôn Diễn chỉ cho rằng ông ta đang ngủ mà thôi.
“Năm đó Bùi Minh ngoan ngoãn nhận tội, bây giờ đến lượt ngài ngoan ngoãn tìm đến cái chết.” Y nhìn gương mặt say ngủ của Thiệu Thành, khẽ thở dài, “Chẳng biết quân đội ở trong tay các người có ích lợi gì nữa.”
Lạc Tòng Dã lập tức hỏi: “Năm đó đã xảy ra chuyện gì?”
“Tại sao ta phải nói cho ngươi nghe?” Lúc này Ôn Diễn mới ngẩng đầu nhìn hắn.
“Đổ hết trách nhiệm về cái chết của mẹ ngươi lên đầu ông ấy là vô lý, ông ấy không tiết lộ nơi ở của các ngươi.” Y lấy đầu Thiệu Thành ra khỏi hòm, ôm vào ngực, dùng ngón tay v**t v* mái tóc bị nước đá làm ướt, “Đương nhiên cũng không phải để bảo vệ các ngươi đâu. Ta chỉ cho rằng nếu Bạch Dật tìm thấy hai mẹ con ngươi, phát hiện mẹ ngươi không phải công chúa Heimor thật thì kế hoạch của ta cũng đi tong hết. Nhưng không ngờ lão già đó ra luôn mệnh lệnh giết sạch, lão ta còn không buồn xác nhận thân phận mẹ ngươi trước khi ra tay.” Y vừa nói vừa khoa tay múa chân, khẽ cười thành tiếng, “Nghe nói lúc lão ta phát hiện mẹ ngươi là thường dân thật đã nổi trận lôi đình. Vẫn là câu nói kia, làm việc thiện mới thu được trái ngọt.”
Bạch Hạc Đình nâng một tay túm lấy tay Lạc Tòng Dã. Nếu Beta ngửi được pheromone thì giờ phút này Ôn Diễn chắc chắn phải nhận ra sát ý từ Alpha này, nhưng đối phương không biết. Y chỉ chăm chú nhìn cái đầu đã không còn sinh mệnh trong lòng mình, tiếp tục thong thả nói: “Nhóc con, nể tình ngươi chịu đưa ông ấy đến cho ta, ta có thể tiết lộ một việc: Bùi Minh không hề vứt bỏ mẹ con các ngươi.”
“Cái gì?” Lạc Tòng Dã sửng sốt.
Nhưng Ôn Diễn chỉ nói đúng một câu này, nói xong lại tự đắm chìm vào thế giới của chính mình. Y thong thả đi vài bước rồi dừng trước cửa sổ, dựa người lấy từ trong túi ra một lá thư.
“Gặp ở nhà cũ. Mùa xuân lạnh, nhớ mặc ấm.” Y mở tờ giấy viết thư ra, cúi đầu hỏi người đang nhắm nghiền mắt, “Ngài viết thế này là sợ ta không tin đây là thư do ngài viết, hay thật lòng quan tâm ta vậy?”
Đương nhiên người nọ không thể trả lời.
Ôn Diễn thất vọng thở dài.
“Hồi còn sống đã ít nói, đi rồi càng không thú vị chút nào.”
Y đưa ta đẩy mạnh cửa sổ, cơn gió mùa xuân nháy mắt ùa vào thổi áo bào trắng trên người bay phần phật. Lá thư hơi mỏng kia theo gió bay ra ngoài, nhẹ nhàng xoay vòng vòng giữa không trung rồi rơi xuống.
Bàn tay Ôn Diễn vẫn dừng giữa không trung như đang chạm vào thứ gì vô hình trong không khí.
“Nếu trời mưa sẽ hoàn hảo hơn.” Y cảm thán.
Dường như đã nhìn ra ý đồ của đối phương, Bạch Hạc Đình lập tức đứng lên nhắc nhở: “Ngài làm vậy sẽ phải xuống địa ngục.”
Đây là câu đầu tiên từ khi Bạch Hạc Đình bước vào cửa đến giờ, Ôn Diễn quay đầu nhìn y.
Ánh mặt trời ban trưa tràn vào phòng làm nửa bên mặt Ôn Diễn như tắm trong hào quang sáng ngời. Bạch Hạc Đình biết ác quỷ sẽ không sám hối, nhưng y lại nhìn thấy nước mắt của ác quỷ.
“Đứng cao đến mấy cũng không thể gần thiên đường hơn một chút.” Ôn Diễn lại nhìn ra cửa sổ lần nữa, bên ngoài là cảnh xuân tươi đẹp, bầu trời cao vạn dặm. Y thản nhiên nói, “Ta đã luôn ở dưới địa ngục rồi.” Nhưng lời tiếp theo có thể nghe ra ý cười: “Nhưng mà, người ngây thơ thuần khiết như Thẩm Dao sau này chắc chắn sẽ được bay lên trời.”
Y v**t v* khuôn mặt trong lòng, thành tâm cảm thấy tiếc nuối cho đối phương.
“Chỉ ngài là thảm.” Ôn Diễn cười khẽ, “Phải xuống địa ngục dây dưa tiếp với ta.”
*
Sân trong lập tức rơi vào hỗn loạn, Lạc Tòng Dã như mới tỉnh khỏi mộng vội vàng bước nhanh đến bên cửa sổ, đỡ khung cửa nhìn xuống.
Bạch Hạc Đình chậm rãi tiến đến gần. Từ lúc biết Giáo hoàng chỉ đến một mình, y đã tin đối phương chắc chắn không chịu đàm phán với bất kỳ ai, nhưng vẫn không ngờ lại kiên quyết đến mức này.
Lạc Tòng Dã thì thầm hỏi: “Rốt cuộc ông ta nói thế là có ý gì?”
Bạch Hạc Đình không trả lời. Có lẽ bọn họ mãi mãi không thể biết về chân tướng vụ án Bùi Minh bị hãm hại được nữa.
Y im lặng một lát rồi đột nhiên hô tên Lạc Tòng Dã. Bình thường rất hiếm khi y gọi cái tên này, Lạc Tòng Dã xoay mặt nghi hoặc hỏi: “Sao thế?”
“Trước kia mẹ ta không chịu đặt tên cho ta. Năm ta năm tuổi, Bùi Nguyên soái thấy ta đáng thương quá mới đặt cho ta cái tên đó.” Bạch Hạc Đình nói, “Lạc Tòng Dã, vốn là tên của ta.”
Lạc Tòng Dã bỗng dưng trợn to mắt.
“Ông ấy là người giàu tình cảm, có lẽ cũng đã dùng cách riêng của mình để bảo vệ mẹ con em.” Bạch Hạc Đình cúi đầu nhìn quang cảnh hỗn loạn trong sân.
Máu vấy bẩn chiếc áo bào trắng tinh khôi của Giáo hoàng, tựa như một khóm hoa xinh đẹp nở rộ trên nền tuyết trắng.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive