Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 120

Trước Tiếp

Chương 120.

Edit: Leia

Lúc Bùi Minh trình cuộn giấy da lên có chú ý đến vài phong thư đặt trên bàn.

Chỉ khi nào cần bàn bạc chuyện tư mật Bạch Dật mới triệu kiến Bùi Minh vào tẩm cung một mình, nhưng việc cắt giảm quân thường trực là quyết định đã được thông qua nhiều lần trong hội nghị hoàng gia, như vậy nghĩa là hôm nay Quốc vương triệu kiến có mục đích khác.

Bạch Dật mặc quần áo giản dị ngồi bên cửa sổ, trong lúc đặt câu hỏi vẫn lật giở những dòng chữ trên cuộn giấy da: “Cần cắt giảm nhiều thế này sao?”

“Thần đã giữ lại những binh chủng ít tốn kém nhất.” Bùi Minh giải thích, “Hiện giờ thế cục ở biên cảnh đã ổn định, đội hình này cũng đủ để ứng phó với những tình huống bất ngờ nhất rồi.”

Biên cảnh trong lời ông nói đương nhiên là ám chỉ vùng biên giới Urdan giáp với Heimor.

Sau khi cuộc chiến tranh lập quốc kết thúc, Bạch Dật ban cho Bùi Minh rất nhiều đất phong, nhưng chỉ riêng vùng Urdan hoang vắng bị mọi người chê bai này là chính ông chủ động yêu cầu Bạch Dật ban cho. Nơi đây từng là vùng chiến sự chính với người Heimor, cư dân bản xứ phải trải qua rất nhiều năm chiến tranh và hỗn loạn. Nhận được lãnh địa, Bùi Minh hào phóng miễn nhiều loại thuế, sau đó phân phối đất đai để người dân có quyền chi phối hoàn toàn, sau đó nữa còn mời học giả và thợ thủ công từ phía nam về truyền thụ văn hóa kỹ thuật cho dân Urdan.

Người ta hay nói dân Urdan có thể không theo đạo, nhưng mỗi người trong số họ đều là tín đồ trung thành của Nguyên soái. Xuất phát từ sự ngưỡng mộ Bùi Minh, người dân đã tự phát tổ chức nhiều lực lượng biên phòng có vũ trang, nhờ thế mà theo thời gian, các cuộc xung đột biên giới giữa Heimor và Damascene dần dần lắng xuống.

Bạch Dật thả lại cuộn giấy da lên bàn, lại đưa mấy phong thư kia cho ông. Đầu tiên Bùi Minh đọc lướt qua tất cả một lần, sau mới từ từ xem kỹ từng tờ. 

Đây là lần đầu tiên Bùi Minh nhìn thấy mấy thứ này, vài bức trong đó là gửi cho ông, bức cuối cùng đề tên ông gửi cho người khác. Nét chữ trong thư rất giống chữ Bùi Minh, ngay cả cách đặt câu và dùng từ cũng là kiểu quen thuộc. Người giả mạo những bức thư này chắc chắn phải khá thân thiết với ông.

“Cấu kết với Heimor, thành lập quân đội riêng, âm mưu chiếm đoạt quyền lực bằng vũ lực.” Ông trích hết trọng điểm từ trong mấy bức thư ra, nhưng không hiểu Bạch Dật đưa cho mình xem thứ vô lý này là có ý gì, “Ngài sẽ không thật sự tin là do ta làm đấy chứ?”

Sau vài trận mưa xuân, vườn hoa cung điện như hồi sinh tràn đầy sức sống. Bạch Dật nhìn ra ngoài cảnh tượng rực rỡ đó, im lặng không đáp lời.

Bùi Minh biết ông ta cẩn thận đa nghi nhưng không ngờ lại hoài nghi cả mình, không khỏi bật cười: “Chúng ta quen biết nhau gần ba mươi năm, ta còn có gì mà ngài không biết? Nếu cần, ta có thể liệt kê toàn bộ tài sản lãnh thổ người làm thị vệ ra cho ngài, chỉ hơi tốn chút thời gian thôi.”

Lúc này Bạch Dật mới quay đầu, nhưng chủ đề nêu ra lại không liên quan gì đến thư giả mạo: “Ngươi có một đứa con riêng ở Urdan.” Ông ta nghiêm túc nói, “Ta chưa từng nghe ngươi kể.”

Ý cười trên mặt Bùi Minh lập tức cứng lại.

Quả thật ông có một đứa con ngoài giá thú ở Urdan, nhưng kẻ biết đến chuyện này không vượt quá con số năm, toàn bộ đều là những thủ hạ cực kỳ thân cận và uy tín.

Ông cúi đầu nhìn lại số thư trong tay mình.

“Lúc nghe tin đó ta cực kỳ kinh ngạc, hoàn toàn không thể đặt từ ‘con ngoài giá thú’ bên cạnh ngươi được.” Bạch Dật nhìn ông, “Mẹ đứa trẻ đó là ai?”

Bùi Minh đáp qua loa: “Một người dũng cảm.”

Câu trả lời hiển nhiên không thể khiến bất kỳ ai hài lòng, nhưng Bạch Dật cũng không truy vấn chi tiết mà ném ra câu hỏi tiếp theo: “Chỉ là một đứa con riêng, tại sao phải dối gạt ta?”

Ngữ khí đối phương rất thoải mái, nhưg Bùi Minh cảm giác như mình vừa bị lôi ra trước vành móng ngựa thẩm vấn.

Đây là một trong số ít việc riêng ông không muốn kể cho Bạch Dật. Vào năm cuộc chiến tranh lập quốc sắp chấm dứt, vương thất Heimor trong tình thế quá tuyệt vọng đã liên tiếp tổ chức các cuộc ám sát nhằm vào sĩ quan tướng lĩnh quân địch. Trong một lần nguy cấp, tiểu đội lính cơ động của ông sa vào cạm bẫy, cuối cùng chỉ còn một mình Bùi Minh trốn thoát thành công.

Trên đường chạy trốn trong tình trạng bị thương, một thường dân Urdan đã mạo hiểm nguy cơ bị quân địch phát hiện đưa ông về nhà. Bùi Minh nhớ rõ đó là một cô gái trẻ tuổi rất hoạt bát, nhưng đến khi tỉnh lại bên trong trang trại không còn bóng người. Khi ấy cô gái Omega có triệu chứng bị sốt, Bùi Minh chỉ cho là cô không muốn mạo hiểm chung sống cùng một Alpha trong thời gian ph*t t*nh nên mới rời đi một mình.

Một năm sau, Bùi Minh tuần tra quanh lãnh địa Urdan phát hiện ra một mùi hương pheromone Omega khiến ông hoang mang. Pheromone không biết nói dối, trong pheromone của cô gái Omega kia có dấu hiệu dung hợp với pheromone của ông.

Đó là Omega bị ông đánh dấu.

Bùi Minh không đi tìm cô gái xác nhận, nhưng ông có thể khẳng định đứa trẻ cô ôm trong lòng là cốt nhục của mình. Thế nhưng mọi chuyện không thể vãn hồi nữa, khi ấy Bùi Minh đã được Quốc vương ban hôn và yên bề gia thất.

“Ta biết câu chuyện nghe rất hoang đường.” Bùi Minh đặt số thư xuống bàn, tuy đã cố khống chế tốc độ nói nhưng vẫn không ngăn được vẻ hối hận và đau khổ, “Từ đó đến nay cô ấy chưa từng yêu cầu ta điều gì, cũng không để lộ ra thân thế đứa trẻ. Ta để nó mang họ của ta, lại lén sắp xếp vài người đáng tin cậy chăm sóc cho hai mẹ con. Giữa chúng ta không còn gì khác nữa.”

Bạch Dật thờ ơ nghe xong, tổng kết lại: “Nghĩa là, ta bị ngươi loại trừ khỏi hàng ngũ những người đáng tin cậy.”

Bùi Minh không phản bác, quả thật ông đã không chủ động kể cho Bạch Dật. Mấy năm gần đây ông càng cảm nhận rõ địa vị mình càng cao, khoảng cách với Bạch Dật cũng càng xa. Ông đã không còn có thể thoải mái dâng hiến toàn bộ cho vị vua mà mình thề trung thành nữa.

“Ta chỉ cảm thấy,” Ông khéo léo giải thích với Bạch Dật, “Không nên để việc nhỏ này làm phiền đến ngài.”

Lời này khá khách khí, Bạch Dật gật đầu rồi bất ngờ lái đề tài sang hướng khác: “Thế chuyện của Hạc Đình ngươi có từng nói với ai chưa?”

Bùi Minh sững sờ.

“Làm sao ta có thể kể cho người khác nghe được?” Ông buồn bực nói, “Ta chưa từng có bất kỳ cuộc gặp riêng tư nào với đứa trẻ đó vì sợ người ta hoài nghi thân phận nó, ngài không thể không biết được, đúng không?”

Bạch Dật tiếp tục nói: “Nhưng ta lại nghe thủ hạ của ngươi nói, ngươi từng nhắc đến mẹ Hạc Đình với bọn họ.”

Trên đời chỉ có ba người biết đến chuyện quá khứ, Bùi Minh, Bạch Dật cùng với vị linh mục không biết đã mất tích đi đâu. Ông chưa bao giờ nhắc đến mối quan hệ giữa Bạch Dật và Lạc Vãn Ngâm trước mặt bất kỳ ai. Nếu có người biết được thì nhất định họ đã tìm thấy vị linh mục kia, hoặc là…

Bùi Minh đột nhiên ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Không cần biết vị “thủ hạ” đó là ai, người này chắc chắn đã lục tung toàn bộ phủ Nguyên soái lên rồi.

Năm đó Lạc Vãn Ngâm từng gửi cho Bạch Dật một lá thư. Bạch Dật xem xong ra lệnh cho ông đem đi thiêu hủy nhưng Bùi Minh khánh lệnh không nghe theo. Không phải ông muốn giữ lại nhược điểm của Bạch Dật, mà chỉ ngây thơ nghĩ rằng —— Biết đâu đến một ngày Bạch Dật sẽ cho hai mẹ con Lạc Vãn Ngâm một danh phận đường hoàng.

Bùi Minh đã hoàn toàn mất động lực giải thích, chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng tận: “Vậy ngài định giấu giếm thân phận đứa bé đó cả đời?”

Bạch Dật thản nhiên nói: “Nếu cần thiết.”

“Nếu không định thừa nhận, tại sao còn đón nó trở về?”

“Nó là phương án dự phòng.”

Bùi Minh chợt bật cười. Một vương quốc quả thật không thể không có người thừa kế, nếu Bạch Gia Thụ chẳng may xảy ra chuyện gì, Bạch Hạc Đình có thể kịp thời thế chỗ.

“Nhưng nó không nên là kẻ dự khuyết.” Ông nghiêm mặt nói, “Nó mới là người thừa kế vương vị hợp pháp duy nhất của ngài.”

Bạch Dật cảnh giác đưa mắt nhìn ra hướng cửa tẩm cung.

“Cẩn thận lời nói của ngươi.” Ông ta hạ giọng, “Ngươi có biết những lời đó sẽ gây ra nhiễu loạn nhiều thế nào không.”

“Mấy năm nay ngài chưa từng gặp ác mộng sao?” Bùi Minh lạnh mắt nhìn ông ta, “Đến lúc thi thể cậu ấy thối rữa mới bị phát hiện, còn đứa nhỏ đã sống cùng cái xác bốc mùi đó suốt mấy ngày trời ——”

“Ngươi lại nhắc đến rồi.” Bạch Dật bực bội nói, “Nếu đổi lại là ngươi sẽ làm thế nào? Đón y về l*m t*nh nhân à?” Ông ta muốn gọi người hầu vào rót rượu, nhưng ngẫm nghĩ một hồi lại nhịn xuống, “Không phải ta không muốn giúp y, chính y đã từ chối toàn bộ trợ giúp của chúng ta. Nếu y không cứng đầu như vậy, sao có thể rơi vào kết cục bi thảm?”

Bùi Minh ngây người nhìn ông ta chằm chằm.

Ông là người hiểu Bạch Dật hơn bất cứ ai, biết ông ta có thể tàn nhẫn đến mức nào để đạt được mục đích nhưng vẫn phải trầm mặc trước những câu chất vấn liên tục.

“Nếu hồi đó ta không nhận sự trợ giúp của Lâm Sách, ngươi cho là gia tộc của ngươi có thể thoát khỏi nanh vuốt vương thất Heimor?” Bạch Dật nhanh chóng tỉnh táo lại, thấp giọng nhắc nhở, “Các ngươi đều là thuộc hạ của cha ta, không ai có thể chạy thoát. Bùi Minh, đừng quên ngươi cũng là người được lợi.”

Bùi Minh tán thành toàn bộ những lời này. Ông không giải vây cho bản thân, chỉ chậm rãi nói: “Để hai người không bị đưa lên giá treo cổ, ta đã cố gắng làm mọi việc mà mình cho là đúng đắn. Nhưng bây giờ ta biết mình lầm rồi. Nếu so với kết cục thật sự, cùng bị treo cổ với ngài ít nhất cậu ấy vẫn hạnh phúc hơn một chút.”

Sắc mặt Bạch Dật càng ngày càng tối sầm trước thái độ liên tục chống đối của Bùi Minh. Ông ta sầm giọng: “Mấy năm nay hình như ta đã quá mức dung túng ngươi, cho nên ngươi quên mất ai là vua rồi đúng không.”

Ông ta nhìn quét qua mấy bức thư trên bàn, ném ra câu hỏi thật sự muốn hỏi nhất: “Mẹ của đứa con hoang kia có phải người Heimor không?”

Bùi Minh đáp: “Ta nói rồi, cô ấy chỉ là một người Urdan bình thường.”

Bạch Dật không quan tâm, chỉ hỏi tiếp: “Cô ta tên gì, nhà ở đâu?”

Đột nhiên Bùi Minh cảnh giác: “Ngài hỏi chuyện đó làm gì?”

Bạch Dật lập tức hỏi lại: “Thế tại sao ngươi không dám nói?”

Tại sao…

Bùi Minh bật cười tự giễu. Đột nhiên ông nhận ra từ trong tiềm thức  —— Mối đe dọa mà mình mang lại sớm muộn gì cũng vượt qua phần cống hiến từ trước đến nay.

Hai người rồi cũng có ngày đi đến kết cục đáng buồn. Khi ngày đó thực sự đến, người ở cách ông càng xa mới càng an toàn.

Bùi Minh cúi đầu nhìn xuống sàn đá cẩm thạch trơn bóng dưới chân. Điều tiếc nuối nhất chính là, một khi tảng đá chắc chắn này xuất hiện vết nứt thì cho dù là thợ thủ công tài giỏi nhất trên đời cũng không thể sửa chữa nó về trạng thái lành lặn như ban đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp